Xa xăm trùng dương
Cứ ngỡ
Cứ ngỡ một ngày
Ta mất nhau
Biển sâu nổi sóng
Cả bầu trởi tắt nắng
Cho mây đen vây kín cả khung trời
Chỉ thế mà thôi?
Bão tố, băng trôi
Lũ bùn, hồng thuỷ
Trái đất oằn mình trong đêm đen thế kỉ
niềm đau dạn dĩ
Bay đi muôn phương
Bước hành hương kẻ bộ hành mất lối
Đêm trường qua vội
Tiếp nối đêm sâu.
Nếu ta mất nhau.
Nhưng hôm nay chỉ có một niềm đau.
Một núi sầu chất ngất.
Vầng dương chẳng tắt
Mà em về đâu?
R
<bài viết được chỉnh sửa lúc 19.04.2008 07:02:47 bởi BĂNG NGUYỆT >
Trích đoạn: VANDINH THUAN
Vô Duyên
Tự nhiên như thế, tự nhiên quen
chuyện làng chuyện nước chuyện nhân duyên,
chuyện mây chuyện gió chuyện mùa cưới
riêng chuyện riêng mình hai đứa quên.
Như Thế ...Bảo Sao... Như thế ...bảo sao mà có duyên
Dẫu ngồi bên cạnh cũng đâu quen
Người ta con gái ai mà dám
Nói chuyện huyên thuyên kẻ lạ miền. Sương Anh SA xin ghé chào VANDINH THUAN nha, cám ơn bạn (anh) ghé vào nhà để lại bài thơ tặng, bi giờ SA phải đi nên hổng thể đáp lễ được, xin phép nghịch với bạn (anh) vài câu ha, có gì từ từ nói đừng có...rượt SA à nha...xin chúc vui và hồn thơ lai láng
Gửi người em gái tha hương
Mây chiều nhạt nhạt chân trời lặng.
Dồi sóng ngày đêm lòng biển mặn.
Bãi bồi xa vắng bóng ai quên,
Hình hài cô lẻ ơi cánh chim.
Gió về xao xác bên bờ cát
Con sóng nghiêng mình trong dịu êm
Hoang vắng hàng dương lời biển hát
Hay lời than khóc thở trốn tìm.
Cong vắt cánh buồm soi nắng buồn
Hiu hắt mây chiều in xanh dương
Biển quê hạ vắng đìu hiu quá
Hay bởi lòng ta nhịp sóng dồn.
Em! nếu một ngày trong cô đơn
Nhìn đắm bờ xanh chốn tha hương
Có chạnh nhớ miền quê bạc trắng
Ngợp nắng hoe vàng bao nhớ thương./.
EM và THƠ
Anh yêu em và anh yêu thơ
Em cho anh thấy cuộc đời có nghĩa
Thơ cho anh thấy đời thêm ý nghĩa
Dẫu đa mang mà đâu thể tách rời.
Biết yêu thơ là anh khổ mất rồi
Em hay dỗi mà thơ thì đỏng đảnh
Anh lao đao giữa hai miền sóng sánh
Giữ tình chung với cả đôi bờ
Giữa đời thường dòng chảy thờ ơ
Quá êm đềm khiến vị đời nhạt quá
chút thi hứng có chi em xa lạ
Chút men anh thi vị hoá tình đời
Biết rằng anh sẽ chỉ một em thôi
Dĩ vãng ấy anh, em đều phải có
Anh dẫu tặng thơ viếng người thiên cổ
Những ngày qua đâu có thể quay về.
Anh không muốn em phải buồn như thế
Khi đọc thơ anh viết tặng người xưa
Dẫu cháy bỏng nhưng là khúc tiễn đưa
Kỉ niệm cũ về nấm mồ dĩ vãng.
Em yêu anh xin hãy hiểu cho rằng:
Kẻ làm thơ chẳng bao giờ chung thuỷ
Bởi đôi lúc còn ngoại tình dạn dĩ
Một bài thơ anh tặng kẻ qua đường.
Dẫu mai sau giữa cuộc sống đời thường
Không giữ nổi những tháng ngày thương nhớ
Khi áo cơm cứ bắt mình trăn trở
Một bài thơ sẽ nhóm đượm tình xưa.
Anh yêu em và anh cũng yêu thơ
Làm sao khó dung hoà đến thế
Đừng bắt anh chọn một vì không thể.
Anh yêu em và anh rất yêu thơ ./.
R
<bài viết được chỉnh sửa lúc 19.04.2008 07:06:01 bởi BĂNG NGUYỆT >
Xót xa
Đừng khóc em kẻo nhoè mặt phấn
đường ta đi lắm thác nhiều ghềnh
đường ta đi khúc khuỷu, chênh vênh
Nhiều lắm những ngã ba, ngã bảy.
Em rẽ lối ngậm ngùi dạo ấy,
Ta nào đâu dám trách đường xa
Chỉ cầu chúc cho em tìm thấy
Con đường hồng êm trải đầy hoa.
Chỉ trách đời sao lắm phong ba
Không chiều ý kẻ yêu kiều phụ bạc
Tránh chông gai lại xô vào ghềnh thác,
Để xót xa trong ngọc trắng ngần.
Đừng khóc nữa em, xin đừng khóc
Nước mắt rửa sao hết bụi trần./.
Mến chào weocom Văn Đình Thuận đến với dd VNTQ nha...chúc vui và thơ đều tay...
Đừng khóc nữa em, xin đừng khóc
Nước mắt rửa sao hết bụi trần./.
Buồn thân phận Vẫn biết đời nhiều nỗi Lệ không trôi hết nhọc nhằn Thơ dang tay ôm nhiều gắm gửi Em khóc làm gì đau hết chăng?! Buồn nén đi rồi...sao..chưa vui?! Tháng tư đang chậm về ngang ngõ Trăng thức trên cao soi bóng tôi.... Đêm nay thơ lại quá ngậm ngùi....
Về miền cát trắng
Em theo anh về miền cát trắng
Nghe tiếng phi lao gọi gió đùa
Thăm rặng tre già xác xác nắng
Sóng gợn xanh lời câu hát đưa.
Về với anh những kỉ niệm xa xưa
Bãi cuối sông cánh cò lạc mẹ
Đất quê nghèo vẫn ngọt lành quả khế
Suốt một đời nuôi nấng, chở che.
Làng anh gầy khắc khoải một triền đê
Nắng tháng năm trận gió lào cười cợt
Những mùa lũ cả cánh đồng trắng nước
Thăm đồng về nước mắt trộn hoà mưa.
Về với anh những buổi nắng ban trưa
Da diết lắm tiếng tàu dừa gió thổi
Khi đêm tĩnh lại ngọt ngào hương bưởi
Quyện mỗi người từ giấc ngủ đâu nôi.
Trưa đường làng đang vẳng tiếng à ơi,
Lao xao nắng một tiếng gà eo óc
Em có thấy những dáng người khó nhọc
Đang tưới mồ hôi ướt đẫm những đường cày.
Nhà anh đây dầu dãi tháng ngày
Vách đất tranh tre bốn bề gió thổi
Ngồi xuống đây bên bập bùng bếp củi
Lắng nghe bà anh kể chuyện thằng Côi./.
Vantrungduong@yahoo.com
<bài viết được chỉnh sửa lúc 27.03.2008 11:56:15 bởi VANDINH THUAN >
Nắng quê
Có nắng nơi nào như quê tôi
Nắng xanh ngăn ngắt cả vòm trời
Núi đổ mồ hôi đồi khét cháy
Sóng xô cồn vắng, trắng non phơi,
Ngày ngày gió lào đến thăm chơi
Cho đàn trâu thở dốc từng hơi
Xác xơ cành lá giòn chân mạ
Lũ trẻ đến trường nhảy choi choi
Cái nắng se sắt cả một đời
Cây khô ruộng nẻ huống chi người
Gái trai già trẻ cùng đen nhẻm
Chỉ trắng hàm răng mỗi khi cười.
Xiết bao vất vả dân quê tôi
Thế nhưng vẫn sống thật yêu đời
Kià tiếng ai hát mừng vụ mới
Và nắng đang lên, nắng ngập trời./.
Trăng lạnh
Tặng Băng Nguyệt
Ánh sáng kia vốn dĩ đã lạnh lùng
Tường gần đấy nhưng thực xa diệu vợi
Đứng mãi từ khi loài người mông muội
Khắc khoải chờ một thi sỹ là ta?
Để sưởi ấm làm tan chảy băng ra
Bằng hừng hực những vần thơ lửa cháy
Bằng cồn cào bao lời thơ sóng dậy
Để ôm tròn cả vũ trụ trong ta
Để thầm thì trong không gian bao la
Vai kề má diễm hạnh cùng băng nguyệt
Trong tấm chăn muôn vì sao điểm xuyết,
Trên chiếc giường hạnh phúc Thiên hà./.
SA tặng lại nè...chúc anh nhiều cảm hứng sáng tác nha!
NHA TRANG....MIỀN CÁT TRẮNG Em sinh ra từ miền quê cát trắng
Tên Nha Trang bãi đẹp hàng dưà cao
Đêm nằm nghe tiếng sóng vỗ rì rào
Hồn lâng lâng nghe rạt rào tâm tưởng Dòng đời dẩy đưa xa nơi sinh trưởng
Lòng vẫn hướng về không thể nào quên
Từ nơi đó khai sinh một cái tên
Theo bên mãi suốt cuộc đời không mất Em ước ao...có một ngày...mong thật!
Đôi chân em được đi trên cát mềm
Bàn tay em nghịch trên cát êm êm
Nghĩ đến đó lòng tăng thêm xúc cảm Dưói mái tranh quê bưả cơm thanh đạm
Cả gia đình xúm xít còn gì hơn
Nghi ngút mùi cá nướng thật thom ngon
Thích lắm! nhưng đâu còn ai đón nhận Sương Anh
Vô tâm
Có một lần em bảo
em rất muốn tôi hái tặng em
một nhành hoa phượng vỹ.
Mùa Hạ qua đi
em chẳng nói gì
chỉ thoáng đọng nét buồn nơi khoé mắt.
Rồi Hạ tàn
quay quắt
Lời hứa vô tâm chìm khuất giữa dòng đời.
Có một lần em khóc
để lại thứ tha
Sinh nhật em qua không một lời chúc
không một nhành hoa,
Hôm nay phượng nở ngập trời
tôi muốn hái tặng em tất cả
Nhưng
em đã thành dĩ vãng xa xôi !
<bài viết được chỉnh sửa lúc 27.04.2008 17:48:17 bởi VANDINH THUAN >
Không thể đâu em
Ta gặp em đi với một người
Em hỏi rằng, sao anh chẳng đến chơi...
Những tháng ngày qua khép lại rồi
Nhưng mình vẫn sẽ là bè bạn
Chỉ cần biết hai đứa mình trong sáng
chẳng thẹn lòng ai ngăn trở đâu anh.
Ta về, đi giữa ngày xanh
thu trời trong rợn như là không đáy
Người ơi tình đời đơn giản vậy
Làm thế nào trong sáng đây em.
Lần em hỏi sao anh lại yêu em
Ta chỉ biết nhìn em, lặng lẽ
Nếu ta hiểu yêu người vì một nhẽ
Ta không buồn, không khổ đâu em.
Sẽ không buồn khi sương muối, trăng đơn
nước mắt rơi li bôi chạm đáy
không ám ảnh bóng hình tha thiết ấy
Sẽ dễ dàng biết mấy để quên em.
Chẳng thể nào anh hiểu được đâu em
Sao anh lại yêu em nhiều đến thế
và anh sẽ chẳng bao giờ có thể
vô tư và trong sáng trước em đâu.
Lay ơn
Mong manh như nắng, lắng như sương
Ảo mờ như khói, như vấn vương
Lả lơi phe phẩy tà hoa trắng
cho màn đêm tĩnh hoá vô thường
Hết mình hoa nở không e ấp
Mặc lời ong bướm kiếp vô hương
riêng tặng cho đời một màu trắng
Trong như tà áo ai... nhớ thương.
Rượu thiên hà
Đêm chưa khuya mà thăm thẳm không cùng
Trăng còn trẻ đã nhuốm sầu nhân thế
Khóc than chi những chuyện đời dâu bể
Xuống đây cùng ta uống rượu trăng ơi.
Đắn đo chi đây bình hoa rượu mới
Hãy uống say cho tới bến đi nào
Kìa đang tới một cơn gió xôn xao
Ngồi cả xuống ta chào mâm một chén
Hãy uống đi nỗi đau ứ nghẹn
Cho quên đi những ước hẹn hôm nào
Nhắm đi chứ thơm phức một đĩa xào
Nguyên vẹn cả một cõi lòng tan nát.
Gió uống đi rồi mây hẵng rót
Kìa lão trăng mới uống đã đỏ gay
Còn tỉnh lắm chớ có bảo ta say
Thêm chén nữa cho thêm phần ngây ngất.
Trời đất rộng, mâm càng không chật
Để ta mời thêm cả mấy vì sao
Nãy đến giờ cứ đứng mãi trên cao
Hấp háy mắt nhìn cái chai đắm đuối.
Tính làm chi hơn kém nhau bao tuổi
Dẫu từ thuở trái đất chửa hình thành
Hãy xuống đây và gọi tớ bằng anh
Chỉ một chén là thành ngay tri kỉ./.
<bài viết được chỉnh sửa lúc 30.03.2008 21:43:07 bởi VANDINH THUAN >
Chào mừng bạn đến với vườn thơ ,xin lưu lại nơi đây bài bạn nhé ....
Đã có lần...!
Đã có lần …
em đi ngang đời anh
nhắm mắt lại
thả hồn …trôi ….
và anh ơi
sẽ trôi về đâu ,về lại với em .
Đã có lần …
em nhặt lại niềm tin
em đánh rơi
vô tư đặt cho anh
và trong phút chốc …
giật mình ngơ ngác …
Đã có ngày …
em đi ngang đời anh
con đò cũ …
xuông dòng về bến mới
nỗi nhớ thương xưa …
nghẹn ngào …
Chân Trời Tím.
Thống kê hiện tại
Hiện đang có 0 thành viên và 4 bạn đọc.
Kiểu: