Kiểu:
Xin chào !

 Thơ Nguyên Cương (trang lưu, có sửa & bổ xung )

Thay đổi trang: 123 > | Trang 1 của 3 trang, bài viết từ 1 đến 15 trên tổng số 36 bài trong đề mục
Tác giả Bài
Nguyên Cương

  • Số bài : 703
  • Điểm: 0
  • Điểm thưởng : 0
  • Từ: 22.11.2007
  • Trạng thái: offline
Thơ Nguyên Cương (trang lưu, có sửa & bổ xung ) 02.01.2008 22:35:56 (permalink)
0
 
Nguyên Cương xin chào tất cả các bạn. Từ khi mới tham gia vào VN.Thư Quán, Nguyên Cương đã nhận được sự sẻ chia và động viên của các bạn. Vậy mở đầu Trang thơ lưu, Nguyên Cương xin gửi đến các bạn một vần thơ thay cho lời cám ơn :
 
QUÀ TẶNG
 
Những vần thơ đã gửi vào trong gió
Nghe mơ hồ một tiếng đáp nhẹ êm
Phải chăng đời không dễ bị lãng quên
Khi rung động đã hòa cùng nhịp sống
 
Dẫu cành gai hay một cánh hoa hồng
Khi ban tặng sẽ là niềm hạnh phúc
Giọt nước mắt trên má lăn nóng rực
Nỗi đớn đau thường trực sẽ nhạt phai
 
Rồi mai đây âm hưởng những đêm dài
Còn đè nặng mỗi sớm mai thức dậy
Nhưng lặng lẽ trong cuộc đời từ đấy
Có tiếng chim lảnh lót giữa vần thơ...
 
Nguyên Cương 
                                       
Tiếp dưới đây là tập hợp các bài thơ của Nguyên Cương có trong Diễn Đàn. Nguyên Cương cố gắng ghép vào từng nhóm để tiện theo rõi. Một số bài giao lưu, khi đưa ra khỏi nguyên cảnh thường không rõ nghĩa, nên Nguyên Cương đã chỉnh sửa, bổ xung cho hoàn chỉnh.
Mong mỗi ngày thêm nhiều bạn mới. Chúc các bạn vui khỏe.
 
Nguyên Cương
<bài viết được chỉnh sửa lúc 11.01.2008 23:33:03 bởi Nguyên Cương >
 
#1
    Nguyên Cương

    • Số bài : 703
    • Điểm: 0
    • Điểm thưởng : 0
    • Từ: 22.11.2007
    • Trạng thái: offline
    RE: Thơ Nguyên Cương (trang lưu, có sửa & bổ xung ) 02.01.2008 22:40:22 (permalink)
    0

    TRĂNG TRONG
     
                                        Tặng Băng Nguyệt

    Khi nguồn thơ đã cạn
    Ta lan man đi về phía chân trời
    Tìm một nơi tĩnh lặng
    Soi bóng mình vào đáy một vầng trăng
     
    Như giếng nước dễ hồ chưa phai cạn
    Giọt vô tư trong sáng vạn vạn năm
    Trăng ơi trăng hồn ta là mây vắng
    Bay qua trăng rực sáng một chớp loà
     
    Trăng tròn trịa khiến đời bao nghiêng ngả
    Trăng hao gày cây lá cuồng điên
    Đêm nay ta giả thần tiên
    Gương mắt trộm nhìn trăng kiều diễm
     
    Câu thơ chợt hiện ra rồi tan biến
    Vay mượn trong đời chỉ thế thôi
    Trăng soi rọi tâm hồn ta vĩnh nguyện
    Giữa mây mù ta trở lại hồn nhiên
     
    Nguyên Cương
     
    -------------
     
    TRĂNG THU
     
    Thu đã dọn trời trong rồi nhé
    Nắng không còn rạo rực đêm hè
    Trời đã nhẹ - lòng người cũng nhẹ
    Đợi trăng lên khoe hết vẻ trăng
     
    Trăng cũng đã lộ dần khuôn ngọc
    Lớp xiêm y trong vắt đêm rằm
    Như hoa trái muôn đời chín mọng
    Trăng sáng trong - người cũng sáng trong
     
    Rồi từng lớp khuya về lành lạnh
    Trăng đã lên vành vạnh tầng không
    Ngợp ánh sáng bỗng lòng hiu quạnh
    Hồn ta buồn sao nỡ lạnh cả trăng
     
    Nguyên Cương
     
    --------------
     
    TRĂNG NHỎ
     
    Có một lần trăng nhỏ ghé vườn tôi
    Còn lưu lại ánh vàng trên cỏ rối
    Nhưng giông bão quặn đau hàng cây tối
    Những nỗi buồn đâu một sớm phôi phai
     
    Chuyện đời dài nào san sẻ cùng ai
    Mượn thuyền thơ tôi về miền quên lãng
    Từng giọt nước rơi vào lòng sông cạn
    Trăng ơi ! Thuyền theo gió đã trôi xa
     
    Nguyên Cương
     
    ---------
     
    TRĂNG NGẦN
     
    Nếu em là vầng trăng
    Anh xin làm mặt đất
    Bởi trăng em sáng ngần
    Mà lòng anh rất thật
     
    Nếu anh không là đất
    Em mãi là vầng trăng
    Tỏa ánh sáng xuống trần
    Cho đêm dài bớt lạnh
     
    Rồi khi chiều nắng tắt
    Anh nằm trên đất mềm
    Ngắm trời sao lấp lánh
    Ánh trăng em sáng ngần
     
    Nguyên Cương
     
    --------------------
     
     
    TRĂNG & NGUYỆT

    Trăng là trăng hay trăng là Nguyệt
    Trăng trên trời và Nguyệt ở trong thơ
    Sống trong đời đôi lúc thấy lơ ngơ
    Bởi trăng tròn rồi trăng lại khuyết

    Rồi một hôm ta thấy trăng là Nguyệt
    Trăng trong thơ và Nguyệt ở trên đời
    Ta bỗng thấy trăng không còn xa biệt
    Bởi chính thơ cũng xáo động đầy vơi
     
    Nguyên Cương
     
    -------------
     

    TRĂNG HẠ HUYỀN

    Trăng sớm trăng tròn ta không gặp
    Đêm nay ngồi ngắm trăng hạ huyền
    Một khuyết một tàn chung cảnh ngộ
    Ngậm ngùi trăng lặn vào trong mây

    Nguyên Cương 

     
    ----------------------
     
    TRÁI ĐẤT TRÒN
      
    trái đất tròn
    ta đành sống kiểu tròn
    cứ đi mãi sẽ có lần gặp mặt
     
    bởi thực ra thế giới này nhỏ lắm
    dẫu vo tròn hay xé nát cũng thế thôi
     
    chẳng thể mãi đắm chìm trong tăm tối
    rồi ngày mai trời đất lại sáng trong
     
    trái đất cứ xoay vòng lặng lẽ
    chia đều cho mỗi nửa
    song hành
     
    Nguyên Cương

     


     



    <bài viết được chỉnh sửa lúc 08.06.2009 09:56:08 bởi Nguyên Cương >
     
    #2
      Nguyên Cương

      • Số bài : 703
      • Điểm: 0
      • Điểm thưởng : 0
      • Từ: 22.11.2007
      • Trạng thái: offline
      RE: Thơ Nguyên Cương (trang lưu, có sửa & bổ xung ) 02.01.2008 22:43:04 (permalink)
      0
       
      QUÊ LÀNG
       
      Quê làng tôi nhuộm trong nắng vàng
      Lá tre rụng ngàn năm đầy ngõ vắng
      Nước lặng lờ, cây gỗ nhỏ bắc ngang
      Bên ấy có hàng hoa tím đợi chờ
       
      Quê làng tôi xanh mãi tuổi mơ
      Đôi mắt tròn qua từng ô lá nhỏ
      Câu hát vu vơ theo cánh bướm học trò
      Mà ngơ ngác một đời hoa cỏ
       
      Nhưng quê tôi trong sâu thẳm tâm hồn
      Là trĩu nặng mái rạ buồn muôn kiếp
      Là le lói ánh lửa khuya ly biệt
      Đi suốt cuộc đời vẫn lạc mãi không thôi
       
      Nguyên Cương
       
      --------------
       
      QUÊ TÔI
       
      Quê tôi - biết có hay chưa
      Cuộc đời trôi nổi nhận bừa một nơi
      Miễn là có đất có trời
      Có người nhận họ - có nơi tôi về
       
      Tuổi thơ tôi nào có quê
      Sống nơi thành thị nên quên quê mùa
      Tới khi đời đã sang trưa
      Giật mình thèm tiếng giọt mưa cuối vườn
       
      Thế rồi một chốn bốn phương
      Gần xa nội ngoại vấn vương đi về
      Nghĩa tình đâu cũng là quê
      Mà sao vẫn thiếu một bề yêu thương
       
      Riêng lòng có một quê hương
      Là nơi tôi vẫn thường về trong mơ
      Là nơi mây nước hững hờ
      Mái đầu bạc trắng vẫn chờ lời ru...
       
      ... Bây giờ tôi ít khi mơ
      Đêm nằm đếm nhịp quê chờ đợi tôi
       
      Nguyên Cương
       
      ----------
       
      QUÊ BẠN

                               Tặng Chí bạn tôi
       
      Quê bạn tôi ghé qua
      Đường trong làng trải đá
      Nhà trong làng phân lô
      Vài ba tầng nhấp nhô
       
      Quê bạn tôi ghé qua
      Họ hàng đến chật nhà
      Bàn chuyện làng chuyện xã
      Vẫn rạch ròi thứ ngôi
       
      Cuộc sống nhiều thay đổi
      Làng quê đang phố dần
      Nhưng tình người vẫn ấm
      Vẫn mộc mạc hồn quê
       
      Nguyên Cương
       
      ---------
       
      QUÊ NGƯỜI
       
      Ta tìm lại miền quê xa vắng
      Cánh chim chiều xao xác nắng ven đê
      Giữa cô đơn ta mượn lối đi về
      Sông nước bạc con đò không bến đợi
       
      Muôn trùng khơi sóng biếc đã xa rồi
      Nay về nơi cuối trời sương khói phủ
      Ly rượu nhạt thấm buồn câu thơ cũ
      Chốn quê người thao thức mãi hồn thu
       
      Nốt đêm nay ngủ lại gốc trăng tàn
      Sớm mai sang theo cánh cò phiêu dạt
      Nào ai biết đi về trong gió lạc
      Cánh chim bay còn nặng giấc mơ ngàn
       
      Nguyên Cương
       
      ------------
       
      <bài viết được chỉnh sửa lúc 02.01.2008 23:02:36 bởi Nguyên Cương >
       
      #3
        Nguyên Cương

        • Số bài : 703
        • Điểm: 0
        • Điểm thưởng : 0
        • Từ: 22.11.2007
        • Trạng thái: offline
        RE: Thơ Nguyên Cương (trang lưu, có sửa & bổ xung ) 02.01.2008 22:45:37 (permalink)
        0
         
        HỒN THƠ 1
         
                                        Tặng Kim Giang
         
        Người đâu
        Viết những vần thơ
        Cho ta ngợp thở
        Trưa hè
        Nắng chong
         
        Dòng sông
        Chia rẽ đôi bờ
        Ngập mùa
        Bãi giữa
        Nổi chìm bâng quơ
         
        Bơ vơ
        Ta bỗng xa bờ
        Như con thuyền mỏng
        Mênh mông
        Giữa dòng
         
        Lời thơ
        Bay bổng
        Tầng không
        Bao giờ con sáo sang sông lại về
         
        Nguyên Cương
         
        ---------------
         
        CÓ MỘT DÒNG SÔNG
         
        Theo một dòng sông
        Tôi đi giữa lòng đất mẹ
        Từ Lào Cai về đất tổ vua Hùng
        Chập trùng núi mây
         
        Về đây giữa đôi bờ bên nhớ bên mong
        Bên đất quê cha bên là quê mẹ
        Vọng nghe mưa gió lách lau
        Tiếng hát Trương Chi lan dài trên sóng
         
        Có người con gái thả thuyền trên sông
        Nhặt từng lá nhớ
        Thả vào
        Trong thơ
         
        Tôi về như mơ
        Xuôi tận cửa sông Ba Lạt
        Ngày mai gió thúc xuân sang
        Tôi lại theo dòng
        Ngược bến sông thơ...
         
        Nguyên Cương
         
        -----------
         
        DÒNG SÔNG LỤA
         
        Bờ bãi quê tôi
        Dòng sông mềm như lụa
         
        Những dòng sông trong tôi
        Cũng óng mềm như lụa
        Mang đầy trời thương nhớ
        Biết bao giờ cho thôi
         
        Tôi về trong mắt tối
        Sông vẫn rạng sắc màu
        Thuyền ơi về nơi đâu
        Đôi dòng xa tít tắp
         
        Mở mắt nhìn thăm thẳm
        Giữa khát khao vô bờ
        Dòng sông mềm như lụa
        Lòng mình chùng như tơ ...
         
        Nguyên Cương
         
        -----------
         
        HỒN THƠ 5
         
        Đâu phải bởi đôi bờ bên lở bên bồi
        Đâu phải bởi một lần tắm nước phù sa
        Dòng nước ấy đã hòa ra biển lớn
        Nhưng máu hồng còn ở lại tim ta
         
        Đâu phải bởi vườn thơ có bướm có hoa
        Có tiếng chim ca ( đôi khi bặt chìm trong bão )
        Câu chữ bay đi hồn thơ ở lại
        Khắc khoải tình đời - thơ mãi trong ta
         
        Nguyên Cương
         
        --------------
         
        NGÃ BA SÔNG
         
        Có một nơi gọi ngã ba Bạch Hạc
        Nơi dòng Lô hội tụ với sông Hồng
        Rồi tất cả cùng xuôi về biển rộng
        Nên người ta thường gọi ngã ba lòng
         
        Nhưng dòng sông còn biết bao ngả rẽ :
        Sông Luộc chiều chiều chớp trắng cánh cò *
        Sông Đuống "xanh xanh bãi mía bờ dâu" **
        ... Mà ngàn năm có bao giờ hết đỏ
         
        Ôi những ngã ba sông còn đó
        Nơi hợp tan của những nỗi lòng
        Nơi chứa ẩn những vòng quay bất tận
        Sẽ ra đời hay kết thúc một dòng sông ...
         
        Nguyên Cương

         
        * Làng cò Chi Lăng Nam bên bờ sông Luộc
        ** Thơ Hoàng cầm

        ----------

         
        DÒNG SÔNG HỜ HỮNG 
         
        Có một dòng sông chảy hững hờ
        Bên bồi bên lở chẳng màng chi
        Năm tháng qua đi nào ai nỡ
        Trách lòng sông cạn những chờ mong

        Dòng sông đã vượt thác long đong
        Đã tô xanh mướt những cánh đồng
        Giờ đây hờ hững tình mây nước
        Ra biển thôi đành nợ kiếp sông ...
         
        Nguyên Cương
         
        -----------------
         

        DÒNG CHẢY

          
        Dòng thời gian cứ chảy
        Cuộc sống còn neo lại nơi đây
        Như con tàu mốc meo ngày tháng
        Thỉnh thoảng xả hồi còi bài bây
         
        Dòng thời gian đứng lại
        Con tàu đứt neo trôi vào hun hút
        Thùn thụt - mút
        Cái hố đen ngốn ngấu vô chừng
         
        Dòng thời gian bắt đầu co giãn
        Cuộc sống bỗng ngập ngừng suy tư
        Theo vòng xoay của chiếclá vàng
        Trước khi chui vào lòng cống
         
        Dòng thời gian đập nhịp
        Dòng đời đập tiếng trái tim
        Ta đập vào ta vọng lại tiếng im lìm
        Ngoài sông con tàu mốc meo vẫn đợi

        Nguyên Cương 

        ---------------------------------------------- 

         
        DÒNG SÔNG CHIA NGẢ
          
        Biển cả mênh mông
        Dòng sông dài chia ngả
        Chìm nổi phù sa
        Bao giờ trở lại
         
        Xanh ngắt bãi bồi - xót xa bãi lở
        Đôi bờ mãi cách xa
        Gửi cho nhau nỗi niềm thương nhớ
        Cánh bèo hoang lặng lẽ tím hoa
         
        Ngày qua sông
        Khoả sóng chân cầu
        Năm tháng trôi nhanh thấp thoáng
        Bóng non xanh về lại bể sâu ...
         
        Nguyên Cương
         
        -----------------------
         

        DÒNG SÔNG NHỎ BÉ
          
        Ta theo dòng sông nhỏ
        Hoà mình vào biển sâu
        Nào biết về nơi đâu
        Vẫn reo thầm lặng lẽ
         
        Ơi dòng sông nhỏ bé
        Luôn khao khát mong chờ
        Cánh buồm non lướt nhẹ
        Đưa thuyền về bến mơ
         
        Hẹn xuôi dòng sông thơ
        Cùng gieo vần kết trái
        Bao tháng ngày êm ái
        Phủ xanh khắp bến bờ
         
        Nguyên Cương

         
        --------------------
         
        TRẢ VỀ TINH KHÔI
         
        ... những bông hoa cúng 
        được thả xuống dòng sông...
         
         
        Gửi dòng sông
        cánh hoa đồng nội
        gửi nỗi đời
        về với biển khơi
         
        Trời đất rộng
        phận người nhỏ bé
        trôi về đâu
        vô tận vô cùng
         
        Bập bùng
        trống xuân mở hội
        bến mây hồng
        sông núi vọng hồn xưa
         
        Ngàn năm
        tắm gội nắng mưa
        trăm năm
        trả cánh hoa về tinh khôi
         
        Nguyên Cương

         
         

         
         
         


         
         


        <bài viết được chỉnh sửa lúc 08.06.2009 09:49:41 bởi Nguyên Cương >
         
        #4
          Nguyên Cương

          • Số bài : 703
          • Điểm: 0
          • Điểm thưởng : 0
          • Từ: 22.11.2007
          • Trạng thái: offline
          RE: Thơ Nguyên Cương (trang lưu, có sửa & bổ xung ) 02.01.2008 22:48:12 (permalink)
          0

           
          YÊN TỬ 4
            
          Phút trầm tư
          Lưng chừng Yên Tử
          Mây dăng
          Sương khói phủ trùng trùng
           
          Dốc núi xưa
          Tháp đá ngàn năm cổ
          Một đời người
          Chớp mắt đã hư vô
           
          Nguyên Cương
           
          --------------------
           
          KIẾP BẠC
            
          Lớp lớp sóng sau dồn sóng trước
          Bạc sóng Lục Đầu dậy non nước
          Muôn tiếng hò reo quân trẩy ngược
          Cờ bay trong nắng - Đỏ sông Thương
           
          Sông núi mấy phen hóa chiến trường
          Ruộng lành chôn xác vạn đao gươm
          Trần Vương - Vạn Kiếp lừng danh tướng
          Ngàn đời - Kiếp Bạc sáng như gương
           
          Thắp dưới chân Người một nén hương
          Trong lòng một nén khói vấn vương
          Muôn vạn hồn vong trên sóng nước
          Quân về trong gió - trắng như sương
           
          Nguyên Cương
           
          ------------------------
            
          CHÙA NGHÈO
           
          Làng quê nghèo, Cửa từ bi cũng khổ
          Mái xiêu, cột nứt, ngói nghiêng xô
          Dăm pho tượng gỗ màu phai bạc
          Vắng tiếng mõ chùa. Vắng khách sang 
           
          Vài ba cuộn sắc phong cũ nát
          Càng hiu hắt giữa cảnh tà huy
          Dân làng lo từng bữa sớm khuya
          Để tuần rằm khói hương lơ lãng
           
          Lớp cháu con bao đời phiêu bạt
          Mải làm ăn bươn bải gần xa
          Một đôi lần tất bật về qua
          Thắp nén nhang, lòng buồn khôn tỏ
           
          Suốt cuộc đời loanh quanh mưa gió
          Chốn quê xưa vẫn mái chùa nghèo 
          Đứng xơ xác giữa màu cây cỏ
          Như khói sương vạn cổ mang theo
           
          Nguyên Cương
           
          ------------
          <bài viết được chỉnh sửa lúc 08.06.2009 09:38:11 bởi Nguyên Cương >
           
          #5
            Nguyên Cương

            • Số bài : 703
            • Điểm: 0
            • Điểm thưởng : 0
            • Từ: 22.11.2007
            • Trạng thái: offline
            RE: Thơ Nguyên Cương (trang lưu, có sửa & bổ xung ) 02.01.2008 22:50:34 (permalink)
            0
             
            ÁO TRẮNG
             
            Lên rừng nhớ cảnh đời hoang
            Nắng loang vàng núi, vượn kêu tím chiều
            Dưới khe bóng ngả liêu xiêu
            Áo lam ai nhuộm để chiều ngẩn ngơ
             
            Về quê nhớ lá trầu không
            Nhớ môi ai thắm - đượm nồng hương quê
            Bóng ai thấp thoáng đi về
            Áo nâu ai để quên cành khế non
             
            Về nhà nhớ mỏi nhớ mòn
            Một đời khép lại vẫn còn khát khao
            Có chăng trở lại kiếp nào
            Tìm về màu trắng áo dài năm xưa
             
            Nguyên Cương
             
            ---------------
             
            BÔNG GẠO
             
            Cây bông gạo
            Đứng đầu làng
            Hè sang đầy trời bông trắng
             
            Hạt bay nhẹ nhàng trong nắng
            Cánh tơ theo gió lang thang
             
            Gối êm ru giấc mơ màng
            Đất êm bông gạo ươm mầm tươi xanh
             
            Khẳng khiu lá cành
            Còn in thân gạo
            Trên nền xanh xao
            Mây trời bay cao
             
            Một đời cây gạo ra hoa
            Một đời bông trắng bay xa không về
             
            À ơi, cánh gạo xa quê ...
             
            ---------------
             
            MÂY BAY
             
            ... chưa vào tới ngõ
            Đã dùng dằng
            Trở bước chân ra
            Trong vườn cải đã trổ hoa
            Con ong lơ lãng lượn qua vườn cà
             
            Lời thơ vương gió bay xa
            Ai đem hương sắc
            Buộc ra dải đào
            Lời sao vọng ước khát khao
            Lời sao mụ mị
            Lời sao vội vàng
             
            Con ong giờ đã bay ngang
            Cánh hoa đã khép
            Cải vàng vắng xa
            Để rồi hương vị đồng ta
            Ngọt ngào như đã
            Ngàn trùng
            Mây bay ...
             
            Nguyên Cương
             
            ------------
             
            DẤU CHÂN TRẦN
             
            Ngàn năm còn lại chút gì
            Nghe hồn phiêu lãng xanh rì cỏ hoa
            Chân trần nhẹ bước em qua
            Bao nhiêu châu báu ngọc ngà đổ rơi
            Một lần một thoáng chơi vơi
            Mà anh đánh đổi một đời bên em
             
            Nguyên Cương
             
            -------------
             
            GIẤC MƠ
             
            Cuộc đời này chỉ là giấc mơ dài
            Mai mở mắt thấy một mình còn lại
            Xung quanh đầy cỏ hoa bát ngát
            Thì em ơi đó là chuyện tương lai
             
            Còn giờ đây cuộc tình trong giây lát
            Một thoáng em và một thoáng anh
            Rồi tất cả cũng chỉ là hư ảnh
            Là giấc mơ nguội lạnh lúc tàn canh
             
            Nguyên Cương
             
            -------------
             

             
            Biết rằng mơ chỉ là mơ
            Nhưng đôi con mắt vẫn chờ chiêm bao
            Đêm dài mộng ước khát khao
            Đem đời lau lách ném vào trăm năm
             
            Phải đâu phận bướm thân tằm
            Phải đâu trăng khuyết tới rằm mới trong
            Mượn câu thơ khỏa khuây lòng
            Lấy cơn mơ để gieo trồng cơn mơ ...
             
            Nguyên Cương
             
             
             
            #6
              Nguyên Cương

              • Số bài : 703
              • Điểm: 0
              • Điểm thưởng : 0
              • Từ: 22.11.2007
              • Trạng thái: offline
              RE: Thơ Nguyên Cương (trang lưu, có sửa & bổ xung ) 02.01.2008 22:56:52 (permalink)
              0
               
              CUỘI GIÀ
               
              Cát và cát - làng chài nào cũng vậy
              Cháy làn da và lẩy bẩy dã tràng
              Nghe con sóng ầm ào ngoài biển lớn
              Hàng phi lao vẫy gió gọi trăng lên
               
              Gió đã mạnh - thuyền theo thuyền rời bến
              Trăng ở nhà vớt vát mái tranh xiêu
              Thằng Cuội già bỏ trăng đi uống rượu
              Say ngất ngư chòng ghẹo gái làng bên
               
              Khi tỉnh dậy, nắng đã vàng bờ cát
              Nhìn lại mình ngơ ngác lạc trần gian
              Lại một mình lang thang ngoài hoang mạc
              Hát những gì, chỉ gió biết mà thôi...
               
              ... Trăng ơi trăng - đêm nào trăng trở lại
              Để Cuội già - lẩy bẩy dã tràng say ...
               
              Nguyên Cương
               
              -----------
               
              THÚ SAY
               
              Bạn bảo say có cái thú của say
              Ta tự hỏi đã bao giờ say đủ
              Men rượu đời bao lần vui thú
              Rũ rượi đứng lên đã xế chiều
               
              Tóc bạc bay trong gió liêu xiêu
              Trọn chữ yêu một đời không viết nổi
              Tìm cái thú trong hồn thơ men rượu
              Mà sao lòng sóng gió mãi không thôi
               
              Nguyên Cương
               
              ----------
               
               
               
              #7
                Nguyên Cương

                • Số bài : 703
                • Điểm: 0
                • Điểm thưởng : 0
                • Từ: 22.11.2007
                • Trạng thái: offline
                RE: Thơ Nguyên Cương (trang lưu, có sửa & bổ xung ) 02.01.2008 22:59:21 (permalink)
                0
                 
                VỀ NGUỒN
                 
                                Tặng Hongsang
                 
                Những dòng sông chưa từng hẹn bao giờ
                Chỉ đôi bờ lưu luyến mãi không thôi
                Khi dòng nước trôi về miền vô tận
                Vẫn bao người còn trở lại bên sông
                 
                Hồn ta dẫu đi hoang dài năm tháng
                Một chút tình là đủ giữa mênh mông
                Đừng ngại e cuộc đời này trống vắng
                Hẹn sông ơi ta lội ngược về nguồn
                 
                Nguyên Cương
                 
                -----------
                 
                NGÀY XƯA 2
                  
                Mỗi người có một quê hương
                Một miền tâm tưởng sớm hôm đi về
                Tiếc thay thời thế bộn bề
                Đành theo số phận xa quê cách bờ
                 
                Sống đời cơn tỉnh cơn mơ
                Giữa trần gian vẫn bơ vơ bóng hình
                Tháng ngày duyên nợ ba sinh
                Đêm nằm thao thức mơ tình cố hương
                 
                Tấc lòng còn mãi yêu thương
                Quê cha đất mẹ sầu thương vời vời
                Người ơi xa cách trùng khơi
                Trăm năm vẫn nhớ cái thời : Ngày xưa ...
                 
                "Ngày xưa nhớ mấy cho vừa ..." *
                 
                Nguyên Cương
                 
                * Thơ Hongsang

                 
                ------------------- 

                BẾN ĐÒ
                 
                Giã từ khói bụi thị thành
                Tôi đi tìm chốn trong lành cỏ hoa
                Quê miền sông nước bao la
                Bỗng dưng bắt gặp bến xưa tôi về
                 
                Vẫn con đường dốc triền đê
                Vẫn dòng nước chảy vỗ về bờ xanh
                Cánh bèo hoang vẫn bồng bềnh
                Mênh mang vẫn tiếng "Ơi đò" trên sông
                 
                Nhưng giờ vắng chiếc thuyền không
                Dòng sông vắng bóng mái chèo năm xưa
                Lời quê giờ cũng nhạt thưa
                Chỉ nghe tiếng máy đò đưa sang bờ
                 
                Lòng buồn thoáng chút bâng quơ
                Lênh loang như vệt dầu mờ trên sông
                Nhịp cầu xây cất gần xong
                Lần sau... tìm quãng đường vòng tôi đi...
                 
                Nguyên Cương
                 
                -----------
                 
                ĐÊM SƯƠNG
                 
                Ngày tàn nắng tắt đêm mờ sương
                Sóng gợn hồ thu gió chiều vương
                Chim trời mỏi cánh rừng khuya lạnh
                Lạc bước trăng đêm lỡ độ đường
                 
                Có người khách lạ về thôn vắng
                Nằm nghe lặng lẽ nước xô thuyền
                Ngắm nhìn cảnh vật nhòa sương trắng
                Đâu đây cá quẫy động màn trăng
                 
                Nguyên Cương
                 
                -----------------
                 
                RUỘNG BẬC THANG
                 
                Ruộng bậc thang nhỏ như dải yếm
                Quanh quanh ôm lưng núi lụa đào
                Dòng nước nhỏ chảy ngược ruộng cao
                Con mắt ngửa nhìn trời lấp lánh
                 
                Hàng ngàn năm cấy lúa trên mây
                Hạt thóc vơi. Hạt mồ hôi đầy
                Vẫn cặm cụi ngàn năm cây lúa
                Vẫn đầu rừng lạnh ánh trăng ngây
                 
                Giọt mồ hôi mảnh ruộng héo gày
                Theo phù sa xuôi dòng sông chảy
                Ngày mai xuống ruộng đồng rộng mãi
                Lại thương về dải yếm trên mây
                 
                Nguyên Cương
                 
                -------------
                 
                MẢNH NẮNG
                               
                Mảnh nắng lẻ loi trên nền nhà
                Lặng lẽ mang hình một cánh hoa
                Mùa thu để lại sao buồn quá
                Ngày mai gió bấc kéo đông qua
                 
                Ngày mai ai biết trong giá lạnh
                Những mảnh hồn thu trốn về đâu
                Hôm nay mở cửa cho nắng đậu
                Màu hoa xin giấu mãi vào lòng
                 
                Mảnh nắng thu nằm tận đáy sâu
                Trổ muôn cánh trắng kết muôn màu
                Qua đông đen tối đêm lạnh giá
                Xuân về rực rỡ nắng và hoa
                 
                Nguyên Cương
                 
                ----------

                 
                NGƯỜI LÁI ĐÒ
                 

                Chở đò đưa khách sang sông

                Một đời sông nước mênh mông

                Ai người tri kỷ bên sông đón đò

                 
                Qua sông khách nhớ bóng đò

                Nhớ sông nhớ bến - Có ai nhớ người

                Nhớ người chở khách sang sông

                 
                Đò trên bến nước bồng bềnh

                Dặm dài gió bụi khách lên xa dần

                Mấy ai ngoảnh lại một lần

                 

                Cắm sào trên bến phù vân

                Tóc sương lỡ nhịp đôi vần thơ buông

                Ngậm ngùi đáy nước trăng suông

                 

                Dòng sông đưa nước về xuôi

                Gió đưa mây về cuối trời

                Người ơi - sông nước đưa người về đâu

                 

                Nguyên Cương

                 
                ------------------------- 
                 

                MƯA DẦM
                 

                Mưa dầm thấm lạnh nỗi buồn riêng

                Thao thức trong đêm, dạ chẳng yên

                Ngoài trời hoang vắng thầm nghe gió

                Rỉ rả cùng mưa trút nỗi niềm

                 

                Những lời mưa gió xa biền biệt

                Lòng buồn như nước chảy triền miên

                Cuộc đời như gió như mưa đổ

                Một lối đi về vẫn ngửa nghiêng

                 
                Nguyên Cương

                 
                ---------------------
                 
                VỀ VỚI NÚI RỪNG
                  

                Khi đã sống một đời ồn ào sóng biển

                Bỗng thấy nhớ thương mặt đất sau lưng

                Nhớ vẻ âm u huyền bí của núi rừng

                Như mạch đập truyền sâu từ lòng Mẹ

                 

                Ngược lên mãi những ngọn nguồn khe suối

                Ta đi tìm bóng dáng của ngàn xưa

                Rồi bắt gặp chính mình từ muôn thuở

                Đang theo mây bay lên tận đỉnh Trời

                 

                Núi rừng ơi xin muôn lần chờ đợi

                Khi mây còn xuôi ngược tả tơi

                Nào đâu sẵn chọn một lời ước hẹn
                Giây phút trở về đã bạc phếch cuộc chơi
                 

                Nguyên Cương


                 
                 
                 
                <bài viết được chỉnh sửa lúc 16.12.2008 09:13:31 bởi Nguyên Cương >
                 
                #8
                  Nguyên Cương

                  • Số bài : 703
                  • Điểm: 0
                  • Điểm thưởng : 0
                  • Từ: 22.11.2007
                  • Trạng thái: offline
                  RE: Thơ Nguyên Cương (trang lưu, có sửa & bổ xung ) 02.01.2008 23:05:07 (permalink)
                  0
                   
                  MỪNG SINH NHẬT DOHUHONG
                   
                  Khi ta thấy bầu trời thay áo mới
                  Cũng là khi ta cất tiếng chào đời
                  Thay tiếng khóc là lời thơ rất vội
                  Bắt đầu ngày là cánh vạc bay đêm
                   
                  Khi ta thấy ly rượu nào chợt đắng
                  Là nỗi đau đang tìm cớ tuôn trào
                  Ta đã hiểu vì sao sông chưa cạn
                  Vì sao đời bầm dập vẫn khát khao
                   
                  Khi ta thấy cuộc đời còn ước vọng
                  Là bầu trời còn nắng đọng trên cao
                  Rồi một mai ta về miền hoa thảo
                  Mặt đất mềm xao xác cánh thơ rơi
                   
                  Nguyên Cương
                   
                  ------------
                   
                  NỬA
                   
                  Lời khôn ăn nói nửa vời
                  Nụ cười nửa miệng cho đời ước ao
                  Đêm dài nửa giấc chiêm bao
                  Tỉnh cơn mơ lại đi vào cơn mơ
                   
                  Cuộc đời một giấc phù vân
                  Một vòng sinh tử, nửa phần thương đau
                  Giá như bỏ lại nửa sau
                  Trần gian nửa cõi đâu còn chiêm bao
                   
                  Nguyên Cương
                   
                  -----------
                   
                  VẦN THƠ KHÔNG GỬI
                   
                  Có những vần thơ không đem gửi
                  Mặc nắng mưa phai, tuyết phủ vùi
                  Như những cuộc tình còn dang dở
                  Đã nỡ lạnh lùng trở bước lui
                   
                  Tưởng dễ quên đi vết thương hồng
                  Ngày mai xuân đến nắng tươi trong
                  Nhìn lại quãng đường không dấu tích
                  Có muốn dại khờ cũng như không
                   
                  Nguyên Cương
                   
                  ----------
                   
                  LỜI THƠ
                   
                  Dẫu lời thơ anh viết bằng gì
                  Lời của gió hay cành khô gãy vụn
                  Thì anh hãy nhìn tim em máu rỉ
                  Nhạc thánh ca đâu xóa nổi nỗi đau đời
                   
                  Anh hãy tới bên cửa kia đen tối
                  Cánh hoa hồng héo rụng giữa tuyết rơi
                  Anh tự hỏi lòng mình đang bối rối
                  Hay lời thơ anh cũng héo khô rồi ...
                   
                  Nguyên Cương
                  ------------
                   
                  ĐÂU DỄ QUÊN
                   
                  Ta là gió bay qua vùng bão cát
                  Muốn quên đi gánh nặng cõi trần gian
                  Để một mai nhìn bầu trời quang đãng
                  Bay nhẹ nhàng qua vạn kiếp phù du
                   
                  Nhưng cuộc đời phải đâu là sa mạc
                  Phải đâu toàn bão cát với cỏ hoang
                  Chốn địa đàng muôn loài khoe sắc thắm
                  Cạn rượu đời dễ mấy kẻ quên say ...
                   
                  Nguyên Cương
                   
                  ----------
                   
                  PHỐ ĐÔNG
                   
                  Phố đông mà không đông
                  Mặc dòng người vội vã
                  Riêng lòng ta thong thả
                  Thả hồn vào mênh mông
                   
                  Giáng sinh này vui không
                  Chỉ lòng ta mới biết
                  Giữa cuộc đời náo nhiệt
                  Bóng ai nhòa hư không
                   
                  Nguyên Cương
                   
                  ------------
                   
                  THA HƯƠNG
                   
                  Qua rồi những tháng ngày đông
                  Cành thông kia tuyết đã tan lệ sầu
                  Ngoài trời xuân đã chuyển màu
                  Trong lòng giữ lại buồn đau làm gì
                   
                  Đất bằng rộng cánh thiên di
                  Mệnh trời vận nước tránh gì nổi trôi
                  Ly tha hương đã cạn rồi
                  Này đây thắp ngọn lửa đời an vui
                   
                  Ngậm ngùi chi những khóc cười
                  Thế thì phải thế, ta người phương xa
                  Thế gian đâu cũng là nhà
                  Trăm năm đâu cũng trải qua một lần
                   
                  Buồn thương ơi ! Dạ tần ngần ...
                   
                  Nguyên Cương
                   
                  -------------
                   
                  <bài viết được chỉnh sửa lúc 07.01.2008 20:30:49 bởi Nguyên Cương >
                   
                  #9
                    Nguyên Cương

                    • Số bài : 703
                    • Điểm: 0
                    • Điểm thưởng : 0
                    • Từ: 22.11.2007
                    • Trạng thái: offline
                    RE: Thơ Nguyên Cương (trang lưu, có sửa & bổ xung ) 02.01.2008 23:08:51 (permalink)
                    0
                     
                    NỖI BUỒN KHÔNG CÁNH
                     
                                                           Tặng Cột Thu Lôi
                     
                    Bởi có những nỗi buồn không cánh
                    Nên tự anh nhốt trong cảnh ngục tù
                    Anh tự hỏi ngày mai buồn bay mất
                    Thì tự anh cũng chẳng còn là anh
                     
                    Thì tự em cũng chẳng gọi mô bai
                    Dù sóng điện khiến đường dài ngắn lại
                    Em sẽ hát những điệu làn êm ái
                    Lời yêu thương vượt qua mọi tổng đài
                     
                    Và anh tự biết mình đến với ai ...
                     
                    Nguyên Cương
                     
                    ------------
                     
                    NỖI BUỒN HOANG PHÍ
                     
                    Biết dành dụm nỗi buồn là một điều hạnh phúc
                    Nhưng tiêu hoang cũng chẳng phải dại khờ
                    Bởi buồn như muôn nhịp sóng xô bờ
                    Càng dào dạt, biển càng nghiêng nỗi nhớ
                     
                    Có một lần tím ngắt cả bến bờ
                    Ngọn hải đăng khát khô dòng nước mắt
                    Ta lặng lẽ ngắm hoàng hôn dần tắt
                    Nghe trong lòng đọng lại một chút gì
                     
                    Ta thấy buồn chẳng dễ dàng hoang phí
                    Muốn cho đi nào ai có nhận đâu
                    Trăm ngàn năm thay đổi sắc màu
                    Nỗi buồn đã thấm sâu vào tâm khảm
                     
                    Cứ ngỡ lòng mình là hoang mạc
                    Những giác quan thành phế tích bạc màu
                    Nhưng biển xanh che giấu đáy vực sâu
                    Sẽ dậy sóng từ chính những nỗi buồn hoang phí ...
                     
                    Nguyên Cương
                     
                    -------------
                     
                    DẠ KHÚC BUỒN
                     
                    Bao nhiêu năm rồi
                    Sao ta còn mãi lênh đênh
                    Như con thuyền trên sóng nước
                    Sinh ra là để xa bờ
                     
                    Danh lợi trong đời
                    Thoảng như bèo nước mây trôi
                    Mộng ước xa xôi
                    Cũng đã tan dần sương khói
                     
                    Theo ta trong đời
                    Còn lại một mình em thôi
                    Mà sao em ơi
                    Bơ vơ như bóng trăng giữa trời
                     
                    ... như bóng trăng giữa trời ...
                     
                    Nguyên Cương
                     
                    -----------
                     
                    GIÁNG SINH BUỒN
                     
                    Đêm Giáng Sinh lành lạnh heo may
                    Ta cùng nhau đi về cuối trời mây
                    Kỷ niệm cũ xa xôi những tháng ngày
                    Ừ thôi nhé, đừng bao giờ nhắc lại
                     
                    Đời mưa gió nghĩ thêm càng tê tái
                    Xuân qua hè chờ mộng đến tương lai
                    Ngày lại ngày chắt chiu từng cánh nhỏ
                    Để thu tàn ngập bước lá vàng bay
                     
                    Đành là thế ước mơ dài đã cạn
                    Đến bây giờ đói khát cả niềm tin
                    Lòng đã khép cánh mây chiều buông tím
                    Ta lặng chìm giữa Đêm Chúa Giáng Sinh
                     
                    Nguyên Cương
                     
                    ---------------
                     
                    CHUYỆN NGÀY XƯA
                     
                    Quên đi em chuyện một thời dang dở
                    Chuyện ngày xưa không nỡ để em buồn
                    Anh đã giấu vào đáy lòng từ thuở
                    Chia đôi đường đôi kẻ lạc xa nhau
                     
                    Rồi năm tháng đổi thay những sắc màu
                    Những thành phố mọc lên từ biển cạn
                    Những hải đăng mờ sương nắng dãi dàu
                    Mà tàu anh vẫn trôi ngoài sóng gió
                     
                    Ba mươi năm một lần về gõ cửa
                    Mái tóc xưa thêm bạc lại một lần
                    Chim mỏi cánh tìm về nơi cô lẻ
                    Chuyện ngày xưa anh giấu mãi nghe em ...
                     
                    Nguyên Cương
                     
                    ------------
                     
                    GIÁNG SINH LẠNH

                    Đêm giáng sinh vô cùng lạnh giá
                    Giáo đường sao lẻ bóng mình ta

                    Tim nức nở giữa lời ca thánh

                    Người tình nào vội nỡ lìa xa


                    Thôi đừng nhắc đến những bờ môi

                    Mưa gió tơi bời phấn son trôi

                    Đừng nhớ vòng tay và ánh mắt

                    Trời giáng sinh đủ lạnh lẽo rồi


                    Cứ để người ta mãi ra đi

                    Nghĩa nhạt tình phai có tiếc gì

                    Ngày mai trở giấc sang năm mới

                    Đầy trời tuyết phủ trắng xuân thì ...


                    Nguyên Cương 

                     
                    --------------
                     

                    TÌNH HOÀI
                     

                    Hoa đã tàn

                    Ngày đã cạn

                    Làm sao khoác lại được hình hài

                     

                    Giấc đã tan

                    Tình đã bạc

                    Lấy gì xây lại mộng liêu trai

                     

                    Ngọn bút dẫu còn đau

                    Giọt lệ đã khô trong dông bão cuộc đời

                    Trái tim sao còn nhỏ máu
                     

                    Nỗi buồn se miệng từ lâu

                    Hình bóng xưa coi như là ảo ảnh

                    Trăm năm coi như thuở ban đầu ...

                     
                    Nguyên Cương


                     


                     
                     

                     
                     
                     

                    <bài viết được chỉnh sửa lúc 16.12.2008 09:41:44 bởi Nguyên Cương >
                     
                    #10
                      Nguyên Cương

                      • Số bài : 703
                      • Điểm: 0
                      • Điểm thưởng : 0
                      • Từ: 22.11.2007
                      • Trạng thái: offline
                      RE: Thơ Nguyên Cương (trang lưu, có sửa & bổ xung ) 02.01.2008 23:12:56 (permalink)
                      0
                       
                      TÍNH SỔ


                                                   Tặng Mạc Nhân Sơn

                      Nào ai bảo toàn là mất trắng
                      Những bài thơ bạn viết bấy nay
                      Lời cay đắng mà tình chung thủy
                      Khiến bao người thêm quý chữ "hiền"

                      Được gì ư ? đâu chỉ bạc tiền
                      Đời nghiêng ngả bạn càng vững chí
                      Tương lai nhiều hoan hỷ bất ngờ
                      Còn lâu lắm ... mới tới giờ tính sổ ...

                      Nguyên Cương

                       
                      --------------
                       
                      ĐÊM NGHĨA TRANG
                       
                      Bạn tìm về nghĩa trang trú ngụ
                      Giữa âm u còn thấy trăng thanh
                      Tôi tìm nơi lảng tránh sự đời
                      Trong con mắt vẫn còn đen tối
                       
                      Kìa cuộc sống làm ta bối rối
                      Mỗi con đường một cõi âm dương
                      Bên mộ bàn bia ghế sẵn nhường
                      Ta nâng chén đồng tương tri kỷ
                       
                      --------------
                        
                      NGHĨA TRANG
                       
                      Rã rời phố thị phồn hoa
                      Về nơi mộ địa lánh xa bụi trần
                      Về nơi mây nước dừng chân
                      Nắng mưa dừng giữa mấy lần cỏ đen
                       
                      Kiếp người đun đẩy bon chen
                      Xuôi tay nhắm mắt hờn ghen trả đời
                      Bay lên với gió trên trời
                      Cái thân xác để lại đời làm tin
                       
                      Mộ bia vôi đá im lìm
                      Cỏ cây che đậy, mắt nhìn đăm chiêu
                      Khói quanh quẩn nén hương chiều
                      Người quanh quẩn với tiêu điều âm u
                       
                      Cố tìm trong cõi thiên thu
                      Hồn người đi giữa mịt mù hồn ma
                      Trở về phố thị phồn hoa
                      Sáng lòa vẫn thấy nửa ma nửa người
                       
                      Nguyên Cương
                       
                      -----------
                       
                      TẾT KHÔNG NGHÈO
                       
                      Một năm chỉ có ba ngày Tết
                      Mà Tết năm nào cũng xốn xang
                      Người giàu tất bật ăn không hết
                      Người nghèo khất hẹn Tết năm sau
                       
                      Bạn nghèo cám cảnh đến thăm nhau
                      Màn trời chiếu đất có chi sầu
                      Đêm Ba Mươi dẫu trời đen tối
                      Thảo mấy bài thơ tặng nhau chơi
                       
                      Tống tiễn nỗi buồn bay lên trời
                      Một chén rượu suông uống chơi vơi
                      Bạn thơ tìm đến niềm vui mới
                      Dẫu ba ngày Tết cũng tròn năm ...
                       
                      Nguyên Cương
                       
                      -------------
                       
                      ĐÓN XUÂN
                                                           Gửi người bạn thơ nghèo
                                                                 sống ở nghĩa trang
                       

                      Năm nay Tết đến vẫn không nhà
                      Mộ bàn bia ghế sẵn bày ra
                      Mở be rượu trắng mời ông Táo
                      Dốc túi thơ xuân đón bạn hiền
                      Mặc đời điên đảo thì điên đảo
                      Sống giữa quỷ ma chẳng quỷ ma
                      Mai mốt Xuân sang cùng ai đã
                      Phơi phới hồn thơ thắm sắc hoa
                       
                      Nguyên Cương

                       
                      ----------------
                       
                      GIÁP TẾT
                       

                      Năm nay gần Tết trời lạnh giá

                      Vườn ai nhòa nhạt bóng đào phai

                      Đường ai tấp nập người qua lại

                      Mua bán vội vàng chợ cuối năm

                       

                      Có kẻ nằm nhà buồn tê tái

                      Chén rượu kề môi, lưỡi nhạt tanh

                      Hăm mươi mấy Tết hương khói lạnh

                      Ông táo lên trời mắt đỏ hoe

                       

                      Mấy ngày giáp Tết sao quạnh quẽ

                      Rồi Tết năm nay, Tết năm sau

                      Mỗi năm mỗi Tết thêm vắng vẻ

                      Những ba ngày Tết của một năm

                       

                      Nguyên Cương

                       
                      -------------------
                       
                      TẤT NIÊN
                       

                      Chiều cuối năm bên một quán rượu tàn

                      Bao buồn cũ trong lòng, tôi rao bán

                      Bên kia đường chợ hoa xuân rộn rã

                      Bán hết buồn rồi tôi sẽ ghé sang
                       

                      Này đào phai cẩm chướng với mai vàng

                      Hoa ngày Tết muôn loài khoe sắc thắm

                      Vạn vật sắp chuyển giao trong giây lát

                      Có hoa nào về giữa mộng cùng tôi

                       

                      Khói bụi đường đã nhoà vào bóng tối

                      Rượu tất niên cuối chén cũng nhạt rồi
                      Chợ cũng tan, tan người mua kẻ bán

                      Để trên đường rải rác cánh hoa rơi

                       

                      Nghe đâu đó những âm thanh rời rạc

                      Tan vào đêm thanh vắng nỗi khát khao

                      Cành rung lá nảy mầm non xột xoạt

                      Đêm tất niên chờ đợi phút xuân sang

                       

                      Nguyên Cương

                       
                      ----------------------
                       
                      GỬI CÁC BẠN THƠ LỜI CHÚC MỪNG NĂM MỚI
                       

                      Vội vàng vội vàng rất vội vàng

                      Một mùa xuân mới sắp sang trang

                      Một cuộc đời qua là mấy chốc

                      Mà lưu nét bút khắp bạn vàng

                       

                      Thư quán Thư quán Thư quán Việt

                      Lời thơ chắp nối khắp mọi miền

                      Xin chúc các bạn mùa Xuân mới

                      Vẹn tròn tâm nguyện phút giây thiêng

                       

                      Vòng tay nhân ái vòng tay thơ

                      Nối những niềm vui những bất ngờ

                      Vượt lên tất cả là tất cả

                      Tôi yêu tất thảy bạn thơ ơi ...

                       

                      Nguyên Cương

                       
                      R


                       
                       
                       
                       
                       

                      <bài viết được chỉnh sửa lúc 16.12.2008 09:15:45 bởi Nguyên Cương >
                       
                      #11
                        Nguyên Cương

                        • Số bài : 703
                        • Điểm: 0
                        • Điểm thưởng : 0
                        • Từ: 22.11.2007
                        • Trạng thái: offline
                        RE: Thơ Nguyên Cương (trang lưu, có sửa & bổ xung ) 02.01.2008 23:15:12 (permalink)
                        0
                         
                        GỬI BÁC LÁ
                         
                        Chào bác Lá ... chờ rơi tự bao giờ
                        Mà tình đời còn ngập những vần thơ
                        Còn ha hả giễu cười đông đến muộn
                        Và ân cần nâng những nụ xuân tơ
                         
                        Hai mươi năm là phép thử thông thường
                        Lời trăn trối mới là muôn điều lạ
                        Khách nơi xa ghé thăm "Quán không đường"
                        Chúc bác Lá ...chờ vui mãi cùng hoa
                         
                        Nguyên Cương
                         
                        -------------------
                         
                        MẤY AI BẰNG
                                                                    Tặng bác Lá
                         
                        Hỏi lá trên cành có thấy chăng
                        Tám chục xuân xanh chí còn hăng
                        Mở quán "không đường" thơ vẫn đắt
                        Đóng cửa bình văn lắm khách thăm
                        Mới biết đam mê nào kén tuổi
                        Hạnh phúc nào so chốn hèn sang
                        Thi tửu trên đời bao kẻ khát
                        Duyên nợ trăm năm mấy ai bằng
                         
                        Nguyên Cương
                         
                        ------------------
                         
                         
                        #12
                          Nguyên Cương

                          • Số bài : 703
                          • Điểm: 0
                          • Điểm thưởng : 0
                          • Từ: 22.11.2007
                          • Trạng thái: offline
                          RE: Thơ Nguyên Cương (trang lưu, có sửa & bổ xung ) 02.01.2008 23:22:51 (permalink)
                          0
                           
                          SÔNG THƠ
                           
                          Có những dòng sông rất âu sầu
                          Ngàn năm còn mãi giọt mưa Ngâu
                          Chuyện rằng kể lại đôi trai gái
                          Đi mãi không qua nổi nhịp cầu ...
                           
                          Có những dòng sông rất trái ngang
                          Chuyện kể ngày xưa có hai chàng
                          Cùng yêu một nàng trên núi Tản
                          Ngàn năm dậy sóng vượt núi sang ...
                           
                          Có những dòng sông rất mơ màng
                          Mang theo huyền thoại chảy vu vơ
                          Đôi bờ giăng mắc hồn trăng gió
                          Lấp lánh giữa dòng những vần thơ ...
                           
                          Sông Thơ ai dễ hững hờ ...
                           
                          Nguyên Cương
                           
                          -------------
                           
                           
                          CÓ NHỮNG VẦN THƠ ...
                           
                          Có những vần thơ êm ả
                          Như con đò trên bến sông xa
                          Nâng niu từng bước chân qua
                          Thả đáy nước hồn sâu muôn thuở
                           
                          Có những vần thơ vội vã
                          Như cuộc tình trên chuyến tàu nhanh
                          Cảm giác hằn in rất mạnh
                          Qua rồi còn thấy rung rinh
                           
                          Có những vần thơ chân tình cởi mở
                          Bản thảo còn vấp lỗi cỏn con
                          Như chữ o đứa trẻ viết không tròn
                          Là nét duyên của tài hoa đang độ
                           
                          Có những vần thơ cầu kỳ chữ nghĩa
                          Sáng như lâu đài băng giá
                          Đôi khi phải đứng cách xa
                          Cảm phục quá lại gần không dám thở
                           
                          Có những vần thơ đẹp như mơ
                          Cho ta nhớ lại một thời hoa cỏ
                          Bay bay mãi những cánh hồng nho nhỏ
                          Mang xuân nồng rực rỡ muôn nơi
                           
                          Có những vần thơ ... những vần thơ ...
                          Lẫn trong đám đông qua phố
                          Bắt gặp ta nở một nụ cười
                          Trong cuộc đời là giây phút thăng hoa ...
                           
                          Nguyên Cương
                           
                          --------------
                           
                          SỚM MAI
                           
                          Sớm mai nắng đến bên cành
                          Ngơ ngác tìm hạt sương đêm
                          Cơn gió đầu mùa thoáng lạnh
                          Câu thơ biết có hay quên
                           
                          Sớm mai nắng lỡ ngủ quên
                          Tờ lịch trên tường chưa xé
                          Thời gian mỗi lúc chậm thêm
                          Cuộc tình qua đi khe khẽ
                           
                          Sớm mai nắng vàng rất nhẹ
                          Dịu dàng như một giấc mơ
                          Câu thơ viết còn dang dở
                          Kết bằng một hạt sương đêm
                          ..............
                           
                          Sớm mai nắng đến đúng giờ
                          Lại gặp sương như hôm nay
                          Một ngày cũng như mọi ngày
                          Thì câu thơ buồn muốn chết...
                           
                          Nguyên Cương
                           
                          -------------
                           
                           
                           
                           
                           
                          #13
                            Nguyên Cương

                            • Số bài : 703
                            • Điểm: 0
                            • Điểm thưởng : 0
                            • Từ: 22.11.2007
                            • Trạng thái: offline
                            RE: Thơ Nguyên Cương (trang lưu, có sửa & bổ xung ) 02.01.2008 23:24:55 (permalink)
                            0
                             


                            CÓ NHỮNG LÚC ...
                              
                            Có những lúc ta ngỡ mình là sóng
                            Khi thầm thì khi cuồng vọng khát khao
                            Rồi tan vỡ thành muôn ngàn mảnh nhỏ
                            Mà biển xanh chẳng hết sóng bao giờ ...
                             
                            Có những lúc ta ngỡ mình là bờ
                            Ôm trong lòng một biển đầy thương nhớ
                            Dù đôi lần biển trào dâng bão tố
                            Vẫn đón chờ từng con sóng bơ vơ ...
                             
                            Có những lúc ta ngỡ mình là đảo
                            Giữa xa khơi mây nước muôn trùng
                            Khi rực rỡ như đài hoa trên sóng
                            Lúc gồng mình nơi đầu bão kiên trung ...
                             
                            Có những lúc ta giật mình tỉnh giấc
                            Thấy mình là hạt cát giữa mênh mông
                            Sống lăn lóc trong biển đời vô tận
                            Vẫn vô tư lấp lánh nắng tươi hồng ...
                             
                            Nguyên Cương
                             
                            <bài viết được chỉnh sửa lúc 11.01.2008 23:21:24 bởi Nguyên Cương >
                             
                            #14
                              Nguyên Cương

                              • Số bài : 703
                              • Điểm: 0
                              • Điểm thưởng : 0
                              • Từ: 22.11.2007
                              • Trạng thái: offline
                              RE: Thơ Nguyên Cương (trang lưu, có sửa & bổ xung ) 07.01.2008 08:54:12 (permalink)
                              0
                               
                              GỬI ...
                               
                              Ha ha ha
                              bạn cũng như ta
                              ta như bạn
                               
                              Tết đến mọi nhà
                              Riêng như ta
                              Tết đến tết đi thì mặc nhẽ
                              mặc người vui vẻ
                              Mặc người ta
                               
                              Còn ta ta vẫn như mọi ngày
                              kiếm miếng ăn nay
                              còn vất vả
                              mặc đời vui tết
                              mặc người ta
                               
                              Riêng ta ta đến với nhau là
                              Là rượu là hoa là tất cả
                              Là chút tủi hờn đã lên men
                               
                              Là cuộc sống buồn đã nên quen
                              Là đời vật vã luôn bon chen
                              Ta đã xa lìa quên hết cả
                              Còn bạn còn ta mặc sang hèn
                               
                              Ha ha ha
                              Bạn và ta
                              Xá gì cái lũ mượn ánh đèn
                              Một chút tình đời ta với bạn
                              Giữa nghĩa trang đời
                              Ta với ta
                               
                              Nguyên Cương
                               
                              ----------------
                               
                              GẶP GỠ CUỐI NĂM
                               
                              Cuối năm
                              Lẵng lẽ
                              Ghé vào đây
                              Xem ra đủ mặt cả mấy thầy :
                               
                              Thầy tính sổ đời
                              Đời còn bận
                              Đời còn chưa dứt
                              Nợ trần gian
                               
                              Thầy tính tháng lương thứ mười ba
                              Xem ra tính mãi ... mãi chẳng ra
                              Vật giá leo thang như ma đuổi
                              Vặt râu ngồi nhớ đến bạn vàng
                               
                              Thầy thì hẹn tới nói cười vang
                              Mà vé tàu xe chửa xếp hàng
                              Ngoài kia rộn rã, đời rộn rã
                              Thiên hạ mừng vui đón xuân sang
                               
                              Thì đã qua đây ghé lại đây
                              Gặp mặt chung vui với mấy thầy
                              Một vần thơ cũng là Xuân đấy
                              Thêm chén rượu cay ... bay lên cây
                               
                              Nguyên Cương


                               
                              <bài viết được chỉnh sửa lúc 24.01.2008 01:36:14 bởi Nguyên Cương >
                               
                              #15
                                Online Bookmarks Sharing: Share/Bookmark
                                Thay đổi trang: 123 > | Trang 1 của 3 trang, bài viết từ 1 đến 15 trên tổng số 36 bài trong đề mục

                                Chuyển nhanh đến:

                                Thống kê hiện tại

                                Hiện đang có 0 thành viên và 1 bạn đọc.

                                Chú Giải và Quyền Lợi

                                • Bài Mới Đăng
                                • Không Có Bài Mới
                                • Bài Nổi Bật (có bài mới)
                                • Bài Nổi Bật (không bài mới)
                                • Khóa (có bài mới)
                                • Khóa (không có bài mới)
                                • Xem bài
                                • Đăng bài mới
                                • Trả lời bài
                                • Đăng bình chọn
                                • Bình Chọn
                                • Đánh giá các bài
                                • Có thể tự xóa bài
                                • Có thể tự xóa chủ đề
                                • Đánh giá bài viết

                                2000-2020 ASPPlayground.NET Forum Version 3.9