Viên Nhật - TRUYỆN NGẮN & TẠP BÚT
Thay đổi trang: 123 > | Trang 1 của 3 trang, bài viết từ 1 đến 15 trên tổng số 41 bài trong đề mục
Viên Nhật 08.12.2007 22:36:47 (permalink)
              LÁ RỤNG VỀ ĐÂU? - tạp bút
Buổi tối, bao giờ về đến nhà, việc đầu tiên tôi làm là bật hết đèn, mở computer và tivi rồi đi tắm.
   Kéo cái gối dựa để sau lưng, tôi bắt đầu gõ password để mở máy. Messenger tự động kích hoạt, hiện cái thư điểm một cái sao đỏ nơi góc. Cái nick quen thuộc làm tôi chạnh lòng, nghĩ về một thời, dường như là một cuộc đời khác mà tôi không bao giờ muốn nhớ.
   Có một hôm, tôi đi trên phố, một chiếc lá rời cành, rơi lạc trên tay tôi. Chiếc lá vàng úa, nhưng vẫn rất đẹp. Bỗng nhiên, tôi ngớ ngẩn tự hỏi: Ở Sài Gòn, nếu không tình cờ rơi vào tay tôi, lá sẽ rụng về đâu?
   Còn rụng về đâu nữa? Ở Sài Gòn, lá rụng là có rác. Thực tế là: lá không rụng về cội, lá rụng vào những chiếc xe rác.
   Nhưng ai cấm ta lãng mạn, đưa những chiếc lá, xoay như chong chóng, theo gió lên trời... và mơ màng chấm hỏi: Lá rụng về đâu?
   Tại sao ta cứ phải nhìn mọi thứ trần trụi như nó vốn có? Để rồi đau khổ vì cái thế giới đen tối, không lối thoát? Và rồi trở nên hằn học, ghét người, ghét đời, tự đầu độc chính mình, đầu độc cả thế giới xung quanh?
   Tại sao ta cứ phải rạch ròi phân biệt: Trắng và Đen? Thế giới có bảy màu sắc cơ bản. Cứ đem bình phương, lập phương các màu sắc cơ bản, chúng ta sẽ có rất nhiều màu. Chẳng phải thế giới đẹp vì có nhiều màu sắc hay sao?
   Nhưng trong tình yêu, cần phải có sự rõ ràng giữa trắng và đen. Cố tự dối mình, cố chạy trốn sự thật, chỉ là kéo dài sự đau khổ. Cuối cùng, cũng đến một ngày, ta buộc phải đối diện. Thà ta đau một lần, còn hơn đau hết thời thanh xuân.
   Thường thường, tôi suy nghĩ thì rất sáng suốt, nhưng khi hành động thì hỡi ơi, hết sức cảm tính.
   Tôi chỉ thích chuyện vui cười. Bởi vì  sức chịu đựng của con người tôi rất giới hạn. Nếu tôi không tự cân bằng, tôi sẽ không còn là tôi nữa. Có nhiều khi, tôi nhìn tôi cười nói, tự đáy lòng, lại thấy mệt ghê gớm, chỉ mong sao nhanh chóng kết thúc công việc để có thể trở về cái góc của mình và ngủ.
******

<bài viết được chỉnh sửa lúc 02.05.2013 22:55:55 bởi Viên Nhật >
#1
    Viên Nhật 31.12.2007 18:40:48 (permalink)
    NÓI THÁCH

    Đó là ý nghĩ bật lên ngay khi tôi đọc thông tin: Hàng quán rong sẽ bị xử phạt 10 – 15 triệu đồng nếu không có giấy chứng nhận vệ sinh an toàn thực phẩm.
    Bán hàng rong là thành phần lao động chạy ăn từng bữa, phần đông là dân nghèo, dân nhập cư. Vốn liếng trên đôi gánh hàng rong có khi chỉ hơn trăm ngàn, nhiều lắm là một – vài triệu. Xử phạt gấp năm – bảy lần tổng vốn, thấy trước là không thu được, chỉ thu được cái gánh hàng rong, có khi là vốn liếng từ quỹ vay xóa đói – giảm nghèo mà có. Biết là thế mà vẫn đưa ra mức phạt trên trời. Nói thách vậy, hẳn chuyện không đơn giản ở chỗ phạt vì vệ sinh an toàn thực phẩm, có lẽ đây chỉ là một cái cớ. Và là chuyện đáng suy ngẫm.
    Theo tôi được biết, ngay cả những cơ sở buôn bán hàng ăn có nhà cửa đàng hoàng, mức phạt vệ sinh an toàn thực phẩm cũng chỉ bằng một phần năm, một phần bảy số đó. Vậy vì sao lại nói thách mức phạt với người nghèo thuộc loại “rớt mồng tơi”, mà có nhiều gánh hàng rong đã đưa bao nhiêu đứa con đến trường, đưa bao nhiêu cử nhân, bác sĩ, kỹ sư thành tài và phục vụ đất nước. Nếu muốn dẹp hàng quán rong, cần phải nghĩ cách để bao nhiêu con người giải quyết công ăn việc làm thế nào, sống ra sao. Bài toán nan giải này, không thể giải bằng biện pháp “Nói Thách” tiền phạt ngất ngưỡng như vậy. Ta có thể chỉ định riêng ở các tuyến đường, khu vực nào dành cho người bán rong, nhưng quy hoạch cho đẹp theo kiểu ta đã làm với các chợ đêm, bãi gửi xe. Vừa có thể giúp người nghèo có chỗ buôn bán sinh nhai, vừa có thể kiểm tra về an toàn thực phẩm, vừa biến chỗ bán rong thành một kiểu chợ bán hàng quán dân dã, thậm chi có thể là một điểm tham quan (Giống như các hàng rong trong các kỳ hội chợ, lễ hội). Còn những cách khác nữa. Cách nào mà vẫn giúp dân sống được, mình dễ quản lý, đó mới là cái tình của nhà quản lý với người dân nghèo trong cuộc mưu sinh khó nhọc của họ.
    #2
      Viên Nhật 07.01.2008 06:19:38 (permalink)
      NHÀ HOANG


          Ngôi nhà đó, không hiểu hoang phế từ khi nào. Lá cành rơi rụng bao năm, tạo thành một lớp dày xôm xốp, chẳng nâu, chẳng đen. Thấp thoáng rêu phong trên những mảng tường nham nhở, ló sau cây cỏ um tùm. Tiếng côn trùng rền rỉ những ngày mưa. Tiếng chim chóc cao giọng hót như thể khẳng định quyền sở hữu thế giới hoang tàn đó.
          Tiếng đồn rằng: Mấy chục năm qua, ở làng đã có hàng chục người bị ma bắt dẫn vào trong nhà hoang, khi trở về đều trở nên khùng khùng, điên điên, cứ bóc đất ăn mãi cho đến chết… Đêm đêm, người nhẹ vía còn thấy ma đốt đèn, đọc sách… rất nhiều chuyện nghe cứ ly kỳ như chuyện liêu trai.
          Chi Mai nghe mà chẳng tin mấy: Ma gì mà ma! Chỉ để dọa trẻ con thôi!
          Nhưng ngôi nhà u ám hoang tàn, mang dáng vẻ "đình viện thâm thâm" đó làm cô tò mò ghê gớm. Ở Sài Gòn mà có khu đất như vậy thì giàu sụ rồi. Cho dù ma gì cũng phải cuốn gói cho người ta xây nhà cao cửa rộng. Nghe Chi Mai nói, ông nội chỉ cười khà khà.
          Người làng thì bảo Chi Mai là một con nhóc thành phố, làm sao hiểu hết đất lề quê thói. Tốt nhất là đừng có đi vào khu đất thánh, Kính Quỷ Thần nhi viễn chi! Ý là: Quỷ Thần thì cứ kính trọng, nhưng càng ở xa chừng nào, càng tốt chừng đó!
          Chẳng trách mà trong làng đi đâu cũng thấy miếu to, miếu nhỏ. Cứ chỗ nào có người chết bất đắc kỳ tử thì ở đó mọc lên một cái miếu. Có cái miếu to bằng cái chái bếp (loại này ít thôi), phần lớn là miếu nhỏ bằng cái chuồng (là chuồng chim câu ấy). Miếu xây rồi, không ai chăm sóc, nhang khói lạnh lẽo, bát nhang lăn cù trong bụi dầy. Nhà hoang! Miếu hoang! Hẳn còn nhiều thứ hoang nữa, nhưng nó còn ở nơi có nó, hiểu nhiều mau già mà!
          Nhà ông nội chỉ cách nhà hoang một quãng đồng. Từ ngày về đây, đêm nào Chi Mai cũng ngồi nhìn qua khe cửa, mong thấy con ma. Ma đâu chẳng thấy, chỉ thấy chân tay chi chít nốt đỏ vì lũ muỗi đói tấn công. Chỉ đến khi chịu hết xiết và buồn ngủ rũ người thì cô mò lên giường, phê luôn đến sáng.
          Mấy hôm nay trời cứ mưa tầm tã, Chi Mai không thể đi đâu, ngồi không cũng buồn, cô lên nhà trên lục tủ sách của ông nội.
          Phần lớn là những cuốn giấy chữ Nôm vàng ố, dạng viết tay, rồi sách chữ Pháp, chỉ có vài cuốn sách chữ Việt trong góc.
          Là dân nghiên cứu chữ Hán-Nôm, những cuộn giấy chữ Nôm rất thu hút sự quan tâm của Chi Mai bởi nét chữ cứng cáp, khi sổ thì mạnh mẽ, khi hất thì phóng khoáng, nét cong thì dịu dàng… rõ ràng do một người rất cá tính viết ra. Tuy không đọc được nhiều, nhưng Chi Mai vẫn nhận ra chúng là những trang nhật ký. Cũng may, đi đâu, cô cũng mang cuốn từ điển Hán-Nôm theo. Cô có nhiều thời gian mà, từ từ nghiên cứu.
          Câu chuyện cứ rủ rỉ như một lời thì thầm. Càng đọc, Chi Mai càng kinh ngạc: Tên ấy, chẳng phải là tên của bà cụ cố sao? Vậy người viết cuốn giấy này là ai? Minh – hình như trong gia phả nhà mình, chẳng có ai tên Minh.
      ******
           Ngày…
          Hôm qua, Chi Mễ thấy mình viết chữ, đòi học cùng. Cha lạnh nhạt bảo:
          - Con gái, học thêu thùa, nấu nướng để còn phục vụ chồng con, học chữ hư người đi. Không thấy tên con, cha cũng đặt là Mễ, tức là lúa gạo. Chuyện đàn bà, con gái cần quan tâm là nơi góc bếp, là lúa gạo cho chồng con ăn no, họ còn gánh vác gia đình.
          Chi Mễ bỏ vào trong góc, ngồi khóc một mình. Thương quá, mình mới an ủi:
          - Thật ra, cha đặt tên em là Chi Mỹ, tức là Người Đẹp, vì ngại gọi tên đẹp quá, khó nuôi, nên mới đổi lại gọi là Chi Mễ thôi, thật đó! Ai cũng vậy mà. Còn nhớ hồi anh mới dẫn em về nhà, trông em ốm yếu, ngơ ngác, thậm chí còn không biết mình là ai. Lại còn bệnh hoạn triền miên. Ngày nào anh cũng sợ sáng ra không thấy em còn thở. Lúc đó, còn gọi Mỹ ơi, Mỹ à, ma nó ghét, sẽ bắt mất em thì sao?
          Em ngước mặt nhìn lên, nước mắt còn ướt má mà môi thì cười như hoa, thật ấm lòng. Em nói:
          - Từ nay, Minh gọi tên em là Mỹ, đừng gọi Mễ ơi, Mễ à nữa, em sẽ không lên tiếng đâu!
          Không biết cha đã ở đó từ lúc nào, chỉ nghe cha quát:
          - Lại kêu nó bằng tên? Gọi như vậy chẳng ra tôn ty trật tự. Từ nay, cha còn nghe con gọi như vậy, cứ một lần, ăn một roi, lần hai, ăn hai roi…
          Chi Mễ hơi cúi mặt, lè lưỡi làm vẻ nhát ma, khiến mình chỉ muốn cười.
      Chi Mễ cứ luôn gọi mình bằng tên. Cứ lúc nào, nghe Chi Mễ trịnh trọng gọi “anh Minh”, mình biết là sắp xảy ra sự cố gì rồi. Chỉ khi mình làm chuyện gì, Chi Mễ không vừa ý, thế nào Chi Mễ cũng đổi tông như vậy.
          - Sao không nghe trả lời? – cha quát lớn.
          - Dạ, thưa cha!
          Mình và Chi Mễ cùng "dạ" một lượt thật to.
          Ngày…
          Năm nào, đến ngày này, mình đều dọn một mâm cúng ngoài sân cho Chi Mễ chủ trì. Đó là ngày của tám năm trước, khi cơn bão lụt lớn chưa từng có quét qua quê mình. Vòi rồng đi tới đâu, nhà cửa bị cuốn tốc lên trời tới đó. Có lẽ, em do vòi rồng thả xuống làng. Trong trận lụt, mình mất mẹ và em gái, nhưng lại cứu được em. Em yếu ớt như cọng cỏ. Sau lụt, cái ăn kiếm đã khó, lá thuốc thì chết sạch, đành phó mặc em cho trời. Rồi em cũng khỏe dần. Ngoại trừ việc em chẳng nhớ gì về khoảng đời trước đó, em là một cô bé thông minh, hay nói, hay cười.
          Thâm tâm cha, mình biết, cha coi em như con dâu trời gả cho mình. Từ trước đến giờ, mình cũng tin như vậy. Ngay từ khi đem em về, mình đã yêu em rồi. Em càng lớn, càng xinh. Cuộc sống thật êm đềm và hạnh phúc.
          Ngày…
          Thượng về rồi. Mình hãnh diện dẫn Thượng vào làm quen với em, cho em biết mình có một người bạn tuyệt vời thế nào. Mình ngồi giữa hai con người mà mình hết lòng yêu quý, cảm giác hạnh phúc đầy đến nỗi, mình chỉ biết cười và lắng nghe họ trò chuyện. Chiều nào, Thượng cũng tới chơi. Thượng thổi sáo, mình kéo đàn và em ngồi nghe. Những ngày này, lúa đang trổ bông. Cá lóc, cá rô ăn nhụy lúa, con nào cũng mập. Em thường chiên xù đến dòn tan. Cha ăn, cũng phải khen. Nhưng vào cái lúc mình nhìn thấy em nhiệt tình chăm chút từng mẩu xương cho Thượng, quên mất mình, những con cá xù dòn ấy bỗng cứng như gai, không nuốt vào được nữa.
          Lần đầu tiên sau bao năm làm bạn, mình kiếm cớ rút lui trước và mặc em tiễn khách. Cũng là lần đầu tiên trong đời, mình mới ngồi bên bàn, thử nhìn rõ lại mình... tất cả, chỉ có thể nói gọn hai chữ: tầm thường. Cũng kỳ lạ là mình lâu nay cứ soi mình qua hình ảnh Thượng, chưa bao giờ thật sự nhìn rõ mình như bây giờ. Nhìn rồi, cảm giác tự ty, mặc cảm dâng đầy trong lòng, thật là đau đớn! Càng đau đớn hơn, khi chính Thượng nói:
          - Minh ơi, chắc mình yêu em gái Minh mất rồi. Ai cũng nói bọn mình quả là "trời sinh một đôi". Mình sẽ xin cha mẹ đi hỏi Chi Mễ thôi. Cứ vừa ra tới thềm nhà Minh, mình đã muốn quay trở lại.
          - Thượng có nói với Chi Mễ chưa?
          - Mình biết Chi Mễ yêu mình, cần gì phải nói!
          Cái gì Thượng cũng biết, sao không biết là Minh cũng yêu Chi Mễ? Hay phải chăng vì biết, Thượng cố tình nói rằng: Chi Mễ - em gái mình? Mình tự hỏi, cũng không dám có can đảm hỏi lại Thượng, cũng không hỏi Chi Mễ, chỉ tự buồn một mình.
          Ngày…
          Dạo này, cha cứ ho suốt ngày đêm. Cha ngày càng gầy, hay ngủ gà gật. Mình thương cha, đêm nào cũng vào nằm với cha, nửa đêm còn dậy, bỏ thêm than cho cha ấm mà ngủ ngon.
          Cuối cùng, cả mình cũng ho khan và buồn ngủ kinh khủng. Lúc nào mình cũng muốn ngủ.
          Mình và cha cùng lên tỉnh khám bệnh. Biết bệnh rồi, cha thất vọng ghê gớm. “Không thuốc chữa” là cái từ mà mình nghe mãi mới hiểu.
          Ngày…
          Khi trưa, cha đã hỏi mình:
          - Bên nhà Thượng đã đem trầu cau qua. Con nghĩ sao?
          - Cha đã hỏi ý em chưa?
          - Chuyện đó là chuyện của đàn ông. Con gái gả đâu, ngồi đó.
          - Cha gả em sớm đi.
          Thật ra, mình mong cho em mau mau đi khỏi nhà, trước khi em cũng bị lây bệnh. Cha có vẻ chần chờ. Còn hy vọng gì mà chần chờ hả cha? Cha không muốn nói sự thật với em. Không lẽ, cha muốn em chết cùng chúng ta hay sao?
          Ngày…
          Em hỏi:
          - Minh ơi, sao hồi này Minh khó chịu quá, lúc nào cũng nhăn nhó, giống y cây xương rồng tròn, gai chĩa như rừng, thấy ghê!
          - Tui vậy đó, rồi sao? Không thích thì đi chỗ khác.
          - Đi thì đi. Anh làm như em thích chơi với anh lắm. Em đi kiếm anh Thượng. Đã xấu, còn xí nữa, thấy ghét!
          Chi Mễ đứng nhìn mình một hồi, không hiểu chờ gì? Mãi không thấy mình nhúc nhích, Chi Mễ đi mất. Mất một lúc, mình mới nhớ ra là Chi Mễ vừa gọi mình bằng anh. Anh – em gì cũng vậy thôi. Bây giờ, trời có sụp, mình cũng không lo, huống là lo Chi Mễ giận.
          Ngày…
          Trong khi mình và ông vắng nhà, đi mua sắm lễ vật cho đám cưới Chi Mễ. Ở nhà, Chi Mễ và Thượng bắc thang, đập những ô gạch trên sát mái ngói, thò tay vào những ổ chim sẻ bắt chim con và trứng chim xuống chơi. Sau đó, hai người đã bỏ những con chim con trở lại tổ. Những cái trứng thì lớp vỡ, lớp móp, nằm chỏng chơ trên cát, dưới những gốc hoa hồng lai.
          Tối đó và cho đến trưa hôm sau, những con chim con không ngừng kêu la. Mình rất lạ. Xưa nay, những con chim con rất im lặng, chỉ có những con chim mẹ mới thi thoảng kêu mà thôi. Nhìn lên mái hiên, mình phát hiện vết đập phá. Ngó xuống những bụi hồng lai, kiến bu đầy quanh những cái trứng vỡ. Bắc thang leo lên, mình nhìn thấy những con chim con với cái mỏ to, viền vàng và lông tơ mới nhô trên sống lưng. Con nào cũng không ngừng há to cái mỏ đòi ăn. Bọn chim con đói. Những con chim mẹ vì động ổ, có mùi lạ, đã bay đi mất. Mình không biết làm sao, đành lấy gạo, bỏ vào mỏ những con chim con. Bọn chim nhóc đó nuốt lia lịa. No rồi, chúng không kêu la nữa.
          Hôm sau, sáng ra mà mình không nghe tiếng kêu la nào. Vừa toan lấy thang lên xem, mình giật mình khi nhìn thấy một sợi dây xanh lè, trong một ô gạch, từ từ rút qua ô gạch kế tiếp. Thôi rồi, những chú chim con đã thành mồi ngon cho lũ rắn lục vì không có mẹ bảo vệ. Chưa bao giờ mình nổi điên với Chi Mễ. Hôm nay, mình đã trợn mắt:
          - Đồ độc ác! Em và Thượng, cả hai, độc ác như nhau, đi với nhau cho khuất mắt tui!
          Em ngập ngừng gọi:
          - Minh ơi! Đừng giận nữa, có được không?
          - Đừng có đứng đó mà “Minh Minh”, đi chỗ khác. Chẳng có Minh nào ở đây hết. Chết mất xác rồi. Chết theo mấy con chim con tội nghiệp kia rồi. Chẳng còn mấy ngày là theo chồng mà vẫn cứ sống như một đứa con nít, không biết suy nghĩ gì...
         Có lẽ, những ấm ức dồn nén quá lâu, bây giờ, được thể tuôn ra hết, mình không còn là mình nữa: nào lời dịu dàng, lời ân cần, lời yêu thương… đã trôi sông, trôi biển. Em đứng đó, kinh hoàng nhìn mình, không nói tiếng nào, như là đã mọc rễ dưới chân.
          Cho đến lúc Thượng xuất hiện, bênh vực em, lời qua tiếng lại, rồi chịu không xiết những lời cay cú của mình, cũng chưởi mình một trận, bằng những lời xưa nay, không ai nghĩ là Thượng có thể nói ra. Không ngờ là cha cũng vào cuộc, đi chưởi nhau tay đôi với Thượng. Rồi xóm giềng bu quanh. Rồi cha mẹ Thượng xuất hiện và tham gia vào.
          Chưa bao giờ mình cố gắng nhiều như vậy để có thể nghĩ ra những lời chưa hề có trong vốn từ tiếng Việt của mình để chưởi tất cả mọi người, không chừa một ai. Phật có đang ngồi trên tòa sen, nghe cha con mình chưởi, cũng không thể giả điếc mà ngồi im, huống là người trần, mắt thịt.
          Cuối cùng là chẳng cưới, chẳng hỏi, ngay ngày hôm đó, em tay trắng ra đi cùng với gia đình Thượng. Còn lại hai cha con nhìn nhau, cùng ngồi phịch xuống ghế, chẳng hiểu nên khóc hay nên cười?
          Ngày…
          Mình biết xóm giềng, gia đình Thượng đều khinh cha con mình: tưởng con nhà Nho thì đàng hoàng, tử tế. Khi gặp chuyện là ló ngay cái đuôi gian ác, xấu xa.
          Mình thích ngồi ở dưới hiên nhà, nhìn những cành trúc đào nghiêng nghiêng, phất phơ. Cái vẻ mỏng manh như liễu, nhưng vẫn cố vươn thẳng của cành trúc đào, có gì đó rất cảm động.
          Ngày…
          Có lẽ giờ đây, ai cũng biết bệnh tình cha con mình. Hôm qua, có nhiều viên đá bọc giấy đã bay vào nhà mình, rơi đầy trước ngõ. Những tờ giấy đều cùng một giọng, bảo cha con mình: xấu xa như vậy, đáng đời mắc bệnh nan y. Từ nay, chết rũ trong nhà, không được ló mặt ra. Mắc công lây bệnh cho người khác. Đi tới đâu, người ta ném đá tới đó, đừng trách sao xóm giềng bạc bẽo.
          Ngày…
          Đêm qua, cha đi rồi. Chỉ còn lại mình trong tĩnh lặng của giờ phút chờ ban mai tới. Mình không thích chờ, bởi vì ban mai không tới để cho mình một ngày mới vui vẻ. Ban mai tới là sự kéo dài của giây phút giẫy chết. Nó cũng kinh khủng như mỗi khi mình nhớ về những chú chim non, sợ đến nỗi không dám kêu la, khi bắt được mùi của con rắn, đang từ từ, hết ổ này sang ổ khác, ăn lần lượt tất cả. Mình đi cùng cha đây. Chỉ buồn là, hình như, mình cũng không nhớ ra mặt của em nữa. Đừng tưởng rêu phong chỉ che được mái ngói. Rêu phong che phủ mặt người. Rêu phong che hết dấu yêu, che hết tiếng cười, che mờ đôi mắt mình, che mờ những đôi mắt một thời yêu thương nhau, vì vậy mới dễ dàng một đi, không trở lại! Có hoang tàn, mới có rêu phong. Hay vì có rêu phong, mới thấy hoang tàn?
      ******
           Ông nội đọc những gì Chi Mai viết rồi thở dài:
          - Cháu viết lại làm gì? Câu chuyện không chỉ đơn giản như vậy đâu.
          - Vậy là sao hả ông?
          - Cháu cứ tò mò về ngôi nhà hoang. Ông biết. Trong làng, mọi người cứ hay đồn thổi về ngôi nhà đó với đủ thứ chuyện ma quái. Thật ra, người làng chỉ muốn trốn tránh một sự thật rằng: cha ông mình, vì sợ bệnh truyền nhiễm mà bỏ mặc hai con người đó chết rũ xương, tự sinh, tự diệt. Dù sao, cho là có ma quái, còn hơn cho con cháu đời sau biết sự vô tình của đời trước. Đặc biệt là cha ông chúng ta, những người có mặt trong những trang giấy đó. Có lẽ, cháu cũng đoán ra rồi. Là đúng, hay là sai, chúng ta cũng chỉ là con người, ích kỷ, toan tính cho riêng mình. Điều dễ dàng nhất là đổ lỗi cho người khác. Lương tâm nhẹ nhàng thì sống dễ chịu hơn. Hai cha con họ, chẳng phải đã cho người khác lý do để làm điều đó hay sao? Họ cũng muốn vậy. Ta tại sao không làm theo mong muốn của họ? Để họ yên nghỉ chính nơi họ muốn. Đó là điều cuối cùng, cha ông chúng ta và người làng có thể làm được cho họ. Nếu cháu không ngớ ngẩn viết lại cuộn giấy, ông cũng gần như đã quên mất câu chuyện này. Nhớ lại, chỉ thêm xấu hổ và đau lòng thôi.
      ******
           Chi Mai đốt từng cụm nhang, cắm trên lối đi dẫn vào nhà hoang, vừa lẩm bẩm:
          - Này là nén nhang, cho những người cô độc trong cõi chết. Này là nén nhang, thay một lời xin lỗi. Này là nén nhang, trả yêu thương cho người, như thả hương khói lên trời và tan.
          Không gian phảng phất mùi trầm hương của bó nhang cô đốt. Trong lòng Chi Mai, nỗi buồn trăm năm trước vẫn chẳng nhẹ nhàng hơn. Thôi vậy, có lẽ chờ đến ngày nào đó, mình đừng nhớ, mình dần sẽ quên.
      ******
      <bài viết được chỉnh sửa lúc 28.12.2012 02:30:28 bởi Viên Nhật >
      #3
        Viên Nhật 21.01.2008 07:58:16 (permalink)
        MÀU THỜI GIAN
        Người ta nói: Thời gian như nước qua cầu; Thời gian đi không bao giờ trở lại. Như tiếng tíc tắc của chiếc kim đồng hồ, tất cả đều dùng động từ để chỉ sự hoạt động của thời gian.
        Nhưng với tôi, thời gian là một tính từ chỉ màu sắc.
        Với màu sắc, thời gian không ở lại, nhưng dấu thời gian còn mãi trong mắt ta nhìn, trong lòng ta nghĩ.
        Và do đó, màu thời gian luôn luôn thay đổi.
        Thời gian có màu hồng, khi bình minh thức dậy. Mặt trời như một đầu dấu hỏi đỏ cháy lòng về những gì ta có thể làm được và những gì ta không thể làm được.
        Thời gian có màu xanh, vì ta luôn khuyến khích mình hy vọng.
        Thời gian có màu đỏ, vì nắng lên, vì tuổi trẻ nồng nhiệt, đầy đam mê và khát vọng vươn tới một ước mơ.
        Thời gian có màu vàng, màu tươi đẹp, quyến rũ của phù phiếm, của vấp ngã và của dối lừa.
        Thời gian có màu xám, màu của u ám, của ngờ vực, khi sự đa nghi đã tìm được chỗ nấp trong trái tim ta. Chỉ đến khi ta kịp nhận ra mình quá đa nghi thì cũng đã muộn rồi. Mắt ta đã quen với màu xám, trước khi ta biết mình nhìn qua màu xám.
        Thời gian có màu bạc, vì màu tóc cha, tóc mẹ, in dấu tháng năm.
        Thời gian có màu tím, vì nỗi nhớ mong có thể là sinh ly, tử biệt, luôn làm đau lòng kẻ ở, người đi.
        Thời gian có màu đen, màu của mất mát, màu của đêm tối, khi ta tuyệt vọng, không thể tự cứu hay tìm ra phương hướng để đi về phía bình minh. Nếu lúc nào đó, ta thấy màu thời gian quá đen tối, đừng nản lòng, hãy cố chờ trong trạng thái nghỉ ngơi để tái tạo lực hoạt động mới. Bởi vì đêm qua, ngày sẽ tới, khổ tận thì cam lai. Nếu lúc đó, ta mòn mỏi, dù cam lai, cũng không có sức mà đi, nếu cần thiết, làm sao có thể chạy thật nhanh về phía mặt trời, đúng không?

        ******


        #4
          Viên Nhật 02.02.2008 03:27:55 (permalink)
          KHI YỂU LƠ BỎ NHÀ RA ĐI




            Bé đòi mãi, cuối cùng, tôi đành cho bé nuôi một con mèo.
             Lúc mới mua về, nó là con mèo xấu xí nhất mà tôi từng biết. Tôi vốn có tật xấu khó chữa là chỉ thích cái gì đẹp. Nhưng con mèo em bé nhà mình mua về, làm sao dám chê?! Đành cười cười:
             - Trông nó không được xinh lắm, phải không con?
             - Con biết. Con định mua con mèo trắng có cái đuôi chìa khóa, đẹp lắm. Nhưng con mèo này cứ chúi vào tay con, vừa co ro, vừa liếm mãi...
             - Con đặt nó tên gì chưa?
             - Dạ rồi.
             - ?
             - Tên nó là YỂU LƠ.
             - Tên gì kỳ dzậy? Hông hiểu!
             Bé quay mặt đi chỗ khác, dấu nụ cười hết sức gian tà.
             Tên gì cũng được thôi. Đó là con mèo của bé, thích đặt gì thì đặt.
             Thấy tôi đi lấy chén riêng cho mèo uống sữa, bé cười:
             - Thiệt là không muốn hiểu hả?
             - Không. Thích thì nói, không thích thì thôi.
             - Yểu Lơ là... Lỡ Yêu đó mà?!
             - Trời!
             Hết nói nổi. Chủ đã yêu sớm, sợ ảnh hưởng chuyện học hành, lại cũng sợ càng cấm, càng phản tác dụng, mới cho phép quen có điều kiện. Bây giờ, ngay cả con mèo, bé cũng đặt cái tên... đúng là trời ơi!
             Bé láu cá, nói xong là chạy lại ôm và hun lóc chóc.
             Thôi thì mặc kệ, bé vui là được rồi. Thế là con mèo có một cái tên, tôi nghĩ chắc chẳng bao giờ "đụng hàng".
             Trước khi có con mèo, bé đã vòi nuôi một con chó. Con chó này thì xinh ơi là xinh. Vừa mang về là tôi đã đem lòng yêu nó rồi. Bé đặt tên nó là Kapigôn. Tôi vẫn quen gọi tắt là Kapi.
             Kapi có đôi mắt rất đẹp, vừa buồn buồn, vừa láu lỉnh, nhất là khi nó xin ăn. Tôi phải đặt cho nó biệt danh là "Bang chủ Cái bang". Khi nó xin ăn, nó đứng với hai chân sau, hai chân trước chắp lại và lạy như tế sao, vừa thở hồng hộc, vừa trưng đôi mắt biết nói với nỗi buồn "vạn thuở", làm ngơ với nó được mới là giỏi. Mà rủi như mình cố tình làm ngơ, nó lạy không cho, nó lập tức sủa như đạn nổ vào mặt.   
             Tôi thường bảo:
             - Con chó này kinh dị quá. Xin ăn không được, nó chưởi thề luôn!?
          ******
               Con Yểu Lơ, nên gọi là YẾU Lơ-Chạy mất dép mới đúng! Mấy ngày đầu mới về, nó ăn như chưa bao giờ được ăn. Bụng nó to như cái trống, tưởng sắp vỡ tới nơi. Sau đó thì nó đột nhiên bỏ ăn, cứ chui vào góc nằm co ro.
             Nuôi một con mèo mà làm như có con mọn, cả ngày cứ lo lo trong lòng. Suốt một tuần liền, tối nào cũng phải đưa đến bác sĩ thú y, vừa chích, vừa thuốc.
             Mèo con không chịu uống thuốc. Tôi đi mua một cái ống chích về bơm trấn vào cổ nó. Mỗi lần nhìn thấy tôi với cái ống chích to đùng là nó chui tuốt vào trong xó, giấu cái mõm vào trong bụng, rên những tiếng dài như con nít khóc.
             Bé vừa phụ bắt và giữ con mèo, vừa cười:
             - Trốn không thoát đâu cưng.
             Kapi ở cạnh bé thì không ngừng sủa tưng bừng. Thật là nhức đầu!
             - Bé ơi! Bé dẫn Kapi đi chỗ khác được không? Một con mèo èo uột rên rỉ, thêm một con chó gào rú, chắc mình chết quá!
             Bé vội vàng ôm con chó, vừa đi, vừa cười:
             - Thôi, con với Kapi đi học bài đây. Kapi lộn xộn quá. Nhưng mình vẫn thương Kapi. Hihihi. Ai cũng thương Kapi, đừng lo nha!
             Nghe bé nói, tôi thật tức cười.
             Tuy đem đến bao nhiêu là phiền phức, Yểu Lơ rồi cũng khỏe dần.
          ******
               Yểu Lơ đã cứng cáp, tôi rút thanh chắn ra, cho nó lang thang trong nhà.
             Kapi có bạn, lập tức giở trò thô bạo. Nó chuyên môn nắm cổ Yểu Lơ, tha chạy như tha cục xương bò, mặc cho Yểu Lơ gào the thé.
             Em bé nhìn thấy xót ruột la lên:
             - Kapi! Bỏ xuống nhanh. Chết bạn bây giờ!
             Kapi nhả Yểu Lơ xuống, vừa quẫy đuôi, vừa trưng đôi mắt buồn buồn, ngây thơ vô số tội ra. Chẳng ai giận được. Bé vừa xoa xoa cổ Yểu Lơ, vừa dặn Kapi:
             - Bạn còn nhỏ lắm. Cắn bạn mạnh quá, bạn chết rồi, không có bạn mà chơi đâu.
             Con chó mà biết nghe và hiểu lời người thì nó chẳng phải chó. Thế nên, Yểu Lơ lại tiếp tục bị nhốt sau thanh chắn.
             Đến khi Yểu Lơ bắt được con chuột đầu tiên, tôi không nhốt nó nữa. Thật ra, có muốn cũng không làm được, vì Yểu Lơ đã có thể nhảy qua thanh chắn mà đi lang thang trong nhà.
             Ai bảo là Thực như miêu? Yểu Lơ ăn gấp mấy lần Kapi. Lúc trước, sáng ra chỉ đổ một chén thức ăn chó mèo cho Kapi, chiều về, có khi vẫn còn phân nửa. Bây giờ đổ hai chén, chiều nào cũng thấy sạch nhẵn.
             Yểu Lơ lớn không đều: Bụng thì to mà chân tay thì nguều ngoào. Con mèo với cái bụng ểnh ương, lúc nào cũng đi ì ạch. Hình dung được nó mai này với dáng đi khoan thai, uyển chuyển của loài mèo thì hơi khó.
          ******
               Yểu Lơ đã lớn. Nó chẳng còn sợ Kapi nữa. Hai con đánh lộn chí chóe suốt ngày.
             Kapi thì hay quấn theo xin ăn. Yểu Lơ thì tối nào, khi tôi kéo cái ghế xoay ra, ngồi vào bàn vi tính, nó lập tức nhảy lên nằm trong lòng tôi. Vì con Yểu Lơ nằm, nên tôi rất ít cử động chân, để nó nằm thoải mái một chút. Lần nào, khi rời bàn vi tính, tôi cũng suýt nữa là té nhào vì bị chuột rút. Nhưng con mèo nằm ngoan vậy, không lẽ đuổi nó đi, đành chịu thôi.
             Tôi gần như có một thói quen mới là cứ xoa xoa đầu Yểu Lơ mỗi khi phải suy nghĩ.
             Chủ nhật này có bà ngoại lên nhà, không phải đi đâu, chị em và các cháu tụ tập làm bữa họp mặt gia đình.
             Mọi người về hết, em bé cũng theo mọi người đi chơi, còn lại bãi chiến trường đầy xương xẩu, chén ly…
             Tôi đang thu dọn ngoài bếp thì nghe Kapi gào rú hết sức kỳ dị.
             Trước mắt tôi, Yểu Lơ núp trong góc kệ, đang ra sức tát vào mặt Kapi. Kapi thì nhe hai hàm răng vừa gừ, vừa gào, lại vừa rú… Nghe rởn hết cả người. Càng tức tối, nó càng không chịu đi vì không có cách nào gặm trúng con mèo khôn ngoan, cứ núp sau cái kệ.
             - Kapi! Đi đi. Ra chỗ khác đi.
             Kapi hơi niễng niễng đầu quay lại nhìn tôi. Trời ơi! Mặt nó đầy máu me! Một bên mắt bị toác một đường, máu đang nhễu tong tong xuống nền.
             Không kịp suy nghĩ, tôi vớ ngay cây chống giá vẽ giơ lên, quất hết sức vào cái kệ. Yểu Lơ lập tức phóng ra ngoài, nhảy lên đầu kệ đứng và kêu những tiếng não nuột.
             Tiếng cây gãy làm tôi bừng tỉnh. Nhưng cơn giận vẫn còn đầy, tôi lại đập cái khúc gãy xuống nền kêu lốp bốp, cho đến khi con mèo chạy mất mới thôi.
             Bác sĩ phải khâu hết bốn mũi ở khóe mắt Kapi. May là không trúng mắt, nếu không, Kapi hẳn phải đổi tên thành Độc Nhãn Cẩu mất.
             Tôi vốn cũng không để ý. Nếu là Kapi vắng nhà, hẳn chưa tới mấy phút là ai cũng biết ngay. Chỉ đến khi em bé nói:
             - Mấy hôm nay con không thấy Yểu Lơ. Chắc nó sợ về bị ăn đòn nên bỏ nhà ra đi rồi. Kapi mất bạn, cứ nằm như sắp chết.
             Hai ngày nay, tôi cứ cảm giác trống trống thế nào ấy. Thì ra, không có Yểu Lơ nằm trong lòng tôi như mọi khi.
             Tôi nghĩ chắc Yểu Lơ bệnh. Có lẽ hôm đó, nó cũng bị Kapi cắn trúng hay là tôi đập cái kệ rung, đập vào người nó và bây giờ, nó đang nằm rũ ra ở xó xỉnh nào.
             Tôi cầm đèn pin đi soi từng ngõ ngách trong nhà, xáo tung hết mọi thứ để kiếm Yểu Lơ. Thật là không có!
             Đến nước này, tôi mới thật sự tin rằng: Yểu Lơ đã bỏ nhà ra đi! Ôi! Con mèo cũng biết bỏ nhà ra đi!
             Tôi ngồi vào cái ghế xoay trước bàn vi tính, ngớ ngẩn tự hỏi: Không lẽ Yểu Lơ thật sự đã nhận ra tôi, lòng riêng thương Kapi nhiều hơn nó? Không đâu. Một con mèo, làm sao thông minh đến mức ấy! Chỉ có một lẽ là hôm đó, tôi dữ quá, nó sợ mà bỏ đi thôi.
             Cứ nghĩ đến con Yểu Lơ tham ăn như vậy, mấy hôm nay lang thang, ai người ta thèm cho mèo hoang ăn, không chết bệnh thì chắc là sắp chết đói rồi.
             Tuy dạo này, tôi đã đổi thói quen thức khuya, dậy trễ thành ngủ sớm, dậy sớm. Nhưng có hơi quá sớm hơn bình thường khi tôi tắt máy vi tính.
             Em bé gõ cửa lốc cốc:
             - Cho con vô ngủ chung một bữa được không?
             - Không. Mình đã ngủ rồi! Bạn học bài xong chưa mà đòi đi ngủ sớm dữ vậy?
             - Chưa học xong. Thôi cho con gấu bông vào ngủ chung cũng được. Con gấu này, người yêu mới tặng đó, con quý nó lắm.
             - Thêm một con gấu nữa chắc mình chết ngạt mất. Cám ơn con gái, thôi đi học bài cho xong đi.
             - Hay mai con đi mua con mèo khác, đẹp ơi là đẹp luôn, không xấu xí như con Yểu Lơ đâu.
             - Xấu hay đẹp gì cũng không mua nữa. Phiền chết người chứ có sung sướng gì...
          ******
               Buổi sáng, lúc xuống tới lầu một, tôi nghĩ mình có nghe tiếng mèo kêu. Lòng tự nhủ: mình mong quá thành ra lỗ tai có vấn đề.
             Nhưng để chắc ăn, tôi dừng lại gọi:
             - Yểu Lơ! Yểu Lơ! Meo, meo meo …
             Lần này, có tiếng mèo. Có thể đó là Yểu Lơ.
             Việc gì cũng gác qua một bên, không đi nữa. Lỡ như là Yểu Lơ thật thì sao?
             Nhìn đống hàng của người ta chất gần hết góc hành lang, tôi chỉ còn nước gọi thêm người đến phụ giở ra.
             Thì ra Yểu Lơ bị kẹt trong đống bàn ghế của cái kho hàng. Chẳng hiểu nó vào đó bằng cách nào và sau đó thì không ra được.
             Vừa giở cái bàn chẹt cứng nó ra, nó lập tức phóng cái vèo vào người tôi, làm tôi ngã ngửa ra đất. May mà đội nón bảo hiểm. Nếu không thì cầm chắc là mọc mới một cục u. Ra nó cũng còn mạnh gớm.
             Cú té bất tử làm gãy mất một gót giày. Tôi đành tháo giày đi chân không. Một tay ôm Yểu Lơ, một tay xách giày, đi trở lên nhà. Bụng cứ tức cười khi nghĩ: không biết bây giờ trông mình lôi thôi, lếch thếch, tệ đến mức nào?!
             Yểu Lơ nhào vào thau thức ăn chó mèo, gặm một hai viên thì cứ dụi đầu vào làm những viên đồ ăn văng tung tóe ra đất. Xem ra, nó đói quá, thức ăn viên thì cứng khiến nó không thể ăn nhanh cho đã cơn đói.
             Tôi đành ôm nó, đi xay thịt, bỏ vào nồi nấu chung với cháo ăn liền. Xong lại bỏ vào một cục đá cho cháo nguội nhanh.
             Tôi ngồi xoài ra đất, hai tay ôm ghị con mèo để nó ăn từ từ thôi.
             Nó vừa ăn, vừa lắc lắc cái đầu, trông hết sức kỳ cục. Chỉ đến khi bụng nó tròn vo, nó mới thôi lắc đầu và trở lại cái kiểu ăn liếm liếm nhỏ nhẽ.
             Dù sao cũng mất hết buổi sáng, tôi buông Yểu Lơ ra, ngồi nhìn nó ăn.
               Nhìn một hồi, tôi mới thấy: Thì ra, Yểu Lơ cũng là một con mèo rất đẹp. Và vì tôi vốn thích cái gì đẹp, nên tôi biết rằng mình cũng yêu nó không kém gì Kapi.

          ******
          Note: phần lớn hình ảnh copyright từ VNTQ
          <bài viết được chỉnh sửa lúc 17.07.2010 19:32:13 bởi Viên Nhật >
          #5
            Ct.Ly 19.02.2008 06:02:44 (permalink)
            #6
              Viên Nhật 20.02.2008 15:14:02 (permalink)
              Heheheh, mình còn thấy lạ nữa mà.  Bởi vậy mình mới nói: Tên này không ĐỤNG HÀNG, hihihi.
              Hồi đầu gọi con mèo YỂU LƠ, YỂU LƠ, nghe ngộ ngộ. Gọi mãi thì thấy cũng dễ thương!



              #7
                Viên Nhật 15.04.2008 21:22:49 (permalink)
                CHUYỆN NHỎ

                      Trong bãi xe bệnh viện tư nhân, tôi dựng cái xe đạp chờ anh giữ xe buộc thẻ cho hết người này, đến người khác, mãi vẫn chưa buộc thẻ cho tôi. Tôi nhắc:
                    - Anh ơi! Cho em một cái thẻ.
                    - Ở đây hết chỗ rồi, chị đem xe qua bưu điện kế bên gởi giùm đi.
                    Trong khi nói, anh ta lại tiếp tục buộc thẻ cho những chiếc honda đến sau.
                    Phải như chục năm trước, hẳn là tôi đã nổi sùng, trợn mắt, nói văng vít cái gì đó, đại loại như các câu hỏi: vì sao, tại sao... Bây giờ, tôi chỉ cười tươi rói, nói như đùa:
                    - Hihi, anh cứ cho em một cái thẻ gởi xe, còn để nó ở đâu thì cứ tùy ý. Hì, em đi khám bệnh, đâu có vô bưu điện mà lon ton qua đó, hehehe, please!
                    Chả hiểu cái nào công dụng. Tôi có cái thẻ xe, anh giữ xe chịu nhe răng cười.
                    Trong khi chờ các kết quả từ bệnh viện, tôi lại bình thản lấy sổ ra làm việc riêng, thế giới xung quanh tôi lại phẳng như mọi khi. Ai muốn hỏi gì, nói gì, khều vai, tôi lại ngẩng lên, ngoảnh qua và cười:
                    - Dạ?
                   Có lẽ, dạo sau này, tôi đọc các loại sách nghiên cứu về các tôn giáo quá nhiều, đâm ra cũng lười nói, lười suy nghĩ, chỉ muốn mọi việc đơn giản như nó vốn đơn giản. Hai hòn đá va vào nhau, không mẻ chút, không vỡ nát thì cũng văng vít làm đau ai đó. Hòn đá văng vào bị bông, chẳng đau ai, chẳng sứt mẻ, nhẹ nhàng rớt xuống, rồi thôi.
                ******
                <bài viết được chỉnh sửa lúc 17.07.2010 19:35:13 bởi Viên Nhật >
                #8
                  Viên Nhật 10.05.2008 07:20:08 (permalink)
                  TỰ NHĂC

                         Khi nào quá khứ thức dậy, làm bạn đau lòng muốn khóc, không cười được nữa, bạn hãy nhắc mình: Nâng lên được thì bỏ xuống được. Đó mới là tôi.
                         Khi nào cuộc sống bon chen nhiều khó khăn làm bạn tối tăm mặt mũi, bạn hãy nhắc mình: Cố gắng lên, chưa phải là cuối đường.
                         Khi nào bạn buồn chán, bạn hãy nhắc mình: Cà phê nha, đắng chút, nhưng tỉnh táo, vì đó là cuộc đời. Sẽ tốt hơn, nếu bạn thêm chút đường, chút sữa hoặc chút ca cao vào cà phê. Hì, cà phê khác rồi phải không?
                  <bài viết được chỉnh sửa lúc 10.05.2008 07:22:43 bởi Viên Nhật >
                  #9
                    Viên Nhật 13.05.2008 06:49:01 (permalink)
                            NGHĨ

                      Có một hôm, lâu lắm rồi, tôi cùng mấy người bạn vào quán trà đạo mới mở.
                      Nhà vườn treo đầy hoa phong lan, kiểng.
                      Trên bàn chưng những giỏ hoa khô, nhiều nhất là hoa bất tử và rơm lúa vàng.
                      Bình trà với những cái chung trà be bé.
                      Những cuốn sổ ghi đầy những câu danh ngôn, được đóng bìa mạ vàng. Bên dưới những câu danh ngôn, có chừa mấy trang trắng. Khách có thể ghi lời bình vào những cuốn danh ngôn đó.
                      Người phục vụ mặc kimono.
                      Chúng tôi được đưa đi theo dãy hành lang, lên lầu một, vào một phòng riêng.
                      Bốn người ngồi trên những cái gối mềm, trước một cái bàn thấp. Nơi này, cũng chưng bày đẹp như ngoài kia.
                              ….
                      Cảm giác tinh khiết, trắng trong đến mức, tôi tự thấy mình sao mà ngoại đạo quá chừng, giống như ngày xưa mới ra phố thị ấy, chỉ biết ngồi như phổng đá và cười ngớ ngẩn.
                      Trong khi mọi người nói chuyện, tôi tiện tay mở cuốn danh ngôn.
                      Chỗ câu nói của Trịnh Công Sơn: “Sống trong đời sống, cần có một tấm lòng, dù không để làm gì cả, dù chỉ để gió cuốn đi!”, có khá nhiều dòng chữ bình. Nét chữ cái thì trông dịu dàng, nét cứng cáp, nét loằng ngoằng … . .
                      Tất cả những lời bình đều giống nhau, rằng chỉ cần có tấm lòng là đủ, ngay cả chỉ để cho gió cuốn đi.
                      Tôi rất thắc mắc: Có tấm lòng để gió cuốn đi, thì có làm gì? Và, tôi ghi câu thắc mắc ấy vào cuốn sổ.
                      Tôi tự nghĩ: Có lẽ TRỊNH chỉ tự nói với mình “Tôi biết tôi có, tất cả được thể hiện qua những tác phẩm tôi để lại cho đời, đó chính là tấm lòng tôi, theo tiếng hát đi xa, theo gió đi xa, vào tận trong trái tim mỗi người lắng nghe”. Phải, và chỉ có TRỊNH, mới có thể để tấm lòng cho gió cuốn đi, mang tiếng nhạc, lời hát đi muôn phương.
                      Cô gái xinh đẹp phục vụ đã tò mò, mở ra xem tôi viết gì. Xem xong, cô không dấu được cái bĩu môi khinh thường. Tôi đỏ bừng mặt, tự trách sao mình vớ vẩn viết làm gì!
                      Thời điểm đó, tôi tất nhiên là nhỏ tuổi hơn cô phục vụ thanh nhã kia. Lại nữa, trông tôi nhà quê, có vẻ lặng lẽ. Cái mặt nhìn ngốc như vậy, lại đi viết một câu không giống bất cứ ai đã ghi trong đó. Cái cách cô đó nhìn tôi, ấn tượng đến nổi, tôi chẳng bao giờ quên.
                      Cho đến tận bây giờ, tôi vẫn bảo lưu thắc mắc đó của mình. Chúng ta không phải là TRỊNH. Tôi vẫn cho rằng: Sống ở trên đời, cần có một tấm lòng, để biết sẻ chia, không phải là để cho gió cuốn đi. Chẳng lẽ, gió cuốn tấm lòng lên trời, để ta mơ màng chấm hỏi: Gió cuốn tấm lòng về đâu? - Sao buồn đến vậy!
                    <bài viết được chỉnh sửa lúc 13.05.2008 08:00:21 bởi Viên Nhật >
                    #10
                      Viên Nhật 16.05.2008 20:12:34 (permalink)

                      HOA QUỲNH


                      Hoa quỳnh, viên ngọc quý có hương, ai cũng biết. Với tôi, nó tượng trưng cho giấc mơ hoa: Tối nở sáng tàn.
                      Tôi đã có hai lần trong đời, trong đêm chờ hoa quỳnh. Đêm trắng cô đơn, thanh tịnh, dưới ánh đèn hắt bóng từ góc hành lang, tôi ngồi thu mình trong ghế bành, chờ hoa quỳnh nở.

                      Giờ phút chờ đợi hoa quỳnh bắt đầu tỏa hương, tất cả nỗi buồn, niềm đau tận đáy lòng bỗng trở nên dịu dàng, không có hận, không có khóc, không có tủi hờn, chỉ còn lại nụ cười mệt mỏi, chờ quên.
                      Note:
                      Hoa quỳnh copy right từ VNTQ
                      #11
                        Viên Nhật 18.05.2008 10:55:27 (permalink)
                        HỢP RỒI SẼ TAN

                        Hơp rồi tan, quy luật muôn đời, tôi vẫn biết
                        Mà nỗi buồn, lỡ biết, vẫn không quên
                        Thêm một chút, chỉ là thêm một chút
                        Nhưng ly buồn, thêm chút đã tràn
                        (VN)

                          Với người khác thì tôi không biết thế nào, với tôi, điều khó chịu đựng nhất là chữ LY. Ly trong sinh ly và ly trong tử biệt.
                          Chúng ta đem lòng yêu mến ai đó quá nhiều, khả năng hồi phục sau chữ LY sẽ rất lâu. Mà đường đời thì cần chúng ta mạnh khỏe, tỉnh táo để làm việc và bon chen với đời. Chúng ta không thể tự cho phép mình ngã gục.
                          Điểm yếu của tôi chính là tình cảm luôn mạnh hơn lý trí.
                          Tôi không muốn mở lòng ra để rồi bị tổn thương.
                          Tôi cũng không muốn mở lòng ra để rồi ngày nào đó phải tự giúp mình nguôi ngoai nỗi nhớ mong.
                          Chúng ta đều hiểu rằng Hợp rồi sẽ Tan. Nhưng khi chuyện ấy xảy ra, hiểu thì cứ hiểu, đau lòng, buồn bã vẫn cứ tràn ngập trái tim ta. Nó khiến ta làm việc uể oải, khiến đầu óc mụ mị thiếu sáng suốt để suy nghĩ.
                          Ngay cả chỉ là một người bạn ảo, ta chưa thật sự biết họ thế nào, mặt mũi ra sao, chỉ biết họ qua các trang blog, còn có thể ảnh hưởng đến tâm trạng của chúng ta, huống là một người bạn thật.
                          Bạn ảo đến, rồi biến mất, tìm không thấy, cũng có thể làm chúng ta ngẩn ngơ, đủ hiểu rằng tình cảm dù thật hay ảo, cũng yếu mềm như nhau. Đó là điều mà lý trí có sáng suốt thế nào cũng chỉ như cây sào mỏng manh, cố chống đỡ trái tim yếu mềm. Ngày tháng qua đi, qua đi ... ta lại phải mất không ít thời gian vô ích để có thể quên.
                          Sao bằng đừng để mình nhớ.
                          Thì đâu phải khổ sở để tập quên
                        .
                          Tiếc thay, lý trí là một đường thẳng còn tình cảm lại là một đường tròn, vô cùng lẩn quẩn!!!
                        <bài viết được chỉnh sửa lúc 11.05.2010 22:35:16 bởi Viên Nhật >
                        #12
                          Viên Nhật 19.09.2008 22:23:56 (permalink)
                          ĐỒNG GIÓ

                               Những buổi chiều quê, gió mát thường thổi ào ào trên những cánh đồng khi nước lớn và thường lặng lờ, hiu hiu khi nước bình và bắt đầu ròng. Những khi gió rít ào ào trên đồng ấy, tôi rất thích lội ruộng, qua ngồi trên gò cây giữa đồng hứng gió. Trong lòng tôi dường như mình đang ở giữa một đồng gió, theo gió phiêu du.



                          Trên cái gò cây ấy, ngày xưa có rất nhiều tổ chim. Những cành cây theo gió lắc lư và những tổ chim mới có, cũ có cứ đong đưa. Bên trong, có cái có tiếng chim con gọi mẹ nhớn nhác theo nhịp gió lúc mạnh, lúc yếu. Tiếng lá cọ vào nhau. Tiếng cành mục kêu lắc rắc và thi thoảng rơi xuống…. Tôi chỉ ngồi trên khúc cây gãy và lắng nghe.

                          Bây giờ ở phố thị. Những khi đi đâu về ngang khu ngoại thành những chiều lồng lộng gió, thấy mình nặng ì trên chiếc xe máy đang lướt như bay, không thể buông tay, xa dần đường gió, về lại phố phường nhà cửa, người xe tấp nập, cảm giác mệt nhoài, vừa cô đơn, vừa nặng nề, lại biết mình với đôi chân dính chặt trên đất, vẫn ăn, vẫn sống, vẫn lo toan … , chẳng bao giờ có thể theo gió phiêu du.

                          Thì thôi. Nhớ cánh đồng gió, hãy cất vào lòng, lâu lâu buồn thì mở ra xem.
                          ******
                          * Note: Ảnh coppy từ VNTQ
                          <bài viết được chỉnh sửa lúc 09.12.2008 11:07:38 bởi Viên Nhật >
                          #13
                            Viên Nhật 09.12.2008 10:36:01 (permalink)
                            CỎ BA LÁ
                            Đơn giản là tôi thích cây cỏ, hoa lá.
                            Cái nhánh cỏ ba lá đó có màu xanh, trông rất đơn giản, vậy là thích. Chẳng vì ý nghĩa hay vì đủ thứ chuyện về những nhánh cỏ một - hai - ba - bốn lá gì đó. Tôi không sâu sắc vậy đâu. Có nhiều thứ, tôi tự nhiên thấy thích, chẳng vì điều gì, chẳng nghĩ ngợi sâu xa.



                            Mỗi khi tôi cảm thấy không gian thành thị khô cứng chật hẹp, nhìn nhánh cỏ xanh xanh, cũng như nhìn thấy một khoảng trời yên lành nhỏ xíu bên mình. Lòng đang dậy sóng nhiều thứ trăn trở, bỗng dần như biển lặng đến ngạc nhiên.
                            Tác dụng của một nhánh cỏ xanh im lặng, lạ lùng thật.
                            Và chuyện chỉ nhỏ xíu thế thôi.

                            ******
                            <bài viết được chỉnh sửa lúc 09.12.2008 12:19:55 bởi Viên Nhật >
                            #14
                              Ct.Ly 16.12.2008 18:46:02 (permalink)
                              #15
                                Thay đổi trang: 123 > | Trang 1 của 3 trang, bài viết từ 1 đến 15 trên tổng số 41 bài trong đề mục
                                Chuyển nhanh đến:

                                Thống kê hiện tại

                                Hiện đang có 0 thành viên và 2 bạn đọc.
                                Kiểu:
                                2000-2024 ASPPlayground.NET Forum Version 3.9