Tiễn đưa
Thu điếu thời sản Thu điếu Tác giả: Nguyễn Khuyến Ao thu lạnh lẽo nước trong veo Một chiếc thuyền câu bé tẻo teo Sóng biếc theo làn hơi gợn tí Lá vàng trước gió sẽ đưa vèo Tầng mây lơ lững, trời xanh ngắt Ngõ trúc quanh co, khách vắng teo Tựa gối ôm cần lâu chẳng được Cá đâu đớp động dưới chân bèo. * Thu Điếu Thời Sản Tác giả: Nguyên Thạch
Biển Đông lạnh lẽo, nước đục keo Ngư phủ hôm nay lại đói meo Cá mắm giờ đây phơi xác chết Vốn sống lất lay, giờ thêm nghèo Đảng ơi, sao cứ thờ Trung Quốc? Thải đầy chất độc cá chết queo Ra sông câu cá, câu chẳng được Vì cá ở sông cũng chết theo.
(1) Ngư phủ Việt Nam giờ đói meo Thuyền của Việt Nam bé tẻo teo Biển của quê mình, mình đánh cá Mà sao "tàu lạ" chúng rượt theo? Trời mây bàng bạc, bờ xa lắc Biển Đông đêm ngủ, thuyền thả neo "Tàu lạ" cố đâm thuyền bể nát Nghèo rớt mồng tơi, nghèo lại nghèo. (2) Biển đảo của mình chúng lấn qua Bắn giết ngư phủ, chơi giọng cha Cá mắm ngư cụ...tịch thâu hết Điện về kêu cứu nhà nước ta Nhà nước trả lời: Đường xa lắm Sợ gặp "tàu lạ" lẫn sợ ma Thôi thì ngư phủ cứ bám biển Làm dân phải bảo vệ nước ta. (3) Biển Đông của mình Tàu đánh qua Vẽ đường chín đoạn giở giọng cha Ngàn năm vốn có trong lịch sử Biển Đông sở hữu thuộc Trung Hoa Đảng cộng cúi đầu ngầm dâng hiến Biển đảo Thiên triều qua cứ qua Tây Nguyên rừng núi cần cứ lấy Việt Trung hữu nghị...đẹp tình ta. (4) Đ(ỗ)M(ười) thằng Tàu láu cá ghê! Hứa với Việt cộng sẽ bảo kê Đám nào chống đối mày cứ bắt Hành hạ mười năm mới cho về Quân nào phản nghịch, mày nhốt hết Không ai hó hé, sẽ yên bề Toàn trị, muốn làm gì chả được Yên tâm, mọi việc tao bảo kê. (5) Dạ dạ chúng con bẩm quan thầy Chiếu chỉ của vua...ngẫm quá hay Có chỗ dựa lưng, con làm tới Con hứa là con sẽ thẳng tay Đứa nào rục rịch, con sẽ bắt Bắt cả những tên có tâm ngay Con quyết "giết lầm hơn bỏ sót" Muôn tâu Hoàng Thượng, thực hiện ngay.
Nguyên Thạch
<bài viết được chỉnh sửa lúc 12.05.2016 09:22:46 bởi Nguyên Thạch >
Hẹn em ngày Quê Hương không còn cộng sản
Xin hẹn lại ngày Quê Hương không cộng sản Tôi sẽ viết thơ tình nồng ấm tặng cho nhau Em ơi, giờ đây dân không có Dân Chủ, mất Tự Do, đói khổ kêu gào... Tình riêng đôi lứa, làm sao tôi gieo vần cho được?. Mong em thông cảm vì cuộc đời còn có bao mảnh đời xuôi ngược Vất vả từng ngày, bữa kiếm ăn được, bữa không Nước mặn, đồng chua, nắng hạn khô đồng Cá chết hàng loạt trên biển sông đầy dẫy. Tôi không thể nào làm ngơ và cố tình không thấy Nên sầu dâng tận đáy con tim Tôi vẫn yêu em nhưng trước cảnh tình dân khổ...tôi không thể lặng im Tình riêng lẻ...tôi cố dìm trong thầm lặng. Em yêu ơi, Dân Tộc mình phải chịu quá nhiều cay đắng Họa vong nô bởi bọn phản bội đã "cõng rắn cắn gà nhà" Đảng đã đan tâm bán đất, bán biển, dâng hiến Hoàng Trường Sa Và dâng cả sơn hà cho Tàu cộng. Chúng ta muốn sống, dân ta muốn sống Nhưng Quê Hương giờ như một đống tro tàn Mẹ già, em bé...cả dân tộc lầm than Tương lai tăm tối...bước dặm ngàn mù thẳm. Tôi yêu em và yêu Quê Hương mình nhiều lắm Trằn trọc thâu canh, mắt thắm lệ tràn Đau đáu, ưu tư, trăn trở miên man Luôn mong ước tiếng gọi đàn cứu quốc. Mong gởi cho em dòng tâm tư rất thật. Nguyên Thạch
<bài viết được chỉnh sửa lúc 14.05.2016 14:10:02 bởi Nguyên Thạch >
Thi Sĩ Ơi
Nếu phải viết hằng ngàn bài thơ tình cho em! Thì tôi chỉ có thể dành tình cảm riêng cho một người Dẫu biết rằng tình yêu lứa đôi là muôn thuở Nhưng ta phải biết đặt tình yêu ấy đúng chỗ, đúng nơi. Thi sĩ ơi Hôm nay Quê Hương tả tơi! Lòng dân đang rối bời... Giá những lời thơ được ưu ái để viết về cuộc đời Về những oan trái... những dòng lệ rơi... Thì hay biết mấy. Nhà thơ ơi Đành lòng sao? Mãi rong chơi Bằng những lời vu vơ tình ái! Vui vẹn không, khi chung quanh ta đầy dẫy những mảnh đời oan trái? Hãy ví thử những cô đứng đường bán dâm để kiếm sống là những em gái của ta Hoặc những đứa bé thơ, những bà cụ không nhà Lang thang rách rưới kiếm cơm qua cơn đói Thì nhà thơ cũng đớn đau và cần gióng lời kêu gọi. Thi sĩ ơi Lớp người ấy, họ rất cần tiếng nói Họ là những con người thấp cổ bé họng thì nào vói đâu xa! Tiếng vang vọng của nhà thơ là những tiếng trân quí, có thể làm quà Đâu thua sút tiếng yêu thương? Bởi thiết tha vô hạn. Chúng ta sẽ ca ngợi tình yêu lứa đôi khi đất nước có sự công bằng, có nền nhân bản… Lời con tim sẽ trút cạn cho nhau Tiếng yêu đương mới thật sự ngọt ngào Bởi khi ấy, không còn nhiều nỗi đau đồng loại. Lời tâm sự này cho em, tôi muốn nói Thay tình tôi, thay tiếng gọi lương tâm... Hẹn em ngày mai khi Quê Hương thoát khỏi ách cộng sản giam cầm Tôi trở lại... tình thơ... trăm năm ca ngợi. Nguyên Thạch
Nỗi buồn ngư phủ
Ảnh mang tính minh họa Chiều xứ Quảng đượm buồn trong tia mắt Thuyền neo bờ, đánh bắt được nữa đâu! Biển tang thương...cá chết trắng một mầu Ngư dân xứ Quảng hận sầu lên màu mắt.
Hận đảng cộng đã tiếp tay cho giặc Biến ngư dân vào bế tắc đói nghèo Biển chết rồi, dân tộc cũng tàn theo Dân cả nước? Phận bọt bèo nô lệ!.
Bờ cát trắng mắt trông xa, anh kể Hết cá rồi, vợ con anh không còn gì nữa để mà ăn Ngư dân nghèo vốn khó khăn, nay lại chồng chất thêm vạn khó khăn Lệ lăn chảy...đời nhọc nhằn khốn khó...
Biển Đông hôm nay hiện màu máu đỏ Môi sinh hôm nay vàng võ điêu tàn Biển nhuốm sầu vì nước mất nhà tan Đảng phản bội...đã qui hàng bọn giặc.
Biển của ta mà chúng cấm không được đánh bắt Chín đoạn đường cong, thắt gọng lưỡi bò Trong khi lãnh đạo nhà nước thì toàn những thứ mặt mo Điều hành đất nước mà phải xin cho từ "nước lạ".
Giặc thải chất độc, giết môi sinh, giết cá Hủy diệt những thứ này, còn có nghĩa là giết cả Việt Nam Trong khi cả đảng toàn là một lũ quan tham Sẵn sàng dâng hiến cả nước Nam cho triều Bắc.
Biển quê cha hôm nay đầy bóng giặc Tương lai ơi, hiu hắt...nhiễu nhương... Việt Nam ơi, đâu lẽ sống...con đường? Cả dân tộc đau thương...uất hận.
Lớp ngư phủ sẽ hòa cùng toàn dân xông vào chiến trận.
Nguyên Thạch
<bài viết được chỉnh sửa lúc 19.05.2016 15:15:56 bởi Nguyên Thạch >
Obama leaving Vietnam with sympathies It sad to say good bye Obama, ever you question in your heart what and why The Vietnamese people have to live with the political party that always atrocious and lies Viet Nam under Red China control, so we have no rights. Seeing is beliving, in true mind, I would like to ask what would you think? The comunist Viet Nam, are they please the people or scattering sin?. Although we are poor but always fullfil our thought with all the defination means Toward you and the United State of America as like "LinkedIn" (*) We always pray... Democracy and Fredom come to us and stay But to fight comunist dictatorship, it seems to be a very hard way Because they are typycal astheistic decay... Courtesy The Whitehouse image Barak Obama venerable, the people in this country considring you are our saviour friend Unlike Xi Jingping and group of China's ambitious political silly and exreavagant!. The welcome now but never end Eventhough no flags, no proper ceremonies implement. We welcome you with all the sympathies Hand to hand and we all agree But this events aren't for Xi Jingping who dictate his decrees Our banners stated that: Xi Jingping must " Cút đi" (Xi Jingping goes home).
Leaving Viet Nam, your heart seems to be broke and sorrow because you know that we are waiting Together, we trust that God shall win And save Vietnamese people soon get out of numerous sufferings Obama, can you let us know when in Viet Nam the birds will sing?. Nguyen Thach --------------- Remark: (*) LinkedIn: World's Largest Professional Network * Obama cùng nỗi niềm lưu luyến Rời một nước với cả lòng lưu luyến Đi xa rồi, ông có thương nước Việt, dân tôi? Khối người cùng khốn ở lại đây với một lũ nô bồi Cho bọn Tàu Cộng tanh hôi cướp phá. Đến nơi đây, ông có thấy Việt Nam nghiêng ngã? Có thấy người dân tơi tã khốn cùng! Dân tôi tuy nghèo nhưng với tấm lòng quảng đại bao dung Nên xem Tổng thống Obama và nước Mỹ là một quốc gia có cùng chiến tuyến.
Ông có biết chăng, chúng tôi luôn ước nguyện... Dân Chủ, Tự Do, trời biển hòa bình Nhưng bọn cộng sản đã xuất hiện trên hành tinh này và gây hấn chiến chinh Họ là đám vô đạo, vô tình, vô nhân bản. Ông Obama ơi, khi ông đến đây, dân chúng tôi coi ông là bạn Không như Tập Cận Bình và bọn Hán cuồng ngông Người dân Việt Nam đón ông với tất cả tấm lòng Tuy không cờ quạt, không diễn văn sáo không bôi đãi
Courtesy image Chúng tôi chào đón ông bằng những nét nhìn ưu ái Những cái bắt tay thoải mái chân thành Không như Tập Cận Bình và bè lũ gian manh Chúng tôi phẫn nộ với những biểu ngữ: Tàu khựa cút nhanh ra nước Việt.
Rời Việt Nam, trong mắt ông đầy luyến lưu thương tiếc Tựa như là chào biệt những người thân Ông Obama ơi, có thấy dân tôi niềm nở ân cần? Mòn mỏi chờ đợi cho mai dân tộc tôi được sống. Ông có thấy trong những đôi mắt dân Việt chứa chan niềm hy vọng... Nguyên Thạch
TÔI HỎI EM - Bài thơ cho những lần xuống đường biểu tình phản đối Việt Cộng và Tàu Cộng. Tôi hỏi em có buồn không khi đất nước mình nghiêng ngã Luống ngậm ngùi...sỏi đá cũng cảm nhận nỗi đau Tôi hỏi em, đất nước ta có còn là Việt Nam, hay đã thuộc Tàu? Em cúi mặt...nghe tim đau quặn thắt Tôi nói với em, mai quê mình đầy bóng giặc Giặc Tàu ô cùng giặc Bắc tham tàn Đảng cộng sản sẽ cấu kết với ngoại bang Bán đứng nước Việt để đổi lấy tiền vàng quyền chức... Tôi hỏi em và xin hãy có những câu trả lời rất thực Là có phải dân Việt Nam sẽ càng trở nên cơ cực bần hàn Ở tù ngay trên Quê Hương mình hay sống vất vưởng lang thang Bị đọa đày nô lệ như xưa, một ngàn năm Bắc thuộc. Tôi hỏi em, có bao giờ em có ý niệm là phải tự thắp lên ánh đuốc Soi đường cho chính em và cho cả bạn bè Trả lời tôi đi em vì tôi rất muốn nghe Hãy nói lên những ý nguyện...chớ e dè sợ hãi. Tôi siết tay em, mai lên đường quan tái Có ngại ngùng không? Hỡi lớp gái trai Ta dấn thân cho dân tộc, cho tương lai Để thật xứng là những hình hài của giòng giống Tiên Rồng nước Việt. Trước cơn quốc biến, xin hãy trả lời tôi, vì tôi rất mong được biết. Nguyên Thạch
<bài viết được chỉnh sửa lúc 29.05.2016 14:21:34 bởi Nguyên Thạch >
Bài thơ tháng Tám
Tháng Tám đến chi mùa Thu hỡi Đất nước tang thương luống ngậm ngùi. Bảy mươi năm sống đầy ảo tưởng Mải mê se mãi một tương lai Dã tràng ôm mộng xây trên cát Trăm năm rồi cũng chỉ miệt mài. Chủ nghĩa xa vời hoang đường quá Tháng Tám mùa thu lá trở vàng Còn bao lâu nữa mùa Xuân đến? Hay chuỗi lạnh lùng những Đông sang?. Này ai mơ tưởng Thu dệt mộng Tháng Tám Quê Hương ngập vũng lầy Tháng Tám bùn nhơ dày khắp nẻo Có biết oán than… lệ khốn cùng?. Tháng Tám mây đen giăng khắp nẻo Chập chùng ngõ tối, khuất tương lai Tháng Tám bây giờ đường lạc lối Mò mẫm trong đêm, khóc canh dài. Giá xưa đừng có mưa tháng Tám Có lẽ lối đi chẳng đẫm lầy Tóc người đâu vướng màu tang trắng Thì đâu tan nát một Quê Hương! Tháng Tư người vội đi biền biệt Dáng xưa ngày cũ, nhớ thương thầm Ơi thùy dương ngát bờ cát trắng Dã Tràng se mãi mộng trăm năm! Nguyên Thạch
Gọi đàn cứu quốc Mời bạn ghé thăm quê hương tôi Cà Ná Vùng khô cằn sỏi đá hoang vu Cà Ná bao năm khắc khoải dưới thiên đường mù Quanh năm thiếu nước, hè thu nắng hạn.
Đảng đến đây, đem quê tôi dâng bán Sắt thép Hoa Sen của giặc Hán tung hoành Biển Cà Ná, vùng biển mặn trong xanh Mai biển đục, biến thành biển chết.
Dân quê tôi vốn nghèo nàn lê lết Mai biển độc, cá chết lấy gì ăn? Đời sống quê tôi vốn dĩ nhọc nhằn Lại phải đối mặt với vạn khó khăn nối tiếp.
Dân Cà Ná thấp cổ bé họng lấy gì đây để chống chọi với bọn chuyên đại bịp? Phận hẩm hiu làm kiếp dân đen Bởi đảng cộng kia luôn ác với dân, nhưng với giặc thì rất hèn Một lũ phản quốc, bon chen bán nước.
Mai biển chết, dân tôi lại lê đời xuôi ngược Như Formosa cùng bao mộng ước tiêu tan Nhìn Cà Ná là Vũng Áng thứ hai, dân tôi dài dòng lệ đôi hàng Ôi Tổ Quốc, đường trái ngang bão lộng.
Mai có ghé nhìn dân tôi và cuộc sống Cà Ná tang thương như đống tro tàn Như cả quê hương chìm ngập trong chuỗi lầm than Cả nước hỡi, mau gọi đàn cứu quốc.
Nguyên Thạch
<bài viết được chỉnh sửa lúc 15.09.2016 10:18:52 bởi Nguyên Thạch >
Thu quê hương và tình yêu Anh vẫn miệt mài đi đấu tranh Đời anh chẳng phút được yên lành Yêu em thầm kín không dám ngỏ Cứ như sương đọng hạt long lanh. Thu đến rồi em, thu rũ buồn Mắt ai dịu vợi chiều thu buông Thông reo vi vút ngàn thương nhớ Như gởi đến ai khối niềm thương. Thu rũ miên man chuỗi u sầu Cách mạng mùa Thu hỏi về đâu? Tan tác thu vương màu lá úa Để nay đất nước ngập thu sầu Dân còn thống khổ, anh vẫn đi Mai về cát bụi có sá chi Một lần được chết cho dân tộc Ngàn sau sử sách luôn khắc ghi. Nguyên Thạch R
<bài viết được chỉnh sửa lúc 24.09.2016 13:14:15 bởi Nguyệt Hạ >
Bỏ…
- Nhân vụ tòa án Hà Nội bỏ tù nữ nông dân anh hùng Cấn Thị Thêu, xin có vài "định nghĩa" về chữ Bỏ dưới trào sản để chị Thêu cùng các bạn đọc cho vơi phần nào nỗi nhọc nhằn dưới chế độ tàn bạo mục nát này.
Hồ Chí Minh "Thà giết lầm hơn bỏ sót" Hồi xưa, chống đảng thì bị bỏ bao (bố) Dưới chế độ cộng sản thì người dân phải bỏ nước Dân kêu oan thì quan bỏ tù Dân phản đối thì côn an, dân phòng quánh bỏ mẹ Dân bị bắt vào đồn côn an thì bỏ xác Giáo dân xuống đường thì an ninh khu phố ép bỏ đạo Cán bộ muốn cướp đất thì dân phải bỏ nhà Người đấu tranh thì an ninh vâng lịnh Tàu phù đập cho bỏ ghét Khi Tàu cộng cướp biển đảo thì nhà nước kêu dân đừng bỏ biển vì cành sát biển không muốn bỏ bờ Giặc Tàu cướp biển thì quân đội bỏ chạy Đảng CSVN không dám chống Tàu cộng vì sợ bị đánh bỏ bu Tham nhũng cướp tiền thì tòa án bỏ qua Học sinh đu dây qua sông thì nhà nước bỏ lơ Quan tham thì thẩm phán bỏ tội CSGT thì chỉ biết lấy tiền bỏ túi Cán bộ vòi vĩnh bị chửi nhưng cũng không bỏ tật Cán cộng ra nước ngoài thì hay ăn cắp đồ bỏ bóp Giao thông VN khi ra đường thì bỏ mạng Việt kiều về nước làm ăn thì chạy bỏ của Quan cộng chạy trốn ra nước ngoài thì tuyên bố bỏ đảng Băng đảng bao che tội ác cho nhau, khi bị tố giác thì bảo là bỏ quên Dân nghèo đói thì bị đảng và nhà nước bỏ mặc Tàn tật, bệnh hoạn thì nhà thương bỏ bê Tàu đánh rắm một cái thì VC sợ bỏ bố... Ngoài ra các cụ có nói: “Giàu bỏ bạn, sang bỏ vợ”. Còn gì nữa thì quí còm sĩ đừng bỏ qua.
Nguyên Thạch
<bài viết được chỉnh sửa lúc 21.09.2016 04:17:24 bởi Nguyên Thạch >
Sỏi Đá Cũng Buồn
Giọt lệ héo ru buồn trên phiến đá
Mai về đâu?
Ơi mộng ước xa xăm
Quê hương hỡi tương lai đâu bờ bến?
Con nước buồn cùng sỏi đá âm thầm.
*
Sớm lặng lẻ bước thầm về quê cũ
Nhặt vài viên sỏi nhỏ ở bên đường
Là nhân chứng trên quê hương nghiệt ngã
Viên sỏi ơi dài năm tháng có buồn?
Sỏi thấm ướt giọt sương qua đêm tối
Vẫn còn trơ hạt đọng thấm long lanh
Lòng cứ ngỡ sỏi chứa chan ngấn lệ
Nằm lại quê hương nên thấu rõ ngọn ngành.
Bên bờ đá, lũy tre xưa trở héo
Vì nguồn xa mạch nước đã khô cằn
Dòng kỷ niệm ngày qua đang chợt hiện
Dòng sông xanh thơ mộng dưới ánh trăng.
Đá hỡi đá, có nhọc nhằn không đá?
Cuộc bể dâu qua bao nỗi thăng trầm
Chôn chân đứng, chứng nhân bao nhật nguyệt
Nơi quê hương mọi thứ bị giam cầm.
Giọt lệ héo ru buồn trên phiến đá
Mai về đâu?
Ơi mộng ước xa xăm
Quê hương hỡi tương lai đâu bờ bến?
Con nước buồn cùng sỏi đá hận căm.
Nguyên Thạch
<bài viết được chỉnh sửa lúc 12.01.2017 07:00:38 bởi Nguyên Thạch >
Lời Biển Khóc
Tôi vẫn biết bên kia bờ mù thẳm Bạc trùng khơi, con nước sóng vẫn gào Từng triệu cơn sóng bủa, triệu nỗi đau Ôi non nước! Một màu tang trắng. Bờ bên nay, gió hờ biển lặng Lấp lánh muôn hoa nắng, tựa ngàn sao Biển xứ người sao êm ả dạt dào Em nơi đó niềm đau sóng dậy. Quê Hương ơi, lối mờ không thấy Ôm thương đau vùi tận đáy…biển hờn Cuồng cuộn trào dâng…nghẹn tiếng nấc từng cơn Biển đau đớn trong căm hờn vong quốc. Dòng thênh thang, hôm nay bỗng chật Trôi lưu vong vờ vật chân trời Xa cội nguồn…dậy nỗi nhớ không vơi Biển Đông hỡi… Thương một đời biển khóc. Nguyên Thạch
Tiêu Tương Khúc Mỗi độ tháng Tư lá lắt lay dòng tương giang rũ, hồn ngất ngây lầm bầm gã với trời, mây, nước người cũ đâu rồi? Ta ở đây! - Em yêu ơi, bao giờ trở lại? Tự Do Nhân Bản...sao còn xa vắng mãi, biết chăng em tôi khắc khoải mong chờ. * Tôi trở về đây giữa quê hương ngân nga điệp khúc nhớ người thương (*) một bầu, một nỗi u buồn ấy tóc phủ gầy vai nhuốm bụi đường. Trăng vẫn là trăng của dạo nào cảnh cũ, người xưa biết phương nao! có tiếng dế mèm đêm rũ khúc ru hồn lữ khách nét hư hao. Lá ủ tình xa kỷ niệm vùi em xa vắng mãi có chi vui? Ơi người yêu cũ xa bến cũ Có biết quê hương luống ngậm ngùi. Mỗi độ tháng Tư lá lắt lay dòng tương giang rũ, hồn ngất ngây lầm bầm gã với trời, mây, nước người cũ đâu rồi? Ta ở đây! Bến sông hoang vắng đầy khí ám trùng điệp âm sâu rợn núi rừng gã lùng bùng bước, xiêu nhịp bước nhìn khối nhân gian, gã say đời. Hồn tên lữ khách buốt đêm nay bến tiêu tương rũ, đôi mắt cay ngân nga gởi gió tiêu tương khúc xa xa...Hoàng Hạc tiếng gọi bầy. ---------------- (*)Chế độ Nhân Bản VNCH
Nguyên Thạch
<bài viết được chỉnh sửa lúc 02.06.2017 14:22:25 bởi Nguyên Thạch >
Thiên Thu Mẹ Buồn! Trăng Đông soi dáng bóng dài Nửa in đất mẹ, nửa cài song thưa Nhớ ai, nhớ mấy cho vừa... Bao Đông cách biệt vẫn chưa thấy về Người đi biền biệt mải mê Buồn lên màu mắt, mẹ quê vẫn chờ. Quê nhà mẹ vẫn ước mơ Đàn con trở lại dựng cờ giữ quê Con đi, khắc một lời thề Con đi chí nguyện vẹn bề nước non Tuổi trai, ngày ấy còn son 40 năm vắng mỏi mòn mẹ trông Sông Hồng hòa nhịp Cửu Long Dậy nên ngàn sóng Lạc Hồng hùng anh. Tiễn con, mắt mẹ còn xanh Vẫn in tiếng nhạc quân hành hôm nao Con đi xây lũy dựng hào Cho ngày đất mẹ xuân tao trùng phùng. Dáng con, ngày ấy kiêu hùng Giờ đây còn có vẫy vùng như xưa? Mẹ già như chuối đong đưa Gió lay chuối rụng...con chưa thấy về. Nổi trôi một dải sơn khê Giặc Tàu tràn ngập, tứ bề bủa vây Quê hương một dải đọa đày Đất nước giờ lọt vào tay quân thù!. Dân mình ngậm đắng mù u Xót xa dòng lệ...thiên thu mẹ buồn. Nguyên Thạch
Lệ Tủi
Mẹ đã sinh ra một đàn con
Đứa nơi Hà Nội
Đứa Sài Gòn
Thằng ở Ca Li
Thằng Pháp quốc
Con gái phương xa vẫn miệt mài.
Canh thâu, mẹ dõi mắt u buồn
Nghĩ đến tương lai!
Lệ sầu tuôn
Tin thằng Hà Nội vào ngục thất
Chó săn canh mãi đứa Sài Gòn!
Thằng ở Ca Li sang giàu lắm
Không biết nhớ không?
Tiếng Quê Hương.
Đứa ở Paris luôn nhộn nhịp
Có lẽ nhạt phai những tình thương.
Đất mẹ bụi mù…
Thê lương quá
Lố nhô nghênh ngang những thằng Tàu
Quan Việt, bây giờ toàn Thái thú
Lẻ tẻ anh thư, bậc anh hào!
Đất nước ngả nghiêng theo vận nước
Con mẹ lang thang…chuỗi vô tình
Biển Đông thay chủ, lời lạc giọng
Tây nguyên mẹ đứng khóc phận mình…
Bước chân qua đồi non
Ta hỏi ta
Nước mất còn?!.
Hôn mấy đọt chè xanh
Giã biệt ư!
Hỏi sao đành?
Chiều nhìn xa biển Đông
Cờ đỏ năm sao
Muối xát lòng…
Bóng mẹ hiện nguyên vành tang trắng
Có đôi dòng ấm…mắt lưng tròng.
Nguyên Thạch
<bài viết được chỉnh sửa lúc 07.06.2017 10:35:35 bởi Nguyên Thạch >
Thống kê hiện tại
Hiện đang có 0 thành viên và 4 bạn đọc.
Kiểu: