Thơ Nguyên Cương (trang lưu, có sửa & bổ xung )
RONG CHƠI Một lần mở mắt thấy buồn vơi Nhìn nắng đi hoang trên đỉnh trời Lòng dạ xốn xao không chịu nổi Cất bước đường xa - ta rong chơi Chọn nơi hoang vắng rũ bụi đời Trèo lưng chừng núi - gió thảnh thơi Thông già rủ rỉ - mời thảm lá Ngả đầu lên rễ - ngủ chơi vơi Lên cao trên ngọn ngắm đất trời Lượn vào khe suối tìm cá bơi Quần tiên đang lội đang đùa giỡn Tiếng cười trong vắt suốt cuộc chơi Khắc trên vách đá - Thơ mấy lời Đầu non dang dở cuộc cờ tiên Hồn xưa chờ đợi người hạ giới Rượu sẵn một be - túy lúy đời Nguyên Cương -----------------------
MÂY NƯỚC
Em mây trắng
bay ngang hồ Ba Bể
Gặp dải cát vàng
nằm ngủ giấc trưa
Anh đám mây đen
làm cơn mưa rừng
Thao thức trong đêm
nhớ về biển rộng
Ngày mai anh về
xuôi dòng sông Năng
Mang theo hình em
hương rừng nắng đọng
Nơi anh xa xôi
biển xanh dậy sóng
Em mặt hồ
mây trắng thong dong ...
Nguyên Cương
---------------------
CÂY KHÈN MÈO
Cây khèn Mèo treo trên vách
Đợi trai Mèo về thổi
Dẫu xa chín núi mười đèo
Con gái Mèo cũng lặn lội theo
Ta tập thổi khèn Mèo
Tiếng u u nằm trong ống trúc
Như khe suối đục
Chỉ có con ma rừng đi theo
Cây khèn Mèo về treo giữa nhà ta
Cần cong như cánh phượng uốn bay
Bụng chứa đầy câu hát
Mà sao chẳng làm ai say
Lạc lõng nơi đây
Cây khèn Mèo im lìm trên vách lạ
Vắng trai gái bản xa
Khác nào cái lá rụng ...
Nguyên Cương
--------------------
RA BIỂN MÙA ĐÔNG
Mùa đông ra thăm biển
Đầu ghềnh chỉ thấy gió bay
Xao xác ngọn lau trổ trắng
Núi ơi sao bỗng khô gày
Bước chân đi dọc triền cát
Sóng lăn tăn nước dâng đầy
Đâu những ngày vui phiêu dạt
Căng tràn nắng gió ra khơi
Chiều nay một mình biển đợi
Bóng người xưa đã mịt mờ
Kỷ niệm tan vào sương khói
Thương đời biển hát vu vơ ...
Nguyên Cương ---------------
THÁC NƯỚC
Những giọt nước tự xé mình
Từ lưng trời toả xuống ước mơ
Giữa cây rừng xanh lá
Nghe dòng sông cất tiếng tự bao giờ
Trời cao mây núi giăng giăng
Bảy sắc cầu vồng chẳng khi nào chạm đất
Dòng thác bạc đổ dài làn tóc trắng
Một lần thôi đủ trong trẻo vô ngần
Ta bỗng ước một lần tự vỡ
Làm lại mình một giọt sáng trong
Lại xuôi về biển rộng
Lại hồn nhiên bay bổng giữa trời
Nguyên Cương
<bài viết được chỉnh sửa lúc 13.07.2009 02:53:15 bởi Nguyên Cương >
NHỮNG CHIẾC LÁ
Trách gì chiếc lá Diêu Bông
Không Không Có Có trên đời
Một mai trở về cát bụi
Có còn nhớ nữa hay không
Thà như chiếc lá Phiêu Bồng
Lang thang chân trời góc bể
Quên đi chuyện đời hưng phế
Được thua kể cũng như không
Diêu Bông ơi hỡi Diêu Bông
Đời người chỉ như ngọn gió
Phút chốc đã thành thiên cổ
Tìm về chiếc lá Hư Không
Nguyên Cương
-----------------------------------
CHÉN RƯỢU NGỌT
Một chiều hè về lại thăm thày
Chén rượu ngâm lâu ngày hoá ngọt
Ký ức xa xưa rót san từng giọt
Nhấp môi cười chuyện cũ thêm say
Bao biến động đổi thay từ ấy
Theo hồn thơ lên trang giấy cuộc đời
Lời giảng xưa thày khơi nguồn chảy
Lội ngược dòng bỗng thấy chơi vơi
Thấy trời kia cao xanh vời vợi
Thấy tình đời rơi lạc giữa nhân gian
Trải gió mưa hai mái đầu đều bạc
Khoảng vô tình gặp lại bến tri âm
Tâm thanh thản thày đã rời thế sự
Trò cũng vừa từ giã cuộc chơi
Bài học muôn đời nằm dưới đáy ly vơi
Giữa đắng cay xin một lời dịu ngọt ...
Nguyên Cương r
------------------------
THĂM THÀY CŨ Tặng những người thày một thời ngây dại Líu ríu bước chân tiễn trò ra cửa Thày lưng còng. Trò tóc bạc trán nhăn Mấy mươi năm tưởng đi hết cuộc đời Giờ gặp lại thấy mình còn trẻ lắm Thày bỡ ngỡ lục tìm trong ký ức Cậu học trò xưa nghịch nhất trường Học cũng giỏi... Nhưng xa thày từ đó Tháng năm dài bặt dấu tin sương Trò lăn lóc kiếp sỏi đá bên đường Trong đêm mưa vẫn nhớ người thày cũ Nhưng cuộc đời chói chang nắng lửa Thiêu đốt mình suốt cuộc viễn du Mấy mươi năm đã đủ thắng thua Đủ ngẫm lại sự đời nhân thế Đủ thanh thản hôm nay về gõ cửa Tặng thày xưa một thuở ân tình ...
Nguyên Cương
<bài viết được chỉnh sửa lúc 13.10.2009 21:32:45 bởi Huyền Băng >
DẢI NẮNG CUỐI RỪNG
Đổ bóng dài trên mảng cỏ xanh
Những cây cao vươn cành in dấu đậm
Con đường vắng ngoằn ngoèo vô tận
Nơi cuối rừng bắt gặp ánh hoàng hôn
Ngập ngừng bước chân gọi hồn phiêu lãng
Ngàn năm sau trở lại chốn này
Còn vương mãi bóng hình thuở ấy
Dải nắng vàng rực cháy giữa chiều hoang
Nguyên Cương
------------------------------------
TIẾNG ĐÀN ĐỜI
Thân tặng Vũ Kim thanh
Một bức tường
Một cây đàn
Đơn độc
Ôi người bạn da vàng phong sương
Nơi xa xứ ồn ào
Tách biệt
Thời gian nghiêng
Ta hay cuộc đời
Chúng chiếng tựa vào nhau
Những hằn sâu
Thân phận bạc màu
Tiếng đàn vang xa
Bay ra ngoài biên giới
Như nỗi buồn
Bay ra ngoài thể xác cô đơn
Bay vào vô tận
Trong ánh sáng giữa ngày và đêm
Giữa tình yêu và số phận
Mãi còn nghe
Thao thức một tiếng đàn ...
Nguyên Cương
---------------------------
NGÀY CỦA CHA
(FATHER'S DAY)
Nhận được thiệp hoa
Cha lặng lẽ
"Ngày Của Cha" ư
Cha để làm gì ?
Từ khi con đi xa
Lập thân nơi xứ lạ
Thì với cha mãi mãi
Ngày nào cũng của con
Ngày con vào học
Ngày con ra trường
Ngày đầu tiên con đi làm nhận được đồng lương
Con vui sướng và cha giấu đi giọt nước mắt
Ngày của con trên lịch treo trước mặt
Cha nhìn con bươn chải hàng ngày
Con lớn khôn theo từng năm tháng
Ngày của con thành ngày của cha
Hôm nay con gửi thiệp hoa
Ngày của cha ư
Cha giữ làm gì
Khi con là tất cả của cha
Nguyên Cương
------------------------
CHA CON
Tặng con gái
Cha là mảnh vỡ của đời
Con là muôn mảnh sao trời của cha
Đất trời rộng lớn bao la
Cha mong mảnh vỡ của cha rạng ngời
Ngày con chập chững vào đời
Bàn chân nhỏ bé chẳng dời bước cha
Ngày con rộng cánh bay xa
Bao yêu thương cách biệt cha ngàn trùng
Vượt qua sóng gió bão bùng
Còn bao công sức cha dành cho con
Cuộc đời cha đã cạn mòn
Phần con ắt phải vẹn tròn tốt tươi
Mai sau con sẽ nên người
Cha là mảnh vỡ - ngậm cười mà đi ...
Nguyên Cương
---------------------------------------
GỬI CON TRAI
Nếu vắng cha, đừng buồn con nhé
Mỗi đời người một quãng đường thôi
Rồi cha sẽ dừng chân yên nghỉ
Con vẫn còn đi tiếp đến mai sau
Sẽ là chặng đường dài đẹp đẽ
Với những gì cha để lại cho con
Khi biết nâng cao giá trị riêng mình
Con tiến bước mà không hề mệt mỏi
Con sẽ thấy cha luôn vẫy gọi
Vươn lên con trong mọi cuộc đua tranh
Con hạnh phúc là cha mãn nguyện
Bởi cha là máu chảy trong con
Bởi tình cha dành cho con vĩnh viễn
Dù cận kề hay đã cách xa
Mỗi buồn vui con gửi lại quê nhà
Cha đã hưởng nguyên lành rồi đó
Nên đừng buồn vì thiếu vắng cha
Quãng đường cha đã khoá sổ rồi
Dẫu thua thiệt nhưng rồi cha sẽ được
Khi cộng thêm phần đường phía bên con
Nguyên Cương
r
--------------------------------
Bài thơ này NC đã nhiều lần đọc trước đám đông, và lần nào cũng ứa lệ
MÙA XUÂN CHA & CON
Con đi tiếp những mùa xuân
Cha dừng bước chân giữa cánh đồng
Gió rét chạy từng cơn
Trong lòng cha bão quẩn
Bóng dáng con nhỏ bé xa dần
Mắt cha đầy ảo ảnh
Thành phố rực trong đêm
Đợi con một lần ngoái đầu nhìn lại
Đôi mắt loá ánh đèn
Con vội vã chen chân vào đô hội
Vọng tiếng còi xe
Con tan vào những khối nhà
Cha tan vào sương khói
Mênh mang loang trên đồng cỏ khô
Những câu thơ cha mang từ ngàn xưa
Không bay vào thành phố
Thời gian dừng lại thở
Mỗi thế hệ là một khoảng trời riêng
Con đi tiếp những mùa xuân
Cha dừng bước chân giữa cánh đồng ...
Nguyên Cương r
----------------
TÌNH CHA
Kính tặng Cha
Con đã gọi một lời thiêng liêng nhất
Tiếng cha yêu theo con suốt cuộc đời
Vì đàn con, một đời cha tận tuỵ
Mất mát đi, cha có được những gì
Con thương cha sống u hoài uỷ mỵ
Nỗi niềm riêng cha gác bỏ sang bên
Vì cuộc sống bao nhiêu điều ma quỷ
Cha cúi đầu cho mưa gió vượt lên
Để rồi cha một đời không tiếng sóng
Một đời cha không ước vọng riêng tư
Nhưng con biết lòng cha không do dự
Luôn âm thầm vun đắp lại cho con
Con đã nguyện để cha không buồn mãi
Nên quay đầu cho gió thổi qua vai
Nhưng cha ơi, cuộc đời không lặp lại
Tấm lòng cha, con không đủ đáp đền
Con đã biết tình cha luôn xuôi chảy
Con theo cha che chắn cuộc đời này
Là con thấy cha đã cười mãn nguyện
Cha yêu ơi, con hiểu được tình cha
Nguyên Cương
<bài viết được chỉnh sửa lúc 13.10.2009 21:30:38 bởi Huyền Băng >
MỘT MÌNH Một mình ta không uống rượu bình nghiêng bụi phủ ráng chiều Một mình tình buồn không chảy lặng câm âm ỉ mỗi ngày Một mình lang thang hoang dại gặp lại mình rượu đã lạt phai Nguyên cương
MƯA RONG BÃO Cả ngày mưa Cả đêm mưa Còn gì nữa để dập vùi Mưa ơi Cánh cò phiêu bạt cuối trời Mây cuồng gió nộ Tơi bời Ngả nghiêng Cho người Lòng dạ ưu phiền Nghe hồn Dột ướt trăm miền nhân gian Ước chi một đốm lửa tàn Một câu thơ ấm Hong vàng Cơn mưa Nguyên Cương
VU LAN Tháng bảy làm lễ Vu Lan Lên chùa lập đàn xá tội vong nhân Cầu hồn siêu thoát một phần Mười phần sám hối cho người trần gian
Nguyên Cương
------------------------
BỎNG HOA
Bỏng nẻ trắng
Rắc lên cỏ
Như hoa trời
Nở giữa nhân gian
Lang thang
Theo gió
Cô hồn về
Húp cháo lá đa
Nhặt từng hoa bỏng
Như con sẻ đồng
Mênh mông
Cô quạnh
Có thể xưa nghèo khó
Có thể xưa sang giàu
Bây giờ cô đơn lạnh giá
Lại tìm về
Hơi gạo nhạt
Bỏng hoa
Nguyên Cương ------------
TIẾNG CHUÔNG CHÙA
Tháp chùa cao đủ ba tầng
Chuông chùa vọng đủ ba lần nhân gian
Tình đời như nắng miên man
Nhiệm màu như gió vút ngàn trùng xanh
Tôi đứng giữa vòng âm thanh
Xin cho tôi được tan thành tiếng chuông
Thân tôi về với ruộng đồng
Hồn tôi theo gió bay không bến bờ
Cho tôi trả hết bơ vơ ...
Nguyên Cương
-------------------
TIẾNG MÕ CHÙA
Tiếng mõ chùa
Như tiếng lá khô
Khua vào trong gió
Khi trời sang đông
Tiếng mõ chùa
Như tiếng bước chân
Từ nơi nhỏ bé
Đi vào mênh mông
Tai nghe lốc cốc
Lòng nhẹ thênh thênh
Trời cao đất rộng
Bỗng thành hư không
Nguyên Cương
Thống kê hiện tại
Hiện đang có 0 thành viên và 5 bạn đọc.
Kiểu: