Mặc Nhiên
PKT mất liên lạc với Mặc Nhiên rồi, không biết ở đâu mà tìm
Chiêm Bao ngày xưa
mở cửa chiêm bao
người thơ gót ngọc lẻn vào rong chơi
thấy chiều
có tóc buông lơi
thấy ta rụng mấy bồi hồi
... bâng khuâng
chiêm bao mở cửa một lần
giờ chưa đóng lại
... dấu chân vẫn còn
hoang vu
mấy độ trăng tròn
người đi để lại chập chờn ánh sao
thơ ai còn có ngọt ngào?
Biết chủ nhân đã dzìa nên bn "đưa" đứa con tinh thần này ra đón chủ nhân nha .... Hy vọng là MN sẽ đăng dc bài viết nè .
LỘ TRẦN QUÁ KHỨ
Tay hứng tuyết đắp an mồ tình cũ
Ta có còn quyền vọng khóc ngày xưa?
Kéo lại áo sao siết mình không ấm,
Dù yêu thương như gạch vụn đã thừa?!
Không buông tay mà tình cũng mất
Bởi đưòng đời nghịch cảnh gió đưa
Ta chấp nhận ngày qua lây lất
Cho tươi màu hồng cất mùa đông
Chỉ đôi khi chợt thoáng nhớ mong..
LỘ TRẦN QUÁ KHỨ
Tay hứng tuyết đắp an mồ tình cũ
Ta có còn quyền vọng khóc ngày xưa?
Kéo lại áo sao siết mình không ấm,
Dù yêu thương như gạch vụn đã thừa?!
Không buông tay mà tình cũng mất
Bởi đưòng đời nghịch cảnh gió đưa
Ta chấp nhận ngày qua lây lất
Cho tươi màu hồng cất mùa đông
Chỉ đôi khi chợt thoáng nhớ mong..
Băng Nguyệt
LỮ KHÁCH ĐỘC HÀNH
Màu kỷ niệm chập chùng ai ngóng
Đường chân trời cát bụi sầu đong
Rét mướt quá tim buồn sưng mọng
Ta về xưa mắt lệ tuôn giòng.
Mưa đang rơi hay lòng ta chiếc bóng
Áo thân buồn tàn cuộc có gì mong
Thân cô lữ độc hành còn vương đọng
Một chữ tình tan tác tiếc thương hong.
Cho hồ lệ đầy vơi trên biển sóng.
Phạm Chữ Mặc Nhiên
3:08am Thứ Hai ngày 21 tháng 11 năm 2011
<bài viết được chỉnh sửa lúc 21.11.2011 19:00:14 bởi Phạm Chữ Mặc Nhiên >
Chiêm Bao
ngày xưa
mở cửa chiêm bao
người thơ gót ngọc lẻn vào rong chơi
thấy chiều
có tóc buông lơi
thấy ta rụng mấy bồi hồi
... bâng khuâng
chiêm bao mở cửa một lần
giờ chưa đóng lại
... dấu chân vẫn còn
hoang vu
mấy độ trăng tròn
người đi để lại chập chờn ánh sao
thơ ai còn có ngọt ngào?
tiếng xưa trở giấc bến nào gọi nhau
từ đi
phố núi phai màu
nghiêng soi kỷ niệm sầu đau
...khối tình
anh còn nghe gió u linh
về qua kỷ niệm
...soi hình bóng em
chiêm bao
mắt lệ tuôn trào
đường tơ nửa phím buồn cao khúc huyền.
Phạm Không Trùng
Phạm Chữ Mặc Nhiên
3:55pm Thứ Bảy ngày 19 tháng 11 năm 2011
<bài viết được chỉnh sửa lúc 21.11.2011 18:59:51 bởi Phạm Chữ Mặc Nhiên >
Chào Mặc Nhiên
Rất vui vì MN trở lại với VNTQ.
Chúc MN mạnh khoẻ và vui nhé.
Người đâu giữa chốn vô thường
Ta về dựa gốc mù u,
Bên sông quê nhớ người mùa thu xưa
Tóc lay theo đợt gió lùa
Em nghiêng ánh mắt trách đùa mắng yêu,
Nơi nào bỏ bến hoang liêu
Hoa mù u trắng dòng chiều sông quê
Mặc nhiên đi, mặc nhiên về
Đợi người không gặp, buồn ê ủ buồn...
Băng Nguyệt
08.07.2010
--------------------------------------------
Mặc Nhiên
Cõi đời giông bão hằng muôn
Ra đi nửa bước thương nguồn cội xa
Hoàng hôn chiều tím sơn hà
Thương ai bến đợi mắt nhòa lệ ngân.
Giữa giòng hạt nước phân vân
Sóng tan biển lớn sầu dâng ngút ngàn
Người xưa tình nhớ tân toan
Mặc nhiên nước mắt đoạn tràng nguyệt ơi.
Phạm Chữ Mặc Nhiên
4:45am Thứ Ba ngày 22 tháng 11 năm 2011
Mặc Nhiên
Cõi đời giông bão hằng muôn
Ra đi nửa bước thương nguồn cội xa
Hoàng hôn chiều tím sơn hà
Thương ai bến đợi mắt nhòa lệ ngân.
Giữa giòng hạt nước phân vân
Sóng tan biển lớn sầu dâng ngút ngàn
Người xưa tình nhớ tân toan
Mặc nhiên nước mắt đoạn tràng nguyệt ơi.
Phạm Chữ Mặc Nhiên
4:45am Thứ Ba ngày 22 tháng 11 năm 2011
VỜI TRÔNG CỐ QUẬN TẦN NGẦN
Xứ người cô khách lẻ loi
Tân xuân cũng thấy một trời ủ ê,
Ta vào vai diễn anh hề
Chọc nhân gian chọc .. thủng bề đa đoan
Thương ai má thắm hồng giòn,
Mà đêm lau lệ khóc mòn gối hoa,
Trời sinh cái số đi xa
Cho nên lận đận đấy mà Nhiên ơi ...
Có ai về...
ai đi về quá khứ
cho tôi gởi lời thăm
chỗ ngày xưa tôi nằm
dưới tàng cây mát rượi.
nơi ngày xưa tôi đợi
từng cơn gió ghé qua
lời tỏ tình của nắng
ánh lên từng nụ hoa.
gởi nỗi nhớ ngọt ngào
về lối chiều thu ấy
có lá rừng lao xao
ngân nga bài thơ tóc.
có ai về xa xôi
nhặt dùm tôi nụ cười
xưa nở thành đóa mộng
giờ sao nhớ không nguôi.
Phạm Không Trùng
4:45am Thứ Ba ngày 22 tháng 11 năm 2011
r
-----------------------------------------------------
Ai đi về quá khứ
ai đi về quá khứ
chợt nghe lòng trầm tư
ngàn lời than vãn sự
bóng chiều buồn lệ dư.
ai đi về quá khứ
nhớ ngày xưa tố như
đoạn trường cung diệu tứ
ôi tiếng huyền bậc sư.
ai đi về quá khứ
thống trầm chiều cổ ngư
lá vàng rơi gió cứ
cuốn theo hồn đau nhừ
ai đi về quá khứ
nghe ngàn thương thấm từ
ta và ta cảm dự
cố hương buồn áo thư.
Phạm Chữ Mặc Nhiên
5:14am Thứ Ba ngày 22 tháng 11 năm 2011
r
<bài viết được chỉnh sửa lúc 29.11.2011 07:10:16 bởi Huyền Băng >
Trích đoạn: BĂNG NGUYỆT
VỜI TRÔNG CỐ QUẬN TẦN NGẦN
Xứ người cô khách lẻ loi
Tân xuân cũng thấy một trời ủ ê,
Ta vào vai diễn anh hề
Chọc nhân gian chọc .. thủng bề đa đoan
Thương ai má thắm hồng giòn,
Mà đêm lau lệ khóc mòn gối hoa,
Trời sinh cái số đi xa
Cho nên lận đận đấy mà Nhiên ơi ...
Vời Trông Cố Quận Tần Ngần
Xứ người cô khách lẻ loi
Tân xuân cũng thấy một trời ủ ê,
Ta vào vai diễn anh hề
Chọc nhân gian chọc .. thủng bề đa đoan.
Thương ai má thắm hồng giòn,
Mà đêm lau lệ khóc mòn gối hoa,
Trời sinh cái số đi xa
Cho nên lận đận đấy mà Nhiên ơi ...
Ta cùng chung một gánh đời
Chữ tài chữ mệnh buồn khơi chữ tình
Từ ly mình dõi trông mình
Đường xa trở giấc đăng trình nhớ nhau.
Lên cao khói phủ trắng màu
Sương rơi trĩu nặng ngàn câu lạc vần
Giữa trời bóng lẻ cô thân
Vời trông cố quận tần ngần…Nguyệt ơi!
Băng Nguyệt
Phạm Chữ Mặc Nhiên
6am Thứ Ba ngày 22 tháng 11 năm 2011
VỜI TRÔNG CỐ QUẬN TẦN NGẦN
ĐỀ THƠ CHO THOẢ SẦU DÂNG THÁNG NGÀY.
ĐỀ THƠ CHO THOẢ SẦU DÂNG THÁNG NGÀY
Vận vần chấp vá cho vơi
Cái buồn ly xứ nổi trôi phương trời
Chén cơm manh áo cuộc đời
Nên đôi lúc xếp thơ ngồi góc chơi,
Hết tất bật, lại tìm lời
Đề lên lục bát bồi hồi nhớ trông
Tứ , ngũ, lục, thất đều dòng
Nhiên ơi, khoây khoả tâm lòng chưa Nhiên!?..
Trích đoạn: BĂNG NGUYỆT
VỜI TRÔNG CỐ QUẬN TẦN NGẦN
ĐỀ THƠ CHO THOẢ SẦU DÂNG THÁNG NGÀY.

Lục Bát Tri Âm
Vời trông cố quận tần ngần
Đề thơ cho thoả sầu dâng tháng ngày.
Hôm nào vàng lá thu bay
Rừng phong khóc cuộc lưu đày nhớ xưa.
Băng Nguyệt
Phạm Chữ Mặc Nhiên
1:34am Thứ Năm ngày 24 tháng 11 năm 2011
<bài viết được chỉnh sửa lúc 24.11.2011 16:39:05 bởi Phạm Chữ Mặc Nhiên >
ĐỀ THƠ CHO THOẢ SẦU DÂNG THÁNG NGÀY
Vận vần chấp vá cho vơi
Cái buồn ly xứ nổi trôi phương trời
Chén cơm manh áo cuộc đời
Nên đôi lúc xếp thơ ngồi góc chơi,
Hết tất bật, lại tìm lời
Đề lên lục bát bồi hồi nhớ trông
Tứ , ngũ, lục, thất đều dòng
Nhiên ơi, khoây khoả tâm lòng chưa Nhiên!?..
Băng Nguyệt
21:38:18. 22-11-2011
-----------------------------------------
Lục Bát Tri Âm
Cảm ơn thi hữu giao duyên
Cảm ơn giòng chữ tâm thiền nguyệt băng
Thi ca nguồn cội thường hằng
Thơ gieo nửa vận còn giăng mắc sầu.
Một câu sáu chữ bể dâu
Một câu tám chữ qua cầu bi thương
Đi về cõi mộng vô thường
Chân mây khuất nẻo mờ sương bóng người.
Phạm Chữ Mặc Nhiên
1:42am Thứ Năm ngày 24 tháng 11 năm 2011
Chỉ còn
Chỉ còn một chút mùa thu
Cho ta chạm tiếng gió ru xa vời
Còn mây quanh quẩn khung trời
Tìm đâu đó
nỗi bồi hồi
chưa tan
Còn mưa ướt mảnh chiều tàn
Định gieo nhung nhớ cho tràn lối thơ
Còn vài giọt nắng bơ vơ
Đuổi theo chiếc lá đang lờ đờ trôi
Chỉ còn một chút nữa thôi
...
r
<bài viết được chỉnh sửa lúc 29.11.2011 07:05:25 bởi Huyền Băng >
Chỉ còn
Chỉ còn một chút mùa thu
Cho ta chạm tiếng gió ru xa vời
Còn mây quanh quẩn khung trời
Tìm đâu đó nỗi bồi hồi chưa tan
Còn mưa ướt mảnh chiều tàn
Định gieo nhung nhớ cho tràn lối thơ
Còn vài giọt nắng bơ vơ
Đuổi theo chiếc lá đang lờ đờ trôi
Chỉ còn một chút nữa thôi
….....................
Phạm Không Trùng
r
....................................................
Thu Buồn
Nhẹ nhàng gió bay xa xôi
Vàng rơi chiếc lá trên đồi nghiêng chao
Cuối trời mây xám thành cao
Mặc nhiên từng giọt mưa rào mái hiên
Thật xa phố núi thu viền
Màu se sắt gợi sầu riêng thấm buồn
Mưa hiu quạnh lặng thinh tuôn
Về qua ghềnh ráng suối nguồn nước dâng
Không gian hư ảo chín tầng
Màn mưa giấu mặt dạ vâng thu buồn
Phạm Chữ Mặc Nhiên
2:41pm Thứ Hai ngày 28 tháng 11 năm 2011
r
<bài viết được chỉnh sửa lúc 25.03.2013 15:13:25 bởi Huyền Băng >
Ngày Tôi Về
Ngày tôi về
Hai hàng cây có hai bóng đổ dài khác lạ
Trên phố xưa
Người qua kẻ lại rất ơ thờ
Thời buổi kinh tế thị trường
Hình như ai cũng đều có ý hơn thua
Tôi muốn gặp một vài người quen biết
Nhưng thấy họ bắt đầu bằng xã giao chuyên nghiệp
Câu chữ viết ra, dù cố ngọt ngào, không che giấu nổi sự kiêu mạn dư dầy tấc dạ
Câu chữ xem như bình dị, vẫn chỉ ra rất rõ vằn đỏ hằn học trong hốc mắt
Quen giao dịch đổi chác rồi
Viết cho bằng hữu cũng vẫn hàm ý tranh đua
Câu chữ trặc trẹo mà tưởng vẫn tròn tình điệu
Thật không thể nào hiểu được
Vì sao người ta lại trở nên như vậy
Ngày tôi về
Thinh lặng ngồi bên rừng thông
Thinh lặng ngồi nhìn thác đổ
Thinh lặng ngồi nghe suối reo
Thinh lặng nhìn phấn thông vàng mờ nhạt
Tưởng như nhìn thấy giòng nước mắt của thành đô Đa Lạt
Đang chảy ngược vào lòng
Đa Lạt, quê hương tôi
Thuở xưa đã là nơi đón chào du khách
Thời buổi kinh tế thị trường
Những chuyến xe đi-về lên xuống càng thêm nườm nượp
Khắp đường đèo sương khói mông lung
Nhưng tôi biết
Những người chỉ đến vài ba hôm rồi đi
Làm sao có thể biết rõ linh hồn Đa Lạt
Làm sao có thể hiểu tiếng gió hú trên đồi cao
Làm sao có thể hiểu thác muốn gì khi ầm ầm tuôn đổ
Làm sao có thể hiểu suối nhớ gì khi âm thầm tuôn chảy
Làm sao có thể hiểu rừng thông nghĩ gì khi thinh lặng đứng giữa trời cao
Làm sao có thể hiểu hồ cần soi bóng ai mỗi lúc chiều xuống mây vương
Ngày tôi về
Thấy lòng buồn không thiết nói
Vì nhận biết rõ rệt
Sự ân cần thành tín của người xưa
Đã bị nhân chia trừ cộng
Đã lũy thừa âm
Trước thời buổi kinh tế thị trường
Ngày tôi về
Nghe thành đô Đa Lạt u buồn hỏi:
"Bao giờ cho đến ngày xưa...?"
Tôi cũng muốn hỏi thác-hồ-rừng-suối
"Bao giờ cho đến ngày xưa..!"
Phạm Chữ Mặc Nhiên
5:04am Thứ Ba ngày 06 tháng 11 năm 2011
<bài viết được chỉnh sửa lúc 06.12.2011 20:25:05 bởi Phạm Chữ Mặc Nhiên >
Thống kê hiện tại
Hiện đang có 0 thành viên và 2 bạn đọc.
Kiểu: