Tình Yêu... Thơ và Nhạc
Em gái ơi...
Em hờn ai mà che nghiêng vành nón
Để vầng mây buông rũ bóng con đường
Thả cánh gió ôm tròn vòm hoa nắng
Quyện gót hài lá cỏ đọng hơi sương
Em hờn ai mà bước đi không nói
Chú vành khuyên ngơ ngác đứng nhìn theo
Chiếc bóng nhỏ lắc đầu... thôi đừng hỏi
Con gái hờn, ơi... nắng nhạt lưng đèo
Em hờn ai mà mắt huyền lạnh giá
Giữa rừng thu hoàng hôn nhuộm hanh vàng
Nét u hoài em ẩn lên sắc lá
Thả nỗi buồn con gái chuyển mùa sang
Ừ, thì thôi...
Tình thương em bé bỏng
Giận hờn nầy hãy để gió trăng sao
Làm chất thơ đưa em về bến mộng
Tuổi thần tiên khơi vùng nhớ ngọt ngào...

Lời đêm Giáng Sinh
Anh đưa tay phủi từng bông hoa tuyết
Vương hững hờ trên suối tóc nhung huyền
Nhìn đôi mắt sâu long lanh biên biếc
Chợt nghe lòng xao xuyến nỗi niềm riêng
Và từ đâu bao nhiêu lời muốn ngỏ
Tràn dâng trong dòng cảm xúc dạt dào
Nắm lấy bàn tay xinh xinh nho nhỏ
Thực tại đây mà ... đâu phải chiêm bao
Chuông giáo đường đang ngân vang rộn rã
Để báo tin mừng Chúa Thánh xuống trần
Dáng em quỳ thấy thương sao thương quá
Nhìn lại mình ... hồn đã lạc bước chân
Thiên Chúa hồng ân xót người dưới thế
Lòng nhân từ Ngài minh chứng lời xin
Lấp cạn sông Ngân ngăn dòng khổ lệ
Cho mộng lứa đôi đẹp nhất chữ tình
Cho người con thương má hồng sắc thắm
Gót chân son chẳng hoen ố bụi đường
Trái tim non thật bình yên nhịp sống
Hạnh phúc chan hòa tuổi ngọc ngát hương
Em thương ơi,
Anh đã nói những lời anh muốn nói
Đêm Giáng Sinh cùng Thiên Chúa trên trời
Hy vọng tương lai ... tháng ngày mong đợi
Đã về rồi ngưng tụ lại trên môi ...

<bài viết được chỉnh sửa lúc 25.12.2009 11:47:07 bởi Thiên Hùng >
Lời em nguyện ...
Lời em nguyện nếu trên cao Thiên Chúa
Lòng nhân từ Ngài hà hải chứng minh
Nhưng,
em có thật an bình ...
Ôm khắc khoải mỗi khi trời chuyển gió ... ?
Và tất cả những gì em chối bỏ
Lại đầy thêm giữa vắng lặng canh truờng
Chúc cho người được đẹp mộng yêu thương ... ?
Mà tim em vở ra muôn vạn mảnh
Chúc cho người bên nhau cùng ấm lạnh ... ?
Mà bờ mi em ứa mãi giọt sầu
Và chính mình, em dối được em sao
Khi tiếng yêu vẫn bềnh bồng âm ỉ
Em
Tự ngàn xưa, yêu ... nghĩa đồng vị kỷ
Giữa hai người kết nối mạch tương thông
Vị kỷ tâm đồng
Vị kỷ hiến dâng trọn vẹn
Chứ yêu, mà đứng xa nhìn len lén
Không nói ra cứ giữ kín trong lòng
Rồi khóc thầm khi thuyền bỏ bến sông
Gặm nhấm chữ hy sinh, hồn hóa đá
Thì lời em nguyện ... Chúa nghe
Chúa cũng buồn trên Thánh Giá ... ! 
<bài viết được chỉnh sửa lúc 01.01.2015 08:02:22 bởi Thiên Hùng >
Bài Thơ Cho Anh
Từ dạo anh xa rời vườn thơ nhỏ
Nàng thơ buồn ngồi đếm lá vàng rơi
Khu vườn yêu nay uá tàn hoa cỏ
Khi bướm nào đã lạc lối rong chơi
Từ dạo anh như con thuyền rời bến
Khuất dần theo dòng nước cuốn xa đưa
Bóng hình ai chợt đi rồi chợt đến
Gieo vào lòng biển lặng những cơn mưa
Từ dạo anh không trở về đây nữa
Mái tranh buồn càng hoang vắng điù hiu
Người ra đi có bao giờ người hiểu
Mảnh tình nào tôi vẫn mãi chắc chiu
Mimo
Bài Thơ Cho Em
Em,
Là vườn thơ ... em còn phân nhỏ lớn
Lớn như thế nào và nhỏ là sao
Có phải
Lớn là dập dìu ong bướm
Nhỏ là riêng mình đơn lẻ đêm thâu
Nhưng hai phía
Đều do mình lựa chọn
Bằng con tim bằng cảm xúc tự nhiên
Nếu em nghĩ
Thơ là tủi hờn ... là dở dang không trọn
Là chia ly ... là nước mắt muộn phiền
Thì quả thật vườn thơ em nhỏ đó
Vì đời người có được bao nhiêu lâu
Đứng trước thiên nhiên trời cao trăng tỏ
Tại sao em cứ ôm mãi khổ sầu
Em còn nhớ ... có lần anh đã nói
Yêu nhau ... đâu nhất thiết phải gần nhau
Giá trị thủy chung sẽ từ mong đợi
Từ niềm tin trong vị đắng ngọt ngào
Nên trong anh nào có ĐI hay BỎ
Vì hồn thơ muôn thuở vẫn là THƠ
Và cần chi để mà phân lớn nhỏ
Khi vườn thơ có TRI KỶ đợi chờ
Thiên Hùng
Em và quê hương ...
Lúc còn thơ tôi thường nghe mẹ hát
Câu ca dao bên hương lúa thơm nồng
Bên dòng sông bóng dừa xanh bát ngát
Tha thiết êm đềm ơi hởi Cữu Long
Tôi lớn lên theo cánh đồng lúa sớm
Dọc sông Tiền man mác đọng phù sa
Ánh trăng thanh chen trong bầy đom đóm
Đàn dơi Sen bay săn muổi la đà
Cây cầu tre bắt qua bờ kinh nhỏ
Ngoại tôi ngày hai bửa đến đồng sâu
Nhai trầu cay môi Ngoại hồng vôi đỏ
Thương cháu con tóc Ngoại sớm bạc màu
Tôi theo Ngoại những hôm trời nắng lửa
Tát gàu sòng đưa nước tưới mạ non
Trong tiếng gió ngân giọng hò cấy lúa
Thật hồn nhiên em gái tuổi trăng tròn
Mùa nước nổi em chèo xuồng ba lá
Hái bông dừa, điên điển tận đồng xa
Giàn câu giăng xuôi theo xuồng tôi thả
Mắt nhìn nhau ... len lén mà đậm đà
*** ***
Hôm nay nơi xứ lạ
Chiều đang xuống trước sân
Đọc lại vần thơ em viết bao lần
Thấy bóng quê hương như vừa hiển hiện
Nhưng có phải chỉ còn là kỷ niệm
Quê hương ơi ...
Chìm sâu trong vùng ký ức nhạt nhòa
Gió cuối xuân lay nhẹ khóm hồng hoa
Ẩn hiện xa xa ...
Cánh đồng ... bông điên điển ...

<bài viết được chỉnh sửa lúc 22.06.2010 10:59:51 bởi Thiên Hùng >
Thương em ...
Em giận, ừ thôi năn nĩ nhé
Nắng hạ ơi, theo gió qua rèm
Kết phượng hồng trải đường ve ghé
Dạo khúc tình ngân tiếng thương em
Thương em, lá vàng ươm sắc tố
Nhuộm rừng phong ôm cảnh trời chiều
Để Tú Uyên mừng duyên hạnh ngộ
Với Giáng Kiều một thuở dấu yêu
Thương em, sông mừng reo gợn sóng
Thả thuyền trôi buông nhẹ mái chèo
Cho Trương Chi gối đầu dệt mộng
Trổi cung sầu hòa ánh trăng treo
Thương em, Cuội thôi hờn bóng Nguyệt
Khỏa hương trời chải sợi tóc mây
Ấm vòng tay ru lời tha thiết
Dỗ nàng Thơ nhẹ khép mi gầy
Thương em, nếu anh là U Chúa
Chẳng xé lụa tơ đốt Hỏa đài
Cùng Bao Tự câu thơ yên ngựa
Bước giang hồ tay mãi trong tay
Xuân về cài tóc em hoa nắng
Hạ qua anh quạt giấc em nồng
Màu hoàng hôn vẽ môi thu thắm
Đẩm nụ tình say giấc đêm đông

Lý Xuôi Dòng
Nước vẫn chảy xuôi dòng
Con đò vẫn qua sông
Chỉ điệu buồn câu Lý
Loang giữa trời mênh mông
Ai chờ
Ai trông
Hết hè lại sang đông
Nhìn thu về khóc lá
Tơi tả giữa cuồng phong
Xa ... xa ... xa ...
Bóng dương tà
Anh là lá
Em là hoa
Thật gần mà cũng thật xa ... !
Chiều qua bến vắng
U hoài điệu Lý Xuôi Dòng
Quên,
dù quên kỷ niệm
Còn đây một tấm lòng
*** ***
Hát cùng điệu Lý gởi về em
Hãy nhận vui đi bớt muộn phiền
Thả nỗi chờ mong về bến ngộ
Ru hời dỗ giấc ngủ bình yên

Ru con thuyền mộng
Buông mái chèo
Bơi thuyền đưa em
Về thăm quê anh …
Bên dòng Tiền Giang im bóng
Hàng dừa xanh gieo mình theo con sóng
Gợn gió chiều thơm ngọt đất phù sa
Đuổi hoàng hôn nghiêng đôi cánh là đà
Đàn cò trắng rủ nhau về tổ ấm
Soi gương nước đôi má em hồng thắm
Lộng tiếng cười vụn vở ngọc pha lê
Suối tóc em buông xõa góc trời quê
Lả theo ngọn đồng đồng vừa mới trổ
Lời thốt nào từ nụ môi hé nở
“Quê hương mình … con đò nhỏ xinh xinh …” Dìm chết anh trong đáy mắt diễm tình
Ươn ướt nét dỗi hờn duyên con gái
Điệu hát xàng xê bỗng thành vụn dại
Nép tà áo em nhuộm đỏ ráng chiều
Mờ cô thôn dìu dặt mấy cung tiêu
Hồn nhiên thả nhịp câu hò điệu lý
Ca ngợi tấm lòng sắt son chung thủy
Mặc thế nhân mê trăng sáng phụ đèn Bởi quê hương mình …
Vẫn còn có Anh … Em … !

<bài viết được chỉnh sửa lúc 26.08.2011 11:56:17 bởi Thiên Hùng >
Tôi vẽ niềm vui...
Tôi vẽ niềm vui trải lên sóng mắt
Gió thấy giật mình vội báo tin Xuân
Đoá hồng nhung nghiêng nghiêng đầu thắc mắc
À , hôm nay có người đã bâng khuâng
Tôi vẽ niềm vui tô lên má phấn
Mây chết thẹn nhìn bỏ khoảng trời xanh
Con đường rưng rưng nhịp tim thầm lặng
Nâng ánh nụ tình vừa chớm mong manh
Tôi vẽ niềm vui hong lên suối tóc
Hoa bưởi kém hương rụng trắng sân nhà
Hàng cây ngẩn ngơ đứng bên triền dốc
Ôm nắng Hè thương nhẹ bước chân qua
Tôi vẽ niềm vui lên hy vọng mới
Xin thời gian tô thắm nét son đời
Cho tất cả nhớ thương chờ đợi
Sẽ đong đầy hạnh phúc niềm vui

Thơ tháng Tám ...
Em
Đón Thu sang gió chuyển mùa tháng tám
Nắng lung linh nhuộm chiếc lá hanh vàng
Mây xé mỏng ửng màu hồng tươi sáng
Kéo tơ trời se ước nguyện trần gian
Và gom hết những vần thơ đôi lứa
Đem thủy chung son sắt trộn tâm thành
Hòa kết lương duyên mặn nồng hương lửa
Thả xuống đời bao mộng đẹp yến oanh
Nhưng con người,
có mấy ai cảm nhận
Cứ nhìn mây thăm thẳm một màu sầu
Thương Chức Ngưu bước tình trường lận đận
Rồi thu mình trong vò vỏ đêm thâu
Cũng như em
"Ngồi đo mãi chiều dài trăng qua gió
Mặc bốn mùa dằng dặc chiếc xe tang ..." (thơ AL)
Nên đâu thấy sương nồng mơn lá cỏ
Cuội vòng tay chải suối tóc chị Hằng
Và yêu thương từ đất trời vạn vật
Thật hiền hòa theo tiếng nhịp thời gian
Trải lên đời lời ru ngà dỗ giấc
Cho người
Cho cả em ... mạch sống căn tràn
Em nè
Sao không thử buông cương dòng giao cảm
Nếu mình còn ... "cọ xát cuộc đời nhau ..." (ý thơ AL)
Để duyên thơ theo về cùng tháng tám
Cùng tóc thơ đính ước chuyện cau trầu

Cầu thơ Tháng Tám
Bàn tay đợi mãi bàn tay
Cầu thơ tháng Bảy trải dài nhớ thương *** *** Bởi cầu ấy vẫn chông chênh hư thực
Vẫn yêu thương hờn dỗi trộn vào nhau
Vẫn kết mầm hạnh phúc với khổ đau
Nên đã lỡ để muộn màng tháng Bảy Cũng như anh
Thương em từ dạo ấy
Sao lời thương lại cứ mãi chần chờ
Để Paris chiều im gió ngẩn ngơ
Vòm mây tụ bơ vơ đầu ngọn Tháp Để SF dạ sầu tư héo hắt
Nhớ sông Seine lộng bóng nước em cười
Gặm nhấm riêng mình hai chữ đơn côi
Nhòa theo ánh hoàng hôn chìm trên biển Em nè
Nếu vạn vật còn đổi thay biến chuyển
Cả Chức Ngưu cũng có lúc tương phùng
Thì tại sao mình cứ mãi quay lưng
Khi chiếc cầu thơ giao mùa đã sẳn Thử một lần theo thơ qua tháng Tám
Dầm mưa Ngâu thăm Ngưu Chức đôi vần
Níu mây hồng cột chiếc lá bâng khuâng
Đang hờn dỗi Thu về chưa thay áo
Em sẽ thấy giữa đất trời giông bão
Thơ vẫn hồn nhiên tha thiết mượt mà
Lỡ tháng Bảy muộn màng …
Cầu thơ tháng Tám … sẽ đón bước chân ta

<bài viết được chỉnh sửa lúc 26.08.2011 12:02:24 bởi Thiên Hùng >



Thu sang rượu cúc vơi đầy ,
Một bầu mỹ tữu chén say,chén nồng.
Tình ơi xanh ngát mênh mông,
Thơ ơi xanh ngát một đồng cỏ hoa.
Mây xưa về dỗ nắng tà,
Em xưa giấc ngủ thềm hoa hững hờ.
Trăng tà chếch bóng hiên thơ,
Bên hoa dưới nguyệt mộng hồ ly xưa...
Thương nhau từ độ bao giờ ,
Áo em tím thuở ngày xưa hẹn hò...
Dương Lam
[Mời đón đọc BÊN DÒNG SẮC KHÔNG ,trường ca lục bát,thơ hình minh hoạ DL,vntq]
... quét bụi 
Anh Em và Thơ ....
Thơ bảo ... tình anh là biển cả
Ôm ấp bờ cát trắng vỗ về yêu
Như cánh gió êm êm ngày nắng Hạ
Trao nụ hôn thơm ngát cả hương chiều
Dù cách trở bởi vòm mây xa cách
Ngày và đêm còn nhạt chén rượu đào
Lớp rêu phong chưa mờ trên phiến thạch
Hai phương trời, thơ lén lút nhìn nhau
Thơ em nghiêng vành nón hoa chờ đợi
Dạo gót xuân khoe sắc dưới mùa thương
Cười nụ lý ngu ngơ chùn tay với
Mặc áo thơ .... ký gởi trái tim buồn
Chạm vào anh ngữ hương đà kết nụ
Đóa mây trời kết tụ lại thành thơ
In bóng nước hàng dừa xanh nhánh rũ
Ôm nắng hồng phơi lạc thú trong mơ
Em sẽ là bốn mùa nâng cánh mộng
Anh chính là vũ trụ sáng trên ngai
Thơ múa hát tung tăng đùa hoa sóng
Cợt ý Trời lồng lộng bút thơ say
Ái Linh
Em Anh và Thơ ...
Anh biết
Thơ gom nắng trải đường cho Xuân đến
Kết mây hồng để Hạ thắm đài sen
Nhuộm lá rừng phong mừng Thu đúng hẹn
Níu chiều buông nhìn Đông muộn qua rèm ... !
Và từ lâu thơ cùng anh ra biển
Thả mơ đời theo đôi cánh Hải Âu
Cùng chờ mong cánh buồm hoang ghé bến
Đưa dấu yêu về thắm mộng duyền đầu
Và chính thơ bắt nhịp cầu giao cảm
Nối tương thông để mình gặp nhau đây
Núp sau thơ hai đứa nhìn trái cấm
Cuội vắng nhà cắn thử miếng ngất ngây
Sau ngày ấy anh nhìn em e thẹn
Qua phố đông người nón lá che nghiêng
Thơm đôi má ửng hồng nơi đến hẹn
Vuốt tóc thơ nghe khẻ giọng ngoan hiền
Bởi chính em ... nàng Tiên thơ huyền thoại
Chữ tâm đồng đan gối mộng Vu sơn
Em trong anh bốn mùa thương mở hội
Anh trong em san sớt nỗi u hờn
Thiên Hùng 
<bài viết được chỉnh sửa lúc 03.12.2013 01:15:27 bởi Thiên Hùng >
Thống kê hiện tại
Hiện đang có 0 thành viên và 2 bạn đọc.
Kiểu: