Kiểu:
Xin chào !

 150 Nhà thơ Nga

Thay đổi trang: < 12345678 | Trang 8 của 8 trang, bài viết từ 106 đến 109 trên tổng số 109 bài trong đề mục
Tác giả Bài
cacbac

  • Số bài : 412
  • Điểm thưởng : 0
  • Từ: 08.10.2007
  • Trạng thái: offline
RE: 108 nhà thơ Nga 30.09.2011 12:24:11 (permalink)


CÂU CHUYỆN VỀ CUỘC HÀNH BINH IGOR

Câu chuyện về cuộc hành binh Igor (tiếng Nga: Сло́во о полку́ И́гореве; tiếng Nga đầy đủ: Слово о походе Игоревом, Игоря, сына Святославова, внука Ольгова; tiếng Nga cổ: Слово о плъку Игоревѣ, Игоря сына Святъславля, внука Ольгова; tiếng Anh: The Tale of Igor's Campaign) – là một sử thi khuyết danh viết bằng ngôn ngữ Nga cổ, một tượng đài văn học nổi tiếng nhất của văn học Nga thời đại trung cổ. Tiếng Việt đôi khi còn được dịch thành: Bài ca về binh đoàn Igor hoặc Bài ca về đạo quân Igor.

Nội dung chính của tác phẩm nói về cuộc hành binh thất bại năm 1185 của công tước Novgorod - Seversky Igor chống lại người Cuman (Polovts). Đại đa số các nhà nghiên cứu cho rằng "Câu chuyện" ra đời vào cuối thế kỷ XII, không lâu sau khi sự kiện trên kết thúc. Tính xác thực của “Câu chuyện” lúc đầu có nhiều tranh cãi nhưng hiện nay được giới khoa học công nhận là xác thực.

“Câu chuyện” được A.I.Musin-Pushkin tìm thấy trong thành phần tập tài liệu viết tay tại tu viện Spassky ở Yaroslav năm 1795. Trong quá trình chuẩn bị in bản thảo, người ta đã làm một bảng tổng kết và sao lại dành cho nữ hoàng Ekaterina II. "Câu chuyện" lần đầu tiên được Nikolai Mikhailovich Karamzin in ở tạp chí "Spectateur du Nord" của Đức năm 1798. Còn ở Nga lần đầu được in vào năm 1800. Người ta cũng đã thực hiện các bản dịch sang tiếng Nga hiện đại. Tuy nhiên trong bản sao dành cho Ekaterina II và trong ấn phẩm đầu tiên, được thực hiện với sự tham gia của A. F. Malinovsky và N .N. Bantysh-Kamensky đã có một số sai sót. Bản thảo duy nhất thì bị cháy trong đám cháy tại Moskva năm 1812; nhưng đó cũng không phải bản gốc mà là bản chép lại của thế kỷ XVI, vốn đã có những sai lệch đáng kể. Chính vì vậy mà trong "Câu chuyện" có nhiều chỗ đến giờ vẫn chưa giải thích được, còn những nghi ngờ đối với một số chi tiết mà các nhà nghiên cứu vẫn đang tìm câu trả lời.

Bản dịch "Câu chuyện..."
Hiện tại có hàng trăm bản dịch “Câu chuyện về cuộc hành binh Igor” ra tiếng Nga hiện đại và các ngôn ngữ trên thế giới. Trong số rất nhiều những người dịch “Câu chuyện..” ra tiếng Nga hiện đại có sự tham gia của các nhà thơ lớn như: Vasily Zhukovsky, Apollon Maykov, Konstantin Balmont, Nikolay Zabolotsky, Yevgeny Yevtushenko. Bản dịch tiếng Anh của Vladimir Nabokov, bản tiếng Pháp của Philippe Soupault, bản tiếng Đức của Rainer Maria Rilke, bản tiếng Ukraina của Ivan Franko, bản tiếng Ba Lan của Julian Tuwim...vv.

Các ngôn ngữ châu Á, ngoài ngôn ngữ của các nước cộng hòa Liên Xô cũ thì hầu như mới chỉ có bản tiếng Ả Rập, tiếng Mông Cổ và tiếng Trung Quốc. Tiếng Việt có bản dịch của Thúy Toàn, bản văn xuôi của Nguyễn Viết Thắng và bản dịch thơ của Hồ Thượng Tuy.


NỘI DUNG CÂU CHUYỆN


Phần mở đầu
Hỡi anh em, nên chăng chúng ta bằng ngôn pháp cổ để bắt đầu câu chuyện đau buồn về cuộc hành binh Igor, Igor con trai của Svyatoslavich? Hoặc sẽ bắt đầu khúc hát phù hợp với sự kiện đương đại chứ không phải như cách thêu dệt của Boyan. Bởi vì Boyan tiên tri khi muốn ca ngợi ai thì ý nghĩ của ông như sóc chạy trên cây, sói xám chạy trên đất, là đại bàng bay dưới những đám mây. Nhớ lại những trận đánh của một thời, ông đã thả mưới con chim ưng vào bầy thiên nga, chim ưng đuổi kịp thiên nga và con thiên nga đầu tiên cất lên tiếng hát ngợi ca trưởng lão Yaroslav và Mitislav dũng cảm, người đã chiến thắng Rededya trước đội quân Kasog và ca ngợi Roman Svyatoslavich tuyệt đẹp. Nhưng mà Boyan, hỡi những người anh em, đã không thả vào bầy thiên nga một chục chim ưng mà ông đặt những ngón tay tiên tri của mình lên những dây sống động để chúng đem những công tước vinh danh.

Xin được bắt đầu, hỡi những người anh em, câu chuyện này từ Vladimir cổ xưa đến Igor hiện tại, người đã mài sắc trí tuệ của mình, đã hun đúc lòng dũng cảm trong tim cùng tinh thần thượng võ để đem đội quân dũng cảm của mình đến miền đất Cuman vì đất Nga rộng mở.


Binh đoàn Igor

Khi đó Igor nhìn mặt trời sáng tỏ và thấy bóng tối đang bao trùm lên cả đội quân. Và Igor nói với những người lính của mình: “Hỡi những người anh em và những đội binh! Chúng ta thà chết chứ không chịu đầu hàng. Nào, chúng ta hãy ngồi lên những con ngựa dũng mãnh của mình để nhìn về sông Đông xanh thắm!” Điềm báo từ trời xanh dường như xâm chiếm lấy ý nghĩ và lòng khát khao chinh phục miền sông Đông rộng lớn. “Ta muốn – ông nói – bẻ hết giáo trên thảo nguyên của người Cuman, cùng với anh em, hỡi những người Nga thân thiết! Ta sẽ bỏ xác hoặc là dùng mũ giáp uống cạn nước sông Đông”.

Hỡi nhà thơ Boyan, con chim sơn ca của thời xưa cũ! Giá như ông ngợi ca những cuộc hành binh này bằng ý nghĩ chạy trên cây, đầu óc mơ màng trên mây, bện vinh quang của thời cổ thời nay và lướt nhanh trên lối mòn Troyan qua những cánh đồng ra đồi núi! Thì ông hãy hát lên ca ngợi Igor, cháu của Oleg như vầy: “Không phải bão tố mang chim ưng qua những cánh đồng mênh mông, mà quạ bay thành đàn về miền sông Đông rộng lớn”. Hoặc là ông sẽ ngợi ca, hỡi Boyan tiên tri, cháu của Veles: “Những con ngựa đang hý vang ngoài sông Sula, vinh quang ngân lên tại Kiev, kèn đồng âm vang ở Novgorod, quân kỳ ở Putivl đang phấp phới tung bay”.


Phần I
Igor đang chờ người em trai Vsevolod. Và Vsevolod nói với ông: “Một người anh của tôi, một ánh sáng của tôi, Igor! Chúng ta đều là con của Svyatoslavich. Anh hãy thắng yên cương những con ngựa dũng mãnh của mình, còn những con ngựa của tôi ở Kursk thì đã sẵn sàng từ lâu lắm. Dân Kursk của tôi là những đội binh giàu kinh nghiệm. Họ sinh ra dưới tiếng kèn đồng, lớn lên trong mũ giáp, mọi con đường đều quen thuộc, mọi khe suối đều biết hết, gươm kiếm đã sẵn sàng, cung nỏ đã căng, bao tên đã mở toang và họ phi ngựa như sói xám trên đồng, họ đi tìm danh dự cho mình và vinh quang cho công tước”.

Sau đó Igor xỏ chân vào bàn đạp vàng và phóng trên đồng rộng. Mặt trời trùm bóng tối lên con đường của ông và đêm nức nở bằng cơn giông, đánh thức những con chim, có tiếng rú, tiếng gầm của biết bao con thú, từ trên ngọn cây có tiếng kêu của linh hồn dữ - như ra lệnh hãy lắng nghe những miền đất xa lạ: Volga, Sula, Sudak, Korsun và ngươi, thần tượng của Tmutarokán! Người Cuman vội vã chạy về hướng sông Đông rộng lớn, tiếng xe ngựa kẽo kẹt trong đêm tựa hồ như những con thiên nga hoảng sợ kêu lên.

Igor dẫn đoàn quân về hướng sông Đông! Những con chim trên những cây sồi như báo trước điều tai họa, những con sói bên khe xói đang rít lên đe dọa, còn đại bàng đang gọi nhau rỉa xương của thú và bên những tấm lá chắn màu máu đỏ những con cáo đang nức nở khôn nguôi. Ôi, miền đất Nga đã khuất phía sau đồi!

Đêm rất dài. Nhưng bình minh đã ló, màn sương bao phủ trên cánh đồng, tiếng họa mi đã im, tiếng quạ khoang thức dậy. Những người Nga rào chắn cánh đồng rộng lớn bằng những tấm khiên màu đỏ, họ đi tìm danh dự cho mình và vinh quang cho công tước.

Vào sáng thứ sáu họ tấn công người Cuman, mũi tên bay rào rạt trên đồng, họ bắt các cô gái xinh đẹp người Cuman cũng với trang sức bạc vàng, thổ cẩm và nhung gấm, họ đem gom chúng làm lối đi trên đầm phá, sình lầy. Tuy nhiên, những cờ hiệu màu đỏ, những ngọn giáo dát bạc, những biểu ngữ màu trắng được người con dũng cảm của Svyatoslavich để lại cho mình.

Họ nghỉ đêm trên đồng. Tổ ấm của Oleg về nơi xa xôi mơ màng. Không sợ gì chim ưng hay loài chim tham lam, hay loài quạ khoang – người Cuman. Gzak già nua chạy như sói xám trên đồng và Konchak cùng chạy theo về hướng sông Đông rộng lớn.

Ngày hôm sau từ rất sớm, ánh bình minh nhuốm máu từ ánh sáng. Những đám mây đen dâng lên từ biển che lấy mặt trời từ bốn hướng, còn trong những đám mây đen là những tia chớp màu xanh. Sẽ có sấm lớn! Sẽ có trận mưa tên từ sông Đông rộng lớn. Và ở đây sẽ xảy ra đấu kiếm, ở đây, bên sông Kayala miền sông Đông rộng lớn, những ngọn giáo sẽ đâm vào áo giáp giặc không thôi. Ôi, miền đất Nga đã khuất phía sau đồi!

Và những ngọn gió thổi những mũi tên của con cháu Stribog bắn lên từ biển vào những đội binh dũng mãnh của Igor. Mặt đất rung lên, những dòng sông cũng đục ngầu lên, bụi trên thảo nguyên mờ mịt, tiếng ngựa xe kẽo kẹt – người Cuman từ sông Đông và từ phía biển vây lấy người Nga từ bốn hướng. Những đứa con của quỉ quây lại bằng gươm còn những người Nga dũng cảm ngăn chặn bằng những tấm khiên màu đỏ thẫm.

Ôi, Vsevolod – con bò mộng! Ông đứng ở phía trước bắn những mũi tên vào quân giặc và dùng giáo đâm vào mũ giáp giặc. Áo giáp của ông ánh lên màu vàng, và khi con bò giận dữ chạy về đâu thì ở đó có những cái đầu của quân thù rụng xuống. Kiếm của ông chặt đầu thù trong trận đánh, ôi Vsevolod – con bò mộng, ông coi thường những vết thương và cuộc sống của mình, ông quên ngai vàng ở thành phố Chernigov quê hương và tình yêu của người vợ hiền Glebovna xinh đẹp!

Đã từng có một thời Troyan, đã qua những tháng năm của Yaroslav, đã từng có những cuộc hành binh Oleg, Oleg Svyatoslavich. Oleg rèn gươm nổi loạn và gieo những mũi tên trên đất Nga, bước vào bàn đạp vàng ở thành phố Tmutarokán. Đại công tước Yaroslav xưa nghe được tin này, còn con trai của Vsevolod là Vladimir mỗi buổi sáng đóng cổng và bịt tai ở Chernigov. Còn Boris, con trai của Vyacheslav bị kết án ở bờ sông Kanina vì xúc phạm Oleg dũng cảm và trẻ tuổi. Cũng như từ bờ sông Kayala đau buồn ấy, Svyatopolk đã sai chở cha mình trên những con ngựa để đến đền Thánh Sophia ở Kiev. Dưới thời Oleg Gorislavich đã từng có bao cuộc chiến huynh đệ tương tàn, không còn đời sống của cháu Dajbog thánh thần và cuộc đời người chỉ còn rất ngắn. Thời ấy trên đất Nga dân cày ít khi cày ruộng mà trận mạc liên miên, xác chết chất đầy đồng, những bầy quạ thường xuyên no bụng. Đã từng có biết bao cuộc hành binh và biết bao trận đánh nhưng trận đánh như trận này thì chưa một ai biết đến!

Từ sáng tới chiều, từ đêm đến sáng những mũi tên nườm nượp bay ra, tiếng gươm chặt vào mũ giáp, tiếng giáo mác kêu răng rắc trên thảo nguyên chưa quen biết, miền đất của người Cuman. Đất đen ở dưới chân ngựa vãi đầy xương, máu xối rào rạt xuống bùn, nỗi đau thương tìm đất Nga bay đến. Điều gì ầm ĩ, điều gì vang lên trước buổi bình minh? Igor bắt đầu lui quân vì tiếc thương cho người em Vsevoslav. Họ đã chiến đấu một ngày. Họ đã chiến đấu hai ngày và đến giữa trưa ngày thứ ba thì những lá cờ của đội quân Igor đổ xuống. Những người anh em bị bắt làm tù binh theo nhiều hướng trên bờ sông Kayala chảy xiết, rượu máu ở đây đã hết, những người Nga dũng cảm đã kết thúc bữa tiệc, những người mai mối đã say sưa, họ nằm xuống vì đất Nga. Hoa cỏ ủ rũ vì xót thương, cây cối cúi mình trên mặt đất đau buồn.


Sau trận đánh

Hỡi những người anh em, thế là đến một thời gian buồn, khi mà thảo nguyên chiến thắng. Nữ thần Hờn giận đứng lên trong đội quân của cháu Dajbog thánh thần và bước vào đất Troyan, vẫy đôi cánh của thiên nga bay trên biển xanh ở miền sông Đông và xua đi những ngày hạnh phúc. Cuộc chiến đấu của các công tước với kẻ thù đến hồi kết thúc, bởi vì những người anh em đã nói với nhau: “Đây là của tôi và đấy cũng của tôi”. Và họ bắt đầu coi cái nhỏ nhoi là “cái này rất lớn”, rồi họ rèn gươm đúc kiếm để thanh toán lẫn nhau, để kẻ thù từ mọi quốc gia khác nhau đến chiếm đất Nga và chiến thắng.

Ôi thôi thôi! Con chim ưng đã bay xa, chim bay về phía biển! Mà đội quân của Igor không còn có thể hồi sinh! Nữ thần Karna thét lên đau buồn và nữ thần Jelya bay trên đất Nga ném lửa cho người từ đôi sừng lửa. Những người vợ góa khóc than và nức nở: “Từ nay không còn được nhìn thấy người thương, ai đã đưa người ra chốn sa trường, từ nay không còn được nghĩ đến người bằng ý nghĩ, cuộc đời từ nay không giàu có, tiếng vàng tiếng bạc chẳng còn vang!”

Và Kiev nức nở vì xót thương còn Chernigov khóc cho điều bất hạnh. Buồn đau bao trùm mặt đất, đau khổ kết thành dòng sông chảy trên đất Nga. Thế mà các công tước vẫn kích động bạo loạn chống lại nhau, để những kẻ ngoại đạo kéo đến giành chiến thắng trên đất Nga, bắt mỗi nhà cống nạp một bộ da con sóc.

Bởi vì hai người con dũng cảm của Svyatoslavich, Igor và Vsevolod đã khơi ra cái ác mà cha của họ trước đó đã từng đè bẹp: Đại công tước Kiev hùng mạnh Svyatoslav từng mang quân sang đất Cuman giày xéo những khe mương, khấy đục những con sông, bắc cầu lát ván trên những hồ đầm. Còn thủ lĩnh Kobyak từ vùng Lucomorie kéo đến đã bị đánh cho tan tành ở Kiev, trong nhà khách của Svyatoslav. Người Đức, người Venice, người Moravia, người Hy Lạp ca ngợi Svyatoslav nhưng họ buộc tội Igor công tước rằng đã đem vàng đem bạc đổ xuống sông Kayala của người Cuman. Rằng ở đấy Igor chuyển từ yên ngựa bằng vàng sang yên ngựa của một tù nhân. Sự chán nản bao trùm khắp thành phố.


Phần II
Svyatoslav mơ thấy một giấc mộng bất an. “Trên đồi ở Kiev tối qua – ông nói với các quan – người ta quấn ta lại bằng khăn đen trên giường rồi rót rượu màu xanh trộn lẫn với đau buồn rồi rải những viên ngọc trai rất lớn lên ngực ta và xót thương. Không còn những rầm xà trên mái ngôi nhà có tháp dát vàng. Và suốt đêm những con quạ kêu quang quác ở Plesenska rồi bay về phía biển xanh”. Và các quan Boyar đã nói với ông rằng: “Thưa ông, nỗi buồn đang vây lấy ý nghĩ của ông, hai con chim ưng đã bay từ ngai vàng để tìm kiếm Tmutorakán hoặc dùng mũ giáp để uống cạn nước sông Đông. Nhưng gươm giáo của những kẻ ngoại đạo đã làm cho gãy cánh chim ưng và họ lâm vào cảnh gông xiềng. Ngày thứ ba hôm đó đã rất tối tăm: hai vầng dương đã tắt, hai cột sáng màu hồng mờ mịt, cùng với họ là hai vầng trăng non: Oleg và Svyatoslav đều bị bắt – màn sương trùm lên, họ bị nhấn chìm xuống biển và họ đã khơi dậy lòng dũng cảm của người Hinov. Bóng tối bao trùm lên dòng sông Kayala. Những đội quân của người Cuman tiến vào đất Nga. Thay cho lời khen là những lời mạt sát và bạo lực, những linh hồn ác lơ lửng trên mặt đất. Những cô gái người Goth hát bên biển xanh, vàng của người Nga rung rinh, họ hát về thời Bus, họ nuôi hy vọng trả thù cho vua Sharukán của mình. Còn chúng ta, hỡi những đội binh, chỉ còn lại nỗi buồn”.

Thì khi đó Svyatoslav nói những lời vàng, với nước mắt chứa chan mà rằng: “Hỡi những đứa cháu của ta, Igor và Vsevolod! Các con đã vội vàng bắt đầu cuộc hành binh vào đất Cuman để tìm kiếm vinh quang cho mình nhưng đã không thắng được, giết những kẻ ngoại đạo một cách vô ích. Hai con tim dũng mãnh rèn trong sắt thép và lòng can đảm trong cơn phẫn nộ. Các con đã làm gì với mái đầu bạc của ta? Bởi vì ta không thấy ở đây quyền lực của người anh trai của ta là Yaroslav hùng mạnh và giàu có, và ông có những đội quân đông đảo từ vùng Chernigov: đó là Mogut, Tatran, Sheblir, Topchak, Revug, Olber. Những đội quân này không cần khiên mộc, chỉ với dao mà chiến thắng, họ được cổ vũ bằng vinh quang của cha ông. Nhưng các con đã nói rằng: “Chúng con sẽ tự mình chứng tỏ lòng gan dạ, vinh quang xưa chúng con gìn giữ và vinh quang sau này tự chia sẻ cho nhau!” Mặc dù chim đã già thì có trẻ lại đâu nhưng ngay cả chim ưng rụng lông vẫn săn chim ở trên cao – không để cho tổ của mình phật ý. Chỉ một điều tai họa: không còn ai muốn giúp cho ta cả - quả là một thời gian khó. Vì thế mà đội quân Rimov đang gào dưới gươm giáo của người Cuman, còn Vladimir – bị thương. Thật bất hạnh và buồn thương cho con trai Gleb”.

Hỡi đại công tước Vsevolod! Chẳng lẽ ông không có ý nghĩ rằng sẽ bay đến từ xa để bảo vệ ngai vàng của cha? Vì rằng ông có thể té nước sông Volga bằng mái giầm và dùng mũ giáp múc cạn nước sông Đông. Giá mà ông ở đây thì đã chinh phục được nữ tù nhân bằng một đồng xu, còn nô lệ với giá còn rẻ hơn thế nữa. Vì rằng ông có thể phóng những ngọn giáo sống – những người con trai dũng mãnh của Gleb.

Hỡi Rurik dũng mãnh và David! Chẳng phải những đội binh của các ông đội mũ giáp vàng đã bơi trong máu? Chẳng phải những đội binh của các ông bị thương đang rống lên như những con bò trên cánh đồng xứ lạ? Xin quí ông hãy thắng yên cương vàng để rửa vết nhục của thời đại chúng ta, vì đất Nga, vì những vết thương của Igor – người con dũng cảm của Svyatoslavich!

Hỡi Osmomysl Yaroslav, công tước của Galicia! Ông ngồi trên ngai vàng trên cao chống đỡ các ngọn núi Hungari bằng những đạo quân thép của mình, cản đường nhà vua, đóng cửa vào sông Đa-nuýp, nhiều miền đất sợ quyền lực của ông và ông mở cửa toang cho Kiev, ông bắn vào người Salatyn từ ngai vàng của tổ tiên. Vậy thì xin ông hãy bắn vào Konchak, nô lệ ngoại đạo, vì đất Nga, vì những vết thương của Igor – người con dũng cảm của Svyatoslavich!

Còn ông, Roman dũng mãnh, và ông, Mstislav! Ý nghĩ dũng cảm gọi các ông đến chiến công. Roman bay cao đến chiến công như chim ưng bay trong gió, gan dạ vượt qua những đàn chim. Vì rằng ông có những áo giáp sắt dưới những mũ giáp Latin, nhờ những thứ này mà mặt đất rung lên, và nhiều xứ - Hinov, Litva, Yatvyagi, Dremela và Cuman bỏ giáo đầu hàng và cúi đầu trước những thanh kiếm thép. Nhưng vinh quang xưa đã hết, mặt trời không còn chiếu sáng cho Igor, những chiếc lá đã lìa xa – những thành phố vùng Rosi, Sula đã bị phân chia. Đạo quân dũng cảm của Igor không còn hồi sinh lại! Sông Đông gọi công tước kêu những công tước của mình đến giành thắng lợi. Những công tước dũng cảm Olegovichi đã kịp tới chiến trường.

Hỡi Ingvar và Vsevolod và ba người con của Mstislavich – những con chim sáu cánh từ một tổ cao sang! Chẳng lẽ các ông không giành lấy lãnh địa cho mình. Đâu rồi những mũ giáp vàng, khiên mộc và giáo mác Ba Lan? Hãy vây lấy những cánh cổng trên thảo nguyên bằng những mũi tên sắc nhọn của mình vì đất Nga, vì những vết thương của Igor – người con dũng cảm của Svyatoslavich!

Sông Sula đã không còn chảy thành dòng bạc qua thành phố Pereyaslavl và sông Dvina của người Cuman dữ dằn đã thành đầm mờ đục dưới kiếm gươm của người ngoại đạo. Một mình Izyaslav, con trai của Vasilkov giao chiến với người Litva, làm ô nhục thanh danh của người ông mình là Vseslav, còn tự thân nằm dưới tấm khiên màu đỏ thẫm, trên cỏ đầy máu vì kiếm của người Litva và nói: “Chim trùm cánh trên người đội binh và thú dữ liếm máu”. Không có một ai đến cầu cứu, chẳng người anh Bryachislav, chẳng Vsevolod. Một mình để linh hồn châu ngọc lìa xác thân dũng cảm xuyên qua chuỗi hạt vàng. Những giọng sầu thương, niềm vui không còn, tiếng tù và rộn rã vang lên.

Hỡi Yaroslav và tất cả các cháu của Vseslav! Hãy hạ lá cờ xuống từ trên cao và hãy bỏ những thanh kiếm đã mòn vào bao. Các ông đã không còn đi theo niềm vinh quang tiên tổ. Các ông vì thanh toán lẫn nhau đã mở đường cho giặc vào đất Nga, vào miền đất sở hữu của Vseslav. Vì huynh đệ tương tàn mà bạo lực đến từ đất Cuman.

Trong thế kỷ thứ bảy Troyan, Vseslav đã rút thăm về người phụ nữ yêu thương của ông. Ông phóng ngựa về Kiev chĩa mũi giáo vào ngai vàng. Rồi nửa đêm từ Belgorod ông phóng ngựa như con thú trong màn sương xanh, và buổi sáng mở cổng thành Novgorod, làm tổn hại thanh danh của Yaroslav, rồi phi nước đại như một con sói từ tu viện Duduka đến sông Nemiga. Trên sông Nemiga đánh vào những mái đầu bằng xích xiềng như người đập lúa, đặt những cuộc đời vào dòng nước và sàng lọc những linh hồn từ thể xác. Trên bờ sông Nemiga nhuộm máu tai họa đã được gieo – gieo bằng xương của những đứa con trai Nga. Công tước Vseslav là thẩm phán đối với mọi người và chia các thành phố cho các công tước, còn ông phóng ngựa như sói xám trong đêm từ Kiev, vượt qua thần mặt trời Khors, trước khi gà gáy đã đến Tmutarokán. Từ đêm ở đền Thánh Sophia ở Polotsk tiếng chuông đã gọi ông và ông đã nghe được tiếng chuông này tại Kiev. Mặc dù linh hồn tiên tri nằm trong xác thân dũng cảm nhưng ông thường xuyên gặp nạn. Nhà thơ tiên tri Boyan đã từng khôn ngoan nói về ông như vậy: “Chẳng xảo quyệt, khôn ngoan hay dũng cảm, không con chim nào thoát khỏi bản án của Chúa Trời”.

Ôi đất Nga đang nức nở khôn nguôi, nhớ về thời gian qua và những công tước thời xưa cũ! Vladimir già giờ đã không còn nữa, chưa ai từng giữ được bước chân ông đến đồi cao Kiev. Còn giờ đây những lá cờ của Ruirk và David đang bay trong lẻ loi riêng biệt và giáo gươm đang khua theo những giọng khác nhau.


Phần III
Trên sông Đa-nuýp giọng của Yaroslavna nghe như giọng hải âu, nức nở trong buổi sớm: “Ta sẽ bay như chim hải âu theo sông Đa-nuýp, sẽ rửa ống tay áo màu trắng trên sông Kayala, lau vết thương đầy máu trên cơ thể cường tráng cho công tước”.



Từ sáng sớm, Yaroslavna kêu la ai oán trên thành ở Putivl: “Ôi gió, gió! Tại vì sao gió thổi trái chiều? Tại vì sao gió mang trên đôi cánh của mình những mũi tên quân giặc hướng về đội quân yêu dấu của ta? Hay là ngươi còn chưa đủ khi bay lượn trên mây, còn chưa đủ khi ngươi mơn trớn vuốt ve những con tàu ở ngoài biển cả! Tại vì sao ngươi mang niềm vui của ta rải lên cây vũ mâu hở gió?”

Yaroslavna kêu la ai oán trên thành ở Putivl từ sáng sớm: “Ôi Dnepr Slovutich! Ngươi xuyên qua những ngọn núi đá qua đất Cuman. Ngươi vỗ về những con thuyền Svyatoslav đến đội quân của Kobyak. Hãy an ủi công tước giùm ta để người sớm quay về và để ta không còn tuôn nước mắt vào biển xanh kia”.

Yaroslavna kêu la ai oán trên thành ở Putivl từ sáng sớm: “Hỡi mặt trời, mặt trời ba lần sáng! Ngươi dành cho tất cả mọi người tuyệt vời và nồng ấm, thì tại sao ngươi lại thiêu đốt những đội binh dũng cảm, ngươi hành hạ họ trong cơn khát và khép lại những bao tên?”

Biển cả rì rào vào lúc nửa đêm, giữa bầu trời có những đám mây đen. Đức Chúa Trời chỉ cho Igor con đường từ đất Cuman về đất Nga, về ngai vàng của cha. Những ngôi sao giữa bầu trời đã tắt. Igor ngủ, Igor thức, Igor trằn trọc suy nghĩ đo con đường trên thảo nguyên từ sông Đông rộng lớn về sông Đô-nhét nhỏ hơn. Nửa đêm Ovlur và ngựa đã đợi ở bên sông, Ovlur huýt gió lên để cho Igor nhận biết. Mặt đất rung lên, cỏ cây thức dậy, giáo mác của người Cuman dường như động đậy. Còn công tước Igor như con chồn trắng chạy vào trong đám sậy và như con le le bay trên mặt nước. Igor nhảy lên ngựa và phóng như sói xám chạy trên đồng về hướng thảo nguyên của sông Đô-nhét và như chim ưng bay dưới những đám sương mù, giết những con ngỗng và thiên nga để cho các bữa ăn sáng, ăn trưa, ăn tối. Khi Igor bay như chim ưng thì Ovlur cũng chạy nhanh như chó sói, giũ những giọt sương lạnh làm cho những con ngựa thêm phần mệt mỏi.

Sông Đô-nhét nói với Igor như vậy: “Niềm vinh quang vĩ đại cho công tước Igor, cho Konchak lòng căm thù, còn cho đất Nga vui vẻ!” Và Igor trả lời sông như thế: “Vĩ đại thay dòng sông Đô-nhét vinh quang, vì rằng ngươi mang công tước trên ngọn sóng của mình, trải thảm cỏ xanh trên đôi bờ ánh bạc, mặc cho công tước màn sương ấm áp dưới bóng những cây xanh, canh giữ người bằng con chồn trắng trên dòng nước, chim hải âu trong gió và chim le trên dòng nước bạc”. Không như sông Stugna – là dòng sông ác, đã ôm lấy những dòng sông nhỏ khác rồi dìm xuống vực bên bờ đen công tước trẻ trung Rotislav. Trên bờ sông đen Dnepr mẹ Rotislav khóc than về công tước Rotislav trẻ trung. Khi đó hoa cỏ cũng đau buồn và cây cối cũng tang thương cúi mình trên mặt đất.

Không phải là tiếng kêu của những con chim ác – mà Gzak và Konchak đang đuổi theo dấu vết của Igor. Khi đó quạ và ác là đều im re, chỉ có tiếng của những con rắn đang bò. Chim gõ kiến chỉ đường ra sông, chim họa mi vui hót báo buổi bình minh. Gzak thốt lên với Konchak rằng: “Nếu như chim ưng bay về tổ thì chúng ta sẽ bắn chim con bằng những mũi tên vàng”. Và Konchak nói cùng Gzak: “Nếu chim ưng bay về tổ thì ta sẽ cưới vợ cho chim con”. Thì Gzak lại nói rằng: “Nếu ta cưới vợ cho chim con thì ta sẽ mất cả chim con, cả người đẹp thảo nguyên và những con chim sẽ đánh chúng ta trên thảo nguyên của người Cuman”.

Và Boyan, nhà thơ của thời xưa cũ, của Yaroslav và Oleg, nói rằng: “Thật nguy nan cho đầu mà thiếu bờ vai và cũng nguy thay cho xác thân khi đầu chẳng có”. Thì đất Nga mà thiếu Igor cũng thế. Mặt trời chiếu sáng giữa trời xanh – còn công tước Igor trên đất Nga của mình. Các thiếu nữ đang hát lên trên bờ sông Đa-nuýp, lời của họ bay qua biển hướng về Kiev. Igor cưỡi ngựa hướng về đền Thánh Mẹ trên đồi Borichev. Bao xứ sở hân hoan, bao thành phố vui mừng.



Ngợi ca niềm vinh quang của những công tước ngày xưa và sẽ tôn vinh những công tước trẻ. Vinh quang Igor Svyatoslavich, con bò mộng Vsevolod, Vladimir Igorevich! Vinh quang những công tước và những đội binh – những người đã dũng cảm đấu tranh cho Thiên Chúa giáo chống lại những đội quân ngoại đạo. Vinh quang những công tước và những đội binh! Amen.
 
    cacbac

    • Số bài : 412
    • Điểm thưởng : 0
    • Từ: 08.10.2007
    • Trạng thái: offline
    RE: 108 nhà thơ Nga 30.09.2011 12:30:58 (permalink)


    Alexandr Sergeevich Pushkin (tiếng Nga:Александр Сергеевич Пушкин, 6/6/1799 – 10/2/1837) - nhà thơ Nga, người đặt nền móng cho nền văn học Nga mới, người sáng tạo ra ngôn ngữ văn học Nga hiện đại.

    Tiểu sử:
    Pushkin sinh ở Moskva trong một gia đình có nguồn gốc quí tộc. Bố là Sergei Lvovich Pushkin là một người yêu thích văn học cổ điển Pháp và cũng làm thơ nhưng chỉ những người quen, bạn bè biết. Mẹ là Nadezhda Osipovna có dòng dõi từ một nô lệ da đen của Pyotr Đại đế. Thời thơ ấu, trong những tháng hè, Pushkin thường sống với bà ngoại ở làng Zakharov, ngoại ô Moskva. Ký ức tuổi thơ được thể hiện trong nhiều tác phẩm sau này của ông. Lên 6 tuổi, Pushkin được vào học ở trường Lyceum Hoàng gia ở Tsarskoe Selo. Thời gian học ở đây, Pushkin đã được chứng kiến cuộc Chiến tranh Vệ quốc năm 1812 của nước Nga chống lại quân Pháp của Napoleon. Năm 1815 Pushkin viết bài thơ Воспоминание о Царском Селе (Hồi ức về Hoàng thôn) được Gavrila Derzhavin coi là một tác phẩm kiệt xuất và tôn vinh Pushkin, khi đó mới 16 tuổi, như một nhà thơ lớn của nước Nga.

    Học xong Lyceum, Pushkin tích cực tham gia vào các hoạt động văn học nghệ thuật của giới quý tộc trí thức trẻ tại Sankt-Peterburg, lúc bấy giờ đang nỗ lực đấu tranh cho một cuộc cách mạng xoá bỏ chế độ nông nô tại Nga. Thời gian này ông cho ra đời những bài thơ mang tính chính trị như К Чаадаеву (Gửi Chaadaev 1818); Н. Я. Плюсковой (Gửi N. Ya. Plyuskova, 1818); Деревня (Làng quê, 1819)... Năm 1820 Pushkin cho in bản trường ca đầu tiên của mình - Руслан и Людмила (Ruslan và Lyudmila), ngay lập tức tạo được tiếng vang lớn về phong cách cũng như chủ đề, mặc dù cũng phải chịu sự công kích dữ dội từ phía chính quyền. Mùa xuân 1820, do những bài thơ cách mạng, thống đốc Sankt-Peterburg, bá tước M. Miloradovich, đã quyết định đày Pushkin tới Siberi. Tuy nhiên nhờ sự giúp đỡ và ảnh hưởng của những người bạn (những nhà văn, nhà thơ lớn của nước Nga, cuối cùng ông chỉ phải chịu mức án nhẹ hơn bị trục xuất khỏi Sankt-Peterburg vô thời hạn.

    Sau khi rời Sankt-Peterburg, Pushkin đã đi xuống miền nam nước Nga, tới Kavkaz và Crimea, Moldavia, Kiev. Trong thời gian này ông vẫn tiếp tục cho ra đời những tác phẩm mới có ảnh hưởng rất lớn tới văn học Nga thế kỷ 19, như Кавказский пленник (Người tù Kavkaz, 1822); Гавриилиада (Gavriiliada 1821); Братья разбойники (Anh em lũ cướp, 1822); Бахчисарайский фонтан (Đài phun nước Bakhchisarayskiy, 1824). Năm 1823, ở Kishinov, Pushkin bắt tay vào viết tiểu thuyết bằng thơ, kiệt tác Евгений Онегин (Evgeny Onegin). Tháng 7 năm 1824, với đơn xin ân xá, Pushkin được chính quyền cho phép về ở khu trang trại Pskov tại vùng Mikhailovskoe dưới sự kiểm soát của gia đình. Năm 1825, trong lần sang thăm trang trại láng giềng, Pushkin đã gặp nàng Anna Kern, người tạo cho ông cảm hứng để sáng tác bài thơ nổi tiếng Gửi K. Năm 1831, Pushkin kết hôn với người đẹp Natalia Goncharova.

    Chính người đẹp Natalia Goncharova là nguồn cảm hứng cho sáng tạo của Pushkin nhưng cũng là nguyên nhân dẫn đến cái chết của ông. Năm 1837, do những tin đồn thất thiệt về quan hệ ngoại tình của vợ mình với Georges d'Anthès, một sỹ quan kỵ binh trong quân đội Sa hoàng, Puskin đã thách đấu súng với viên sĩ quan trẻ tuổi này. Cuộc đọ súng đã kết thúc hết sức bi kịch khi cả hai đối thủ đều bị thương, nhưng Puskin đã bị trọng thương và qua đời hai ngày sau đó – 10 tháng 2 năm 1837 (ngày 29 tháng 1, theo lịch cũ).

    Tác phẩm:
    Trường ca:
    *Руслан и Людмила (1817-1820)
    *Кавказский пленник (1820-1821)
    *Гавриилиада (1821)
    *Вадим (1821-1822)
    *Братья разбойники (1821-1822)
    *Бахчисарайский фонтан (1821-1823)
    *Цыганы (1824)
    *Граф Нулин (1825)
    *Полтава (1828-1829)
    *Тазит (1829-1830)
    *Домик в Коломне (1830)
    *Езерский (1832)
    *Анджело (1833)
    *Медный всадник (1833)

    Tiểu thuyết thơ:
    *Евгений Онегин (1823-1832)

    Kịch:
    *Борис Годунов (1825)
    *Скупой рыцарь (1830)
    *Моцарт и Сальери (1830)
    *Каменный гость (1830) [1]
    *Пир во время чумы (1830)
    *Русалка (1829-1832)

    Thơ:
    *1809-1825
    *1826-1836
    *Стихотворения Пушкина по алфавиту

    Văn xuôi:
    *Арап Петра Великого (1827)
    *Роман в письмах (1829)
    *Повести покойного Ивана Петровича Белкина (1830)
    *Выстрел
    *Метель
    *Гробовщик
    *Станционный смотритель
    *Барышня-крестьянка
    *История села Горюхина (1830)
    *Рославлев (1831)
    *Дубровский (1833)
    *Пиковая дама (1834)
    *Египетские ночи (1835)
    *Путешествие в Арзрум во время похода 1829 года (1835)
    *Капитанская дочка (1836)

    Truyện cổ tích:
    *Жених (1825)
    *Сказка о попе и о работнике его Балде (1830)
    *Сказка о медведихе (1830?)
    *Сказка о царе Салтане, о сыне его славном и могучем богатыре князе Гвидоне *Салтановиче и о прекрасной царевне лебеди (1831)
    *Сказка о рыбаке и рыбке (1833)
    *Сказка о мёртвой царевне и семи богатырях(1833)
    *Сказка о золотом петушке (1834)

    Thơ Pushkin:

    TÔI ĐÃ YÊU EM

    Tôi đã yêu em… và có lẽ tình
    Trong lòng tôi vẫn còn chưa tắt hẳn
    Nhưng hãy để tình yên, tôi không muốn
    Một điều gì gợi lại nỗi đau em.

    Tôi đã yêu em vô vọng, âm thầm
    Khi rụt rè, khi lòng ghen hậm hực
    Tôi đã yêu em chân thành, tha thiết
    Lấy đâu người như thế nữa yêu em.






    NGƯỜI CA SĨ

    Em có nghe trong rừng đêm thanh vắng
    Ca nỗi buồn người ca sĩ tình yêu?
    Trên cánh đồng buổi sớm mai yên lặng
    Tiếng sáo diều dung dị hát cô liêu
    Em có nghe thấy chăng?

    Em có gặp trong rừng hoang đêm ấy
    Ca nỗi buồn người ca sĩ tình yêu?
    Giọt lệ nhòa, nụ cười em có thấy
    Ánh mắt nhìn buồn bã biết bao nhiêu
    Em có gặp gỡ chăng?

    Em có thổn thức nghe lời lặng lẽ
    Ca nỗi buồn người ca sĩ tình yêu
    Khi trong rừng chàng trai em để ý
    Gặp ánh nhìn trong mắt đã nhòa theo
    Em có thổn thức chăng?
    1816.



    NGƯỜI ĐẸP ƠI ĐỪNG HÁT NỮA

    Người đẹp ơi em đừng hát nữa
    Bài hát buồn của xứ Gruzia
    Nghe em hát lòng tôi lại nhớ
    Cuộc đời xưa và bến bờ xa.

    Những câu hát của em dữ dội
    Gợi lòng tôi lại nhớ, thương ôi!
    Đêm thảo nguyên, ánh trăng đồng nội
    Người em xưa, hình bóng xa vời...

    Cái hình bóng thân thương, khổ ải
    Nhìn thấy em tôi ngỡ quên đi
    Nhưng em hát - lại hình dung thấy
    Trước mắt tôi hình ấy hiện về(1).

    Người đẹp ơi em đừng hát nữa
    Bài hát buồn của xứ Gruzia
    Nghe em hát lòng tôi lại nhớ
    Cuộc đời xưa và bến bờ xa.
    1828.
    _____________________
    (1)Puskin nhớ về Maria Raevskaya khi nghe người đẹp Anna Olenina hát bài dân ca Gruzia .



    CON TIM NÀY KHÔNG THỂ(1)

    Trên đồi cao còn đọng ánh sương đêm
    Trước mặt anh sông Aragva ầm ĩ
    Nghe lâng lâng nỗi buồn nhớ dịu êm
    Hình bóng em ngập tràn trong nỗi nhớ.

    Một mình em, chỉ riêng một mình em
    Chẳng có gì gợi lòng anh buồn thế
    Ngọn lửa tình lại rạo rực cháy lên
    Bởi không yêu con tim này không thể.
    1829.
    _______________________
    (1)Bài thơ này ở lần hiệu đính thứ hai Puskin đề tên Natalia Goncharova (vợ nhà thơ) nhưng ở lần thứ nhất đã đề tên Maria Raevskaya. Bài thơ này được viết trong chuyến đi về vùng Kapkage. Puskin đã nhớ lại chuyến đi trước vào năm 1820 cùng với gia đình vị tướng Raevsky. Nhà Raevsky có ba cô con gái xinh đẹp: Êkaterina 22 tuổi, Êlêna 16 tuổi và Maria 14 tuổi. Theo như những gì còn được ghi lại thì Puskin đã yêu ngay cả ba cô cùng một lúc nhưng với Maria có phần nặng tình hơn. Sau này Maria đã hồi tưởng lại: “Là thi sĩ, anh ấy cho mình có nghĩa vụ phải yêu hết tất cả các cô gái trẻ và những phụ nữ xinh đẹp mà mình đã gặp”.



    CÒN LẠI GÌ CHO EM

    Còn lại gì cho em trong tên gọi
    Sẽ chết đi như tiếng dội buồn thương
    Của ngọn sóng vỗ bờ xa mòn mỏi
    Như rừng sâu tiếng vọng giữa đêm trường.

    Cái tên gọi trong những dòng lưu bút
    Để lại cho em dấu chết, tựa như
    Lời ai điếu giữa những viền hoạ tiết
    Mà lời văn nghe u ẩn, mịt mù.

    Cái tên gọi đã từ lâu quên lãng
    Trong những cơn xúc động mới cuồng điên
    Chẳng hề gợi trong hồn em một thoáng
    Hoài niệm xưa bao tha thiết êm đềm.

    Nhưng nếu gặp ngày âm thầm đau đớn
    Phút u buồn xin em hãy gọi tên
    Và hãy nói: vẫn còn đây kỷ niệm
    Em vẫn còn sống giữa một trái tim(1).
    1830.
    ___________
    (1)Người vẫn còn sống trong trái tim thi sĩ này là Carolina Sobanskaya. Thời hai người yêu nhau ở thành phố biển Odessa Puskin đã ghi những dòng kỷ niệm và ký tên mình trong cuốn sổ lưu niệm theo yêu cầu của nàng.






    NỤ HÔN NGÀY GẶP LẠI(1)

    Về lại quê hương bờ xa vẫy gọi
    Em giã từ miền đất lạ xa xôi
    Trong giờ phút buồn đau nhớ mãi
    Trước mặt em anh đã khóc ngậm ngùi.

    Đôi bàn tay anh trong cơn giá rét
    Cố giữ lấy em, anh sợ qúa chừng
    Nghe rời rã vì chia ly khủng khiếp
    Anh đã van xin nức nở không ngừng.

    Nhưng đôi môi em quay đi chẳng nhận
    Phút chia ly trên bến nụ hôn buồn
    Từ xứ sở của ngày xa u ám
    Em trở về vùng đất mới gọi anh.

    Em đã nói: “Rồi trong ngày gặp lại
    Dưới bầu trời muôn thưở màu xanh
    Dưới bóng ô-liu nụ hôn ân ái
    Mình lại bên nhau như cội liền cành”.

    Nhưng than ôi, nơi bầu trời hẹn ước
    Đã ánh lên vầng sáng giữa không trung
    Nơi bóng ô-liu nằm trên đáy nước
    Em ngủ say trong giấc mộng cuối cùng.

    Cả sắc đẹp và nỗi đau tê tái
    Đều thành tro trong bình đựng thi hài
    Cùng biến luôn nụ hôn ngày gặp lại
    Nhưng nơi này anh vẫn đợi chờ ai...
    1830.
    _______________
    (1)Puskin đau đớn nhớ lại ngày chia tay với người tình Amalia Riznich trên thành phố cảng Odessa. Amalia Riznich là một thiếu phụ xinh đẹp và quyến rũ mang trong mình hai dòng máu Đức và Y. Mặc dù có chồng là một thương gia giàu có nhưng vây quanh nàng có nhiều bậc hiền nhân, quân tử trong đó có Puskin. Cuối cùng, trái tim người đẹp đã dành cho thi sĩ nhưng ngày vui của họ chẳng được lâu.
    Ngày gặp gỡ hạnh phúc chẳng kéo dài
    Bởi hạnh phúc lâu ngày không chịu ở
    Nhưng chia ly để hy vọng ngày mai
    Ta lại vui niềm vui ngày gặp gỡ.

    (Thomas Moore).
    Khi chồng của Amalia biết chuyện đã cho nàng trở về ý. Phút chia tay hai người cùng hẹn ngày gặp lại trên đất ý nhưng khi về ý Amalia đã chết vì bệnh lao phổi.




    VỀ LẠI THÁNG NGÀY XANH

    Tôi chẳng tiếc những mùa xuân tuổi trẻ
    Trôi đi trong những giấc mộng tình buồn
    Tôi chẳng tiếc về những đêm huyền bí
    Trong hoan ca những khoái lạc như tuôn.

    Tôi chẳng tiếc những bạn bè nông nổi
    Những cuộc vui suốt sáng, những trận cười
    Tôi chẳng tiếc những người ưa thay đổi
    Giờ trầm tư xa lánh những trò vui.

    Nhưng đâu rồi những phút giây âu yếm
    Những hy vọng trẻ trung, những yên lặng chân thành?
    Đâu lòng nhiệt tình đâu nguồn xúc cảm?..
    Hãy cho tôi về lại tháng ngày xanh!
    1820



    ĐIỀU MONG ƯỚC

    Tôi khóc đây, nước mắt – nguồn an ủi
    Nhưng chẳng nghe tiếng nức nở của tôi
    Tâm hồn tôi đang ngập tràn buồn tủi
    Trong nỗi buồn tôi tìm thấy niềm vui.

    Giấc mơ đời! Bay đi, tôi chẳng tiếc
    Hãy biến vào trong hoang vắng, cô liêu
    Chỉ đau khổ tình yêu tôi thân thiết
    Tôi chết đây nhưng chết bởi vì yêu!
    1816







    BỨC THƯ CHÁY

    Vĩnh biệt bức thư tình!
    Vĩnh biệt: tình ra lệnh.

    Đã bao phen lần lữa
    Đôi tay cũng không đành
    Đem bức thư vào lửa
    Đốt kỷ niệm ngày xanh.

    Nhưng giờ đã đến lúc
    Cháy lên bức thư tình
    Hồn chẳng còn ấm ức
    Giờ tôi đã sẵn sàng
    Nhìn ngọn lửa háo hức
    Ngốn từng trang, từng trang...

    Phút chốc đã bùng lên
    Làn khói như lưu luyến
    Bay lượn lờ uốn quanh
    Mang theo lời cầu nguyện.
    Và ngón tay trung thành
    Đã chẳng còn ấn tượng
    Chút xi gắn vòng quanh
    Tan rồi, ôi thiên mệnh!

    Từng tờ đen cuộn lại
    Rồi trở nên trắng dần
    Lòng tôi đau thắt lại
    Ôi tro tàn mến thương.
    Niềm hân hoan khổ sở
    Của số phận buồn đau
    Sẽ mãi còn sống ở
    Trong lồng ngực u sầu.
    1825



    NẾU ĐỜI GIAN DỐI

    Cuộc đời nếu có dối gian
    Thì đừng giận dỗi, khóc than làm gì
    Trong ngày tử biệt sinh ly
    Ngày vui rồi sẽ lại về, hãy tin!
    Ngày mai sống giữa con tim
    Dẫu ngày đang sống âm thầm xót xa
    Đắng cay rồi sẽ đi qua
    Những ngày đã sống vẫn là đáng yêu.
    1825.



    NHỮNG CÀNH HOA MUỘN

    Những cành hoa muộn thương hơn
    Xinh tươi lộng lẫy những bông đầu mùa
    Buồn đau những giấc mơ xưa
    Êm đềm gợi chút thẫn thờ trong ta
    Đôi khi giờ phút chia xa
    Ngọt ngào êm ái hơn là đoàn viên.
    1825



    TÀI NĂNG UỔNG PHÍ

    Tài năng ngẫu nhiên, tài năng uổng phí
    Cuộc đời ơi cho tôi để làm gì?
    Hay tại bởi số mệnh này huyền bí
    Sao cuộc đời đem kết tội làm chi?

    Có ai đấy bằng quyền uy thù nghịch
    Đã gọi tôi từ trong cõi hư vô
    Trong hồn tôi dù say mê mãnh liệt
    Nhưng đầu tôi hồi hộp mối nghi ngờ.

    Trước mắt tôi giờ chẳng còn mục đích
    Con tim hoang vu, trí tuệ biếng lười
    Nỗi buồn chán đang làm tôi mỏi mệt
    Chỉ còn cô đơn tiếng vọng cuộc đời.
    1828



    VẪN CÒN RUN SỢ

    Tôi vẫn nghĩ con tim giờ quên hết
    Chẳng dễ dàng chịu đau khổ như xưa
    Tôi vẫn nói: những ngày xưa thân thiết
    Đã lùi xa không trở lại bao giờ!

    Đã qua rồi những buồn vui, sướng khổ
    Những giấc mơ khờ dại, cả tin...
    Thế mà giờ lại vẫn còn run sợ
    Lại nôn nao trước sắc đẹp uy quyền.
    1835.
     
      cacbac

      • Số bài : 412
      • Điểm thưởng : 0
      • Từ: 08.10.2007
      • Trạng thái: offline
      RE: 108 nhà thơ Nga 30.09.2011 12:32:31 (permalink)
      Aleksandr Pushkin (phần tiếp theo)


      TÌNH YÊU LÀ THỨ BỆNH NAN Y

      Chàng sinh viên ốm đang nằm kia
      Số phận của chàng thật khắt khe.
      Thuốc men xin hãy mang đi khỏi
      Tình yêu là thứ bệnh nan y!





      BÔNG HOA NHỎ

      Bông hoa nhỏ chẳng mùi hương, héo úa
      Bị bỏ quên trong sách, tôi đang nhìn
      Và thế rồi giữa lòng tôi ngập tràn
      Một ước mơ xem chừng rất kỳ lạ.

      Vào mùa xuân nào? ở đâu hoa nở?
      Nở có lâu không? Ai đã bẻ hoa
      Rồi đặt vào đây để mà làm gì?
      Bàn tay quen hay bàn tay xa lạ?

      Để kỷ niệm cho cái lần gặp gỡ
      Hay buổi chia ly bất hạnh gì chăng
      Hay kỷ niệm lần đi dạo cô đơn
      Dưới bòng rừng, trên cánh đồng lặng lẽ?

      Giờ còn sống chăng những con người đó?
      Thì lúc này họ đang ở nơi nao?
      Hay họ cũng đã héo úa phai màu
      Như bông hoa không hề quen biết nọ?


      CÂY ANCHAR

      Giữa sa mạc khô cằn và vàng úa
      Trên mặt đất bị đốt cháy, oi nồng
      Anchar như người lính gác dữ dằn
      Đứng đó – một mình ở trong hoàn vũ.

      Thiên nhiên của đồng hoang khô khát đã
      Sinh ra cây trong một bữa tam bành
      Nhuốm màu xanh chết cho những lá cành
      Và truyền thuốc độc cho từng bộ rễ.

      Nhựa độc của cây thấm xuyên qua vỏ
      Rồi vì nóng tan chảy vào giữa trưa
      Sau đó ngưng kết vào buổi xế chiều
      Đặc quánh và trong veo từng lớp nhựa.

      Trên cây này chim chóc không bay tới
      Hổ cũng chờn – chỉ gió xoáy màu đen
      Đôi khi ghé đến cây chết vội vàng
      Rồi bay xa, thì đã thành tàn lụi.

      Và nếu như đám mây đen bay đến
      Rảy nước mưa lên những chiếc lá dày
      Sau đó thuốc độc từ những cành cây
      Theo nước mưa chảy vào trong cát nóng.

      Nhưng một người bằng ánh mắt quyền lực
      Đã phái đến cây thuốc độc một người:
      Và kẻ ra đi ngoan ngoãn vâng lời
      Để sáng ra trở về cùng thuốc độc.

      Người này mang về nhựa cây cái chết
      Và một cành những chiếc lá héo hon
      Và mồ hôi trên vầng trán đáng thương
      Đã tuôn chảy thành những dòng lạnh ngắt.

      Người mang về – kiệt sức và nằm xuống
      Dưới cửa vòm lều nhỏ chốn cung đình
      Kẻ nô lệ tội nghiệp chết dưới chân
      Vị chúa tể bách chiến là bách thắng.

      Rồi công tước dùng thuốc này để tẩm
      Lên những mũi tên ngoan ngoãn vâng lời
      Cùng với chúng, đem cái chết khắp nơi
      Đến láng giềng, tới những miền xa thẳm.



      GỬI NỮ CÔNG TƯỚC S. A. URUSOVA

      Anh chưa tin bức tranh ba nữ thánh
      Ngỡ Chúa ba ngôi tất cả anh minh
      Nhưng nhìn thấy em là anh tin tưởng
      Cầu ba phẩm chất trong một nữ thần.
      ___________
      *Bức tranh ba nữ thánh (Holy Trinity Icon) – là một tác phẩm nổi tiếng của họa sĩ Andrei Rublev (thế kỷ XV). Ba phẩm chất: xinh đẹp, duyên dáng, yêu kiều.






      NGƯỜI ĐẸP TRƯỚC GƯƠNG

      Hãy nhìn người đẹp khi nàng đứng trước gương
      Kết những bông hoa lên vầng trán của mình
      Vê mớ tóc xoăn – gương chân thành thể hiện
      Ánh mắt, nụ cười, niềm kiêu hãnh trong gương.



      CON ĐƯỜNG MÙA ĐÔNG

      Mảnh trăng nhỏ chiếu xuyên
      Những màn sương gợn sóng
      Ánh trăng buồn lai láng
      Rót trên những cánh đồng.

      Trên con đường mùa đông
      Xe tam mã lao nhanh
      Cây chuông nhỏ đơn giọng
      Và buồn tẻ gióng lên.

      Có gì nghe thân quen
      Người xà ích hát lên
      Vừa ngang tàng, ngáo ngổ
      Vừa buồn nhớ chân tình…

      Không nhà, chẳng ánh đèn
      Chỉ tuyết trắng và rừng
      Chỉ cột dài cây số
      Đón ta ở bên đường.

      Buồn… Ngày mai, Nhina
      Ngày mai anh quay về
      Quây quần bên bếp lửa
      Sẽ ngồi ngắm em nghe.

      Tích tắc kim đồng hồ
      Vẫn quay vòng đều nhịp
      Xua lũ người tẻ nhạt
      Để đêm chỉ còn ta.

      Buồn bã quá, Nhina
      Người xà ích đã lặng
      Còn tiếng chuông đơn giọng
      Trăng khuất sau sương mờ.


      BUỔI SÁNG MÙA ĐÔNG

      Băng giá dưới mặt trời
      Sao còn ngủ em ơi
      Thức dậy đi người đẹp
      Em mở mắt tuyệt vời
      Thành ngôi sao phương Bắc
      Chào bình minh phương Bắc.

      Mới chiều qua bão giông
      Trời mờ đục sương giăng
      Mặt trăng như vết ố
      Chiếu xuyên qua mây vàng
      Và em ngồi u buồn
      Giờ… hãy nhìn ra cửa:

      Dưới bầu trời xanh thắm
      Tuyệt vời như trải thảm
      Tuyết mênh mông trên đồng
      Rừng quang dần đen thẫm
      Thông xanh qua lớp sương
      Sông dưới băng lấp lánh.

      Đầy phòng màu hổ phách
      Tiếng củi nổ đì đùng
      Bếp lò kêu răng rắc.
      Nằm suy nghĩ trong chăn.
      Nhưng không biết có nên
      Dóng ngựa vào xe trượt.

      Lướt trên tuyết tinh sương
      Thả hồn theo vó ngựa
      Những bước chân vội vã
      Để thăm cánh đồng hoang
      Thăm lại những cánh rừng
      Và bến bờ thân quí.



      BUỔI CHIỀU MÙA ĐÔNG

      Trời đang nổi bão giông
      Xoáy vòng cơn lốc tuyết
      Khi gào như thú ác
      Khi khóc như trẻ con
      Khi trên mái cũ mòn
      Tiếng xạc xào ống rạ
      Khi gõ vào cửa sổ
      Như khách muộn trong đêm.

      Túp lều tranh tồi tàn
      U buồn và tăm tối
      U già ơi, sao vây
      Bên cửa sổ lặng im?
      Hay tiếng gào bão giông
      Làm cho u mỏi mệt
      Hay u đang thiêm thiếp
      Bên guồng sợi của mình?

      Uống cạn tuổi thanh xuân
      Mời u cùng nâng chén
      Ta uống niềm khổ tận
      Cho vui vẻ con tim.
      Hãy hát lên như chim
      Sống yên ngoài biển cả
      Hãy hát như thiếu nữ
      Gánh nước buổi bình minh.

      Trời đang nổi bão giông
      Xoáy vòng cơn lốc tuyết
      Khi gào như thú ác
      Khi khóc như trẻ con
      Uống cạn tuổi thanh xuân
      Mời u cùng nâng chén
      Ta uống niềm khổ tận
      Cho vui vẻ con tim.


      ĐÃ ĐẾN LÚC EM ƠI

      Đã đến lúc, em ơi, đến lúc rồi
      Hai con tim giờ đây cần tĩnh lặng
      Nối đuôi nhau ngày tháng
      Mỗi giờ đi mang theo một chút đời
      Anh và em hai đứa, hai con người
      Cứ cho là ta đang sống
      Nghĩa là ta đang dần chết em ơi
      Niềm hạnh phúc không hề có trên đời
      Chỉ có tự do và tĩnh lặng
      Anh từ lâu mơ số phận tuyệt vời
      Kẻ nô lệ này từ lâu mong chạy trốn
      Về nơi yên bình và lao động ở xa xôi.





      PHÚT GIÂY HUYỀN DIỆU

      Anh nhớ mãi phút giây huyền diệu ấy
      Khi hình em vụt hiện trước mắt anh
      Như ảo ảnh trong thoáng chốc qua nhanh
      Như tiên thần đẹp trắng trong nhường ấy.

      Trong vô vọng một nỗi sầu tê tái
      Giữa âu lo của đời sống ồn ào
      Vẳng bên tai anh giọng nói ngọt ngào
      Những dáng nét dịu hiền anh mơ thấy.

      Tháng ngày trôi. Ồn ào cơn gió nổi
      Đã xua đi những mơ ước ngày nào
      Và anh đã quên giọng nói ngọt ngào
      Những dáng nét dịu hiền trời ban ấy.

      Trong bóng tối chốn lưu đày khổ ải
      Dòng thời gian chầm chậm nặng nề trôi
      Cả tình yêu, cả nước mắt, cả đời
      Cả thánh thần, cảm xúc không có nổi.

      Giữa hồn anh bỗng nhiên bừng tỉnh dậy
      Và hình em lại hiện trước mắt anh
      Như ảo ảnh trong thoáng chốc qua nhanh
      Như tiên thần đẹp trắng trong nhường ấy.

      Và con tim lại rộn ràng sôi nổi
      Vì cho con tim tất cả hồi sinh
      Cả cuộc đời, cả nước mắt, thánh thần
      Và tình yêu, cảm xúc hồi sinh lại.



      NGÀY 19 THÁNG 10 NĂM 1827

      Đức Chúa Trời phù hộ cho các bạn
      Trong những âu lo phục vụ Nga hoàng
      Trong những bí ẩn ngào ngọt của tình
      Và trong tiệc tùng say sưa tình bạn!

      Đức Chúa Trời phù hộ cho các bạn
      Trong bão giông, trong đau khổ đời thường
      Trong vực thẳm tăm tối ở trần gian
      Và nơi xứ lạ, và trên biển vắng.



      THƠ SONNET

      Scorn not the sonnet, critic.
      Wordsworth*


      Dante nghiêm khắc không khinh thơ sonnet
      Petrarca từng đốt ngọn lửa tình
      Yêu thơ này – tác giả của Macbeth**
      Và Camões*** thể hiện nỗi niềm thương.

      Sonnet thời nay vẫn mê hoặc nhà thơ
      Wordsworth đã chọn làm vũ khí
      Khi ánh sáng đời thường ở cách xa
      Ông đem lý tưởng thiên nhiên ra vẽ.

      Dưới bóng núi Taurida xa xăm
      Nhà thơ Litva**** bằng thể thơ gò bó
      Phút chốc viết ra mơ ước của mình.

      Những thiếu nữ ở ta chưa biết rằng
      Delvid vì thơ này mà không nhớ
      Giai điệu thiêng của thơ hexametron.
      ________________
      *Nhà phê bình chớ coi thường thơ sonnet. Wordsworth.
      **Wiliam Shakespeare, ***Luís de Camões, ****Adam Mickiewicz.
       
        cacbac

        • Số bài : 412
        • Điểm thưởng : 0
        • Từ: 08.10.2007
        • Trạng thái: offline
        RE: 108 nhà thơ Nga 30.09.2011 12:34:29 (permalink)

        Aleksandr Pushkin (tiếp theo)


        THƠ LUÂN LÝ BỐN CÂU

        1
        SỰ CÂN BẰNG

        Người nhà quê! Trong nhà người chẳng có
        Bạc hay vàng, nhưng người hạnh phúc thay:
        Sống với tình yêu tình bạn tháng ngày
        Không bụi bặm, ồn ào như thành phố!

        2
        LỜI TIÊN ĐOÁN ĐÚNG

        Sư tử hỏi lừa: “Liệu ta có khỏi bệnh?”
        Lừa trả lời sư tử: “Chúa sơn lâm!
        Ngươi không chết, thì sống như đã từng”, -
        Hai lần hai là bốn.

        3
        SỰ CHÍNH XÁC CỦA TỤC NGỮ

        Một ngọn nến sáng trong nhà yêu ớt
        Thêm ngọn thứ hai – nhà gỗ sáng bừng.
        Lời của người xưa là luôn chính xác:
        Ba người dại hợp lại thành người khôn.

        4
        SỰ TRẢ THÙ

        Một con ong đốt vào trán con gấu
        Vì muốn trả thù cho những tổ ong
        Nhưng ong chết vì nọc ong không còn
        Số phận kẻ ưa trả thù – linh cữu.

        5
        SỰ KIÊN ĐỊNH

        “Sư tử hãy xem cái vẻ kinh hoàng –
        Voi kêu lên: - Thiên hạ đang nổi loạn!”
        “Ta rung bờm, tất cả đều ngoan ngoãn!”
        Trước hiểm nguy chúa tể chẳng hề run.

        6
        MẠNH VÀ YẾU

        Chim ưng đánh ngỗng, đại bàng đánh chim ưng
        Cá sấu luôn làm cá măng phát khiếp
        Sói chết vì hổ còn mèo ăn chuột.
        Đời thường xuyên có sức mạnh cao hơn.

        7
        THIÊN NGA VÀ NGỖNG

        Một hôm ngỗng muốn nhạo báng thiên nga
        Đã lấy rong sình lầy đem bôi bẩn
        Nhưng sau khi rửa thiên nga lại trắng.
        Phải làm gì nếu bị bẩn?... Rửa đi.

        8
        KHỈ ĐUÔI DÀI

        Khỉ đuôi dài thời trẻ rất thích nhảy
        Khi đã già còn nhảy vách đá cao
        Điều gì xảy ra? Đôi chân bị gãy.
        Hãy coi chững tuổi già đó, nhà thơ!

        9
        SỐ PHẬN CHUNG

        Cây thỉ xa đẹp giữa đồng lúa mạch
        Tươi tốt mùa xuân, nở hoa mùa hè
        Rồi mùa thu sang cuộc đời chấm hết.
        Đấy chính là số phận kiếp phù du!

        10
        SỰ BẤT HÒA VÔ HẠI

        Những con chó cãi nhau vì cục xương
        Nhưng khi quay lại đều yên lặng cả
        Ai nấy lặng lẽ đi về nhà mình.
        Có những bất hòa mà không ẩu đả.

        11
        QUI LUẬT CỦA THIÊN NHIÊN

        Trong không khí hoa tím tỏa mùi hương
        Còn chó sói ăn thịt loài gặm cỏ
        Chó sói khát máu, hoa tím – dịu hiền
        Mọi thứ theo bản năng thiên nhiên cả.






        NGƯỜI TÙ

        Ta ngồi sau song sắt của nhà tù.
        Con đại bàng non sống trong tù hãm
        Người bạn buồn bã của ta vẫy cánh
        Mổ miếng mồi máu đỏ dưới cửa kia.

        Chim mổ, vứt, chim nhìn vào ô cửa
        Như cùng ta dự tính một điều gì
        Chim gọi ta bằng miệng kêu mắt ngó
        Như muốn nói rằng: “Nào, hãy bay xa!

        Chúng ta là những con chi tự do
        Bay về sau mây đen là đồi trắng
        Bay về những miền đại dương xanh thắm
        Bay về nơi chỉ có gió… và ta!...”



        GỬI

        Xin đừng hỏi sao tôi thường u ám
        Với ý nghĩ buồn giữa những trò vui
        Sao đưa ánh mắt cau có nhìn đời
        Sao giấc mộng ngọt ngào không thương mến!

        Xin đừng hỏi sao tình yêu vui vậy
        Tôi chia tay bằng tê tái cõi lòng
        Không một ai tôi còn gọi người thương –
        Ai yêu một lần, không còn yêu lại

        Ai biết hạnh phúc, không còn biết lại
        Hạnh phúc trong giây phút được trời ban:
        Từ thời tuổi trẻ say mê ngập tràn
        Chỉ một nỗi buồn tái tê còn lại…



        GỬI

        Hạnh phúc cho ai bên người tình hân hoan
        Không chút rụt rè, ánh mắt sáng dõi nhìn
        Những cử động thân thương, chuyện trò lơi lả
        Và dấu vết của nụ cười không thể nào quên.






        TRƯỚC CÔ GÁI TÂY BAN NHA

        Hai tráng sĩ đứng trước
        Cô gái Tây Ban Nha
        Họ can đảm, tự do
        Họ nhìn vào đôi mắt.

        Cả hai ngời vẻ đẹp
        Hai con tim cháy bừng
        Tay họ đặt lên gươm –
        Những bàn tay chắc nịch.

        Quí nàng hơn cuộc sống
        Yêu nàng như vinh quang
        Nhưng nàng yêu một chàng
        Ai là người được chọn?

        “Em yêu ai, hãy chọn?”
        Cả hai đều nói lời
        Họ nhìn cô không thôi
        Với một niềm hy vọng.



        TÔI QUEN TRẬN MẠC

        Tôi quen trận mạc – yêu tiếng khua gươm kiếm
        Tự ngày thơ ngưỡng mộ sự vinh quang
        Yêu những trò máu lửa của chiến tranh
        Ý nghĩ chết chóc – lòng tôi yêu mến.

        Tuổi thanh xuân làm người lính trung thành
        Của tự do, anh chưa hay cái chết
        Thì anh chưa hưởng niềm vui tột bậc
        Chưa xứng nụ hôn của vợ đâu anh.



        GIÔNG TỐ

        Bạn từng thấy cô gái trên đá tảng
        Mặc xiêm áo trắng trên sóng biển gào
        Khi sóng trong màn sương gió thét gào
        Và biển với những bờ xa đùa giỡn
        Khi tia chớp lóe sáng bừng lên
        Chớp trùm lên ánh hào quang đỏ thắm
        Và ngọn gió đập rung, bay lượn
        Cùng chiếc khăn nàng phần phật bay lên?
        Biển tuyệt đẹp trong màn sương bão giông
        Bầu trời lộng lẫy khi thiếu màu xanh
        Nhưng hãy tin: cô nàng trên đá tảng
        Còn tuyệt vời hơn bão tố, sóng, trời xanh.



        HỌA MI VÀ HOA HỒNG

        Trong im lặng của vườn xuân, sương đêm
        Họa mi phương Đông hót trên cành hồng.
        Nhưng hoa hồng không nghe, không cảm nhận
        Ngủ chập chờn trước khúc hát yêu thương.

        Ngươi hát về vẻ đẹp lạnh lùng chăng?
        Khát khao gì? Hãy hồi tâm, thi sĩ
        Nó không nghe, không cảm nhận, hãy xem
        Nó nở hoa, gọi lên – câu trả lời chẳng có.



        GỬI EK. H. USHAKOVA

        Trong xa cách với em
        Nhưng anh vẫn thấy gần
        Anh khổ vì ký ức
        Môi và ánh mắt nhìn
        Thổn thức trong lặng yên
        Anh không muốn yên lòng
        Nếu anh treo cổ chết
        Em có thở dài chăng?



        ÔNG GIÀ

        Đã không còn say đắm một người tình
        Một thuở làm cho thiên hạ đảo điên
        Cả mùa xuân lẫn mùa hè cháy đỏ
        Mãi mãi đi qua, dấu vết không còn.

        Hỡi thần tình yêu của tuổi thanh xuân!
        Ta xưa là kẻ phụng sự trung thành
        Ôi, giá mà được sinh ra lần nữa
        Chắc gì lại đi phụng sự cho thần!



        SỰ HỒI SINH

        Họa sĩ – man rợ bằng nét bút lạc loài
        Đem bức tranh của thiên tài bôi bẩn
        Và bức tranh bất hợp pháp của người
        Trùm bức tranh kia một cách ngu xuẩn.

        Nhưng màu sắc lạc loài theo ngày tháng
        Thành từng lớp vảy tơi tả rơi ra
        Sáng tạo của thiên tài trước mắt ta
        Cùng vẻ đẹp ngày xưa dần tái hiện.

        Cũng như vậy, dần mất bao nhầm lẫn
        Từ tâm hồn mệt rời rã của tôi
        Đang hiện ra trong đó những hình hài
        Của buổi ban đầu biết bao trinh trắng.



        THÔI HẾT RỒI

        Thôi hết rồi: không còn dan díu nữa
        Lần cuối cùng anh ôm lấy chân em
        Và những lời cay đắng đã thốt lên
        Thôi hết rồi – lời em anh nghe rõ.

        Anh sẽ không lần nữa tự dối mình
        Không ám ảnh nỗi buồn về em nữa
        Có thể rồi đây sẽ quên quá khứ
        Tình yêu này không phải để cho anh.

        Em trẻ trung: cao đẹp tâm hồn em
        Rồi yêu em hãy còn vô khối kẻ.



        TUYẾT BẠC TRẮNG TRÊN ĐỒNG

        Tuyết bạc trắng trên đồng
        Xốp tơi và gợn sóng
        Xe tam mã phóng nhanh
        Trên đường trăng ngời sáng.

        Hát lên, bác xà ích
        Xua nỗi buồn trong đêm
        Ôi lòng ta thân thiết
        Những khúc hát ngang tàng.

        Hát lên! Ta lặng im
        Khát khao nghe giọng hát.
        Mảnh trăng chiếu lạnh lùng
        Tiếng gió buồn xa lắc.

        Hãy hát: “Trăng, trăng ơi
        Sao trăng mờ nhạt thế?”



        MÙA XUÂN LÀ LÚC CỦA TÌNH YÊU

        Mùa xuân là lúc của tình yêu
        Mà sao tôi khổ với xuân về
        Nỗi niềm xao xuyến bao thờ thẫn
        Dâng đầy trong máu, ngập hồn tôi…

        Hạnh phúc xa lạ với lòng này
        Những gì lấp lánh và vui sướng
        Mang về buồn chán, khổ đau thôi.

        Cho tôi bão tuyết và gió cuốn
        Màn đêm tăm tối của đông dài.



        GỬI CÁC BẠN

        Trời còn cho các anh
        Bao ngày ngọc đêm vàng
        Ánh mắt bao cô gái
        Còn chăm chú nhìn sang.

        Cứ vui đùa, hát lên
        Với ngày tháng trôi nhanh
        Tôi cười qua nước mắt
        Niềm vui của các anh.



        SẦU CA

        Niềm vui đã tắt của tháng ngày điên
        Tôi khó chịu như cào ruột cào gan
        Những đau khổ của ngày qua như rượu
        Càng để lâu càng mạnh mẽ trong hồn
        Đường tôi u ám. Và còn đau khổ
        Và biển còn nổi sóng trong ngày mai.

        Nhưng mà tôi chưa muốn chết bạn ơi
        Tôi muốn sống để khổ đau suy nghĩ
        Và tôi biết sẽ còn bao lạc thú
        Giữa những khổ đau, xao xuyến, âu lo
        Giờ tôi lại đang có sự hài hòa
        Lên những điều tưởng tượng tuôn dòng lệ
        Và có thể - buổi hoàng hôn buồn bã
        Tình nở nụ cười vĩnh biệt cùng tôi.







        THIÊN THẦN

        Một thiên thần đứng trước cửa thiên đàng
        Tỏa sáng bằng mái đầu hơi cúi xuống
        Còn quỉ sứ tăm tối và hung hăng
        Đang bay lượn ở trên bờ vực thẳm.

        Linh hồn nghi ngờ, linh hồn phủ nhận
        Nhìn sang linh hồn rất mực trắng trong
        Cơn nóng vô tình của niềm xúc động
        Quỉ mơ hồ cảm thấy lần đầu tiên.

        “Ta thấy ngươi – quỉ nói – ta xin lỗi
        Ngươi cho ta tỏa sáng chẳng vô tình:
        Ta đâu khinh tất cả trong thế giới
        Đâu căm thù mọi thứ ở trời xanh”.



        ĐIỀU ƯỚC MUỐN

        Ngày tháng của tôi cứ trôi chầm chậm
        Trong tim buồn mỗi khoảnh khắc nhân lên
        Mọi khổ đau của tình yêu bất hạnh
        Làm âu lo những mơ ước điên cuồng.

        Tôi đang khóc, nước mắt – nguồn an ủi
        Chẳng ai nghe lời ta thán của tôi
        Tâm hồn tôi một nỗi buồn vây lấy
        Hạnh phúc đắng cay trong nước mắt này.

        Giờ của đời! Bay đi ta chẳng tiếc
        Cái bóng ma trống rỗng biến vào đêm
        Ta sẽ chết, nhưng vì yêu mà chết
        Ta quí nhất nỗi đau khổ của tình!



        CHIM HỌA MI

        Họa mi của ta ơi
        Con chim rừng bé nhỏ!
        Chim nhỏ mà chim có
        Ba bài ca muôn đời
        Còn ta thời trẻ trai
        Có ba điều lo lớn!
        Điều đầu tiên đó là:
        Bị bắt lấy vợ sớm
        Còn điều lo thứ hai –
        Quạ làm cho ngựa khốn
        Điều thứ ba thế này:
        Bị bọn người ba trợn
        Chia lìa với người yêu
        Thà đào huyệt chôn ta
        Giữa cánh đồng rộng lớn
        Phía trước mộ trồng hoa
        Những bông hoa đỏ thắm
        Còn phía chân tạo dựng
        Ngưồn nước mạch tinh khôi
        Để thiếu nữ qua đây
        Kết vòng hoa đỏ thắm
        Người già qua nơi này
        Múc nước lên mà uống.



        SÔNG ĐÔNG

        Lấp lánh giữa những cánh đồng rộng lớn
        Kìa dòng chảy… Ta xin chào sông Đông!
        Từ những đứa con của Người xa thẳm
        Ta mang về lời cảm tạ với sông.

        Như người anh nổi tiếng – mọi dòng sông
        Thảy đều biết đến sông Đông êm đềm
        Từ sông Aras, sông Euphrates
        Ta mang về lời cảm tạ với sông.

        Khi về nghỉ ngơi sau cuộc đua tranh
        Cảm nhận ra hơi mát của quê mình
        Những chú ngựa miền sống Đông uống nước
        Chảy về từ sông Akhurian*

        Sông Đông mến thương xin hãy sẵn sàng
        Để dành cho những kỵ sĩ hiên ngang
        Thứ nước ép sủi tăm và sóng sánh
        Được cất từ những vườn nho bên sông.
        ____________
        *Akhurian (tên gọi sông Арпачай bằng các ngôn ngữ Latin) – là một nhánh đổ vào sông Aras, trong thế kỷ 19 là đường biên giới giữa Đế chế Nga và Thổ Nhĩ Kỳ.



        CYCLOP

        Trí tuệ và lời mất cùng một lúc
        Anh nhìn em bằng con mắt duy nhất:
        Con mắt duy nhất mọc trên đầu anh.

        Giá mà hai số phận đều khao khát
        Giá mà anh có một trăm con mắt
        Thì cả trăm con mắt đều nhìn em.
        ___________
        *Cyclop – người khổng lồ một mắt trong thần thoại Hy Lạp.
         
          Online Bookmarks Sharing: Share/Bookmark
          Thay đổi trang: < 12345678 | Trang 8 của 8 trang, bài viết từ 106 đến 109 trên tổng số 109 bài trong đề mục

          Chuyển nhanh đến:

          Thống kê hiện tại

          Hiện đang có 0 thành viên và 4 bạn đọc.

          Chú Giải và Quyền Lợi

          • Bài Mới Đăng
          • Không Có Bài Mới
          • Bài Nổi Bật (có bài mới)
          • Bài Nổi Bật (không bài mới)
          • Khóa (có bài mới)
          • Khóa (không có bài mới)
          • Xem bài
          • Đăng bài mới
          • Trả lời bài
          • Đăng bình chọn
          • Bình Chọn
          • Đánh giá các bài
          • Có thể tự xóa bài
          • Có thể tự xóa chủ đề
          • Đánh giá bài viết

          2000-2021 ASPPlayground.NET Forum Version 3.9