CÁNH CHIM CÔ LẺ
Trích đoạn: SĨ ĐOAN
Tình đi
Nhưng tình em nay đã...
Vuột mất tình yêu thương...
Dong ruổi cả đoạn trường
Chưa có ai chung bước...
Như Hằng
Anh xin chấp mộng ước
Cùng em vượt suối ngàn
Đan tay muôn dặm đàng
Khó khăn cùng san sẻ...!
-sd-
Em sợ ...
Lời đó chỉ có lẽ...
Thoáng chốc, rồi vụt bay...
Bên đó anh có hay ...
Em sợ tình gian dối !...
Như Hằng
Em vẫn ...
Em vẫn lạc trong mộng
Ôm hoài một giấc mơ
Em cô bé ngu ngơ...
Đang đi tìm một nửa...
Như Hằng
...CHƯA MƠ
Mộng khi em biết lạc:
-Nó lại thực hơn mơ
Khi yêu ai hiểu rõ!
Nửa tình yêu...chơ vơ
tvt
[image]http://diendan.vnthuquan.net/upfiles/64144/6C3E71E132D64336AF41F2C9BBF81DE3.jpg[/image]
Tình đi
Nhưng tình em nay đã...
Vuột mất tình yêu thương...
Dong ruổi cả đoạn trường
Chưa có ai chung bước...
Như Hằng
Anh xin chấp mộng ước
Cùng em vượt suối ngàn
Đan tay muôn dặm đàng
Khó khăn cùng san sẻ...!
-sd-
Em sợ ...
Lời đó chỉ có lẽ...
Thoáng chốc, rồi vụt bay...
Bên đó anh có hay ...
Em sợ tình gian dối !...
Như Hằng
Nẻo đường đời muôn lối...
Sương mù phủ giăng giăng
Mưa trút cuốn băng băng...
Làm sao trách tình đời...!!!
-sd-
NHỚ CỐ NHÂN Vạn dặm về đâu hỡi cố nhân! Phương xa còn nhớ dạ ân cần? Người đi thử hỏi lòng thanh thản? Kẻ ở suy tư não bội phần. Bến mộng ngời xa nhòa ước vọng Bờ mơ rạng tỏ bởi tương thân Sông sâu cách trở... cầu yên phận Đỡ thẹn - tao phùng- buổi tri ân! -SD-
ÁNH TRĂNG THU Chiều nay mây xám vây quanh Ta nghe thổn thức năm canh lặn chìm Gió sầu lẩn trốn nhẹ êm Sao buồn ngơ ngẩn- con tim sục sùi! Trăng ngà thuở ấy ngọt bùi? Cớ sao vắng lặng hay vui phương nào? Về đi Trăng nhé- tình trao... Bên dòng sông mát tuôn trào thơ ca. -sd-
Trích đoạn: SĨ ĐOAN
Bước đường không còn em
o0o
Anh đang trong cuộc đời
Thay lời anh :
*
Nay bước đường không em
Chỉ có buồn trống vắng
Với trái tim chết lặng
Vì tình em mất đi
*
Đường đời làm chia ly
Khi tình đang chất ngất
Giờ không còn thân mật
Vì hai chữ hợp tan.
*
Tình yêu còn chứa chan
Mà em xa rời anh
Lòng anh như băng lạnh
Đứng giữa đời ... không em !
Như Hằng
Biết làm sao hỡi em !!!
Khi âm dương cách biệt
Nhưng tình riêng chẳng tiệt
Vẫn nhớ hoài xa xưa.
Trời khi nắng khi mưa...
Đất bằng còn dậy sóng
Làm sao quên hình bóng
Giữa đêm trường cô liêu.
Tình thương chan chứa nhiều
Ép tận đáy tim yêu
Những cơn gió hiu hiu
Đưa ta về quá khứ.
-SD
Khi mất đi người thuơng ai cũng đau buồn, xin anh đừng buồn nữa, mong cho năm tháng nỗi buồn của anh sẽ nguôi ngoai.
Lời chân thành của em anh xin nhận và cũng mong sao sẽ có nhiều nhiều lần khóc cho những mối tình trớ trêu....
VẪN EM
Em vẫn lạc trong mộng
Ôm hoài một giấc mơ
Em cô bé ngu ngơ...
Đang đi tìm một nửa...
Như Hằng
VẪN ANH
Anh dật dờ hiện tại
Bao ước mơ sụp đỗ
Tim anh giở loang lỗ
Chán ngán giữa tình trường.
-SD-
Sĩ Đoan thân thuơng , không có nỗi đau nào bằng nỗi đau mất người mình thuơng , và nhất là Thiên Trang còn quá trẻ , cũng như tôi vừa đột ngột mất thằng em (hôm nay cúng 49 ngày cho nó) [sm=mecry.gif]đau đến đứt ruột luôn , rất thông cảm với Sĩ Đoan. Tặng SĐ bài thơ như là một chia sẽ nhé :
Mây Thu Buồn Trôi Mau
*-*-*-0-*-*-*
Những bài thơ anh viết
Bây giờ sầu thuơng thôi
Yêu đương chừ giẫy chết
Một mảnh tình đơn côi...
Vòng tay đầy nhung nhớ
Mang thương tích vào đời
Độc hành lê bước mỏi
Nghe trái sầu rụng rơi...
Ưu tư nhoà khói thuốc
Con phố vắng người xưa
Dấu chân in kỷ niệm
Cúi đầu thôi đón đưa...
Anh trở về cô độc
Bờ vai nghiêng tủi sầu
Hồn thơ anh bỏ ngỏ
Mây Thu buồn trôi mau...
(mến tặng Sĩ Đoan)
HS
Nào phải đâu có một mình em Ta đây lửa cháy rụi tèm lem Cháy mày cháy mặt cháy chân cẳng... Cháy cả hồn thơ lẩn lệ nhèm. -SD- CHÚT TÌNH CHO ANH Thôi đừng buồn nữa anh của em Gửi dòng nước mát trong dịu êm Dập tan ngọn lửa mang hơi độc Để anh sống lại phút êm đềm Anh à biển sóng đã im lìm Em gửi về anh theo cánh chim Mang đến cho anh làn gió nhẹ Gửi cả cho anh suối nước mềm Đừng buồn anh nhé em nhói tim Anh hãy bình an đừng mãi chìm Lắng vào dĩ vãng đau lòng ấy Đời càng u buồn , xót xa thêm. Gửi anh giọt nắng vương bên thềm Sưởi lòng anh bớt nỗi cô đơn Bao nhiêu buồn tủi xin thả hết Từ nay anh hãy sống vui hơn. MT*love em gái ghé thăm anh đây , nghe em đừng buồn nữa anh nhé !
NHỚ CỐ NHÂN Vạn dặm về đâu hỡi cố nhân! Phương xa còn nhớ dạ ân cần? Người đi thử hỏi lòng thanh thản? Kẻ ở suy tư não bội phần. Bến mộng ngời xa nhòa ước vọng Bờ mơ rạng tỏ bởi tương thân Sông sâu cách trở... cầu yên phận Đỡ thẹn - tao phùng- buổi tri ân! -SD- NHỚ CỐ NHÂN Cách trở đôi bờ nhớ cố nhân Nhớ khi tiếp đãi rất ân cần Không đi một nẻo do duyên phận Đã ở hai phương bởi số phần Vững dạ bền gan mà luyện chí Tu tâm dưỡng tánh để rèn thân Đường trần sóng gió đang chia cắt Hẹn buổi tương phùng thắm nghĩa nhân Thi Nang SĨ ĐOAN ơi ! Hãy bình tỉnh nhé!Bởi vì : "Tâm có tỉnh thì trí mới sáng suốt"
Trong lòng
Đâu có khi nào kỷ niệm xa
Quẩn quanh về lại ở trong ta
Có khi đau nhói khi tha thiết
Cho dẫu bình minh hay chiều tà
Đâu có khi nào ta sẽ quên
Càng quên càng nhớ một cái tên
Đôi khi chìm xuống nằm yên ngủ
Phút chốc trở mình lại gọi tên
Mỹ Trinh Ước gì tên ta - người trong mộng Ấp ủ tim em đọng men nồng Tìm đâu giữa cõi mênh mông Tâm đầu ý hợp cho lòng nguôi ngoai! Ước gì trong ai có tên ta Dịu xoa cay đắng thế là giãi khuây Hồng trần chìm đắm cơn say Bao giờ tỉnh giấc cùng ai theo về...! -SD-
Như thiết tha về đàn ngâm khúc
Rơi nốt trầm vào khoảng mùa thu
Trói tên nhau từ miền dĩ vãng
Siết vào nhau chìm cõi sương mù
Như du dương mộng về ru ấm
Có bàn tay xoa dịu hồng trần
Dù tỉnh mê ta nguyền ở lại
Ghép tên nhau thu hát đàn ngân
MT
Sĩ Đoan thân thuơng , không có nỗi đau nào bằng nỗi đau mất người mình thuơng , và nhất là Thiên Trang còn quá trẻ , cũng như tôi vừa đột ngột mất thằng em (hôm nay cúng 49 ngày cho nó) [sm=mecry.gif]đau đến đứt ruột luôn , rất thông cảm với Sĩ Đoan. Tặng SĐ bài thơ như là một chia sẽ nhé :
Mây Thu Buồn Trôi Mau
*-*-*-0-*-*-*
Những bài thơ anh viết
Bây giờ sầu thuơng thôi
Yêu đương chừ giẫy chết
Một mảnh tình đơn côi...
Vòng tay đầy nhung nhớ
Mang thương tích vào đời
Độc hành lê bước mỏi
Nghe trái sầu rụng rơi...
Ưu tư nhoà khói thuốc
Con phố vắng người xưa
Dấu chân in kỷ niệm
Cúi đầu thôi đón đưa...
Anh trở về cô độc
Bờ vai nghiêng tủi sầu
Hồn thơ anh bỏ ngỏ
Mây Thu buồn trôi mau...
(mến tặng Sĩ Đoan)
HS
CẢM TẠ TRI ÂN
Tình nàng thật bao la
Tình thơ đượm thiết tha
Mong sao mãi chan hoà
Cho trời ngát hương hoa.
Cám ơn tình cãm nàng
Vương mang muôn đặm đàng
Trải tình rộng thênh thang
Tủi sầu lấp mồ hoang.
Dòng đời vốn đa đoan
Mưu mô những tính toan...
Lòng sầu mãi hoang mang
Khóc người dạ nát tan...!
Lòng tôi vốn đa mang
Khóc mãi nấm mồ hoang
Và tình luôn xốn xan
Cám ơn người sẻ san.
SĨ ĐOAN chân thành cám ơn Hồng Sang đã an ủi, chia sẻ tấc lòng. SD xin nghiêng mình đa tạ.
<bài viết được chỉnh sửa lúc 15.06.2009 13:48:46 bởi SĨ ĐOAN >
NGẨN NGƠ GIỮA ĐẤT TRỜI Bước lên Thư Quán ngẩng, nhìn, trông...
Luống thẹn tổ tông bị chửi chồng
Ngơ ngẩn trời trong, mây lác đác
Thẩn thơ lòng trống cát mênh mông Buồn thay cơn gió không còn nhủ
Thảm não mưa ngâu giũ lệ lòng
Lẩn thẩn lui về trong tuyết gió
Đêm trường thao thức có buồn không?
-SD-
<bài viết được chỉnh sửa lúc 16.06.2009 11:07:09 bởi SĨ ĐOAN >
Khuyên Bạn
Khuyên bạn vững lòng chớ sầu bi
Thử thách luôn theo..chớ tự ti
Trần thế vô thường quanh ta đó
Duyên còn duyên hết thật lâm ly
Niệm niệm nhất tâm lòng định tỉnh
Hồi hướng cho người đã ra đi
Giải thoát buồn vui nuôi trí tuệ
Dần dà gội sạch vết sầu bi
Mytutru_14.6.2009
[image]http://diendan.vnthuquan.net/upfiles/64420/1F7F0F8403C6419C810489758C9B6698.gif[/image]
<bài viết được chỉnh sửa lúc 16.06.2009 00:25:24 bởi Tứ Trụ >
KHỈ
Vạch đá chui ra... ngạo nghễ đời
Vun tay... ma quỉ...giãy tơi bời...!
Tăng nhân dại gái quỳ run rẫy...!
Yêu quái mê trai lạy rụng rời...!
Tuởi nhỏ- Hài Nhi lòng độc ác...!
Thế Âm Bồ Tát trị thay trời.
Tồn sinh quỉ quái...ai ưng thuận???
Cựa nhọc Tề Thiên- Thiết bản ngời!
-SD-
<bài viết được chỉnh sửa lúc 19.06.2009 09:36:15 bởi SĨ ĐOAN >
VỮNG BƯỚC
Đời buồn như một kiếp hoa
Xin người chớ để xót xa trong lòng
Ngoài kia trời đã ửng hồng
Gió lùa chim hót hương đồng dịu êm
Giận người hận mình Giận kiếp nhân gian bạc mái đầu Hận mình cô lẻ chuốc nên sầu Bi thương nát dạ vương hờn tủi Sầu đọng tâm tư nhạt tương cầu. Giọt buồn lấp lánh ướt bờ môi Ngọc đọng hoen mi khóc kẻ tồi! Sa ngã vì đâu- tình nhỏ mọn(!) Trào tuôn dăm chữ thả xa xôi... Dâng nguồn nước lũ ngập nhân gian Uất hận thay ai sóng cuộn trào? Ức chế bao niên giờ đổ trút? Nuốt nhanh chẳng nghỉ - cổ đeo mang(!) Châu thân ngà ngọc sao chẳng thương? Sà- tụ ba năm mãi vấn vương(!) Kiếp trước nợ nần chưa trả hết(?) Đời nay đòi nữa chẳng cho vương(?) Ngắn hạn nặng vay thuộc bọn tà Vắn dài phước đức nghỉ không ra Vương mang hệ luỵ đa phiền não Hoài gợi ưu tư sẽ chẳng xa! Xót thương dai dứt nén trong lòng Thiên hạ bây chừ khó vẹn mong Kỉ niệm xa xưa đành vứt bỏ? Còn lưu cất giữ …thả trôi sông? Đau đớn nào hơn một chữ tình! Kẻ cười người khóc… hận riêng mình. Tâm tư bấn loạn trời xoay chuyển… Xà cẩu bên đàng trắng mắt nhìn. -SD-
<bài viết được chỉnh sửa lúc 19.06.2009 10:22:09 bởi SĨ ĐOAN >
Thống kê hiện tại
Hiện đang có 0 thành viên và 4 bạn đọc.
Kiểu: