Kiểu:
Xin chào !

 KINH THÁNH_Diễn thơ

Tác giả Bài
phuongthao02

  • Số bài : 60
  • Điểm thưởng : 0
  • Từ: 27.08.2007
  • Trạng thái: offline
KINH THÁNH_Diễn thơ 20.02.2008 09:45:34 (permalink)

 
 
Kinh Thánh Diễn thơ
Hồ Thượng Tuy chuyển sang thơ


CỰU ƯỚC: SÁNG THẾ KÝ. CHƯƠNG 1, 2, 3

Tạo thành trời đất

I
1 Ban đầu Chúa Trời dựng nên trời đất.
2 Vả, đất là vô hình và trống không
Sự mờ tối bao trùm trên mặt vực
Thần Chúa Trời trên mặt nước vận hành.

3 Khi đó Đức Chúa Trời phán rằng:
Phải có sự sáng, thì có sự sáng.
4 Đức Chúa Trời thấy sáng là tốt lành
Bèn phân bóng tối ra cùng ánh sáng.

5 Chúa Trời đặt tên sự sáng là ngày
Và Ngài đặt là đêm cho sự tối
Và thế là có buổi chiều buổi mai
Và thế là ngày thứ nhất đã dậy.

6 Sau đó Đức Chúa Trời phán rằng:
Ở giữa nước phải có một khoảng không
Đặng phân rẽ nước cách với nước.
7 Và thế là Ngài làm nên khoảng không

Phân rẽ nước ở dưới khoảng không
Cách với nước ở trên khoảng không.
8 Khoảng không là trời - Đức Chúa gọi
Vậy là có buổi chiều và buổi mai
Và ấy là có thêm ngày thứ hai.

9 Khi đó Đức Chúa Trời lại phán rằng:
Nước dưới trời phải tụ vào một chỗ
Và chỗ khô cạn phải bày ra rõ.

10 Đức Chúa Trời gọi đất là khô cạn
Còn nơi nước tụ Ngài gọi là biển
Đức Chúa Trời thấy đó là tốt lành.
11 Rồi Đức Chúa Trời lại phán thêm rằng:

Mặt đất cần phải sinh ra cây cỏ
Cỏ kết hạt giống, cây trái kết quả
Tuỳ theo loại có hạt giống trong mình
Sinh ra trái trên đất, thì có nó.

12 Và mặt đất đã sinh ra cây cỏ
Cỏ kết hạt trong mình tùy theo loài
Cây kết quả trong mình tùy theo loài
Đức Chúa Trời thấy tốt lành điều đó.

13 Vậy là có buổi chiều và buổi mai
Và vậy là đã có được ba ngày.

14 Rồi khi đó Đức Chúa Trời phán rằng:
Trên trời phải có các vì tinh tú
Đặng để phân chia ra ngày với đêm
Và để định thì tiết, ngày và năm.

15 Lại dùng làm vì sáng trong khoảng không
Ở trên trời để mà soi xuống đất
Và tất cả, quả là có vậy thật.

16 Đức Chúa Trời làm hai vì sáng lớn
Vì lớn hơn để cai trị ban ngày
Còn vì nhỏ hơn ban đêm cai quản
Ngài cũng làm các vì sao xa xôi.

17 Đức Chúa Trời đặt chúng trong khoảng không
Ở trên trời để mà soi sáng đất.
18 Đặng cai trị ban ngày và ban đêm
Đặng phân ra sáng tỏ và tối mịt.
Đức Chúa Trời thấy điều đó tốt lành.

19 Vậy là có buổi chiều và buổi mai
Và vậy là đã có được bốn ngày.

20 Rồi Đức Chúa Trời lại đã phán rằng
Nước phải sinh ra cho nhiều vật sống
Các loài chim phải bay trong khoảng không.
21 Đức Chúa Trời tạo các loài cá lớn

Các vật sống khác nhờ nước mà sinh
Tùy theo loại, và có các loài chim
Các loài chim biết bay tùy theo loại
Đức Chúa Trời thấy điều đó tốt lành.

22 Ngài ban phước cho các loài và phán:
Hãy sinh sôi, nảy nở cho thật nhiều
Hãy sinh sôi, làm đầy trong nước biển
Các loài chim sinh trên đất cho nhiều.

23 Vậy là có buổi chiều và buổi mai
Và như vậy là đã có năm ngày.

24 Sau đó Đức Chúa Trời phán rằng:
Đất phải sinh các vật sống theo loại
Súc vật, côn trùng, thú rừng theo loại
Và tất cả trở thành như Ngài mong.

25 Đức Chúa Trời tạo nên loài thú rừng
Tùy theo loại, súc vật tùy theo loại
Và côn trùng trên đất tùy theo loại
Đức Chúa Trời thấy điều đó tốt lành.

Dựng nên loài người

26 Và sau đó Đức Chúa Trời phán rằng:
Ta hãy tạo nên loài người theo hình
Của ta để quản cá, chim, súc vật
Và loài côn trùng khắp trên mặt đất.

27 Ngài tạo nên loài người theo hình Ngài
Tạo nên loài người giống như hình Chúa
Ngài tạo nên người nam và người nữ.
28 Đức Chúa Trời ban phước cho loài người

Và phán rằng: hãy nảy nở, sinh sôi
Cho thêm nhiều, làm cho đầy rẫy đất
Hãy cai quản cả cá, chim, súc vật
Và những côn trùng trên mặt đất này.

29 Và Đức Chúa Trời lại phán như vầy:
Ta cho các ngươi cỏ khắp mặt đất
Và các loài cây sinh quả có hạt
Đấy sẽ là đồ ăn cho các ngươi.

Còn thú ngoài đồng, chim trên trời xanh
Và động vật khác sống trên mặt đất
Phàm có sự sống thì ta ban tiếp
Mọi thứ cỏ xanh để làm đồ ăn.
31 Ngài thấy việc làm thật đã tốt lành.

Vậy là có buổi chiều và buổi mai
Và thế là đã có được sáu ngày.

Thiết lập ngày thứ bảy nên ngày thánh

II
1 Trời đất muôn vật đã tạo xong rồi.
2 Ngày thứ bảy là ngày Ngài nghỉ việc.
3 Gọi là ngày thánh và Ngài ban phước
Vì ngày đó mọi việc đã xong rồi.

4 Ấy là gốc tích dựng nên đất trời
Khi Đức Chúa Trời dựng nên trời đất.

5 Vả, lúc đó chưa có cây nào mọc
Và ngoài ruộng chưa có ngọn cỏ nào
Vì Ngài chưa cho mưa rơi trên đất
Và cày cấy chưa có một người nào.

6 Nhưng hơi nước từ mặt đất dâng lên.
7 Ngài tạo nên con người từ đất bụi
Rồi Ngài thổi sinh khí vào lỗ mũi
Thì con người thành ra loài sinh linh.

Cảnh vườn Ê-đen

8 Chúa lập vườn tại Ê-đen, hướng đông
Rồi ở đó con người Ngài đem đặt.
9 Có nhiều cây, trái ngon và giữa vườn
Cây sự sống, cây biết điều thiện ác.

10 Một con sông chảy ra để tưới vườn
Rồi từ đó chia ra làm bốn nhánh.
11 Nhánh thứ nhất có tên là Bi-sôn
Chảy quanh Ha-vi-la có vàng lấp lánh.

12 Vàng xứ này rất cao và có ngọc.
13 Ghi-hôn thứ nhì chảy quanh xứ Cu-sơ.
14 Tên sông thứ ba là Hi-đê-ke
Sông thứ tư tên là Ơ-phơ-rát.

15 Đức Chúa Trời đem người vào vườn đó
Để con người chăm sóc và giữ vườn.
16 Rồi Ngài phán dạy cho con người rằng:
Được tự do ăn các loài hoa quả.

17 Nhưng cây biết điều thiện và điều ác
Thì ngươi hãy nhớ rằng không được ăn
Vì ăn vào một mai ngươi sẽ chết.

Thiết lập lễ hôn nhân

18 Giê-hô-va Đức Chúa Trời phán rằng:
Loài người ở một mình thì không tốt
Ta tạo kẻ giống nó để giúp việc.

19 Ngài lấy đất nặn các loài thú đồng
Các loài chim rồi dẫn đến A-đam
Đặng xem con người đặt tên cho chúng
Sao cho mỗi loài đều có tên riêng.

20 A-đam đặt tên các loài súc vật
Các loài chim trời, các loài thú đồng
Nhưng về phần A-đam thì chẳng tìm
Được một ai giúp giống như mình hết.

21 Đức Chúa Trời làm cho A-đam ngủ
Lấy một xương sườn rồi lấp thịt lên.
22 Đức Chúa Trời tạo nên một người nữ
Là người từ xương sườn của A-đam.

23 A-đam nói: người là xương của ta
Người là thịt từ thịt ta mà ra.
Người này sẽ được gọi là người nữ
Vì nó do nơi người nam mà ra.

24 Bởi vậy người nam sẽ lìa mẹ cha
Để mà ra dính líu cùng người vợ
Và cả hai nên một thịt giao hòa.

25 Cả A-đam và vợ đều trần truồng
Nhưng hai vợ chồng chẳng hề hổ thẹn.

Loài người bị cám dỗ và sa vào tội lỗi

III
1 Trong các loài vật Chúa Trời tạo nên
Rắn là loài quỉ quyệt hơn hết thảy
Rắn đã nói cùng với người vợ rằng
“Sao Chúa không cho ngươi ăn trái vậy?”

2 Người vợ đáp rằng: chúng ta được ăn
Ở trong vườn đủ các loài cây trái.
3 Nhưng chỉ trái của cây mọc giữa vườn
Đức Chúa dạy không được ăn trái ấy
Có lẽ ăn vào sẽ bị chết chăng.

4 Khi đó rắn nói với người vợ rằng:
Ăn trái đó hai vợ chồng chẳng chết.
5 Nhưng ăn trái đó sẽ mở mắt mình
Như Đức Chúa biết điều thiện điều ác.

6 Người vợ thấy trái cây có vẻ ngon
Lại đẹp, quí vì để mở trí khôn
Bèn hái ăn rồi trao chồng đứng cạnh
Và cũng ăn trái đó cả A-đam.

7 Thế là con mắt hai người mở ra
Họ nhận biết rằng thân mình lõa lồ
Bèn đóng khố che thân bằng lá vả.
8 Đến chiều Đức Chúa mới đi ngang qua.

A-đam và vợ ẩn mình trong bụi
Để tránh mặt Đức Chúa Giê-hô-va.

9 Ngài kêu A-đam mà phán hỏi rằng
10 Ngươi ở đâu? Và A-đam thưa rằng
Tôi nghe tiếng Chúa trong vườn nên sợ
Tôi đang ẩn náu vì tôi trần truồng.

11 Chúa hỏi: ai cho ngươi biết mình trần truồng
Ngươi ăn trái cây ta đã dặn chăng?
12 Thưa: người vợ mà Chúa để gần tôi đó
Cho tôi trái cây và tôi đã ăn.

13 Đức Chúa Trời phán hỏi người nữ rằng
Ngươi đã làm gì? Người nữ thưa rằng
Tất cả là tại bởi vì con rắn
Dỗ dành tôi và tôi đã ăn.

14 Đức Chúa bèn phán cho con rắn rằng:
Mày làm vậy, mày sẽ bị rủa trong
Các loài thú đồng, các loài súc vật
Suốt đời bò lê và ăn bụi đất.

15 Ta làm cho mày và vợ bất hòa
Dòng dõi vợ, dòng dõi mày thù nghịch
Lên đầu mày bàn chân người sẽ đạp
Còn mày sẽ cắn gót chân người ta.

16 Và Ngài đã phán cùng người vợ rằng:
Ta thêm cực khổ trong khi thai nghén
Mỗi khi sinh con sẽ chịu đau đớn
Chồng cai trị, dục vọng hướng về chồng.

17 Rồi Ngài lại đã phán cùng A-đam:
Vì nghe lời vợ mà ăn trái cấm
Thì đất rủa sả vì ngươi, và trọn
Đời nhọc nhằn mới có vật mà ăn.

18 Đất chông gai, ngươi ăn rau ruộng đồng.
19 Đổ mồ hôi mới có vật mà ăn
Cho đến ngày với đất ngươi trở lại
Ngươi là bụi, ngươi sẽ trở về bụi.

20 A-đam gọi Ê-va* là vợ mình
Vì là mẹ loài người trên thế gian.
21 Đức Chúa Trời lấy da thú kết áo
Rồi mặc vào cho vợ chồng A-đam.

22 Giê-hô-va Đức Chúa Trời phán rằng
Về sự phân biệt điều thiện điều ác
Loài người đã như chúng ta – một bậc
Vậy bây giờ chúng ta phải coi chừng

Kẻo e loài người sẽ giơ tay lên
E sẽ hái ăn trái cây sự sống
Và loài người được sống muôn đời chăng.

23 Đức Chúa Trời bèn xua đuổi loài người
Khỏi vườn Ê-đen để cày cuốc đất
Là thứ Ngài dùng tạo ra con người.

24 Ngài đuổi loài người khỏi vườn Ê-đen
Và Ngài đặt các thần Chê-ru-bin
Cùng với giáo chói lòa, gươm tua tủa
Để đến cây sự sống bủa vây đường.
________
*Ê-va- nghĩa là sự sống.
 
 
 
#1
    Online Bookmarks Sharing: Share/Bookmark

    Chuyển nhanh đến:

    Thống kê hiện tại

    Hiện đang có 0 thành viên và 1 bạn đọc.

    Chú Giải và Quyền Lợi

    • Bài Mới Đăng
    • Không Có Bài Mới
    • Bài Nổi Bật (có bài mới)
    • Bài Nổi Bật (không bài mới)
    • Khóa (có bài mới)
    • Khóa (không có bài mới)
    • Xem bài
    • Đăng bài mới
    • Trả lời bài
    • Đăng bình chọn
    • Bình Chọn
    • Đánh giá các bài
    • Có thể tự xóa bài
    • Có thể tự xóa chủ đề
    • Đánh giá bài viết

    2000-2022 ASPPlayground.NET Forum Version 3.9