HƯƠNG ÁO-thơ LUÂN TÂM
XIÊU ĐÌNH HỌC YÊU Hoa nắng cười giòn tan hoa tuyết Cúc áo vội vàng nhớ mới thu Dư hương vương gót hè tha thiết Cho chút son môi đông cung ru Gió xuân nguyên thủy thư hò hẹn Trăng non tháng chạp căng áo xưa Hồn bướm mơ tiên tằm mở kén Hàn sĩ giai nhân mộng thật vừa Hứng thơ ngây ngất vòng yểu điệu Tung sóng tình ca dao ngọt ngào Hải giác thiên nhai trần ai níu Sóng nhạc mê hồn khôn khát khao Hoa mưa hồng tắm hoa tình sử Vô tận nguồn thơm suối ru mình Không bờ không bến không sinh tử Hai đứa học trò yêu xiêu đình... MD.01/16/15 LuânTâm
TỘI TÌNH ANH THƠ Ngày nào em nói thương hoài Thiên thu chung áo không phai hương nguyền Hồng trần riêng một cõi tiên Mình yêu mình biết lửa thiên đàng mình
Vậy mà sao sáng quên nhìn Gương soi lẻ bóng tội tình anh thơ Tóc tiên gió cuốn bụi mờ Chiều đông giọt nắng xác xơ xương tàn
Dấu yêu còn lạnh tro than Sập trời bão tuyết cung đàn đứt dây Qua đèo hút gió leo cây Vượt biên nước mắt hao gầy phù du Vòng tay thánh giá chân tu Nghìn xưa trăng mật điệu ru không rời Một lần chuyển kiếp nghìn đời Thiên hương chỗ đứng chỗ ngồi thăng hoa Thủy chung tình mộng cho ta Khát khao vóc ngọc da ngà lên ngôi Ngây thơ hứng nước mưa môi Hụt hơi quen chậu mình ơi bây giờ... MD.01/17/15 LuânTâm
THƠ MỘNG HỒNG TRẦN Thơ ơi... Dìu nhau về bến sông trăng gió Sương xuống khói lên núi lửa hồng Bờ không yêu dấu thuyền quyên có Môi rượu căng vòng mê trắng trong Dìu nhau thủy tận sơn cùng mình Gieo thơ cấy nhạc hồng ân tình Đơm hoa kết trái xuân chín mộng Đất hứa hôn trào suối văn minh Dìu nhau bể khổ qua cầu đói Hương nhớ lửa thiêng nguồn đào nguyên Mưa môi hoa sữa vòng eo trói Vu sơn lãm thủy mê cung ghiền
Dìu nhau tuyệt đỉnh dâng tình nhân Gió hú mưa gào say hồng trần Mênh mông đồng điệu tâm giao cảm Tiên bồng sau trước thật chung thân.... Mộng ơi... MD.01/16/15 LuânTâm
ĐỊA NGỤC TRẦN GIAN Gạt dân cải tạo một tháng về Đòn thù tuyệt đỉnh đảng cướp quê Rừng sâu nước độc tan xương núi Mút mùa đày đọa hận hải thề ... MD.01/17/15 LuânTâm
MÌNH CƯNG CỤC CƯNG CƯNG MÌNH
Cưng ơi...
Chịu hôn…
Mình cưng cục cưng cưng mình
Nhân gian ghen tỵ lén nhìn khát khao
Mình thương cuc thương mình trào
Hồn khôn vía dại chiêm bao cỡi rồng
Mình yêu cục yêu mình hồng
Lia thia quen chậu vợ chồng quen hơi
Mình thơm cục thơm mình chơi
Mặc mưa mặc gió mặc đời mặc không
Minh nhớ cục nhớ mình hồng
Mênh mông trăng mật bềnh bồng tân hôn
Mình mê cục mê mình tròn
Chân trời góc bể đầu non sau hè
Mình ngọt cục ngọt mình khoe
Ong thèm bướm khát bạn bè reo vui
Mình hôn cục hôn mình cười
Cào cào châu châu kiến ruồi bu ghen
Mình thơ cục thơ mình tiên
Vàng xanh tím đỏ hồng đen bạc quỳ
Mình mộng cục mộng mình ghì
Mặc yêu dấu quỷ cao kỳ còn xin
Mình cưng cục cưng cưng mình
Nhân gian ghen tỵ lén nhìn khát khao
Mình thương cuc thương mình trào
Hồn khôn vía dại chiêm bao cỡi rồng…
Chịu hôn… Cưng ơi...
MD.06/01/12
LuânTâm
CHO ĐỜI CÒN HOA
Mưa như than khóc giùm ai
Nỉ non giọt ngắn giọt dài năm canh
Em ơi hoa lá lià cành
Dù mưa vẫn muốn lá xanh hoa hồng
Mưa từ biển cả về sông
Ruộng vườn vẫn đợi một lòng nhớ mưa
Đất khô cỏ cháy mất mùa
Xác thân thiêu đốt giấc trưa rã rời
Cũng may mưa đến kịp thời
Cho em hết khát cho đời còn hoa
Từ em nũng nịu cùng ta
Mưa xuân rơi ướt áo hoa giận hờn
Guốc cao thêm lạnh bàn chơn
Cõng em qua phố đường trơn quên về
Nghĩ mình chân đất áo quê
Bây giờ bỗng được cận kề tiểu thư
Cảm ơn mưa đã nhân từ
Khiến nàng tiên đẹp không từ chối ta
Vui cùng trời đất bao la
Em cười e thẹn thịt da thơm lừng…
MD. 07/07/98
LuânTâm
(Trích trong TT ”Tuyển Tập Thơ Quốc Gia Hành Chánh”,Cơ Sở Hoài Bão Quê Hương xb,CA,USA.2005,tr.128)
NGƯƠÌ ĐI
Nước mắt còn đâu tiễn người đi
Đường mưa mờ mịt dấu biệt ly
Khăn tang không thể che sầu tủi
Đất đá vô tình chẳng nói chi
Kể lể làm sao hết đau buồn
Tháng ngày lận đận mất quê hương
Lang thang đất khách không nơi trọ
Gối tuyết gặm sầu mặc gió sương
Tưởng được bên nhau trọn kiếp nầy
Tay buồn còn được tay cầm tay
Ngờ đâu trời đất nhiều cay nghiệt
Trơ trọi nghìn năm lối đọa đày
Muốn được đi theo biết còn không
Hay là người cũng đã sang sông
Thay hình thoát xác thành mây khói
Không thể cùng nhau kể chuyện lòng
Cơn gió nào vừa mới thoảng qua
Rung rinh ngọn cỏ gợn màu hoa
Hay hồn hoa cỏ còn vương vấn
Một chút hẹn thề đã quá xa
Tiếng nói tiếng cười thuở bên nhau
Ngày nào chăn gối mộng trăng sao
Bây giờ chỉ có lời trăn trối
Biết có còn chung được kiếp nào
Người đã đi rồi ta còn không
Xác thân bèo bọt hồn hư không
Đường xưa trăng cũ quên rồi nhớ
Bước mỏi tàn theo dấu bụi hồng…
MD 07/11/03
LuânTâm
(Trích trong Thi Tập” Hương Áo”,MinhThư xb,USA.2007,tr.335-336)
THƯƠNG TẶNG EM THƠ Anh thương tặng em câu thơ mộng Xây nhà trong suối tình ca dao Bắc cầu ô thước vòng cung cõng Êm ấm mưa nguồn thơ ngây trao
Em thương tặng anh câu hẹn hò Đường vào tình sử mình thơm cho Hột đường hột muối chung thân ngọt Ớt hiểm giấm chua đua học trò Anh thương tặng em tim thơ thật Hoa tiên em ngự bướm không mòn Mê cung khao khát đền trăng mật Đồng tiền nho nhỏ nốt ruồi son Em thương tặng anh trái cấm thơ Chiêm bao kỳ ngộ yêu sững sờ Sóng vỗ thuyền quyên chim khôn lắm Về tổ tiên bồng cỡi rồng chờ Mình thương tặng nhau môi khát sữa Mộng đầu tình cuối đỉnh thiên hương Xuân muộn hồng ân hôn mê nữa Em ơi đợi anh hoa thiên đường... MD.01/19/15 LuânTâm
ÁO NÀNG THƠ MỘNG
Nhẹ gót chiều đông đá tuyết tan
Gom mây góp gió nhặt nắng vàng
Dành riêng may áo nàng thơ mộng
Thuyền hoa chúc tết rước dâu ngoan
Bom đạn im hơi quỳ nhận tội
Xóm làng vào hội tầm xuân hương
Tóc tiên dài quấn vòng chân vội
Cho chút son môi ngọt thơm thường
Không ham tiền bạc chỉ tham hôn
Bướm trắng hoa hồng ân chim khôn
Làm lại từ đầu tiên mắc đọa
Rồng mây đồng điệu vượt vũ môn
Mình về lối cũ đường xưa đón
Cây đa bến nước sóng bạc đầu
Vú sữa ca dao trăng non nõn
Mãn cầu hôn lễ lấp bể dâu...
MD.01/17/15
LuânTâm
TIÊN HOA THƠ MỘNG
Lòng anh sau trước em dư biết
Thủy chung nâng trứng hứng hoa mà
Trăm nhớ ngàn thương yêu tha thiết
Cho em bình yên vui khoẻ nha
Xin làm mây hồng che em nắng
Xin làm áo ấm che mưa em
Xin làm nước tắm da em trắng
Xin làm gió mát em ngọt thêm
Trăm năm chớp mắt mờ dâu bể
Áo mão ngựa xe không gì đâu
Tam sinh hữu hạnh tình đồng điệu
Cảm động thấu trời đất nhiệm mầu
Có khi cơm áo sầu xuôi ngược
Bút cùn mực cạn khô hồn thơ
Cho nhau đốm lửa tin yêu vượt
Chung tim tung hứng mộng vô bờ
Lòng em anh hiểu từ muôn kiếp
Thiên hương hiền diệu đơn sơ thơm
Rừng gươm lạc bước tiên hoa tuyết
Kỳ ngộ xuân anh suối hồng ơn...
MD.01/19/15
LuânTâm
<bài viết được chỉnh sửa lúc 20.01.2015 03:26:35 bởi LuânTâm >
THƯƠNG QUÁ TRỜI YÊU Thương ơi... Thương quá trời yêu cưng biết hôn Đi đâu lâu qúa anh hết hồn Ăn mây uống tuyết đào sương gió Cõng về đền cho thơ mộng hơn ... Nhớ ơi...
MD.01/19/15 LuânTâm
EM VỀ VỚI ANH THƠ
Em về tuyết cũng nở hoa xuân
Trái mộng thơ ngây ngất chín từng
Tóc tiên nghiêng võng liên thành ngọc
Suối gió sông mây anh ăn mừng
Em về bếp ấm than hồng núi
Tay ngọt ngào trao chân tình quen
Viền mắt tô môi thêm đắm đuối
Học trò yêu anh hết hờn ghen
Em về dệt vải chăn tằm thơm
Lửa hương tình mộng căng vòng ôm
Anh thơ quỳ gối ru sớm tối
Sóng biển dâng tình ca đội ơn
Em về anh biết mình yêu thiệt
Đội trời đạp đất không rời nhau
Tinh hoa kết trái hôn diễm tuyệt
Say mê quấn quýt tưởng chiêm bao...
MD.01/20/15
LuânTâm
<bài viết được chỉnh sửa lúc 21.01.2015 08:47:02 bởi LuânTâm >
CÂU THỀ NGÂY THƠ
Thương ơi...
Đi đâu cũng vội quay về
Cùng nhau hủ hỉ câu thề ngây thơ...
Nhớ ơi...
MD.01/20/15
LuânTâm
NGỪỜI DƯNG YÊU QÚY
Sương sớm nắng chiều đông tầm xuân
Tha hương áo gấm lạnh phong trần
Chim khôn khao khát liền cánh mộng
Nương náu quê nhà thơ ngây thân
Quán trọ hồn xưa mưa xơ xác
Cầu tình nhân nghĩa câu nợ duyên
Mười hai bến nước trăng gió hát
Kỳ ngộ mê hồn hoa bướm thiêng
Suối tóc tiên bồng bềnh võng ru
Lên mây xuống khói sóng mắt thu
Người dưng yêu quý hơn thân thích
Lý lẽ con tim chịu phép phù
Kề tai rót mật thơ ngây biển
Xuôi ngược quay cuồng mặc kệ kinh
Dấu yêu siêu tốc nam châm điện
Điên điển lục bình bông súng mình ...
MD.01/20/15
LuânTâm
BIẾT ĐÂU ĐI CŨNG LÀ VỀ Biết đâu đi cũng là về Quê hương hôn bóng trăng thề cầu tiên Biết đâu nợ cũng là duyên Tìm đâu cho mệt đào nguyên vô thường Biết đâu lửa cũng là hương Bạc đầu sóng gió văn chương chợ trời Biết đâu học cũng là chơi Vòng vo trốn kiếm lỗ lời sao phân Biết đâu xa cũng là gần Còn hơn gần chết ân cần xót xa Biết đâu nước cũng là nhà Ngổn ngang trăm mối tài hoa lắm phiền Biết đâu chung cũng là riêng Hồng trần lạc bước chưa yên lòng còn Biết đâu khuyết cũng là tròn Đá mềm chân không mòn khỏi chê Biết đâu đi cũng là về Quê hương hôn bóng trăng thề cầu tiên Biết đâu nợ cũng là duyên Tìm đâu cho mệt đào nguyên vô thường... MD.01/21/15 LuânTâm
<bài viết được chỉnh sửa lúc 22.01.2015 09:25:48 bởi LuânTâm >
Thống kê hiện tại
Hiện đang có 0 thành viên và 14 bạn đọc.
Kiểu: