TRuyện dài : It's hard to say but ... I love you ! ( tự sáng tác )

Tác giả Bài
nhoc_loc_choc15

  • Số bài : 16
  • Điểm thưởng : 0
  • Từ: 18.01.2008
  • Trạng thái: offline
TRuyện dài : It's hard to say but ... I love you ! ( tự sáng tác ) 20.01.2008 16:00:39 (permalink)
Mong onà koan đọc xong cho ý kiến ạh ^^ !

--------------
Nó ngồi trong phòng , một mình  .
Căn phòng rộng thiết kế theo kiểu Pháp rất sang trọng nhưng lại rất dễ thương với biết bao nhiêu thứ mà một cô bé hằng mơ ước …. Một đống gấu bông rất dễ thương (ui ui ) , một cái nệm thệt êm màu hồng phấn ( dễ xương hết mức có thể , hix ) tường được vẽ nổi hình hoạt màu sắc sặc sỡ rất phong cách  and so many things ( hix ngồi thưởng tựơng ra thấy mà mê >< ). Thế mà ….
Mặt nó buồn xo nhìn ra cửa sổ , trời đang mưa …. Căn phòng rộng , nhưng chỉ có một mình nó , … một mình nó …. Từ bé nó đã yếu ớt , càng ngày lại càng yếu ớt hơn . Nó không được ra khỏi nhà , đi học thì được bảo vệ đặc biệt , thuốc luôn luôn mang theo bên mình …. Cái thế giới bên ngoài mà nó mong muốn được biết xa lạ quá , … nó chỉ có thể hướng về cái thế giới mơ ước ấy qua cửa sổ Cánh cửa sổ nó chẳng bao giờ được mở (mà lí do theo ba nó nói là sợ gió >< ) Cánh cửa sổ khóa chặt nó với bên ngoài ….
Mưa ….mưa …. Nó thèm như hạt mưa kia , nhảy nhót khắp nơi ,  bay bay nhẹ nhàng , không mảy may vướng bận , lo lắng ,….
-Mời cô chủ xuống ăn cơm – tiếng chị giúp việc thúc giục
Nó cười buồn . Bàn ăn bao giờ cũng chỉ có một mình nó . Mẹ nó mất sớm ( năm nó lên 10 tuổi ) Để cố quên , ba nó lao đầu vào việc kinh doanh , … Năm năm rồi , ông vẫn vậy . Nỗi đau trong lòng không hề vơi đi , nó dâng lên cuồn cuồn cuộn trong lòng ông như ngàn đợt sóng nối tiếp nhau , lớp sau lớn hơn lớp trước …..
Lại một mình . Nó quen rồi . Cái gì cũng một mình ! Một mình ăn , một mình học , một mình chơi , … Nó không có bạn bè chỉ vì một lí do lãng xẹt , nó yếu ớt quá : nó học giỏi , xinh đẹp , thông minh nhưng nó không thể theo đám bạn xuống căn tin ( nó có chế độ ăn đặc biệt ^^ ) , không thể bà tám ( sợ lây bệnh , ặc ) , không thê chạy giỡn ( yếu wá xá ) …. Bạn bè tưởng nó kiêu nên xa lánh nó . Và lại một mình !
Mấy ý nghĩ cứ luẩn quẩn quanh đầu nó khiến nó không ăn được và nó cũng muốn chờ bố về cùng ăn . Nó đứng dậy . Căn nhà rộng lớn & lạnh lẽo như nuốt chửng lấy hình dáng bé nhỏ của nó . Cô đơn quá ! Nó lại trở về phòng mà ngắm mưa một mình ….…mưa …
-Reeeeeeeeeeeennnnnnnnnnnggggggggggg !
 Là điện thoại , ba nó gọi , nó mừng quýnh chạy ra ! Nhưng cô giúp việc đã dập máy ! Ba nó chỉ nhắn hôm nay không về , ba nó không thèm nói chuỵên với nó sao ??  Nó ngồi sụp xuống , tấm tức khóc ! Đã một tuần rồi nó chưa được gặp bố , một tuần rồi ông chưa hề về nhà ……… Nó không thể chịu nổi nũa ! Nỗi cô đơn đè nén nó muốn ngộp thở ! Và nó lại nhìn ra cửa sổ ! Đã bao nhiêu lần nó ao ước được ra ngoài kia , bên ngoài …. Cái thế giới nó mang muốn được biết đang ở trước mặt nó …
Nó xếp một vài bộ quần áo vào một cái túi nhỏ , mấy tấm sec phòng thân ( Nhỏ này giàu ác đấy ạh ) , …. Nó cầm hộp thuốc lên và rồi ….bỏ xuống ! Nó không cần thuốc nữa ….. Bật tung cánh cửa sổ , trời vẫn mưa ,…….và nó cứ lầm lũi bước đi dù không biết là đi đâu ……
Mưa lạnh thấm ướt trên vai nó , chảy dài trên tóc , và chảy trong tim nó ! Mưa có vị mặn chát phải không nhỉ ….  ? Không phải mưa … mà là nước mắt ( hix sao mà ướt át >< ) .Đường vắng người , ai nấy đều vội vã trở vể nhà , còn nó thì …. Căn nhà đó sao đáng sợ quá … lạnh lẽo hơn cả những giọt mưa đang quấn quýt quanh nó . Bến xe buýt kia rồi … nó sẽ đi đâu nhỉ ? Nó đâu có nơi nào để đi ! Nó ngồi phịch xuống ghế , mắt lơ đãng mà không để ý rằng có một đám người đang nhìn nó …
Một đám thanh niên ! Bọn chúng khoảng 5 , 6  tên ! Thấy nó đi một mình , xinh đẹp lại có một vẻ rất chi là … giống con nhà giàu  ( hè hè , nhà nhỏ này giàu … không thể tả hix ) Bọn chúng cười với nhau … man rợ … tiến lại … từ từ … từ từ ….Con mồi trong tầm tay ! Chúng sẽ làm gì nhỉ ?? Một cô bé … đi một mình … yếu ớt …(oái oái , không dám tưởng tượng típ nũa )
-         Này cô bé đi đâu mà ngồi đây , hay là ………….. chờ bọn anh !
-         Trông cũng xinh đấy nhỉ , đi chơi không cưng , ….
-         Áo em ướt hết gòy này … Đi theo anh thay nhé …
-         Hay là bỏ nhà đi bụi , bọn anh có nhà , về ở với bọn anh không ? …
-         Haaaaaaaa…………..haahahaaaaaaaaaaaaaaaa……..
Nó giật mình , không hiểu ,… Trước đến giờ chuyện này chưa từng xảy ra với nó ( toàn đi xe hơi ^^ ) . Nó ngu ngơ … tưởng bọn này tốt thật (hix) , mà nó cũng chưa biết là sẽ đi đâu nên … thử đi theo mấy “anh” này xem sao >< .
-         Uhm … Cảm ơn các anh cho em đi chung àh ??
-         Haaa.aaa……..aaaahaha .. ! Uhm , đi không cô bé ( cá cắn câu gòy kazkaz )!
Nó … đi theo thật . Bon chúng mừng rơn ( sao con pé nài ngu vẹy ta ! ặc ặc ) dẫn nó đến một con hẻm nhỏ cạnh bến xe buýt , đi sâu vào trong … hun hút … Nó bắt đầu thấy sợ …. Con đường vắng không một bóng người , mấy căn nhà lụp xụp im ỉm … chắc là không có người ở đã lâu lắm rồi . Bọn chúng áp sát quanh nó không cho nó dừng lại và cũng không cho nó nhìn xung quanh . Lâu lâu nó hỏi , chỉ một lời đáp gọn lỏn
-         Sắp tới gòy nhóc , im đi !
Nó càng ngày càng sợ . Nó bắt đầu tìm cánh tách ra nhưng vô vọng , con hẻm quá nhỏ và chật chội . Nó kêu nhưng không thành tiếng … được một lúc sau , một tên ( chắc là tên cầm đầu ) lên tiếng :
-         Hà hà ! Đến nơi rồi nhóc !
Một cái gara cũ bỏ hoang hiện ra trước mắt nó , bên trong chứa đầy phế liệu . Bọn chúng đẩy nó xuống một cái ghế , vay quanh nó ….
-         Rồi ! Nhóc ! Có bao nhiêu tiền moi ra hết cho bọn anh đi ! Ngoan rồi bọn anh thương … Khà khà khà …
-         Em … em ….không có … các anh tha cho em ….
-         Nói láo là không tốt đâu nhóc … co bao nhiêu đưa hết ra đây !
-         Em … em …
-         Nhóc muốn tự xử hay muốn bọn anh xử hả ?
-         Em … không … em … các anh tha cho em …
-         Cái bông tai này cũng đáng giá chứ nhỉ ? – Nói rồi một tên thò tay lên giật phăng đôi bông ra khỏi tai nó !
Đau quá ! Máu nó chảy đỏ hai bên tai nhìn thật tội nghiệp ! Tưởng rằng nó vẫn sẽ ngồi im chịu trận , nhưng bọn chúng đâu ngờ , nó hét lên :
-         Dừng lại , tôi sẽ ……….. cho các anh tất cả tiền bạc tôi có  ….chỉ xin các anh hãy trả tôi đôi bông tai này …. Nó là kỉ vật của mẹ tôi …
-         Ô hô … thế lại càng hay ,….. nhóc mày cứ đưa hết tiền đây rồi bọn anh sẽ tính sau  !
Nó bán tín bán nghi . Tháo ba lô xuống , móc tiền ra . Cũng may là lần này nó “khôn” hơn một chút . Nó lấy hết tiền “lẻ” ( tiền lẻ của nó hơi bị …..) đưa cho bọn chúng chứ không đưa thẻ tín dụng ! Đám thanh niên xuýt xoa .. ..chưa bao giờ bọn  chúng thấy nhiều tiền như vậy . Bọn chúng họp nhau lai tính bàn xem nên làm gì tiếp theo :
-         Con này nó giàu quá , chắc chắn là nó còn nhiều tiền lắm , mình giất lấy cái ba lô của nó tìm xem còn tiền không …
-         Hay là xử nó trước rồi tính sau
-         Sao mà mày mê gái quá vậy – vừa nói tên cầm đầu vừa tống cho ten này một thụi vào bụng- Tiền là trên hết hỉu chưa ?
-         Dạ ….ạ ….
-         ……………..
Trong lúc bọn chúng đang quây quần tìm cách xử lí nó , nó mon men tiến lại gần cái tên giựt bông tai của nó hồi nẫy , từ từ rút nhẹ đôi bông ra khỏi túi của tên đó ( tên này ngu gớm ) rồi chạy thục mạng . Nó không biết đường ra ! Từng con hẻm ngoát ngoéo chạy dài , giống nhau y đúc , tối tăm đáng sợ …. Những con hẻm làm nó nhớ đến căn nhà lạnh lẽo …. Cái cảm giác đáng sợ chợt ập đến khiến nó cảm thấy mình như nghẹt thở , nó cứ chạy mãi ….
Bọn thanh niên vẫn đang tranh cãi … và chợt một tên nêu ra ý kiến
-         Không nên … con này chắc là con nhà giàu , bắt nó làm con tin còn được nhiều gấp vạn
Bọn chúng tán thưởng ý kiến này nhất và quay ra định tìm nó , nhưng ôi thôi …. Nó đã chạy mất rồi ! Bọn chúng đổ ra tìm khắp các ngóc ngách ….
-         Nó không thuộc đường nên không chạy xa được đâu ! Tìm mau ! Núi tiền đang chờ chúng ta !
Đúng như vậy ! Nó đã thấm mệt sau khi chạy lòng vòng mà không ra khỏi được ! Những con hẻm như cả một mê cung nuốt trọn hình dáng bé bỏng của nó ! .. Nhưng kìa , phía đằng kia có tiếng người … Nó mừng rỡ chạy lại phía có ánh sáng le lói cuối con hẻm mà nó nghĩ là lối ra bằng tất cả sức lực còn lại ! Đằng sau có tiếng la ó chắc là của bọn thanh niên đó ! Nó hoảng loạn chạy thục mạng ! Chỉ còn trăm mét nữa thôi … Nó chạy cuống cuồng , chân này đá chân kia ! Nó vấp ngã ! Ôi … chảy máu … đau nhưng nó vẫn đứng dậy và chạy ….. Và nó lại vấp ngã một lần nữa … Lần này rất đau … Nó cố gắng gượng dậy ! Bọn chúng sắp đuổi đến nơi rồi ….
Thật là tồi tệ , cái chân không nghe theo ý muốn của nó ! Nó đứng lên rồi lại khụy xuống mấy lần ! Bọn chúng đã đến nơi mất rồi , vây quanh nó với khôn mặt hả hê , nụ cười đắc chí đến kinh tởm !
-         Giỏi chạy nữa đi ! – tên cầm đầu đắc thắng
-         Tôi mà không ngã (máu me bê bết , thấy xương wó >< ) thế này  thì các người đừng có hòng …
-         Hehe ! Thế bây giờ về “nhà” với anh mày nhé ! Nói mau ! Mày là con nhà ai ? mày không phải là con nhà thường …
-         Các người đừng có hòng – Vừa nói nó vừa quay mặt đi , cố gắng gượng dậy để chạy
-         Ah ! Con này láo ! – một tên tát vào mặt nó , máu chảy đỏ lòm ( Hix thương wá tên này không biết thương hoa tiếc ngọc gì cả !) – Dám trả lời như thế với đại ca àh !
Nó không nói gì , cố gáng đứng dậy như thách thức bọn chúng ! Trông nó bây giờ thật thảm ! Quần áo rách tươm ! Máu chảy đầy miệng và ướt hai đầu gối . Mặt nó tái mét vì mất máu . Có lẽ nó không còn đủ sức để chịu đựng nữa . Mắt nó bắt đầu mờ đi , chân tay bủn rủn , đầu nó ong ong …
Như nhận ra con mồi của mình sắp ngã quỵ , tên cầm đầu nói với bọn đàn em :
-         Tụi bay nhẹ tay thôi , không là hỏng hết chuyện ! Mang nó về rồi tính sau ! Ở đây gần đường chính lắm … ! ….. Nhẹ nhẹ thôi kẻo nó … là công toi !     
Bọn chúng nhấc nó lên , kéo nó đi nhưng nhẹ nhàng hơn một chút và có phần lỏng lèo . Chỉ chờ có thế , nó dồn hết sức lực cuối cùng  vùng ra khỏi tay tên đàn em và chay về phía đường chính , vừa chạy vừa hét lên :
-         Cứu tôi với !
Tên cầm đầu điên tiết lên , hét bọn đàn em :
-         Con này cứng đầu quá , không thể nhẹ tay với nó được , tụi bay , lên !
Bọn đàn em dạ ran rồi đuổi theo nó ! Với sức lục của nó hiện giờ thật khó để chạy thoát khỏi bọn chúng nhưng nó vẫn cố chạy , tiếng kêu cứu yếu ớt dần !.........




Bọn chúng tới nơi , giơ cánh tay bẩn thỉu định túm lấy nó thì ….
Thật là may mắn , có một cánh tay giơ ra chặn lại , đỡ thân hình nhỏ bé của nó vào lòng . Trong lúc mơ hồ nó cảm nhận được một mùi hương lan tỏa từ người ấy , thật nhẹ nhàng và dễ chịu . Tự dưng nó cảm thấy an tâm và ấm áp lạ ! Nó chỉ kịp nghe thấy tiếng bọn thanh niên kia la hét ( vì bị đánh ! hehe đáng đời) và hốt hoảng bò chạy  rồi …. Nó bất tỉnh !
……….. Trên trời đầy sao ! Những vì sao lấp lánh xung quanh nó như muôn ngàn viên ngọc lấp lánh ! Nó đang ở đâu thế nhỉ ?? Một thiên thần hiện ra trước mắt nó …. Lung linh lung linh …. Thiên thần cười với nó rồi vụt bay mất .Rồi mẹ nó hiện ra ! Nó muốn chạy lại òa khóc vào lòng mẹ nhưng không thể … mẹ nó ở xa quá , mờ nhạt… nó cố chạy theo mẹ nhưng không kịp - Ba nó hiện ra ! Nó mừng rỡ gọi :
- Ba ơi ! ba giữ mẹ lại đi ! con muốn gặp mẹ ! – thế nhưng ba nó chỉ cười và cuối cùng …. đi theo mẹ nó!
-Đừng đi ! – Nó gọi yếu ớt
Xung quanh nó , không gian yên lặng , chỉ có những vì sao cứ tỏa sáng không ngừng ….lấp lánh nhưng đơn điệu và cô độc ……….. Nó chạy giữa các vì sao , phía đằng xa có một bóng người …. Ai? Nó không nhận ra ! Hình bóng rất quen thuộc , rất gần gũi …. nhưng ai thế nhỉ …. Nó chạy lại gần , người đó dang tay ra , ôm nó vào lòng …….vẫn cái mùi hương dẽ chịu ấy , thật dễ chịu … thật yên bình gợi cho nó một cái gì đó rất quen thuộc nhưng nó không thể nhớ nổi ! Bỗng người ấy đẩy nó ra và bước đi thật nhanh ! Nó chỉ kịp nghe thấy ba từ :
-Tớ sẽ quay lại tìm cậu !
Thế rồi người ấy cũng biến mất như ba và mẹ nó …nó không thể níu giữ ai cã !
Chỉ là một giấc mơ ! Mồ hôi thấm ướt áo , nứơc mắt chảy dài ! Nó tỉnh giấc trong tâm trang tiếc nưối... phải chi cho nó thêm một chút thời gian , nó đã có thể đưổi theo ba mẹ nó và... người ấy ! Nhưng....nó đang ở đâu thế này ? Một căn phòng trắng xóa … bệnh viện sao …? Phải , la` bệnh viện , … người nó ê ẩm ! Các vết thương đã được băng lại hết ! Nó gượng dậy ! Ngoài cửa có tiếng bác sĩ và một giọng nói rất quen thuộc ! Thế rồi có tiếng mở cửa … có tiếng người bước vào ! Ai vậy?? Chẳng lẽ lại là người đó... cái người mà nó không rõ mặt...cái người mà nó không nhận ra....ai?
Nó hồi hộp chờ đợi và choáng váng khi nhận ra …. Đó chính la...............……….ba nó ! ( )
- Ba …. !-Nó gọi khẽ !
- Uhm ! con có sao không ? đã hết đau chưa ! …
- Ba …. ! – nó cười trong nước mắt !
Ba nó không nói gì , vuốt tóc nó , nhìn nó âu yếm . Ánh mắt ông thật ấm áp !
- Ba … ! Sao ba không hỏi con …
- Hỏi cái gì ?
- Hỏi … tại sao con lại đi khỏi nhà … tại sao con lại ở đó …
- Ba xin lỗi !-Ông trầm ngâm- Ba đã không để ý đến con , ba vô cùng có lỗi , … con đừng giận ba nha … ba hứa .. từ nay ba sẽ về nhà thường xuyên hơn …
- Thật hả ba ! – Nó cắt lời ba nó !
- ừh !
Nó cười tít mắt ! Sung sướng ! Ba nó ôm nó vào lòng ! Như chợt nhớ ra điều gì , nó đột ngột hòi ba nó :
- Ba ! Ba là người đã cứu con khỏi bọn côn đồ đó àh !
Im lặng vài giây ba nó ngập ngừng :
- ừh ! mà sao …con lại hỏi vậy ?
- Không phải ! –Nó giẫy nảy –Con nhớ là ….
- Chính ba đã cứu con , ba tình cờ đi ngang qua thấy nên mới cứu được con ! Con không nên nói nhiều … nghỉ ngơi đi ! ….
Nói rồi ông lẳng lặng đi ra khỏi phòng để mặc con bé ngồi ngơ ngác !
Càng nghĩ nó càng thấy vô lí ! Ba nó luôn đi xe hơi , luôn có tài xế chở và đặc biệt là không lo chuyện bao đồng ,…. Tại sao ba nó có thề nghe thấy tiếng kêu cứu của nó … trong căn hẻm nhỏ …tại sao ba nó lại biết là nó bỏ nhà đi … tại sao ba nó lại có thể đánh thắng được bọn côn đồ đó ! Và lí do chính đáng nhất là … nó cảm nhận được người cứu nó … không phải là ba nó (^^) ! Đó là một người rất quen thuộc đối với nó mà nó không thể nhớ ra được ! người đó là ai ?? Nó thiếp đi trong khi biết bao nhiêu câu hỏi luẩn quẩn trong đầu cứ vây quanh nó !
Ngày hôm sau , nó quyết định tìm hiểu cho bằng được người đã cứu nó là ai ! Nó đi hỏi chị y tá !
- Uhm ! Để xem nào , chị còn nhớ chứ ……….Hôm qua , một cậu thanh niên đã đưa em vào đây !... Đúng rồi …. Cậu ta cao lớn và rất đẹp trai ( nên mới nhớ ^^ ) Lúc đưa em vào đây , mặt cậu ta tái mét đến tội nghiệp ! ….
- Nhưng sao lúc em tỉnh dậy chả thấy cậu ấy đâu !
- Àh ! Khi ba em tới thì cậu ấy mới về ! … Lúc em bất tình cậu ấy ở bên em suốt đấy !
Đầu nó bắt đầu quay cuồng ! Đúng là đã có người khác cứu nó ! Nhưng tại sao ba nó lại phải giáu nó chứ ! Có chuyện gì đã xảy ra mà nó không biết ?? Nó tự nhủ vói lòng là sẽ tìm cho ra sự thật vè con người bí ẩn kia và về lí do tại sao mà ba nó lại có thái độ như vậy !
 Mấy ngày ở trong bệnh viện thật là chán ! Nó chả được đi đâu ! ( Thật ra nó pùn là vì nó không thể nào tìm hiểu được về người ấy nếu không ra khỏi bệnh viện , cái người đã cứu nó và bây giờ là gửi hoa cho nó mỗi ngày  ! ( đã wứa ) ) Ba nó đúng là cũng có vào thăm nó nhiều hơn … nhưng rồi đâu cũng vào đấy ! Tới lui thăm nó chỉ có mỗi chị giúp việc ! Mà bà chị này cũng hay lắm cơ ! Là giúp việc mà cứ như là mẹ nó ấy , tự cho mình cái quyền làm chủ ngôi nhà ( ngoài ba nó và nó ra nhà chẳng có ai , ba nó thì đi suốt ngày , nó thì ở trong phòng chả bao giờ chịu ra và cũng chẳng muốn ra ! ) . Làm việc cũng chẳng đến nơi đến chốn ( có hôm còn mang cơm vào bệnh viện muộn làm nó đói mờ cả mắt ! ) thế mà vẫn được làm chỉ bởi chị ta đã làm việc cho nhà nó khá lâu rồi …..
 Nó thở dài và nhìn lên đồng hồ , đã quá 12 giờ trưa ! Hay chị ta lại quên mang cơm cho nó nhỉ ? Chẳng lẽ lại ôm cái bụng đói mà ngủ ?? Nó chậm chạp “bò” xuống giường , bám vào các vật xung quanh mà đi ! Nó định gọi chị y tá , nhưng cũng đã trưa rồi , không nên làm phiền người khác , vả lại ….nó cũng quen làm mọi việc một mình rồi ! Ôi , một mình ….
Nó lần ra được đến cầu thang máy là cả một kì tích (mất khoảng 15’ đấy ạh (_ __”)! Chân nó bắt đầu buốt chỗ hai đầu gối (chỗ hôm nọ bị ngã , nhiễm trùng khá nặng ) ! Vừa lẩm nhẩm nguyền rủa cái chân , nó vừa nhấn nút thang máy … ! Cửa thang may mở ra ! Bên trong là một ngừơi con trai trạc tuổi nó , tay cầm một bó hoa …. Chắc là người thân của ai đó …. Nó bước vào thang máy , người đó lướt nhẹ qua nó để đi ra , nó chợt ngửi thấy một mùi hương …sao nhỉ ….quen quen ……ah ….nhớ ra rồi ….. ! Nó vội  vàng bước ra khỏi thang máy , hướng về phía tên con trai mới nãy gọi với theo :
-         Bạn gì đó ơi ! ………
Nhưng chậm mất rồi , tên con trai đã biến mất ! Nó vội vàng quay về phòng bệnh của mình ( hix cỡ 15’ nữa ) thì thấy trong phòng có một bó hoa và mấy cái hăm-bơ-gơ ( ^^ ) ! Nó ngồi phịch xuống giường :
-         Trời ơi ! Đáng lẽ , khi thấy “hắn” bó hoa , mình phải nhận ra sớm chứ ….ngốc ơi là ngốc …
Nó vội nhìn ra của sổ ! Bóng tên con trai khi nẫy đang nhanh nhen bước đi ! Biết là không thể đuổi theo trong tình trạng chân tay như thế này , nó đành ngậm ngùi ngồi gặm hăm-bơ-gơ nhìn theo bóng “hắn” cho đến khi khuất hẳn !
-         Ba ơi ! Con muốn xuất viện ! –Nó năn nỉ ba nó
-         Không được , con chưa khòi hẳn mà !
-         Ứ ừ …. Con muốn xuất viện cơ , ở đây chán lắm , lại không có cơm ăn – nó liếc xéo chị giúp việc – con muốn vè nhà !
-         Nhưng con phải chữa cho khỏi đã , con xem , vùa bị nhiễm trùng nặng , vừa bị cảm , lại …
-         Nhưng mà con vẫn khỏe đấy thôi ! ^^ ! Cho con về đi mà …. Baaaaaaaaa ! –Nó nhõng nhẽo
-         Ôi ! Chịu hết nổi con nhóc này ! Thôi được rồi ….về thì về ! Nhưng con phải hứa ở trong nhà nghe chưa !
-         Tại sao phải ở trong nhà hả ba ! bây giờ đang là hè mà ! Con muốn đi chơi !
-         Nếu không đồng ý thì con không được về đâu ! (=.=”)
Nó đành chấp nhân , đằng nào thì về nhà rồi nó mới có cơ hội trốn đi , …chứ ở bệnh viện mà trốn đi thế nào cũng lại um xùm lên cho xem !
Chà ! Về nhà rồi ! Lần  đầu tiên trong suốt 5 năm nó cảm thấy muốn về nhà ! Nhà nó cũng đẹp chứ nhỉ ^^ ( chuyện , nhà tỉ phú mừ ) Căn nhà cũng không đến nỗi tăm tối như nó tưởng ! Nó chạy khắp mọi ngóc ngách của ngôi nhà , lục tung lên như mới đến đây lần đầu … Nó sao thế nhỉ ? Sau những chuyện vùa qua tự dưng nó cảm thấy mình khang khác …. Nó không biết ……
Ngồi một mình (hix lại một mình) ngoài vườn , nó suy nghĩ linh tinh ! Người cứu nó là ai ? Tên con trai hôm nọ là ai ? 2 người có phải là một không ( <= nhỏ này … >”< ) ! Tại sao ba nó lại không cho nó biết ? làm cách nào để tìm được người đó ? ….
Vắt óc cả nửa ngày mà vẫn chưa ra , nó tự nhủ :
- Thôi ! Kệ ! Chuyện gì tới sẽ tới ! Nếu có duyên sẽ có một ngày mình gặp lại người đó … sẽ có một ngày mình sẽ làm rõ chuyện này ……….
Một tháng sau ! Kì nghỉ hè đã kết thúc ! Năm nay , nó chính thức bước vào lớp 10 ! Một ngôi trường danh giá của con những nhà tỉ phú ! Nó rất thông minh nên tất nhiên được vào lớp chọn ! ^^ ! Ngày khai giảng đầu năm thật vui ! Không hiểu sao nó thấy dạo này … nó thay đổi ! Nó không muốn một mình nữa … nó muốn có nhiều bạn bè hơn ! Trường mới , lớp mới , bạn mới khiến nó cảm thấy bỡ ngỡ nhưng cũng dễ hơn để nó hòa nhập ( vì không ai biết quá khứ của nó ) !
-         Chà …. Không biết ai sẽ ngồi kế mình nhỉ ?
Câu hỏi lần đâu tiên xuất hiện trong đầu nó ! Nó không biết mình như thế có đúng không chỉ biết là hiện giờ nó thấy rất nhẹ nhõm ! Nó vào lớp . Lớp đã có người đến rồi ! Cái tật nó hay đến sớm vậy mà vẫn có người đến sớm hơn nó mà lại còn chọn đúng chỗ mà nó yêu thích nhất nửa chứ : ngay sát của sổ bên tay trái ! Hơi bực nhưng nó khong muốn đầu năm xui xèo nên nó đành chọn chõ khác …là chỗ ngồi kế bên tên này !
-         Chào bạn ! Mình tên Linh , …. Mình có thể ngồi kế ………….
Chưa dứt câu , tên con trai đã quay lại và nở một nụ cười ………….hơi bị Kool ! Nó chợt cảm thấy quen quen …. Rồi tự dưng nó hét lên :
-         Áaaaaaaaaaáaaaaaaaaaá!Áaaaaaaaaaaaaaaaaaaaa!
Nó hét lên một cách kinh hoàng và chỉ không đầy một giay sau tên kia cũng …. hét lên theo nó >< ! Mọi người ở đâu chạy bổ lại và đờ người ra khi thấy hai đúa đứng nhìn nhau chằm chằm … chả hiểu chuỵên gì đã xảy ra ! Con nhỏ là người tỉnh mộng trước tiên , thoát ra khỏi trạng thái đông cứng toàn tập ! Nó xoay lưng bước nhanh theo hướng phòng … hiệu trưởng ! Tên kia gọi với theo :
-         Này nhóc ! Đi đâu ?
-         Tố cáo ! –Nó trả lời gọn lỏn
-         Tin tôi đi ! Cô sẽ không làm được cái quái gì đâu  ! Đi làm gì cho mệt sức !
-         Anh im đi !
Không đi làm sao được khi nó nhận ra tên này chính là tên …. cầm đầu bọn côn đồ hôm trước vây bắt nó ! Tại sao tên này lại có thể học chung với mình được chứ ! Tại sao ….  Nó không thể nào hiểu nổi ! Tên kia vẫn im lạng đi theo nó , cười nửa miệng ..cái kiểu cười đáng ghét đó …. nó không thể nào quên được , tên đã tát nó …
Cô hiệu trưởng đang ngồi trong phòng :
-         Có việc gì không hai em ? – Nó và tên kia cùng bước vào phòng
-         Dạ tên này ……………….. – Nó chợt khựng lại , nó sẽ nói gì nhỉ ? Tên này hôm bữa đã đánh em sao? Tên này hôm bữa đã cướp tiền em sao ? Không được , lấy gì làm bằng chứng ?? Thật là …………..
-         Có việc gì không ? – Cô lập lại
-         Dạ ….,……………… – Nó lúng túng
Nhìn thấy vẻ mặt lúng túng của nó , tên kia khoái chí ra mặt , lại nở cái điệu cười nửa miệng ..thấy ghét ! Rồi hắn lên tiềng :
-         Da thưa cô ! Bạn ấy chỉ muốn chào cô thôi ạh ! Em và bạn ấy mới vào trường năm nay !
-         Uhm …nào cô bé , em tên gì nhỉ ?
-         Dạ thưa cô ….em …..em là Lê Xuân Linh ạh !
-         Àh …cô biết rồi , cô đã nói chuyện với ba em ….. còn cậu kia ?
-         Dạ em là Hoàng Văn Tuấn !
-         Ah ! Em có phải là con một của chủ tịch tập đoàn kinh tế lớn nhất chau Á không ? Cô nghe nói năm nay em sẽ chuyển về đây , nhưng không biết là khi nào ! Không ngờ lại là đầu năm học ! Như thế cũng hay , để quá trình học tập của em không bị xáo trộn .
-         Dạ ….. mong cô giữ bí mật dùm em ….
Nó ….shock nặng ! Tên này mà là …con chủ tịch tập đoàn kinh tế sao ….có nghĩa là cấp trên của ba nó ( Ba nó quản lí khu vực Đông Nam Á) ….. Tên cướp cạn này …. Không thể nào ! Chẳng lẽ lại là hắn ……chẳng lẽ hắn lại nghèo đến mức phải đi làm cướp ở cái đất Việt Nam này ??
Thấy nó nhìn mình một cách ngờ nghệch , mặt ngu ngu  , tên Tuấn mới xin phép cô và kéo nó ra khỏi phòng hiệu trưởng một cách êm thắm và trót lọt ( tên này hơi bị ghê gớm ) . Ra đến cửa , tên này bỏ đi để mặc con bé với những ý nghĩ luẩn quẩn không thể giải thích nổi … Tại sao và tại sao ! ( Đến tác giả cũng không hiểu chuyện gì đang xảy ra ! hehe ! :D )
----------------
 
Ngay buổi học đầu tiên đã gặp xui xẻo ! Con bé lầm bầm chạy theo hắn ! Phải hỏi cho rõ sự tình mới được , ít ra …..cũng phải hỏi xem hắn có ……….biết người hôm nọ đã cứu nó không ^^ !
-         Tên kia đứng lại !
-         Lại gì nữa đây , hay muốn đi nốt đồn công an mới chịu !
-         Không phải , tôi chỉ muốn biết , chuyện hôm trước là như thế nào , tôi thật sự không hiểu !
-         Hờ hờ ! Thì tôi tính “kill người cướp của” đấy , được không ? Chỉ tức là …..
-         Bị tôi phá rối chứ gì ! – Một giọng con trai trầm ấm vang lên sau lưng nó
Nó chợt thấy xôn xao khó tả khi cảm thấy mùi hương nhẹ nhàng từ người ấy tỏa ra , vây quanh nó ! Người nó tìm , người cứu nó , cái người mà nó không rõ mặt ,….bay giờ hiện ra trước mắt nó khiến nó không kìm nén nổi cảm xúc ! Tự nhiên , nó khóc như một con ngốc ! Thấy vậy , tên Tuấn lạnh lùng :
-         Hừ ! Đấy , giao lại cái của nợ này ( ặc , dám kêu nó là cái của nợ , >< ) cho anh ….lần sau đừng có mà phá tôi nữa …- hắn nói rồi quay lưng bỏ đi một mạch !
Người đó không nói gì , chỉ cười , lau nước mắt cho nó , rồi cùng nó về lớp ! Không nói tiếng nào nhưng sao lòng nó thấy ấm áp lạ , người này hình như nó đã quen …lâu lắm rồi .
-         Cho hỏi –Tiếng nó ngập ngừng – Anh là ai vậy , có phải là người hôm trước đã cứu tôi không ?
Nó hỏi một câu lãng xẹt ( just a security check ^^ ) nhưng người kia vẫn dịu dàng trả lời nó :
-         Uhm …Xin lỗi vì hôm đó tôi đến hơi muộn nên không cứu được Linh sớm hơn …
-         Anh biết tên tôi ?
-         Uh ! Tôi biết rất rõ về Linh ….
Hành lang dần đông người lên , hình như sắp đến giờ vào học . Nãy giờ nó lo cãi nhau nên không để ý  ! Mọi người đều ngoái nhìn nó và người ấy . Người ấy có một sức hút lạ kì , như tỏa sáng ra xung quanh ! … Người đó rất đẹp trai ! Sống mũi cao , đôi mắt hai mí với hàng lông mi cong vút khiến ai nhìn vào cũng như bị hút hồn ! Mắt người ấy màu xanh da trời nhạt , xa xăm ! Nhìn vào đấy có thể thấy cả một thế giới , yên bình … Tóc thả nhẹ nhàng mềm mại trên khuôn mặt rất hài hòa ! Dáng người cao (dẽ đến 1m8 , nhưng hình như không tới ^^ ) đôi vai rộng …. Nói chung là một người vô cùng lí tưởng ! Và đó cũng là lí do bọn con gái nhìn nó ganh tị  !
-         Ôi , cái con bé xấu xí đó ( ặc , con nhỏ này không có mắt ) sao lại đi bên cạnh một anh chàng đẹp trai thế nhỉ …
-         Anh ta học lớp nào , có ai biết không ?
-         Mới đầu năm …ai mà biết ! Xíu nữa phải đi điều tra mới được !
-         …..
Đúng rồi ! Nó vẫn chưa biết anh ta là ai , tên gì, học lớp nào , và nó cũng cần hỏi về chuyện hôm trước (nãy giờ nó lo ngắm …nên wên mất :D) ! Chắc anh ta cũng biết được phần nào ! Nó ngập ngừng :
-         Anh …tên gì thế ?
Người đó đứng khựng lại , quay mặt nhìn thẳng vào mắt nó :
-         Linh ! Chẳng lẽ … Linh không nhớ ra mình thật sao ….-Đôi mắt xanh sâu thẳm lại bắt gạp ánh mắt nó đang bối rối !
-         Mình thấy quen lắm …nhưng ………..mình không thể nhớ nổi ….….
Như không thể kìm nén nổi nữa , anh ta buột miệng :
-         Mình là ………..
Nhưng chưa kịp nói thì một tiếng hắng giọng lớn đằng sau làm nó và người đó cùng giật mình quay lại……
Lại là tên Tuấn chết tiệt đó ! Sao hán thích chọc tức người khác thế nhỉ !
Không thèm để ý tới cái nhìn sắc lẻm của nó , tên Tuấn nhìn người ấy lên tiếng :
-         Anh Tú ! Anh nên nhớ những gì anh đã hưa với bác Luân ! Tôi không chắc ….sẽ có chuyện gì xảy ra khi anh không giữ lời hứa ….
-         Anh hiểu ! Anh sẽ không đi quá xa ….
Bác Luân ư ? …. Bố mình (shock)…….…. Có liên quan gì ở đây??? …. “anh” …..chẳng lẽ hai người này là anh em ? Như hiểu được thắc mắc của nó , Tú cười buồn :
-         Phải nó là em Tú , … “em” ….- Vừa nói Tú vừa nhìn nó……..chữ “em”mang một vị đắng xót xa …
Thật sự , nó không thể hiểu nổi cái quái gì nữa ! Tại sao người đánh nó và người cứu nó lại là hai anh em ? Tại sao ba nó phải giấu nó , và tại sao hai người đó bây giờ lại học chung trường với nó …. Tất cả mọi chuyện diễn ra như đã được sắp đặt từ trước …vậy đó là chuyện gì ??
Nó đưa ánh mắt “ngây thơ con nai tơ” nhìn Tú ! Bắt gặp ánh mắt nó Tú quay đi , có vẻ như anh không muốn nó thấy vẻ lúng túng của anh lúc này ! Nó định gặng hỏi  … nhưng thôi ! Dù gì thì Tú cũng đã hứa với ………...ba nó , vậy cứ về hỏi ba nó cho xong (mặc dù nó biết chắc là ba nó sẽ không nói nhưng nó không muốn gây khó dễ cho Tú) .
RREEEEEEEEEEEEEEENNNNNNNNNNGGGGGGGGGGGGGGG
Vào học rồi ! Nó kéo tay Tú vào lớp nhung Tú nhẹ nhàng rụt tay lai :
-         Mình học lớp khác cơ ….
-         Lớp nào ? Chứ không phải hai người là anh em sao ? Tại sao lại không học chung một lớp ??
-         Thì là anh em ….. nên mới không thể học chung một lớp được !
-         ???.......................
-         Mình học lớp 12 rồi !
Chòy oy ! Học 12 mà cứ xưng mình mình bạn bạn với nó , làm nó cứ tưởng ….. ! Mà thôi …12 cũng không sao …..cách nhau có 2 tuổi  chứ bao nhiêu….. ^^ ! Tú quay lưng đi về phía lớp 12 , nó lại thấy chạnh lòng khi nhìn theo hình bóng Tú , àh không …anh Tú ! Hình dáng ấy rất quen thuộc khiến nó nhớ về những kỉ niệm thủa ấu thơ lúc mẹ nó còn sống ….
------
Nắng nhẹ nhàng thả trên vai nó , gió khẽ vuốt tóc nó  ,…. Trông nó như một thiên thàn xinh đẹp trong nắng … Đôi mắt trong sáng long lanh , đôi môi hồng đỏ .... Nó bước lại gần Tú . Tú đang nhìn nó ,ngây ngất như người mất hồn ! Nó cười ..
Tú giật mình , anh tiến lại phía nó :
-         Giờ mới để ý , em … àh không … Linh đẹp thật !
Nó ngượng chín cả mặt :
-         Đâu có ! …
Nhưng tại sao Tú lại không kêu nó là em nhỉ ! Chắc tại lời hứa với ba nó ! Nó thix Tú kêu nó bằng em hơn …
Có một tình cảm khác lạ đang len lỏi trong đầu nó chạy xuống tim nó và cuối cùng chạy lên khuôn mặt làm mặt nó đỏ như gấc (dễ thương wá >< ) Nó tự hỏi mình bị gì rồi sao >< ! Nó không biết rằng , có một ngừơi con tim cũng đang thổn thức như nó , ……….
Cuộc đời có những chuyện xảy ra mà không ai đoán trước được ! Con người thật ra cũng chỉ là con cờ trong tay Số Phận mà thôi ! Vì vậy mà có những chuyện trái ngang xảy ra , vì vậy mà có vui buyồn hờn giận ! Số Phận không thiên vị ai bao giờ , … nó cho người này cái gì thì sẽ lấy đi của người đó cái khác , …
Nó cũng không thể nằm ngoài cái vòng Số Phận  , cũng như không thể cưỡng lại tình cảm của nó dành cho ………… Tú ! Biết nói thế nào nhỉ , nớ nhớ tới Tú từng giây từng phút . Nó thấy Tú hàng đêm , trong giấc mơ ,… Nó muốn được gặp Tú , được nói chuyện với Tú , được nhìn hình bóng của Tú , được Tú chăm sóc ( mặc dù lần nào cũng bị tên Tuấn phá đám , tên này đầu óc bị …  rồi ><) , … Nó chưa như thế với ai bao giờ ! Ở bên Tú , nó thấy cuộc đời đẹp hơn , yên tâm hơn , cảm giác cô đơn biến mất !
--------------
Tú luôn luôn chăm sóc cho nó , lo cho nó từng thứ nhỏ nhặt . Anh hay vuốt tóc nó , anh hay nhìn nó với một ánh mắt xa xăm đượm buồn . Ngày mới đến Việt Nam , anh chỉ có một mục tiêu là tìm ra nó , nhưng thằng em cùng cha khác mẹ - Tuấn – đã tìm ra nó trước anh và đã làm nhiều chuyện không hay đối với nó ! Anh thật sự hối hận khi đã không là người đầu tiên tìm ra nó ! Nhớ lại lúc nó nằm trong vòng tay anh , máu chảy ướt áo anh, đôi mắt nhắm nghiền , mặt tái mét ,… anh không khỏi xót xa ! Cô bé này kiên cường hơn anh tưởng , … Mỗi lần nhìn nó cười anh có cảm giác như trái tim mình ấm lại ….và những lúc như thế anh lại nghĩ tới một gia đình đầm ấm hạnh phúc có ba , có mẹ, có anh , …. và có nó ! Một gia đình hạnh phúc mà anh chỉ dám nghĩ tới trong mơ …………….đứa em gái và bà mẹ khốn khổ của anh ………..
----------
Một quá khứ xa xăm và đau khổ dần dần hiện lên trong đầu anh , một quá khứ mà không ai muốn nhớ ! Anh về đây tìm nó , anh muốn chăm sóc nó , anh muốn làm tất cả cho nó , nhưng anh không muốn để nó biết quá khứ , anh không muốn làm con tim bé nhỏ trong sáng đã chịu quá nhiều tổn thương của nó bị tổn thương thêm một lần nữa và cũng vì lẽ đó trước khi đi anh đã hứa với ba của anh và “ba” của nó ……..
Quá khứ xa xăm đượm buồn ….
------
Năm 1973 , …
Mĩ vẫn còn ở miền Nam Việt Nam , đánh phá , đốt làng xóm , … Mĩ điên cuồng tàn phá tất cả những gì có trên đất nước này  ….. Vào thời điểm đó có một người Anh ghé thăm đất nước Việt Nam một cách thầm lặng . Người đó là Dale Matthew , một thành viên trong hoàng gia Anh …… Ông đã đi khắp miền Nam , tìm hiểu về cuộc chiến …. Và hình ảnh người con gái Việt Nam , người đã không ngần ngại cứu ông khi ông bị mảnh bom bi văng vào người , in hằn trong trái tim ông ….
-         Tại sao cô lại cứu tôi ?
Cô gái chỉ mỉm cười vì … không hiểu tiếng Anh :D ! Cô lặng lẽ chữa khỏi cho ông ! Chỉ thế thôi … tình cảm nhen lên trong những đêm trăng sáng, hai người ngồi cạnh nhau ..….ánh trăng làm cho tâm hồn người ta xích lại gần nhau hơn ……rào cản dân tộc cũng vì thế mà biến mất ….
1 tháng sau ….
- Đừng khóc nữa em ! – Vừa nói ông vừa làm dấu ra hiệu . Cô gái khẽ lau nứơc mắt ,  cắt một lọn tóc trao cho ông . Ông đã khỏi và giờ ông phải trở về nước . Ông yêu cô ấy , và hình như cô ấy cũng vậy , một tháng để yêu …có quá nhanh không ??
Không ! Một tình yêu đích thực không có thời gian …….Ông ra đi mà không hỏi tên cô ấy , ông chỉ biết , mọi người hay gọi cô ấy là Vy ………..
Không một lời hẹn ước ... nhưng cả hai người đều thấy trong ánh mắt của nhau một niềm tin sắt đá ………
Hơn hai năm sau ! Việt Nam đã được giải phóng ! Ông trở về Việt Nam với hy vọng tìm laị người con gái năm xưa ! Nỗi nhớ đã giày vò ông trong suốt hai năm trời , ông nhớ cô ấy , nhớ đến mất ăn mất ngủ , nhớ đến quằn quại ….
Căn nhà xưa … không một bóng người …chẳng còn ai …..Thế là hết ! Có lẽ vì bom đạn chiến tranh ….ông không dám nghĩ nữa ! Nước mắt rơi , ông không thể tin, không dám tin và cũng không muốn tin , ………
-         Không …………..-Ông hét lên ! Nỗi đau khổ dồn nén trong trái tim nhỏ bé như muốn nổ tung !
Ông ngồi đó trong căn nhà , một mình , trống không …. Ngày này , vào ngày này hai năm trước , tại đây ông đã gặp con người định mệnh của đời ông …
Ông thiếp đi khi nước mắt đang chảy dài trên má , trong tay ông lọn tóc khô đen nhánh ….!
------
-         Vy , con lại đến đó àh ? Đã hai năm rồi , người đàn ông ấy không quay trở lại đâu , …
Vy chỉ cười , cô tin Dale , và cô tin bản thân mình ! Cô nhìn đứa bé đang ngủ ngoan trên tay , mỉn  cười . Gương mặt nó thanh tú như Dale vậy  , cô nhẹ nhàng hôn lên má con , khẽ thì thào :
-         Ba con sẽ về !
------
Ông tỉnh dậy khi nắng sớm xuyên qua khẻ cửa , chiếu vào mắt ông . Nước mắt đã can, những lọn tóc trên tay theo gió , bay bay ………. Tất cả đã hết ………không còn Vy , và cũng không còn tình yêu …
Ông bước ra ngoài , ngoái nhìn ngôi nàh lần cuối , ………….
-------------
Ngôi nhà hoang … Vy đứng nhìn từ xa , nước mắt cô bất giác rơi …Dáng một người đàn ông cao lớn đang đứng đó , … không phải mơ ……Lấy hết sức bình sinh giữ cho mình đứng vững , cô bước lại gần . Phải , chính là ông , chính là người mà cô hằng mong nhớ , ….
Hạnh phúc như vỡ òa khi hai người nhìn thấy nhau . Dale ôm Vy , rất chặt , ôm cho cả những ngày xa cách . Vy chỉ tựa vào người Dale mà khóc , nước mắt ấm nóng … Hơi thở họ như hòa quyện vào nhau .….. 
Dale đưa Vy và đứa con trai đầu lòng về Anh . Ông vẽ ra một viễn cảnh tươi đẹp cho cả hai người và đứa bé !
HẠNH PHÚC là một thứ mong manh …….
----------------
Sáng nay trời mưa …..Dale nhìn qua cửa sổ …. Đứa con trai bé bỏng và người vợ yêu dấu của ông vẫn còn ngủ . Ông khẽ hôn nhẹ lên mắt vi cùng với đứa bé , lòng ông tràn ngập hạnh phúc … Đứa bé là kết tinh của tình yêu giữa Vy và ông , thằng bé đẹp như thiên thần ….. Vy cũng đã tỉnh , cô mỉn cười với Dale thay cho lời chào buổi sáng , cô không biết nói tiếng Anh , nhưng cô biết , Dale luôn hiểu cô muốn gì cũng như cô luôn hiểu điều Dale nói qua ánh mắt . Tình yêu là vậy , sự nối kết bền chặt giữa hai tâm hồn …..
Ông nhìn đúa bé , rồi lại nhìn Vy ,  ông muốn biết tên con , ánh mắt ông tha thiết , ấm nóng .
-         Tú ! Nó tên Tú ! – Vy nhò nhẹ
Đôi lông mày Dale giãn ra , ông mỉn cười ! Cái tên thật đẹp !
Thật ra trong hai năm , ông đã tìm cách học tiếng Việt . Ông có thể nói và hiểu những từ tiếng Việt thông thường nhưng ……… ông thích nói chuyện bằng tâm hồn với người ông yêu hơn ! Tú Matthew !
---------
-         Anh Tú đang nghĩ gì thế ! – Nó mỉn cười nhìn nó tinh nghịch , nãy giờ Tú vẫn ngồi trầm tư !
-         Àh ! Anh đang …. Àh không , không có gì cả !-Anh lúng túng !
Nó thấy thái độ lạ lùng của anh , nhưng không muốn hỏi .
Nó cười ! Nó thích nhìn anh như thế , trong lúc suy tư trông anh thật đẹp ! Khuôn mặt thanh tú , dáng trầm lặng và đặc biệt là đôi mắt nhìn xa xăm …. Trong đó như chứa cả thế giới bao la xanh thẳm ……..!
Mấy ngày nay , anh đòi nó dẫn đi chơi ! Nói là thế nhưng thật ra chỉ thấy nó chơi , còn anh ngồi nhìn nó cười ! Nó thầm biết ơn anh , đã từ lau lắm rồi nó không được đi chơi như vậy kể từ khi mẹ nó mất . Tú luôn luôn cười với nó , nụ cười cute không chịu được ! >< !
-         Anh Tú ! Kem , kem , kem ,…………..>< ! – Nó nhảy lên , vùng vằng nũng nịu như đứa trẻ với anh khi thấy xe kem đi qua …
-         Uhm được rồi cô bé ! Chú ơi cho cháu một cây kem !
Ông bán kem cười hiền với anh và nó !
-         Hai anh chị vui nhỉ , ….. xứng đôi lắm đấy !
Nó ngượng chín mặt , cúi gằm xuống chạy đi mà không nghe thấy câu nói đầy ngụ ý của Tú
-         Chúng cháu chỉ là anh em thôi !
Nó và anh …đẹp đôi ư ! Mặt nó đỏ như gấc ! Ôi …………….. :D Sao mà bác bán kem ấy đẹp ….lão thế :D ! Chả biết từ lúc nào nó bắt đầu vui sướng vì nững câu nói nhỏ nhặt ấy của mọi người ! Đôi khi nó lén nhìn anh và bắt gặp ánh mắt anh đang nhìn nó ! Ôi …. Nó “iu” nất rồi ! Con tim nó loạn nhịp , thổn thức mỗi khi nghĩ về anh . Chỉ cần anh cười với nó thôi , chỉ cần anh nói với nó một câu là nó đã sướng chết rồi ! Nó hay ngắm anh lúc làm việc , và mỗi lần anh dừng công việc để ngẩng lên nhìn nó thì nó lại thấy lâng lâng ….. Vậy là đủ cho 1 tình yêu  !
……………………Tình yêu luôn là màu hồng , nhưng màu hồng với nhiều sắc độ……………………… ………
-------
Anh đưa nó về nhà sau một ngày đi nhong nhong khắp thành phố ! Anh vui lắm , mỗi lần nhìn nó cười anh có cảm giác cái thế giới đã chết trong tim anh bừng sống dậy , đôi mắt xanh không còn buồn xa xăm ! Anh chỉ có một năm ở đây , anh muốn đưa nó về Anh nhưng nếu sang đó nó sẽ biết hết sự thật , sẽ đau khổ sẽ không thể cười được như nó hiện giờ , anh không muốn nó trở thành Tú thứ hai , anh cũng không muốn nó như Tuấn ………. Anh chỉ luôn muốn nó hạnh phúc ! Nhiều đêm anh mơ thấy nó , thấy mẹ , nhưng cả ba người không bao giờ gặp nhau, chỉ đứng nhìn từ xa … Anh lại buồn … Nhà nó đây rồi ! ………Thôi chết , anh quên mất , anh đã hứa với ba nó …..Vội vàng dừng lại anh bào nó :
-         Em vào nhà đi nhé ! Anh về đây !
-         Anh vào nhà chơi ………….-Nói đến đây nó chợt nhớ tới ba nó .
Nó hiểu điều làm anh lúng túng . Nó không nói gì thêm mỉm cười và bước vào nhà . Anh củng mỉm cười với nó ( ui đẹp giai wó ().() ) làm nó mài nhìn mà vấp ngã cái oạch (hix mê giai ) Xoa xoa đầu gối , nó chào anh lần nữa rồi chạt tít vào nhà , quê quá >< !
Lao vào giường với tốc độ khủng khiếp , nó ôm chăm rúc đầu vào , cừơi khúc khích ! Chẳng hiểu sao nó vui đến vậy , nó vui vì những việc “không đâu”  . Nhớ lại gương mặt anh lcú nó vấp ngã , ôi …. Sao nó vô ý thế chứ , làm hỏng mất hình tượng …nó lại cười !
Ki….iiiiiiiiiiii………nnnnnnnnnnnnnngggggggggggg Koooo……..ooooooooonnnnnnnnnnnnggggggg
Tiếng chuông cửa , ………Anh quay lại tìm nó sao ?? Nó vùng dậy chạy ra cửa ( hết 2 tầng lầu + 1 cái sân => nhỏ này khỏe khiếp >< hok bjk nó ốm kiểu gì nữa !!!! ) Thấp thoáng xa xa là một dáng cao ráo , tay dút vào túi quần , trông rất Kool …….
-         Anh Tú tìm em hả ……………………-5s sau khi người đó quay đầu lại , nó hét toáng lên – Aaaa.aaaaaaaaaaaaaaaa………………..aaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaa !
-         Cái cô này im đi không ! Người ta tưởng cô điện kìa , …..sao lần nào gặp tôi cô cũng hét thế nhỉ , ….. con gái gì mà …….
Nó đứng ngớ ra . Tên Tuấn chết tiệt , sao lại hay hù nó thế cơ chư . ( hix oan cho Tuấn wá , nó đâu có làm gì ….)
-         Thế cô tính cho tôi …đứng đường àh , … Tránh ra cho tôi vào nào
Tuấn đẩy nó ra , bước vào tự nhiên như đây chính là nhà của mình vậy .
-         Ey! Tên kia , đây là đâu mà ngươi dám vào hả ……….
-         Thì nhà cô , hỏi lạ ….đúng là đầu óc có vấn đề ….
-         Anh….Anh….
-         Tôi vào thám thính rồi còn lập kế hoạch ám sát cô nữa chứ , …………..để cô suốt ngày chạy rông với ông anh trai của tôi đâu có được ………
-         Anh ………. Anh muốn làm gì tôi ….?
-         Tiễn cô về tây thiên – Tuấn đáp gọn lỏn
-         Tôi với anh không có thù oán gì , cũng mới quen biết nhau , tại sao anh lại ……
-         Rồi cô sẽ biết ! Tôi cảnh cáo cô , đừng có lại gần anh trai tôi , …, anh ta không tốt đẹp như cô nghĩ đâu ……..… cũng đừng yêu anh ta , nếu không  , cô sẽ hối hận đấy !
Nó tức điên lên ! Từ nãy đến giờ nó đã nhịn tên này lắm rồi , bây giờ hắn còn dám nói thế về anh Tú ……..tên này chán sống rồi ……
-         Tôi không biết bao giờ anh giết tôi và vì lí do gì , tôi chỉ biết là bây giờ tôi sẽ giết anh , néu anh còn dám nói như thế nữa …….
-         Nếu cô làm được thì xin mời – Lại cái điệu cười ngạo nghễ đó
Nó tức điên lên nhưng không làm gì được , dù gì nó cũng là em anh Tú  ( với lại nó cũng đẹp chai , đập chết uổng >< )
-         Sao không đánh àh !?? Thế thì tại hạ về nhé ! hahaha…………….hahahaaaaaaaa
Nó đành ngậm ngùi đứng nhìn tên chết tiệt đó ngông ngênh đi ra , hậm hực , nó thề nhất quyết sẽ trả thù ….
-         Gruuuuuuuuuuuuuuưu ! Ngươi cứ đợi đấy , ngày mai đi học sẽ bít tay bà >< !
--------------
Sáng hum sau !
Có một con nhỏ đi học rất sớm , trên tay cầm 1 nắm ….cỏ ngứa , bộ mặt đắc chí kinh khủng ,….. Lâu lâu nó lại cười một cách rất ….dã man , khiến mấy con chim bay lởn vởn ở đó lăn đùng ra ….xỉu ! Hix ! Lớp đây rồi …khà khà ! Hình như nó là đứa đến sớm nhất thì phải …Mắt nó đảo nhanh đến chỗ ngồi của nó và ten Tuấn chết tiệt ấy ….hờ hờ ….
Sau một hồi loạt xoạt chà chà cái nắm cỏ chết tiệt ( nó phải đeo cả bao tay vào ^^ ) lên cái ghế . Nó đứng dậy ngắm nhìn cái công trình vĩ đại của mình ( mà thật ra là …không có thấy một cái gì khác bình thường cả ) .
-         Xong rồi , bây giờ thì chuồn thôi ….
-         Cái jì mà xong rồi với chuồn thôi ??
-         AaaaaaaaaaAAAAAAAAAAAAAaaaaaaaaaaaa- Nó hét lên , hix , muốn bể cửa kiếng !
-         Lại hét , giọng cô tốt thế này đi khóc mướn được đấy !
-         Lúc nào cũng hù tôi , anh là ma đấy àh …
-         Sao hôm nay co mặc đẹp thế , cứ như định đi …… chùi cầu tiêu ! Hehehe
Nó ngó xuống bộ đồ đang mặc ! Hix ! Hình như là hơi nổi …… Một cái nón bơi , bịt mặt , bao tay , ủng ….. và cả một cái tạp dề hình trái tim …. Hix ! Tại nó sợ ngứa chứ bộ …Mém nữa mặc thế này mà chuồn ………lên khối 12 thì khổ .
-         À ờ - Nó lấp lửng – Hôm nay tôi…. Đi lao động …..Mà sao anh nhiều chuyện thế …
-         Vậy thì thôi , làm jì kệ cô , tránh ra cho tôi vào chỗ , ngáng đường quá ,….
-         ( Hờ hờ , ngồi đi “con” , cho biết thế nào là chọc “bà” ….)
-         CÔ làm gì mà cười như điên thế ! Mặt tôi đâu có dính lọ nghẹ !
Nó cừơi nham nhở 1 cái nữa rồi xách cặp bước thẳng , không quên tháo mấy cái phụ kiện lằng nhằng ra ! Ôi đời đẹp làm sao ! Tung tăng tung tăng , nó nhảy chân sáo ra ngoài mà không để ý là tên Tuấn vẫn chưa ngồi vào ghế …
Sau một hồi lánh nạn trên khối 12 , phải nói là bay bổng trên ấy mới đúng , nó bò về lớp . KHông biết cái tên chết tiệt ấy đã gãi rách da chưa , hehe ! Cho chừa !
Bước vào lớp , nó thấy thật kì lạ . Tên Tuấn vẫn ngồi điềm nhin nhìn ra cửa sổ không có vẻ gì là ngứa như nó tưởng tượng . KHông thể , người bán cho nó đã khặng định cỏ này rất hữu hiệu cơ mà . KHó hiểu quá .
KHông có nhiều thời gian cho nó nghĩ vì đã vào tiết rồi . Tiết này là tiết của bà cô Hóa ! Ôi sao mà khô khan ! Bà cô này cực khó , cứ vào tiết là y như rằng nó không thể nào chịu nổi ! Hên là có cái trò đá chân đập tay với tên Tuấn không thì nó gục từ đời nào rồi  .
-         Học sinh đứng !
-         ( hix ! lớp 10 rồi mà còn chơi cái trò này )
Ngồi xuống ghế nó bỗng đứng bật dậy ! Chết ! Lỡ tên Tuấn đó đổi ghế với nó thì sao ?? Tên này ranh ma lắm ! Hix ! Nó không biết rằng bà cô đang nhìn nó chằm chằm …
-         Em Lê Xuân Linh !
-         …..
-         Em Lê Xuân Linh ! Em có nghe tôi gọi không đấy !
Đến lúc này nó mới nghệt mặt ra ! Chết thật , bị bà cô này chú ý là tiêu rồi >< TT_TT ><
-         Dạ thưa cô ….
-         Em làm gì  mà đứng như trời trồng giữa lớp thế hả …
-         Dạ em ….- Hàng loạt lí do chạy xẹt qua đầu nó – em …..
-         Bạn ấy muốn chào Bác Hồ thôi mà cô – Tên Tuấn cừơi nửa miệng xen vào -  Ngày nào không chào tấm ảnh ấy một lát là bạn ấy không chịu được !
Lớp nó cười rần rần lên ! Tên Tuấn đáng ghét ….
-         Thôi được rồi ,  cô ngồi xuống đi ,…. Tốn hết thời gian , ….Thôi hôm nay tôi không trả bài , vào học thôi .
Lớp nó hú lên như một bọn khùng . Hừ …. Nhưng nó vẫn không ngồi xuống được , lỡ ……..
-         Sao em vẫn chưa chịu ngồi xuống ….
-         Dạ em ….em ….
Trời ơi , nó biết nói thế nào bay giờ , chẳng lẽ …..
-         Sao ?- Bà co bắt đầu bực , chết thật !
-         Dạ ….. dạ ….. Hôm qua em bị ba ….đánh ! Hôm nay bàn tọa …đau quá nên không ngồi được ạ !
Lớp nó lại cừơi một cách man rợ ! Hix , hối hận không kịp nữa rồi ….. Thần khẩu hại xác phàm ! Phen này thì nó chết thật ….hix . Lời nói ra không thu lại được nữa …. Bà  cô giận tím mặt .
-         Cả lớp im lặng . Em Linh , em đang đùa với tôi đấy àh ?? Ngồi xuống ngay cho tôi !
Đến lúc này thì có cho vàng nó cũng không dám làm trái . NÓ từ từ ngồi xuống , trông cái mặt tội nghiệp đến khổ . Thôi xong đời nó rồi , hixhix ! Hôm nay là cái ngày gì thế …. Nó ngồi xuống , …..Sao không có chuyện gì xảy ra nhỉ ?? Không ngứa ngáy gì cả … Há há ! Nó cười thầm ! Chắc tại nó nghĩ linh tinh thôi ….Phen này về phải xử ông bán hàng đó mới được , dám lùa nó …. Nhưng cũng hên , chứ nếu không thì ….
Nhưng nó không biết rằng , tên ngồi cạnh nó đang cừơi rất dã man còn một người khác nữa thì bắt đầu gãi …..
-----------------------------------
Những cơn ngứa càng ngày càng kinh khủng hơn khiến nạn nhân tội nghiệp bật ra khỏi ghế . Gãi ….gãi ….. Ôi sao mãi khôg hết ngứa . Nạn nhân bắt đầu nhảy tưng tưng như con CĂng-gu-ru ! ^^ !
Lớp này hôm nay hên thiệt ! Có biết bao nhiêu trò hề để xem ! Hết vụ cái mông ….cái mông …. Giờ lại đến vụ Căng-gu-ru của ………..bà cô dạy hóa ! Tụi học trò cười như chưa bao giờ được cừoi , cười muốn nổ tung cả cái trường này luôn ….như chợ vỡ !
Bà cô thì khỏi phải nói . Nhăn bên này nhó bên kia , cái thân hình béo nục nịch trong chiếc áo dài cứ núng nính …. Gãi bên này gãi bên kia …
Còn nó thì khỏi phải nói , nó nhìn tên Tuấn bằng ánh mắt rực lửa ….Tên này cứ cười miết ………cái điệu cười nửa miệng ……….
Thầy giám thị bứơc vào ! Lớp nó ồn quá mà , kiểu gì giám thị chả nghe ! Sau khi nhìn cái đệu bộ tức cười lộn ruột của bà cô Hóa , ông giám thị ráng nín nhịn để không bật ra âm thanh gì “lạ” ^^ e hèm một tiếng . Lớp im lặng lại một chút , đâu đó vẫn còn tiếng rúc rích vì nhịn cười không nổi.
Trấn an cô hóa bằng một nụ cười , ông giám thị từ từ tiến tới cái ghế …
Hix ! Nó bắt đầu chột dạ , chết rồi trời ơi …………. Sao trời không thương con thế hả trời !
-         Ai trét cỏ mắt mèo lên ghế của cô thế này ??
-         …………..( Cả lớp im lặng )
-         Ai ?? Khai mau ! Đừng để thầy điều tra ra được tội sẽ nặng lắm đấy ………….
-         …………( lớp vẫn im lặng còn nó vì sợ quá nên đờ người ra ! )
-         ……..Mà hình như ghế này không phải ghế của giáo viên ! – Ông giám thị lật ghế lên xem ( Trên ghế có ghi vị trí để học sinh ngồi đó có ý thức “bảo vệ của công”)– Đây là ghế trong cùng của hàng thứ ba , dãy bên trái ! Em nào ngồi chỗ này đứng lên !
Tên Tuấn lúc bây giờ lo ra mặt còn nó thì thở phào nhẹ nhõm ….Nhưng mà lỡ hắn đổ tội cho mình thì sao – Nó lo lắng ! Tên này gớm lắm >< !
-         Tại sao ghế em lại ở đây – Ông giám thị bắt đầu chất vấn hắn , tim nó gần như ngừng đập vì sợ ....Tên Tuấn khẽ liếc xuống nhìn nó
-         ( Tuấn ơi , ta xin mi , đừng nói , hixhix , ta không muốn bị chiếu tướng đâu ……) – Ánh mắt nó như van xin , long lanh long lanh :o3 ^^ !
Tên Tuấn chợt đỏ mặt quay đi !
-         Tại sao ghế em lại ở đây ! –Ông thầy giám thị nhắc lại lần hai !
-         Anh khỏi phải hỏi ! Anh cứ bắt nó lên phòng giám thị cho tôi . Phải kỉ luật thì tụi học sinh này mới biết sợ là gì ………….- Không khí như chùng xuống khi bà cô nói xong câu này . Cả lớp chìm trong im lặng đáng sợ.
Nó chợt thấy cắn rứt lương tâm wá ! NÓ cũng chỉ muôn chọc cho tên Tuấn biết lợi hại thôi , ai ngờ sự việc lại ra thế này …………… KHông thể để hắn bị phạt được , dù gì thì cũng chính là nó chét . Lỡ mà anh Tú biết chuyện thì nó nói sao với anh đây ?? Nghĩ đến đấy nó chợt bật dậy nói dõng dạc :
-         Thưa thầy , người làm việc đó chính là ……..
-         Là em – Nó chưa kịp nói thì tên Tuấn đã cướp lời nó – Thưa thầy , chính em đã làm , đó cũng là ghế của em , em sẽ lên phòng giám thị củng thầy .
Nói rồi tên Tuấn đẩy nhẹ nó ra , bước ra khỏi lớp .  
-------------------------------
Nó lặng ngắt nhìn Tuấn bước đi …vào cõi chết …thay nó ! Hix !Lên phòng giám thị không phải là chuyện chơi ! Ít nhất cũng bị banh ta lông với mấy ông thầy , … tiếp theo là hạ hạnh kiểm , kí biên bản rồi phạt quỳ hay chùi nhà vệ sinh một tuần ……. Tên này …làm nó động lòng trắc ẩn quá ! Sao hắn lại nhận nhỉ …Sao hôm nay hắn hiền thế … Sao …… Ôi , ……….Nó phải làm cái gì đó đi chứ không thể để như thế này được ! Nó làm nó chịu , quân tử mà ! ^^ !
Bà cô liếc nó mấy cái sắc lẻm :
-         Em Linh ! Sao còn chưa ngồi xuống học ? – Giọng bả đay nghiến – Hay em cũng muốn lên phòng giám thị ??
Như chỉ chờ có thế , nó đáp một tiếng gọn lỏn :
-         Dạ - Rồi phóng ra khỏi lớp
Ba cô ngơ ngác , cái mặt mỡ chảy dài ra , chả hiểu lũ học sinh này bị cái quái gì , con đám dưới lớp cứ cười khúc khích , hôm nay vui quá mà ! :D !
-         Im lặng nào , … rồi các cô cậu xem …tôi sẽ không để hai anh chị đó yên đâu ! Bây giờ thì học thôi , đúa nào còn cười nữa tôi cho lên phòng giám thị hết !
Lớp chả đứa nào dám cười nữa  ! Giọng bà cô lại đều đều phát ra như cuốn băng Cat-set ….
 ----------------------
Nó phóng ra khỏi lớp và hướng thẳng tới phòng ….hiệu trưởng ! Chỉ có cô hiệu trưởng “iu” dấu mới có thể cứu nó va tên Tuấn “chết tiệt” ấy được ! Cô ơi ! Làm ơn cho cô ở trong phòng đi …..Lầu ba , …một hai ba bốn …Lầu hai …một hai ba bốn ….Lầu một …. Một hai ba bốn ….Hixhix ! Băng qua một cái sân rộng ….Lại lầu một ….một hai ba bốn ….Hix , tên kia , đừng nói năng tầm bậy gì trước khi ta và cô hiệu trưởng đến nhé …. Lầu ba …hộc hộc … Nó thở không khác gì con “ấy” , sao nó lại vì tên chết tiệt ấy mà chạy thế nhỉ …..Ôi đến điên mất thôi !
Phòng hiệu trưởng đây rồi ! Nó đẩy cửa cái rầm :
-         Cô ơi , mau cứu bạn Tuấn không bạn ấy “toi” dưới phòng giám thị mất …lỡ bị hạ hạnh kiểm thì chết ….Tất cả là do em làm , không phải bạn ấy làm đâu ạ , cô ơi  , cô …….- Nói đến đây nó á khẩu vì cảnh tượng trước mắt , mắt mở tròn ngac nhiên
-         Tôi tưởng cô sẽ hét nữa chứ …
-         Anh …Sao anh lại ở đây ??
-         Cô tưởng tôi ngốc như cô sao , biết chắc là không sao tôi mới nhận dùm cô chứ nếu không ….Chả biết ai dở hơi chạy hồng học lên đây …
-         Anh có im đi không , nếu không phải vì …..…. 
-         Thôi được rồi hai đứa – Cô hiệu trưởng mỉn cười hiền hậu ! – Hai đứa về lớp được rồi , chuyện này cô sẽ làm việc với thầy giám thị . Nhưng mà ….- Cô lấp lửng …
-         Sao hả cô ! - 2 đứa đồng thanh
-         Cô Vân dạy hóa rất khó , cô sợ cô Vân sẽ không bỏ qua cho hai em đâu !
-         Cô khỏi lo- Tên Tuấn nói- Tụi em biết cách xử sự mà !
-         Em nói vậy thì cô yên tâm rồi ! Thôi , hai đứa đi đi !
Đây là lần thứ hai nó vào phòng hiệu trưởng , mà lần nào cũng liên quan đến Tuấn ! Tên này chắc là oan gia của nó quá ! Lết từng bước nặng nhọc xuống cầu thang , nó mệt mỏi ! Xem ra ước mơ đi học không bị chú ý của nó tan thành mây khói rồi ,….Chỉ tại cái tên này chơi ác …
-         Sao anh chơi ngu thế , sao lại đổi ghế cho bà cô “giết ng` không dao” ấy ?? Phen này thì tôi với anh không yên thân với bả rồi …
-         Ai bảo cô chét lên ghế tôi , làm thế cho cô chừa …
-         Anh còn nói thế được nữa ….
Nó tức nổ cổ ra . Sao nó lại có thể lo lắng cho tên này chứ nhỉ , đúng là phí hoài công sức mà …
------------------
Nhìn mặt nó ấm ức phụng phịu , tên Tuấn chợt thấy nó dễ thương lạ . Không hiểu sao , từ lúc gặp nhỏ ngốc này , Tuấn không rời mắt khỏi nó được ! Tại nó xinh ?? KHông phải , chỉ là có một cái gì đó rất đặc biệt , rất thu hút , …Nó làm Tuấn quên đi những ngày tháng đã qua ……..Tuấn thích cãi nhau với nó , mỗi lần như thế , Tuấn thấy thanh thản hơn rất nhiều ….Chỉ tức mỗi cái , nó chỉ quan tâm đến Tú mà chả quan tâm đến Tuấn , coi Tuấn như kẻ thù . HÔm nay thấy nó lo cho Tuấn , Tuấn vui lắm , ít ra nó cũng không ghét Tuấn , ít ra , vẫn còn có người quan tâm đến Tuấn ……
 
Năm tiết học thật là mệt mỏi ! Nếu không ngồi chí chóe với nó chắc Tuấn gục rồi ! Hôm nay Tú không đi chơi với nó mà về nhà ! Thế là tối nay Tuấn được ăn cơm nhà rồi , khỏi phải ra tiệm , …. Tú nấu ăn ngon lắm ^^ ! Tuấn rất yêu Tú nhưng không dám nói ra , ….Chắc Tú cũng biết thế nên chả bao giờ trách mắng Tuấn mỗi khi Tuấn hỗn láo hay làm gì có hại với Tú . Sống trong ngôi nhà ngột ngạt bên Anh , ai cũng có nỗi khổ riêng !
RrreeeeeeeeeeeeeeeeeeeEENNNNNNNgggggggg
Điện thoại , Tú vẫn còn trong bếp , một cuộc gọi từ Anh quốc …. Tuấn chạy vào phòng ….
-         Hello ! Tuấn Matthew here …who is speaking ? ( Tuấn đây , ai đang gọi thế ?? )
-         It’s me !  ( Là tôi đây ! )
-         Oh ! …Mother Elly ….. ( Ơ , mẹ Elly …)
-         Yes ! U remember me , so luckly .. ( Cậu cũng còn nhớ tôi là mẹ cậu nữa hả , may nhỉ …)
-         Of course I remember U , my mother …… ( Tất nhiên là con phải nhớ rồi , mẹ  của con mà  …)
-         So you remember your mission ? ( Thế thì chắc cậu cũng nhớ nhiệm vụ của cậu chứ  …?)
-         My mission ? Ah yes … ( Nhiệm vụ ư , àh ..)
-         Hurry up ! I don’t want to wait ! If you can’t do , I’ll do it ! ( Hãy nhanh lên ! Tôi không muốn chờ đợi thêm nữa , Nếu cậu không làm được , tôi sẽ làm ! )
-         Don’t worry , I’ll finish soon . I’m here ‘cause of this mission . Good bye . ( Me khỏi cần lo lắng , con sẽ làm xong sớm thôi , con ở đây là vì nhiệm vụ đó mà , …. Tạm biệt mẹ ! )
Tuấn chợt nhớ lại lí do mà mình có mặt ở đây ! Tuấn đã quên mất việc mình phải làm !Ở đây yên bình quá …. ở đây Tuấn mới biết thế nào là một con người thật sự , một học sinh thật sự ………….
-         Ai gọi thế Tuấn ?- Tú đã đứng sau lưng Tuấn từ lúc nào
-         Mẹ Elly ! Không có chuyện gì liên quan đến anh ! Anh đi ra cho !
Tú nheo mày ! Mẹ Elly ư ! Phen này có chuyện rồi , mẹ Elly gọi tức là có chuyện chẳng lành , nó sẽ gặp nguy hiểm mất !
-----------------------
Tuấn nằm trong phòng . Hình ảnh con nhóc chạy hộc tốc lên phòng hiệu trưởng hiện lên trước mắt Tuấn ! Tuấn sẽ phải làm gì đây ?? Thời gian qua Tuấn đã quên mất , thật sự đã quên mất tất cả những việc mà mẹ Elly dặn , bây giờ Tuấn phải làm sao ?? ………….
---------------------
-         Mẹ Elly ư ? – Tú lẩm bẩm - …………Mẹ Elly ………Sao quá khứ cứ mãi đeo đuổi người ta thế ….Quá khứ , ………….
--------------------
Một tuần kể từ ngày Vy sang Anh . Ngày nào Dale cũng đưa Vy đi khắp nơi , không thì ở nhà chăm sóc mẹ con Vy . Dale không quan tâm đến công việc hằng ngày của ông nữa ! Công việc ở công ti bị đình trệ vì Dale biến mất không dấu vết …..Điện thoại tại nhà bị cắt đường dây , diện thoại di đông thì tắt máy , Dale không muốn bất cứ ai làm phiền trong lúc này .
RrrrrrrrrrrrrrrrEEEEEEEEEEEEEEEEEEnnnnnnnnggggggggggggggggg
Tút …………………tút tút …………….
-         Hừ ! Nó đi đâu thế nhỉ  ! Sao cả tuần rồi không nhấc máy ………….Ta phải đến nhà nó mới được !
-         Vâng thưa chủ tịch !
Chiếc xe màu đen đỗ xịch trước ngôi biệt thự ngoại ô London . Một người phụ nữ đứng tuổi , ăn mặc rất sang trọng bước ra . Bà nhìn ngôi nhà mang phong cách phương Đông , khẽ nhíu mày - một quý tộc Anh không thể sống trong ngôi nhà thế này được – bà thầm nghĩ . Không biết thằng con bà bị cái gì , từ lần đầu tiên từ Việt Nam trở về , nó như người mất hồn . Nó xây ngôi biệt thự này rồi ở riết tại đây mất mấy tháng . Khi trở lại công ti , nó mở rộng kinh doanh sang châu Á , nó làm cái việc mà bà chả nghĩ tới bao giờ . Lần này từ Việt Nam trở về , nó lại trở chứng biến mất . Cái gì đã khiến nó như thế ?? Bà không biết , ý nghĩ đó khiến bà khó chịu , có chuỵên gì mà Dale không nói cho bà biết , chuyện gì , ………….
----------------------
 Chuông cửa reo , Dale nhìn ra ngoài , chiếc xe màu đen , màu yêu thích và cũng là màu đặc trưng của mẹ ông :
-         Có lẽ không trốn được nữa , phải đối mặt thôi ! – Ông nhìn Vy và đứa con nhỏ , nói bẳng tiấng Việt – Mẹ anh đã đến , em chuẩn bị chào mẹ đi nhé – Anh mắt ông nhuốm màu lo lắng
Vy ngac nhiên đôi chút khi ông nói chuyện với cô bằng tiếng mẹ đẻ , nhưng rồi cô mỉn cười gật đầu . Cô biết ngày này rồi cũng sẽ đến và cô đã chuẩn bị từ lâu lắm rồi .
Cả ba người ra đón mẹ Dale ở cổn ngôi biệt thự . Bà có vẻ hơi ngạc nhiên khi thẩy Dale đi cùng một cô gái lạ hoắc cúng một thằng bé , nhưng rồi bà đi thẳng vào nhà bằng dáng vẻ của một quý tộc . Trông bà sang trọng đến mức không ai có thể phủ nhận nguồn gốc cao quý của bà .
Dale nhận thấy trong mắt bà vẻ không hài lòng , ông nắm chặt tay Vy .
----------------------
-         Cái gì ??
-         Đây là vợ con  – Dale lặp lại một lần nữa .
Có vẻ như mẹ Dale không tin hoặc cố tình không muốn tin . Cô gái này ư , vợ Dale , một đứa con gái bé xíu , nhà quê làm sao có thể xứng với con bà …Cái dân An-Nam-mít , cái giống ngừơi hạ đẳng ấy sao ??
-         Con đang đùa đấy àh ??
-         Con không đùa mẹ àh ! Mẹ nhìn thấy chứ , đây là vợ con và đây là con của con ! Mấy ngày nữa con và Vy sẽ đi dăng kí kết hôn …
-         Không được ! – Mẹ Dale đập bàn giận giữ hét lên – Không thể được ! Thế này thì còn gì là danh dự của dòng họ nữa ! Không thể được !
-         Mẹ , đây là vợ con, không phải là vợ của cả dòng họ !
-         Ta không cần biết , …. Vợ con là Elly , Elly con nhớ chưa !
-         Con không yêu cô ấy .
-         Elly là người cả dòng họ chọn cho con . Con không thể làm trái ý cả dòng họ được ! HƠn nữa ta không cho phép dòng máu tạp chủng  này có mặt trong gia tộc của ta !
Nói rồi bà đứng dậy bước ra , không quên ban tặng cho Vy một cái nhìn khủng khiếp .
----
Không xong rồi ! Mẹ ông là người vô cùng kiên định . Một khi ba đã không chấp nhận ai thì sẽ không bào giờ ! Dale tiễn mẹ ra đến cổng :
-         Nếu con không sớm thu xếp thì con đừng trách mẹ đấy !
-         Mẹ …….
-         Mẹ không đe dọa suông bao giờ đâu !
Cánh cửa xe hơi đập mạnh một cái  biểu thị cho sự tức giận của bà , tiếng xe hơi xa dần …
Dale thật sự mệt mỏi . Đủ lắm rồi . Cói dòng họ này áp đặt lên ông như thế là quá đủ , suốt 30 năm trong cuộc đời ông , thế là quá đủ , ông sẽ không bao giờ chịu khuất phục nữa .
Vy bước đến cạnh ông . Nãy giờ Vy không hiểu họ nói gì nhưng qua thái độ , cô cũng đoán được phần nào . Cô chính là nguyên nhân gây ra cuộc nội chiến này ! Vy nhẹ nhàng nhìn Dale
-         Nếu như e là nguyên nhân thì xin a hãy cho 2 mẹ con e về VN . E ko muốn vì e mà gia đình a bất hòa với nhau .
-         E ko phải đi đâu hết – Dale nheo mắt cười buồn – Mà chúng ta sẽ cùng đi (^^) !
-         Còn Elly ??
-         Elly ư ??-Dale ngạc nhiên khi thấy Vy hỏi như vậy , cô hiểu cuộc đối thoại giữa ông và mẹ ông sao ?? – Cô ấy là bạn thân từ thủa nhỏ của anh, anh chỉ coi cô ấy như em gái , …Chắc cô ấy sẽ hiểu cho chúng ta ….em yên tâm đi !
Vy lại mỉn cười khiến Dale thấy vững tâm hơn . Vy đúng là một nửa còn lại mà Chúa đã ban cho ông – Tạ ơn chuá ! Con sẽ bảo vệ cô ấy !
Dale không muốn chạy trốn , nhưng ông muốn được yên với người ông yêu ! Ông và Vy sẽ đến đó , nơi mà mẹ ông không biết , nơi mà tâm hồn của ông tìm được những ngày tháng yên bình !
 
---
Khuôn mặt đầy lo lắng của anh thám tử kiêm ………….. giúp việc (:D) chạm phải ánh mắt sác lạnh của mẹ Dale :
-         Thưa bà chủ , cậu Dale đã mất tích rồi ạh . Không có ở công ti , không ở nhà , tất cả các căn hộ riêng đều không thấy . Người đàn bà bé nhỏ ấy cũng mất tăm …
-         Hừ ! Nó ăn gan hùm rồi hay sao mà dám …. Tìm bằng được nó cho ta , bằng mọi giá !! – Mẹ Dale gắt lên , lửa giận phừng phừng trong mắt bà ….
-         Có chuyện gì mà “mẹ” giận quá vậy ??- Một giọng nữ  vang lên , phá tan bầu không khí nặng nề trong căn phòng !
-         Ah ….Elly – Bà nhẹ giọng lại -…Con đây rồi , cả tuần nay mẹ tìm con không thấy , con đi đâu vậy  ??
-         Con có việc với đối tác bên Mĩ , giờ mới về được ạh ! Mẹ có khỏe không , …..mà có chuyện gì đã xảy ra ư ??
-         Phải ! Chuyện lớn đây ! ….-  Nói rồi bà kể lại câu chuyện cho Elly nghe và chờ đợi phản ứng  
 
-         ................... Có thật là như thế không ?? Mẹ ??
-         Thật con àh ……..Nó đã biến mất năm ngày nay rồi , mẹ không thể nào nghĩ ra được bây giờ nó đang ở đâu nữa , …
-         Con sẽ không để yên cho con  nhỏ đó đâu , …. KHông có chuyện gì của anh ấy là con không biết , mẹ đã tìm hết ở đây chưa ??
-         Mẹ tìm hết rồi con ạh ! Nhưng nó cứ  như  tan biến vào không khí vậy !
-         Vậy thì chỉ còn hai khả năng , một là anh ấy trở về Việt Nam , hai là đi đến nơi đó ………Không , anh ấy sẽ không trở về Việt Nam , anh ấy sẽ đến nơi đó ! Mẹ đi cùng với con chứ ??
-         Nhưng đi đâu cơ ??



-----------------

Thảo nguyên xanh mướt một màu . Cánh đồng cỏ trải dài ngút mắt , ánh sáng chiều dịu dịu làm cho cảnh vật lại càng thêm êm đềm .
Cậu nhóc nhỏ nghịch ngợm , chạy quấn quanh chân ba mẹ rồi lăn dừng ra cỏ . Gió mơn man trên khuôn mặt tuấn tú . Được một lúc, cậu bé đã chìm vào trong những giấc mơ đẹp, miệng mỉm cười nhẹ tựa như một thiên thần …
Những áng mây lơ đãng trôi lâu lâu lại giật mình bởi tiếng cười khúc khích nhỏ nhẹ của một cô gái … tiếng cười hạnh phúc ngập tràn …
Dale nhìn Vy mãi làm cô đỏ mặt, cô cúi xuống hôn lên gương mặt thiên thần của đứa con. Cô lại mỉm cười, hạnh phúc là thế đấy, và cô biết mình đang rất hạnh phúc. Dale cũng vậy, ông ôm Vy vào lòng, nhẹ đặt một nụ hôn lên đôi môi chúm chím đỏ mọng của cô gái mà ông yêu … Bây giờ tất cả đối với ông đều không có giá trị, trong mắt ông chỉ có Vy và đứa con. Ông mù quáng ư? Không! Chỉ là ông đã làm Vy mất mát quá nhiều, và bây giờ ông muốn đền bù lại bằng tất cả tình cảm của ông , tất cả những gì mà ông có thể làm …
Trời chiều trong vắt không gợn mây nhưng lòng người thì đang gợn sóng . Tình cảm của hai con người yêu nhau như ngàn đợt sóng dâng trào, lớp này tiếp theo lớp khác, ngày một lớn hơn, mạnh hơn, tròng trùng điệp điệp nhưng cũng có tình cảm của hai con người khác, một người thì tức tối còn một người thì ghen ghét cũng đang bừng lên như ngọn lửa ngút trời không thể nào dập tắt. Người ta hay bảo như thế là “có sát khí” nhưng dù sát khí mạnh đến mấy thì cũng không thể xâm phạm vào cái khoảng trời riêng của Dale và Vy! Nhưng những con người có dã tâm thì không chỉ có sát khí mà họ còn có gan để hành động nữa, dù những hành động ấy có tàn nhấn, vô lương tâm, …. Người ta thường nói con người khi yêu thường mù quáng mà! Ai mà chả như vậy cơ chứ!
Elly nắm chặt tay, dường như cô ta không thể chịu nổi khi hấy Dale cười hạnh phúc bên một cô gái khác mà lại chính ở nơi này! Nơi đây là nơi chứa đầy ắp những kỉ niệm của Dale với Elly. Hai đứa quen nhau từ khi còn bé xíu, khi hai gia đình đưa con cái của họ đi du lịch tại đất Alaska này.

Em mới viết đến đây thui ạh >< ! bí gòy :D !


 
#1
    nhoc_loc_choc15

    • Số bài : 16
    • Điểm thưởng : 0
    • Từ: 18.01.2008
    • Trạng thái: offline
    RE: TRuyện dài : It's hard to say but ... I love you ! ( tự sáng tác ) 23.01.2008 07:29:21 (permalink)
    Thảo nguyên xanh mướt một màu . Cánh đồng cỏ trải dài ngút mắt , ánh sáng chiều dịu dịu làm cho cảnh vật lại càng thêm êm đềm .
    Cậu nhóc nhỏ nghịch ngợm , chạy quấn quanh chân ba mẹ rồi lăn dừng ra cỏ . Gió mơn man trên khuôn mặt tuấn tú . Được một lúc, cậu bé đã chìm vào trong những giấc mơ đẹp, miệng mỉm cười nhẹ tựa như một thiên thần …
    Những áng mây lơ đãng trôi lâu lâu lại giật mình bởi tiếng cười khúc khích nhỏ nhẹ của một cô gái … tiếng cười hạnh phúc ngập tràn …
    Dale nhìn Vy mãi làm cô đỏ mặt, cô cúi xuống hôn lên gương mặt thiên thần của đứa con. Cô lại mỉm cười, hạnh phúc là thế đấy, và cô biết mình đang rất hạnh phúc. Dale cũng vậy, ông ôm Vy vào lòng, nhẹ đặt một nụ hôn lên đôi môi chúm chím đỏ mọng của cô gái mà ông yêu … Bây giờ tất cả đối với ông đều không có giá trị, trong mắt ông chỉ có Vy và đứa con. Ông mù quáng ư? Không! Chỉ là ông đã làm Vy mất mát quá nhiều, và bây giờ ông muốn đền bù lại bằng tất cả tình cảm của ông , tất cả những gì mà ông có thể làm …
    Trời chiều trong vắt không gợn mây nhưng lòng người thì đang gợn sóng . Tình cảm của hai con người yêu nhau như ngàn đợt sóng dâng trào, lớp này tiếp theo lớp khác, ngày một lớn hơn, mạnh hơn, tròng trùng điệp điệp nhưng cũng có tình cảm của hai con người khác, một người thì tức tối còn một người thì ghen ghét cũng đang bừng lên như ngọn lửa ngút trời không thể nào dập tắt. Người ta hay bảo như thế là “có sát khí” nhưng dù sát khí mạnh đến mấy thì cũng không thể xâm phạm vào cái khoảng trời riêng của Dale và Vy! Nhưng những con người có dã tâm thì không chỉ có sát khí mà họ còn có gan để hành động nữa, dù những hành động ấy có tàn nhấn, vô lương tâm, …. Người ta thường nói con người khi yêu thường mù quáng mà! Ai mà chả như vậy cơ chứ!
    Elly nắm chặt tay, dường như cô ta không thể chịu nổi khi hấy Dale cười hạnh phúc bên một cô gái khác mà lại chính ở nơi này! Nơi đây là nơi chứa đầy ắp những kỉ niệm của Dale với Elly. Hai đứa quen nhau từ khi còn bé xíu, khi hai gia đình đưa con cái của họ đi du lịch tại đất Alaska này. Elly bắt đầu mến Dale từ đấy , vậy mà ………Elly cùng mẹ Dale ở trong một khách sạn cách đấy không xa, họ bàn tính kế hoạch để tách Dale và Elly ra.
    -         Mẹ ơi! Chẳng cần lằng nhằng làm jì, …cứ cho cô ta 1 phát là xong!
    Bà mẹ Dale nhìn ra ngoài cửa sổ, ánh nắng yếu ớt xa xăm đang nhè nhẹ thả xuyên qua cửa sổ, soi sáng khuôn mặt bà, nó vương vất một nỗi buồn. Bà đã quên nơi này từ lâu,…..
    -         Mẹ! mẹ có nghe con nói không vậy ?
    -         Àh ừ, ….. tại sao con lại nghĩ Dale ở đây?
    -         Dale đã mua một trang trại cách đây không lâu, lúc ấy con tò mò hỏi anh ấy mua để làm gì thì anh ấy bảo anh ấy thích ở đây và về già anh ấy cũng sẽ về đây ở… con cứ tưởng sẽ là người anh ấy chọn để đi suốt cuộc đời , không ngờ ….Mẹ , mẹ phải lấy lại công bằng  cho con …
    Mẹ Dale lại cười buồn . Elly có vai trò rất quan trọng đối với Dale. Cô ta thông minh nhanh nhẹn, hiểu biết thị trường cách làm ăn, nhà cô ta lại có gia thế lớn, nếu có cô ta giúp sức Dale sẽ không còn lo gì nữa. cũng vì lo xa như vậy nên bà mới ấn định trước cho Dale và Elly lấy nhaunhưng Dale lúc nào cũng gạt đi , bà cứ tưởng Dale ngượng,… bây giờ mới biết lí do, bà tức lắm! Thằng con trời đánh chả nói trước với bà một tiếng, đẩy bà vào tình thế bị động như thế này, Elly không phải là một người con gái tầm thường. bà chợt chạnh lòng khi nghĩ đến gương mặt của Dale khi ở bên đứa con gái ngoại quốc ấy, rạng rỡ hạnh phúc …bà chưa thấy nó cười như vậy bao giờ, kể cả khi nó ở bên bà lẫn Elly, tảng đá trong tim nó đã tan chảy mất rồi ….bà chợt thấy mình yếu lòng quá , rồi sau này Dale sẽ hiểu cho bà, bà nghĩ vậy, bà làm những chuyện này chỉ vì Dale, vì tương lai của Dale và cũng là vì cả dòng họ nữa, còn cả người chòng đã mất của bà, ông ấy cũng sẽ làm như bà mà thôi .
    Yên tâm với suy nghĩ của mình , bà bắt đầu suy nghĩ về kế hoạch tách Dale và cô gái ấy ra . bà không có nhiều kinh nghiệm trong chuyện này, nhưng có vẻ Elly rất thông thạo, và vì thế àm bà yên tam hơn. Làm những chuyện hạ đẳng như thế này là lần đầu tiên trong cuộc đời bà dù trước đây bà cũng đã làm một số c huyện không được hay ho cho lắm …Nhưng đó là trong làm ăn còn bay giờ …
    Elly là một con người nguy hiểm, nó chỉ muốn cho cô gái ngoại quốc ấy một phát, nhẹ nhàng và gọn lẹ, thế là xong,… Nhưng đó là người mà Dale yêu, và nó đã sinh một đứa bé …Ngày nào cũng đi rình Dale có lẽ nó đã hết chịu đựng nổi khi thấy Dale và ccô gái đó hạnh phúc như vậy .
    -         Elly àh !
    -         Mẹ đừng nói với con nữa , cả tháng rồi mà mẹ con mình vẫn dậm chân tại chỗ, … con không chịu nổi nữa rồi ! Nếu như mẹ không thể thì con sẽ làm .
    Nói rồi Elly tức giận bỏ ra khỏi phòng. Mẹ Dale lo lắng, Elly mà đã nhúng tay vào thì….không biết sẽ có chuyện kinh khủng gì xảy ra nữa . Bà sang phòng Elly ngay kế bên, nhỏ nhẹ :
    -         Thôi được rồi, mẹ sẽ làm với con,… Nhung phải bàn kế hoạch kĩ đã ….không nên manh động ngay….
    Lúc này Elly mới thôi phụng phịu , đôi lông mày giãn ra :
    -         Thế mẹ tính sẽ làm như thế nào ??
    -         Uhm, không nên giết co gái đó, nếu vậy Dale sẽ hận con và mẹ mãi mãi …
    -         Vậy phải làm sao hả mẹ _ Elly chột dạ, cô ta chưa nghĩ đến trường hợp này …
    -         Ta nên làm cách nào đó để Dale tự mình từ bỏ cô ta, đó mới là chác hay nhất.
    Con người là một giống vật, đôi khi rất hiền từ, đôi khi rất độc ác. Để thực hiện được mục đích của mình, họ có thể làm mọi thứ, dù bất kể viẽc gì và bất kì ai, …Đường đời thật lắm gian nan, mình không giết người thì người sẽ giết mình, thế thôi !
    ( “Cha ơi , hạnh phúc là gì hả cha??” ; “Hạnh phúc là đấu tranh, con à!” …..; Ai biết đấu tranh thì người đó sẽ có hạnh phúc, nhưng không phải cứ đấu tranh là được. Cái gì không phải là của mình thì có muốn cũng không được!)
     
    -         Mẹ àh ! Mẹ yên tam , cứ để việc này cho con ……Mẹ cứ về London đi, sắp xếp lai công việc ….rồi còn cả công ti nữa chứ ….việc ở đây cứ để con lo ! Sẽ không có chuyện gì đâu ….
    -         Ừh ! Bỏ công ti thế này mẹ không yên tâm, cái thằng ….con với chả cái ….
    -         Con sẽ kết thúc chuyện này sớm thôi ….
     
    --------------------------------------------
     
    Vy ngồi trong nhà nhìn ra ngoài. Một khung cảnh thật nên thơ hiện ra trước mắt Vy: những cánh đồng hoa dài bất tận, cỏ xanh mây trắng lững lờ trôi. Tuấn đang ngủ. Vy nhìn con mà lòng ngập tràn hạnh phúc. Hôm nay , từ sáng sớm Dale đã ra ngoài mua thêm chút vật dụng lặt vặt. Dale dặn Vy ở nhà phải khóa kín của, không được ra ngoài, không được trốn đi chơi, … ông làm như cô là con nít vậy! Nhớ lại gương mặt ông lúc đó cố tỏ vẻ nghiêm túc Vy lại bật cười. CHồng cô cũng có lúc trẻ con quá….
    Có tiếng chuông cửa, chắc Dale về rồi. Sao nhanh thế nhỉ, mới có mấy phút thôi mà! Chắc Dale còn quên cái gì đó. Vy chạy ra, nấp sau cánh cửa …. Cửa khẽ mở ….
    -         Hù !
    -         Á ! What’re U doing ! ( cô đang làm cái quái gì thế )
    -         Oh ! Sorry ….who are U ? ( Ơ, ..xin lỗi tôi cứ tưởng …..nhưng chị là ai vậy ?? _ Vy nói bằng giọng tiếng anh bặp bẹ …)
    Elly không thèm trả lời. Dù gì thì Vy cũng không biết nhiều tiếng Anh, Dale mới chỉ dạy cô những từ và câu cơ bản nên nếu nói nữa chắc Vy cũng không thể hiểu và trả lời được. Vy im lặng.
    Elly đi khắp ngôi nàh mặc dù cô ta hơi khó chịu vì Vy cứ đi theo cô ta mãi. Elly tính hỏi nhưng lại thôi, sự kênh kiệu không cho phép cô ta nói chuyện với “hạng người” như Vy. Cô ta bước vào căn phòng trống cạnh phòng của Dale, ném cái vali xuống sàn nhà và định nhảy phốc lên giường nhưng trên giường có một đứa bé đang nằm ngủ. CÔ ta giật mình đứng đăm chiêu hồi lâu rồi bế thốc thằng bé dậy đưa cho Vy, đuổi cả hai mẹ con Vy ra ngoài một cách thô bạo ….. Vy không hiểu vì sao cô ta giận dữ như vậy nhưng cô cũng im lặng và đi ra …Cô cảm thấy con người này không đơn giản và cô cảm thấy sợ khi không có Dale ở bên cô lúc này.
    Elly thật sự tức giận khi thấy có người ở trong căn phòng cũ của cô ta trước đây. Tại sao Dale lại có thể như thế chứ ….cô ta không hiểu, chẳng lẽ cô ta không có một vị trí nào trong tim Dale sao ????
    <bài viết được chỉnh sửa lúc 25.01.2008 17:39:59 bởi nhoc_loc_choc15 >
     
    #2
      nhoc_loc_choc15

      • Số bài : 16
      • Điểm thưởng : 0
      • Từ: 18.01.2008
      • Trạng thái: offline
      RE: TRuyện dài : It's hard to say but ... I love you ! ( tự sáng tác ) 01.02.2008 19:32:43 (permalink)
       
      Ôi , dù gì thì cũng nghỉ cái đã ….chờ Dale về rồi tính tíêp ….Vừa nghĩ Elly vừa ngả mình xuống nệm. Một mùi ….đặc trưng của con nít bốc lên và Elly bắt đầu cảm thấy ướt ướt dưới lưng ….
      -          Cái quái gì thế nhỉ?? – Vừa nói cô ta vừa bật dậy ….
      Khỏi nói cũng biết …một “vũng” nước màu vàng vàng cộng với cái mùi khai không chịu được đang “hồn nhiên vô số tội” bám trên người Elly. Lần đầu tiên trong đời cô ta nếm mùi “con nít”. Mặt nhăn như cái bị rách, cô ta luống cuống vào nhà tắm, …. Xối xả xối xả ….Cái mùi ấy vẫn chưa thôi quấn quýt lấy Elly.
      -          Thế này thì còn làm ăn cái gì nữa cơ chứ! –Cô ta lầm bầm – Thằng nhóc chết tiệt, hết mẹ mày rồi sẽ đến mày ….không yên được với Elly này đâu !
      Tâm trạng bực bội khiến Elly không thể ở trong phòng được nữa . Cô ta bước ra ngoài, VY và đứa con nhỏ đang chơi duới phòng khách, thằng bé đã dậy và đang ríu rít cười đùa …Ném cái ra giường vào mặt Vy, Elly ra lệnh một cách rất bất lịch sự:
      -           Clean it !
      Vy không nói gì cả, cô nhẹ nhàng cuộn tấm ra lại và ném thẳng ra ngoài qua cửa sổ. Thái độ của Elly khiến Vy khó chịu. Nếu như cô ta không phải là khách thì Vy cũng không khách sáo đâu !
      Elly tức lắm nhưng không không thể xử Vy lúc này được, nếu không muốn hỏng chuyện. Dù đã hết sức kiềm chế nhưng Elly vẫn đứng trừng mắt nhìn Vy rất đáng sợ, Vy cũng nhìn lại bằng ánh mắt cương nghị, ánh mắt xuyên thẳng vào ánh mắt của Elly. Có vẻ như cuộc chiến bằng mắt này sẽ không bao giờ ngừng lại nếu không có một “vật lạ” xuất hiện trước cửa :
      -          Cái gì thế này ???
       
      Vừa nói Dale vừa đi thẳng vào nhà trên tay cầm tấm ra giường
      -          Sao lại ném cái này vào đầu anh ??
      Và tất nhiên là Dale nhìn thấy cảnh tượng đang xảy ra. Dale vội chạy lại giữa Vy và Elly và nhìn Elly bằng ánh mắt dò hỏi :
      -          Elly …Em ở đây làm gì vậy ??
      Hơi hụt hẫng vì Dale không tỏ ra thái độ gì khi thấy mình, Elly lặng thinh trong giây lát rồi lên tiếng :
      - Chẳng lẽ em không được đến ngôi nhà của CHÚNG TA sao , ….nếu như em không được chào đón ở đây thì em sẽ đi, được chưa ….
      Dale nhìn Elly rồi như chợt hiểu ra, ông mỉm cười :
      -          Anh đâu có nói thế, đây cũng là nhà của em mà, nhưng hình như em và Vy có hiểu lầm thì phải, anh thấy hai người hơi căng thẳng .
      -          Anh không biết gì thì thôi đi - Elly tiếp lời, chưa bao giờ Dale nghi ngờ cô bất cứ chuyện gì vậy mà bây giờ …
      -          Anh cứ tưởng em sang đây là vì mẹ anh . Anh xin lỗi - Dale cừơi hiền.
      Elly không nói gì nữa, có vẻ như cô ta không thích có người thứ ba ngồi nghe. Cô ta hứ một tiếng rõ to rồi quay lưng đi thẳng, không quên nói mấy câu :
      -          Em sẽ ở căn phòng cũ, anh liệu hồn đấy, ….đừng chọc tức em, anh biết chọc tức em là sẽ như thế nào mà ….à , giặt luôn cái ra giường cho em nhé …
      Dale thở phào. Elly vẫn như vậy, hãn còn con nít lắm, lỡ một cái là lại ăn vạ hoặc khóc nhè cho coi, con bé quen thói nũng nịu với ông rồi…
      Dale quay lại thì thấy Vy đang nhìn mình bằng ánh mắy dò hỏi, có một chút cảm giác khó chịu trong đôi mắt trong sáng của cô, có vẻ như Vy không có ấn tượng tốt lắm với Elly. Linh cảm cho Dale thấy có mầm mống của sự  rạn nứt. Dale cứ lúng túng nhìn Vy mãi mà chẳng biết nói gì .
      -          CÔ ấy là ai thế ??
      Cuối cùng thì Vy cũng lên tiếng, cô nhìn Dale và chờ đợi câu trả lời.
      “Rắc rối rồi đây!”- Dale nghĩ thầm, không biết phải nói với Vy như  thế nào về mối quan hệ của Elly và ông bây giờ ??
      -          Ờ thì …một cô em họ thôi mà !
      Vy hơi nhíu mày rồi im lặng quay đi. Chẳng lẽ Dale đã quên mất rằng hôm ở nhà ông mẹ ông đã nhắc đến Elly rồi sao, cô ấy không đơn giản chỉ là em họ của Dale, tai sao Dale lại phải nói dối Vy ?? Vy không hiểu và cô cảm thấy đau nhói ở ngực, cô cứ tưởng rằng Dale sẽ không giấu cô bất cứ một chuyện gì chứ ! Vy đứng dậy :
      -          Em đi nấu cơm đây- thất thiểu , cô bước vào bếp với những suy nghĩ nặng trĩu trong lòng .
      Dale thấy Vy không nói gì, ông thở phào nghĩ rằng  chắc Vy đã tin rồi … Nếu Vy mà biết Elly là người mà mẹ ông chọn cho ông làm vợ thì chuyện gì sẽ xảy ra ?? Vy sẽ hiểu lầm khi thấy ông thân thiết với Elly. Ông với Elly chơi với nhau từ nhỏ, tình cảm của ông với Elly là một thứ tình cảm gia đình trong sáng, ông không muốn làm tổn thương dứa em gái ( Elly) cũng như không muốn làm Vy lo lắng về mói quan hệ này. Nhưng …Vy thì đi nấu cơm còn Elly thì ngủ rồi , thế đống ra giường cộng với thằng quý tử của ông thì ai sẽ lo nhỉ …..Ôi …phụ nữ rắc rối thật!
       
      #3
        nhoc_loc_choc15

        • Số bài : 16
        • Điểm thưởng : 0
        • Từ: 18.01.2008
        • Trạng thái: offline
        RE: TRuyện dài : It's hard to say but ... I love you ! ( tự sáng tác ) 13.02.2008 08:58:04 (permalink)
        Elly nằm trong phòng, bực bội …Phải làm sao đây nhỉ, muốn Dale bỏ cô ta thì khó lắm ! Có lẽ phải làm sao cho cô ta bỏ Dale thôi !
        Nở nụ cười trên môi, Elly hình dung ra kế hoạch của mình ….
         
        SÁng, Dale dậy sớm, lại đi chợ ^^ ! Vy không biết tiếng Anh (Dale nghĩ thế) nên những việc cầ tiếp xúc với bên ngoài Dale làm hết. Vy chỉ ở nhà nấu nướng quét dọn và chơi với con. Dale không biết rằng trong những khoảng thời gian rảnh rỗi, Vy chăm chỉ học tiếng Anh nhờ sự chỉ dẫn của một người hàng xóm thân thiện, ông Paul. Ông rất quý mến Vy vì đúc tính khiêm nhường và chăm chỉ chịu khó của cô, ông coi cô như con cái trong nhà vậy. VY cũng rất kính trọng ông, ở đất khách quê người những tình cảm như thế này rất đáng trân trọng. VY rất muốn biết được tiếng Anh để có thể giúp đỡ Dale và có thể hiểu được ông nhiều hơn.
         
        Dale đi rồi, Vy nhẹ nhàng mở cửa định sang nhà hàng xóm thì nghe tiếng gọi giật lại. Elly ! Lại rắc rối rồi. Vy không hề thích Elly một tí nào, cô cảm nhận thấy ở người đàn bà này có những âm mưu xảo quyệt và thâm độc trái ngược với vẻ bề ngoài thiên thần …nhưng Dale không nghĩ thế và Vy cũng không muốn làm ông mất vui. Cô âm thầm chịu đựng Elly đã mấy ngày nay, cô ta cứ dính vói Dale như hình với bóng làm thời gian của cô ở bên Dale không còn được bao nhiêu. CÔ cảm thấy lo lắng mỗi khi thấy khoảng cách của Dale và cô không còn được như trước. KHông biết Elly muốn gì, Vy làm như không nghe thấy, cứ cắm cuúi bước đi.
        -          tôi biết cô hiểu những gì tôi nói, cô đứng lại, tôi có chuyện muốn nói với cô.
        KHông thể nào làm ngơ, Vy đành quay lại. Họ ngồi trên một cái ghế đá dưới gốc cây táo trong vườn, mặt đối mặt, nhìn nhau. KHông gian xung quanh thoáng đãng và nhẹ nhàng, tiếng gió thổi xào xạc ….
        -          Tôi nghĩ chúng ta cần nói chuyện – cuối cùng Elly cũng lên tiếng
        -          Tôi nghĩ chúng ta không có chuyện gì để nói cả - Vy tiếp lời
        -          Chuyện về Dale
        -          …………- Vy im lặng, cô không biết Elly có ý gì , cô nheo mắt vẻ không hiểu.
        -          Tôi nghĩ là cô biết cô và Dale không hợp nhau.
        -          ……………..
        -          Cô quá thấp kém so với anh ấy, một người bình thường không biết gì có thể chung sống với một hoàng tộc Anh sao ?? Cô tưởng có một đứa con là có thể yên tâm sao?? Cô lầm rồi, tôi sẽ không để chuyện đó xảy ra đâu !
        -          Tôi yêu anh ấy và anh ấy cũng yêu tôi, thế là đủ
        Elly nhìn Vy và cười khẩy
        -          Cô nghĩ cô yêu Dale ?? Lầm rồi, nếu yêu anh ấy, cô phải buông tha anh ấy ra, cô có biết vì cô Dale đã mất những gì không?? Công ti, gia đình , dòng họ, sự nghiệp, cô yêu anh ấy thế à ??
        -          Đó là do anh ấy tự nguyện, anh ấy không cần những thứ đó !
        -          Kể cả gia đình sao ?? Cô không nghĩ là mình quá ác độc sao?? Cô cướp đi người con trai duy nhất, niềm hy vọng của mẹ Dale, cướp đi đứa con tài ba của dòng họ, cướp đi người giám đốc tuyệt với của công ty, nếy côngt y phá sản hàng ngàn người sẽ mất việ làm sẽ không có chốn nương thân co hiểu khong ???
        -          Tôi …tôi ….- Giọng Vy nghẹn ứ lại – Tôi không quan tâm …không quan tâm – Nước mắt nhẹ chảy trên khuôn mặt cô.
        Thấy Vy đã bắt đầu xiêu lòng, Elly tiếp :
        -          Tôi nghĩ cô là một con người hiểu biết nên mới nói chuyện đàng hoàng với cô. Chắc tôi không cần phải nói nhiều với cô nữa.
        Elly đứng dậy:
        -          Tôi mong sớm nhận được câu trả lời từ co6, hãy suy nghĩ cho thật kĩ …
        Elly xoay lưng bước đi, bỏ mặc Vy ngồi đó, hai hàng nước mắt không còn kìm nén được nữa bật ra tấm tức
        Những điều đí Vy biết, Vy biết chứ, nhưng Vy không muốn nghĩ tới. Cô không muốn rời xa Dale nhưng cô cũng không nhẫn tâm khi thấy Dale từ bỏ gia đình vì cô. CÔ vẫn tự an ủi mình rằng Dale rất vui vẻ, mình không phải bứt rứt gì cả, nhưng …Có những góc trong trái tim Dale mà cô không thể hiểu nổi. Cô biết Dale một lòng một dạ yêu cô nhưng …yêu thôi không đủ. Cô không biết quá khứ của Dale, co không biết, cô cũng không biết được vị trí của gia đình trong trái tim Dale . CÔ không biết gì hết. Dale cũng không nói cho cô . Chắc Dale sợ cô lo lắng cho ông, nhưng ông càng không nói khiến Vy lại càng lo lắng hơn. Khi Elly xuất hiện, Vy thấy hiện hữu trong Dale một niềm vui, gương mặt ông phấn khởi, ông vẫn lén hỏi Elly tin tức về công ti, vè gia đình, về mẹ. Vy..ích kỉ quá chăng ??
        Paul đang ngồi trong nhà uống cafê sáng thì Vy sang. NHìn khuôn mặt thất thần của Vy , ông đoán đã có chuyện xảy ra. Tất cả mọi chuyện đầu tốt đẹp nhưng kể từ ngày Elly xuất hiện Vy không còn cười như xưa nữa . Điều này khiến Paul đau lòng. HÌnh ảnh cô gái vui vẻcòn mãi trong ông, ông muốn VY mãi mãi hạnh phúc.
        Vy ngồi xuống ghế. Paul bước lại gần, vuốt tóc cô, nhỏ nhẹ :
        -          Sao vậy cháu. Có chuyện gì àh ??
        Vy ôm chầm lấy Paul, òa khóc, cô nói trong tiếng nấc nghẹn ngào
        -          Chẳng lẽ cháu yêu anh ấy là saihở bác ??? Chẳng lẽ cháu hạnh phúc cũng là sai, tại sao chứ ??Cháu chỉ muốn sống yên ổn bên anh ấy ! TẠi sao ??
        Paul đau lòng như cắt khi thấy những giọt nước mắt của Vy lăn đều trên má. Ông dịu giọng dỗ dành:
        -          rồi mọi chuyện sẽ ổn thôi cháu ạh …Cháu hãy nói cho bác nghe xem, có chuyện gì xảy ra vậy ??
        Nghẹn ngòa trong tiếng nấc , Vy kể lại cho Paul nghe. ÔNg từ tốn nói với VY
        -          Cháu yêu! Cháu hãy nhìn mạt7 tốt của vấn đề. Dale có từ bỏ gia đình vì cháu đâu?? Vì Dale đã mệt mỏi nên muốn nghỉ ngơi một thời gian thôi mà…Cháu đừng wan tâm làm gì ! …
        -          Bác đừng an ủi cháu nữa, bác càng nói cháu càng thấy mình ích kỉ chẳng ra gì .
        -          Cháu àh …
        -          Bác đừng nói nữa, cháu không muốn nghe!
        NHưng …
        -          Bắc đừng nói nữa !- Vy hét lên, lao ra ngoài cửa, mắt nhòe nước.
        -          Cẩn thận- Paul hoảng hồn, ông chưa sửa xong cái bậc thềm trước cửa, vẫn còn một mảnh gỗ cứng đầu cứ nho lên như trêu tức ông…và bây giờ nó đang chắn lối Vy nhưng có lẽ cô không thấy.
        Nghe tiếng gọi Vy giật mình nhưng trễ rồi, cô vấp ngã. Paul vội chạy ra đở cô, nhưng cô đã ngất xỉu.
         
        #4
          nhoc_loc_choc15

          • Số bài : 16
          • Điểm thưởng : 0
          • Từ: 18.01.2008
          • Trạng thái: offline
          RE: TRuyện dài : It's hard to say but ... I love you ! ( tự sáng tác ) 18.02.2008 18:09:46 (permalink)
          Paul vội lái xe đưa Vy đến bệnh viện gần đấy. Ông đứng ngoài phòng cấp cứu lòng đầy lo lắng, miệng lẩm bẩm cầu nguyện.
          -          Ah ! Bác sĩ ! Bác sĩ ! Cháu tôi ….có sao không ạh?? NÓ có bị thương nặng lắm không??
          -          KHông sao, chỉ là chấn động nhẹ thôi! Chỉ cần xoa thuốc là được.
          -          Nhưng sao nó lại ngất xỉu ?? Bác sĩ đừng giấu tôi, nó bị …máu trắng àh, hay u ác tính ???
          -          Ông không biết gì àh ?? – Bác sĩ nhứơn đôi lông mày hỏi
          -          Sao cơ chẳng lẽ ….
          -          Cô ấy…có thai rồi ^^ ! Hai tháng. Chúc mừng nhé , hãy chăm sóc cô ấy cẩn thận.
          Paul bàng hoàng. Vy có thai rồi sao ?? Vậy mà ông không hề hay biết. Chắc Dale cũng chưa biết chuyện này…cả Vy nữa, con bé cũng không hề hay !
          Bước vào phòng bệnh ông thấy VY đang ngồi tựa vào thành giường, nhìn ra cửa sổ. Những tia nắng nhẹ thả xuyên qua những tán lá rậm rịt thả xuống mặt đất hàng ngàn bông hoa nắng li ti. Hệ có gió là y như rằng, nhưng bông hoa lại xào xạc xào xạc uốn mình lên không trung. Gió khẽ thổi vào phòng, vuốtve mái tóc dài buông xõa của Vy.
          Paul lặng người trong giây lát , nhìn VY , ông chợt nhớ đến đứa con bé nhỏ của ông……… CÀng nhớ con ông lại càng yêu quý VY nhiều hơn. Ông tiến lại gần giường bệnh ngồi xuống cạnh Vy
          Vy giật mình quay lại:
          - Bác Paul…cháu không sao…bác đưa cháu về nhà nhé ! CHÁu không muốn Dale lo lắng !
          -          Cháu àh ..cháu có thai rồi đấy cháu biết chưa ??
          -          Sao ạh ?? Cháu cháu ….cháu có thai rồi sao ! Tại sao lại như thế chứ ??
          Vy ô mặt khóc. Tội nghiệp cho con cô: Tú và đứa bé trong bụng. Khi theo Dale sang đây co đã biết có một ngày , cô phải rời xa Dale. Cô biết, cô chính là vật cản trên con đưởng tiến thân của ông. Elly nói đúng …cô phải ra đi, để mọi chuyện trở lại như cũ. Dale sẽ trở lại như xưa, là con ngoan của gia đình, là vị giám đốc tài giỏi của công ti. CÔ cam tâm tình nguyện chịu thiệt thòi về mình chỉ mong sao Dale được yên ổn, Elly sẽ lo cho Dale…Nhưng chỉ nghĩ đến việc xa Dale là Vy lại không chịu nổi, trai tim cô như bị cứa nát, vì vậy nên đến bây giờ, cô vẫn chưa ra đi …
          -          Có lẽ đã đến lúc rồi, cháu phải ra đi thôi bác Paul ạh, về với nơi đáng ẽ ra là của cháu….
          Paul không hiểu lắm nhưng nhìn vẻ mặt cương quyết của VY, ông đoán cô đã có một quyết đnh5 gì đó quan trọng lắm. ÔNg đỡ cô dậy và đưa cô về nhà. Dale đang cuống lên ở trước của, ông không thấy Vy đâu, tìm mái mà không thấy, ocn người chứ có phải cái kim đâu mà …Lòng Dale như có lủa đốt.
          Từ đằng xa, Vy nhận ra dáng hình quen thuộc của Dale, khẽ xoay sang Paul, Vy nói nhỏ :
          - Đừng cho anh ấy biết chuyện nhé, cháu xin bác đấy.
          Paul không hiểu lí do nhưng cũng gật đầu.
          Nhìn thấy Vy Dale lao ra như một viện đạn , ông luống cuống hỏi :
          -Vy ! Em sao vậy ??
          -          Em chỉ bị mệt thôi! BÁc Paul đưa em đi dạo một lát cho khuây khỏa ấy mà…
          Dale đỡ VY từ tay Paul, đua cô vào phòng, đặt cô lên giường nằm nghỉ. Tú vội xà xuống quấn quýt lấy mẹ, bặp bẹ hỏi :
          - Mẹ ! Mẹ làm sao thế ??
          VY ngắm nhìn con, nước mắt chỉ chực rơi ra. CÔ nén lòng ghìm lại, bặm chặt môi để không phát thành lời.
          Dale nhìn thấy hết nhưng không hiểu …Vy bị gì vậy ???Nhưng rồi ông cũng chạy xuống cám ơn và tiễn Paul nên cũng không để ý lắm.
          Elly thấy V về trong tình trạnh như vậy thì cũng hơi…hơi thôi nhé…động lòng nhưng cô ta lại mừng thầm vì kế hoạc của mình thành công hơn dự kiến. KHông ngờ Vy lại là người đơn giản và …dễ bảo thế. Elly đứng trước của phòng Dale, tựa cửa nhìn Vy, nói vọng vào trong:
          - Có lẽ cô đã có quyết định ….
          -Phải- Vy nói khó nhọc – Tôi đồng ý với cô…
          - Tôi chờ câu nói này lâu lắm rồi !
          Nói xong Elly bước đi bỏ mặc Vy đang giày vò mình với những nỗi niềm riêng, đau khổ và day dứt.--------
           
          -          Bác Paul àh ! Cháu sẽ đi! Cháu nghĩ kĩ rồi.
          Paul bàng hoàng trong giay lát khẽ hỏi :
          -          Cháu sẽ đi đâu ??
          -          Cháu cũng không biết nữa ….
          -          Hay cháu đến nhà cháu của ta, nó ở Chicago, nếu cháu không chê…
          -          Cháu đâu dám làm phiền bác !
          -          Bậy nào! Ta coi cháu như con cháu trong nhà…đi đi, đến đó rồi sẽ tính. TRình độ Anh văn của cháu cũng khá rồi, bác nghĩ cháu sẽ sống tốt thôi.
          Vy im lặng không nói gì, cô khẽ gật đầu cảm ơn Paul, trong đầu cô hình dung ra cảnh CHẠY TRỐN của mình……..Dale sẽ không sao chứ !?!
          ---------
          Dale, anh đi mua dùm em mấy thứ nhé…
          -          Mua gì nào,  honey !
          Vy cười buồn trả lời:
          -          Hôm nay em sẽ nấu cho anh một món đặc biệt, đây là những thứ cần mua….- Vừa nói Vy vừa đưa cả list dài dằng dặc ra
          -          Àh món này ….OK! Anh biết rồi, anh đi ngay đây
          Dale vui lắm, nếu Vy ăn được thì cô sẽ khỏe hơn. Dạo này Dale thấy Vy ăn không được tốt, ăn cái gì cũng một ít mà lại hay nghẹn….rút cục lại chẳng ăn nữa. Mà không biết hôm nay là dịp gì nhỉ, ngày gì ta ?? Chẳng lẽ mình lại quên ngày quan trọng này àh ?? Dale nhăn mặt nhăn mũi trông rất buồn cười. Mấy chị thu ngân gần đó cứ đứng tụm lại, chỉ chỉ trỏ trỏ, cười tíu títnhưng Dale chẳng thèm quan tâm, đàn ông đi chợ thì có gì đáng cười đâu ^^ !.
           
          #5
            nhoc_loc_choc15

            • Số bài : 16
            • Điểm thưởng : 0
            • Từ: 18.01.2008
            • Trạng thái: offline
            RE: TRuyện dài : It's hard to say but ... I love you ! ( tự sáng tác ) 21.02.2008 11:17:21 (permalink)
            Dale, anh đi mua dùm em mấy thứ nhé…
            -          Mua gì nào,  honey !
            Vy cười buồn trả lời:
            -          Hôm nay em sẽ nấu cho anh một món đặc biệt, đây là những thứ cần mua….- Vừa nói Vy vừa đưa cả list dài dằng dặc ra
            -          Àh món này ….OK! Anh biết rồi, anh đi ngay đây
            Dale vui lắm, nếu Vy ăn được thì cô sẽ khỏe hơn. Dạo này Dale thấy Vy ăn không được tốt, ăn cái gì cũng một ít mà lại hay nghẹn….rút cục lại chẳng ăn nữa. Mà không biết hôm nay là dịp gì nhỉ, ngày gì ta ?? Chẳng lẽ mình lại quên ngày quan trọng này àh ?? Dale nhăn mặt nhăn mũi trông rất buồn cười. Mấy chị thu ngân gần đó cứ đứng tụm lại, chỉ chỉ trỏ trỏ, cười tíu títnhưng Dale chẳng thèm quan tâm, đàn ông đi chợ thì có gì đáng cười đâu ^^ !.
            Chạy xe về nhà, mắt Dale cười tít lên thế nào mà không nhìn thấy đường, mém đâm phải…..cái vỏ chuối :D !Trời hôm nay trong,xanh và cao….những áng mây lướt nhẹ trên baồ trời ngó ngiêng nhìn Dale thích thú. Hôm nay chỉ có Dale và Vy ở nhà thôi! Elly đã đi từ trưa và báo là mai mới về ^^ ! Tối nay…được tự do rồi :D !
            Tiếng xe đỗ xịch trước cổng, Dale đã về rồi. Ra đỡ đồ cho Dale, Vy cằn nhằn :
            -          Sao anh mua nhiều thế ??
            -           Thì để cho vợ “iêu” của anh …nấu cho anh ăn ! ^^ !
            Vy cười nhẹ rồi xách đồ vào bếp. Dale đi sau lưng Vy, ông ngắm nhìn cái dáng hình bé nhỏ của cô mà lòng đau như cắt. Dale thò tay luồn qua hai cánh tay Vy, nhẹ nhàng ôm cô vào lòng từ phía sau, hôn khẽ lên đôi má ửng hồng, miệng thì thầm :
            -          I ♥ U !
            Vy giật mình, đẩy Dale ra nhưng không được, cánh tay siết chặt Vy vào lòng cùng những yêu thương cuộn dâng như  sóng. Dale càng yêu Vy, nhất là trong lúc này, lại càng khiến Vy đau khổ hơn gấp bội phần. Mắt Vy rớm nước. KHông muốn để cho Dale thấy, Vy nhỏ nhẹ:
            -          Anh….anh làm em đau đấy ! Anh ra ngoài trước đi…em làm một tí là xong ngay ấy mà….
            Dale cười, hôn Vy một cái nữa rồi mới chịu buông tay ra. Ông đi ra ngoài, vừa đi vừa hát mấy điệu nhạc rất vui tai. Ông không biết rằng, chính ông đang tự tay giết từng mảnh trái tim nhỏ bé của Vy bằng những tình cảm yêu thương ấy !
             
            - Hôm nay mình sẽ được ăn món gì hở bố ?? - Tú cầm tay Dale nũng nịu hỏi
            - Bố củng không biết nữa …nhưng thơm quá ^^ !
            - Thơm !.....Hít hà hít hà !...
            - Chắc mẹ con muốn bố con mình ngồi ngửi mùi cho no luôn ý …lâu quá àh TT______TT!
            - Con đói rồi ….TT__________TT ! – Mùi hương quyến rũ không chịu nổi, Tuấn loạng choạng đứng dậy, bám thành bàn, thành ghế lần ra bếp, đập cửa – Mẹ ơi con đói !
            - Từ từ đã nào …..sắp xong rồi đây ^^ ! Ráng chờ tí nữa thôi !
            - Ứ ừ, con ứ chịu đâu, ăn ngay cơ ! – Tú phụng phịu !
            5p sau !
            - Đây con của mẹ ! Măm mă đi nào ^^ ! Tại lâu rồi mới làm món này nên …..bố con ăn rồi cho biết cảm tưởng nhé ^^!
            ………….
            - Uh ! Wonderfull ! Ngon ngon lắm !
            - Woa…công nhận mammy wonderfull thật !
            Dale cùng Tú vừa ăn vừa suýt xoa.
            -          Đây là món gỉ vậy em ??- Dale nheo mắt hỏi
            -          Phở Việt Nam đấy ! Anh ăn nhiều nhé, sau này không biết còn có lần nào nấu choa nh ăn nữa không ??
            -          Thì lần sau em nấu cho anh cũng được mà !
            Dale vô tư ăn mà không hiểu ý của Vy nói. Sau này hiểu ra cũng đã quá muộn…lần cuối cùng Vy nấu cho ông ăn…. lần cuối !
             
            Đêm !
            Hai con người, dưới ánh trang sáng ! Không nói một lời ! Không gian ấm áp ! Đêm đắm say ….. đêm cuối cùng !
             
            Sáng !
            Dale thức dậy đã không thấy Vy đâu. Chắc cô sang ngủ với con rồi. Hơi ấm của Vy vẫn còn vương vất trên người ông, thơm quá. Ông thật may mắn và hạnh phúc khi có Vy ở bên cạnh, hạnh phúc khi được làm chồng, làm cha……
            Nằm hoài một mình cũng chán, Dale vùng dậy, sang phòng bên. Vợ ông và con ông còn lười hơn ông nữa, hãn còn cuộn tròn trong chăn, che kín đầu lại …Thế này thì ngộp thở chết ^^ ! Dale nhẹ nhàng lại gần, giựt phắt cái chăn ra:
            - Òa !
            Dale giật mình, trong chăn không có ai cả, chỉ là mấy cái gối xếp chồng lên nhau !
            -Hừ ! Muốn chơi trốn tìm với Dale này àh ^^ ! Được rồi !
            Dale mỉm cười rồi đi tìm khắp xung quanh nhà nhưng không thấy, ngoài vườn cũng chẳng thấy đâu, Dale tìm mãi, tìm mãi ….
            - Thôi ! Anh chịu thua rồi , không tìm thấy …Em ở đâu ra đi ! – Dale hét lên ! Tội nghiệp đến bây giờ ông vẫn nghĩ là Vy đang đùa với ông !
            - Vy ! – Không gian vắng lặng không có ai trả lời
            Ông bực tức .
            - Giỡn gì mà dai thế không biết, người ta đã nhận thua rồi mà!
            Àh hay là trốn ở trong phòng nhỉ ^^ ! Đến giờ ăn của Tú rồi, chắc chắn Vy phải vào nhà ^^ ! Dale chạy vào nhà, tìm khắp một lượt, ông dừng lại trước của phòng của Tú. Bước vào một lần nữa ! Lần này ông mới thấy khác lạ. Trong phòng chỉ còn chăn gối. Những thứ káhc như bình sửa, quần áo đầu mất tăm ! Như nhân ra sự khác thường ông vội chạy về phòng mình mở tủ ra. Quần áo đồ đạc của Vy cũng không cánh mà bay ! Đang bàng hoàng thì ông thấy một bức thư đặt trên bàn trang điểm cũa Vy .
            - Sao mình không thấy nó sớm hôn chứ ! – Tự trách mình, Dale xé bì thư ra, từng hàg chữ nhỏe nhoẹt hiện ra, có lẽ Vy vừa viết vừa khóc !
             
            Anh yêu,
            Em xin lỗi vì ra đi mà không báo trước một lời vì nếu báo trước em sợ anh sẽ không cho em đi !
            Anh àh, em yêu anh nhiều, nhiều lắm, em cũng đã từng mong mình sẽ mãi mãi hạnh phúc bên anh ở chốn này, nhưng…em không thể !
            Anh còn gia đình, còn bạn bè, còn công việc, anh không thể bỏ hết để ở đây với em được. Em là vật cản của anh, em là khắc tinh của anh thì đúng hơn là người vợ của anh.
            Em đã không thể giúp gì cho anh, em không xứng đáng….
            Anh yêu ! Anh hãy quay trở lại con người ngày xưa nhé, con người thật sự của anh…giờ anh đã không phải chịu đựng em nữa rồi !
            Đừng đi tìm em vô ích ! Vĩnh biệt !
            Em yêu anh !
             
            - AAAAAAAAAAAAAAAAAAAA…………AAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAA !
            Dae hét lên ! Lòng ông như muốn nổ tung ra ! Tại sao tại sao chứ ???Tại sao Vy lại rời bỏ ông ( một cách lãng xẹt) như thế ?? Tại sao ?? Trở về với chính con người mình ư ?? Dale cười khẩy !
            - Không có em thì tôi còn có là chính mình đựơc không ?? …Đồ ngốc !
            ---------------
            - Mẹ ơi, mẹ con mình đi đâu thế ??
            - Mẹ cũng không biết nữa con àh !..........................................
             
            #6
              nhoc_loc_choc15

              • Số bài : 16
              • Điểm thưởng : 0
              • Từ: 18.01.2008
              • Trạng thái: offline
              RE: TRuyện dài : It's hard to say but ... I love you ! ( tự sáng tác ) 15.03.2008 22:58:39 (permalink)
              California !



              Nắng và gió xung quanh nhưng lòng Vy thì đang có bão ! Vy không đến Chicago cũng chỉ vì Vy không muốn có bất cứ sợi dây liên lạc dù mong manh đối với Dale, Vy đã đổi chiếc vé đến Chicago mà bác Paul mua cho cô… Tất cả sẽ sớm qua thôi! Giờ, Vy chi có một ý nghĩ là làm việc cật lực để mong sao đủ tiền về quê hương Việt Nam yêu dấu, về với gia đình bạn bè bằng chính sức lực của cô …..Nhưng, …đi đâu bây giờ ?? Một cô gái bé nhỏ cùng một đứa con, ai sẽ nhận cô đây ?? Ai sẽ cho cô làm việc đây mà cô sẽ làm việc gì ?? Có công việc nào cho cô không ?? Dẫn con đi bộ lầm lũi dứơi nhưng tấn cây cao, Vy mơ màng nghĩ về những ngày tháng vui vẻ bên Dale, tất cả đã qua rồi, ….xa rồi, chỉ là quá khứ mà thôi, một quá khứ mà Vy phải quên đi, quên hết đi ….


              Nhìn thấy mẹ thẫn thờ, Tú lắc lắc tay mẹ:


              -         Mẹ ơi, mẹ làm sao thế ??


              -         Mẹ không sao –Nước mắt Vy chảy dài - Tại bụi bay vào mắt mẹ đấy !


              -         Bụi hư quá, con sẽ méc ba cho xem………..


              -         Ba con ….ở xa lắm, con không còn được thấy ba nữa,…………- Nói đến đây thì Vy nấc lên


              -         Ba…..ba làm sao hở mẹ, ba đâu rồi ??.....Con muốn ba cơ, ……………..


              Vy ôm con vào lòng và khóc ! Khuôn mặt cô đẫm lệ, những giọt nước mắt cứ thi nhau tuôn rơi, cô đã kìm nén lâu lắm rồi để không bật ra tiếng khóc, giờ không giữ được nữa, cô òa lên, tiếng khóc đau đớn như xé vụn tim những con người xung quanh, vỡ vụn thành trăm ngàn mảnh bạc … Tú không hiểu, câu bé giơ tay lên trời, đập đập vào khoảng không :


              -         Bụi hư, không được bắt nạt mẹ Tú, nghe chưa !- Rồi vuốt vuốt tóc Vy như dỗ dành một đứa trẻ - Mẹ ơi, con đánh bụi rồi, mẹ nín đi nhé, đừng khóc nữa …..
               
              #7
                spiderkien

                • Số bài : 80
                • Điểm thưởng : 0
                • Từ: 13.04.2007
                • Trạng thái: offline
                RE: TRuyện dài : It's hard to say but ... I love you ! ( tự sáng tác ) 26.03.2008 00:18:14 (permalink)
                Truyện đầy sức sống. Phong cách viết nhanh, gấp gáp, cách chêm những từ tiếng Anh, những đoạn hội thoại tiếng Anh, những kí tự mới, những câu chú thích, từ ngữ hiện đại, tất cả những cái đó tạo cho những con chữ hơi thở của thời đại mới. Nếu mình đoán không nhầm thì người viết mới 15 tuổi. Tuy nhiên việc sử dụng ngôn ngữ của teen cũng là một điểm yếu vì gây phản cảm cho những người không thuộc lứa tuổi của em.
                 Cốt truyện khá hấp dẫn, vẫn chưa biết kết cục thế nào nhưng việc mở không gian truyện sang Anh, rồi sang cả Cali khiến mình rất bất ngờ. Chỉ riêng trong một truyện nhưng đã cho thấy sự trưởng thành rất nhanh của ngòi bút. Nói chung teen mà viết được dài như thế là mình khâm phục rồi ^^
                 
                #8
                  nhoc_loc_choc15

                  • Số bài : 16
                  • Điểm thưởng : 0
                  • Từ: 18.01.2008
                  • Trạng thái: offline
                  RE: TRuyện dài : It's hard to say but ... I love you ! ( tự sáng tác ) 30.03.2008 13:33:37 (permalink)
                  Mấy tháng sau…..


                  Vy tìm được việc làm trong một quán ăn nhỏ của người Việt. Người chủ cho phép Vy được ở lại trong quán. Hnàg ngày Vy phải rửa bát, quét dọn, phục vụ khách chu đáo. Tiền công chả được bao nhiêu, Vy phải chắt chiu dành dụm từng đồng một mới mong  có ngày trở về quê hương, con đường cô đi còn dài lắm.


                  Bụng Vy ngày càng to lên khiến cô càng khó khăn hơn trong công việc. Tuy rất khó nhưng Vy vẫn cố để hoàn thành công việc của mình. Tú cũng rất ngoan, nó không bao giờ quậy phá trong khi mẹ làm việc cả. Nó chỉ ngồi một chố nghịch ngợm với mấy quyển sách của bà chủ mà Vy xin được. Ngày tháng tưởng nhưu yên ả…..
                   
                  Từ ngày Vy đi, Dale lồng lôn như một thằng điên. Ông tìm kiếm khắp nơi nhưng không có một chút tin tức nào về Vy cả. Bao quanh ông chỉ là màn đêm dày đặc không có lối ra, tất cả ánh sáng của đời ông đã biến mất không dấu tích, có lẽ ông đã mất Vy rồi ……
                   
                  Nhìn Vy đau khổ như vậy, Paul không đành lòng. Bay giờ nhìn Dale như vậy, Paul lại càng buồn hơn.


                  -         Tội nghiệp hai đứa ….


                  Dale và Vy mới chỉ đến đây có vài tháng nhưng đã gây cho ông những tình cảm khó tả, hệt như với con cái mình vậy. Bây giờ thấy con mình đau … ông lại không thể làm gì giúp chúng. Đã vậy Vy còn mất tích không liên lạc với ông khinế ông càng lo lắng hơn, nhưng ,…. Ông đã lỡ hứa với Vy rồi, ông rất băn khoăn không biết có nên nói ra tất cả với Dale không. Người con gái ấy, ông biết là dù có đi đâu cô vẫn sống được vẫn rất mạnh mẽ và kiên cường, nhưng thẳm sâu trong tâm hồn cô chỉ là một người phụ nữ yếu đuối…Vy đang mang thai, Paul không biết cô sẽ sống ra sao ….. chắc là rất khổ cực …..
                   
                  Dale đang ngồi trong nhà thì thấy bác Paul sang, anh mệt mỏi gượng dậy. Căn nhà giờ đã không ra nhà nữa rồi, anh cũng đã tiều tụy đi rất nhiều….không có Vy thì tất cả đều không có sức sống .


                  -         Dale này….


                  -         Bác đừng khuyên cháu từ bỏ cô ấy nữa, bác biết cháu yêu cô ấy thế nào mà….Cô ấy chỉ đi chơi thôi, sẽ về bác ạ, cô ấy sẽ về, sớm thôi ….


                  -         Bác không nói đến chuyện đó.


                  -         Vậy còn chuyện gì khác nữa ạ ??


                  -         Bác muốn nói cho cháu nghe một vài chuyện mà cháu chưa biết…về Vy !


                  Mắt Dale sáng lên rồi lại cụp xuống nhanh chóng, anh thở dài theo từng tiếng đồng hồ đếm nhịp trên tường. Chuyện này bây giờ không quan trọng lắm, quan trọng là Vy đang ở đâu kìa….


                  Thấy Dale không phản ứng gì Paul tiếp :


                  -         Thật ra, chuyện nó bỏ đi bác có biết trước……..


                  -         Cái gì – Nghe đến đây Dale lồng lên như một con thú, anh đứng phắt dậy chồm tới trước , kề sát mặt mình vào mặt bác Paul với ánh mắt nảy lửa….anh không còn giữ được bình tĩnh nữa – Bác biết trước ?? Vậy mà bác không ngăn cô ấy lại, …hay là bác xúi cô ấy, bác nói đi , nói đi …


                  -         Bình tĩnh nào Dale ! Nó làm như vậy cũng có cái lí của nó, cháu không hiểu đâu…..Chính nó quyết định ra đi đấy, khi nó nói bác cũng bất ngờ…


                  Sức lực như rời khỏi Dale, anh không đứng vững trên đôi chân mình nữa, cả người anh buông thõng rơi xuống đất, đôi mắt ráo hoảnh, vô hồn …. Paul nói tiếp :


                  -         Đáng lẽ nó sẽ sang Chicago với cháu ta, nhưng không hiểu sao, cháu ta chờ mãi ở sân bay mà không gặp, có lẽ nó không muốn gặp ai hết.


                  -         ……………..


                  -         Nó rời xa cháu không phải vì nó không yêu cháu mà vì nhiều lí do khác nữa. Và, cuối cùng …cháu biết không, nó đang có thai đấy, cháu phải tìm nó nhanh lên, khoảng hai tháng nữa là con cháu ra đời rồi.


                  Dale bị kích động mạnh lần thứ hai. Anh không tin vào những gì mình đã nghe được nữa. Anh đã có thêm một thiên thần nữa với Vy….trời ơi….cô gái ấy lại nỡ rời anh khi đang mang bên mình hai giọt máu của anh sao ?? Cô yêu anh như thế cơ mà, tại sao, tại sao hở Vy ?? Dale đau khổ và dằn vặt, anh quay cuồng trong những suy nghĩ , nên đi tìm Vy không ??
                   
                  Paul hài lòng với những gì mình đã làm…. Ông chỉ có thể làm đến thê thôi, cuộc đời ông sắp đến giới hạn rồi…….…ít ra thì không có việc gì làm ông hối hận, có chăng chỉ là hối hận vì ông không nói cho Dale biết sớm hơn !


                  -         Vy à ! Việc ta làm cho cháu chỉ có thể đến đây thôi ….ta cũng có một bí mật đối với cháu….ta xin lỗi …. Ta sẽ cầu chúc cho cháu hạnh phúc, ….Bây giờ ta chỉ có thể đứng ở một nơi xa….nhìn cháu mà thôi ! –Ông khẽ mỉn cười với một ai đó phía xa….- Bà ơi, cuối cùng tôi cũng sắp được gặp lại bà rồi …..
                   
                   
                  <bài viết được chỉnh sửa lúc 30.03.2008 13:38:05 bởi nhoc_loc_choc15 >
                   
                  #9
                    nhoc_loc_choc15

                    • Số bài : 16
                    • Điểm thưởng : 0
                    • Từ: 18.01.2008
                    • Trạng thái: offline
                    RE: TRuyện dài : It's hard to say but ... I love you ! ( tự sáng tác ) 14.04.2008 19:12:02 (permalink)
                    Giá như cuộc đời này không có những bí mật [đau lòng] thì hay biết mấy……
                     
                    Đêm xuống . Từng ánh đèn đường hiu hắt chiếu rọi một góc cửa hàng. Vậy là hết một ngày làm việc mệt nhọc. Vy cùng Tú khẽ chào bà chủ ra về. Một ngày như mọi ngày, mệt mỏi và nặng nhọc, chỉ có điều….Cái bào thai đã được 7 tháng rồi, Vy bắt đầu cảm thấy không được khỏe, chắc tại vì cô làm việc quá sức mình, ăn uống lại không đầy đủ. Tất cả những gì tốt đẹp nhất, cô đều giành cho Tú. Tất cả những gì còn lại trong người cô dồn hết cho bào thai. Giờ còn lại đây chỉ là một cô gái, có xác mà không hồn, mục đích sống bây giờ chỉ là vì hai đứa con….chỉ vì con…..
                     
                    Một cơn gió lạnh thoảng qua, Vy khẽ rùng mình, nép sâu hơn vào chiếc áo mỏng manh, bàn tay cô nắm chặt bàn tay Tú. Mùa đông Kali sao mà khắc nghiệt quá. Căn nhà ổ chuột cô ở không có lò sưởi, không có thức ăn nóng ấm, một cục sắt lạnh ư ?? Còn hơn thế nữa…. Vy luôn lo lắng cho Tú khi mỗi đêm cơn gió lạnh rít qua kẽ mái nhà, nơi cô không thể sửa chữa, khi những bông tuyết cộn lên chắn lấy lối đi và cái giật mình gai người mỗi khi vô tình chạm tay vào bức tường băng giá. Môi đêm bão tuyết, cái nhà như muốn bốc tung ra khỏi vị trí của nó, tất cả như cuốn lấy nhau, kể cả Vy nữa…Những đêm ấy Vy không ngủ được, ôm Tú trong tay, lòng Vy lại rơn lên cảm giác cô đơn, hơn bao giờ hết, cô nhớ đến những ngày tháng xa xăm…những ngày tháng đã lùi vào dĩ vãng …trước mắt Vy bây giờ chỉ là một tương lai mờ nhạt. Nước mắt bất giác rơi …từng giọt từng giọt…những giọt nước mắt chất chứa bao điều muộn phiền, bao nôi đau kìm nén….
                     
                    Gió càng thổi càng mạnh, Vy dẫn Tú đứng lên vỉa hè, nép vào một trạm chờ xe bus. Cũng chả ấm hơn được là bao…Tú bắt đầu lạnh. Cậu bé cắn răng chịu đựng không kêu một tiếng nào nhưng mặt thì đã bắt đầu tím tái…Bất chợt một cơn gió mạnh thổi đến làm bật tung chiếc mũ len trên đầu Tú, bay xuống lòng đường:
                    -          A…mũ của con …..- Tú kêu lên
                    -          Không sao đâu, dể mẹ đi nhặt cho, con ngồi đây nhé ….
                    -          Vâng ạ !
                    Vy mỉm cười . Cô bước xuống đường, chầm chậm, gió thổi làm cô choáng váng, hai mắt cô chợt mờ đi. Vy lắc lắc đầu cho tỉnh nhưng…..Chiếc mũ đỏ không còn xa…..Hình như Vy nghe thấy gì đó….Cái gì nhỉ, cô quay nhìn và một ánh sáng lóe lên…..rồi cái gì đó chạm vào người cô …… cô không biết vì lúc ấy hai mắt cô đã không còn mở nữa rồi ….
                    -          Mẹ mẹ ơi ………….
                    -          Cô gái ơi, cô có sao không ??- Người đàn ông luống cuống xuống xe, gương mặt lo lắng
                    -          Mẹ ơi …. Mẹ , mẹ tỉnh lại đi …. máu …mẹ ơi ……..Chú ơi cứu mẹ cháu với  …….
                     
                    Vy thấy Dale hiện ra trước mặt cô, Vy chạy theo nhưng mãi không đuổi kịp, Dale mãi mãi ở xa tầm với của cô dù cô có cố gắng thế nào đi nữa ….
                     
                    #10
                      nhoc_loc_choc15

                      • Số bài : 16
                      • Điểm thưởng : 0
                      • Từ: 18.01.2008
                      • Trạng thái: offline
                      RE: TRuyện dài : It's hard to say but ... I love you ! ( tự sáng tác ) 01.05.2008 09:31:32 (permalink)
                      Có cái gì đó nhói lên trong tim Dale, Dale khuỵu xuống, không phải vì lạnh, mà là vì một cái gì đó, một cái gì đó đầy đau đớn và đáng sợ….


                      -          Về thôi Dale, anh sẽ không tìm được cô ta đâu, ………. – Elly đỡ Dale dậy


                      -          Không Elly à, em về trước đi, đừng đi theo anh nữa….anh phải tìm cho ra cô ấy, nhất định, anh phải ………..


                      Dale ngất xỉu, ông cứng đầu quá ! Kể từ ngày được Paul cho biết tin tức về Vy, ông đã lang thang đi tìm cô với một hy vọng mong manh ……..Ông có thể nào tìm ra Vy không ??


                      Dale được Elly đưa vào bệnh viện và tất nhiên ông được nằm trong phòng chăm sóc đặc biệt.


                      -          Chỉ là suy nhược cơ thể thôi ! Anh nên ăn uống nghỉ ngơi cho hồi phục sức khỏe là có thể xuất viện được rồi ……Còn nữa, ở anh xuất hiện triệu chứng của bệnh viêm phổi cấp, anh không nên để người bị lạnh lâu như vậy ……


                      Bác sĩ còn dặn nhiều nữa, nhưng đáp lại chỉ là cái nhìn bâng quơ của Dale qua cửa sổ. Elly lắc đầu, cô xin lỗi bác sĩ và đi ra khỏi phòng cùng ông, nghe ông dặn dò……Dale vẫn nằm đấy, cảm giác mất mát đè nặng lên ông, linh cảm xấu, phải chăng ………..?


                       
                      Ngoài hành lang, tiếng loa gọi cất lên hối hả :


                      -          Mời các bác sĩ chuyên khoa hồi sức cấp cứu của khoa sản về phòng abc xyz gấp, xin nhắc lại mời các bác sĩ chuyên khoa hồi sức cấp cứu của khoa sản về phòng abc xyz gấp……
                       
                      Bi kịch xảy ra……..lần 2 ??
                       
                      Mọi người hối hả đưa cô gái xấu số vào phòng cấp cứu để lại ngoài hành lang hai gương mặt đầy lo lắng của một cậu bé và một người đàn ông. Ông ta dỗ dành cậu bé, vuốt tóc cậu, lau nướcmắt cho cậu. Cậu bé ngồi im không nói gì, tiếng nức nở bị ngắt lại trong cổ họng.


                      Tưởng như không gian ngưng đọng, tưởng như thời gian mãi ngừng trôi, tưởng như tất cả đã hóa đá,….. hai người ngồi đó, đôi mắt vô hồn, xa xăm ….


                      Có tiếng chuông điện thoại, người đàn ông khẽ đạt cậu bé đang ngủ trong lòng mình xuống ghế, nơi khóe mắt cậu bé vẫn còn đọng lại những giọt nước mắt đau đơn và sợ hãi. Ông đi ra ngoài nhận điện thoại :


                      -          Alo !


                      -          Giám đốc, anh đang ở đâu vậy ?? – Giọng cô thư kí hối hả


                      -          Tôi đang gặp rắc rối, cô đến bệnh viện XXX ngay đi, đem tiền cho tôi nữa !


                      -          Còn cuộc họp với đối tác thì sao thưa giám đốc ???


                      -          Hủy- Người đàn ông dứt khoát, vừa nói, ánh mắt ái ngại của ông nhìn cậu bé.


                      Ông quay trở lại phòng cấp cứu cùng lúc với bác sĩ cũng đang trở ra sau một ca phẫu thuật căng thẳng. Người đàn ông vội vàng chạy lại, cố tình hỏi nhỏ để không làm cậu bé thức giấc :


                      -          Cô ấy ra sao rồi bác sĩ ??


                      -          Tuy không nguy hiểm đến tính mạng , nhưng …-Bác sĩ ngập ngừng- …chắc cô ấy sẽ tàn phế suốt đời !


                      -          Còn…còn đúa bé…đứa bé trong bụng cô ấy thì sao ………..


                      -          Nó sẽ là một cô bé rất dễ thương nếu như……nó may mắn hơn một chút nữa ………….


                      Vị bác sĩ trả lời bất lực, tiếng thở dài cũng chiếc áo blouse trắng ngả màu khuất dần sau hành lang bệnh viện.


                      Mắt người đàn ông mờ đi …có cái gì đó ứot ứot , nóng ấm mơn man hai gò má, nỗi hối hận khiến ông tưởng như tim mình ngừng đập….


                      Cô thư kí chạy đến trước phòng cấp cứu, nhìn ánh mắt vô hồn của chủ mình, cô hốt hoảng hỏi trong tiếng thở gấp gáp :


                      -          Giám đốc, anh làm sao thế ??


                      -          Tôi …….- Người đàn ông trả lời mà không ngước mắt lên khỏi đôi bàn tay đang run rẩy - …….. tôi đã hại chết người rồi …..
                       
                      Đứa bé vẫn ngủ .
                       
                      Lần lượt từng cô y tá bước ra khỏi phòng cấp cứu kéo theo trên cáng một người phụ nữ nằm bết tỉnh. Người đàn ông bế cậu bé còn đang ngủ bước chậm rãi theo sau. Một cô y tá nói :


                      -          Ai là người nhà bệnh nhân theo tôi làm thủ tục nhập viện và đóng viện phí!


                      Người đàn ông khẽ nhìn cô thư kí. Cô ta hiểu ngay ý của chủ mình. Cô dợm bước đi rồi chợt quay lại :


                      -          Cô ấy là gì của giám đốc ạ ??


                      Im lặng sau vài giây, người đàn ông trả lời :


                      -          Vợ, ….vợ tôi !


                      Cô thư kí ngạc nhiên nhưng không hỏi lại, vốn dĩ cô đã biết tính của ông chủ mình rồi !


                      -          Và sắp xếp phòng cùng chế độ chăm sóc đặc biệt, tốt nhất cho cô ấy ! – Người đàn ông nói với theo
                       
                      Nửa tiếng sau, trong phòng hồi sức của bệnh viện:


                      -          Tôi đã làm xong hết thủ tục thưa ông, nhưng , ………….. có 1 vấn đề


                      -          ??? !


                      -          Phòng chăm sóc bệnh nhân đặc biệt đã hết. Căn phòng nào cũng đã có người sử dụng, căn phòng duy nhất vừa mới được đăng kí trước chúng ta không lâu !


                      -          Không thể thương lượng được sao ??


                      -          Các bệnh nhân khác đều là bệnh nặng , riêng người mới chuyển đến chỉ bị cảm nhẹ thôi, tôi đã ra sức thuyết phục nhường phòng nhưng ….cô gái người nhà của bệnh nhân đó kiên quyết không chịu dù tôi có dùng đến tiền bạc…….


                      -          Vậy thì chính tôi sẽ gặp người đó để thương lượng. Cô trông cậu bé này và cô gái dùm tôi, nhớ nếu họ có tỉnh lại thì đừng nói cho họ biết chuyện gì nhé !
                       
                      Cô thư kí gật đầu im lặng.
                       
                      Có tiếng gõ cửa phòng, Dale giật mình nhổm dậy, Elly không có thói quen gõ cửa khi vào phòng ông, Và ông đã đúng đứng trước mặt ông giờ này là một người đàn ông châu Á , cao ráo và sang trọng, đôi mắt đen láy, ấm áp. Người đàn ông chào Dale một cách lịch sự:
                      -          Chào anh, tôi là Lê Hoàng Luân, tôi xin lỗi đã làm phiền anh nhưng tôi muốn nhờ anh, …….à không, cầu xin anh một việc.


                      -          Còn tôi là Dale Matthew, mời ông ngồi.


                      Hai người ngồi đối diện nhau vẫn giữ vẻ khách khí Luân nói :


                      -          Nhờ anh chuyện này thật ngại quá nhưng vợ tôi vừa trải qua một ca phẫu thuật, sức khỏe rất yếu và rất cần chăm sóc đặc biệt, tôi không muốn để cô ấy phải thiếu thứ gì, vì vậy , ……- Luân chùng giọng- Anh có thể nhường phòng này cho tôi được không ??


                      -          Ồ tất nhiên là…….


                      -          Không được ! – Elly cắt ngang lời Dale ! Dale và Luân cùng quay ra phía cửa nhìn – Không được là không được, tôi đã nói rồi mà, sao các người còn vào đây làm phiền anh ấy ??


                      -          Elly , sao em lại khiếm nhã như thế ?? Anh chỉ bị nhẹ thôi, anh về nhà cũng được, nhường phòng cho người ta !


                      -          Không được ! Anh còn yếu, phải ở đây để bác sĩ theo dõi hồi phục sức khỏe, anh không được ra khỏi đây chừng nào bác sĩ chưa bảo anh hoàn toàn khỏe mạnh.Còn ông, mời ông đi cho ! – Ánh mắt sắc lạnh của Elly nhìn Luân không chút thiện cảm .


                      Luân không muốn , ông không thể để cô gái kia nằm ngoài phòng bệnh tập thể được, ông hướng ánh mắt tha thiết về Dale :


                      -          Vậy thì ông không cần nhường tôi đâu nhưng…..ông có thể chia sẻ với tôi căn phòng này không ?? Tôi hứa sẽ không làm ồn cũng như gây mọi bất tiện cho ông và nếu như ông muốn, tôi có thể làm tạm một bức rèm ngăn cách để chúng ta không phải lúng túng trong sinh hoạt !


                      -          Được thôi ! – Lần này Dale không để Elly cướp lời ông nữa- CHúng ta cứ quyết định như thế nhé, ông có thể về chuẩn bị được rồi đấy, tôi luôn luôn sẵn lòng !


                      Dale mỉm cười thay cho lời chào. Luân tiến ra cửa và không khỏi ngạc nhiên tại sao hai người này tính khí lại khác nhau đến thế, nhưng mặc kệ, ông đã đạt được mục đích của mình rồi ! Về đến nơi, ông dặn dò cô thư kí tất cả những việc cần làm .



                      Tất cả mọi vấn đề đều đã được giải quyết xong, bây giờ, chỉ còn một việc nữa thôi……..Ngồi suy nghĩ xa xăm, Luân đã quyết định,………….phải , một quyết định vô cùng táo bạo !
                       
                      #11
                        nhoc_loc_choc15

                        • Số bài : 16
                        • Điểm thưởng : 0
                        • Từ: 18.01.2008
                        • Trạng thái: offline
                        RE: TRuyện dài : It's hard to say but ... I love you ! ( tự sáng tác ) 02.06.2008 09:36:33 (permalink)
                        Gió thoảng nhẹ lướt trên mặt Dale, luồn vào mái tóc vàng óng nhẹ nhàng lòa xòa trước trán. Đằng chân trời, hừng đông đã rạng, một màu đỏ lẩn khuất sau những tầng cây rậm rạp, bầu trời đầy sắc đỏ như màu máu, những ai yếu bóng vía khó tránh khỏi kinh sợ, vậy mà Dale vẫn nhìn chăm chăm về phía ấy . Dale đứng đó, im lặng , lạnh ngắt, đôi mắt xanh nhìn xa xăm, đôi mắt thăm thẳm những nỗi buồn tĩnh lặng. CÓ ai biết sâu trong đôi mắt thầm lặng đó là một cuộc đấu tranh tư tưởng dữ dội. Tâm can Dale như xéo ra từng mảnh. Đã tám chín tháng rồi ông vẫn không tìm ra Vy. Tám chín tháng rồi, ông đã dốc tâm đi tìm Vy mà Vy vẫn bặt tăm. ÔNg đem niềm hy vọng tràn trề cùng tình yêu nồng cháy đi tìm Vy nhưng đáp lại ông là cái gì ??? Chỉ là hai chữ VÔ VỌNG mà thôi ! Ông đếm từng ngày trôi đi như những năm dài mệt mỏi, bầu trời ngày hôm nay cũng như bầu trời ngày ấy, đẹp mà đáng sợ. Bất giác Dale thở dài :


                        -          Vy ơi ! Giờ này em ở đâu ????
                         
                        Trời thật thích trêu đùa con người, nhưng ông trời không chỉ trêu đùa một người…….số phận đeo bám dai dẳng……ông trời muốn gì……có trời mới biết ……
                         
                        Elly tựa người vào cửa phòng bệnh, cô biết Dale vẫn không quên Vy mặc dù bệnh tật cùng nỗi đau đang gặm nhấm từng chút HY VỌNG của ông. Elly muốn đến gần Dale, đặt tay lên vai ông, kéo ông ra khỏi thế giới riêng cô độc nhưng không thể. Giữa Dale và Elly là một vực thẳm không đáy ngăn cách không thể nào vựot qua nổi. NHững luc như thế này, Elly chỉ có thể đứng nhìn Dale từ xa, từ xa mà thôi. Elly thóng nghĩ tới Vy rồi cô lắc đầu thật mạnh – Việc gì phải nghĩ đến con bé đó chứ- Elly thầm bảo mình thế. NHưng, trong tâm can, Ellly vẫn không thể ép đầu óc mình quên bẵng Vy đi. Cũng phải thôi Vỳ trái tim người cô yêu thương đã bị Vy đem đi mất rồi, mãi mãi nó sẽ không thuộc về Elly và mãi mãi Elly sẽ hận Vy – Hận đến tận xương tủy !
                         
                        -          Chào buổi sáng, sao mọi người dậy sớm vậy ! – Luân cất tiếng phá tan bầu không khí lạnh ngắt của buổi sớm mùa đông – mà thật ra, lạnh không phải vì mùa đông


                        -          Ah, ông cũng vậy thôi! Dale giật mình, mỉm cười đáp lại


                        -          Tôi có việc mà, hôm nay là ngày cô ấy được ra khỏi phòng chăm sóc đặc biệt, tôi muốn qua đây chuẩn bị trước vài thứ - Luân vui vẻ nói


                        -          Ông có vẻ yêu vợ quá nhi – Elly chen ngang vẻ khó chịu, vẫn chưa hết tức vì chuyện chia phòng này


                        -          Oh tất nhiên rồi !- Luân cười vang- Ai mà chả yêu vợ của mình chứ, phải không Dale ??..........................Dale ??


                        Trả lời Luân chỉ là khoảng không yên lặng, Dale quay về vớ cái ánh nhìn xa xăm.


                        Có lẽ mình đã nói những điều không nên nói rồi – Luân thầm nghĩ. Trông Dale bây giờ chả khác gì tảng băng trôi Nam cực khiến Luân bất giác rùng mình. Luân khẽ gật đầu chào rồi định bước vào phòng, nhưng ông vấp phải ánh mắt hình viên đạn của Elly ngay cửa nên đành thoái lui.
                        Hai người này kì lạ thật- Luân lắc đầu chán nản- Không biết có nên đưa cô gái kia đến phòng này không nữa !


                         
                        Chỉ còn lại Dale và Elly, và tất nhiên là không gian trở nên lạnh lẽo và tĩnh lặng như lúc đầu nó vốn có. Dale lại trầm tư hơn , thở dài não nề hơn. Hai vai ông xịu xuống. Có vẻ như nỗi đau đè nén trong lòng ông quá nặng, nặng đến mức nghẹt thở. Ông rất yêu vợ, yêu đến tận xương tủy nhưng……….ông không còn có vợ để mà chăm sóc yêu thương như Luân nữa. Nghĩ đến đấy, đáy mắt ông xáo động, nghẹn ngào, ông nhắm mắt lại để mặc cho hai hàng nước mắt tuôn rơi. Vẻ mặt ông nhăn lại, nét đau đớn hằn lên trên khuôn mặt thanh tú.
                         
                        Nhìn Dale như vậy, có vẻ như sức chịu đựng của Elly đã hết, cô cũng đau lòng lắm chứ, cô không thể để Dale cứ chìm ngập trong nỗi đau riêng mình thế được. Elly lấy hết sức lực của mình kéo ngược cánh tay Dale, bắt ông nhìn vào đôi mắt cũng đang ngấn lệ của mình thổn thức :


                        -          Biết bao giờ anh mới quên được cô ta?? Bao giờ ?? Anh không biết là anh làm em đau đến như thế nào đâu ! Tại sao chứ, tại sao không bao giờ anh để ý đến em, chăm lo cho em như một người con gái ?? Em yêu anh hết lòng, dù anh yêu cô ta, em cũng cam chịu, chỉ cần anh để ý đến em. Vậy mà sao, đến bây giờ anh vẫn không cho em – thậm chí là một cơ hội rất nhỏ mà thôi- đến gần bên anh, lau nước mắt cho anh. Tại sao anh luôn né tránh tình cảm của anh, tại sao anh luôn làm cho em đau lòng ! Tại sao anh lại nhẫn tâm với em đến thế, tại sao chứ ???


                        Nước mắt Elly chan hòa trên khuôn mặt xinh đẹp, trái tim nức nở theo từng nhịp đau thương . Sức lực của Elly như biến đi đâu mất, cô không còn đứng vững trên đôi chân của mình nữa. Elly khụy xuống chân Dale miệng vẫn lẩm bẩm không ngớt tại sao… tại sao …


                        Đáy mắt Dale xáo động. Ông nhẹ nhàng đỡ Elly dậy, lấy hết can đảm nhìn thẳng vào đôi mắt của cô gái bé bỏng trước mặt ông run rẩy vì bị nỗi đau gặm nhấm trai tim. HÌnh như, phải, hình như đã từ lâu lắm rồi, ông đã không còn biết đến sự tồn tại của bất kì một ai khác trên thế giới này ngoài Vy. Ông trở nên cứng đầu và ích kỉ, lần lượt làm tổn thương tất cả những người thân xung quanh mình. Nhất là cô bé này, cô em gái mà ông từng yêu quý……..


                        Tự nhiên Dale cảm thấy một cảm xúc lạ lùng dâng lên trong lòng. Cảm xúc gì ư ?? Thương hại ??


                        -          Anh……anh xin lỗi !


                        -          Anh chỉ nói một câu xin lỗi sau tất cả những gì anh đã gây ra hay sao ? – Elly nấc lên rồi tiếp – Chỉ vì một người đàn bà ! HỪ, em hận cô ta , người cướp anh của em, người đã làm tan nát gia đình mà em hằng mơ ước, em hận cô ta ! – Elly chuyển ánh mắt lên Dale nói – Và em cũng hận anh nữa !


                        Bàn tay Elly run lên, ánh mắt căm hận. Dale đau lòng  nhìn Elly , ông đã làm gì thế này, phải chăng chính ông đã biến Elly thành một con quỷ ……………
                        Có lẽ……..đã đến lúc dừng tất cả mọi việc lại rồi………..Có lẽ…….để mọi việc quay lại như lúc đầu sẽ tốt hơn chăng….Có lẽ……..


                        Dale đưa tay lau nước mắt  cho Elly, mỉm cười với cô rồi nói nhẹ nhàng:


                        -          Anh sẽ về Anh !


                        Elly sững người kinh ngạc, mở to đôi mắt ráo hoảnh ngơ ngác nhìn Dale , không nói nên lời !


                        -          Thôi nào cô bé, đừng nhìn anh như vậy chứ, bộ anh giống sinh vật lạ cần nghiên cứu lắm hả- Dale kéo Elly vào phòng- Nào chuẩn bị phòng giúp anh đi, ta sẽ về ngay trong hôm nay, anh chán nước Mĩ lắm rồi !


                        Quá ngỡ ngàng Elly chỉ biết làm theo lời Dale như một cái máy….Dale, Dale hồi tâm chuyển ý rồi sao. Dale chịu về rồi sao! Dale đã quên cô ta rồi sao ?? Hàng ngàn câu hỏi vây quanh Elly khiến cô không để ý thấy nét mặt sầu não của Dale, ông cười mà đau khổ còn hơn khóc !
                         
                        #12
                          nhoc_loc_choc15

                          • Số bài : 16
                          • Điểm thưởng : 0
                          • Từ: 18.01.2008
                          • Trạng thái: offline
                          RE: TRuyện dài : It's hard to say but ... I love you ! ( tự sáng tác ) 06.07.2008 12:57:36 (permalink)
                          Sảnh bệnh viện chật ních người.

                          Elly đang cố chen chúc trong cái đống hỗn độn mồ hôi và khói thuốc, đi làm cái việc mà Dale bảo là "không cần thiết ":

                          "Chỉ là thủ tục xuất viện thôi mà, có gì ghê gớm đâu ?? Mình thanh toán hết rồi mà ......."

                          "Anh muốn người ta gọi mình là kẻ trốn viện à ?? Nếu thế thì em cũng chẳng cần quan tâm làm gì ! "

                          "Nhưng anh không muốn nán lại đây thêm một lúc nào nữa "

                          "Chỉ một lát thôi, em sẽ cố gắng làm thật nhanh"

                          ----

                          Thế đấy, và bây giờ , Dale lại phải ngồi đây, một mình, chờ đợi . Chờ đợi Vy thì cả năm thậm chí cả đời đều được, nhưng còn chờ đợi Elly ?? Dale không tìm được câu trả lời ! Cũng có thể ông sẽ đủ kiên nhẫn và kiên định để chờ đợi trong vòng mười-lăm-phút mà không thay đổi cái ý định về nước của mình. Mà cũng có thể là không.

                          Elly không hiểu và cũng không biết điều đó, đôi lúc Elly quá ngây thơ hay chỉ vì niềm sung sướng trước mắt làm cho cô không thê nào suy nghĩ được ! "Dale sẽ về " ! Cái này có thể gọi là ngủ quên trên chiến thắng không ??


                          ---


                          Tíc tắc ........Tíc tắc ..........Tíc tắc

                          Lật đồng hồ - 10 phút rồi - tự dưng Dale cảm thấy sốt ruột, hình như chỉ cần chờ thêm 1 phút nữa thôi là ông sẽ không thể chịu đựng nổi nữa, .......Ông sợ mình thay đổi.....sợ......có một điều gì đó sẽ xảy ra.....Hình như ông đã quá yếu đuối rồi! Ông giám đốc với gương mặt lạnh băng đã ngủ quên trong Dale tự khi nào........
                           
                          #13
                            nhoc_loc_choc15

                            • Số bài : 16
                            • Điểm thưởng : 0
                            • Từ: 18.01.2008
                            • Trạng thái: offline
                            RE: TRuyện dài : It's hard to say but ... I love you ! ( tự sáng tác ) 22.08.2008 01:11:35 (permalink)
                            ----------------(cont)----------------------

                            - Cậu bé đó dậy trước cô một lát và đã đi vệ sinh rồi, thật là một cậu bé đáng yêu ! – Cô thư kí nãy giờ vẫn im lặng trả lời thay cho ông chủ của mình.

                            - Vậy còn …..- Vy nói lấp lửng, bất giác đưa tay sờ vào bụng mình, nơi những cơn đau quằn quại đang hành hạ cô không chút thương tiếc.

                            Những hành động ấy Luân thấy hết cả. Ông biết rồi thế nào ông cũng phải đối mặt với câu hỏi này nên đã chuẩn bị câu trả lời rất kĩ càng.

                            Nói dối là sở trường của những người kinh doanh và nhất là những ngừơi khéo léo như ông. Ông có thể che đậy hết những cảm xúc của bản thân cũng như dẹp tan mối nghi ngờ từ phía đối tác từ một câu nói tưởng như là đùa. Nhưng …- Luân nghĩ trong cay đắng- nói dối trong trường hợp này và nói dối chính người phụ nữ này đây, lại là một chuyện khác.


                            Môi ông khô khốc. Ánh mắt thành khẩn của cô gái đó đang nhìn ông, chờ đợi.



                            - Cô bé đó sinh non tháng nên bây giờ đang được chăm sóc trong lồng kính của bệnh viện – giọng cô thư kí đều đều.

                            Vy thở phào. Vậy là cả hai đứa con của cô đều không sao. Cô nhìn hai người lạ mặt bằng ánh mắt biết ơn sâu sắc. Cô cựa mình muốn ngồi dậy nhưng không thể. Toàn thân cô hầu như không có cảm giác.

                            Có vẻ như cô thư kí cũng nhận ra sự bàng hoàng trong đôi mắt Vy. Cô nói sau khi nhận được cái gật đầu kín đáo của ông chủ:

                            - Tuy hai đứa con của cô đều không sao, nhưng …cô không được may mắn như chúng . Có lẽ cô sẽ bị liệt…. vĩnh viễn !

                            Tin này như sét đánh ngang tai Vy . Cô đưa mắt nhìn người đàn ông lạ mặt và nhận đựơc ánh mắt bất lực như để xác nhận cái tin đau lòng ấy.

                            Vậy là, cô sẽ bị tàn phế thật sao !

                            Nếu như không còn cử động được nữa , tương lai của cô và các con cô sẽ như thế nào ?

                            Làm sao cô có thể nuôi đựoc chúng khi chính cựa quậy thân mình, cô cũng không làm nổi.
                            ...
                            ..
                            .

                            Người con gái kiên cường ấy, sau phút bàng hoàng đã nói:

                            - Tôi sẽ bị liệt toàn thân sao ?

                            - Chỉ hai chân và nửa thân trên- Vẫn là giọng cô thư kí lạnh lùng.

                            - Vậy là hai tay tôi vẫn bình thường phải không ? Nếu thế thì làm ơn lấy cho tôi một cái xe lăn, tôi sẽ tự đi, tôi không muốn nằm bất lực như thế này

                            - Nhưng cô chỉ vừa mới tỉnh lại …

                            - Tôi muốn thế, làm ơn!

                            Trước ánh mắt cương quyết của Vy, Luân đành gật đầu chấp nhận.

                            Một cái xe lăn được đưa đến và Vy chuyển chỗ ngay. Rồi bằng một nghị lực phi thường, cô gái bé nhỏ ấy tự lăn xe về phòng bệnh.

                            --------

                            Phòng bệnh này thật rộng rãi và sạch sẽ, đầy đủ tiện nghi. Nó không giống một phòng bệnh cho lắm mà giống một căn phòng sang trọng trong khách sạn năm sao thì đúng hơn ! Điều này cũng đủ để thấy người đàn ông đứng kế bên Vy bây giờ đây không phải là một người tầm thường, mặc dù cô đã sớm nhận ra điều đó thông qua cử chỉ và khí chất đĩnh đạc của ông.

                            Cô nhìn mọi thứ trong giây lát rồi nói một câu tưởng như bâng quơ :

                            - Sao con tôi đi lâu thế nhỉ ?!

                            Luân chưng hửng !

                            Ông quên béng thằng bé. Nó còn bé, không biết đường lại đi vệ sinh một mình, không khéo đã lạc mất rồi cũng nên.

                            Nhận được tín hiệu của ông chủ cô thư kí bước ra khỏi phòng ngay lập tức.


                            Vy đưa mắt nhìn căn phòng thêm một lượt nữa và lần này cô nhận thấy có một vật gì đó đang nằm trên chiếc bàn gần cửa sổ. Một bức ảnh bị lật úp. Trí tò mò trỗi dậy, cộ từ từ tiến đấn lật bức ảnh lên.

                            Trong bức ảnh có hai người và khi mà cô chưa kịp phản ứng gì khi nhận ra hai người đó thì một giọng nói vang lên từ sau lưng cô.

                            - Bỏ bức ảnh đó xuống !

                            Cả Vy lẫn Luân đều giật mình quay ra .

                            Ánh mắt chạm nhau.

                            ...

                            Không thể tưởng tượng nổi cảm xúc lúc này của Elly nữa. Ông trời ơi, làm ơn nói đây không phải là sự thật đi – Elly kêu lên đau đớn trong tận đáy lòng. Người đang ở trước mặt cô đây, con người đáng lẽ phải biến mất vĩnh viễn trên cõi đời này, không ai khác chính là người mà Dale điên cuồng tìm kiếm :

                            - Nguyễn Lê Vy- Elly bật ra tiếng cười khan

                            Chuông điện thoại đột ngột reo. Hai cô gái giật mình cùng lúc hướng ánh mắt vào người đàn ông duy nhất trong phòng đang lúng túng mở điện thoại. Chỉ chốc lát, Luân cúp máy và chậm rãi nói từng lời một :

                            - Tôi có tin này muốn nói … - Luân hướng ánh nhìn về phía Vy - con trai cô đã đi lạc nhưng thật may mắn là thư kí của tôi đã tìm được rồi, chỉ có điều … cô ấy bắt gặp con cô với một người đàn ông lạ, tóc vàng mắt xanh rất giống với … - Luân quay sang nhìn Elly thận trọng – Giống với Dale !

                            Đây là tiếng sét thứ mấy rồi, giáng xuống đầu Elly.

                            Vậy là ông trời đã run rủi cho cha con họ gặp nhau … vậy là họ đã gặp nhau …

                            Chẳng lẽ đây là cái mà người ta gọi là định mệnh sao .

                            Chẳng lẽ không bao giờ họ có thể tách rời nhau !?

                            Chẳng lẽ không bao giờ Elly có được Dale, dù chỉ là sở hữu cái xác không hồn và sống bằng lòng thương hại !?

                            Cô lẩm bẩm trong miên man … định mệnh …

                            Người cô mềm nhũn không tự chủ được đến mức phải tựa lưng vào cửa .

                            Vy cũng bất ngờ không kém, chiếc xe lăn run lên theo từng nhịp thở dốc . Nỗi đau đớn xộc lên khóe mắt có mùi vị cay cay …

                            Ánh mắt Elly đờ đẫn nhìn Vy bất lực. Cô đã thua Vy và sẽ thua Vy ?? Không, không thể, cô không muốn làm người thua cuộc, không bao giờ ! Cô phải có được cái cô muốn, bằng mọi giá !

                            Ánh mắt Elly lập tức bùng lên ngọn lửa đố kị, quyết liệt. Elly nói mà không ý thức được – những lời nói tàn nhẫn :

                            - Cô hãy biến đi ! Biến ngay ! Tôi không muốn trông thấy cô thêm một phút nào nữa !

                            Rồi ánh mắt Elly xoáy sâu vào Vy như muốn ăn tươi nuốt sống :

                            - Nếu còn lần sau, tôi không đảm bảo tôi sẽ không làm gì đâu !

                            - Tôi hiểu !

                            Vy chỉ nói thế, cô nuốt nước mắt vào trong tim, mắt ráo hoảnh. Cô nhìn Luân. Và như thế là đủ, Luân biết cô muốn gì và sẵn sàng đáp ứng.

                            - Alo ! Rút toàn bộ hồ sơ, xóa sạch dấu vết của chúng ta ở bệnh viện này. Chuẩn bị xe rời khỏi đây ngay ! Tôi đợi cô ở cổng sau bệnh viện !

                            Đầu dây bên kia tiếng cô thư kí dạ rõ mồn một .

                            ...

                            Từ giây phút đó, không còn một âm thanh nào vang lên . Luân lặng lẽ đẩy Vy ra ngoài. Elly đứng nhìn, vô cảm, bức ảnh trên tay đã bị vò nát. Nụ cười của người con gái và người thanh niên trong bức ảnh từ nay sẽ biến mất – mãi mãi !

                            Tưởng chừng là kết thúc, nhưng sự việc chỉ mới bắt đầu !


                            ..........

                            ....

                            ..

                            .

                            Tú đã có một đêm dài miên man với những suy nghĩ và hoài niệm về cái ngày mà mẹ anh đột ngột biến mất cùng đứa em gái anh chưa thấy mặt.


                            ------------------(cont)---------------------


                            -----------------**----------------**--------------------------

                            Cuối cùng thì cũng xong chuyện "ông bà ta thồi chống Mỹ" *cười sảng khoái* !

                            Cảm giác hoàn thành xong một công việc thật là dẽ chịu. Bât giờ thì có thể ăn no ngủ yên được rồi !

                            Thật ra khi đọc lại tớ thấy nên để cái đoạn quá khứ dài dằng dặc này vào làm EXTRA thì hay hơn ! Tớ sẽ chăm chỉ sửa lại và viết thêm những đoạn mới ! (sẽ có nghỉa là ... tương lai mù mịt =.=")

                            Rất cám ơn những người đã và đang theo dõi tiếp câu chuyện dài lòng lình kình lẩm cẩm này của tớ  !  Hai năm rồi nhỉ, không biết nhok có còn đủ sức, đủ ham thích và can đảm để viết tiếp không ...

                            Mong là cái lười không tấn công mình trong lúc "về già ốm yếu" thế này ... !

                            .........


                            ...


                            .
                            <bài viết được chỉnh sửa lúc 22.08.2008 01:14:01 bởi nhoc_loc_choc15 >
                             
                            #14
                              nhoc_loc_choc15

                              • Số bài : 16
                              • Điểm thưởng : 0
                              • Từ: 18.01.2008
                              • Trạng thái: offline
                              RE: TRuyện dài : It's hard to say but ... I love you ! ( tự sáng tác ) 02.10.2008 15:15:02 (permalink)
                              Tú đã có một đêm dài miên man với những suy nghĩ và hoài niệm về cái ngày mà mẹ anh đột ngột biến mất cùng đứa em gái anh chưa thấy mặt

                              ......
                              .....
                              ....
                              ...
                              ..
                              .

                              Vào lớp rồi mà hai mắt Tú cứ díp lại, cố gắng lắm anh mới nghe được lõm bõm những gì cô giáo nói.

                              Sáng nay Tuấn không đi học với Tú. Đó là một dấu hiệu, tất cả sắp bắt đầu. Tú phải làm một việc gì đó để ngăn chặn mọi chuyện, nhưng làm thế nào, đó lại là một vấn đề nam giải.

                              - Tú !

                              - …

                              - Tú !

                              - ….

                              - Em Tú, em có nghe cô nói không !

                              - Dạ …

                              Tú luống cuống đứng dậy. Nãy giờ mải suy nghĩ anh không để ý đến những gì đang xảy ra xung quanh mình.

                              Cô giáo đang đứng trước mặt anh, ánh mắt cô tỏ vẻ khó chịu.

                              - Em đang nghĩ gì vậy, em có nghe cô nói không ?

                              - Dạ, em xin lỗi cô , … em hơi mệt, em xin phép xuống phòng y tế !

                              Tú đánh bài chuồn, đằng nào thì anh cũng không còn tâm trí đâu mà tập trung vào bài học. Anh đứng dậy bước ra khỏi lớp.

                              Vừa khuất mắt của cô giáo, Tú liền chuyển hướng sang khối 10, đến lớp học của Linh và Tuấn. Anh đứng nép ngoài cửa, nhìn vào. Trông Tuấn vẫn không có gì khác lạ. Cũng phải thôi, Tuấn không điên khùng đến mức manh động trong lớp học. Tú đứng dựa vào một góc khuất , ánh mắt không rời khỏi gương mặt Linh. Cô bé đang cau có khi bị Tuấn giựt mất cây thước kẻ. Nhìn nụ khuôn mặt vô tư ấy mà lòng Tú nặng trĩu, anh phải làm gì mới có thể giữ được nét hồn nhiên ấy, mãi mãi, trên gương mặt đứa em gái bé bỏng của anh.

                              - Sao em không vào lớp học mà lại đứng đây ?

                              Một giọng nói vang lên!

                              Thầy giám thị. Hôm nay Tú hình như “có duyên” với thầy cô. Anh bình tĩnh trả lời :

                              - Em muốn xuống phòng y tế, nhưng trường rộng quá, em lại không rành đường đi nên …lạc đường !

                              - Vậy sao em không hỏi ?

                              - Em không muốn làm phiền các thầy cô đứng lớp. Gặp thầy ở đây may quá, thầy làm ơn chỉ đường cho em xuống phòng y tế ạ.

                              Tú nói trôi chảy đến mức không một ai có thể tin là anh nói dối, cộng với một đôi mắt hõm sâu vì mất ngủ cả đêm, Tú có đủ lí do để bỏ dở giờ học.

                              Anh thong thả bước theo thầy giám thị, xung quanh, những ánh mắt tò mò ngó ra. Vài triếng xì xào vọng ra từ trong các lớp học.

                              Tú lim dim mắt, anh chẳng thèm để ý tới mấy ánh mắt soi mói đó, và vì vậy nên anh cũng không thể thấy một ánh mắt lo lắng đang dõi theo từng bước chân của mình.

                              ---

                              “Anh Tú làm sao thế nhỉ ?” – Nó tự hỏi, và rồi lí trí lẫn con tim thôi thúc mạnh mẽ nó đứng dậy xin phép cô xuống phòng y tế. Nó muốn biết Tú như thế nào, nếu không chẳng thể nào nó yên tâm mà học được. Cô giáo gật đầu, nó bỏ ra khòi lớp, thật nhanh , và chạy về hướng phòng y tế .

                              ----*----*----
                               
                              #15
                                Online Bookmarks Sharing: Share/Bookmark

                                Chuyển nhanh đến:

                                Thống kê hiện tại

                                Hiện đang có 0 thành viên và 1 bạn đọc.

                                Chú Giải và Quyền Lợi

                                • Bài Mới Đăng
                                • Không Có Bài Mới
                                • Bài Nổi Bật (có bài mới)
                                • Bài Nổi Bật (không bài mới)
                                • Khóa (có bài mới)
                                • Khóa (không có bài mới)
                                • Xem bài
                                • Đăng bài mới
                                • Trả lời bài
                                • Đăng bình chọn
                                • Bình Chọn
                                • Đánh giá các bài
                                • Có thể tự xóa bài
                                • Có thể tự xóa chủ đề
                                • Đánh giá bài viết

                                2000-2022 ASPPlayground.NET Forum Version 3.9