Nhật KÝ TÌNH YEU
Chị QM ơi ! TTK xin đươc dồng cảm với các chị nhé
Chiếc lá
Chiếc lá nằm êm tháng năm dài
Bao mùa thu chết nắng vàng phai
Tình yêu huyền thoại như cổ tích
Hiện giữa đời thường trong nắng mai
Chiếc lá tình yêu nhung nhớ hoài
Nguyên xanh nét chữ chẳng hề phai
Đã trải bao mùa thay sắc úa
Còn như ôm mãi một hình hài
Bao nhiêu thu đến hững hờ trôi
Tháng năm rơi vãi tóc bạc rồi
Chiếc lá tình yêu còn xanh mãi
Đi cùng hơi thở đến trọn đời
T.T.K.20.7.2009
CỐ NHÂN TRÊN ĐẤT KHÁCH
Đất khách quê người ta gặp nhau
Niềm vui hòa với chút nỗi đau
Mười năm còn đọng ân tình cũ
Cứ ngỡ mình trong giấc chiêm bao
Nay đã cuối thu rồi em ơi
Chiếc lá sau cùng đã rụng rơi
Bầy chim thiên di rời phương bắc
Em cũng sắp rời Michian rồi
Tôi cũng giã từi Chicago
Mang theo một chút mộng hải hồ
Mang mối tình sầu thời dĩ vãng
Thoáng nhớ hương xưa, nhớ hẹn hò
Đất trời đượm buồn sắc vàng thu
Đọng thành sương khói phủ mặt hồ
Cuối phía chân trời mây xám đục
Lòng đơn se lạnh giữa hoang sơ.
Hồ Michigan chiều cuối thu
NN
Bạn NN thân mến ! Bài CỐ NHÂN TRÊN ĐÂT KHÁCH của bạn có câu CHIẾC LÁ CUỐI CÙNG làm TTK nghĩ đến câu chuyện một chàng hoạ sỹ đã bao đêm thức trắng để tô những chiếc lá đã vàng sang màu xanh , vì người con gái đang nằm trên giường bệnh , BS nói khi nào chiếc lá cuối cùng rụng thì nàng sẽ chết , nên chàng đã vẽ màu xanh cho dù mùa thu lá vẫn xanh mang niềm hy vọng cho cô gái...TTK cảm tác theo câu chuyện ấy gửi bạn đc cho vui nhé .
Chiếc lá cuối cùng
Buông tay - thần chết cướp nàng rồi
Chiếc lá cuối cùng đã rụng rơi
Thương người hoạ sỹ ngày năm ấy
Vẽ mãi màu xanh đến ngậm ngùi
Chia tay cuộc sống đang xanh lá
Giã biệt mùa xuân giữa cuộc đời
Tĩnh lặng nằm im trong sỏi đá
Hồn nàng luẩn khuất chẳng mỉm cười
Thế rồi Từ ấy mãi chơi vơi
Một nửa thành sao lạc giữa trời
Còn người dưới thế hồn chết lịm
Bẻ bút mong tìm chút thơm rơi
Vị thần vệ nữ thương trao người
Lá bùa linh nghiệm tặng tim côi
Màu xanh của lá hồi sinh lại
Giữa đất hoang sơ mãi đâm chồi
T.T.K.21.7.2009
Bạn T.T.K thân mến ! Từ một chiếc lá rơi bạn đã lồng vào
một chuyện tình đẹp nhưng nhiều bi cảm .có lẽ người làm
thơ rất dễ xúc cảm với bao ngang trái của cuộc đời ?
"Thi nhân khóc hộ tình đời ngang trái
Bên bức tường khổ ải của thế nhân."
NN
Bước Đến Vườn Trần
Bao chuyện tình buồn của cuộc đời
Cũng theo từng chiếc lá thu rơi
Nỗi niềm se thắc vì chia cách
Vườn trần ta đến giữa chơi vơi
Ta đi trong nắng chiều thu nhạt
Nghe khúc ai ca khóc tình đời
Hoàng hôn phủ tím,chiều nắng đổ
Để cùng đồng vọng với đất trời
Đường trần một lần ta đi qua
Dấu vết chỉ là một vệt nhòa
Chỉ còn lắng đọng trong hoài cảm
Là chút tình đời với tình ta.
NN
Để lại
Tình yêu là một đặc ân
Đất trời nhào nặn dành phần cho ta
Hương thơm như vạn loài hoa
Mà trong tình ái cũng là khổ đau
Buồn thương vì nỗi nhớ nhau
Đắng cay ruột xót mối sầu biệt ly
Chia tay kẻ ở người đi
Nỗi lòng nhung nhớ mỗi khi chiều tà
Duyên may vai tựa má kề
Dỗi hờn lòng cũng bộn bề đăm chiêu
Tình càng mang nặng chữ yêu
Thêm nhiều bất ý những điều nhỏ nhoi
Nhưng trong suốt một dòng đời
Chỉ mong có được một người đeo mang
Dù cho lên chốn thiên đàng
Không tình yêu cũng chẳng màng ở lâu
Tiền tài , địa vị bao nhiêu
Chết đi là hết _ tình yêu mãi còn
T.T.K.21.7.2009
<bài viết được chỉnh sửa lúc 21.07.2009 21:52:30 bởi ThanhThanhKhiet >
Mến chào Đình Thế. Nghinh Nguyên ghé thăm.
Cuối Hạ
Chưa vào thu mà đã thấy lá bàng rơi
Ve khắc khoải ca lởi từ biệt
Mấy đóa sen hông in mặt hồ xanh biếc
Dòng nước buồn tiễn biệt cánh bèo trôi
Mây lang thang mấy mảng giữa lưng trời
Gió nhẹ thoảng nhạc rơi cành dương liểu
Lũy tre vàng nắng hoàng hôn giải chiếu
Xa vọng về tiếng quốc trĩu li sầu
Cánh cò chiều bảng lảng biết về đâu
Buồn man mác giữa hai đẩu thương nhớ
thương biết mấy những chuiyên tình trắc trở
Khói lam chiều nhung nhớ cũng bạc mầu
Chuyện tình Ngưu-Chức chờ một nhip cầu
Dòng Ngân Hà đâu - bến bờ xa vời vợi ?
Cuộc tình mong manh nhưng đẹp vì mong đợi
Dẫu mùa thu chưa tới, hạ chưa tàn
Hạ đi rồi thu mong nhớ miên man
Bao kỷ niệm ngập trà qua ký ức
Những hoài cảm hòa tan trong tiềm thức
Ngưu-Chức ơi vui sum hiệp có đâu nhiều ? !
Nghinh Nguyên
Trích đoạn: nghinhnguyen
Cuối Hạ
Chưa vào thu mà đã thấy lá bàng rơi
Ve khắc khoải ca lởi từ biệt
Mấy đóa sen hông in mặt hồ xanh biếc
Dòng nước buồn tiễn biệt cánh bèo trôi
Mây lang thang mấy mảng giữa lưng trời
Gió nhẹ thoảng nhạc rơi cành dương liểu
Lũy tre vàng nắng hoàng hôn giải chiếu
Xa vọng về tiếng quốc trĩu li sầu
Cánh cò chiều bảng lảng biết về đâu
Buồn man mác giữa hai đẩu thương nhớ
thương biết mấy những chuiyên tình trắc trở
Khói lam chiều nhung nhớ cũng bạc mầu
Chuyện tình Ngưu-Chức chờ một nhip cầu
Dòng Ngân Hà đâu - bến bờ xa vời vợi ?
Cuộc tình mong manh nhưng đẹp vì mong đợi
Dẫu mùa thu chưa tới, hạ chưa tàn
Hạ đi rồi thu mong nhớ miên man
Bao kỷ niệm ngập trà qua ký ức
Những hoài cảm hòa tan trong tiềm thức
Ngưu-Chức ơi vui sum hiệp có đâu nhiều ? !
Nghinh Nguyên
Bài thơ của NN thật gây cảm súc. Cám ơn bạn nhé.Chúc vui
Tâm sự giao mùa
Nắng giao mùa nắng còn lưu luyến
Thu chưa đến sao gió đã se se
Ve sầu quặn thắt thương màu lá
Rả rich kêu ran tạm biệt hè
Em sợ mùa thu gió lại về
Nỗi nhớ trong hồn dâng tái tê
Em lo nắng hạ vừa chợt tắt
Đâu rồi dấu tích của say mê
Em ghen tháng bẩy vợ chồng ngâu
Ô thước sông ngân quạ bắc cầu
Cũng được bên nhau trong mưa lạnh
Nước mắt trôi đi những nỗi sầu
Còn em lặng lẽ với giao mùa
Trái chin tình yêu vẫn mãi chua
Trăm năm đứng đợi cành duyên ngọt
Bỡn cợt trời cao cứ như đùa
T.T.K.22.7.2009
Sớm mai Gọi mãi tên anh mỗi sớm mai Chẳng để anh buồn đâu giám sai Uớc vọng lòng anh mong muốn thế Tâm hồn lãng mạn nhất trần ai ! Đêm qua mơ bóng anh về đấy Sương rơi đọng lại của đêm dài Ướt đẫm nhạt nhoà bên gối chiếc Như còn luyến tiếc cảnh liêu trai Gọi mãi tên anh mỗi sớm mai …………………………… T.T.K.22.7.2009
Trích đoạn: ThanhThanhKhiet
Sớm mai
Gọi mãi tên anh mỗi sớm mai
Chẳng để anh buồn đâu giám sai
Uớc vọng lòng anh mong muốn thế
Tâm hồn lãng mạn nhất trần ai !
Đêm qua mơ bóng anh về đấy
Sương rơi đọng lại của đêm dài
Ướt đẫm nhạt nhoà bên gối chiếc
Như còn luyến tiếc cảnh liêu trai
Gọi mãi tên anh mỗi sớm mai
……………………………
T.T.K.22.7.2009
Anh Sẽ Về
Tàn canh văng vẳng tiếng gọi ai
Anh tỉnh giấc mơ tưởng liêu trai
Nhưng không - là tiếng người sương phụ
Thao thức năm canh giọt vắn dài
Từ độ anh rời nơi cố hương
Mang theo nỗi nhớ với niềm thương
Khát vọng chỉ là cơn mộng ảo
Giấc mộng gian hồ nhuộm gió sương
Thôi anh sẽ về - anh sẽ về
Để cõi lòng em bớt tái tê
Để anh vơi đi niềm thương nhớ
Để ta sống trọn với ước thề.
Nghinh Nguyên
<bài viết được chỉnh sửa lúc 22.07.2009 17:37:27 bởi nghinhnguyen >
Trích đoạn: nghinhnguyen
Trích đoạn: ThanhThanhKhiet
Sớm mai
Gọi mãi tên anh mỗi sớm mai
Chẳng để anh buồn đâu giám sai
Uớc vọng lòng anh mong muốn thế
Tâm hồn lãng mạn nhất trần ai !
Đêm qua mơ bóng anh về đấy
Sương rơi đọng lại của đêm dài
Ướt đẫm nhạt nhoà bên gối chiếc
Như còn luyến tiếc cảnh liêu trai
Gọi mãi tên anh mỗi sớm mai
……………………………
T.T.K.22.7.2009
Anh Sẽ Về
Tàn canh văng vẳng tiếng gọi ai
Anh tỉnh giấc mơ tưởng liêu trai
Nhưng không - là tiếng người sương phụ
Thao thức năm canh giọt vắn dài
Từ độ anh rời nơi cố hương
Mang theo nỗi nhớ với niềm thương
Khát vọng chỉ là cơn mộng ảo
Giấc mộng gian hồ nhuộm gió sương
Thôi anh sẽ về - anh sẽ về
Để cõi lòng em bớt tái tê
Để anh vơi đi niềm thương nhớ
Để ta sống trọn với ước thề.
Nghinh Nguyên
Em sẽ đợi
Lịch treo dừng lại buổi thu sang
Rải rác bên đường lá úa vàng
Một trời thương nhớ từ ngày ấy
Nỗi buồn chan chứa đến mênh mang
Bao lời hẹn ước anh quên - nhớ
Để gió` thu về tan ước mơ
Để nắng hanh vàng luôn mãi đợi
Hồn em sao lạc đến bơ vơ
Tương phùng khát vọng còn nguyên vẹn
Em sẽ đợi anh – em sẽ chờ !
Dù cho năm tháng hoàng hôn xuống
Vẫn mãi trông anh giữa bến mơ
T.T.K.23.7.2009
Trích đoạn: ThanhThanhKhiet
Trích đoạn: nghinhnguyen
Trích đoạn: ThanhThanhKhiet
Sớm mai
Gọi mãi tên anh mỗi sớm mai
Chẳng để anh buồn đâu giám sai
Uớc vọng lòng anh mong muốn thế
Tâm hồn lãng mạn nhất trần ai !
Đêm qua mơ bóng anh về đấy
Sương rơi đọng lại của đêm dài
Ướt đẫm nhạt nhoà bên gối chiếc
Như còn luyến tiếc cảnh liêu trai
Gọi mãi tên anh mỗi sớm mai
……………………………
T.T.K.22.7.2009
Anh Sẽ Về
Tàn canh văng vẳng tiếng gọi ai
Anh tỉnh giấc mơ tưởng liêu trai
Nhưng không - là tiếng người sương phụ
Thao thức năm canh giọt vắn dài
Từ độ anh rời nơi cố hương
Mang theo nỗi nhớ với niềm thương
Khát vọng chỉ là cơn mộng ảo
Giấc mộng gian hồ nhuộm gió sương
Thôi anh sẽ về - anh sẽ về
Để cõi lòng em bớt tái tê
Để anh vơi đi niềm thương nhớ
Để ta sống trọn với ước thề.
Nghinh Nguyên
Em sẽ đợi
Lịch treo dừng lại buổi thu sang
Rải rác bên đường lá úa vàng
Một trời thương nhớ từ ngày ấy
Nỗi buồn chan chứa đến mênh mang
Bao lời hẹn ước anh quên - nhớ
Để gió` thu về tan ước mơ
Để nắng hanh vàng luôn mãi đợi
Hồn em sao lạc đến bơ vơ
Tương phùng khát vọng còn nguyên vẹn
Em sẽ đợi anh – em sẽ chờ !
Dù cho năm tháng hoàng hôn xuống
Vẫn mãi trông anh giữa bến mơ
T.T.K.23.7.2009
THU TÀN
Cánh đồng ngày cũ còn đây.
Đường lên xóm bãi hàng cây mất rồi.
Màu xanh phủ tận chân đồi.
Dòng sông kỷ niệm lở bồi đi đâu.
Đất màu xanh mượt hàng dâu.
Nong tằm chín mọng ,Đàn trâu xuống đồng
Từ em về sống bên chồng.
Dâu tằm mất biệt,cánh đồng quạnh hiu
Màu xanh nay cũng tiêu điều.
Đường qua lối cũ nắng chiều ủ quê.
Gởi buồn qua những hàng me.
Để không gian chẳng còn nghe giọng hò.
Bến xưa nay đã không đò.
Tàn thu gởi laị cánh cò bay xa.,.
ichnguyen
<bài viết được chỉnh sửa lúc 23.07.2009 08:54:09 bởi ichnguyen >
Nụ cười
Anh ơi ! ươm lại nụ cưởi
Làn môi mọng đỏ cho tươi duyên cành
Chớm thu ngan ngát trời xanh
Tình trao mắt biếc long lanh dạt dào
Nắng thu sóng sánh ngọt ngào
Tựa bờ bến mộng anh sao mãi buồn
…………
T.T.K.23.7.2009
[image]http://diendan.vnthuquan.net/upfiles/48400/6E99E019948547EBA4E7F400F2ECD199.jpg[/image]
<bài viết được chỉnh sửa lúc 23.07.2009 18:55:12 bởi ThanhThanhKhiet >
Trích đoạn: ThanhThanhKhiet
Nụ cười
Anh ơi ! ươm lại nụ cưởi
Làn môi mọng đỏ cho tươi duyên cành
Chớm thu ngan ngát trời xanh
Tình trao mắt biếc long lanh dạt dào
Nắng thu sóng sánh ngọt ngào
Tựa bờ bến mộng anh sao mãi buồn
…………
T.T.K.23.7.2009
[image]http://diendan.vnthuquan.net/upfiles/48400/6E99E019948547EBA4E7F400F2ECD199.jpg[/image]
Nụ Cười
Món quà Thượng Đế thương ban
Không cho riêng kẻ giàu sang thế quyền
Món quà cao quý thiêng liêng
Nụ hoa nhân ái giữa miền nhân gian.
NN
Đúc kết cuộc đời
Dòng đời như cánh bèo trôi
Thời gian nước chảy thoáng rồi cũng qua
Niềm vui trở gót quay ra
Nỗi buồn ở lại khóc oà thương thân
Biết rằng trong cõi hồng trần
Vương tình mây gió muôn phần đắng cay
Làm sao để tránh được đây
Đào hoa cung mệnh từ ngày mẹ sinh
Lâu đài hạnh phúc an bình
Trái tim từ chối theo tình đi hoang
Lều tranh ân ái dở dang
Tâm hồn vẫn thấy hân hoan đủ đầy
Hoàng hôn tím sẫm chân mây
Cô đơn ngồi đếm những ngày gió sương
Sợi nào là sợi tơ vương
Sợi nào ghi dấu đoạn trường đã qua
Chút nồng nàn chút hương hoa
Đan xen ngọt đắng chan hoà dòng cay
Xếp vào kỷ niệm từ đây
Ngủ yên đi nhé những ngày mộng mơ
Ánh trăng vàng cũng ngẩn ngơ
Đòi người thi sỹ viết thơ đời mình
Trà sen độc ẩm thanh bình
Cũng xong một kiếp trời sinh phận người
Tay buông cuộc sống mỉm cười
Bao nhiêu sướng khổ buồn vui chôn cùng …
T.T.K.23.7.2009
<bài viết được chỉnh sửa lúc 24.07.2009 01:30:23 bởi ThanhThanhKhiet >
Trích đoạn: ThanhThanhKhiet
Đúc kết cuộc đời
Dòng đời như cánh bèo trôi
Thời gian nước chảy thoáng rồi cũng qua
Niềm vui trở gót quay ra
Nỗi buồn ở lại khóc oà thương thân
Biết rằng trong cõi hồng trần
Vương tình mây gió muôn phần đắng cay
Làm sao để tránh được đây
Đào hoa cung mệnh từ ngày mẹ sinh
Lâu đài hạnh phúc an bình
Trái tim từ chối theo tình đi hoang
Lều tranh ân ái dở dang
Tâm hồn vẫn thấy hân hoan đủ đầy
Hoàng hôn tím sẫm chân mây
Cô đơn ngồi đếm những ngày gió sương
Sợi nào là sợi tơ vương
Sợi nào ghi dấu đoạn trường đã qua
Chút nồng nàn chút hương hoa
Đan sen ngọt đắng đang hoà dòng cay
Xếp vào kỷ niệm từ đây
Ngủ yên đi nhé những ngày mộng mơ
Ánh trăng vàng cũng ngẩn ngơ
Đòi người thi sỹ viết thơ đời mình
Trà sen độc ẩm thanh bình
Cũng xong một kiếp trời sinh phận người
Tay buông cuộc sống mỉm cười
Bao nhiêu sướng khổ buồn vui chôn cùng …
T.T.K.23.7.2009
Một Thời
Một thời thơ ấu đã xa
Một thời ngây dại chưa qua hết đời
Thời gian - một khucq sông trôi
Cuống trôi theo những mảnh đời phù sinh
Một thời sướng, khổ, nhục vinh
Một đời trĩu nặng nghĩa tình vấn vương
Một thời để nhớ để thương
Mõi mòn trông ngắm cuối đường chân mây
Một thời ôm mộng riêng tây
Bao nhiêu khát vọng vơi đầy đi qua
Một thời trôi nỗi bôn ba
Buồn vui sầu hận đi qua kiếp người
Hòa mình vào giữan dòng đời
Thấy mình bào bọt nổi trôi theo dòng
Dễ đâu gạn đục khơi trong
Phù du trầng thế theo dòng nước xoay
Một thời ngây ngất đắm say
Để nghe sầu khổ đắng cay một đởi
Đi qua khúc đoạn đường đời
Vẫn là lữ khách chơi vơi lối sầu
Vẫn còn tình nặng nghĩa sâu
Vẫn nghe điệp khúc tình sầu nỉ non
Nghĩa gì đâu - những mất còn
Chân tình đâu dễ tìm trong cõi đời
Thôi thì thôi ! cố khuây nguôi
Đi qua thực mộng buồn vui một thời.
Nghinh Nguyên
NN cảm ơn TTK đã có TR. NN cũng rât tâm đắc bài ĐKCĐ của TTK nên họa vôi sợ không sát ý.
Thân ái . NN
<bài viết được chỉnh sửa lúc 24.07.2009 08:02:28 bởi nghinhnguyen >
NN cảm ơn TTK đã có TR. NN cũng rât tâm đắc bài ĐKCĐ của TTK nên họa vôi sợ không sát ý.
Thân ái . NN
NN ơi! bài thơ của bạn hoạ rất hay , đâu cần sát ý mỗi ng một ý mà , Nhưng bạn nè bạn khách sáo quá đấy , sao lại cám ơn TTK nhỉ ví TTK nhờ bạn chữa giùm mấy chữ trong bài của TTK khi bạn đã kéo xuống, TTK kg vào chữa đc.Như thế là TTK phải cám ơn bạn chứ , Chúng ta là bạn thì lần sau kg khách sáo như thế nữa nhé.Thân ái. Chúc bạn luôn vui và có nhiều thơ cho TTK hoạ nhé Lời ru trưa hè Tiếng ve trong lá râm ran Anh ru đằm thắm - dịu dàng - chứa chan Tóc vương gió thổi miên man Em vào giấc ngủ bình an ngọt ngào Bây giờ đất thấp trời cao Tìm anh biết đến phương nào tìm đây TRời cao giông gió phủ dầy Đường xa khắp đất vướng đầy chông gai Trái tim thổn thức nhớ hoài Lời ru không đến nên lười ngủ yên Hôm qua nghe tiếng chim Quyên Cũng trong bỏng rát cho nên khản lời Anh ơi ! hạ sắp hết rồi Phượng hồng níu lại một thời đỏ hoa Còn em nước mắt nhạt nhoà Gọi anh thay gió trưa hè ru em T.T.K.24.7.2009
<bài viết được chỉnh sửa lúc 24.07.2009 18:31:18 bởi ThanhThanhKhiet >
Còn em lặng lẽ với giao mùa
Trái chin tình yêu vẫn mãi chua
Trăm năm đứng đợi cành duyên ngọt
Bỡn cợt trời cao cứ như đùa
T.T.K.22.7.2009
Cô bạn này cứ đứng đợi thì tình yêu chín thế nào đựoc làm gì chẳng " Mãi chua" Xin mách nhỏ cô bạn một mẹo làm tình chín ngay nhé
Giao mùa Hạ sắp đi qua thu sắp đến
Em may váy mới đón thu sang
Thoa chút son vào làn môi mọng chín
Làm mùa thu xốn sang
Tình tứ nhìn anh khẽ mỉm cười
Chao ơi mọng quá một làn môi
Hương sả thoảng bay từ mái tóc
Thầm nhắc anh mùa cưới đến rồi
Cái buổi giao mùa trời se lạnh
Anh muốn ôm sao em chẳng cho?
Lại cứ bảo mới là một nửa
Còn nửa kia đợi đến bao giờ?
Thôi thôi thu ơi mau đến
Cái lạnh về dục giã trong anh
Bỗng dưng anh thấy mùa thu chín
Để đưộc yêu em nốt nửa mình
Trích đoạn: nguyễn thế duyên
Còn em lặng lẽ với giao mùa
Trái chin tình yêu vẫn mãi chua
Trăm năm đứng đợi cành duyên ngọt
Bỡn cợt trời cao cứ như đùa
T.T.K.22.7.2009
Cô bạn này cứ đứng đợi thì tình yêu chín thế nào đựoc làm gì chẳng " Mãi chua" Xin mách nhỏ cô bạn một mẹo làm tình chín ngay nhé
Giao mùa
Hạ sắp đi qua thu sắp đến
Em may váy mới đón thu sang
Thoa chút son vào làn môi mọng chín
Làm mùa thu xốn sang
Tình tứ nhìn anh khẽ mỉm cười
Chao ơi mọng quá một làn môi
Hương sả thoảng bay từ mái tóc
Thầm nhắc anh mùa cưới đến rồi
Cái buổi giao mùa trời se lạnh
Anh muốn ôm sao em chẳng cho?
Lại cứ bảo mới là một nửa
Còn nửa kia đợi đến bao giờ?
Thôi thôi thu ơi mau đến
Cái lạnh về dục giã trong anh
Bỗng dưng anh thấy mùa thu chín
Để đưộc yêu em nốt nửa mình
Gởi muội bài THU XANH. Em về may áo thu xanh. Để cho người ấy trở thành áng mây Bỏ đi năm tháng hao gầy. cứ chờ cứ đợi chẳng ngày nào vui Em về may áo đi thôi. Đểcho người ấy nước trôi biển chờ.,. ichnguyen
DÒNG SÔNG ĐỊNH MỆNH Con đò ấy vẫn ngày đêm bám bến. để đưa người qua đến điểm chờ mong, Với sông sâu đâu ngại lớn hay ròng. Trong giông bão vẫn một lòng chung thuỷ. Con đò ấy giờ đây thành tri kỷ. Xuôi về đâu hay gởi khách nơi nàó.? Vẫn tự hào niềm kiêu hãnh dâng cao! Vẫn sáng suốt để thuyền vào cập bến. Con đò ấy ngày xưa anh đã đến. Nó thuỷ chung dâng hiến cả thân mình. Cho dẫu đời còn bao kẻ rẻ khinh. Vẫn theo đuổi hành trình mà đi tới. Không bao giờ đổi thay vì cũ mới. Vẫn hiên ngang đi tới đỉnh thương buồn. định mệnh mà ,con tạo khắc ghi luôn Mai ánh sáng cuối đường chung lẽ sống.,. ichnguyen Đính kèm (1)
Thống kê hiện tại
Hiện đang có 0 thành viên và 12 bạn đọc.
Kiểu: