Kiểu:
Xin chào !

 Các nhà thơ Phương Đông Hồi giáo

Thay đổi trang: 12 > | Trang 1 của 2 trang, bài viết từ 1 đến 15 trên tổng số 23 bài trong đề mục
Tác giả Bài
cacbac

  • Số bài : 412
  • Điểm thưởng : 0
  • Từ: 08.10.2007
  • Trạng thái: offline
Các nhà thơ Phương Đông Hồi giáo 08.12.2007 11:17:11 (permalink)
 


Nezami (hoặc Nizami) (tiếng Ba Tư: نظامی گنجوی; tiếng Azerbaijan: Nizami Gəncəvi, tên đầy đủ bằng tiếng Anh: Nizām ad-Dīn Abū Muhammad Ilyās ibn-Yusūf ibn-Zakī ibn-Mu'ayyid, 1141 – 1209) – là nhà thơ cổ điển Ba Tư, một trong những nhà thơ lón nhất của Ba Tư trung cổ. Các quốc gia: Azerbaijan, Iran, Afghanistan và Tajikistan đều coi Nezami là nhà thơ dân tộc của mình.

Tiểu sử:
Nezami sinh ở Ganja (nay là Azerbaijan). Bố mất sớm, Nezami được mẹ và cậu có tên là Khwaja Umar nuôi dạy. Ngoài văn học Ba Tư, văn học Ả Rập, Nezami còn thông thạo toán học, thiên văn học, triết học, thần học và chiêm tinh học. Nezami lấy vợ ba lần. Người vợ đầu có tên là Afaq do quan Fakhr al-Din Bahramshah tặng cho ông. Họ có một con trai tên là Mohammad. Afaq mất lúc ông vừa viết xong tác phẩm “Khosrow và Shirin", sau đó ông có hai đời vợ nữa nhưng họ cũng đều mất sớm.

Tác phẩm:
Thời Nezami sống, miền tây - bắc Iran (Azerbaijan và cả vùng Kapkage ngày nay) là trung tâm mới của văn học Ba Tư, thơ ca vùng tây - bắc có những nét khác biệt so với vùng đông - bắc (Khorasan). Nezami là đại diện tiêu biểu nhất của trường phái tây – bắc này. Tác phẩm của Nezami còn lại cuốn “Divan” bao gồm khoảng hơn 100 bài thơ các thể loại còn đến ngày nay. Theo các chuyên gia trung cổ, đây chỉ là một phần thơ trữ tình của ông. Nhưng tác phẩm “Khamse” gồm 5 trường ca, còn giữ lại được đầy đủ đến ngày nay. Khamse là một tác phẩm đồ sộ gồm các phần:
*Makhzan al-Asrar (Kho báu những điều bí mật, 1163-1176)
*Khusraw o Shirin (Khosrow và Shirin, 1177-1180)
*Layli o Majnun (Chuyện tình Layla và Majun, 1192)
*Haft Peykar (Bảy người đẹp, 1196)
*Iskander Name (Sách về Alexander Đại đế, khoảng 1203)

Dưới đây chỉ tóm tắt nội dung “Chuyện tình Layla và Majun”, là truyền thuyết tình yêu nổi tiếng thế giới, cũng giống như “Romeo và Juliet”. Trường ca Layli o Majnun của Nezami khai thác truyền thuyết này. Đấy là mối tình bất hạnh của chàng trai Qays yêu cô gái Layla, bị bố mẹ gả cho người khác. Qays bị mắc bệnh tâm thần (tiếng Ả Rập: Majnun – nghĩa là kẻ điên vì tình), bỏ đi về sa mạc làm thơ về người yêu. Layla đau khổ vì không lấy được Qays nên đã chết, sau đó Qays tìm đến mộ Layla và chết ở đó.
Họ ngủ say bên nhau đến muôn đời
Họ ngủ say bên nhau đến ngày Phán xét…

Tác giả tự đặt cho mình câu hỏi: những kẻ yêu nhau nhận được gì vì những nỗi đau khổ nơi trần thế? Và trong một giấc mơ tác giả nhìn thấy ở thiên đường có hai linh hồn quấn quít bên nhau… Ý nghĩa của trường ca này là tình yêu chỉ có thể tìm thấy lối thoát ở thơ ca, để thơ ca dẫn những kẻ yêu nhau đến sự hòa nhập tâm hồn.



Một số bài thơ:

***
Biết làm gì? Biết tìm em ở đâu?
Biết kể cho ai về nỗi khổ đau?
Kể từ nay không thấy người yêu dấu
Chỉ biết khóc. Anh còn biết làm sao?

***

Không có người cảm thông, thì tại sao nức nở?
Chỉ còn sống ít ngày, đợi chờ cho uổng phí
Từng hơi thở của mình tôi hướng về em
Và không mong cho ai khổ đau như thế.

***

“Sẽ đến với em, lời của anh cầu nguyện
Anh đang yêu, trời cho anh chịu đựng!”
Em hỏi rằng: “ Anh cầu nguyện điều chi?”
“Được gặp em” – “Tình yêu trời ban tặng”.

***

Em khóc ở đâu, mình chia tay không đúng lúc
Nhưng nơi này hình bóng em anh nhớ được
Anh vẽ gương mặt em trên mặt đất này
Rồi quì xuống anh tuôn dòng nước mắt.

***

Con xin trời thức người yêu con dậy
Cạn chén khổ, người yêu con say đấy.
Rồi tỉnh ra, hoặc là cho con say
Nói với người rằng con khổ vì người ấy.
 
#1
    cacbac

    • Số bài : 412
    • Điểm thưởng : 0
    • Từ: 08.10.2007
    • Trạng thái: offline
    RE: Các nhà thơ Phương Đông Hồi giáo 08.12.2007 11:19:54 (permalink)
     


    Saadi (Sa‘di)(tiếng Ba Tư: سعدی, tên đầy đủ bằng tiếng Anh: Muslih-ud-Din Mushrif-ibn-Abdullah, khoảng 1203 – 1291?) – nhà thơ, nhà tư tưởng Ba Tư trung cổ, tác giả của những bài thơ – danh ngôn trở thành một khuynh hướng phổ biến trong văn học cổ Ba Tư.

    Tiểu sử:
    Saadi sinh ở Shiraz, học ở Baghdad. Trong suốt 30 năm (1226 – 1255) ông đi phiêu du khắp các nước Hồi giáo, từ Ấn Độ đến Marocco. Một thời gian ông bị bắt giam ở Tripoli. Trở về Shiraz năm 1256, ông sống thu mình, chỉ tập trung sáng tác. Trong hai năm 1257 và 1258, ông viết được 2 tác phẩm lưu danh tên tuổi của ông muôn thuở: Bostan, 1257 và Gulistan, 1258.
    Bostan (Vườn quả) – là một trường ca 9 chương, gồm chuyện kể, ngụ ngôn và những suy ngẫm triết lý. Saadi khuyên người quân tử cần nhân đạo và tận tụy với những kẻ dưới mình, bởi nếu không như thế thì mọi cố gắng chỉ mang lại sự phiền toái. Những suy ngẫm này đi cùng với những ví dụ bằng chuyện kể hoặc ngụ ngôn.
    Gulistan (Vườn hồng) – gồm 8 chương về mọi mặt của cuộc sống. Những suy ngẫm về cuộc sống của các bậc Đế vương, về đức tính của người quân tử, về việc tự hài lòng với cái mình có, về cái lợi của sự im lặng, về cách thức giao tiếp xã hội, về giáo dục, về tuổi trẻ, tình yêu… Đấy là những câu chuyện nhẹ nhàng nhưng sắc sảo và hóm hỉnh, những câu ngụ ngôn, những lời khuyên bảo khôn ngoan. Một vài ví dụ: “Chớ thổ lộ hết những bí mật của mình cho bạn, vì rằng, bạn theo thời gian có thể trở thành thù, Cũng đừng làm mọi điều ác cho kẻ thù bởi biết đâu, sẽ có một ngày kẻ thù thành bạn…”. “Hãy biết kiệm lời ngay với cả bạn bè, ngay cả khi nói với bức tường im lặng, vì rằng đằng sau bức tường im lặng, có thể có ai đấy lắng nghe…”, “Đừng làm chó sói nhưng cũng chớ làm cừu non…”
    Ngoài hai tác phẩm kể trên, Saadi còn là tác giả của nhiều thơ trữ tình viết bằng tiếng Ba Tư, tiếng Ả rập rất nổi tiếng và một vài tiểu luận triết học. Saadi mất ở Shiraz.



    Một số bài thơ:

    ***
    Sau khi chết nếu được lên thiên đàng nhưng chẳng có em
    Thì anh sẽ nhắm mắt vào cho khỏi thấy thiên đàng hạnh phúc.
    Bởi không có em, với anh, thiên đàng có khác gì địa ngục
    Không, con đâu có tội gì mà Người trừng phạt, Thánh Ala?

    ***

    Tôi hỏi em: "Anh có tội gì đâu mà em nhìn đi nơi khác
    Tình đắm say của những ngày xưa và âu yếm ở đâu rồi?"
    Em trả lời: "Hãy nhìn vào gương mà xem mái đầu anh đã bạc
    Chẳng phải là màu áo cưới tân hôn mà là màu chết đấy thôi".

    ***

    Hỡi ngọn gió sớm khi bay về Shiraz
    Thì mang đến cho em thổn thức những dòng này
    Ghé vào tai rằng ta cô đơn, sẽ chết bởi đoạ đầy
    Như con cá bị ngọn sóng cuồng vứt lên bãi cát.

    ***

    Ê, kẻ ba hoa bẻm mép kia, ngươi hát về tình yêu gì vậy?
    Bởi ngươi cả đời một câu thơ cho ra hồn không viết nổi!
    Hãy nhìn xem Sadi này theo ý của trời xanh
    Không tâng bốc những kẻ chúa đất mà chỉ hát về tình.

    ***

    Thiên hạ trách tôi: “Trước người yêu tự hạ mình không xứng đáng
    Hay ngươi muốn huỷ diệt mình như một kẻ cuồng điên?”
    Tôi trả lời: “Hỏi cô ấy mà xem, tôi như kẻ tù binh
    Đừng hỏi tôi mà uổng công khi trên cổ tôi – dây thòng lọng”.

    ***

    Anh muốn được ngồi cùng với em đến sáng
    Trong bí ẩn, cách xa cả thù và bạn…
    Phạt kẻ có tội! Nhưng sao lại tình yêu
    Vây quanh ta sự truy lùng và tức giận?
     
    #2
      cacbac

      • Số bài : 412
      • Điểm thưởng : 0
      • Từ: 08.10.2007
      • Trạng thái: offline
      RE: Các nhà thơ Phương Đông Hồi giáo 08.12.2007 11:22:04 (permalink)
       


      Amīr Khusrow Dehlawī (tên thật là Ab'ul Hasan Yamīn al-Dīn Khusrow (tiếng Ba Tư: ابوالحسن یمینالدین خسرو, tiếng Hindi: अबुल हसन यमीनुददीन ख़ुसरो; 1253 - 1325) là nhà bác học, nhà thơ Ấn Độ và Ba Tư trung cổ sáng tác bằng tiếng Hindi, tiếng Ba Tư và tiếng Uốc-đu. Thơ ca của Amīr Khusrow Dehlawī có sự ảnh hưởng rất lớn đến lịch sử của văn học Ấn Độ, Ba Tư, Tajikistan.

      Tiểu sử:
      Amīr Khusrow sinh ở Patiali, gần Etah, bắc Ấn Độ. Bố là Amīr Sayf ud-Dīn Mahmūd, một viên quan người Tuyếc, mẹ là người Ấn. Bình sinh, Amīr Khusrow là nhà thơ của triều đình. Ông là tác giả của 5 tập thơ trữ tình (Divan), sáng tác trong khoảng thời gian từ năm 1272 đến năm 1325 và 10 trường ca Khamse viết về cuộc sống cung đình, sáng tác trong khoảng thời gian từ năm 1298 đến năm 1301. Ngoài ra, còn một số tập danh ngôn, câu đố, từ điển những từ cùng nghĩa của tiếng Arập, tiếng Hindi, tiếng Ba Tư và nhiều khúc lãng mạn viết bằng tiếng Uốc-đu mà đến tận ngày nay các nghệ sĩ dân gian vẫn thường xuyên biểu diễn cũng đều được coi là của Amīr Khusrow.

      Thư mục:
      *Storey C. A., Persian literature. A bio-bibliographical survey. Section 2, fasc. 3, L., 1939.
      *Mohammad Wahid Mirza. The life and works of Amir Khusrau, Calcutta, 1935.
      *Arberry A. J., Classical Persian literature, L., 1958.
      *Бертельс Е. Э., Роман об Александре и его главные версии на Востоке, М.-Л., 1948.
       Một số bài thơ:

      1

      Đi kể về nỗi buồn của mình, anh không đủ sức
      Yêu em, hát và nức nở như hoạ mi, không đủ sức.

      Nhìn vào mặt anh, em sẽ hiểu điều này
      Nhưng hiểu nỗi buồn của anh, em không đủ sức.

      Hãy nhìn vào ngực anh, có một vết thương
      Nhưng chịu đựng nhiều hơn, anh không đủ sức.

      Dù sao thì anh vui, vì em thấu tận hồn anh
      Nhưng tìm chìa khoá mở trái tim em, anh không đủ sức.

      Có thể, trả cho anh con tim bị em lấy mất rồi
      Nhưng em van nài: “Hãy thương em!!” – không đủ sức.

      Con tim anh đành bỏ lại đến muôn đời
      Chứ lấy về cho mình, anh không đủ sức.

      2

      Anh: “Hãy đi vào trái tim anh, sẽ rất vui!”
      Em: “Vào nơi hoang tàn đổ nát chẳng cần rồi”.

      Anh: “Gương mặt em đốt hồn anh như ngọn lửa”
      Em: “Con tim không thích gặp những con bướm nhỏ”.

      Anh: “Thế anh có còn hy vọng gặp em không?”
      Em: “Không, kẻ lãng du, những lời anh điên cuồng”.

      Anh: “Thế thì tại sao em làm anh đau khổ?”
      Em: “Thì con mắt đừng nhìn con mồi cám dỗ”.

      Anh: “Thế tình yêu? Làm sao thoát khỏi gông xiềng?”
      Em: “Nhìn thấy em là xiềng xích anh lại khoác lên”.

      Anh: “Nếu em quên anh, anh làm sao sống nổi?”
      Em: “Anh hết cô đơn nếu về em anh nhớ tới”.
       
      #3
        cacbac

        • Số bài : 412
        • Điểm thưởng : 0
        • Từ: 08.10.2007
        • Trạng thái: offline
        RE: Các nhà thơ Phương Đông Hồi giáo 08.12.2007 11:24:50 (permalink)
         


        Hafez (còn gọi là Hafiz, tên đầy đủ: Khwajeh Shams od-Din Muhammad Hafez-e Shirazi)(tiếng Ba Tư: خواجه شمسالدین محمد حافظ شیرازی, khoảng 1321 – 1390) – là một nhà thơ lớn của Ba Tư trung cổ.

        Tiểu sử:
        Hafez sinh ở Shiraz, miền nam Ba Tư. Bố là một người chuyên mua bán than và chết khi Hafez còn nhỏ. Tuy vậy Hafez là người rất thuộc Kinh Koran, tương truyền từ nhỏ Hafez đã thuộc lòng Koran nên mới được gọi là Hafez. Ngoài ra, từ nhỏ Hafez đã thuộc nhiều tác phẩm của Rumi, Saadi, Attar, Nezami, được học hành đến nơi đến chốn ở trường dòng (madrassah).
        Năm 21 tuổi Hafez trở thành học trò của Attar ở Shiraz. Sau đó trở thành nhà thơ và người đọc Koran trong triều vua Abu Ishak ở thủ đô Esfahan. Năm 1333 Mubariz Muzaffar chiếm Shiraz thì Hafez làm thơ chống đối thay vì thơ lãng mạn. Sau đó Mabariz Muzaffar bị con trai là Shah Shuja giành ngôi và cho vào tù, Hafez lại trở thành nhà thơ của triều đình nhưng sau đấy ông từ chối vì cảm thấy nguy hiểm. Năm 52 tuổi, ông trở lại Shiraz. Tương truyền năm ông tròn 60 tuổi, ông cùng với bạn bè tổ chức lễ cầu siêu trong 40 ngày và ông được gặp lại linh hồn của Attar như 40 năm trước đó.
        Hafez là tác giả của hàng trăm bài ghazal nổi tiếng thế giới. Thơ của ông về tình yêu, về rượu, về vẻ đẹp của thiên nhiên, về hoa hồng và chim họa mi. Ông mất năm 69 tuổi ở Shiraz. Người đời sau tập hợp thơ của ông thành tập “Divan” nổi tiếng.



        Một số bài thơ:

        1

        Thiếu tình yêu, anh không cần mùa xuân
        Không có rượu thì chén anh chẳng cần.

        Thiếu người yêu thì vườn hoa, đồng cỏ
        Hương mùa xuân để làm gì cơ chứ?

        Thiếu hoạ mi thì tất cả hoa hồng
        Sẽ tả tơi, sẽ gục xuống, héo tàn.

        Đêm, bầu trời và những vì tinh tú
        Không có em, tất cả đều vô nghĩa.

        Và nếu thiếu tình thì biết lấy đâu
        Người tình duy nhất xứng với tình yêu?

        Thiếu tình yêu, Hafiz, đời tẻ nhạt
        Hồn hoang vu, buồn và chán ngắt.

        2

        Em đã quên hết mọi điều hứa hẹn
        Còn lại gì đâu? Nỗi đau và hờn giận.

        Con tim đau – con bồ câu bị thương
        Đôi cánh gãy và đôi mắt vô hồn.

        Còn lại gì? Sống mà không mong đợi
        Sự cảm thông hay là niềm cứu rỗi.

        Hãy lặng im. Vu khống chớ sợ gì
        Dưới trời này sự thật chớ tìm chi.

        Còn lại gì? Chỉ còn bình và chén
        Mọi chân lý mở cho người phóng đãng.

        Những kẻ ăn chơi, ta hãy quên ngay
        Điều dối gian ta tận cổ đã đầy.

        Chỉ tình yêu với tôi là sự thật
        Đừng xin thêm Thượng Đế điều gì hết.

        Và tự do, Hafiz, chớ đi tìm
        Tiếng sáo miệng ở những kẻ nghèo hèn.

        3

        Anh mơ thấy mặt trăng hiện ra
        Còn xung quanh – tất cả đều đen thẫm.

        Giấc mơ này báo trước một điều là
        Sắp tới đây em về như ngày sáng.

        Anh uống mừng gặp mặt. Rượu hãy mang ra
        Ở đâu rồi chén rượu từng bị cấm.

        Ở đâu nguồn nước sống, để cho
        Tâm hồn này vơi đi buồn nản?

        Thiếu tình yêu mặt đất là bãi hoang
        Còn con tim nhuốm màu tro xám.

        Đợi một người duy nhất, anh buồn
        Không cần lửa, anh như người cháy sém.

        Hãy về đây! ẹm đừng có dữ dằn
        Hãy mở tấm lòng bao dung, độ lượng!

        Em tốt lắm, em trở lại với anh
        Lòng hảo tâm này anh xin ca tụng!

        Ai không yêu – hạnh phúc chẳng ở cùng
        Ai tắt rồi, chớ đi tìm hơi ấm.

        Ai cứu Hafiz thoát khỏi nỗi buồn
        Chỉ có em – người dễ thương, tốt bụng.

        4

        Lòng tôi đau – thầy thuốc không chữa được
        Tôi và em đã từ lâu xa cách.

        Người yêu đến thì tôi sẽ chữa lành
        Trước mặt tôi em khó nhọc hiện lên.

        Người yêu đến – ban cho niềm hy vọng
        Ở Shiraz sắc đẹp em nổi tiếng.

        Người yêu đến – người xua đi nỗi buồn
        Dây hạnh phúc lên tiếng ở trong hồn.

        Người yêu đến – người làm tôi say đắm
        Trong lòng tôi trào lên từng đợt sóng.

        Người yêu đến cho lòng tôi mê say
        Cơn khát xua đi – hạnh phúc đã đầy!

        Đừng buồn nhé, Hafiz, đừng than vãn!
        Người yêu đến – người dịu dàng, đằm thắm!

        5

        Người đưa thư mang bức thư em đến
        Nỗi buồn tiêu tan, mặt trời tỏa sáng.

        Như ngày nào, em vui vẻ, đẹp xinh
        Hạnh phúc bây giờ đã đến với anh.

        Vì thư của em lòng mình anh trải
        Em đừng trách sao cho em ít vậy.

        Qủa thực là anh đã thuộc về em
        Không xẻ chia, mãi mãi, từ buổi đầu tiên.

        Ước mong của em là lòng Thượng Đế
        Anh cảm tạ những lời trong thư nhé.

        Không gì chuyển lay lòng chung thuỷ của anh
        Không bị cách xa cả không gian, thời gian.

        Bụi trên đường theo bước chân em bước
        Là thiêng liêng, với anh, là liều thuốc.

        Anh sẽ đợi chờ người yêu dấu của mình
        Và lòng em anh mã mãi sẽ tin.

        Hãy chịu đựng, Hafiz, và hy vọng
        Rõ một điều số phận đà định sẵn.
         
        #4
          cacbac

          • Số bài : 412
          • Điểm thưởng : 0
          • Từ: 08.10.2007
          • Trạng thái: offline
          RE: Các nhà thơ Phương Đông Hồi giáo 08.12.2007 11:27:03 (permalink)
           


          Baba Taher còn gọi là Baba Tahir (tiếng Ba Tư: بابا طاهر - ) (sống vào khoảng 1000 – 1055) là nhà thơ của giáo phái thần bí Ba Tư.

          Tên hiệu của Baba Taher là Oryan. Ông là nhà thơ rất nổi tiếng trong thế giới Arập với thể thơ rubáiáyt. Cùng với Omar Khayyam, là hai nhà thơ chỉ sáng tác theo thể thơ này. Thơ của Baba Taher thể hiện lòng khát khao đạt đến Thượng Đế và chân lý cuối cùng, phê phán sự bất công ở đời. Ngôn ngữ của thơ ông gần gũi với những bài hát dân gian nên theo thời gian có nhiều bài thơ của các tác giả dân gian đều được coi là của Baba Taher. Gần đây người ta đã xây dựng lăng mộ của ông tại Hamadan.



          Thơ Rubaiyat

          Đôi mắt em xưa huyền bí, diệu kỳ
          Còn bây giờ trông ngái ngủ, lừ đừ
          Người nói rằng em sống trong giấc mộng
          Giấc mộng nào, hay giấc mộng nghìn thu?

          ***

          Uất kim cương đẹp một tuần – không hơn
          Hương mùa xuân say một tuần – không hơn
          Tình – gian dối! Hãy quí ngày gặp gỡ
          Gian dối chỉ ở một tuần – không hơn.

          ***

          Ngày yêu em, anh – người học trò tuyệt vời
          Còn giờ đây anh phiêu bạt trên đời
          Giá một lần anh được tình hậu đãi
          Thì suốt đời xin chỉ học trò thôi.

          ***

          Em trong tim anh, người khác không cần
          Đêm đêm lại về toả sáng như trăng
          Em là Thượng Đế, đền Kaaba thần thánh
          Dù nhìn đâu, em vẫn trước mắt anh.

          ***

          Em hãy đến trong đời chứ đừng trong chiêm bao
          Dù chỉ phút giây, xem anh sống thế nào.
          Những bông hoa rừng vào tóc em hãy bện
          Còn anh sẽ nhổ đi những sợi bạc trên đầu.
           
          #5
            cacbac

            • Số bài : 412
            • Điểm thưởng : 0
            • Từ: 08.10.2007
            • Trạng thái: offline
            RE: Các nhà thơ Phương Đông Hồi giáo 08.12.2007 11:30:24 (permalink)
             


            Nur ad-Din Abd ar-Rahman Jami (tiếng Ba Tư: نورالدین عبدالرحمن جامی) (18 tháng 8 năm 1414 – 19 tháng 11 năm 1492) là một nhà thơ lớn của Ba Tư thế kỷ XV. Jami được coi là người khép lại thời kỳ thơ cổ điển viết bằng tiếng Ba Tư.

            Tiểu sử:
            Jami sinh ở Jam, Khorasan (nay là tỉnh Ghor của Afghanisstan) trong một gia đình giáo chủ có thế lực. Học trường dòng ở Heart và Samarqand nhưng sau từ bỏ con đường danh lợi để theo giáo phái thần bí Sufism, dành trọn cuộc đời cho khoa học và thơ ca. Năm 1456 trở thành giáo chủ của vùng Herat. Từ năm 1447 là giai đoạn ông sáng tác nhiều tác phẩm có giá trị nhất.
            Jami là người làm thơ nhiều thể loại như: qasida, ghazal, rubáiyát... Bình sinh đã được thừa nhận là một nhà thơ lớn của thế giới Hồi giáo. Di sản mà ông để lại rất đồ sộ, bao gồm khoảng 70 tác phẩm thơ và văn xuôi về Tôn giáo, triết học, âm nhạc, ngữ pháp và lịch sử. Ông là người có ảnh hưởng lớn đến các nhà thơ của thế giới Hồi giáo nhiều thế kỷ sau đó.
             
            Thơ:

            ***
            Nhắm mắt lại – em hiện trước mắt anh
            Mở mắt ra – lại vẫn thấy bóng hình
            Nhìn thấy em cả trong đời, trong mộng
            Bằng sắc đẹp của mình em bỏ bùa anh.

            ***

            Tai hoạ cho ai con tim không còn đập
            Ai đã thôi yêu, hoa hồng ai đã gục.
            Em nói: “Đi đi!” Sao thế hở ông trời
            Ai cho phép hồn giã từ với xác?

            ***

            Em xuống vườn cho hoa hồng thêm đẹp
            Nhìn thấy em chim hoạ mi vui hót
            Em nhẫn tâm để anh phải đau buồn
            Tỏ lòng thương ngay cả hòn đá chết.

            ***

            Không có em anh đưa chén lên môi
            Nhưng uống rượu với nỗi buồn chia đôi
            Đôi mắt đen làm ngày anh xao xuyến
            Chỉ những ngày đen khi em đã xa rồi.

            ***

            Nói với tim: “Cho tôi được nghỉ ngơi
            Tôi mệt mỏi, con đường quá xa xôi.
            Hãy nghiêm khắc với con người phụ bạc
            Với con người đã từng dối lừa tôi”.

            ***

            Em xa anh, để anh khổ với tình
            Một nỗi đau ngự trị giữa lòng anh.
            Anh khó sống… Rồi khi em đến muộn
            Để thở dài trên ngôi mộ của anh.

            ***

            Khi xuân về, anh cảm tạ trời xanh
            Hoa nở khắp nơi, trong rừng, ngoài đồng
            Anh ra nghĩa địa với niềm hy vọng
            Thấy hình em trong hoa huệ hồi sinh.

            ***

            Hình dáng em nếu một lần ai thấy được
            Thì không thể nào trong lòng không thổn thức
            Xa em đã lâu, anh vẫn sống và kinh ngạc một điều:
            Anh không chết mà còn thở và suy nghĩ được.

            ***

            Đừng kết bạn với người dại hơn mình
            Hãy luôn luôn tìm những người xứng đáng.
            Nhưng cũng đừng quấy rầy người cao thượng
            Bởi người ta cũng muốn kẻ hơn mình.
             
            #6
              cacbac

              • Số bài : 412
              • Điểm thưởng : 0
              • Từ: 08.10.2007
              • Trạng thái: offline
              RE: Các nhà thơ Phương Đông Hồi giáo 08.12.2007 11:32:47 (permalink)
               


              Mawlānā Jalāl-ad-Dīn Muhammad Rūmī (tiếng Ba Tư: مولانا جلال الدین محمد رومی; tiếng Thổ Nhĩ Kỳ: Mevlânâ Celâleddin Mehmed Rumi; tiếng Ả Rập: جلال الدين الرومي; còn gọi là Mawlānā Jalāl-ad-Dīn Muhammad Balkhī, gọi theo tên thành phố Balkh, quê hương của nhà thơ. Tuy vậy cách gọi ngắn gọn và phổ biến nhất bằng tiếng Anh là: Rumi, 30 tháng 9 năm 1207 – 17 tháng 12 năm 1273) – nhà thần học, nhà thơ viết bằng tiếng Ba Tư của Hồi giáo mật tông, một trong những nhà thơ vĩ đại nhất mọi thời đại.

              Tiểu sử:
              Rumi sinh ở Balkh (nay là Afghanistan) trong gia đình một nhà thần học theo giáo phái Sufism (tạm dịch: Hồi giáo mật tông). Từ nhỏ được học hành đến nơi đến chốn không chỉ thần học mà nhiều ngành khoa học khác. Năm 1220 gia đình chuyển về Konya (nay là Thổ Nhĩ Kỳ). Năm 1231 bố mất, Rumi thay vị trí của bố, thành lập nhóm Mevlevi đóng vai trò quan trọng trong đời sống chính trị, xã hội của phương Đông Hồi giáo đương thời và có ảnh hưởng đến nhiều thế kỷ sau đấy. Thời kỳ này Rumi viết tập thơ: Divan và nhiều tác phẩm triết học. Là học trò của Shams-e Tabrizi, nhiều bài thơ của mình, Rumi ký tên Shams-e Tabrizi. Tác phẩm quan trọng nhất: Masnavi-ye Manavi, trình bày những nội dung cơ bản của Hồi giáo mật tông, được Rumi thể hiện xen lẫn với những ngụ ngôn dân gian, lối viết dễ hiểu và ngôn ngữ đại chúng. Tác phẩm này có sự ảnh hưởng rất lớn đến văn học phương Đông Hồi giáo.
              Cuộc đời và sáng tạo của Rumi được nhà văn Orhan Pamuk, giải Nobel Văn học 2006, thể hiện trong tác phẩm “Quyển sách đen, 1990” của mình.



              ANH VÀ EM

              Giây phút hạnh phúc ta bên nhau, hai đứa – anh và em
              Hai thể xác, một tâm hồn hoà hợp – anh và em
              Bóng tối mờ, tiếng chim hót cho ta niềm bất tử
              Ta đi xuống vườn trong lặng lẽ – anh và em.
              Những ngôi sao trên trời chiếu sáng cho ta xuất hiện
              Ta hoá thành mặt trăng tròn vành vạnh – anh và em.
              Không còn hai người, ta sung sướng hoá thân làm một
              Tránh xa những điều tiếng thị phi ác độc – anh và em
              Và những con chim trên trời yêu nhau chảy máu
              Nơi ta trong đêm hai đứa cùng vui vẻ – anh và em
              Nhưng thật diệu kỳ: trong khoảnh khắc cùng nhau hai đứa
              Thì một người ở Irắc, một ở Khorasan – anh và em.
               
              #7
                cacbac

                • Số bài : 412
                • Điểm thưởng : 0
                • Từ: 08.10.2007
                • Trạng thái: offline
                RE: Các nhà thơ Phương Đông Hồi giáo 08.12.2007 11:36:12 (permalink)
                 


                Rudaki (860-941)

                1

                Đền Kaaba của anh em biến thành nhà thờ Thiên Chúa giáo
                Em tước hết bạn bè của anh làm gì, anh không hiểu
                Còn sau một nghìn lần cúi xuống bên thần tượng của mình
                Tình yêu biến anh trở thành người không ngoan đạo*.
                ______________
                *Bài thơ này viết về người yêu của nhà thơ là người con gái theo đạo Thiên Chúa.

                2

                Em bên anh nhưng anh sợ rằng: em đi làm anh khổ
                Ngày anh tính từng giờ, đêm anh tính từng ngôi sao nhỏ.

                ***

                Em không yêu nhưng mong đợi tình anh
                Em tìm sự thật nhưng gian dối – tự mình.

                ***

                Chỉ người say tình yêu biết được thế nào là men rượu
                Nhưng sao em làm anh khổ thế này, anh không thể hiểu.

                ***

                Hạnh phúc thay cả người nhận, kẻ cho
                Bất hạnh thay cho những kẻ hững hờ.

                ***

                Nụ hôn của tình yêu tựa hồ như nước biển
                Càng uống vào càng khát thêm, càng muốn uống.

                ***

                Ngày mùa xuân ngát hương và màu xanh
                Nhưng đêm đẹp hơn khi có em bên anh.
                 
                #8
                  cacbac

                  • Số bài : 412
                  • Điểm thưởng : 0
                  • Từ: 08.10.2007
                  • Trạng thái: offline
                  RE: Các nhà thơ Phương Đông Hồi giáo 08.12.2007 11:38:39 (permalink)
                   


                  Afzaladdin Khakani (1120-1199)

                  ***

                  Tình đến đây, tình làm nên số phận
                  Anh gặp em là cuộc đời vô tận.

                  ***

                  Em là nỗi đau, em là thuốc chữa lành
                  Em là niềm hy vọng, nỗi sợ hãi của anh.

                  ***

                  Tình là hoa, khi tình ở xa, tôi cứ ngỡ
                  Tình đến gần, tôi thấy trong tay tình ngọn lửa.

                  ***

                  Đôi mắt tội nghiệp của anh một lần thấy em
                  Một khoảnh khắc thần tiên mang đến tai hoạ hàng nghìn.

                  ***

                  Cả đời đi tìm em với con tim đã vỡ
                  Nhưng chẳng thấy gì, dù chỉ lời nguyền rủa.

                  ***

                  Nhưng anh hạnh phúc nhìn thấy em từ xa
                  Duyên kiếp anh là vậy, làm sao được bây giờ?

                  ***

                  Nhưng con tim không cho anh rời khỏi cửa
                  Mà bắt anh thốt lên lời từ lâu ấp ủ.
                   
                  #9
                    cacbac

                    • Số bài : 412
                    • Điểm thưởng : 0
                    • Từ: 08.10.2007
                    • Trạng thái: offline
                    RE: Các nhà thơ Phương Đông Hồi giáo 08.12.2007 11:41:55 (permalink)
                     

                    Javad Nurbakhsh (1926-)


                    QUI LUẬT TÌNH YÊU

                    Qui luật tình yêu giản đơn và ngắn gọn
                    Bởi tình là một tam đoạn thức đa âm.
                    Phán xét của lý trí – hời hợt và nông cạn
                    Không đủ sức tìm ra bí ẩn của tình.

                    Tình gắn liền với tồn tại và ý thức
                    Biến cái dở dang thành cái tuyệt vời
                    Và nếu ngươi ước mong tìm hạnh phúc
                    Có khả năng tìm mới xứng với tình thôi.

                    Đi vào tình yêu như vào đại dương không đáy
                    Từ giã bờ, đốt cháy những cây cầu.
                    Nhưng bỗng nhiên ngươi muốn quay trở lại
                    Đừng dối mình – ngươi chưa phải người yêu.

                    Hãy quên mình, trao thân cho dục vọng
                    Hãy để cho khoái cảm dẫn lên đường.
                    Tìm người yêu dấu nếu như ngươi muốn
                    Thì sẽ tìm ra, sẽ được yêu thương.

                    Ánh sáng hoà nhập làm cho mù quáng
                    Không phân biệt ra hình dáng, vẻ ngoài
                    Nhưng với người đang yêu thì tiêu chuẩn
                    Sống với người tình là hạnh phúc thôi.

                    Rượu tình yêu làm say và đốt cháy
                    Với người tình rượu là sự lãng quên
                    Đời thiếu rượu là đời vô nghĩa vậy
                    Uống rượu vào cho tình được cháy lên.

                     
                    #10
                      cacbac

                      • Số bài : 412
                      • Điểm thưởng : 0
                      • Từ: 08.10.2007
                      • Trạng thái: offline
                      RE: Các nhà thơ Phương Đông Hồi giáo 08.12.2007 11:45:35 (permalink)
                      RUBAIYAT DÂN GIAN

                      1.
                      Anh đến đây khi nhìn thấy trăng lên
                      Bên bờ rào em đợi một mình em
                      Bát nước đầy em trao anh hãy uống
                      Hết nước rồi anh hãy uống môi em.

                      2.
                      Trên thảo nguyên nghe tiếng sấm ầm ì
                      Trong vườn không còn tiếng hát hoạ mi.
                      Tình bắt đầu thật muôn hình muôn vẻ
                      Nhưng kết thúc thì chỉ có chia ly.

                      3.
                      Cô gái ngồi khóc trong một buổi chiều
                      Trong tim cô vừa sợ lại vừa yêu.
                      Chiều hôm đó tôi sang nhà an ủi:
                      Trời xui mình thân thiết, hãy nghe theo!

                      4.
                      Vườn hồng vẫn khoe sắc đẹp của mình
                      Còn em nhìn ra xa, không nhìn anh.
                      Anh chúc cho em với tình yêu mới
                      Với người tình và em hãy chúc anh!

                      5.
                      Giá mà quay lại thời gian hai mươi năm về trước
                      Về lại cái thời khi cuộc đời đang khó nhọc.
                      Chứ bây giờ bố em giàu có còn anh vẫn đang nghèo
                      Dù anh có hỏi bao nhiêu bố vẫn trả lời : “Không được!”

                      6.
                      Em có thể phụ tình, còn anh không thể.
                      Em có thể lại yêu, còn anh không thể.
                      Em có thể quên hết thảy mọi điều
                      Quên mãi mãi, muôn đời, còn anh không thể.

                      7.
                      Giá mà ta đã không sống gần nhau
                      Thì chắc gì ta đã nhận ra nhau.
                      Thì giờ đây ta đã không đau khổ
                      Thì giờ đây ta đã chẳng u sầu.

                      8.
                      Cuộc đời tôi bất hạnh, tôi biết làm sao?
                      Tôi một mình, em đâu đấy, tôi biết làm sao?
                      Tôi không cầu trời để được sống lâu trăm tuổi
                      Nhưng với cuộc đời ngắn ngủi, tôi biết làm sao?

                      9.
                      Anh đã mê dáng người em thanh thanh
                      Anh đã cuồng điên bởi ánh mắt nhìn.
                      Em đã bắn mũi tên vào trong ngực
                      Mũi tên này là số phận của anh.



                      10.
                      Mùa xuân đến rồi. Bao giờ em đến?
                      Thiếu em anh buồn. Bao giờ em đến?
                      Em hứa rằng khi tuyết bắt đầu rơi
                      Tuyết tan hết rồi. Bao giờ em đến?

                      11.
                      Giấc mơ ngọt ngào trong đêm đến rồi đi
                      Người đẹp dịu dàng trong mơ đến rồi đi
                      Và sáng ra người đẹp dịu dàng đến thật
                      Như trăng giữa trời người đẹp đến rồi đi.

                      12.
                      Đi cãi nhau với núi để làm gì?
                      Đi yêu người giàu có để làm chi?
                      Tôi đẫ yêu, điều gì tôi nhận được?
                      Sống làm chi, đau khổ để làm gì?

                      13.
                      Đêm dù đen nhưng mắt em đen hơn
                      Trăng dù sáng nhưng mặt em sáng hơn.
                      So hết thảy muôn loài trong vũ trụ
                      Chẳng có gì bằng sắc đẹp người thương.

                      14.
                      Chiếc khăn trên đầu em là quà tặng của tôi
                      Nhưng em chẳng yêu tôi, em yêu người khác rồi.
                      Thôi em ạ, hai ta đều không có lỗi
                      Tôi khổ đã đành, em cũng khổ như tôi.

                      15.
                      - Anh muốn hôn và muốn cắn đau em
                      Để về anh em không thể nào quên.
                      - Đừng lên má, kẻo mẹ em nhìn thấy
                      Tay em đây, áo che ánh mắt nhìn.

                      16.
                      Trăng lên cao, trăng sáng giữa trời xanh
                      Em ra khỏi nhà nhưng em chẳng đến anh
                      Em đi đâu, tìm ai? Anh chẳng biết
                      Nhưng bóng hình em vẫn ngự trị tim anh.

                      17.
                      Tình của em như sa mạc mênh mông
                      Anh lạc ở trong không tìm thấy đường
                      Tim đã trao nhưng nhận về không thể
                      Đổi cho anh trái tim của người thương.

                      18.
                      Chẳng có sông nào mà không có nước
                      Tình không đau chẳng thể nào có được.
                      Đau khổ muôn đời là bạn của tình yêu
                      Chỉ ai không yêu là người không nước mắt.

                      19.
                      Khi hình em xuất hiện trước mắt anh
                      “Nhắm mắt đi!” Anh tự nói với mình
                      Mắt đã nhắm nhưng mà không che nổi
                      Hình bóng em vẫn hiện trước mắt anh.



                      20.
                      Bím tóc em với anh là gông cùm
                      Hãy tháo giùm anh bằng những nụ hôn.
                      Chỉ vì em con tim anh gìn giữ
                      Thế cho người em có giữ tim không?

                      21.
                      Ánh mắt nhìn chẳng giấu nổi anh đâu
                      Rằng em yêu người khác đã từ lâu.
                      Em đã thề thủy chung rồi phụ bạc
                      Câu thề nguyền sao nỡ vội quên mau!

                      22.
                      Chàng trai ơi đừng đứng trước nhà em
                      Biết làm sao để con mắt không nhìn
                      Rồi bố biết, bố giấu em, bố cấm
                      Mẹ đánh em, bà nội cũng mắng em.

                      23.
                      Đến với anh, em sẽ là người tình
                      Anh là người mua sắc đẹp của em
                      Nhưng anh đang nghèo, hãy cho nợ nhé
                      Anh sẽ không quên lòng tốt của em.

                      24.
                      Tạm biệt em, tôi cất bước đường xa
                      Liệu hai ta còn gặp nữa bao giờ?
                      Nếu tôi không ra gì, xin lỗi nhé
                      Còn nếu là người tốt, nhớ tôi nghe!

                      25.
                      Liệu có thể chăng ta được trở thành:
                      Anh – nô lệ của em, em – của anh?
                      Em cứ nói rằng: “Vâng!”, anh sẽ đợi
                      Hạn bất kỳ, dù đợi đến trăm năm.

                      26.
                      Trong giấc mơ em thấy người yêu em
                      Khi tỉnh giấc thấy đau nhói trong tim.
                      Trong giấc mơ em với người hạnh phúc
                      Tỉnh giấc mơ em chỉ có một mình.

                      27.
                      Lòng em đau, nước mắt đã nhạt nhoà
                      Chẳng yêu ai, sắc đẹp cũng phôi pha.
                      Chỉ tại anh. Hãy nói vì sao vậy?
                      Sao thấy em nhưng anh chỉ đi qua?

                      28.
                      Em không ngủ, em không biết làm sao!
                      Con đường dài, em không biết làm sao!
                      Nhìn con đường, anh còn quay trở lại?
                      Thiếu anh rồi, em còn biết làm sao!

                      29.
                      Biết làm sao, tôi đau đớn vô cùng
                      Hai người con gái như hai ngọn trúc xinh.
                      Một người xa, còn một người gần lắm
                      Cả xa, gần lòng tôi vẫn đều mong.



                      30.
                      - Em yêu ơi sao trách cứ gì nhau
                      Thề có trời anh có trộm gì đâu.
                      - Anh yêu ạ, anh còn hơn kẻ trộm
                      Lấy tim em, anh có trả lại đâu.

                      31.
                      Anh chẳng cần gì, chỉ cần em
                      Chẳng có gì vui, nếu thiếu em
                      Anh chẳng cần dù đường hay mật
                      Mật đắng hơn thuốc, nếu thiếu em.

                      32.
                      Tình yêu ơi, nói cho tôi lần cuối
                      Tôi và em – ai là người có lỗi?
                      Tôi cứ buồn, cứ trông đợi về em
                      Xin hãy nói: em buồn về ai vậy?

                      33.
                      Đã từ lâu anh lạc giữa bờ mi
                      Của đôi mắt em quên hẳn lối về…
                      Tại đôi mắt, con tim không có lỗi
                      Sao ông trời bắt tội để làm chi?

                      34.
                      Ta cùng nhau đi nhớ lại những đêm
                      Những khi trăng thanh gió mát êm đềm…
                      Em còn trẻ những đêm trăng còn nữa
                      Chỉ anh già, anh sẽ chẳng còn em!

                      35.
                      Anh đi tìm em nhưng chẳng biết tìm đâu
                      Có lẽ em như nước, hay giống ngôi sao?
                      Nếu ngôi sao thì mây nào giấu được
                      Nếu như nước thì nước chảy về đâu?

                      36.
                      Tôi muốn nhắc đi, nhắc lại một điều:
                      Chẳng có ai yêu mà lại không đau
                      Tình yêu không khác gì manh áo hẹp
                      Khó cởi ra nhưng rất dễ mặc vào.

                      37.
                      Hoa thủy tiên: “Sắc đẹp ta người nhắc đến đã nhiều!”
                      Hoa tuy-líp: “Ta duyên dáng, yêu kiều bên suối reo!”
                      Hoa hồng đỏ: “Các người đều vớ vẩn
                      Ta là hoa biểu tượng của tình yêu!”

                      38.
                      Cỏ ba lá: “Ta cháy trên cỏ xanh!”
                      Tuy-líp: “Còn ta bên suối, bên ghềnh!”
                      Hoa hồng đỏ: “Các người đều vớ vẩn
                      Ta trên tóc, trên ngực của người tình!”

                      39.
                      Cô gái ơi, anh chết mê chết mệt
                      Ánh mắt em như mùa đông, ngực em như tuyết
                      Đôi môi anh nóng bừng, anh làm tuyết em tan
                      Mà tuyết tan thì mùa đông cũng hết.

                      40.
                      Cành lá xoè, tỏa rộng giữa vườn xanh
                      Chim hoạ mi say sưa hót về tình
                      Rồi lặng im, chim bay về sau núi
                      Chỉ còn nỗi đau ngự giữa lòng anh.

                      41.
                      Quê tôi người ta bán lựu, bán cam
                      Người ta đem tình yêu bán lấy vàng.
                      Anh và em dù yêu nhau tha thiết
                      Mẹ cha em bán cho kẻ giàu sang.

                      42.
                      Em xinh hơn trúc, em của anh!
                      Em đẹp hơn hoa, em của anh!
                      Em chợt hiện rồi biến mất ngay đấy
                      Chỉ nỗi buồn còn lại, em của anh!

                       
                      #11
                        cacbac

                        • Số bài : 412
                        • Điểm thưởng : 0
                        • Từ: 08.10.2007
                        • Trạng thái: offline
                        RE: Các nhà thơ Phương Đông Hồi giáo 08.12.2007 11:48:13 (permalink)
                         


                        Abū-Nuwās (tiếng Ả Rập: أبو نواس‎‎, , tên đầy đủ: Abu-Nuwas al-Hasan ben Hani al-Hakami, 750 – 810) – là một trong những nhà thơ Ả Rập xuất sắc thời trung cổ. Ba trăm năm trước Omar Khayyam, Abu Nuwas nói về cuộc đời người ngắn ngủi, khuyên người đời hãy biết quí trọng mỗi phút giây của cuộc đời mình và hãy biết vui với tình, như là thứ an ủi duy nhất để quên đi những sóng gió ba đào của số kiếp

                        Tiểu sử:
                        Abū-Nuwās sinh ở Ahvaz, Ba Tư, xuất thân từ gia đình nghèo. Abū-Nuwās là nhà thơ tiêu biểu của “phong cách mới”, thời đại nhà nước Ả Rập trở thành Khalifat. Thơ của Abu Nuwas nổi tiếng thế giới lần đầu tiên in bằng tiếng Đức năm 1855 do các nhà khoa học Ả Rập sưu tập thành tuyển tập có tên gọi “Divan”. Các nhà nghiên cứu châu Âu gọi Abu Nuwas là “Anacreon của Ả Rập” hay “Heine của Ả Rập”. Những đề tài chính của thơ Abu Nuwas là về rượu (khamriyyat), và tình yêu với người cùng giới (mudhakkarat).

                        Là người theo chủ nghĩa khoái lạc, Abu Nuwas đề cao cuộc sống tự do, đề cao rượu và tình ái, trở thành một nhân vật huyền thoại của “Nghìn lẻ một đêm” và nhiều giai thoại cũng như truyện tiếu lâm Ả Rập. Abu Nuwas là nhà thơ có sự ảnh hưởng đến nhiều nhà thơ lớn của Ả Rập và Ba Tư sau đó như Omar Khayyam, Hafez…

                        Thư mục:
                        *O Tribe That Loves Boys. Hakim Bey (Entimos Press / Abu Nuwas Society, 1993). With a scholarly biographical essay on Abu Nuwas, largely taken from Ewald Wagner's biographical entry in The Encyclopedia of Islam.
                        *Carousing With Gazelles. Subtitle: Homoerotic Songs of Old Baghdad. Translated by Jaafar Abu Tarab. New York, 2005.
                        *Jim Colville. Poems of Wine and Revelry: The Khamriyyat of Abu Nuwas. (Kegan Paul, 2005).
                        *Philip F. Kennedy. The Wine Song in Classical Arabic Poetry: Abu Nuwas and the Literary Tradition.. (Open University Press, 1997).
                        *Philip Kennedy: Abu Nuwas: A Genius of Poetry, OneWorld Press, 2005.
                        *The care and feeding of gazelles - Medieval Arabic and Hebrew love poetry. IN: Lazar, M. and Lacy, N. Poetics of Love in the Middle Ages. (George Mason University Press, 1989).
                        *Boy-love in Medieval Arabic Verse. Paidika, Vol 3, No.3, Winter 1994.
                        *Richard Nelson Frye. The Golden Age of Persia, p123, ISBN 0-06-492288-X)
                        *Schild, Maarten. Abu Nuwas: Encyclopedia of Homosexuality. Dynes, Wayne R. (ed.) New York and London, Garland Publishing, 1990. p. 7
                        *Fawn of My Delights - boy-love in Hebrew & Arabic Verse. IN: Sex in the Middle Ages. (Garland, 1991).
                        *Encyclopædia Britannica entry for Abu Nuwas



                        Một số bài thơ:

                        1

                        Hãy nhẫn nhục, đằm thắm với người tình
                        Đường tình yêu là con đường dịu êm.
                        Chớ giận người khi người ta đột ngột
                        Giận dỗi, lạnh lùng và thích cô độc.
                        Đừng lặng im, cau có, cằn nhằn
                        Vũ khí của anh – những lời dịu êm.
                        Trong đêm vắng lời nhắc đi nhắc lại
                        Và người sẽ là của anh mãi mãi.

                        2

                        Tôi đau đớn, tôi gọi ông thầy thuốc
                        Nhưng ông thầy bệnh tôi không chữa được.
                        “Không phải tôi chữa được bệnh của anh
                        Mà cái người anh thường nói: “Yêu em”.

                        Không thầy thuốc mà gọi người yêu anh
                        Bệnh của anh, bệnh tai ác – bệnh tình”.

                        3

                        Hoa hồng đang mỉm cười
                        Con suối kêu róc rách.
                        Hoạ mi cao giọng hát
                        Giữa xanh thắm bầu trời.

                        Bạn bè tôi uống rượu
                        Cùng với tôi ngoài trời.
                        Không có gì trên đời
                        Quí hơn tình bạn hữu.

                        Dưới chén tròn vành vạnh
                        Trong say đắm mùa xuân
                        Uống rượu cùng bè bạn
                        Và vui vẻ, hân hoan.

                        Họ không tìm giàu có
                        Và không kiếm vinh quang
                        Mà uống say rồi nằm
                        Lăn ra trên thảm cỏ.



                        4

                        Hôn anh nào, anh xin
                        Và em không từ chối
                        Em hạnh phúc, còn anh
                        Ngỡ rằng quá ít ỏi.

                        Hôn anh thêm lần nữa
                        Thật hào phóng, đừng nhìn.
                        Chẳng lẽ nào em nỡ
                        Keo kiệt thế với anh?

                        Cười với tôi người yêu
                        Rồi hôn tôi lần nữa:
                        “Nếu mà em cứ chiều
                        Anh sẽ còn đòi nữa.

                        Như trẻ con, chẳng khác
                        Khi được tặng đồ chơi
                        Chưa kịp chơi thoả thích
                        Đã đòi cái khác rồi”.



                        5

                        Cho em vui – anh chết vì đau khổ
                        Im lặng muôn đời… Điều này không lâu nữa.

                        Con tim em sẽ dễ dàng quên anh
                        Còn anh chết – giữ lời hứa trung thành.

                        Dưới trăng này tất cả đều thay đổi
                        Em phụ tình anh, em lạnh lùng đến vậy.

                        Nhưng nếu trong mắt em anh chẳng ra gì
                        Thì sự thật muôn đời em chẳng nhìn ra.
                         
                        #12
                          cacbac

                          • Số bài : 412
                          • Điểm thưởng : 0
                          • Từ: 08.10.2007
                          • Trạng thái: offline
                          RE: Các nhà thơ Phương Đông Hồi giáo 08.12.2007 11:53:16 (permalink)
                           


                          Majnun Layla (Qays Ibn al-Mulawwah-Thế kỉ 7)(Ả Rập)


                          1


                          Trong ngực tôi con tim ai đang gióng
                          Tôi gọi em nhưng mà em im lặng.

                          Con tim tôi khổ vì mối âu lo
                          Tai hoạ này chẳng biết ở đâu ra?

                          Từ ngày gặp Layla tôi lâm vào tai hoạ
                          Con tim tôi đau mọi thời gian, mọi ngả!

                          Có phải mọi người tim đều thế này chăng?
                          Xin Thượng Đế cho cuộc đời chẳng còn tim!


                          2

                          Tôi đau vì tình
                          một nỗi buồn không thể tả.
                          Tai hoạ ở rất gần
                          còn em thì đâu đó.

                          Tôi đang đánh mất niềm hy vọng
                          đã quen với chia ly.
                          Người yêu tôi im lặng
                          coi tôi chẳng ra gì.

                          Tôi như con chim non
                          sa vào lưới tình tuyệt vọng
                          Có một bàn tay vô hình
                          giữ tôi trong tù hãm.

                          Giống như con trẻ chơi đùa
                          nhưng với con chim bị bắt
                          Trò chơi này có lẽ là
                          sẽ trở thành cái chết.

                          Giá mà tôi được thoát ra!
                          nhưng chẳng biết là có đáng.
                          Vì con tim cứ hướng tới người ta
                          mà dây xích thì rất ngắn.




                          3

                          Anh làm gì ư, một gã cuồng
                          trong buổi chiều xanh thẫm
                          Anh vẽ hình em trên cát trắng
                          và anh nói chuyện với đồng hoang.
                          Anh nghe tiếng kêu của quạ khoang
                          rơi xuống đất trong đau đớn
                          Và ngọn gió buồn đang quét đi
                          bức vẽ của anh trên cát trắng.


                          4

                          Tôi đang yêu – cơn khát trên sa mạc
                          không khát bằng cơn khát tình tôi.
                          Tôi đang yêu - đã cạn khô nước mắt
                          vì những đêm không ngủ của tôi.
                          Tôi đang yêu – tôi đã quên cầu nguyện
                          tôi như một kẻ cuồng điên
                          Tôi đang yêu – không còn tơ tưởng đến
                          đền Kaaba và Kinh Koran.




                           5

                          Con xin Thượng Đế một điều mong
                          ngoài ra – không còn gì khác:
                          Hãy cứu người yêu con khỏi đau buồn
                          cứu người con yêu khỏi điều ác.

                          Con chẳng cần gì nhiều hơn
                          Ngài đã rất hào phóng
                          Tặng cho con tình yêu là sung sướng
                          là nguồn sáng, là cứu rỗi của con.

                          Một ngày còn sống – còn yêu và tin
                          còn hy vọng và chịu đựng
                          Chỉ tôn thờ một thần tượng
                          và báu vật gắng giữ gìn.


                          6

                          Chỉ có kẻ đang yêu
                          có quyền được gọi là người.
                          Ai sống mà không yêu
                          là mắc tội phạm thánh đấy thôi.

                          Người tôi yêu bảo tôi như vậy:
                          “Em chẳng có gì tiếc thương
                          Chỉ cần được nhìn thấy anh
                          chỉ cần được chờ anh, mong đợi”.

                          Chỉ ghen tỵ với kẻ đang yêu
                          với hạnh phúc nhường ấy
                          Là niềm khoái lạc ngọt ngào
                          là gia tài không thể đổi.
                           
                          #13
                            cacbac

                            • Số bài : 412
                            • Điểm thưởng : 0
                            • Từ: 08.10.2007
                            • Trạng thái: offline
                            RE: Các nhà thơ Phương Đông Hồi giáo 08.12.2007 11:56:35 (permalink)
                             



                            Omar Ibn Abu Rabia (644-712)

                            1

                            Chỉ một mình em anh nhớ về
                            anh không ngủ trong đêm vắng.
                            Còn khi gần sáng anh ngủ mê
                            thì em lại đến trong giấc mộng.

                            Một phút ngỡ là muôn năm
                            khi em nơi xa vắng.
                            Còn khi bên em thì dù cả vĩnh hằng
                            rất nhanh và rất ngắn.

                            2

                            Em đến trong đêm này
                            dịu dàng và đằm thắm
                            Và những giờ không ngủ vụt bay
                            trong đêm này rất sáng.

                            Bình minh đến chẳng hề mong
                            nhưng người yêu chưa cất bước.
                            “Em không giã từ anh, ồ không
                            em thốt lên trong nước mắt.

                            3

                            Em đã bỏ bùa tôi
                            giống như người làm phép thuật
                            Như đội quân bao vây
                            một vương quốc và chiếm được.

                            Tôi mang ơn số kiếp
                            ca tụng phép yêu tinh
                            Ngợi ca phép lạ của nụ hôn
                            và ấn tượng mê hồn trong ánh mắt.

                            Em nói với tôi rằng: “Hẹn gặp!”
                            Nhưng chẳng biết đến bao giờ?
                            Em cười bảo: “Đến ngày kia!”
                            như mọi khi, em luôn tinh nghịch.

                            4

                            Anh yêu người con gái đẹp xinh
                            anh hạnh phúc, sung sướng.
                            Đừng biến người ta thành thần tượng
                            thành thần thánh, thiêng liêng.

                            Đi đến gặp gỡ với người
                            thì tình yêu trao hết.
                            Nhưng chỉ ít khi đến thôi
                            kẻo lại rồi chán ngắt.

                            Đừng nhắc hoài: “Yêu em, yêu em!”
                            niềm hân hoan giảm bớt.
                            Gặp gỡ người chớ cầu xin
                            đừng van nài, đừng khóc.

                            Đuổi theo tình – tình bỏ
                            tai hoạ khôn lường:
                            Người ta sẽ trả lời: “không”
                            thay vì trước đây nói “có”.
                             


                            5

                            Con tim anh đau đớn
                            vì ánh mắt của em!
                            Bước đi trong gió của em
                            như dương liễu đung đưa từ sáng sớm!

                            Rất khoan thai, uyển chuyển
                            hình dáng của em!
                            Em cười – anh như được hồi sinh
                            em quay đi – anh trở thành chết điếng.

                            Không ai biết được ta yêu nhau
                            ta gặp nhau không hề biết trước.
                            Tình yêu – gặp gỡ rồi ly biệt
                            tất cả số kiếp định rồi.

                            6

                            Suốt cả đêm không ngủ
                            ta chỉ có một mình.
                            Chớ tranh luận với người yêu đẹp xinh
                            người tự đặt mình vào chỗ.
                            Người trở về thì ta vui vẻ
                            người ra đi tai hoạ khôn lường
                            Chia tay nhau – ta mất tất cả
                            nhìn thấy người – hồn lại hân hoan!
                             
                            #14
                              cacbac

                              • Số bài : 412
                              • Điểm thưởng : 0
                              • Từ: 08.10.2007
                              • Trạng thái: offline
                              RE: Các nhà thơ Phương Đông Hồi giáo 08.12.2007 11:58:59 (permalink)
                               


                              Abu al Atahiyah (748-825)(Ả Rập)

                              1

                              Hỏi tôi Thánh Ala
                              với nỗi buồn và đau điếng:
                              “Có phải con yêu Utba
                              bằng tình yêu chân chính?”
                              Và tôi trả lời
                              bằng giọng chân thành:
                              “Tình của con như máu
                              chảy về tim.
                              Còn con tim của con –
                              Ngài xem! - đau lắm
                              Có vô số những vết thương
                              như dao chém.
                              Con đã hoài công
                              gọi về ông thầy thuốc
                              Nhưng bệnh của con
                              chỉ ngôi mồ chữa được.
                              Chỉ có áo quan
                              một màu trắng toát.
                              Chữa được tình yêu
                              không thể nào chia cắt.
                              Người mà con yêu
                              làm say mê người khác…
                              Con hiểu một khi yêu
                              thì khổ đau không thoát.



                              2

                              Tuổi trẻ của ta hãy quay về
                              Ta gọi ngươi, ta khóc, ta đau khổ
                              Những sợi tóc của ta trắng xoá
                              Ta sẽ đem nhuộm đen đi
                              Ta bây giờ như cây cối mùa thu
                              Ta đứng một mình trong gió
                              Ta khóc về quá khứ
                              Những tháng năm hoài phí, lỡ làng trôi
                              Hãy quay về tuổi trẻ của ta ơi
                              Người sẽ không còn nhận biết
                              Kẻ tóc bạc này đã đánh mất
                              Điều may mắn cuối cùng.
                               
                              #15
                                Online Bookmarks Sharing: Share/Bookmark
                                Thay đổi trang: 12 > | Trang 1 của 2 trang, bài viết từ 1 đến 15 trên tổng số 23 bài trong đề mục

                                Chuyển nhanh đến:

                                Thống kê hiện tại

                                Hiện đang có 0 thành viên và 1 bạn đọc.

                                Chú Giải và Quyền Lợi

                                • Bài Mới Đăng
                                • Không Có Bài Mới
                                • Bài Nổi Bật (có bài mới)
                                • Bài Nổi Bật (không bài mới)
                                • Khóa (có bài mới)
                                • Khóa (không có bài mới)
                                • Xem bài
                                • Đăng bài mới
                                • Trả lời bài
                                • Đăng bình chọn
                                • Bình Chọn
                                • Đánh giá các bài
                                • Có thể tự xóa bài
                                • Có thể tự xóa chủ đề
                                • Đánh giá bài viết

                                2000-2021 ASPPlayground.NET Forum Version 3.9