Thuốc tiên ư ... ? Lại cũng em Lại cũng người ta bảo Người ta là ai ? Sao cứ giữa chúng mình hiện hữu Từng phút Từng giây, qua tháng rộng năm dài Với khoảng cách chỉ độ gang tay Người ta (hừ)... kéo nó dài ra ... dài ra thăm thẳm Để anh, em ... Từng bên nhau mê đắm Đã buồn tênh bên bờ vực vô hồn Thuốc tiên ư ... ? Uống vào quên được mấy hôm ... ? Khi tim em vẫn luân lưu dòng máu đỏ Khi bên em ánh trăng rằm vẫn tỏ Và trong mơ yêu dấu vẫn đong đầy Em Nếu chữ tình không ẩn vị đắng cay Nếu duyên mộng không đôi lần xa cách Nếu đêm khuya không còn giọt mưa tí tách Cuộc sống nầy sẽ tẻ nhạt khô cằn Đường vào yêu không nghịch cảnh trái ngang Sao hiễu được chữ thủy chung vàng đá Em trong anh sẽ không là tất cả Thì, thuốc tiên dù có ... Anh cũng chẳng uống đâu ... ! 
Thuốc tiên..!
Leo*
Cũng tại anh
nên người ta mới thế
Chẳng có ai cả
tại em thích vu vơ
Nhìn anh giận..sao em..thích thế cơ
Chắc có lẽ..anh giả vờ..như vậy..!
Dù khoảng cách.
.chỉ..khoảng một gang tay
Nhưng đại bác..bắn..cả ngày..chẳng tới
Thôi mà đừng có hờn đừng có dỗi
Hiểu nhau rồi..làm sao khỏi..yêu anh
Chẳng thuốc tiên nào
có thể chữa lành
Khi trong anh
còn mong manh sợi nhớ
Và đêm về ta ru hồn trăn trở
Chỉ đợi chờ..ngày muôn thuở..bên nhau
Anh
Nếu chữ quên có thể hết đau
Thì em nguyện ôm mối sầu theo mãi
Để tim em không còn khoảng trống trãi
Sẽ không còn vương vãi sợ tơ rơi
Chữ nợ chữ duyên khi ta lỡ buông lơi
Thì ngày sau khi ta ngồi tưởng nhớ
Anh chẳng là gì..mà chỉ là hơi thở
Thuốc tiên..em cần..cho hơi thở đừng ngưng
<bài viết được chỉnh sửa lúc 04.06.2009 01:19:55 bởi Kha Khả Tú >