Kiểu:
Xin chào !

 Mỵ Châu_Vương Trọng

Tác giả Bài
Võ Thị Kim Loan

  • Số bài : 37
  • Điểm thưởng : 0
  • Từ: 30.10.2007
  • Trạng thái: offline
Mỵ Châu_Vương Trọng 21.11.2007 17:16:47 (permalink)
Mỵ Châu
Vương Trọng
 
Khi quay lại chém con sau yên ngựa
An Dương vương người đã suy nghĩ gì ?
Hay cùng đường ai cũng là giặc cả
Nên nge lời mách bảo của Kim Quy

Kẻ thù ở sau lưng dù lời thần đi nữa
Người phải trông bằng đôi mắt của mình
Công chúa Mỵ Châu nép sau cha run sợ
Khi nửa trời khói lửa binh đau

Lông ngỗng rơi, lông ngỗng rơi trắng lối
Dứt áo như dứt thịt da mình
Phút ly loạn chàng đâu chẳng tới
Trọng thủy ơi! thiếp đã xa thành

Nước mắt rơi xoay tròn cơn gió
Lưng cha cùng lưng ngựa đẫm mồ hôi
Lông ngỗng hết thiếp sẽ rời lưng ngựa
Làm chiếc lông cuối cùng đợi chàng đấy, chàng ơi !

Và bất ngờ An Dương Vương quay lại
Tưởng có lời an ủi của Vua cha
Mỵ Châu ngẩng mặt nhìn chờ đợi
Từ trời cao một đường kiếm sáng lòa.

Không phải lông ngỗng rơi mà đầu lăn xuống đất
Nằm cuối đường như dấu chấm câu
Sao bị chém Mỵ Châu không hề biết
Máu tụ thành sỏi đỏ đất hoang châu

Đã là Vua lại có thần mách bảo
Tưởng sáng suốt hai lần và công lý gấp đôi
Mà người chết không hiểu vì sao mình chết
Thì oan hồn còn đập cửa muôn đời

Mấy ngàn năm dâu bể lỡ bồi
Lúc yên bình và cả khi giặc giã
Xin đừng trách Mỵ Châu thêm nữa
Yêu chân thành thật có tội gì đâu.
                        (1943)
<bài viết được chỉnh sửa lúc 23.02.2008 17:52:12 bởi Võ Thị Kim Loan >
 
#1
    Ngọc Lý

    • Số bài : 3255
    • Điểm thưởng : 0
    • Từ: 27.08.2005
    • Trạng thái: offline
    RE: Mỵ Châu_Vương Trọng 22.11.2007 05:37:50 (permalink)




    Trích đoạn: phantien

    MỊ CHÂU

    Tình yêu có lỗi gì đâu
    Mà sao đến nỗi rơi đầu em ơi!
    Ngoái xem lông ngỗng trắng trời
    Thương thay cho kẻ suốt đời ngậm oan.





    Tình yêu nào lỗi gì đâu
    Dù cho em có rơi đầu anh ơi
    Hồn theo lông ngỗng trắng trời
    Thắm giòng máu lệ đời đời ngậm oan

    Tình cha tình nước tình chồng
    Thương thay thiếp đã phụ lòng cả ba
     
     
    sóng trăng
     
     
    #2
      Ngọc Lý

      • Số bài : 3255
      • Điểm thưởng : 0
      • Từ: 27.08.2005
      • Trạng thái: offline
      RE: Mỵ Châu_Vương Trọng 22.11.2007 05:41:13 (permalink)




      Trích đoạn: phantien


      TRỌNG THUỶ

      Lĩnh mệnh vua cha sang đất Việt
      Nhận làm phò mã để cầu thân.
      Đâu dám nghĩ nàng yêu ta da diết,
      Tình phu thê quên mất đạo quân thần.
      Vì yêu ta, nàng làm gì có lỗi
      Mà nặng lời trách mắng hỡi Kim Quy ?
      Thân ngà ngọc trao ta, nàng chẳng tiếc
      Thì lẫy nỏ thần kia phỏng có tiếc gì ?

      Phút ly biệt nào ngờ đau đớn vậy
      Lời hẹn hò bỗng hoá trối trăng.
      Tưởng lông ngỗng dẫn đường tình ái
      Nào ngờ đâu rợn trắng khăn tang.
      Dù An Dương Vương có ngàn lần hối hận
      Đâu rút lại được đường gươm
      loé sáng giữa trời xanh.
      Máu đỏ hoà nước biển xanh chát mặn
      Thành nỗi oan muôn đời
      trong ngọc biếc long lanh.
      Không thứ nước nào
      rửa được nỗi oan nàng trên miệng thế
      Ta quyết hoà thân ta vào nước giếng khơi.
      Nỗi oan khuất ngàn đời thẳm sâu trong lòng bể
      Bỗng sáng lên trong nhân áí tình đời.
      01/4/2002
       




      Ngươi theo kế cha sang đất Việt
      Nhận làm phò mã để cấu thân
      Uổng tấm tình Mỵ Châu da diết
      Tình phu thê quên mất đạo quân thần

      Kẻ hèn hạ còn dám bàn chuyện lỗi
      Dám mở lời than vãn với Kim Quy!
      Thân ngà ngọc nàng trao ngươi chẳng tiếc
      Giải non sông gấm vóc phải biết gìn

      Phút ly biệt kẻ bội lòng biết vậy
      Lời hẹn hò chỉ là thoảng gió trăng
      Còn mong chi lông ngỗng đưa tình ái
      Tiếc cho nàng, máu đỏ thắm khăn tang

      An Dương Vương dù sau này hối hận
      Tự trách mình quá tin giặc Bắc Phương
      Lầm Hán Tử, xô con vào tuyệt lộ,
      Nát lòng cha, lóe sáng một đường gươm

      Máu đỏ hòa nước biển xanh chát mặn
      Tình yêu kia thành ngọc thắm dị thường

      Này Trọng Thủy, máu chàng hòa nước giếng
      Dù tưởng như trong được nỗi oan khiên
      Thì nàng đã muôn đời biền biệt
      Mang nỗi đau tử biệt tạ tình riêng

      Lỗi cùng cha, cùng đất nước, tổ tiên
      Ngọc có sáng, chỉ nghẹn ngào thiên cổ

      Nào đâu ái, nào đâu nhân? Bể khổ
      Khởi từ khi phương Bắc lấn phương Nam!


       
      sóng trăng
      <bài viết được chỉnh sửa lúc 22.11.2007 05:44:13 bởi Ngọc Lý >
       
      #3
        Online Bookmarks Sharing: Share/Bookmark

        Chuyển nhanh đến:

        Thống kê hiện tại

        Hiện đang có 0 thành viên và 1 bạn đọc.

        Chú Giải và Quyền Lợi

        • Bài Mới Đăng
        • Không Có Bài Mới
        • Bài Nổi Bật (có bài mới)
        • Bài Nổi Bật (không bài mới)
        • Khóa (có bài mới)
        • Khóa (không có bài mới)
        • Xem bài
        • Đăng bài mới
        • Trả lời bài
        • Đăng bình chọn
        • Bình Chọn
        • Đánh giá các bài
        • Có thể tự xóa bài
        • Có thể tự xóa chủ đề
        • Đánh giá bài viết

        2000-2021 ASPPlayground.NET Forum Version 3.9