Ta lại đau, nỗi đau đầy sương gió
Một mùa đông, một tối, một mình ta
Ta lại thương, niềm thương đầy trống vắng
Gói trong lòng im ắng giữa bao la.
Ta thương lắm dáng gầy em tất tả
Một chồng, một gánh những con thơ
Đa đoan thu vén em tần tảo
Em nhận về ánh mắt thờ ơ.
Ta lặng im. Vô tâm đến vô bờ
Ta chìm đắm giữa bao trò vô bổ
Ta nâng chén, mặc cho lòng bão tố
Mặc cho đời được mất, hư vô.
Em khổ phải chăng là duyên số ?
Kết tình không đo đắn thiệt hơn
Hay ai đó làm trò toán đố
để cho người ôm nặng nguồn cơn.
Ta biết làm sao cho người hiểu
Khư khư lòng ôm những cao xa.
Chỉ lập loè trong tay ngọn nến
Thắp đặng chăng ngọn lửa Kinh Kha.
Ta biết lắm em ơi, điều mơ ước
Thật đơn sơ và giản dị khôn cùng
Trong lòng em cần chỉ một người chồng
Cho đúng nghĩa - chữ Tòng em hiếu thuận.
Em yêu ơi ngày rộng tháng dài
Nhưng vắn lắm một đời người bão tố
Ta cho nhau chỉ một ngày khốn khổ
Là tự ta đánh mất một ngày thôi.
Hãy cho anh, cho anh em ơi
Niềm thông cảm như em từng vẫn có
Để an lòng anh không hề xấu hổ
Dệt mộng một mình may áo cả hai ta./.