TÍNH SỔ ĐỜI
quote:
Trích đoạn: Mac Nhan Son
TTK có bài nhớ Dalat mang chia sẻ với người đã từng sống ở đây nhé
Nhớ Đàlạt
Đà lạt chiều nay có nhớ mong
Bên cây phượng tím trái tim hồng
Cánh hoa rơi nhẹ vương trên tóc
Nước mắt tràn mi ngược lại trong
Hai ngả đường đi lòng nặng trĩu
Chia đôi lối cũ dạ hoài trông
Từ khi xa cách không tin tức
Đà lạt chiều nay liệu có mong?
T.T.K.26.2.2009
Nhớ em Đà Lạt má ửng hồng
Tóc mây vờn gió trôi mênh mông
Đồi thông dạo bước chiều gió lộng
Kỷ niệm một thời em nhớ không
Bao năm lưu lạc sống tha phương
Hình bóng người xưa mãi trong lòng
Mong đợi ngày về thăm phố núi
Đò còn bến cũ... hay sang sông…
-NS-
Trên đồi vắng Xuân về trên lều hoa
Bóng trăng luồn khe lá
Thả ánh trắng nhạt nhoà
Như lóng lánh sao sa
Trăng nghiêng xem dòng thơ
Thương hai bờ xa thẳm
Hồn ai đó mộng mơ
Phút nồng nàn say đắm
Giữa thành phố sương mờ
Hồn thơ bay theo gió
Hỏi mây có đang chờ
Giữa lưng trời bơ vơ
Trên tầng không hoang vắng
Hồn thơ mãi ngu ngơ
Hồn thơ mãi dại khờ
Say men tình cay đắng
Trên tầng không hoang vắng
Thần nghe vẳng tiếng thơ
Gửi muôn ngàn sao sáng
Dẫn đường đến bến mơ!!! T.T.K.28.2.2009
ÁNH TRĂNG
Mây bồng dày đặc chưa tan
Trăng còn lững thững sau làn khói sương
Vẫn đang khắc khoải canh trường
Nhớ về bạn hữu thân thương đợi chờ
Dịu dàng như một giấc mơ
Bóng hình thân mến bên bờ sông...xưa
Mờ mờ sau bức màn mưa
Đợi chờ năng ấm để xua mây mù
Lại là trăng của mùa thu...
Hân hoan rẽ đám sương mù đang tan
Toả ra anh sáng rực vàng
Là bao cảm mến nồng nàn ngày qua
Lau khô dòng lệ nhạt nhoà
Cho vầng nhật nguyệt chói loà nên thơ
Bóng thuyền thấp thoáng trong mơ...!
Trăng đang đứng đợi bên bờ sông...Tương
anhtrangthu
Vầng trăng lắng đọng hơi sương Nhạt nhòa mờ ảo sông Tương hai đầu Dù trăng chìm khuất nơi đâu Ánh trăng vẫn sáng muôn màu trong anh Trăng vàng trên mái nhà tranh Trăng treo lơ lửng trên cành đong đưa Lấp lánh khóm trúc lưa thưa Sáng soi đôi bóng đón đưa nhau về Trăng còn chứng kiến lời thề Trăm năm hẹn ước tình quê duyên lành Những đêm gió mát trăng thanh Ngắm trăng mơ mộng trở thành thi nhân Gieo thương gửi nhớ đôi vần Nguyệt điện tìm đến đường gần hay xa Mong sao gặp được Hằng Nga Nàng đẹp hay xấu… để ta thương thầm… -NS-
Hương tình yêu vẫn thắm đọng trong anh Dù biết mai đây mộng không thành Đường đời hai lối mình không chung hướng Cuộc sống thực dụng nên tình mong manh. Có phải vì nghèo mang tội hay không ?.. Mà tại sao day dứt mãi trong lòng Bất tài không giữ được người yêu dấu Hương tình chỉ đem lại nỗi nhớ mong. Một ngày nào chúng mình sẽ mất nhau Anh ở…em đi…cay đắng nghẹn ngào Làm sao anh có thể quên em được Hương tình sầu lắng đọng đến ngàn sau… -NS-
<bài viết được chỉnh sửa lúc 02.03.2009 21:08:19 bởi Mac Nhan Son >
MỘT THỜI Một thời hương rộ quanh nhà Phất phơ sắc thắm là đà hương bay Một thời gió quyện hồn ai Sóng tình uốn lượn trai tài đê mê. Một thời tâm sự ê chề Bơ vơ lạc lỏng não nề con tim. Bao giờ gió thoảng dịu êm? Trùng phùng giai ngẫu cho thêm ấm nồng! Buồn đời vạn cảnh, trăm dòng lẻ loi chiếc bóng má hồng thấu chăng??? -sd-
Trên đồi vắng Xuân về trên lều hoa
Bóng trăng luồn khe lá
Thả ánh trắng nhạt nhoà
Như lóng lánh sao sa
Trăng nghiêng xem dòng thơ
Thương hai bờ xa thẳm
Hồn ai đó mộng mơ
Phút nồng nàn say đắm
Giữa thành phố sương mờ
Hồn thơ bay theo gió
Hỏi mây có đang chờ
Giữa lưng trời bơ vơ
Trên tầng không hoang vắng
Hồn thơ mãi ngu ngơ
Hồn thơ mãi dại khờ
Say men tình cay đắng
Trên tầng không hoang vắng
Thần nghe vẳng tiếng thơ
Gửi muôn ngàn sao sáng
Dẫn đường đến bến mơ!!! T.T.K.28.2.2009
Đồi thông sương phủ mờ
Một mình bước thẫn thơ
Tìm lại những kỷ niệm
Của thời tràn ước mơ.
Lối mòn vẫn còn đây
Lá khô rơi rụng đầy
Thời gian xóa vết khắc
Tên chúng mình trên cây.
Gió lặng thông chẳng reo
Xót thương cho phận nghèo
Lưu lạc rời phố núi
Tình đầu vẫn mang theo.
Đồi vắng thưa người qua
Quen chân đến cổng nhà
Hoàng Lan vẫn hương tỏa
Sao người xa vắng xa…
-NS-
<bài viết được chỉnh sửa lúc 03.03.2009 09:55:25 bởi Mac Nhan Son >
quote:
Trích đoạn: Mac Nhan Son
Trên đồi vắng
Xuân về trên lều hoa
Bóng trăng luồn khe lá
Thả ánh trắng nhạt nhoà
Như lóng lánh sao sa
Trăng nghiêng xem dòng thơ
Thương hai bờ xa thẳm
Hồn ai đó mộng mơ
Phút nồng nàn say đắm
Giữa thành phố sương mờ
Hồn thơ bay theo gió
Hỏi mây có đang chờ
Giữa lưng trời bơ vơ
Trên tầng không hoang vắng
Hồn thơ mãi ngu ngơ
Hồn thơ mãi dại khờ
Say men tình cay đắng
Trên tầng không hoang vắng
Thần nghe vẳng tiếng thơ
Gửi muôn ngàn sao sáng
Dẫn đường đến bến mơ!!!
T.T.K.28.2.2009
Đồi thông sương phủ mờ
Một mình bước thẩn thơ
Tìm lại những kỷ niệm
Của thời tràn ước mơ.
Lối mòn vẫn còn đây
Lá khô rơi rụng đầy
Đã xóa che vết tích
Tên khắc vào trên cây.
Gió lặng thông chẳng reo
Xót thương cho phận nghèo
Lưu lạc rời phố núi
Tình đầu vẫn mang theo.
Đồi vắng thưa người qua
Lần bước đến cổng nhà
Hoàng Lan vẫn thơm tỏa
Mà người đã vắng xa…
-NS-
Tình phố núi
Phố núi một chiều xuân
Dâu bể đổi bao lần
Vẫn nặng tình thơ mộng
Đi ngập ngừng bước chân
Hồ Xuân Hương nước trong
Nghiêng nghiêng bóng hàng thông
Thì thào trong sương lạnh
Hỏi còn nhận ra không ?
Dã Quỳ vàng mênh mông
Mặc cái lạnh đêm đông
Vẫn không hề phai sắc
Ôm thơ mộng vào lòng
Thành phố của hoa Hồng
Hương sắc ngát tầng không
Thuyền xưa về bến cũ
Bao nhung nhớ chờ trông
Hãy về với đồi thông
Về đây rồi xây mộng
Vòng tay luôn mở rộng
Người ơi ! có biết không?
T.T.K.2.3.2009
Là lá
Chúng mình là lá trên cành
Là hoa là nụ là mình là em...
Ai xui chung một kiếp đời
Để trầu cau héo thành đôi bạn sầu...
Lá trầu vấn vít hàng cau
Ăn chung một miếng để say trọn đời
Trầu xanh dành bán kiếm tiền
Trầu vàng ăn tạm cũng ngon tuyệt vời
Anh nghèo em cũng gieo neo
Làm sao lo được cho nhau mà chiều
Anh buồn thiếu thốn ít nhiều
Em sầu bất lực trăm chiều ước ao...
Tình nghèo nên lắm trớ trêu
Cầu cho gió lặng lá còn trên cây
Nhược bằng gió chướng thổi về
Lá vàng xin vẹn lời thề rơi chung...
Lê Minh Liên Thanh Thơ
Đêm cuối tuần, 21/2/2009
Lá xanh tươi thắm bám chặt cành Lá vàng treo lơ lửng mong manh Chưc chờ rơi rụng cơn gió thoảng Như hai cuộc đời...em với anh. Lá vàng cố bám víu chơi vơi Như còn tiếc nuối trên cỏi đời Nợ tình chưa trả lưu luyến mãi Chưa muốn lìa cành dù sắp rơi. Cây dại khô cằn mọc đất hoang Đội nắng dầm sương lá mau tàn Kiếp nghèo kham khổ nên già sớm Úa héo rơi đầy…. Thu chưa sang… -NS-
<bài viết được chỉnh sửa lúc 06.03.2009 19:31:16 bởi Mac Nhan Son >
Tình phố núi
Phố núi một chiều xuân
Dâu bể đổi bao lần
Vẫn nặng tình thơ mộng
Đi ngập ngừng bước chân
Hồ Xuân Hương nước trong
Nghiêng nghiêng bóng hàng thông
Thì thào trong sương lạnh
Hỏi còn nhận ra không ?
Dã Quỳ vàng mênh mông
Mặc cái lạnh đêm đông
Vẫn không hề phai sắc
Ôm thơ mộng vào lòng
Thành phố của hoa Hồng
Hương sắc ngát tầng không
Thuyền xưa về bến cũ
Bao nhung nhớ chờ trông
Hãy về với đồi thông
Về đây rồi xây mộng
Vòng tay luôn mở rộng
Người ơi ! có biết không?
T.T.K.2.3.2009
Linh Sơn Tự vọng tiếng chuông chiều Lang thang phố núi vắng đìu hiu Dã quỳ rụng đầy vàng lối cũ Xóa mờ kỷ niệm một thời yêu… Bùi Thị Xuân trường nữ còn đây Mái ngói rêu phong phủ kín đầy Sân trường vắng bóng người em nhỏ Áo trắng theo gió về chân mây. Xuân Hương mặt nước xanh trong Mà sao nghe gợn sóng trong lòng Tóc em thôi bay chiều gió lộng Rũ buồn soi bóng những hàng thông… -NS-
<bài viết được chỉnh sửa lúc 03.03.2009 18:33:14 bởi Mac Nhan Son >
quote:
Trích đoạn: Mac Nhan Son
Tình phố núi
Phố núi một chiều xuân
Dâu bể đổi bao lần
Vẫn nặng tình thơ mộng
Đi ngập ngừng bước chân
Hồ Xuân Hương nước trong
Nghiêng nghiêng bóng hàng thông
Thì thào trong sương lạnh
Hỏi còn nhận ra không ?
Dã Quỳ vàng mênh mông
Mặc cái lạnh đêm đông
Vẫn không hề phai sắc
Ôm thơ mộng vào lòng
Thành phố của hoa Hồng
Hương sắc ngát tầng không
Thuyền xưa về bến cũ
Bao nhung nhớ chờ trông
Hãy về với đồi thông
Về đây rồi xây mộng
Vòng tay luôn mở rộng
Người ơi ! có biết không?
T.T.K.2.3.2009
Linh Sơn vang vọng tiếng chuông chiều Lang thang phố núi vắng đìu hiu Dã quỳ rụng đầy vàng lối cũ Xóa mờ kỷ niệm một thời yêu… Bùi Thị Xuân trường nữ còn đây Mái ngói rêu phong phủ kín đầy Sân trường vắng bóng người em nhỏ Áo trắng gió cuốn về chân mây. Xuân Hương mặt nước xanh trong Mà sao nghe gợn sóng trong lòng Tóc em thôi bay chiều gió lộng Rũ buồn soi bóng những cành thông… -NS-
Hoàng hôn
Hoàng hôn thẫm phía chân trời
Vu vơ lòng thấy chơi vơi
Đưa hồn trở lại thời quá khứ
Bùng lên nỗi nhớ khôn nguôi
Lúc ra đi
Trời xanh cũng bùi ngùi
Mưa rào đổ xuống như dòng lệ
Nặng lòng để lại mọi buồn vui
Bước lãng du lạc loài nơi đất lạ
Bây giờ xa…góc biển chân trời
Nay hoàng hôn vàng úa cuộc đời
Một mình ngồi đếm tháng năm rơi
Nhớ lại ngày xưa lòng xa xót
Mặc dòng lệ mặn môi
Hoàng hôn loang thẫm chân trời…
Một mình chỉ một mình thôi
Ủ buồn dấu kín vào trong dạ
Đêm đêm gậm nhấm nỗi đơn côi… T.T.K.3.3.2009
Hoàng hôn
Hoàng hôn thẫm phía chân trời
Vu vơ lòng thấy chơi vơi
Đưa hồn trở lại thời quá khứ
Bùng lên nỗi nhớ khôn nguôi
Lúc ra đi
Trời xanh cũng bùi ngùi
Mưa rào đổ xuống như dòng lệ
Nặng lòng để lại mọi buồn vui
Bước lãng du lạc loài nơi đất lạ
Bây giờ xa…góc biển chân trời
Nay hoàng hôn vàng úa cuộc đời
Một mình ngồi đếm tháng năm rơi
Nhớ lại ngày xưa lòng xa xót
Mặc dòng lệ mặn môi
Hoàng hôn loang thẫm chân trời…
Một mình chỉ một mình thôi
Ủ buồn dấu kín vào trong dạ
Đêm đêm gậm nhấm nỗi đơn côi…
T.T.K.3.3.2009
ĐÀ LẠT HOÀNG HÔN Đà Lạt hoàng hôn đẹp như mơ Đèn vàng nhoà nhạt trong sương mờ Từng đôi dìu nhau trên phố vắng Chốn cũ tìm về…bước bơ vơ. Thủy tạ...ngồi đếm giọt cà phê Dĩ vãng ngày xưa chợt hiện về Bên nhau ngồi ngắm hoàng hôn xuống Kỷ niệm mất rồi...như cơn mê. Mặt hồ gió gợn sóng lung linh Nơi đây soi bóng của đôi mình Nay mất em rồi sầu lẻ bóng Ước hẹn đợi chờ...làm sao tin. Bồng bềnh tóc gió thổi bay bay Thướt tha tà áo trắng trôi dài Thấp thoáng trong sương mờ hư ảnh Giật mình ngở tưởng bóng dáng ai… -NS-
<bài viết được chỉnh sửa lúc 04.03.2009 19:34:30 bởi Mac Nhan Son >
Trích đoạn: Mac Nhan Son
Hương tình yêu vẫn thắm đọng trong anh
Dù biết mai đây mộng không thành
Đường đời hai lối mình không chung hướng
Cuộc sống thực dụng nên tình mong manh.
Có phải vì nghèo mang tội hay không ?..
Mà tại sao day dứt mãi trong lòng
Bất tài không giữ được người yêu dấu
Hương tình chỉ đem lại nỗi nhớ mong.
Một ngày nào chúng mình sẽ mất nhau
Anh ở…em đi…cay đắng nghẹn ngào
Làm sao anh có thể quên em được
Hương tình sầu lắng đọng đến ngàn sau…
-NS-
Vâng.......ngày mai rồi em sẽ ra đi
Đừng trách người ơi càng đắng cay nhiều
Hãy giữ cho nhau ngàn thương ngàn nhớ
Ghi trong lòng.......... dù ôm nỗi cô liêu
Đã biết yêu nhau mình sẽ khổ đau
Một tiếng yêu chuốc lấy vạn tiếng sầu
Cũng xin người giữ một vùng kỷ niệm
Dẫu mai này mình có thật xa nhau.....
Đừng đem cay đắng rắc lấp tình thơ
Đừng để giận hờn ôm ấp trong mơ
Đừng oán trách em làm chi người hỡi
Cuộc đời kia......đâu có đợi có chờ?
Hương tình yêu xin giữ lại cho ai
Trong lòng ta cho dẫu tháng năm dài...
thụy du
Nhớ Dalat
Đà lạt người ơi nhớ mãi này Sương sa nặng hạt trắng như mây Cung đàn thoảng tiếng rơi thanh thót Giọng hát vang xa tựa khói bay Xứ lạ gặp nhau Thân biết mấy Quê nhà xa cách nhớ vơi đầy Hôm nay kỷ niệm ngày xưa ấy Còn đắng trong lòng ai có hay T.T.K.4.3.2009
Một trăm... 100 nụ thành hoa 100 bản tình ca 100 vì sao sáng Thắp lên ngọn lửa hồng 100 trang thơ mở Ngỏ lời êm ái trao Bạn hữu xa gần đến Bên anh những tấm tình... Năm tháng rồi sẽ qua Nét mực sẽ phai nhoà Tình thơ còn mãi mãi Ấm nồng trong tim anh ... Lê Minh Liên Thanh Thơ Đêm, 4/3/2009 [image]http://diendan.vnthuquan.net/upfiles/43677/563ED4BDAACE4CCFB8B8A242628F2F57.JPG[/image]
<bài viết được chỉnh sửa lúc 04.03.2009 22:21:59 bởi Liên Thơ >
Mời anh nâng cốc cafe đen Tình cảm dâng trào mãi khá khen. Bồng bềnh đám bọt như kỉ niệm Kết chặc tình thân tự thuở quen. -sd-
Thống kê hiện tại
Hiện đang có 0 thành viên và 3 bạn đọc.
Kiểu: