Tiễn đưa
Đường bác đi?
Đường "bác" đi, đường đầy bi đát? "Đang theo đĩ", cháu bác cháu bác một bầy Bác ơi, sao bác đến đây Biến con cháu bác thành bầy vong nô.
Hồ Gươm ơi, nước hồ vẩn đục Chốn Ba Đình lục súc tranh công Thi đua buôn bán non sông Phỉ miệt dòng giống Lạc Hồng liệt oanh.
Thời mạc vận, há đành cúi mặt? Dân Nam ơi giặc khắp nước nhà Sao không gìn giữ quê cha? Đành sao nhìn thấy sơn hà tang thương?
Hãy đốt lên lửa thiêng cách mạng Đừng thờ ơ, năm tháng chóng qua Vùng lên cứu lấy nước nhà Non sông dội sấm...sơn hà đau thương.
Phải quyết chí một đường quyết tiến Phận làm trai dâng hiến núi sông Gái trai già trẻ một lòng Phá tan xiềng xích cùm gông bạo tàn.
Giặc phương Bắc hiên ngang cướp cạn Họa xâm lăng, đại nạn ngàn năm Đau thương cùm xích giam cầm Đành sao cúi mặt lặng câm ơ hờ?
Không, dân tộc Việt không làm tôi tớ Ngàn lần không, không sợ giặc Tàu Triệu người quyết tuốt gươm đao Lịch sử chống giặc, tự hào Việt Nam.
Nguyên Thạch
<bài viết được chỉnh sửa lúc 27.07.2019 23:27:39 bởi Nguyên Thạch >
Những bà MẸ Việt Nam
- Đôi vần cảm phục cho các bậc nữ lưu Nguyễn Đặng Minh Mẫn, Cấn Thị Thêu, Hồ Thị Bích Khương cùng nhiều người mẹ vô danh khác đã can đảm đứng lên phản kháng Việt cộng và Trung cộng.
Có những bà mẹ anh hùng nước Việt
Cương quyết đấu tranh nào tiếc tấm thân
Sẵn sàng hy sinh cho dân tộc lúc cần
Gióng tiếng gọi kêu toàn dân quật khởi.
Đường gian nan, dù đường đi chưa tới
Mẹ Việt Nam vẫn phơi phới niềm tin
Tổ Quốc mà cha ông đã dầy sức giữ gìn
Bao thế hệ đã vững niềm tin dân tộc.
Đảng cộng sản, một bọn đê hèn mất gốc
Bán đứng quê hương, gây tang tóc đau thương
Một lũ vô tâm hủy hoại cả đạo lý luân thường
Đẩy đất nước vào cùng đường ngõ tận.
Nối giáo cho ngoại bang giặc Tàu xâm lấn
Rước quân tham tàn để gây hấn với Việt Nam
Bao ngàn năm, chúng không bỏ lòng tham
Cướp đất đai, biển đảo để phục cụ cho mộng làm bá chủ.
Mẹ Việt Nam khắc khoải trường canh không ngủ
Chất ngất hận căm một lũ đê hèn
Nhởn nhơ sống trên mồ hôi nước mắt của khối dân đen
Tàn ác với dân nhưng rất hèn với giặc.
Có những người mẹ với hồn đau tim thắt
Đau đáu cho quê hương, mong dẫn dắt đàn con
Mẹ trông xa với đôi mắt mỏi mòn
Mang hy vọng cho đàn con đứng dậy.
Nguyên Thạch
Lời cha dặn
Nếu đêm nay mẹ về có hỏi Cha đâu rồi, con nói làm sao? Hãy ngẩng mặt lên chớ than khóc nghẹn ngào Và cứ nói, cha xông vào chiến trận. Biển đảo quê hương, giặc tràn vào xâm lấn Cha dấn thân, dẫu chỉ phận thất phu Cha nói rằng thà chết dưới lằn đạn quân thù Hơn là chết mà ngàn thu ôm hận. Cha cũng dặn nếu hy sinh trong chiến trận Mẹ đừng buồn, cũng đừng giận cha con Mà hãy thay cha giáo dục lớp tuổi son Mai khôn lớn vì nước non mà dựng chí. Cha dặn mẹ tuy tiếc thương nhưng đừng ủy mị Noi gương chồng mà dựng chí hùng anh Nếu chỉ vì tình riêng mà quên nợ nước, cha không đành Nguyện làm cỏ cho ngàn xanh Tổ Quốc Xa mẹ và con, lòng đau chất ngất Nhưng nếu ai cũng vì tình riêng thì Tổ Quốc sẽ ra sao? Khi ra đi, cha quyến luyến nghẹn ngào Nhưng cố giấu niềm đau, cha xông trận. Cha dặn chúng con, mai khôn lớn chớ quên niềm căm hận Giặc giết cha trên tuyến trận xung phong Mẹ ơi, xác cha nát tan, khiến chúng con đau nhói cả lòng Nhưng hãnh diện vì có người cha đã góp công giữ nước. Nguyên Thạch R
<bài viết được chỉnh sửa lúc 19.11.2019 22:42:48 bởi Ct.Ly >
Lưu đày
Vầng dương chìm khuất xa xa Màn đêm trùm phủ bóng ma chập chờn Người hùng chợt thấy cô đơn Một bầy quỉ ám, căm hờn niềm tây. Có nhiều lúc ngồi một mình gã khóc Khóc cho quê hương, khóc cho những thân phận tù đày Khóc bởi loài quỉ dữ đã đến đây Khóc cho muôn dân đêm ngày rên xiết. Gã đứng lên, chấp nhận nhiều thua thiệt Để đất quê cha được xanh biếc trường tồn Gã sợ nhất là những lúc trời tắt nắng, sợ hoàng hôn Là những lúc bao oan hồn òa khóc. Người đời cho gã là một tên ngu ngốc Vận nước chung sao đơn độc niềm riêng Sao không như bao người lao vào cuộc sống để kiếm tiền? Sao ngu dại rước buồn phiền tù ải? Gã ngước nhìn cuộc đời, nhìn nhân gian thế thái Đã thờ ơ trước ngang trái cuộc đời Họ vô tâm vui thú những cuộc chơi Họ bỏ mặc bao mảnh đời bất hạnh. Gã rất quý những gương hy sinh, dấn thân vào trận đánh Những tấm thân è vai cố gánh lấy non sông Bởi trong họ vẫn còn dòng máu con Lạc cháu Hồng Nên chấp nhận cùm gông đày đọa. Cũng có lúc gã suy nghĩ về những kẻ vô tâm là người hay loài chó? Vẫn cam tâm ẩn một xó cúi đầu Mặc tương lai, mặc đất nước về đâu Dù địa ngục hay hố sâu vực thẳm... Đêm trong tù, chuỗi đau buồn gặm nhắm... Nguyên Thạch
Biệt ly
Thương cảnh hai người siết tay nhau Mỗi người đều chứa những nỗi đau... San sẻ chút tiền chia nhau sống Họ là nhân chứng nghĩa đồng bào.
* Tôi đến nơi này cõi thế gian Đã từng chứng kiến lệ đôi hàng Cuộc đời vốn dĩ là sầu não Gợi mãi trong tôi sầu miên man Tôi đã từng đi, từng thấy nhiều Bao cảnh nghèo nàn sống hẩm hiu Bao kiếp cô đơn, bao sầu khổ Buồn như thu tím mưa hắt hiu. Tôi cũng nghe qua những cuộc tình Phụ nhau vì giàu trọng, bần khinh Có người nâng cạn ly thuốc độc Kết liễu cuộc đời trong vô minh. Có những bóng ai trong phi trường Đưa tiễn người đi xa quê hương Thầm mong chờ đợi ngày trở lại Tan tác cả lòng thương nhớ thương. Tôi thấy bà mẹ ôm đứa con Ba tháng tuổi đầu như cỏ non Chích nhầm thuốc độc lìa dương thế Người mẹ nghẹn lời...khóc nỉ non. Chong đèn canh vắng mẹ đợi con Xưa tiễn con đi, mẹ còn son Bao năm mong đợi đầu trắng bạc Với cả cõi lòng sầu héo hon. Dáng ai thờ thẫn bên đại dương Dõi mắt nhìn xa vùng quê hương Gởi gió nhớ nhung về cố quốc Dạt dào một khối buồn tha hương. Thương cảnh hai người siết tay nhau Mỗi người đều chứa những nỗi đau... San sẻ chút tiền chia nhau sống Họ là nhân chứng nghĩa đồng bào. Tôi thấy những người trẻ dấn thân Gian truân khổ ải bước đường trần Vào rù trẻ lắm, vâng trẻ lắm Ra tù mấy chốc đã lìa trần. Ôi đời sao lắm cảnh biệt ly! Người buồn đưa tiễn một người đi Bao giờ còn gặp hay miên viễn? Thế gian đày đọa, đến mà chi? Tự vấn sao ta ở nơi đây? Gặp nhau rồi lại phải chia tay Đượm bao buồn não lên màu mắt Nơi đâu buồn hơn ở chốn này?. Nguyên Thạch
Gởi ai nước mắt quê hương
Nguyên Thạch (Danlambao)
Dòng Mường Giang, mạch ngầm Hàm Thuận Bắc bùn đỏ ngầu vỡ mạch tận Tân-Rai cánh đồng úa Đồng Nai cờ nghẹn trổ cùng chè xanh Bảo Lộc khóc canh dài. Anh lính trận Hải Quân canh biển đảo chiều Sơn Ca ẩn hiện bóng quân thù dưới lòng biển ma trơi tiềm thủy đỉnh tọa độ Tây Nguyên nguyên tử, hiện nguyên hình.
Đêm biển Đông mây đen che trăng trĩu niềm bâng quơ trận chiến hay hòa bình? dăm chiến hữu canh khuya bầu túy ngọa nhỡ mai đây chinh chiến chẳng trở về.
Anh vẫn biết mình chỉ là tôi tớ quân ủy kia, tên Thái thú ngụy hình nhắm thẳng nó, cắc cù AK nổ cứ vờ như viên đạn chỉ vô tình.
Mường Giang rũ dòng trôi con nước đục Trăng lầu hoang, vuốt nhẹ lệ hàng dừa dừa đất mẹ hôm nay không còn ngọt bởi mạch ngầm có nước mắt quê hương.
Gót giầy đỏ giẫm tan sân đại học tan nát lòng những em gái hậu phương phận nhi nữ nhưng nức tâm vì Tổ quốc nên hôm nay cũng xông kích, cũng lên đường.
Tết sắp đến, tiền đâu mua quà biếu? cánh đồng xanh nay nếp nghẹn đơm bông không bánh chưng, câu đối đỏ, dưa hồng! đành gởi lính theo gió đồng heo hút…
Nhắn đồng đội giục nhau tay bấm nút hỏa tiển tầm xa nhắm thẳng đến quân thù thà đổ máu, Biển Đông tanh mùi máu vẫn còn hơn ôm hận cả thiên thu.
Nguyên Thạch danlambaovn.blogspot.com
<bài viết được chỉnh sửa lúc 01.02.2020 01:10:43 bởi Nguyên Thạch >
Thống kê hiện tại
Hiện đang có 0 thành viên và 9 bạn đọc.
Kiểu: