Người em vườn Thuý

Tác giả Bài
mây trắng

  • Số bài : 569
  • Điểm thưởng : 0
  • Từ: 10.05.2007
  • Nơi: Sài Gòn -Việt Nam
  • Trạng thái: offline
Người em vườn Thuý 21.01.2008 14:36:00 (permalink)
Người Em Vườn Thúy  
 
 Thời gian như nước trôi qua cầu.
Những cái bền lâu là những gì sâu lắng.

Thuở đó, vào một thời xa lắc lơ, tôi được sinh ra và lớn lên nơi này, tôi không thể không mơ- một giấc mơ như thực. Và lúc nào cũng thế, tôi luôn ấm lòng khi nghĩ rằng cuộc đời này có bão giông tan tác phân ly nhưng rồi cũng sẽ có một ngày mai ánh hồng rực nắng.

Một “Hoàng Hạc Lâu”(tạm gọi như thế với tôi ) mà tôi đã từng gặp gỡ khi bước chân vào đời đã mở ra cho tôi một thế giới kỳ ảo muôn màu với những con người ngời ngợi thanh xuân “tóc xanh mắt sáng” mang trong tâm bao nhiệt huyết rực hồng chan chứa một tình yêu lồng lộng hướng đến tương lai.Họ gắn bó cùng nhau thật dễ thương và trong sáng biết bao. Rồi bảo giông cuồng nộ. Trong chớp mắt, tất cả như mây khói tan biến trước sự ngẫn ngơ tiếc nuối của hồn tôi.Những cánh chim bay tan tác theo những hướng đời thẳm sâu mờ khuất, không hề hay biết rằng bóng mình đã in sâu xuống lòng hồ xanh thẳm nên để lại nơi này mây trôi bàng bạc ngẫn ngơ.

Một cõi mênh mông lao đao chìm nỗi!
Một chút tình thân như có như không!

Năm tháng nào cách xa trôi biền biệt cứ như trôi đi mà không thể quay về ! Để lòng ai nao nao thầm nghĩ “ Ôi, những cánh buồm viễn xứ” ngày đó giờ đã ra sao khi xa khuất ngàn khơi !...

Chợt đến một hôm, bến xưa rộn ràng với bao mừng vui tương ngộ, tôi đã gặp lại vài gương mặt thân quen ( dù không là tất cả, nhưng đã là tất cả trong tôi ).Tạ ơn đời và tạ ơn người !Không gian thật vui nhưng vẫn đọng lại một nỗi gì quá thiết tha trầm lắng.Đôi mắt ngày xưa lúc này đây như thấm đẫm cô liêu khiến lòng ai bâng khuâng xao xát một nỗi niềm thương nhớ xa vời (những cánh chim bạt gió biết có vượt nỗi trùng khơi để bay về cố hương nối lại những bờ vui hay không nhỉ?). Một niềm hoài vọng trong đời . Một chớp mắt ,đã bao nhiêu năm trôi qua với những bể dâu tang thương trên mặt đất này ,mỗi lần ngang qua ngôi trường cũ của SG xưa, tôi vẫn thấy một “Hoàng Hạc Lâu”sừng sững giữa hồn mình (Nhật mộ hương quan hà xứ thị ...) với bao bâng khuâng về những hình bóng cũ. Những tình thân như sương khói mong manh sao cứ âm ỉ mãi trong hồn tôi để giờ đây bỗng trổi dậy trong phút giây tương phùng hôm nay.

Tôi vẫn còn nhớ ngày hôm ấy,những người bạn ấy đến cùng tôi thắm thiết xa xôi lắm, Cái âm vang của thời khắc đó ôi thật dịu dàng khốc liệt làm sao! Rồi mịt mù như gió như mây. Một điều đơn giản nhưng với tôi lại không dễ dàng là hãy thả trôi đi cùng năm tháng, và đi tiếp con đường tôi đã chọn. Nhưng tôi không thể nào quên lại quyết liệt nhớ khôn cùng trong muôn trùng khoảng trống cô liêu.

Rồi mỗi lần xuân đến, vạn vật thắm tươi, tôi lại lãng đãng lao xao với vạt nắng bên chiều nhớ thương một thời áo trắng tung bay. Phải chăng là tiếng gió năm nào thoảng trong thinh không như còn đọng lại cuối trời xa nên trời xuân cũng phải lạnh buồn. Ảo tưởng thời gian sẽ phôi pha nơi cõi lòng tôi màu kỷ niệm của ngày xưa ấy, nhưng hạ đến – thu sang – rồi đông về, tôi chẳng thể nhạt phai. Giá như ngày ấy “đừng say “ thì có đâu “vị ngọt thấm cay” đến giờ …

Nên dù muốn hay không, dù như là đuổi theo gió, “ Hạnh phúc –Khổ đau “ ấy vẫn là quà tặng quý giá duy nhất mà đời sống đã trao tặng cho tôi trong chốn này vậy.

Những lần tương ngộ, những phút trùng phùng, dù là ngút ngàn bên kia một đại dương xa vời vợi hay bên này một đại dương sâu thăm thẳm, nỗi nhớ cứ vuột tràn khỏi con người tôi trôi chảy thiết tha.

Một niềm hạnh phúc vô biên khi tâm nguyện đã thành!
Có phải chăng, tiếng một con chim khi lao mình vào bụi mận gai không phải là một tiếng kêu bi thiết não nuột mà là âm vang một bản tình ca tuyệt vời về con người và cuộc sống. Và chính nỗi hoài nhớ về những con người xưa trên mảnh đất ngày nào đã là ngọn lửa. Một ngọn lửa hồng trong tâm hồn đã giúp tôi có thể bước qua những gian nan nghiệt ngã cuả đời sống mà vẫn an vui. Nên kỳ diệu làm sao những gì là oan trái điêu linh trong cuộc đời tôi bỗng trở thành yên lành mát dịu khôn cùng. Và nương theo đôi cánh thời gian hồn tôi mong gửi về chốn thăm thẳm mù khơi nụ hôn của ngọn gió đêm hoang vu. Và mãi mãi ở góc đời kia,dù bảo giông vẫn còn đâu đó, tấm lòng ai vẫn rạng ngời một nụ cười đơn sơ, một ánh mắt vời vợi thơ trẻ.

Và tôi cũng hiểu rằng “Bàn tay đã dâng hiến hoa hồng bao giờ cũng ngát mùi hương. Cho dù bàn tay ấy có đẫm máu vì gai thì ngay chính những giọt máu kia cũng thơm mùi hạnh phúc.”
 
Vương Anh Đào
 
 
#1
    Nguyên Đỗ

    • Số bài : 5703
    • Điểm thưởng : 0
    • Từ: 19.08.2005
    • Nơi: Windy City
    • Trạng thái: offline
    RE: Người em vườn Thuý 21.01.2008 18:30:21 (permalink)
    Rất mong VAĐ tiếp tục có những đỏan văn như  thế này!
     
    #2
      mây trắng

      • Số bài : 569
      • Điểm thưởng : 0
      • Từ: 10.05.2007
      • Nơi: Sài Gòn -Việt Nam
      • Trạng thái: offline
      RE: Người em vườn Thuý 23.01.2008 09:06:32 (permalink)
      Vầng Trăng Bên Kia Sông
       
      Có thể nào là thế, ta bàng hoàng ngơ ngẩn vì ta hãy còn quá nhiều xúc động khi trông thấy lại những dòng thơ  ấy! Trong nỗi mừng vui rộn rã không nói được nên lời, ta như đã được tìm thấy lại anh-vẫn thế-trên dòng xuôi ngược nhân gian còn lắm phong ba, dù đã đi qua gần hết cuộc đời...Là anh đó thật sao? Ôi, đôi mắt muôn thuở hun hút chìm sâu như soi thấu cả cõi đời mênh mông vô tận!...
       
      Đôi mắt người Sơn Tây
      U uẩn chiều luân lạc
      Buồn viễn xứ khôn khuây...
                                ( Quang Dũng)
       
      Ngày hôm nay thật lạ lùng khi nhìn thấy lại anh. Ta trông đợi sự mầu nhiệm này với tất cả nỗi hứng khởi mong gặp lại một người thân thiết mà ta có lần gặp gỡ đã lâu, hơn mười mấy năm có lẽ, chỉ là trò chuyện vu vơ mà sao nỗi bâng khuâng theo mãi cả đời. Không có gì đặc biệt, nhưng cái nhìn và nụ cười ấy, không biết sao ta lại không thể nào lãng quên được. Từ lúc xa xưa cho mãi đến sau này, ta càng lạ lùng ngạc nhiên hơn vì con người anh hình như không hề có gì thay đổi là mấy, dầu vẻ người đã bạc trắng phong sương nhiều lắm. Nhất là đôi mắt ấy, tuy u uẩn vẫn lấp lánh một suối nguồn thăm thẳm phong phú tràn đầy tình yêu với con người và cuộc đời, cùng nụ cười nơi khóe môi hơi mím lại nên tạo cho anh một vẻ ngoài thật trầm lắng pha chút cứng cỏi dù đôi lúc cũng rất hồn hậu dễ thương nhất là khi hòa nhập với văn thơ. Cái chất thơ mảnh liệt tuôn tràn là lúc tâm hồn anh hướng thẳng vào sự giao hòa với trời đất vạn vật trong cái mênh mông hư ảo của cõi hư không nên đã đẹp đẽ thanh khiết vô cùng và cũng rất đỗi mộc mạc, đơn sơ mà sắc sảo thâm trầm những tâm tư trong anh cứ ngời ngợi thanh thóat nên nhẹ lướt qua đời ta thuở ấy.
       
      Thế nhưng sao vẫn thật ngỡ ngàng khi nhìn thấy lại anh. Chính là anh đó không thể nào lầm với ai khác được, một con người với niềm khoắc khoải trong cái tham thấu miền hư không tịch lặng mà như là sự lảnh nhận thật xuyên suốt một cõi từ tâm đến vật trong suốt long lanh và hiền hòa êm dịu đến không ngờ. Đôi khi niềm riêng mang vẫn thầm lặng nhưng sự hạnh phúc ấy quả thật đã lớn lao với ta khôn tả lúc biết là người chưa hề mất đi trái tim quí giá ấy với suối ngàn tình yêu bất tận mãi muôn đời. Một nét thơ xanh trong, những xúc cảm mảnh liệt tinh tế, bao tình cảm thiết tha sâu lắng với người, với đời vẫn tiềm tàng khi ngọn bút trào dâng. Để dù cho đời sống có nhiều lúc gieo neo khốn đốn, hay hụt hẫng chới với ta cũng còn  thấy cuộc đời này sao vẫn còn nghĩa sống chan hòa bàng bạc khắp nơi. Như vũ khúc dân ca dào dạt tình nhung nhớ một miền đất thuở xưa nên mái tóc người giờ đây dù đã phai màu nơi đất khách biền biệt xa quê vẫn thắm thiết một tình hoài vọng cố hương. Hay là bản giao hưởng độc đáo giữa người và thiên địa vạn vật khi cô liêu tận cùng trong khoảnh khắc tan loãng với mênh mông vô hạn của thinh không vời vợi lặng im.
       
      Rồi đâu đây như lấp lánh ánh sáng tỏa lan của lần hội ngộ, ta quả thật đã gặp lại anh. Biết nơi anh tuy vẫn nhọc nhằn mòn mỏi trong vòng quay đời sống nhưng ngọn lửa hồng âm ỉ thấu hiểu cõi trần ai vẫn chưa hề vơi cạn trong tim. Dấu ấn đó đã bao lần khiến tâm hồn ai chất ngất dâng cao khi tận hưởng những giây phút bên vần thơ rơi rụng giữa ngàn sao của anh thật huyền ẩn lung linh. Đơn sơ mà sâu thẳm quyện lẫn biết bao cái nỗi niềm tha thiết nơi ta khi thưởng thức được cái đẹp, cái tuyệt vời thanh thoát làm ngây ngất lay động lòng người không tả xiết. Mộc mạc như hơi thở quê hương vẫn thơm ngát cái hồn nhiên dung dị một tài hoa còn cam đành khụất lấp bụi mờ. Ôi, lòng ai xúc động vô ngần khi tìm thấy một niềm thanh thản nhẹ nhàng lướt qua bao nỗi thăng trầm của nhân sinh thế sự lắng đọng một tâm tình vươn thẳng vào hư không tịch lặng của ngàn thu im tiếng. Có thể để hồn mình tan lẫn hòa quyện vào cõi mênh mông tuyệt mù đó hẳn anh phải tột cùng trong nỗi cô liêu đến mức giới hạn nghiệt ngã nhất mà con người ta phải trải qua! Ta như lênh đênh trong niềm ngây ngất ấy thật lạ lùng quá mà không dễ dàng hiểu thấu cho đặng. Nhưng ta vẫn hằng cam lòng như thế bởi nơi hồn ta luôn khoắc khoải cảm nhận cái tuyệt dịu trong hương vị đằm thắm thiết tha của sự tiềm ẩn nét đẹp tâm linh người.
       
      Và ta biết rằng khi còn thấy anh là ta còn một niềm hạnh phúc, dù là xa hay ở thật gần. Một niềm vui tuy nhỏ nhoi mà cứ làm rộn ràng cuộc sống, như cuộc trò chuyện năm xưa, anh vẫn như bên ta ngày ấy như lạ như quen mà vẫn đầm ấm chan hòa thật thân thiết làm sao! Đôi mắt anh như cười nói cùng ta những điều sâu thẳm mà ta chỉ biết tiếp nhận để rồi trân trọng dấu yêu cho đến hết cuộc đời. Và dù cho thời gian vẫn thản nhịên vô tình trôi tuột đi theo vòng quay đời sống thì khỏanh khắc này bỗng thành vỉnh viển trong trí nhớ nhỏ nhoi ta mãi thôi. Ta tưởng chừng vừa mới chia tay anh hôm qua, mà không hình như vừa mới đây thôi nên cảm giác trong ta vẫn còn đọng lại niềm lưu luyến trong giọt nước mắt  rơi xuống chân ai còn ngậm ngùi nơi đất. Ta khóc nhưng ta nghẹn ngào hạnh phúc vì nỗi niềm chất ngất cứ dâng trọn trong hồn bao sự băn khoăn xao xuyến về ai đó thật thân quen mà cũng thật cách xa đến kinh ngạc lạ lùng. Hai hướng đời tuy hai nẻo ngược xuôi nhưng trong ta vẫn bao phen thầm nghĩ có đáng kể gì nếu trong lòng vẫn mang một trái tim trong sáng, hiền lành và chân thực. Và đó là điều kỳ diệu mà ta luôn thấy ở anh từ ấy cho đến mãi tận bây giờ. Một tiếng chim, một cành hoa, một con người... hay mỗi một đường nét quê hương đều in dấu trong từng nét thơ anh với rung động tha thiết sâu lắng khôn cùng. Một tình yêu sung mãn và phong phú như muốn bật tung để vươn trải mênh mông êm ái ôm trọn một cõi nhân sinh quá nhiều hệ lụy vào cái bao la thăm thẳm của hư không.
       
      Quả thật là anh. Thật choáng ngợp nơi thăm thẳm tâm hồn,  ta bao lần tự nhủ trong nỗi xúc động, sao vẫn còn lặng thầm miên man với ngút ngàn xa khuất trong không gian và trong cả thời gian. Mà nay ta còn lại chợt thấy hồn mình đến lạ lùng, hoang vu man mác trong ánh nhìn của muôn ngàn vì sao trên trời đêm lấp lánh của quê hương. Một sự gì thật là kỳ diệu ở nơi sâu khuất trong ta cứ cuốn hút mảnh liệt, thắm thiết cực độ rồi như hòa quyện tan biến vào chốn hư không với cùng tận mênh mang. Có lẽ nào, anh đã mãi không bao giờ khuất bóng bên đời mà vẫn sẽ như quanh đây bao dấu xưa thân thiết chìm sâu với chính ta trong một chút thinh không hư ảo phù du. Ta bâng khuâng, một nỗi niềm dâng cao như là sự ngùi ngùi thoảng qua trong cái mát lạnh nhẹ tênh của đêm trường u tịch huyền ảo chỉ muốn vây phủ níu kéo hồn ai phiêu lãng phút giây. Ta cảm nhận lòng ta thoảng nhẹ sự dịu êm chất ngất trong loang loáng ngàn sao từ cõi xa xăm ngun ngút tràn xuống hòa lẫn xác thân ta vào chỗ không cùng miên man...
       
      Là anh sao, người thân quen xa lạ cùng ta. Hỡi khu rừng hoang sơ bí ẩn dù có bao lần trầm mặc lặng im hay nổi sôi dâng trào, thì cũng đã lắng đọng dịu êm âm thầm khi thổi nắng tinh tuyền và gió thanh tân suốt cõi hồn ta từ buổi thơ ngây đến lúc bạc đầu! Và lẽ gì mà một tình yêu vô thủy vô chung lại không thể tái sinh trong cái ta ẩn kín vẫn hằng ấp ủ với niềm thắm thiết quyện lẫn bao nỗi riêng chung, để rồi sẽ tan biến vào trong từng hơi thở cuộc sống nơi miền nhân gian này vậy. 
       
      Vương Anh Đào
       
       
       
       
      #3
        mây trắng

        • Số bài : 569
        • Điểm thưởng : 0
        • Từ: 10.05.2007
        • Nơi: Sài Gòn -Việt Nam
        • Trạng thái: offline
        RE: Người em vườn Thuý 24.01.2008 14:33:52 (permalink)
        TIẾNG CHUÔNG GIÓ
         
        Ai hát cho ai giữa gió chiều...
         
        Trời nắng “quái” gắt gao đến kinh người rồi sậm lại tối đìu hiu trong khỏang không bé nhỏ ở mảnh sân sau nhà ai. Màn đen thăm thẳm như muốn ban phát những lạnh lùng giá buốt của sự gắn bó vốn không thể có cùng nhau như một cung đàn lỡ nhịp, dù cũng chỉ là một khúc đọan trường của kẻ đa đoan muốn đi tìm một hình bóng tri âm trong chốn hư hao.
         
        Gió thét gào trong tiếng chuông thánh thót du dương như những âm thanh quyến rũ gọi mời ta đến một cõi mơ hồ xa xăm. Lời ai thỏang qua cuối trời mây nào chịu tan biến đi bỗng trùng trùng thành giọt lệ xanh trong như muốn òa vỡ rơi vào sự giao hòa của gió mưa và dất trời hôm nay, trong cái giá buốt của tuyết lạnh cực kỳ run rẫy tận phương xa còn vương vấn gửi lại nơi này.
         
        Gío càng dữ dội, tiếng chuông càng réo rắt mặn mà hơn trong cái thanh âm mảnh liệt xóay buốt của phút giây vô thường ta chợt nhận ra để không thể quên nhau, và bâng khuâng day dứt suốt một đời tưỡng chừng đã ngũ quên những linh hồn đã phai mờ bao dấu chân thầm lặng. Phải chăng khi mất đi con người mới biết là thiên thu còn mãi với hồn ta yêu dấu khôn cùng!
         
        Một khỏang thinh không thật dịu vợi lao lung luôn biến chuyển qua đôi mắt nhìn của ta, nhưng “phút ấy” thì không. Sự chan hòa chất ngất quyện lẫn trong từng hơi thở. Một trái tim không biết dấu che nỗi rung động đến tận xương tủy của kiếp nhân sinh hoang lạnh cùng sự kinh hoàng thất đảm khi đánh mất đi điều ấy. Và đến cùng cũng chỉ là sự dấn thân  tận lực thở lấy hơi thở của chính mình mà không bị vây phủ bởi những qui định đã có từ trước muôn đời. Bước chân ai thầm lặng đi qua khung trời nhỏ hẹp. Và bóng ai nhỏ nhoi ôm lòng cô lẽ đêm thâu những tưởng mong vá lại bao tả tơi khốn đốn của đời ai. Chúng ta còn có thể làm được gì cho nhau ngòai sự ân cần xẻ chia chút ấm lạnh muộn màng của cuộc sống này. Dù chỉ là trong giây lát  thôi của nụ hồng mong manh cuối đời...tìm đến cội nguồn xưa.
         
        Mưa đỗ xuống và hắt lạnh nhiều hơn.
         
        Tiếng chuông thỗn thức trầm bỗng trong nỗi buồn vui của những giọt mưa rơi bên đời. Ta nghe mông quạnh chơi vơi như tiếng biển xanh ngòai vạn dặm khơi xa thì thầm vọng về đây chẳng khác nào giai điệu hạnh phúc giữa gió chiều ngân nga suốt cả cõi lòng ai. Khúc ân tình trong cái giao cảm nhẹ nhàng cứ vời vợi chất ngất muốn vươn thóat để tỏa lan vào tận miền tâm linh của bóng người đã đến từ ngày hôm qua trong tiền kiếp - một thuở hồng hoang. Từng bước chân ai vẫn âm thầm vang vọng trên dặm đường đã vào lúc hòang hôn cũng ngỡ ngàng xanh xao trong nữa bóng hoa hao gầy còn lại bên đời nhớ mong.
         
        Một bờ bến mờ xa lung linh dịu vợi!
        Một miền yêu thương bát ngát để hồn ai thấm nhuần gột rửa trong niềm đau thân xác.
         
        Thôi không còn bàng hoàng tiếng thét của ai kia khi chuyển mình thành trơ trụi hoang sơ, một nỗi cô liêu vĩnh viễn đến muôn đời. Và chỉ còn lại đây niềm yêu mến thâm sâu một đời tận lực hiến dâng mà ai kia đã trao tặng cho người...Mưa đã ngừng rơi rồi sao! Gió lặng im quá!  Để cái ánh sáng rực rỡ sau cơn mưa thản nhiên chiếu rọi hăng say xuống nơi này đây. Tiếng chuông như tắt hẵn trong lưng chừng nỗi nhớ thương vơi đầy hình bóng của ai kia chưa kịp tan biến đi.
         
        Ôi tiếng chuông gió của chiều mưa thấm mát hồn tôi! Cái nhìn ngây ngất đắm say, chẳng còn là thanh xuân,  khi tìm thấy cái ánh lửa rực hồng thắm thiết trong sâu thẳm gọi mời của tiền định - nghiệp duyên, gặp gỡ để phân ly.
         
        Ôi bóng hình,  thôi cũng đành chìm khuất mờ xa trong cái mênh mang lỡ làng “ nước đục bụi trong” của kiếp người này vậy !
         
        Và cũng đành để gió cuốn trôi đi!
         
        Mưa rả rích cho lòng nghe như khóc!…
         
        Vương Anh Đào
         
         
        #4
          mây trắng

          • Số bài : 569
          • Điểm thưởng : 0
          • Từ: 10.05.2007
          • Nơi: Sài Gòn -Việt Nam
          • Trạng thái: offline
          RE: Người em vườn Thuý 04.02.2008 20:22:42 (permalink)
          Tình Bạn Hố Thẳm

          Tôi lang thang trên đường về nhà chợt nhận ra mình đang bước qua cầu nên đưa mắt nhìn xuống dòng nước hình như có vẻ yên ả  rồi bâng quơ trong lãng đãng nhớ( mà không biết ra sao nữa) mấy dòng thơ của Apollinaire

          ...Sous le pont Mirabeau coule La Seine
          Et  nos amours
          Faut – il qu’il m’en souvienne

          Và tự dưng thắm đượm cả tấc lòng ai một nỗi khoắc khoải trong chìm đắm lung linh một mặt trời đỏ rực tận phía xa xa, một chiếc thuyền con bé tí lơ ngơ, một đám lục bình trôi dạt liu riu.  Sao đẹp đến độ nao núng tâm hồn mà buồn lạ lùng ngơ ngẫn mãi  nơi ta bởi cứ xao xuyến lòng nhớ tự ngàn xưa đã có những tình yêu trót đã đi qua mà vẫn như còn đang hiện hữu trong đời sống nhân gian này...

          Chưa gặp mặt, tôi đã thấy tên bạn trong trí nhớ nhỏ nhoi này thật khiêm cung mà lại rất đỗi mênh mông, ấp áp một tình cảm cao rộng thâm sâu bàng bạc đã bao lần nâng nhẹ hồn tôi. Thật lạ lùng kỳ bí vì tôi không thể nào hiểu được sao lạ lùng đến thế chút tình thân xưa còn luyến lưu  bàng bạc nơi này. Tôi còn nhớ mãi khi lần đầu được thấy, tôi choáng ngợp vì cái ánh sáng trong mắt nhìn của bạn thật uy nghi tĩnh tại như được toát ra từ tâm tư của một bậc người cao nhã trong đời. Tôi giật mình chợt thấy ước mơ xưa cứ như một phép lạ được gửi tới qua bạn, một kỳ diệu - nhiệm mầu đang lấp lánh như ánh sao dẫn lối người đi cho bao ân sủng tràn đầy nơi xác thân tôi. Tôi không hề đắn đo vì tôi hiểu mọi sự trên đời như ánh chớp trong đêm nên tôi đã nhận lảnh một bài học tình yêu lớn lao ở nơi bạn kể từ đó. Tôi đã không chút ngại ngần khi tỏ bày niềm khao khát học hỏi mọi sự trong đời, Và thật ân cần nhẹ nhàng bạn mang đến cho tôi một bầu trời rộng mở bát ngát hương thơm tâm linh cho miền thơ dại khuất sâu còn chìm lắng giữa bao bộn bề cuộc sống mõi mòn. Rồi từng ngày... từng ngày, tôi chất ngất  khi hồn mình mãi mê bay bỗng trong cái thế giới huyền dịu lung linh với một nỗi lòng say đắm dịu dàng niềm hạnh phúc mà tôi âm thầm trọn hưởng nơi này.  Nó len vào tận sâu trong những ngõ ngách của một tâm tư vẫn mãi hằn dấu vết cô liêu im lìm từ dạo những ngày còn hãy ngu ngơ khờ dại lắm lắm của xa xưa...

          Tôi vốn không thích đám đông nên tôi vẫn thường tìm vào một nơi khuất bóng để bước vào một cõi riêng kỳ diệu của chính mình khao khát mọi sự lạ lùng và mảnh liệt cứ luôn quanh quẩn bên tôi thật là bí hiểm. Một sự huyền nhiệm tâm linh như một ân sủng cứ gọi mời tôi dấn bước trước lúc nhận biết ra mọi sự trong cuộc đời mình là một thử thách khôn lường để được thanh tẩy bước vào cõi gian nan. Xuyên qua từng cuộc chuyện trò với bạn, tôi như trên mỗi dặm đường của một con người vốn khát khao về sự hiểu biết một thế giới rất đỗi cao vời  xa cách như đời sống tâm linh bao trọn quanh mình, với một con người rất mực chân tình và thanh khiết , tôi chợt bừng nở cảm nghiệm một hạnh phúc thật vô bờ lung lắm. Có thể ư, một bản nhạc xưa của một người tài hoa xa lạ bạn vẫn tô thêm nét vẽ trong đời sống bởi chính sự hiện hữu người nghệ sĩ đó trong hiểu biết cho tôi. Một câu chuyện đời người lắng nghe như một dòng sông bạn nhẹ nhàng chia sẻ trong sự nghiêm chỉnh thấu hiểu bước đường cuộc sống bạn đã từng qua. Những trang đời đó như một dòng nước trong lành đã đưa tôi vào miền ký ức một quê hương sỏi đá khô cằn đã khắc sâu vào nỗi nhớ trong trái tim luôn khoắc khoải khôn nguôi một dáng đứng núi sông...

          Phải thế không, giữa bước đời hoang vu phiêu lãng bạn còn lưu giữ được nét cười thơ trẻ nơi cõi tim mình như vậy đó, dù vẫn là dáng ngoài vẻ như là phù phiếm xa hoa. Ngày xa xưa khi hãy còn trẻ dại, bạn giữa những con người đó với đôi mắt trong và đôi vai gầy như muốn co cụm lại với người với đời trông như một chàng nghệ sĩ lang thang đầy gió bụi, hình như không thích hợp là mấy nhưng không hiểu vì sao vẫn ấn tượng vô cùng. Đúng là một đôi mắt xanh trong lấp lánh ánh cười tươi nguyên cuốn hút người đối diện ghê gớm lắm. Đã lâu rồi, tôi không còn nhớ điều ấy đã đến và đi như thế nào nơi cuộc sống vốn thật lặng lẽ và nhiều sóng gió của tôi. Nhưng mỗi lần tôi chợt nhớ về bạn thì thật lạ lùng làm sao bạn lại đến bên tôi với nụ cười hiền hòa thân ái luôn trên môi. Bạn là một người bạn thân thiết duy nhất mà tôi có thể có sự giao tiếp cởi mở mà không hề vương mang một chút nghi ngại e dè nào dù là nhỏ nhặt nhất. Không hề gián đọan, suốt quảng đời từ lúc quen biết bạn cho mãi đến khi duyên xưa không còn nữa, tôi mới hiểu là cái tình bạn ấy là một điều quí giá thật trong suốt luôn long lanh giữa tâm tư tôi đến không ngờ cứ như là tôi với bạn cũng thường hay gặp gỡ và trò chuyện với nhau luôn vậy, như có như không, là gió là mây...

          Tôi đã đứng lại cùng dòng sông như dòng đời cứ miên man chảy mãi bao vấn vương nắng chiều vàng thắm nhớ nhung những cuộc tình tựa như chuyện những đóa hoa quỳnh thoáng ngang qua đời. Nhưng đùa vui phút giây sau lần đến bên nhau, người lại gặp tấm lòng ngàn năm nhớ thương ai rồi trân trọng quý yêu. Có vẻ như một tìm kiếm giữa cõi mịt mùng bờ bụi, mãi suốt con đường một tấm lòng ai kia luôn hoài vọng thiết tha một sự quay về chốn này, bờ bến tâm hồn nhau.

          Và sống lại một niềm vui dạt dào có ai nào ngờ, lại cũng chính là màu nắng long lanh bên người, dành trao cho tôi đó vậy, lúc ngây thơ dâng tặng cho đời chút giai điệu tình tự nhân gian khi bước qua cầu nhớ thương, bạn ơi!

          Vương Anh Đào
           
          #5
            mây trắng

            • Số bài : 569
            • Điểm thưởng : 0
            • Từ: 10.05.2007
            • Nơi: Sài Gòn -Việt Nam
            • Trạng thái: offline
            RE: Người em vườn Thuý 08.02.2008 19:15:59 (permalink)
            ta
            <bài viết được chỉnh sửa lúc 29.04.2009 21:17:18 bởi mây trắng >
             
            #6
              mây trắng

              • Số bài : 569
              • Điểm thưởng : 0
              • Từ: 10.05.2007
              • Nơi: Sài Gòn -Việt Nam
              • Trạng thái: offline
              RE: Người em vườn Thuý 09.02.2008 19:36:03 (permalink)
              Tình Hoa Lạc
               
              Sự tìm kiếm mịt mùng
              trong hư vô hoang huyễn
              suốt con đường một tấm lòng ai
              thương nhớ tình yêu
              vĩnh hằng.
               
              ...một góc hồn phiêu du
              Trời đỗ lưa thưa những hạt mưa cuối mùa... hoa lạc... giữa bến bờ thiên địa vạn vật trong mang mang lặng câm một cõi đi về trống trải hoang liêu dường như xa lạ mất biệt dấu tích yêu thương con người... Rơi...rơi...rơi. Một chiếc lá, hay một đóa hoa đã rời cành để thênh thang theo chiều gió rồi rơi xuống đời như sợi tơ trời. Hoa hay lá hay là tàn phai băng giá trong những cuộc phiêu du ngất ngưỡng của thiên thu tìm về quê quán cội nguồn xưa. Ta thơ thẫn, ta là hoa hay lá..., ta là ai, là ai... khi ngày đã sang đêm hay từ chốn thiên thu dữ dội cuồng phong chuyển thành mong manh cát bụi bên đường.
               
              ...sự bắt đầu buông rơi
              Rơi đi...rơi đi hoa ơi, cho tất cả là thả lại trong thinh không mọi sự huyễn ảo cuộc đời. Hoa hay lá hay là mầu nhiệm vô thường một cõi tử sinh?...Ta đã thả trôi mọi sự bởi những dằn xé níu kéo từ mọi phía khiến ta thất đảm khi nhìn lại tim mình chỉ là một khoảng không mịt mù. Ta nhói buốt nhớ... niềm nhớ quay quắt...nỗi nhớ cuồng say...trái tim nồng nàn cháy bỏng những khát khao yêu dấu giao hòa nơi giọt lệ xanh trong của miền đất vĩnh hằng. Ánh trăng tan, ta ngồi mãi nơi góc tối cuộc đời ray rức, ngoắc ngoải bởi chính sự chọn lựa quyết liệt của mình giữa những điều không thể và có thể, là sự tự do cô đơn trong một tình yêu vô hạn không bao giờ hiểu nỗi ở ngay trong cuộc đời lắm nỗi thị phi này. Và chỉ trong bóng đêm dịu dàng tĩnh lặng ta mới cảm nhận được nỗi đau khuất lấp của cõi hồn ta thầm nhớ tái tê một điều xẻ chia thật huyền ẩn lung linh. Ôi, ta chìm đắm trong sự bay cao đến tận miền xa xôi dịu vợi rất đỗi hoan lạc khi nhẹ lòng buông thả những nặng nhọc trói buộc trong trùng vây cuộc sống ban mai dù rằng ta cũng rất yêu thương, rất cần thiết và cũng rất đợi mong.Ta nghe thanh âm gọi mời từ những ngày thơ ấu xa xưa bỗng xuyên thấu màn đêm sâu thẳm vẩy gọi ta đến cõi riêng tư huyền ẩn lạ thường này ( mỗi lúc ta đau đớn riêng ta). Một thần sắc dung dị mà đau khổ trong cái uy nghi tĩnh tại nhưng tuôn tràn một trái tim chất ngất yêu thương từ trên cõi cao vời đó. Và từ sâu trong tâm ta cứ khắc ghi hình ảnh này như thế. Rồi một ngày khi đứng trước khổ đau sinh tử, trong ta đã chợt lóe lên cái tia sáng mờ ảo ẩn hiện để hồn mình chợt  thênh thang bay cao thay vì qui ngã dưới chân cuộc sống quá ư nghiệt ngã lạnh lùng này. Ta như bơi trong dòng suối mát dịu hiền thanh thoát với tâm tư ” một khí cụ bình an” vươn tới cuộc đời. Bước chân qua bao dặm đường với manh áo phong sương có lẽ nào con  người đã chẳng để lại cho cuộc đời mong manh nhỏ nhoi này bao điều quý giá dù là  có vẻ nghịch lý lẽ thường nhưng  ta sẽ chẳng bao giờ nhận ra nếu ta không thể nhìn đời bằng một trái tim đã được trui rèn thanh luyện  trong những thời khắc khổ đau oan khiên vẫn một lòng đằm thắm thương yêu. Ta ôm lấy tim mình thổn thức nghĩ suy bởi không lường được sự dấn thân trong tận hiến tâm linh đòi hỏi một sự quên mình triệt để thật rốt ráo như kẻ đang đi trên một lưỡi dao bén ngót mỏng mảnh nên lúc nào cũng phải tỉnh thức và nhất định không thể quay lui vì sợ hãi khổ đau. Một lúc lơ đểnh để cho sự ngọt ngào quyến rũ nên có lẽ ta mơ hồ đã bay mất đi tiếng gọi mời sâu thẳm của ngày tháng xa xưa cho tâm hồn thôi cũng đành như bất định trong cái phù du. Có không, khi ta đang lao mình xuống vực sâu thăm thẳm với một niềm tin vô bờ về một tình yêu vĩnh cửu dù rất mong manh như sợi tơ trời cùng với ngỗn ngang tuyệt vọng hải hùng trong cõi con người này vậy. Đêm tối dường như bao trùm phủ kín như một vị quan tòa tối cao ngăn chận mọi sự vẫy vùng của ta cho tới lúc ta kiệt sức mòn hơi để bắt đi cái linh hồn yếu đuối vốn chỉ khát khao có được hơi thở của chính mình trong tình yêu cuộc sống. Ôi, vòng gai quá nhiều những sắc nhọn sẽ trở thành nụ hôn tình yêu hiến thân bất diệt nếu cõi lòng ta trong trắng như tơ chẳng tham luyến mưu cầu chiếm hữu của nhân sinh.
               
              ...liêu xiêu, phơ phất
              Hoa rơi...rơi trong thinh không rồi rớt xuống đời thật nhẹ tênh nơi đêm mênh mông yên lắng. Ta đã buông mình vào tận đáy sâu miền tâm linh ẩn khuất, xé toang mọi phù phiếm đang cứ phỉnh phờ xâu xé trái tim ta, sao vẫn tưởng chừng như còn nghe thấy dòng suối tình yêu mãi mãi reo ca giữa cõi lòng mình, bất tận, vĩnh viễn... Hãy thôi đi, hỡi khúc ca miên man của âm vọng đêm trường khi ta đã thả mình tan loãng vào điệu hát quạnh hiu tịch lặng của trần gian. Dòng đời vẫn lướt trôi cho ta trải qua một thời niên thiếu, một thuở thanh xuân, một thời hoài niệm luôn rực hồng một ngọn lửa yêu thương ấp ủ với tâm tình phiêu lãng linh đinh trong cõi phù hoa. Vẫn thấp thoáng một mời gọi yêu thương cho trái tim còn chưa đong đầy nhữngnỗi khát vọng thẳm sâu thôi thúc kiếm tìm một thách thức còn lớn lao hơn bản thân mình. Ta đã dường như thấy cái nghịch lý đó mà ta thấm nhuần từ buổi ngây thơ, nó vẫn đời đời là thanh kiếm sắc trong nụ hồng yêu thương thắm thiết nên dù quá tả tơi rách nát ta vẫn hoài tuôn chảy một dòng yêu. Rồi một niềm hoan lạc vô bờ sẽ từ từ dâng trọn đến tận hồn sâu  thẳm sau những tận cùng nghiến nát của bóng đêm nghi hoặc. Ta nghe dường như tiếng ai nơi hoang mạc vọng về nâng nhẹ mình vào cõi vô biên, nếu đã được chọn lựa ta có thể chối từ sao! Một lối đi nhỏ hẹp với vô vàn bóng tối phủ quanh đan lẫn thật nhiều gai góc với thử thách nghiệt ngã khốc liệt mà chẳng dễ dàng thông hiểu, và đơn độc quạnh hiu tới tận chân tơ kẻ tóc. Phải đớn đau cô quạnh đến tận cùng không thở nỗi, phải mõi mòn muốn quị ngã buông xuôi, phải dìm chìm mọi sự trong ta. Ôi bâng khuâng cõi lòng ta lung lắm, ta là ai - nhỏ mọn, tầm thường – mà khoắc khoải, mà nghĩ suy lắm nỗi! Ta ư, phải khước từ bao nỗi dịu dàng ân cần dù chẳng hề một phút đợi mong sau ngần ấy khổ đau chất ngất vì một lẽ gì lạ thường còn mãi ẩn mình nương náu trong tim. Cám dỗ thiết tha của sự đổi trao một tình yêu tận hiến trong vòng gai thanh tẩy nơi ân nghĩa của đời người bằng mối duyên tình nặng nợ trăm năm tuyệt vời huyền ảo. Và ta đó muốn buông mình thả nhẹ mọi ưu tư, sầu não lẫn hân hoan ái lạc... và tất cả.. những gì là hai chữ nhân sinh...vào lặng thinh yên lắng...rồi nghe gió thổi bay tung đến miền hư không...Ta nghe ta rơi đi mọi sự như nụ hoa hồng đỏ trên dãy tuyết trắng mênh mông là nỗi cô đơn đăm đắm trên cột cây đời sống của một thân phận nhỏ nhoi này.
               
              ...thênh thang ôi phiêu diêu ngất ngưỡng
              Rơi...rơi...rơi...ta rơi như phiêu du cuối đời trong hơi thở sau hết để dìm mình nơi suối ngọc lãng quên với những dấn thân tận lực khôn cùng của kẻ không còn đầu óc cũng chẵng thể nào có nỗi trái tim...Ta đã trống rỗng trong hoang sơ tàn lụi đến vô bờ với tĩnh lặng mênh mông của sự phù phiếm cả đời này. Ta ngước nhìn từ dưới đáy sâu thăm thẳm bỗng động lòng nhận biết một tình yêu huyền nhiệm cho hồn ta theo nhờ nương náu bay cao. Thật nhẹ nhàng lung lắm nỗi lòng ai sau những mõi mòn tê tái, và êm ái làm sao bởi những nhọc nhằn trĩu nặng oằn đau. Sự trầm lắng mới nơi linh hồn ta nghe chừng như dịu dàng và tĩnh tại trong thênh thang phơi trải. Đơn sơ mà tinh tế rồi cũng đã nẩy sinh trong ta sự an hòa thấu triệt một tình yêu chan chứa thật ân cần đằm thắm thiết tha nên đã tuôn chảy mảnh liệt đến không ngờ giữa lòng sóng đại dương như một hòa khúc thiên thu của nỗi cô liêu nhẫn nại khôn cùng.
               
              ...an hòa rốt ráo chăng hỡi ơi!
              Rơi...rơi...rơi. Một sự chết lặng ngất ngây đã mõi mòn tan biến, một nỗi hoang tàn cứ ngùn ngụt thiêu rụi bao nhẫn nại kiếm tìm trong sự mày mò xơ xác của thân ta hữu hạn vô minh rồi bỗng dường như lạ kỳ mất dấu...để nơi ta thơ trẻ mông mênh với mọi lãng quên. Ôi, lai láng hồn ta trào dâng chất ngất nỗi đam mê cuộc sống diệu kỳ nên ta đã chẳng một phút giây ngại ngần lặng lẽ thả nghiêng mình uống trọn chén hân hoan sau hết của niềm đau cô quạnh đến tận cùng tim óc, thịt xương ta nơi lều vắng tịch liêu. 
               
              Vương Anh Đào
               
               
              #7
                mây trắng

                • Số bài : 569
                • Điểm thưởng : 0
                • Từ: 10.05.2007
                • Nơi: Sài Gòn -Việt Nam
                • Trạng thái: offline
                RE: Người em vườn Thuý 12.02.2008 14:38:17 (permalink)
                Tình Mộng?...
                 
                Trầm hương ai đốt bên đời
                Để cho người ở lưng trời quạnh hiu...
                 
                Trong hương trầm lan tỏa giữa đời nhau, người ơi, ta chợt nhớ màu sương khói mong manh thoảng nhẹ chiếc lá nào rơi xuống tay ai với một khúc tình thơ ( mỗi một lời ai, người dệt  mấy vần thơ cho mắt ánh môi cười, cho lòng lại nở hoa, cho vòng tay gầy ôm síết bờ vai )... 
                 
                Mỗi khi tôi nhìn anh thầm nghĩ sao” ta yêu nhau”, anh chỉ cười buồn với tôi trong ánh mắt xoáy buốt rồi khẽ khàng buông nhẹ lời thơ như chính anh chưa hề có trong cái thực tại này vậy. Giống như ta đã đi vào nhau thật nồng nàn cháy bỏng trong cái muộn màng của sự thiết tha khép kín cả đời.
                 
                Ta yêu người và người yêu ta – đừng hỏi tại sao mà hãy để tình yêu trả lời…anh hỡi!  Anh cũng thường bảo tôi hãy thì thầm cùng anh để hồn thơ anh dạo khúc thiên thu kỳ ảo với cuộc đời mà anh từng mơ ước. Tôi chỉ có thể mỉm cười thinh lặng bên anh, và với tôi đó là niềm vui, một thóang qua trong khoảnh khắc thật tình cờ.  Một hạnh phúc – đau thương mà tôi đã lĩnh hội cả đời để được thấu hiểu chỉ trong giây phút rồi yêu thương trọn vẹn cho hết khỏanh khắc ảo diệu đó mà không hề hối tiếc.
                 
                Tôi đã gặp anh trong tích tắc đời tôi không ngờ nhất để nói tiếng “yêu thương”,  khi lòng tôi  đang  trải rộng với khung trời mênh mông ngàn phương. Tiếng thơ khi ấy thật thênh thang như người bạn thiết luôn quanh quẫn bên tôi,  với bao trầm lắng những nhịp điệu tình thơ, ý thơ cứ sóng sánh chất ngất trong cõi hồn tôi, dù chỉ là tâm tư của những người xa lạ mà sao cứ âm vang lạ thường kỳ dị! Niềm vui tôi khi nhận lảnh được cái nỗi niềm sâu khuất tận trái tim người như chính cõi lòng mình đang ngân vọng thiết tha tưởng như cung đàn bất tận nuôi dưỡng  những nét đẹp tình yêu con người và cuộc sống trong đời. Chợt thảng thốt buông lơi lúc ai kia cũng chẳng còn là chính mình khi chạm vào hư ảo một tình yêu. Bóng ai thấp thoáng giữa biển đêm, nụ cười còn chếnh choáng men say như xao xuyến lời tình ca rộn rã trái tim người. Ôi, một ánh nhìn đã rung rẩy thiên thu!...
                 
                Có nghĩa gì khi bước chân anh còn ngập ngừng bên nhịp cầu thơ để cho ai phải qua cầu” lệ xanh “. Cái niềm đau ấy, tôi nữa như muốn níu giữ như một ân tình của kẻ hồng nhan tri ngộ muộn màng và nữa như cam tâm chối bỏ thật phũ phàng ác liệt cái suối mát tình yêu người vừa ban tặng. Tôi nhìn thấy dáng ai, giữa vườn đêm lồng lộng bước chân về, như khởi dậy muôn sức sống mảnh liệt trong từng phút giây của thế giới quanh đây bên thềm hoang rêu xanh cỏ úa, vẳng tiếng cười hoang lạnh tê tái hồn ai. Tôi như muốn ôm trọn tình yêu cuộc sống mênh mông trong khoắc khoải sâu kín trái tim anh vào tận tình yêu tôi đơn sơ êm dịu cho an hòa một kiếp lênh đênh. Bởi cõi đời mong manh này cần được sống để “ yêu thương”. Vì dù cho  thế gian này vẫn còn nhiều ranh giới để nghi kỵ hận thù, hay nhỏ nhen oán trách nhau ta vẫn còn sâu tận đáy lòng nhau một tình cảm thắm nồng muôn kiếp không phai. Nên hai kẻ xa lạ như ta ngày đó, có phải thế không anh, sẽ như là đôi bạn chân tình trân trọng gửi trao cho nhau những niềm yêu mến thâm sâu dù là kề cận bên nhau hay cách biệt muôn trùng.
                 
                Dù anh thường hay siết chặt tay  tôi thầm nói: “ Trận Đào Hoa,  em giam ta chặt quá. Để ta không còn tìm được lối ra”  rồi khẽ thở dài trong ánh mắt xa xăm. Tôi vẫn biết nếu phải xa rời nhau mai này thì hẵn là do những trớ trêu trong cái nghịch đùa tai quái của số phận này mà ta không thể chối từ,  nên chỉ có thể lặng đau bên nhau trong thương nhớ chìm sâu và thấy được “gặp nhau đã khó, chia tay nhau càng khó hơn”. Để mãi hoài giữa hai ta là thăm thẳm vực sâu không bao giờ với tới, là tìm nhau trong sương khói mong manh như đôi cánh anh lãng tử rơi vào đời hoa em một áng mây trôi. Cho nỗi dấu yêu bên anh làm ánh nhìn kia  tím mãi những đêm nguyệt lạnh, đêm”Tâm Giao”… ta quên hẵn trần gian xa lắc bụi mờ.
                 
                Có phải không niềm hoang liêu khi đêm mộng đợi chờ nên lệ xanh rơi đầy trên vai áo tôi nhưng sao hồn vẫn ngây ngất nỗi chơi vơi còn rung rẩy đất trời?!... Bao niềm vui sương khói phủ mờ, cho bóng mộng chìm vào hư ảo phù vân. Ôi, âm vang còn xao xuyến trong tiếng nói con tim ngỡ ngàng vọng lại nhịp chân ai sóng bước hôm nào! Tôi dường như chợt thấy bóng ai nơi khung cửa tình yêu chưa thể nào khép lại nỗi vấn vương bởi áng mây trắng vẫn ngậm ngùi lưu luyến lướt qua một  cõi trời bao la vô tận…
                 
                Vương Anh Đào
                 
                <bài viết được chỉnh sửa lúc 12.02.2008 15:08:29 bởi mây trắng >
                 
                #8
                  mây trắng

                  • Số bài : 569
                  • Điểm thưởng : 0
                  • Từ: 10.05.2007
                  • Nơi: Sài Gòn -Việt Nam
                  • Trạng thái: offline
                  RE: Người em vườn Thuý 14.02.2008 11:24:13 (permalink)
                  Bâng Khuâng Huệ Tím
                     
                                       … Dạ bán lai, thiên minh khứ
                                     Lai như xuân mộng kỷ đa thời
                                      Khứ tựa triêu vân vô mịch xứ…
                                                       (Hoa Phi Hoa)
                   
                  “Người là ai, hỡi người thả tóc bên bờ hiu quạnh, tâm trạng nào cũng là mây trắng bay?”… Tiếng người vương vấn buổi tà dương còn đong đưa cuối dãy trời xa rồi rớt lại màu Huệ tím hôm nay giữa hồn ta.  Để từ đó trong vườn tưởng niệm, ôi hồn em xưa như là mây trắng bay suốt cõi phù du...
                   
                  Ta ngẫn ngơ vô tình đi xuống phố chiều nay khi ngoài trời mưa rơi lất phất,  tuy có hơi ảm đạm của ít mây mù tê tê hơi lạnh nên trong lòng cũng thoáng chút giá băng. Rồi bỗng dưng lạnh ngắt cả trời chiều khi dáng ai màu áo tím rơi lại bên đường vắng lặng vời vợi như dáng ai xưa tóc thả phù vân - một loài hoa mang nhan sắc đợi chờ, nên phận người phải lắm phen nhiều nỗi truân chuyên với duyên tình lận đận cho gieo neo hắt bóng bên đời thật quạnh hiu. Có lẽ nào, khi lật lại trang sách cũ ta vô tình làm rơi rớt những cánh hoa khô đã sẫm màu thật mỏng tang, lả tả khắp nơi. Và càng đau xót hơn nếu ta một phút yếu lòng giơ tay định nhặt những cánh hoa bay, chúng lại càng tan vỡ tơi tả hơn trong sự nuối tiếc ngậm ngùi của ta thôi! Một chút niềm riêng nên ngẩn ngơ sầu để lòng ai thoảng nhẹ với bâng quơ nhớ nắng mong manh, nhớ tình hò hẹn của thuở nào...(Em chẳng là  em nên hoa buồn!...)
                   
                  Ai đó sao vẫn còn thẩn thơ trên con đường có lẽ dài ra mãi, chỉ có một mình trong sự hoang tưởng về một hình bóng xa xôi, lạc lõng trên  đường hun hút mờ sâu như đi vào tận mộ phần ai. Những tháng ngày tím ngắt  không còn ai với ai, tưởng chừng chẳng thể nào chịu thấu, ta cũng đành phải thả nổi bước đi dù ôm lòng đau”ai giết đi tình đang lứa đôi” nên rồi cũng phải qua thôi! Dòng sông xa lạ, đành là người đã ra đi mãi mãi không về, ta vẫn như còn đang giữa trần gian tràn đầy nhịp sống, thế sao cái sắc tím giá buốt kia lại cứ hoài tê tái bám riết cõi lòng ai. Cho thỉnh thoảng đôi lần hồn ta chợt thấy nhớ miên man da diết...nhớ người đã ra đi biền biệt muôn trùng trong ánh nắng  lấp lánh vàng vội vã tan theo từng cơn mưa Ngâu lòng ta hôm nay hoang vu lạnh giá mỏng manh…
                   
                  “Chén cạn chiều nay buồn đáy cốc”...Nên cũng có khi ta ao ước lấy lại trái tim mình vùi sâu vào băng giá với hình ảnh người luôn ở đó, trót lặng lẽ nằm sâu trong tận cùng ký ức mà dường như không gì thay thế được,  bởi cái ánh sáng hãy còn rất đỗi thơ ngây của buổi sơ giao là vĩnh viễn không bao giờ tắt. Ta bao lần vẫn ngỡ như được đi bên người cho hết cuộc trần ai, cùng cạn chén bể dâu cho thỏa tình yêu dấu, có đâu ngờ… Và rồi cũng cam đành  “tình một thuở  còn vương”  để từ nay ta sẽ mãi muôn đời như là một kẻ lữ hành cô quạnh, có chăng là nắng sớm với mưa chiều trong cõi  thăm thẳm trời xa nghe một nữa đời ”hoa lạc” thật phù du mơ hồ. Cái nỗi niềm u uất ấy mới lẽ loi làm sao! Khi trên đường đời người đành tâm khuất nẻo để rồi mãi không còn thấy lại, thêm xót xa cho ai những đêm sâu dày nhỏ lệ khóc tương tư. Ôi! Tiếng kêu đôi lứa chia lìa, nhất là khi đương buổi mặn mà thắm thiết xuân xanh, mà sao ta cứ ngỡ như bóng thời gian lạnh lùng khàn lạc trong chốn hư không thẫn thờ vọng lại.
                   
                   Một vầng trăng sáng ngời sao bỗng chia rời thành hai dấu khuyết để trong ta hiu hắt bóng gương mờ với niềm đau tê buốt tim gan, muốn với tìm nhau cũng không bao giờ còn thấy được!  Một chút ảnh hình thôi đã xa xăm trên thềm hoang rêu xanh phủ lối, để ngơ ngẫn cho hồn ai thổn thức hoài một khúc nam xuân! Trời chiều trôi loãng dần vào đêm mênh mông vô tận tựa như một vết thương để ai cứ thế âm thầm rò rỉ trong lòng xót đau. Bước lạc vào chốn vườn khuya mà nghe hương hoa lan tỏa đâu đây với khúc tiêu buồn vọng lại tưởng như tiếng người thương cùng ta cạn chén ân tình… nhưng sao nay hở người!  Một vực sâu không đáy nên đã khiến cho ta mãi hoài hụp lặn đi tìm chẳng thấy tăm hơi, chỉ thấy xa khuất mù khơi như là mộng ảo phù du, để ai một nữa đời còn lại trôi dạt trong vô vọng mõi mòn (Tìm linh hồn đã phai mờ dấu chân)... Ôi, bóng hoa thẫn thờ nghe tiếng nguyệt ca vương buồn trong ngọn gió đêm lay nhẹ, một chút hương yêu còn đọng vọng tự ngàn khơi xa tít mù xa.
                   
                  Hỡi trời xanh mây biếc, nào ai người thấu chút nỗi niềm quạnh quẽ với trăng thơ. Bức tranh thơ lung linh mờ ảo trong ta vẫn lặng thầm xao động cho ngọn gió đêm đìu hiu (dù chỉ là thoảng nhẹ trong tranh) lại đành lòng thổi buốt lạnh tim người! Có ai không giữa đảo hoang vắng lặng, có ai không giữa trần gian trơ trụi, nhặt dùm ai chút khói ấm ban chiều sao riêng một mình ta ngơ ngác với thế gian hờ hững bụi mờ! Ai tri âm đó có còn đâu hay chỉ là trăng rụng bên cầu nước xuôi!...Nỗi yêu người thôi đành gửi lại gió trăng, để cho ta chẳng khác nào mây trắng giữa  trời xanh mông lung vô tận được thả hồn trôi nổi thênh thang với núi cao biển rộng một đôi phần. Ôi, chiều tàn nơi đêm dần tới ai thẫn thờ nâng nhẹ cánh hoa rơi để nghe lâng lâng thoảng qua bao niềm mênh mang trải dài ra cùng vô tận!...
                   
                  …Cuộc đời trăm nẻo đường phơi
                  Con chim nhỏ khóc bên trời quạnh hiu...
                                                  ( Lệ Xanh)
                   
                       14.02
                  Vương Anh Đào
                   
                   
                   
                   
                  <bài viết được chỉnh sửa lúc 14.02.2008 11:28:20 bởi mây trắng >
                   
                  #9
                    mây trắng

                    • Số bài : 569
                    • Điểm thưởng : 0
                    • Từ: 10.05.2007
                    • Nơi: Sài Gòn -Việt Nam
                    • Trạng thái: offline
                    RE: Người em vườn Thuý 26.02.2008 16:17:05 (permalink)
                    Mây Ngàn Xanh Xao
                     
                     Khi con đường dài ra trong hoang vắng lầm lũi với cái lạnh gay gay của những chiều vừa tắt nắng, ta như thèm được sánh bước thong dong dọc theo những hàng cây đứng xanh xao thả mảnh hồn về phía chân trời xa mênh mang những cánh chim bạt ngàn. Trùng trùng vạn dặm khuất nẻo với mây trắng trời xanh dẫu rằng ví như có tìm về đi nữa thì biết có còn được nguyên màu của thuở ấy chăng! Nghĩ đến thắt lòng nghe như trong ta từng bước chân thân thiết trầm lắng âm thầm khuất sâu vẫn song song tồn tại bên nhịp đời hối hả của thời đại hôm nay rồi cũng sẽ dần rơi từng cánh nhỏ để hòa quyện vào mông lung tịch tĩnh của muôn đời nao. 
                     
                    Dịu vợi, mông lung như trong màu chiều có đẩm chút khói sương của loang loáng bao nhân ảnh là ngẫu nhiên tình cờ lúc đến lúc đi vẫn vẫy gọi ta muôn đời thắp sáng một cõi con người đầm ấm chứa chan. Chỉ là thế đó, là một sự ráo riết lên tiếng của con tim hắt bóng thời gian lên khung cửa đời sống mà ta một đời đi qua không thể thản nhiên. Có những khoảng trắng cách biệt đến tê người cũng không thể cầm giữ nỗi những đắm say day dứt trong lòng biết bao hoài vọng về những dấu vết còn hằn trong những khoắc khoải của thanh xuân thật xa thật nhớ. Miệt mài trong thác lũ ùa về từng buổi chiều vàng ánh lao xao những bước chân hoang mang gần gũi đến vô bờ nhưng xa xăm tít mù khơi. Ai vội lật từng trang đời khoắc khoải những niềm riêng trong cùng tận hoang vu mịt mù nên chi đời lung linh dở mộng tỉnh say, ta lần theo bước mộng biết người thuở xưa rồi dạt dào thương nhớ mông lung.  Ôi, một thoáng phù du trong tiêu sơ năm cũ như chơi vơi nơi khung cửa nhỏ, mây trời xanh thẳm vẫn ngàn năm dìu dặt khúc vui buồn. Một tiếng ngân dài vô vọng “ mộng tri âm ray rứt suốt trăm năm”, dẫu hoang đường vẫn hằn nỗi quạnh hiu trọn kiếp phù vân nơi lòng người lữ thứ...
                     
                    Trong cái thoảng lạnh nhẹ nhàng của nhớ nhung tôi như nghe được tiếng thì thầm của mây trời xanh. Thanh tân và bao la êm ái lòng ai lắng đọng tình tự của nhân gian lúc tìm lại chính mình, khi đối mặt với cuộc đời vốn như một tấm gương soi. Cái dòng chảy thiết tha đang lóng lánh những sắc màu kỷ niệm đã đưa ta về một thuở đất trời gió bụi cho mỗi một đời người cứ ngụp lặn với vỡ tan bao nhiệt huyết xây đời không thỏa, với duyên đôi lứa bèo mây cách trở.  Để ta nghe nỗi cuồng say rạt rào đang vo tròn ôm gọn hai vai người trong cái mõi mòn xanh xao thương nhớ, xót đau lẫn quẫn không thể rời bỏ những ràng buộc của cõi đời mênh mông.
                     
                    Nhớ là nhớ cái dáng vóc tuổi trẻ cuồng say, rắn rỏi cương nghị, đôi mắt người như rực lửa ước mơ, nữa miệng cười đầm ấm chan hòa với yêu thương. Lòng ai sao khỏi luyến lưu bồi hồi khi thấy lại tóc xưa “ ai nỡ thay màu gió “...Thương là thương lúc lịch sử chuyển mình, quê hương chìm nỗi, thân phận người thôi cũng gieo neo, để đôi mắt xưa chợt u uẩn tàn phai theo nhịp đời luân lạc... Sao có thể không động lòng thương mến nỗi gian nan như “ lửa “ thiêu đốt cả một đời quanh hiu. Xót là xót cái giam hãm thanh xuân, bổ mòn tâm huyết, xẻ héo xác thân,  khiến lòng người gục ngã hư hao trong cái xanh dài chơi vơi của chiếc bóng bên đời. Buồn là buồn thay cái tài hoa xưa sao vẫn còn khuất lấp chốn bụi mờ! Cái nguồn sống vốn mảnh liệt phong phú đến không ngờ như muốn chìm dần trong cái nghịệt ngã của thời gian. Tiếc là tiếc nỗi oái oăm ta  không thấy những cơ trời trong dâu bể đa đoan sẽ là phù sa đắp bồi của dòng sống hôm nay. Cái khắc nghiệt, gian nan sẽ là những mài giũa của lưỡi dao thanh khiết ban cho ai biết “ lửa thử vàng “. Đau là đau ta đã dữ dằn quá trong trái tim yêu thương còn lẫn lộn những ranh giới giữa con người, nên không thể nhẫn nại khoan hòa cho biển rộng trời cao để người mãi ra đi “ đầu không ngoảnh lại" cho sau lưng “thềm nắng lá rơi đầy”.
                     
                    Nên chi, “Ngoảnh nhìn lại cuộc đời như giấc mộng “ là lúc tôi như trôi trên dòng hư ảo tâm tư trong lắng đọng bao nỗi ưu tư phiền muộn như cát bụi trong cõi trời đất bao la này vậy. Có gì đâu,  nếu như quanh đây vẫn còn đó trái tim người với nhịp sống dịu êm, an tĩnh sẽ để nhẹ nhàng một thời khắc nhớ và quên, tràn tuôn vào tận sâu thẳm ngõ ngách hồn ta rồi thóat ra như mây trắng giữa cõi trời bao la. Ừ nhỉ, nên có gì đâu hỡi người!...
                     
                    Chớp mắt “ nữa môi cười “ thì tôi lặng yên nghe mưa mãi bên đời để “được, mất, bại, thành” bỗng chốc hóa thành hư không, nên chi mưa ơi xin cứ rơi mưa nhé! Cho nhẹ lòng ai khi ngồi ngắm mưa rơi...Vui là vui cái hữu tình bạn cũ gặp lại nhau, cuộc hàn huyên là bao nỗi thăng trầm, là thế sự nỗi trôi, là bao điều không thốt được nên lời nhưng thấy nhau là vẫn thấy đủ đầy cho dù là chưa trọn vẹn.  Mừng là mừng còn nghĩ nhớ đến nhau, còn trao cho nhau ánh mắt nụ cười dù cuộc đời là trăm nẻo ngược xuôi, là hợp tan, là cách trở muôn trùng, chẵng đáng là bao nhưng cũng ấm lòng trong giây phút thôi. Thích là thích bạn bè san sẻ cho nhau, cởi bỏ cho nhau khúc mắc cuộc đời để tìm lại chính ta trong quẫn quanh thế giới mong manh vô thường. Yêu là yêu sự dạn dầy mưa gió, những nỗi đau thương hằn dấu trong đời, sự bồi hồi trong hoài niệm thanh xuân đã xa ngút ..
                     
                    Tôi như thấy cuộc sống tuyệt vời quá, cho dù với cơn mưa dầm sùi sụt hay ngọn gió se buốt lòng của ngày hôm nay, trong phút giây này, khi niềm hạnh phúc yêu thương cứ dào dạt trong lòng mãi thôi!
                     
                    Một mảnh lòng son với giá băng
                    Ai đem trải chiếu cửa sông Hằng...
                     
                    Vương Anh Đào
                     
                    #10
                      Online Bookmarks Sharing: Share/Bookmark

                      Chuyển nhanh đến:

                      Thống kê hiện tại

                      Hiện đang có 0 thành viên và 3 bạn đọc.

                      Chú Giải và Quyền Lợi

                      • Bài Mới Đăng
                      • Không Có Bài Mới
                      • Bài Nổi Bật (có bài mới)
                      • Bài Nổi Bật (không bài mới)
                      • Khóa (có bài mới)
                      • Khóa (không có bài mới)
                      • Xem bài
                      • Đăng bài mới
                      • Trả lời bài
                      • Đăng bình chọn
                      • Bình Chọn
                      • Đánh giá các bài
                      • Có thể tự xóa bài
                      • Có thể tự xóa chủ đề
                      • Đánh giá bài viết

                      2000-2021 ASPPlayground.NET Forum Version 3.9