Xa xăm trùng dương
Trích đoạn: VANDINH THUAN
Hỏi người quán chủ
Ta góp nhặt những tác phẩm tí hon
Mong đắp đổi gã khổng lồ nghệ thuật
Tí thơ, tí nhạc, tí văn xuôi què quặt
Ta tự hào trong lòng giếng bao la.
Dẫu chạnh lòng đôi lúc xót xa
Cố an ủi rằng đời nhiều khiếm khuyết
Bởi sinh thời vĩ nhân thường khó biết
Thói quen người đời hay lẫn lộn vàng thau.
.................
Ta nào biết ai là người đi chợ
Liệu có tìm cho kĩ, cho lâu
Liệu có hiểu cho nỗi lòng thi khách
Hay chỉ mong lướt chợ cho mau./.
KHÔNG ĐỀ ! Góp nhặt lại những vần thơ vu vơ Ngỗn ngang như bởi cuộc sống giữa đời Tôi mượn thơ trú khi đời quá mệt Thì xin người đừng hờn trách lời thơ Diễn đàn sân chơi vô tư bình đẳng Vĩ nhân cũng có, khiếm khuyết cũng nhiều Chỉ góp nhặt những vần thơ chọn lọc Để đưa vào thư viện chung mà thôi Góp nhặt lại những trang đời bôi xóa
Cát bụi đường đời đủ chừ mệt mõi Phiên chợ thì phải có vắng có đông Biết làm sao, nhà nhà đều làm thơ ? Bạn ơi tôi đây cũng thế lơ ngơ Đôi khi chắt lọc ,đôi khi buông đùa Bởi cuộc đời phải trả nợ lạc trần Nên đôi lúc thơ mình nhiều khiếm khuyết Chân Trời Tím. Bạn ơi bài thơ trên của bạn wá hay...Tím xin mạo muội nhé...xin đừng cười bài thơ này của Tím hen....
<bài viết được chỉnh sửa lúc 25.04.2008 00:15:18 bởi Chân Trời Tím >
Lại thứ bảy buồn....
Lại thứ bảy ,chiều nay nỗi cô đơn
Bởi rảnh rang nên nhớ nhung chất ngất
Dòng đời vô tận ,
Đường đời tất bật
Em thứ bảy trốn nỗi nhớ anh...
Lại thứ bảy ,chiều nay em lạc lõng
phố đông mình em bước
gió từ đâu thổi
tim em giá buốt....
Lại thứ bảy ,miên mang nỗi nhớ ,
chạy vòng vòng như không đường biên
bên kia đường vắng
tình nhân ôm nhau thắm thiết
Anh đâu rồi ,mình em nỗi xót xa...
Lại thứ bảy ,em lê bước lang thang
Tiếng réo ai ,kéo em về thực tại
Hết cả rồi ,
ta xa nhau mãi
Lại thứ bảy buồn ,em bước thờ ơ.
Chân Trời Tím Bài tên tệ wá...gởi một bài nữa...2 tệ dù sao cũng đỡ hơn hen....
Cảm ơn Chân trời tím đã chọn mình mà tâm sự, rất vui vì mỗi lần online là lại thấy bạn đã dành sẵn cho mình một niềm vui. cảm ơn Chân trời Tím nhiều lắm.
Chẳng hề biết mặt biết tên
Chưa nghe giọng nói Hai miền cách xa
Muôn chung nghìn tứ cũng là
Tâm hồn đồng điệu thành ra ân tình
Văn Đình Thuận
Chẳng hề biết mặt biết tên
Chưa nghe giọng nói Hai miền cách xa
Muôn chung nghìn tứ cũng là
Tâm hồn đồng điệu thành ra ân tình
Văn Đình Thuận
Biết nhau ta biết mà chi
Cũng cùng gốc việt có gì khác đâu Có chăng đôi lúc bần thần Va nhau một tí nên đành quen thôi … ....hihihi...... Chân Trời Tím. Mãi dzui hen.....!!
<bài viết được chỉnh sửa lúc 26.04.2008 13:50:49 bởi Chân Trời Tím >
Nói với ấy
Này ấy
Có bao giờ cậu thấy
Sau cuộc đời
Có giọt nắng hè bỏng cháy
Này ấy
Phía trước là bầu trời
đây vẫn là kỉ niệm
có tiếng ve
có trưa hè
có ngày về xa lắc
có nước mắt giờ liên hoan
Này ấy
giờ ngập những lo toan
Có còn mang dư vị ngày kỉ niệm
có tiếc nhớ một thời
có mặn chút đầu môi
Khi hay tin về người bạn cũ
Này ấy
nhớ đừng mang nước nguồn xa
dập lửa hồng phượng vỹ
Một mùa hạ nữa đang đi qua
này ấy...
HỎI NGƯỜI QUÁN CHỦ Ta góp nhặt những tác phẩm tí hon Mong đắp đổi gã khổng lồ nghệ thuật Tí thơ, tí nhạc, tí văn xuôi què quặt Ta tự hào trong lòng giếng bao la. Dẫu chạnh lòng đôi lúc xót xa Cố an ủi rằng đời nhiều khiếm khuyết Bởi sinh thời vĩ nhân thường khó biết Thói quen người đời hay lẫn lộn vàng thau. Trên diến đàn không kể trước sau Bình đẳng vô tư chẳng so đo hơn thiệt Nhiều thơ quá mấy ai người đọc hết Huống chi toàn na ná như nhau. Có mấy người chắt chữ, lọc câu Có mấy ai lấy nghệ thuật làm đầu Phiên chợ ế nhiều hàng rau rẻ quá Mớ rau ngon tìm mãi tận đẩu đâu. Ta nào biết ai là người đi chợ Liệu có tìm cho kĩ, cho lâu Liệu có hiểu cho nỗi lòng thi khách Hay chỉ mong lướt chợ cho mau./. Văn Đình Thuận

NGƯỜI BÁN RAU...! Ta cũng là người đi chợ bán rau Nên hiểu được mớ rau mình đem bán Cũng nhọc nhằn với bão mưa, nắng hạn Vun xới trồng...Trăn trở giữa đêm thâu Ta cũng là người đi chợ mua rau... Tìm mớ rau mà vườn mình không có Nhìn thấy rau họ nõn nà hương gió Mà thấy tủi mình...rau cỏ kém thua..! Ta hiểu rau ta gieo chẳng đúng mùa Phải thêm gió ,thêm mưa vào hỗ trợ Rau của ta mới xanh non một nửa Cần thời gian...cần chợ có đông người Sẽ một ngày...Người tìm đến ta thôi..! Bạn Văn Đình Thuận ơi.! Thái Anh rất hiểu và cảm phục bài thơ thâm thúy của bạn ,chúc bạn sẽ có nhiều tác phẩm hay và cũng sẽ gặp nhiều may mắn THÁI ANH
Chị Nguyệt
Rượu đã say rồi, trăng mới lên
Lẳng lơ cười nụ chị làm duyên.
Khăn mây hờ hững bay với gió
Xiêm áo rơi đầy... trăng lộ thiên.
Mải vui cùng gió, chị Hằng quên
Rằng: dưới trần gian vẫn có em
Chi sơ ý lộ lòng trinh bạch
Có vết thời gian chẳng vẹn nguyên.
R
<bài viết được chỉnh sửa lúc 11.05.2008 20:38:46 bởi BĂNG NGUYỆT >
Giản đơn
Xin một lần đừng nói nữa em yêu
đừng kể thêm một điều chi nữa cả
đừng thanh minh cũng xin đừng dối trá
Hãy chôn vùi chua xót những hôm qua
Hãy dần quên dịu ngọt những ngày xa
cho lắng lại đợt sóng lòng đã cũ
chỉ ngần ấy với anh là quá đủ
tấm chân tình nguyên vẹn giữa hai ta
Anh chẳng trách đời anh chẳng thứ tha
bởi quá khứ có lẽ nào có lỗi
Đâu thuộc về anh những tháng ngày nông nổi
ai vô tình vội vã bước qua em
Cũng chẳng ghen tuông, sẽ chẳng giận hờn
Bởi tình anh dành em là hiện tại
Phút này đây và sẽ là mãi mãi
Giản đơn vì từ phút ấy anh yêu
Giản đơn vì dĩ vãng ấy vô chiều
Anh vĩnh viễn chẳng bao giờ hiện hữu./.
r
<bài viết được chỉnh sửa lúc 30.04.2008 17:42:14 bởi Huyền Băng >
[image]http://diendan.vnthuquan.net/upfiles/40316/548FD256279845DA8ACB2E3E8FB47FC2.JPG[/image]
BIẾT RẰNG !
Biết rằng không thể có nhau
Em đời đã lỡ còn đâu mong chờ
Chẳng duyên chẳng nợ bao giờ
Kiếp này em trả đợi chờ kiếp sau
Mong rằng đừng phải va nhau
Để đêm chẳng thức thở than với lòng
Để đêm được giấc mơ nồng
Em xin được hết kiếp đời lỡ mang !
Chân Trời Tím.
Ngừ ta ơi ,vào sửa bài lại kìa...hihihi...tiếng Thái không ờ đọc không ra hít ờ...bộ VĐT đang ở Thái ờ...
hihihi....Dzui...!
<bài viết được chỉnh sửa lúc 27.04.2008 20:36:35 bởi Chân Trời Tím >
Bãi quê
Quạnh hiu cồn vắng nắng chang chang
Gió cát lao xao đuổi lá vàng
Mênh mông biển biếc vời vợi sóng
Xanh trời mây trắng cuộn miên man.
<bài viết được chỉnh sửa lúc 30.04.2008 09:01:37 bởi VANDINH THUAN >
Thương mênh mông
Thương mênh mông giọt nắng bên thềm
Thương tà áo phất phơ trước gió
Thương se sắt lối giầy sương ướt cỏ
Thương bồng bềnh làn môi đỏ kiêu sa
Đời nghiệt ngã ta như là chiếc lá
Căng đầy thân tràn nhựa sống trong chồi
Reo vui với gió mười phương buổi sớm
Vươn tay đầy đón giọt nắng xuân tươi
Ta nào biết sẽ đến mùa bão tố
Cứ vui say trong ráng đỏ ban chiều
Để một tối đến bàng hoàng mưa gió
Sáng mai gầy trong quạnh quẽ đìu hiu
Ta vẫn sống và ta vẫn yêu
Ta vẫn nói vẫn cười tha thiết
Dẫu ai quên nhưng chỉ lòng ta biết
Sẽ đến ngày thu chết dưới đông già
Rồi đông tàn, xuân mới cũng đi qua
Chuyện chiếc lá người đời ai sẽ nhắc
Ai sẽ hiểu một tấm tình chân thật
Đã rụng rơi trong tất tả cuộc đời
Thương mênh mông mênh mông em ơi
Đông đã qua một lần ở trong đời
Còn dưới cội khô giòn chiếc lá rơi
Đang bùng lên ngọn lửa chơi vơi ./.
<bài viết được chỉnh sửa lúc 08.05.2008 22:37:43 bởi VANDINH THUAN >
NÀY ẤY...
Này ấy ơi , Sao ấy lại muốn rời xa thư quán Trong cuộc đời Vô vàng nhiều khó nhọc Trú vào đây Vui chơi tí lãng du Này ấy mong rằng suy nghĩ lại Dẫu phiền lòng Hãy nở nụ cười trôi đi tất cả Này ấy Đừng từ biệt đi nhé Ấy đi Tím buồn khóc cho coi... Chân Trời Tím. Không biết VT buồn vì chuyện gì...sao lại muốn...suy nghĩ lại VT nhé....Tím khóc ó...hông ai dzỗ là đi theo "níu áo" ờ nhà....vài lời chân thành gởi đến VT... Dzui !!! dzui !!!
Em hỡi bình tâm
Bình tâm đi em
Sẽ chẳng có ai quấy rầy em nữa
Anh, kẻ ngây thơ
Những tưởng cần em tựa khí trời, như hơi thở
Đến bây giờ đang đắm trước đêm sâu
Anh
kẻ đến sau
để tự chuốc nỗi u sầu muôn kiếp
dám bao giờ hối tiếc
tấm chân tình đã trót đặt vu vơ
Người thờ ơ
Mà ta ngỡ mộng kia là vĩnh cửu
người hiện hữu
mà hồn người như đặt giữa hư vô
Mảnh tình hoang phiêu bạt giữa bến bờ
vô vọng
Bình tâm di em tình đời như bọt sóng
Trăng đêm rày đã vợi bớt mây che
chỉ vì sao khuya
Lặng nhìn em giữa âm thầm lạc lõng
tự đốt mình bằng tấm tình cháy bỏng
đâu hay rằng khi có ánh ban mai
sẽ ngậm ngùi lịm tắt
Nghe khắc khoải có ai ngờ tiếng khóc
đang vọng về theo những ánh sao đêm
Trăng ngàn khuya đang dầu dãi bên thềm
cỏ ngậm sương đặc quánh
nào ai biết một mảnh hồn hoang lạnh
kéo lê mình đi tránh rét nơi nơi
Cửa trái tim em khép lại rồi
hồn chết yểu
xác vùi trong giá buốt./.
Văn Đình Thuận
R
<bài viết được chỉnh sửa lúc 11.05.2008 20:33:35 bởi BĂNG NGUYỆT >
Không dưng
Văn Đình Thuận
Không dưng làm kiếp yêu thơ
Thì xin em chớ thờ ơ với đời
Giọt mưa tím lịm đi rồi
Thì không dưng cũng một trời nhớ nhung
Thì không dưng cũng tương phùng
Thì không dưng cũng ra thùng, vại thơ.
Thì không dưng cũng ngẩn ngơ
Không dưng lên mạng tình cờ gặp nhau.
Có gì đâu, có gì đâu
Thương vay khóc mượn chuốc sầu bấy thân
Người xa tắp, ngỡ thật gần
Giọt mưa tím rụng đầy sân anh rồi.
Thống kê hiện tại
Hiện đang có 0 thành viên và 4 bạn đọc.
Kiểu: