HƯƠNG ÁO-thơ LUÂN TÂM
CẢM ƠN CHỮ NGHĨA CHỮ TÌNH Em ơi...
Cảm ơn chữ nghĩa chữ tình
Câu duyên câu nợ câu mình câu ta
Cảm ơn bướm cõng mưa hoa
Cho gần thêm lửa cho xa thêm tình Cảm ơn cầu ván đóng đinh
Cho êm gót mộng cho nhìn áo bay
Cảm ơn tóc dài chân mây
Cho thơ hứng nhạc thương hoài ngàn năm Cảm ơn điệu đứng dáng nằm
Cho ngồi nhóm lửa chăn tằm vọng thê
Cảm ơn gốc rạ bờ đê
Cho mưa hoa nắng trăng thề cầu kinh Cảm ơn chữ nghĩa chữ tình....
Anh ơi...
MD.02/28/11
LuânTâm
MUÔN ĐỜI THƯƠNG THÂN Tạ ơn cha mẹ sinh thành Nâng niu dưỡng dục cao xanh biển trời Tạ ơn chị em anh ơi Ruột mềm máu chảy muôn đời thương thân Tạ ơn thầy cô ân cần Bạn bè nương tựa vui gần buồn xa Tạ ơn lòng đất khổ qua Tên bay đạn lạc còn nhà câu thơ Tạ ơn mở nước giữ bờ Hùng anh nghĩa sĩ dựng cờ rồng tiên Tạ ơn hồng ân chim quyên Đói no chia xẻ còn nguyên mộng đầu Tạ ơn đất hứa bắc cầu Cơm no áo ấm bí bầu thăng hoa Tạ ơn con cháu chung nhà Chở che thân thích bao la nghĩa tình Tạ ơn thơm ngọt cùng mình Mưa môi chớp mắt ta nhìn mê say Tạ ơn lạc bước trần ai Tiên bồng hương lửa liêu trai riêng dành... MD.11/27/14 ( Mùa Lễ Tạ Ơn Thanksgiving 2014) LuânTâm
<bài viết được chỉnh sửa lúc 29.11.2014 02:53:02 bởi LuânTâm >
EM QUÊ HƯƠNG
Gọi bầy đom đóm ngây thơ
Về ru em ngủ tràn bờ tương tư
Chong đèn đối bóng viễn du
Bóng cha bóng mẹ thiên thu đi về
Hôn con buồn ngủ buồn nghê
Công con hay múa con dê đói nhìn
Hoàng hôn trôi nổi cầu kinh
Nhện con đứt ruột tội tình quê hương
Ngày vọng cổ đêm cải lương
Chân phèn áo vá văn chương đội trời
Cha ông mở nước hụt hơi
Bao nhiêu xương máu đổi đời cháu con
Rừng người vượt biển lòng son
Bóng trăng quê mẹ Sài gòn năm xưa (1)
Bể dâu tắt tiếng chuông chuà
Tan đình nát miễu ai thua tưởng còn
Thương ai chân cứng đá mòn
Dời non lấp biển bồng con nước buồn
Chèo ghe bảy ngã ngàn thương
Cái răng thơm ngọt mía đường dưá thơm
Ầu ơ ! Em ngủ tân hôn
Sao mai khát sữa sao hôm đau lòng
Con cua lột hết hát rong
Náu nương gốc luá hang còng trông mưa
Tủi thân ngọn cỏ gió đuà
Vòng thương vòng nhớ căng buà học yêu
Em ơi ! Sương sớm nắng chiều
Cũng xin hoa bướm đỉnh yêu chín từng...
MD.03/03/09
LuânTâm
(1) "Sài Gòn Năm Xưa" : Tên tác phẩm lịch sử điạ lý văn hoá xã hội nghiêm túc uyên bác rất nổi tiếng cuả học giả Vương Hồng Sển.
NHỚ GÓT SEN VÀNG Sớm đông đá lửa trầm hương nhớ Khói cõng chân mây sương mù tan Người thương gió cuốn tung hơi thở Ta thơ mộng nhớ gót sen vàng...
MD.11/30/14 LuânTâm
MÂY TRẮNG BÔNG GÒN Sóng gợn hồn quê hương hoa bưởi (1) Mưa thuận gió hoà lúa trúng vàng Cu kêu tết đến nơi nôn nóng Hoa cải trời thương mộng bình an
Câu ca dao mẹ ru căng sữa Võng tóc trưa hè mây trắng bay Bông gòn nhẹ gót tiên cô tấm Gom từng trái ấm êm đêm ngày Sân đầy lúa mới thơm tần tảo Còn riêng góc nhỏ phơi bông gòn Nhặt hột để dành mai xúc giá Nước tro vỏ gòn bánh ú ngon Mẹ mơ xuân tới bông gòn đủ May con chăn ấm ba nệm êm Thân mẹ nắng sương sao cũng được Phù sa nước mắt cầu bình yên Đất bằng sóng dậy gian đảng cướp Đồng khô hết lúa tù đày người Nhà cháy bông gòn tàn mơ ước Cha mẹ về trời con chết tươi... MD.11/30/14 LuânTâm (1) "Sóng Gợn Hồn Quê" : Tựa tuyển tập truyện ngắn đồng quê thật hay đẹp nổi tiếng được xuất bản trước 1954 của tác giả NGUYỄN DUY , tức GS. Nguyễn Duy Oanh nguyên Giám Học Trường Trung Học Công Lập Bến Tre , Phụ Tá Chánh Sự Vụ Sở Giáo Dục Kiến Hoà
NƯỚC MẮT MƯA NHÒA Thương ơi... Cầu ao nước mắt mưa nhòa Mẹ xưa gội tóc thương cha mơ nhìn Bần non điên điển lục bình Cam chua chanh ngọt ân tình quê hương Chèo xuồng ba lá một phương Mộng lành lòng đất soi đường trăng theo Mồng tơi mực tím áo nghèo Học trò cực khổ qua đèo lên mây Vì sao giặc đêm cướp ngày Chuông chùa đứt bóng trần ai trống đình Cầu hồn không đầu câu kinh Ơn đền oán trả nhục hình vì sao Mình về ta tắm chung ao Sen hồng xuân muộn ca dao còn qùa Cầu ao nước mắt mưa nhòa Mẹ xưa gội tóc thương cha mơ nhìn... Nhớ ơi... MD.12/01/14 LuânTâm
NỞ HOA TÌNH CHỜ Dìu người thơ mộng cõng trăng mơ Tắm mưa đùa nắng giỡn gió chờ Tiên dung trái cấm câu đồng tử Dạo đàn chim nở hoa tình cờ...
MD.01/12/14 LuânTâm
ĐẠI NGHĨA DIỆT GIAN TÀ Giả thần giả phật giả quỷ ma Sâu bọ giả nhân hại dân ta Cầy cáo thòi lòi đuôi khỉ đột Rồng tiên đại nghiã diệt gian tà...
MD.12/01/14 LuânTâm
GIÁNG TUYẾT
Khi những cánh hoa tuyết mong manh, bé bỏng đầu mùa nhẹ nhàng đáp xuống sân ngôi nhà mới lắng đọng mấy giọt mềm mại dễ thương trước thềm hoa lững lờ ve vuốt cánh cửa kính lạnh lẽo của thư phòng tĩnh mịch, tôi bỗng mơ hồ thấy tà áo trắng của một nàng tiên hương sắc tuyệt vời... lòng bỗng bâng khuâng tự hỏi không biết Giáng Tuyết có phải là hoá thân, tiền kiếp hay hậu kiếp của Giáng Tiên, Giáng Ngọc, Giáng Hương một thời cổ tích mộng mơ?
Bao nhiêu xúc cảm bồi hồi buồn vui lẫn lộn kỷ niệm nắng mưa gần trọn một đời người dâu bể lênh đênh cuốn hút tôi vào trang giấy trắng nửa thực nửa mơ để rồi trong chớp mắt, bất chợt hình bóng yêu kiều thân thương kia vụt biến mất, chỉ còn rơi rớt lại mấy dòng thơ nhạt nhòa lạnh buốt gối chăn bàng hoàng da thịt...LuânTâm
Cây ngủ hay cây đã chết rồi
Đường buồn hoa lá bỏ cuộc chơi
Cánh chim lẻ bạn tan thành tuyết
Lạnh đau chăn chiếu đau đất trời
Co ro trong bụi rậm hang sâu
Con trùn con kiến đợi kiếp sau
Rễ non cành mục sầu răng cứng
Đói lạnh không chừa chỗ chôn nhau
Từng mảnh hồn đau từng dấu chân
Nhạt nhòa tượng đá nhớ xa gần
Buồn qua sông suối mây ôm núi
Ong bướm tan thành bóng thiêu thân
Gọi trăng gọi gió gọi sao nào
Trời quên xuống thấp biển lên cao
Hay là mưa nắng buồn đi vắng
Để gót xuân hồng lạnh trước sau
Sắc hương ngày cũ đi về đâu
Chẳng lẽ nghìn đời phải mất nhau
Trần gian không đủ khăn tang trắng
Buồn đến buồn đi tưởng chiêm bao
Môi cũ mắt xưa cũng xanh rêu
Tim đau hóa đá hết đường yêu
Hai bàn tay nhớ nơi hò hẹn
Lòng đâu còn lửa gọi mưa chiều
Phong hoa tuyết nguyệt đẹp thơ đường
Tan theo khói lửa mất quê hương
Đi về tuyết nhuộm đường lưu lạc
Nhuộm trắng áo sầu gót tang thương
Nắng nghiêng vành nón đã phai nhòa
Bếp lửa thần tiên đã quá xa
Củ khoai trái bắp còn hơi ấm
Tay mẹ cho con dệt mơ hoa
Mẹ đi đâu rồi ba đi đâu
Không còn chuồng lợn không chuồng trâu
Không mùi rơm mới không nhang khói
Lạnh bốn phương trời lạnh thiên thu…
MD đêm 25/11/05
Lần đầu tiên tuyết về thăm ngôi nhà mới LuânTâm (Trong Thi Tập”Hương Áo”, MinhThư xb, USA.2007,tr.48-49)
NHƯ TRĂNG ĂN MẬT Như sương như khói như mây hồng Em đến thăm anh một chiều đông Giáng tuyết hờn ghen ngăn đường tắt Nhưng không sao cấm mưa môi vòng Như thơ như mộng như hương lửa Anh đến thăm em sớm thu mưa Đường xưa vàng lá hoa cúc áo Che đầu ngõ trúc đào nguyên vừa Như thơm như ngọt như giáng tiên Em đến thăm anh trưa hè hiền Khăn quà thêu tắt chung tên hẹn Phượng nở trường thi đậu đền riêng Như suối như nguồn như trăng mật Anh đến thăm em đêm đầu xuân Rượu nho môi nhỏ chung tình sử Pháo đỏ thuyền hoa chúc ăn mừng Như ru như dỗ như nâng niu Mình đến thăm nhau mãi bùa yêu Ba vòng kỷ niệm bao khao khát Hương nhóm lửa tình ta tuyệt chiêu... MD.12/03/14 LuânTâm
MƠ HOA MỘNG BƯỚM Buồn cũng sống còn vui cũng sống Bể khổ qua đèo cõng bóng mây Người say sóng nhạc tình chong chóng Ta mê thơ mộng bướm hoa nầy... MD.12/02/14 LuânTâm
QUÊ NHÀ THƠ NGÂY
Thương ơi...
Anh học trò nghèo tham thơ mộng
Chắt chiu chữ nghĩa ý nhân tình
Vì em nắn nót câu thương nhớ
Vẽ rắn mọc chân em cười nhìn
Em hoa thơ tiên bồng mắc đọa
Che môi mắc cỡ gót tài hoa
Chợ trưa chợ sớm chợ chiều tối
Cho anh dỗ ngọt ru quê nhà
Anh nâng em hứng tình non nước
Bên trời lưu lạc thơ đưa đường
Thương cây nhớ cội đau lòng biển
Vần điệu mối mai suối ngàn thương
Em ngoan hiền thục hương tần tảo
Bếp ấm than hồng khao khát mưa
So dây nắn phím đàn tri kỷ
Sợ ngắn sợ dài sợ đong đưa
Anh thơ trói gà nòi không chặt
Bong bóng đứt dây diều giấy bay
Em không chê chán còn an ủi
Hủ hỉ thì thầm hôn mê say
Em không tiểu thư không công chúa
Mà tiên mà phật mà hồng ân
Mặc đời điên đảo đen ong bướm
Đi thẳng về ngay bến chung thân
Mình không giàu có lòng chân thật
Chung lưng chèo chống ngược xuôi dòng
Trong đục nông sâu sầu đông đá
Môi kề má tựa vượt gai chông
Cho nhau kỷ niệm bồ kết tóc
Bên nhau chăn ấm gối êm cười
Trong nhau hương nhụy hoa biết nói
Của nhau nghìn kiếp cục cưng ơi...
Nhớ ơi...
MD.06/22/13
LuânTâm
ĐAU LÒNG ĐẤT KHÓC
Bên kia núi lạ mù sương gió
Lá cỏ héo hon hoa bướm tàn
Bóng người bắt bóng trăng hư ảo
Khói cơm mẹ gọi quê nhà tang
Buồn đi buồn đến buồn về bến
Bể khổ qua cầu đầu trần ai
Xin gửi cho nhau màu hạnh phúc
Một lần hò hẹn áo mưa bay
Trăng tròn đất khách thương vườn cũ
Mồ hoang mả lạnh rong rêu khô
Cha mẹ chị em anh bè bạn
Về đâu bóng hạc trắng nhấp nhô
Vó ngựa anh hùng tung xác giặc
Thương dân cứu nước máu xương tan
Vô danh tử sĩ hồn bất tử
Tiên rồng con cháu phất cờ vàng
Bể dâu đen đỏ lòng đất khóc
Ngược dòng bèo bọt ngọt chiêm bao
Trong vết bụi mờ chờ hôn bóng
Đom đóm đưa đừờng phèn cho nhau...
MD.06/22/13 (Đêm 15 tháng 5 Quý Tỵ)
LuânTâm
RU TÌNH THIÊN THU
À ơi ...Ơi à ...À ơi ...Ơi à ...
Thương ơi ...
Ru em cởi áo lụy phiền
Khổ qua cầu gió tóc tiên bềnh bồng
Ru anh nhóm lửa chiều đông
Trần ai bóng lạnh mình hồng xuân hương
Ru em mở cửa thiên đường
Hồng trần khép ngõ uyên ương đêm ngày
Ru anh học yêu thương hoài
Trăm năm quá ngắn đầu thai chung tình
Ru em hoa bướm văn minh
Không quên nguồn sữa mẹ mình nhà quê
Ru anh thương đi nhớ về
Dìu nhau tuyệt đỉnh trăng thề mật môi
Ru em thơm đứng ngọt ngồi
Nằm thơ gối nhạc căng đồi áo bay
Ru anh tay trắng mộng đầy
Bể dâu lận đận đắng cay mặc đời
Ru ta đạp đất đội trời
Học khôn chôn dại rong chơi nhẹ nhàng
Ru mình trong trắng nhụy vàng
Gần bùn mà vẫn thiên đàng trong ta ...
Ơi à ...À ơi ...Ơi à...À ơi...
Nhớ ơi ...
MD.08/13/13
LuânTâm
LIỀN CÁNH CHIM HỒNG
Em ơi sương sớm mềm môi nhớ
Suối thơ ngây nhạc mộng đào nguyên
Biển lửa tình ca thăng hoa cưới
Anh ơi chung võng tóc ru ghiền
Mây trắng trời xanh trong mắt hẹn
Mát lòng viễn xứ ấm lòng quê
Trời thương đất nhớ rừng ngậm ngải
Vòng tay kỷ niệm học trò mê
Nửa mơ nửa tỉnh môi mưa mật
Kinh kệ nhân gian mặc đỏ đen
Một góc trời riêng thơ tung hứng
Liền cánh chim hồng trần hoa tiên
Đến gió về mây đi sương khói
Chung thân xuôi ngược hát rong chơi
Có nhau cho hết đau không có
Trời gầm không nhả tinh hoa cười ...
MD.08/02/13
LuânTâm
Thống kê hiện tại
Hiện đang có 0 thành viên và 18 bạn đọc.
Kiểu: