Xa xăm trùng dương
Trích đoạn:
Đã có ngày … em đi ngang đời anh con đò cũ … xuông dòng về bến mới nỗi nhớ thương xưa … nghẹn ngào …
Bến sông đời
Tôi biết rằng em chưa có chồng
Dẫu đò đã đủ chuyến sang sông
Nhưng tôi biết tôi chẳng còn chỗ nữa
Cho một đời tôi men dọc bờ sông.
Trên bến mới con đò đã cũ
Tôi gặp em giữa hai nẻo song song
Em đi tới còn tôi thì trở lại
Suốt cuộc đời liệu gặp lại hay không.
Tôi biết rằng em chưa có chồng
Nhưng tôi muốn chỉ một đời mắc nợ
tôi sợ lắm lại một lần thương nhớ
Nồng ấm qua rồi để lại những mùa Đông.
Nếu một ngày mai em lấy chồng
Xin hãy tránh xa một bến sông
Để tôi mãi làm người lữ thứ
Kẻo biến tôi thành tay trắng không./.
Đợi chờ
Ta chờ cho mặt trời nhô khỏi biển
Ta chờ cho khóm mây trắng bay qua
ta chờ cho chùm hoa nắng la đà
rơi xuống núi ta chờ cho chiều tím.
Ta lại đợi cho hoàng hôn tắt lịm
Cuốc kêu bầy khan cổ ánh trăng non
Sương ngàn khuya dầu dãi mảnh trăng mòn
Nhấp chén đắng ta chờ mùa trăng mới
Nghiêng thời gian cánh chim chiều bay mỏi
Phút giao mùa còn khắc khoải nơi xa
Tình cô lẻ giữa vật dời sao đổi
Vẫn đợi chờ em mãi, thiết tha./.
R
<bài viết được chỉnh sửa lúc 19.04.2008 06:56:41 bởi BĂNG NGUYỆT >
Đông về
Trăm chén rượu chẳng khiến lòng bớt lạnh
ngàn câu cười chỉ thêm giá đầu môi
chút ấm áp đã xa lắm một người,
của một thời đã trở thành xa vắng
Nơi quê anh mùa đông này lạnh lắm
chốn đô thành em liệu ấm hơn chăng
Và nếu được gửi anh dùm chút nắng
Bớt xua đi sương trắng phủ lòng anh.
Ở nơi ấy những chiều đông lạnh
có cùng ai em dạo phủ Tây hồ
Vườn Bách thảo mùa này cũng vắng
Có vương gì chút hơi ấm ngày mơ.
Đêm trở gió người trở mình thao thức
Quán cóc xưa ai còn nhớ ai không
Hun hút gió tay trong tay bớt lạnh
Ly trà nóng, thanh kẹo lạc chiều đông.
Nhớ về ai hay anh nhớ mùa đông
Xa xăm quá dòng đời nay đổi khác
nhưng mỗi độ heo may về lại nhắc
nơi cuối trời vẫn có một mùa đông./.
R
<bài viết được chỉnh sửa lúc 19.04.2008 06:50:22 bởi BĂNG NGUYỆT >
Quả bóng bay
Một quả bóng đứt dây
một đám đông đang chạy
Quả bóng bay
rực hồng trong sắc nắng
tiếng lao xao
vỡ tan chiều thưa vắng.
Ôi các em học sinh
Chúng đuổi theo gì?
Một quả bóng bay.
Chúng đẩy xô chen lấn
chí choé hơn thua
Đứa ngã dúi kêu la
đứa bị đau ôm đầu khóc thét
Chúng mải mê như chẳng hề biết mệt
Bỗng... độp!
Quả bóng như chưa từng có trên đời./.
Mùa xuân ngoài song cửa
Đông còn rơi rớt đậu cành thông
Xuân sang thoi thót giọt mưa lòng
có người con gái ngồi bên cửa
đan ngón tay mòn khung chấn song.
Xuân đến mà chi có ai mong?
Lối xưa lạnh vắng nở hoa phong
Bướm ong quên lối vườn hoa lụi
ngõ trúc chung tình lưng uốn cong.
Chân trời ngấn lệ mờ hơi nước
chim về xao xác lạnh bầu không
có người con gái ngồi bên cửa
Mơ đến ngày mai giọt nắng hồng./.
Cứ ngỡ một ngày
Ta mất nhau
Biển sâu nổi sóng
Cả bầu trởi tắt nắng
Cho mây đen vây kín cả khung trời
LÀ GÌ CỦA NHAU?
Em với Anh có gì sâu nặng?
Chỉ mới quen đâu thể thành kỷ niệm
Sẽ tan biến hư vô trong phút chốc
Khi chiều buồn màu tím phía trời kia
Em với Anh có quyến luyến chăng?
Anh cánh chim lữ thứ sợ vướng lồng
Em chỉ chân trời hoàng hôn tím
Chim bay mãi có hết được chân trời?
Em với Anh có gọi là nỗi nhớ?
Bởi ta hằng ngày vẩn online
Vẫn nhớ nhau dù không lần gặp.
Có xa nhau ,không lần thắc mắc!
Em với Anh có gọi là của nhau?
Có chung thủy khi chưa lần hò hẹn
Có khắc khỏai khi đông về lạnh giá
Hay khóc thầm,chua xót mục đời nhau.
Ngày Xưa Tím_CTT [image]http://diendan.vnthuquan.net/upfiles/47054/361A0CE658FF4CEAA0932CEEE3EC7D11.JPG[/image]
Hoa Xoan
Hoa xoan chín rụm đổ tơi bời
Tháng ba nắng nhạt nắng chơi vơi
Nhạt mà sao mặn, thơm mà đắng
Hoa tàn rơi trắng cả sân tôi.
Hoa tàn hoa rụng trắng như vôi
Hoa về với đất lặng câm rồi
Hoa tươi khoe sắc trên cành biếc
Có biết mai này hoa cũng rơi./.
<bài viết được chỉnh sửa lúc 19.05.2008 13:06:04 bởi VANDINH THUAN >
Nếu như
Nếu như em sẽ chẳng đi xa
sao tôi biết tôi cần em đến thế
Giọng nói, tiếng cười, thói đời mai mỉa
Những phút xao lòng tôi biết cất đi đâu.
Em đã đi rồi, đi thật lâu
Có nghe tiếng con tim tôi rạn vỡ
Lúc gần em tôi sống bằng một nửa
Nửa đi rồi nửa biết đêm sâu
Nửa chân tình tôi biết để đâu
Đã quen sống bên em bằng dối trá
Chút sóng lòng gợn lên đành vội xoá
Em đi làm một nửa hoá vô duyên./.
Trích đoạn: VANDINH THUAN
Gửi người em gái tha hương
Mây chiều nhạt nhạt chân trời lặng.
Dồi sóng ngày đêm lòng biển mặn.
Bãi bồi xa vắng bóng ai quên,
Hình hài cô lẻ ơi cánh chim.
Gió về xao xác bên bờ cát
Con sóng nghiêng mình trong dịu êm
Hoang vắng hàng dương lời biển hát
Hay lời than khóc thở trốn tìm.
Cong vắt cánh buồm soi nắng buồn
Hiu hắt mây chiều in xanh dương
Biển quê hạ vắng đìu hiu quá
Hay bởi lòng ta nhịp sóng dồn.
Em! nếu một ngày trong cô đơn
Nhìn đắm bờ xanh chốn tha hương
Có chạnh nhớ miền quê bạc trắng
Ngợp nắng hoe vàng bao nhớ thương./.
[image]http://diendan.vnthuquan.net/upfiles/32818/2EB76CA1806E4AE399D5FDA0A61A1CCF.jpg[/image]
Trích đoạn: VANDINH THUAN
Mùa xuân ngoài song cửa
Đông còn rơi rớt đậu cành thông
Xuân sang thoi thót giọt mưa lòng
có người con gái ngồi bên cửa
đan ngón tay mòn khung chấn song.
Xuân đến mà chi có ai mong?
Lối xưa lạnh vắng nở hoa phong
Bướm ong quên lối vườn hoa lụi
ngõ trúc chung tình lưng uốn cong.
Chân trời ngấn lệ mờ hơi nước
chim về xao xác lạnh bầu không
có người con gái ngồi bên cửa
Mơ đến ngày mai giọt nắng hồng./.
[image]http://diendan.vnthuquan.net/upfiles/32818/37E745FE2CFD4B1F91869EEB0B405D68.jpg[/image]
Cây xà cừ
Cây xà cừ đứng tựa góc sân trường
Xanh ngăn ngắt một dáng buồn trầm mặc
Một ngọn gió vô tình khẽ nhắc
Như giật mình cây cười gượng, lao xao.
Tôi chẳng biết cây đứng tự khi nào
Vào trung học đã thấy cây đứng tuổi
Khi đến lớp đã thấy cây mỗi buổi
Vẫy tay chào khi thấy mãi đằng xa.
Khi buồn vui những lúc yếu lòng
Cây toả bóng che hồn tôi dịu mát
Những ngày mưa tôi chẳng đến trường
Cây bỗng đọng giọt buồn như nước mắt.
Xà cừ ơi xà cừ ơi !
Đã xa lắm cái thời bao luyến nhớ
Sao còn mãi một nỗi niềm trăn trở
Bỗng thấy lòng chợt nhói vết đau xưa
Mười năm trôi cây vẫn đứng chờ
Tôi thơ thẩn dưới chân người tìm kiếm
mong nhặt nhạnh chút dư hương kỉ niệm
Của một thời tôi để lại sau lưng
Chiếc lá vàng tôi cầm lấy rưng rưng
Tiếng vòm lá xạc xào như thổn thức
Vẳng như tiếng trống trường xưa rất thực
Lại như lời ai đó thật xa xôi.
Vẫn biết trên con đường phía trước
Sẽ rất nhiều nắng rát, mưa rơi
Nhưng tôi tin trên đường của đời tôi
Luôn rợp che trong bóng mát của người
Xà cừ ơi./.
<bài viết được chỉnh sửa lúc 23.08.2008 07:34:03 bởi VANDINH THUAN >
Trích đoạn: VANDINH THUAN
Trăng lạnh
Tặng Băng Nguyệt
Ánh sáng kia vốn dĩ đã lạnh lùng
Tường gần đấy nhưng thực xa diệu vợi
Đứng mãi từ khi loài người mông muội
Khắc khoải chờ một thi sỹ là ta?
Để sưởi ấm làm tan chảy băng ra
Bằng hừng hực những vần thơ lửa cháy
Bằng cồn cào bao lời thơ sóng dậy
Để ôm tròn cả vũ trụ trong ta
Để thầm thì trong không gian bao la
Vai kề má diễm hạnh cùng băng nguyệt
Trong tấm chăn muôn vì sao điểm xuyết,
Trên chiếc giường hạnh phúc Thiên hà./.
Cảm ơn bài thơ xúc cảm lắm anh.....chúc anh cuối tuần vui vẻ nha....
Giá ta biết lối em về
Phía anh đang nắng xanh trời
Phía em bên ấy mưa rơi dầm dề
Nỗi buồn tím rịm chân đê
Công danh địa vị bộn bề trả vay
Trộn nhào nhân thế ai hay
Khóc người hôm trước mai quay khóc mình
Lem lem cũng một chữ tình
Sang hèn danh vị phân minh cũng thường.
Ngẫm thơ đã cảm lại thương
Giá ta biết lối đón đường khóc vay
Để mà người đó ta đây
Chia lương duyên mới đong đầy một chung./.
VANDINH THUAN.
LỐI VỀ CỦA EM ! Sài Gòn đang nắng chợt mưa Nơi em ở đấy nhớ chưa anh nè Sáng nay mưa cũng dầm dề Nỗi buồn lại đến bộn bề đời nhau. Chuyện đời nhân thế trả vay Em đây lỡ mượn vòng tay ân tình Nên giờ em trả chữ tình Đường đời lẽ bước khóc mình đơn côi ! Người ơi có muốn chung đôi Thì xin đừng trách tim côi rách tình Đã rách ,đã vá tim mình Nhưng vẫn tì vết ..không gì vẹn nguyên. Chân Trời Tím.sg.18/04/08 Cám ơn VT ghé nhà ,xin họa lại vài câu nhé....
Em thật xinh
mà tôi lại đa tình
Chỉ xin em thôi đừng duyên dáng nữa
Tôi chẳng muốn giữa lối về hoa cỏ
Cứ ngậm ngùi vướng mắt môi em...
Hỏi người quán chủ
Ta góp nhặt những tác phẩm tí hon
Mong đắp đổi gã khổng lồ nghệ thuật
Tí thơ, tí nhạc, tí văn xuôi què quặt
Ta tự hào trong lòng giếng bao la.
Dẫu chạnh lòng đôi lúc xót xa
Cố an ủi rằng đời nhiều khiếm khuyết
Bởi sinh thời vĩ nhân thường khó biết
Thói quen người đời hay lẫn lộn vàng thau.
Trên diến đàn không kể trước sau
Bình đẳng vô tư chẳng so đo hơn thiệt
Nhiều thơ quá mấy ai người đọc hết
Huống chi toàn na ná như nhau.
Có mấy người chắt chữ, lọc câu
Có mấy ai lấy nghệ thuật làm đầu
Phiên chợ ế nhiều hàng rau rẻ quá
Mớ rau ngon tìm mãi tận đẩu đâu.
Ta nào biết ai là người đi chợ
Liệu có tìm cho kĩ, cho lâu
Liệu có hiểu cho nỗi lòng thi khách
Hay chỉ mong lướt chợ cho mau./.
R
<bài viết được chỉnh sửa lúc 11.05.2008 20:47:17 bởi BĂNG NGUYỆT >
Thống kê hiện tại
Hiện đang có 0 thành viên và 4 bạn đọc.
Kiểu: