Xa xăm trùng dương
Hello !
Bạn thơ thân yêu của tôi ơi !
Trước hết tôi xin phép được khẳng định một điều rằng bạn đang đọc những bài thơ hoàn toàn không phải của một nhà thơ, chính vì vậy đôi lúc nó cũng chẳng giống thơ lắm. Đặc biệt bạn sẽ thất vọng ê chề nếu như bạn hy vọng rằng sẽ tìm thấy trong đó một tác phẩm hay, một bước đột phá trong làng thơ. Không thể có!
Thế nhưng tôi vẫn làm thơ đấy, bạn ạ!
Có sự rung động đang khuấy đảo trong lòng, tôi làm thơ.
Có nỗi nhớ đang vò xé con tim, tôi làm thơ.
Có niềm vui không biết cùng ai bày tỏ, tôi làm thơ.
Có nỗi sầu muộn khiến cõi lòng tê tái, làm thơ
Thấy sự chướng tai gai mắt, làm thơ
Hối hận, thơ.
Sau mỗi lần có thể cho ra đời một bài thơ, tôi lại cảm thấy yêu mến cuộc sống này hơn, tôi thấy cuộc đời này không đến nỗi vô vị đến mức như đôi lúc tôi vẫn tưởng. Thế là tôi bỗng trở nên yêu thơ.
và tôi cũng chẳng muốn rằng những bài thơ rất tâm đắc, rất hay của tôi (Riêng tôi đấy nhé) lại bị để thời gian mai một. Thế là tôi ... post thơ
Nếu bạn đã trót đọc, dù bạn có cảm nhận nó như thế nào, tôi cũng có lời cảm ơn và xin được bày tỏ lòng ngưỡng mộ về sức chịu đựng của bạn.. Một lần nữa, tác giả xin bày tỏ lòng biết ơn sâu sắc./.
Văn Đình Thuận - Trùng Dương
<bài viết được chỉnh sửa lúc 08.09.2008 23:07:54 bởi VANDINH THUAN >
Đường xưa
Con đường nhỏ, hai đứa từng qua.
Ngày tháng rêu phong, con đường còn mãi
Nắng Hạ buồn hiu những ngày hè mê mải
Vắng em rồi, năm tháng nghĩa gì đâu.
Con đường nắng, con đường bể dâu
Anh trở lại kiếm tìm trong khoảng lặng.
Gộc si già vẫn còn dư vị mặn
Nước mắt nào trong cay đắng ngày xa.
Có thể nào em sẽ lại đi qua
Lối đi cũ có nhớ người năm cũ?
đọng chút gì niềm vui nơi quá khứ
ngắm sao trời có nhớ những mùa trăng?
Vẫn còn kia mấy rặng bằng lăng
Anh từng đứng chờ em cả mùa lá đổ.
Chiếc lá rụng bay xuôi về cuối phố
Gió giao mùa hun hút dọc đường mơ./.
R
<bài viết được chỉnh sửa lúc 11.05.2008 21:42:58 bởi BĂNG NGUYỆT >
Ma cũ chào mừng bạn mới hén....chúc vui khi tham gia cùng vườn thơ VNTQ nha...(~_~) Đường xưa Đường xưa còn rộp hàng cây Trăng tàn còn động sông mây lững lờ Tri âm hạnh ngộ tình cờ Rượu này mời bạn bên bờ vô ưu, Đường xưa đầy lá vàng thu Nguyệt giờ khuất giữa thâm u mịt mùng Còn đây chén rượu cuối cùng, Chia đôi sầu mộng khật khùng ta say.... Đường xưa....biết có ai hoài....
Cảm ơn nhiều bạn Ánhtrăngtàn đã ghé thăm, chẳng có chi mời ly rượu nhạt giữa cuộc đời hiu quạnh. Ước chi được như ai đã nói: Đời có một biển rượu, một núi thịt chó và một cánh đồng bát ngát rau thơm, chúng ta sẽ lai rai đàng hoàng hơn. Hận Tang bồng Nghiêng thời gian rót tràn chung tửu Ngả địa cầu chạm đáy dương bôi Kìa chếnh choáng cánh hạc kêu rừng vắng Dập dờn say mây trắng khóc lưng trời. Tang bồng, tang trắng, trăng hoài niệm. Mộng ước mộng tan mộng xa vời Trời trêu ngươi mãi còn xanh thẳm, Ta buồn, sao lắng mãi không vơi.
<bài viết được chỉnh sửa lúc 25.03.2008 17:14:29 bởi VANDINH THUAN >
Xuân lơ đễnh Mưa gieo nhẹ mùa xuân trên khắp nẻo Mưa vương đầy trên tóc gió trinh nguyên Cây hoa sữa quả nép đầy trong lá Thấy xuân về cũng e ấp bên hiên. Gió đa tình uống sương trên mắt lá đến rồi mang theo nỗi nhớ không tên Dặm đường xa gió bụi nào vương mãi Chút dư âm se sắt mảnh hương nguyền. Xuân mải mốt đi qua mùa hoa cải bốn phương trời đâu cũng chốn không em Hay lơ đễnh nơi thật gần đâu đó Có một người đau đáu... xuân quên.
<bài viết được chỉnh sửa lúc 25.03.2008 08:08:58 bởi VANDINH THUAN >
Xin thơ Em chẳng xin anh gì hết chỉ một bài thơ Thế nhưng thơ lại là những gì anh quý nhất giữa cuộc đời tất bật Tình mong manh như sợi tơ Nhưng thơ thì còn mãi Cho đến khi anh không tồn tại??? Quy luật thời gian Thế nhưng anh vẫn làm thơ tặng em Một lời hứa và một đêm thao thức Một bài thơ tình không tên Có thể rồi đây em sẽ lãng quên Chẳng giống như thơ bởi cuộc thời rất thực Bởi thế gian mấy người hiểu được Thơ Là huyết nhục kẻ làm thơ./. R
<bài viết được chỉnh sửa lúc 11.05.2008 21:33:20 bởi BĂNG NGUYỆT >
Chải tóc
Mảnh như tờ
Thơm ngan ngát
Mát tựa suối nguồn
Buông chập chờn rợp chiều nắng hạ.
Nắng mơ màng
gió lang thang
Tham lam xiết nụ hôn dài lên tóc.
Có kẻ, khẽ khàng
Lặng lẽ một chiều hoang
bâng khuâng chải lại cho em
Mái tóc ấy
Chỉ bằng ánh mắt.
Ngày em đi
Ngày em đi một ngày mưa mùa đông sân trường lạnh gió trở mình côi cút bàn chân mỏi lê mình trên cỏ ướt Hơi rượu say thơm ngát giá ban chiều Ngày em đi một ngày cô liêu Gốc gạo đổ sợi mưa buồn rệu rã Sân trường vắng lẻ loi buồn chiếc lá Ngất ngư say run rẩy gió đông về EM về đâu, quạnh quẽ sơn khê Hay phố biển ồn ào gió nắng để huyên náo một nơi này trống vắng Trống tan trường sâu lắng đến mênh mông./.
<bài viết được chỉnh sửa lúc 23.07.2008 10:07:27 bởi VANDINH THUAN >
Dốc xây
Quê hai ta ở hai đầu con dốc nơi những dãy núi đá vôi xanh biếc Những cánh đồng bát ngát Những dòng sông thơm mát sa bồi đã từng in bóng em bóng tôi. Sông Mã đêm trăng gương mặt em sáng lung linh huyền ảo Sông Vân đêm rằm Từng in bóng hai đứa mình rạng rỡ Em giờ nơi xa Ngược thời gian anh trở về tìm lại Nơi bãi bồi sông Mã Chợt thấy chân mình in cát sông Vân Như bao lần xa lắc trên đỉnh Hàm rồng Bỗng chơi vơi gió nắng màu Dục thuý Qua bến En Anh ngỡ ngàng nhận ra cây chò ngàn tuổi Từng che rợp bóng hai ta Em chỉ chạy vòng quanh mà anh tìm cả buổi Sông Mã sinh ra bời muôn ngàn con suối có ngã ba nào chung với sông Vân Ngã ba nào từ đó em xa anh. Chiều nay Sông Mã âm vang Thảng thốt nghe tiếng gầm gừ biển cả bàng hoàng ngoái lại Sông Vân vời xa. Con sông nào cũng chảy về biển cả hoà với mặn mòi Vĩnh viễn không tìm được vị ngọt đầu môi chốn thượng nguồn dữ dội. /.
<bài viết được chỉnh sửa lúc 31.03.2008 22:34:40 bởi VANDINH THUAN >
Tâm sự với em
Một chén rượu có là gì đâu em mưa của trời phải đâu là nước mắt Khói nhang bay như nỗi buồn quay quắt Nấm mồ xanh như mái tóc em xanh. Em nằm đó dưới ba tầng đất lạnh Mang theo cùng ngăn ngắt kỉ niệm xưa Phố đông vui mà em giờ hiu quạnh chốn nhân gian ai học nổi câu ngờ. Em biết không, bụi hồng gai vẫn nở khóm đinh lăng vẫn nhớ cánh tay chăm nhưng mảnh sân chẳng còn tay em quét Cỏ dại xanh rì nắng tháng năm. Khi anh đi cũng một sáng tháng năm khi trở về thì em không còn nữa một kiếp người em hãy còn dang dở phận hồng nhan em vội trả cho đời. Vẳng đâu đây tiếng bè bạn nói cười cuộc sống vui buồn vẫn song đôi Trong câu chuyện không còn tên em nữa Ký ức theo cùng tháng năm trôi. Trong hư vô em bình tâm an nghỉ bể trầm luân em đã trải xong rồi Anh biết em chẳng buồn đâu em nhỉ Mãi muôn đời em trong trắng, tinh khôi./.
Con điên Thật ư anh những ngày xanh vội vã đã chôn vùi nơi biển cả xa xăm Đêm dần buông em đứng khóc âm thầm Đợi hình bóng người về sau trận bão. Anh! sự thật phũ phàng đến vậy sao Anh! sao chẳng giữ lời như đã hứa Em nhớ lắm nụ cười anh rạng rỡ Một sớm kia chan chứa ánh mai hổng Nhánh san hô anh còn nhớ hay không, Hái tặng em từ hòn Mê xa lắc Vẫn trắng muốt như tình mình thanh khiết vẫn vẹn nguyên nào khuyết nửa đâu anh. Khu vườn nhỏ, hoa trái vây quanh căn nhà nhỏ với con thuyền tấm lưới ước mơ nhỏ mà quá tầm tay với Hết thật rồi một đám cưới đơn sơ. Đám cưới ấy chỉ có ở trong mơ Chỉ cô gái không trở về thực tại. Theo con nước cô kiếm tìm khắc khoải Khóc lại cười cô gọi mãi người yêu. Chẳng có ai đáp lại tiếng em đâu chỉ có gió cất cao thêm tiếng gọi Chỉ có sóng bỗng gầm lên dữ dội, Nghe như lời than thở thật xa xôi./. R
<bài viết được chỉnh sửa lúc 11.05.2008 21:24:18 bởi BĂNG NGUYỆT >
Hoa mơ
Hoa mơ rụng trắng như vôi tháng chạp năm ấy em tôi lấy chồng. lá kè xao xác bầu không Dậu chùng nghẽn lối sao lòng trống tênh. lối về trăng chiếu chênh vênh con đê đau quặn, đầy kênh lục bình Đường xưa một bóng đôi hình Mà nay lẻ bóng một mình trơ vơ Em quên quên tự bao giờ Con vàng anh hót bên bờ dậu gai Quên mùi hương bưởi đêm dài Quên hương rơm mới, quên lời hẹn xưa. Em đi hôm ấy trời mưa Có chạnh lòng nhớ cơn mưa chiều nào Cánh cò ướt lạnh ca dao Con đường trơn ướt thấp cao lối về Cong cong một nẻo đường đê Cong cong như thể tấm lòng em tôi./.
Nàng thơ
Khắp sân trường chưa điểm một tiếng ve Trước cửa lớp giọt nắng hè đã đổ Mỗi chiều xuống em vẫn về dọc phố Mang mặn mòi cơn gió biển chiều lên. Sơ ý cười em lộ núm tiền hoen Anh vô ý để hút vào tận đáy Là cái ngày nắng hạ về rực cháy Đốt ngậm ngùi từ ấy một mình anh. Đốt rực hồng cả những tháng ngày xanh Cái ánh mắt, cái nụ cười biết nói Nhưng bài thơ trong túi không biết nói Khẽ cựa mình sau lưng áo em qua. Những tứ thơ đường về xót xa Trong nhung nhớ bỗng hiện về bất chợt. Trong mưa gió bài thơ nhoè mực ướt Khóc một ngày nàng thơ lên xe hoa. Em lấy chồng anh có một tập thơ Những vần điệu chưa một người biết đến.
Lời thề trên bến
Anh hẹn em mùa xuân năm sau
Tháng giêng sau lễ khánh thành cầu
Rộn ràng én lượn chao mùa cưới
là ngày ta tính chuyện trầu cau.
Tháng giêng theo gió bay về đâu
Mưa phùn tắt lịm đến mưa mau
Nắng hè bỏng rát lòng em cháy
Lặng lẽ em chờ đến mưa ngâu
Lặng lẽ chờ anh trăng đêm thâu
triền đê ngày ấy cỏ lút đầu
bóng lẻ giật mình con cá quẫy
Chỉ bóng trăng suông thuở dãi dầu.
Đông tới ao tù khô bến khát.
Xuân mới nhẹ lăn theo dòng châu
Ngày mai thuyền hoa về bến khác
Lời thề xin trả bến sông sâu./.
Ngày về
Người đi xa mãi. Em về đâu.
Lỗi cũ sương sa phủ trắng đầu
Đường vắng chợ chiều hiu hắt bóng
Nặng mù sương giá hoá mưa ngâu.
Người đã về đây. Em còn đâu.
Chỉ xanh ngăn ngắt cả ngàn dâu
Chỉ cánh chim chiều đang về tổ
Xanh um giàn lá ngả ruộng trầu.
Người con gái ấy không chờ nữa
Nay chẳng ai người đi hái dâu.
Hàng cau rủ lá quên mùa cưới
Bờ dậu quên người phơi lụa nâu./.
Thống kê hiện tại
Hiện đang có 0 thành viên và 2 bạn đọc.
Kiểu: