Hương vị của yêu thương

Tác giả Bài
Đặng Anh Chiến

  • Số bài : 51
  • Điểm thưởng : 0
  • Từ: 06.12.2007
  • Nơi: Di Linh, Lâm Đồng.
  • Trạng thái: offline
Hương vị của yêu thương 14.12.2007 08:56:57 (permalink)
     Hương của yêu thương. Nó nhớ mãi lời nói đó của mẹ từ lúc còn rất nhỏ. Rơm lúa nhặm chát, ngứa khắp người, lá lúa còn cứa vào tay nhiều lúc xót chảy lấy gì mà hương. Mẹ nó cười" ừ thì nhặm chát, cha bố anh, nó nhặm chát thế đấy, nó gây ngứa khắp người thế đấy, nhưng đó là cái nhặm có tình, cái ngứa có vị đấy.Lại thêm những từ khó hiểu. nhặm có tình, ngứa có vị? Ngứa gãi đỏ cả sống lưng, nổi hết gai lên tay thế mà...
       Sáu tuổi, nó đã lội bùn. Mẹ nó mắng vì sợ bẩn hay đúng hơn là vì biết nó chưa làm nên cơm cháo gì ở dưới đám ruộng. Nhưng nó vẫn cứ mê. Mê lội xuống bùn cầm nắm mạ xé từng dãnh mạ cắm xuống. Nó cấy đấy. Nó cứ cắm xuống quanh chân cho đến khi xung quanh nơi nó đứng chi chít những cây lúa chẳng thành hàng ngang hàng dọc gì. Nó thích thú. Nó nhận ra mùi bùn, bùn của ruộng lúa, mùi đen đặc, nồng xộc vào mũi khi cúi xuống. Bùn bắn vào áo, nắng lào làm khô cháy khét chẳng giống mùi gì.
     Vào lớp một, đi học một buổi còn một buổi chăn trâu. Dáng nhỏ thó, loắt choắt, đánh độc cái quần đùi rách dưới ngã ba đáy. Nó một tay cầm dây thừng, tay kia cầm liềm chọc vào đất moi lên những cây rau má. Khoắng mấy cái xuống vũng nước dưới ruộng, nó vo lại bỏ vào miệng nhai ngon lành. Nó nhận ra vị chát của rau già, vị đắng, vị bùn hôi. Tối vể chẳng cần tắm rửa gì, nó ăn cơm rồi đi ngủ. Giấc ngủ của nó mang theo mùi mồ hôi trâu còn vương trên đũng quần lúc nó cưỡi về. Thứ mùi vừa khét, vừa tanh.
    Sáng, đánh một bát cơm, còn lại là khoai. Nó được ưu tiên ăn khoai củ luộc. còn cả nhà thì ăn khoai khô. Nó ăn hết phần của mình cũng vèn sang phần của mẹ. Khoai khô có lát bị sùng đục, nấu lên rồi vẫn còn đen thâm. Nó ăn thấy đắng. Nó buột miệng hỏi mẹ đắng thế mà ăn được! Mẹ nó chỉ cười: đắng nhưng nhai lâu thì mới ngọt con ạ!
     Lên lớp hai. Bố mẹ nó thỉnh thoảng mua cho nó tờ báo Thánh Gióng (giống như báo thiếu nhi bây giờ) nó đọc bài thơ trong báo "đen ơi là đen, mẹ bảo thằng đen, con vàng con bạc, mẹ đổi tạ thóc, mẹ cũng lắc đầu"   Nó nhận ra nó được quý hơn tạ thóc như lời trong bài thơ. Con là con vàng con bạc mẹ nhỉ! "Ừ! con là con vàng của mẹ!" nhưng không phải như con chó vàng nhà mình đâu đấy nha.
     
 
#1
    Online Bookmarks Sharing: Share/Bookmark

    Chuyển nhanh đến:

    Thống kê hiện tại

    Hiện đang có 0 thành viên và 3 bạn đọc.

    Chú Giải và Quyền Lợi

    • Bài Mới Đăng
    • Không Có Bài Mới
    • Bài Nổi Bật (có bài mới)
    • Bài Nổi Bật (không bài mới)
    • Khóa (có bài mới)
    • Khóa (không có bài mới)
    • Xem bài
    • Đăng bài mới
    • Trả lời bài
    • Đăng bình chọn
    • Bình Chọn
    • Đánh giá các bài
    • Có thể tự xóa bài
    • Có thể tự xóa chủ đề
    • Đánh giá bài viết

    2000-2021 ASPPlayground.NET Forum Version 3.9