CÁNH CHIM CÔ LẺ
Cô Lẻ Cảnh đêm nay âm u tăm tối Ta nhìn lâu thêm rối tơ lòng Thân cô lẻ-bóng hồng xa tít Chỉ muỗi mồng quấn quýt đùa dai... Hỏi rằng ai! chưa chạnh bao giờ? Dạ thẩn thờ nuối tiếc xa xưa! Còn riêng ta: xin thưa - nhung nhớ Trọn cuộc đời chẳng cớ gì quên!!! Sĩ Đoan
<bài viết được chỉnh sửa lúc 24.02.2009 09:38:08 bởi SĨ ĐOAN >
Nhớ Cố Nhân Cố nhân ơi! Mênh mông nỗi nhớ
Tận cõi lòng nào chớ bờ môi
Ngày xưa ấy xa xôi khó với
Lúc định thần ngỡ mới hôm qua
Dạ xót xa đôi kẻ lỡ làng
Muôn nẻo đàng khó đặng hồi sinh
Xé tâm linh ai oán duyên tình
Đẩy chúng mình đôi ngả phân li.
Kể từ nay đường đi khúc khuỷu
Lắm kẻ cười chế giễu sau lưng
Nơi phương xa em mừng hay khóc?
Phút giận hờn- cơn lốc vây quanh.
Sĩ Đoan
<bài viết được chỉnh sửa lúc 24.02.2009 09:32:13 bởi SĨ ĐOAN >
Cánh mỏi
Thuận:
Chiều sầu-dõi mắt tận xa xăm...
Ủ rũ canh tàn-giọt lệ rơi
Mênh mông sông nước vơi đầy tủi
Mỏi cánh, lông xù- lủi thủi bay!!!
Nghịch:
Bay thủi lủi xù lông cánh mỏi
Tủi đầy vơi nước sông mông mênh
Rơi lệ giọt tàn canh rũ ủ
Xăm xa tận mắt dõi sầu chiều!
SĨ ĐOAN
<bài viết được chỉnh sửa lúc 30.07.2008 11:07:24 bởi SĨ ĐOAN >
VỀ LẠI CHỐN XƯA
Hôm nay, ta về lại chốn xưa
Vẫn vườn cau lưa thưa rụng trắng
Vẫn sáng chiều mưa nắng vần xoay
Vẫn cha già loay hoay bếp lửa...
Ta về đây một nửa xa rời
Mẹ già nua đứng ngồi chậm chạp
Em lớn phồng- trồi đạp tung bay
Nhìn nền xưa cay...cay khoé mắt!
Bao người thân kẻ mất người còn
Bao người thân sinh con thêm cháu
Bao người thân sắp đáo non bồng
Dạ bần thần bởi vòng sinh tử...
Ta về đây bởi ư máu mủ
Trằn trọc bâng khuâng ngủ chập chờn
Cảnh xa xưa bổng vờn kí ức
Suốt đêm dài thao thức vì đâu???
SĨ ĐOAN
<bài viết được chỉnh sửa lúc 24.02.2009 09:37:26 bởi SĨ ĐOAN >
ĐƠN PHƯƠNG
Tôi yêu em- em yêu ai?
Để tôi chờ đợi đêm ngày nhớ thương
Nhớ từng sợi tóc tơ vương
Gót son em đệm trên đường thôn quê
Gọi thầm trước giấc say mê...
Đơn côi lẻ bóng tái tê cõi lòng
Nhớ em mắt biếc môi hồng
Hương xuân phản phất gợn dòng nước trong.
Tôi yêu ắp mãi tận lòng
Còn em lấp lửng tìm chồng tương lai (!)
Thẳng lưng sãi bước đường dài
Bỏ sau tâm tưởng khôi hài- đơn phương!
SĨ ĐOAN
<bài viết được chỉnh sửa lúc 24.02.2009 09:31:26 bởi SĨ ĐOAN >
AI!!! Thơ tình ai viết dở dang...? Phương xa ai biết tim vàng sắt son? Thơ ai buồn bã héo hon? phương xa ai đó ngủ ngon không nào? Thơ tình ai trút ào ào Thành dòng suối nhỏ tưới vào tâm ai? Ai ơi ! Rất muốn tỏ bày... Xin ai đón nhận chỉ vài mươi năm!!! SĨ ĐOAN
<bài viết được chỉnh sửa lúc 24.01.2008 19:21:37 bởi SĨ ĐOAN >
CÒN ĐÂU...
Em ơi! Còn đâu nữa mái nhà xưa
Còn đâu nữa sáng chiều trưa đón rước???
Còn vầng mây, ngọn gió lướt vội nhanh,
Còn kí ức tận thâu canh trỗi sóng,
Còn dỉ vảng một hình bóng thân thương,
Còn nhung nhớ dạ vấn vương mong đợi...
Còn nghĩ ngợi là còn cho em cả!!!
SĨ ĐOAN
<bài viết được chỉnh sửa lúc 24.02.2009 09:36:41 bởi SĨ ĐOAN >
VẪN GẦN EM
Anh nhớ nhất khi vầng dương vụt tắt
Mắt nhắm nghiền tư tưởng hướng về nhau
Lòng khát khao bắt gặp bước em về
Trong cơn mê gọi toàn tên em đó
Phương trời xa em có thấu anh chăng?
Nỗi bâng khuâng tìm em góc chợ đời!!!
Rời quê hương anh về miền xa lạ
Nhớ thật nhiều từ tạ lúc chia li
Dầu anh đi khỏi cảnh nước non trần
Anh mãi mãi vẫn xích gần bên em.
SĨ ĐOAN
<bài viết được chỉnh sửa lúc 24.02.2009 09:36:01 bởi SĨ ĐOAN >
CHUA CAY
Ngày xưa em thích ăn chua
Ổi xanh, chuối chát, me vừa chuyển giao
Dâu, chanh,khế ,dứa,cốc bào...
Em dầm muối ớt nhảy vào xơi no.
Anh nhìn thản thốt âu lo
Đêm nay an giấc hay cho theo hầu
Bâng khuâng mộng tưởng mang bầu
Mĩm cười kín đáo- canh thâu ngủ vùi!
Thiết tha xúc cảm bùi ngùi
chăn, màng giặt giũ, lau chùi xoong niêu;
Đón đưa sương sớm, mưa chiều
Đắm say hương vị tình yêu dạt dào...
Dòng đời ví thác cuộn trào
Vân đen phong , vũ chớ nào xanh trong
Tình ta chẳng toại ước mong
Đò ngang cách trở bởi sông sóng cồn...
Men chua hơi thở dập dồn
Len vào tâm khảm cho hồn anh ngơ!
Thường đêm bên những trang mơ
Dâu, me, dứa, ổi đợi chờ người xưa!
Giật mình nắng xỏ song thưa
Môi run,dạ xót mà chưa nguôi lòng
Chua đời chua cả mơ hồng
Trăm năm trọn kiếp trói vòng bể dâu!!!
SĨ ĐOAN
<bài viết được chỉnh sửa lúc 24.02.2009 09:35:17 bởi SĨ ĐOAN >
DÒNG THƠ TÔI GỞI THỜI GIAN
Tôi tặng em dòng thơ nho nhỏ
Chất đầy thuyền chẳng rõ về đâu?
Đêm canh thâu tôi thốt nên dòng
Dâng tặng bóng hồng của lòng tôi.
Tôi tặng em dòng thơ nho nhỏ
Suối lệ tràn càng rõ sắc trong
Bao ước mong cạn dần năm tháng
Trái tim vàng phủ dáng tuyết sương!
Tôi tặng em dòng thơ nho nhỏ
Quí nuông chiều vò võ đợi mong
Đem hong nắng khi trời trở lạnh
Nhốt tận lòng chạnh nhớ xa xưa!!!
Tôi tặng em dòng thơ nho nhỏ
Ngày mỗi ngày nhổ cỏ bón phân
Thêm ít nước ân cần xén tỉa
đóng vào thùng- đặt đĩa lên cân.
Tôi tặng em dòng thơ nho nhỏ
Bỏ ra ngoài mờ nhạt nét son
Đem cất kỉ sợ con mối gặm
Phải đành muôn dặm mang thơ theo!!!
SĨ ĐOAN
<bài viết được chỉnh sửa lúc 18.02.2009 08:31:27 bởi SĨ ĐOAN >
...................................
<bài viết được chỉnh sửa lúc 18.02.2009 08:32:05 bởi SĨ ĐOAN >
........................................................
<bài viết được chỉnh sửa lúc 24.02.2009 09:33:31 bởi SĨ ĐOAN >
XUÂN CỦA RIÊNG TÔI
Hai xuân đón Tết một mình
Ra vào ngơ ngẩn- bóng hình lẻ loi.
Ba xuân lặng lẻ đơn côi
Trăng sao bầu bạn - xa xôi gọi hồn!
Tứ xuân niên kỉ dập dồn
Tiền tài rỗng đáy-bồn chồn chốn xưa
Thoáng qua ví giấc ngủ trưa
Bốn mùa xoay trở trông vừa đêm qua
Mỗi xuân chồng chất xót xa!!!
Trãi bao xuân nữa thoát ra nỗi này???
SĨ ĐOAN
<bài viết được chỉnh sửa lúc 18.02.2009 08:32:47 bởi SĨ ĐOAN >
NỬA KIẾP ĐƠN CÔI
Xuân đến rồi xuân vội ra đi
Hạ lướt nhanh nắng đổ dập dồn
Thu bồn chồn sắc tím vàng rơi
Đông chơi vơi se thắt tim hồng!!!
Xuân hạ thu đông đồng xoay chuyển
Nửa cuộc đời diễn biến đau thương...!!!
Một chữ tình vấn vương muôn thuở
Một chữ tình chẳng nở sắc hương!!!
SĨ ĐOAN
<bài viết được chỉnh sửa lúc 26.01.2008 12:20:12 bởi SĨ ĐOAN >
......................................................................
<bài viết được chỉnh sửa lúc 24.02.2009 09:34:14 bởi SĨ ĐOAN >
Thống kê hiện tại
Hiện đang có 0 thành viên và 1 bạn đọc.
Kiểu: