Xa xăm trùng dương
VÀ CỨ THẾ …!
Và cứ thế …tình dại khờ đi lạc
Để Tôi buồn ôm mãi gốc tương tư
Và giật mình thảng thốt bởi hình như …
Tình quên mất ..để lòng Tôi ngóng đợi
Và cứ thế …Tình mang hòai tiếc nuối
Mãi lãng du mà quên bỗng lòng Tôi
Đã yêu thương thì yêu suốt cuộc đời
Tình chợt nhớ đã vuột tầm tay với !
Và cứ thế …Tình sẽ hoài tiếc nuối
Nhớ ai rồi ,chung thủy đến trăm năm
Tình u buồn …Tình mất xa xăm
Tôi tìm kiếm cuối cùng rồi thất vọng
Và Cứ thế …Tình sẽ hòai đơn độc
Không có ai trông ngóng đợi Tình về
Không có ai …cùng hẹn ước câu thề
Không có ai... tình suốt đời hiu quạnh
Chân Trời Tím.sg18/05/08
Bận quá, nhìn thấy các bạn mà chẳng làm gì được. Xin khất nghen.
Và cứ thế...
Và cứ thế dòng đời trôi lặng lẽ
Em và tôi chưa nói được bao giờ
Bao lời yêu giữa đêm buồn quạnh quẽ
Giữa trời đêm ta kể với sơn khê…
Trích đoạn: VANDINH THUAN
Em thật xinh
mà tôi lại đa tình
Chỉ xin em thôi đừng duyên dáng nữa
Tôi chẳng muốn giữa lối về hoa cỏ
Cứ ngậm ngùi vướng mắt môi em...
Này Anh... Này anh...
ai biểu đa tình
Trông em duyên dáng xinh xinh mặn mà
Đem lòng ghẹo nguyệt trêu hoa
Để cho vướng bận say ngà hồn em... Sương Anh SA cám on anh VĐT ghé thăm, mà dạo này SA bận, bi giờ mới rảnh tí ghé vào thăm anh lại nè, xin chúc vui nha, và nhớ dừng đa tình nưÃ kẻo làm khổ ngườI ta à...
Xin gửi trả lại anh bài này nè...
quote:
Trích đoạn: VANDINH THUAN
Trưa buồn ta dạo lang thang
Qua đường quen cũ nhớ em cồn cào
Nhớ em nỗi nhớ nôn nao
Bóng ai thấp thoáng thưa rào giống em
Khẽ thầm anh gọi cái tên
Sương Anh em hỡi
Cám Ơn Anh
Nghe lời nhung nhớ cuả ai
Con tim khắc khoải đêm dài ưu tư
Người đi thuở ấy hình như...
Em chưa hề nhận cánh thư bao giờ
Tìm trong lưu bút tình thơ
Kỷ niệm ngày cũ nào mờ trong em
Cố tìm chẳng thấy ...chưa quen?
Có phải anh đã lầm tên ai rồi
Sương Anh là em đó thôi
Nhưng trùng tên với một người anh...yêu
Cám ơn anh thiệt là nhiều...
Dẩu là nhầm lẫn cũng phiêu diêu hồn 
Sương Anh
Anh VANDINH THUAN ơi...SA nói như dzị đúng hôn? hình như anh nhớ lầm người đó hihihihìh...nghe gọi làm SA giật mình mà nhìn lại hổng phải, chỉ là trùng tên thôi, làm SA mắc cỡ ghê đi... SA xin cám ơn anh ghé thăm và chúc anh vui, nhiều sáng tác hay nha...
DANG DỞ
Những bài thơ dang dở,
Những lá thư không gửi,
Những cuộc tình đến vội, đi mau.
Trời xanh đau đáu,
Mà Hạ về đâu?
Hay đã chết từ mùa hè năm trước.
Dòng đời đâu chảy ngược,
Đôi môi xinh không nói một lời,
Cho dòng sông mơ ước chia đôi,
Bên bồi, bên lở.
Để đôi bờ mãi ngày một xa xôi.
Nghĩa chi tháng năm mà thành dang dở.
Một chuyến đò ngang mà thành cách trở.
Phố chợ động người,
Cơm áo rất đời.
Em đã xa tôi,
Mà lũ thời gian cứ cuốn mãi không ngơi.
Lại một bài thơ dang dở
Em ơi.../.
<bài viết được chỉnh sửa lúc 28.05.2008 21:13:45 bởi VANDINH THUAN >
Ngu Ngơ ….! Dòng đời tưởng mình được …nhưng có được gì đâu ? …mà vẫn còn ước mơ mãi …để mong chờ cho ngày mai Tôi lơ lững giữa cuộc sống nhân gian …để kiếm tìm những gì ở trần gian bão tố …rồi ước mơ mình là cơn gió …để vẫn vơ đùa vui khắp mọi miền … Cuộc đời buồn ? lệ cứ triền miên … …nhưng chỉ là lệ lòng thôi nhé ….người buồn ,ngày cũng buồn tơi tã ….Lòng sầu …nên thấy đời mình ngu ngơ … Chân Trời Tím.
Nhớ ư...!
Nhớ ư...?
Có thật là nhớ?
Sao lòng thổn thức ,Người ơi...
tỏ tường !
Nhớ ư...?
Cứ mãi vấn vương.
Nhớ ư..?
Hay bởi em thương Người rồi?
Nhớ ư...?
Nỗi nhớ đợi chờ...
Như em...
Đang đợi ,đón chờ tình ai?
Nhớ ư...?
Chỉ nhớ người ta..!
Nhớ ư...?
Nỗi nhớ đọa đầy tim yêu.
Nhớ ư...?
Nỗi nhớ chia đều...
Ngày đêm ,
cứ nhớ ngu mê một mình !
Nhớ ư...?
Chở nặng tâm tình..
Nhớ ư...?
Em nhớ...?
Riêng mình nhớ Anh...!
Ngày Xưa Tím _CTT
Pt.07/06/2008
<bài viết được chỉnh sửa lúc 20.06.2008 13:06:24 bởi Ngày Xưa Tím >
*Giá như mình bé dại
Có hiểu không người ơi
Tấm chân tình ta hằng trao gửi
và ánh nhìn bối rối
Ta trao nhau trong sáng vô ngần
Có hiểu không em ơi
Những sóng lòng cồn cào tóc rối
Như thể là nông nổi
Như là diệu vợi
Mà chiều sâu thăm thẳm không cùng
Biển quê anh sóng vỗ mông lung
Biển tình em chân thành, bao dung
Anh đắm giữa hai đại dương sóng động
Như kẻ bộ hành
Lẻ loi trước thảo nguyên trải rộng
trời cao lồng lộng
Mà chật chội trước tình đời hư không.
Mây chiều quê anh bỗng trắng như bông
Nắng lấp loá vẫn soi miền khắc khoải
Chiều nay bỗng muốn trở thành bé dại
mà khóc dài dài
trước ngang trái trần ai...
<bài viết được chỉnh sửa lúc 16.01.2009 14:54:27 bởi VANDINH THUAN >
Em đi... Sao em lại xoá tình thơ Sao em lấy lại lụa là vừa phơi Sao em gom lại mây trời Sao em lấy lại tim tôi đang nồng? Em đi để lại trông mong Em đi để lại ánh trăng đợi chờ Em đi để lại bơ vơ Em đi để lại vườn thơ nhớ tràn... Lê Minh Liên Thanh Thơ 13 giờ ngay chủ nhật, 13/7/2008 Lần đầu tiên Liên Thơ đến thăm bạn.Thật tiếc khi nhìn những bài thơ đã xoá...Mong bạn thơ của bạn sớm trở lại chốn thân quen... Thân mến!
<bài viết được chỉnh sửa lúc 13.07.2008 13:58:40 bởi Liên Thơ >
Người ta đã cưới nhau rồi
Hôm qua rủ bạn đến nơi hẹn hò
Hôm nay pháo nổ sang đò
Con thuyền rời bến bất ngờ không anh
Tình em như lá trầu xanh
Gặp vôi đủ độ cũng thành đỏ tươi
Ai bảo anh chỉ đến chơi
Một câu trao gửi cũng thời lặng thinh?
Chờ ai đến nhẵn sân Đình
Một câu tỏ tình anh cũng mang đi !
Giờ thôi anh nhé những gì
Anh trao em nhận... em đi theo chồng?
*Giá như mình bé dại
Có hiểu không người ơi
Tấm chân tình ta hằng trao gửi
và ánh nhìn bối rối
Ta trao nhau trong sáng vô ngần
Có hiểu không em ơi
Những sóng lòng cồn cào tóc rối
Như thể là nông nổi
Như là diệu vợi
Mà chiều sâu thăm thẳm không cùng
Biển quê anh sóng vỗ mông lung
Biển tình em chân thành, bao dung
Anh đắm giữa hai đại dương sóng động
Như kẻ bộ hành
Lẻ loi trước thảo nguyên trải rộng
trời cao lồng lộng
Mà chật chội trước tình đời hư không.
Mây chiều quê anh bỗng trắng như bông
Nắng lấp loá vẫn soi miền khắc khoải
Chiều nay bỗng muốn trở thành bé dại
mà khóc dài dài
trước ngang trái trần ai... ƯỚC GÌ Ta cũng ước bé trở lại ngày xưa Nằm trong nôi...nghe tiếng à ơi của mẹ Để trốn tránh cuộc tình trên dương thế Một cuộc tình dâu bể trái ngang... Ta ước gì tình ta chẳng bẽ bàng Đau nỗi đau khi chàng ra đi mãi Làm sao xóa được tình thương còn lại Đọng hoài trong ký ức đa mang.? Ta trách đời cho ta gặp gỡ chàng Để được yêu...để rồi được nhớ Nhưng tình anh không còn trao ta nữa Ta hận chàng hay hận chính lòng ta.? Ôi thời gian.! Ta xin người thời gian Cho ta về với cuộc đời dĩ vãng Bé thơ ngây để tình chưa vương lại Ta dại khờ mãi mãi như trẻ thơ.! Văn Đình Thuận ui...thấy em có tâm sự giống chị quá,chị họa bài này hy vọng chị em mình đều chóng vơi nỗi buồn,chúc em ngày cuối tuần vui vẻ...mọi điều phiền muộn đều chóng tan... Thái Anh
ĐỜI CHO TA...?
Đời cho ta nhận được gì ?
Mà lòng thì cứ khắc ghi chữ tình
Đời nguời như cánh lục bình
Vay vay trả trả …nhân sinh khóc thầm
Đời cho nhau những lỡ lầm
Nhìn quanh ,ngẩn lại ..thăng trầm, nguời - ta
Đời cho ta những xót xa
Người thương nhau tặng …món quà tim đau
Lam Tím Ghé nhà xin được làm quen Anh Văn Đình Thuận nhé ,...mà hình như nhà Anh Thuận có duyên với bạn tên Tím quá hen...
Thì Thôi...!!!
Chân Trời Tím
Nếu đã thực sự chia xa
Thì thôi Người hỡi đừng mà luyến lưu
Thuốc đắng bệnh sẽ tiêu trừ
Nếu mà sợ đắng...từ từ thì nguy
Hay còn chọn lựa nghĩ suy..
Chợt đi ,chợt đến...sinh ly lẽ - thường...
Nếu mà còn dạ vấn vương
Thôi thì nhắm mắt...yêu thương đã từng...
(26/708...thân tặng 01 người bạn )
Người Dưng …! Người dưng... ai giận làm chi ? Người dưng thấy ghét ,ghét thì... thì thôi Người dưng....sao ghét ,sao hờn ? Người dưng mà nhớ ..đứng ngồi...không yên... Người dưng....thương chi rồi phiền ! Đêm khuya khắc khoải …nhăn liền... nếp mi Người dưng.....ai biểu thương chi ? Thương rồi sao biết …tại vì.....sao thương ? Người dưng …mà muốn chung đường !!! Người dưng …mà muốn.... buộc ràng với nhau... Chân Trời Tím. Tặng Anh Người dưng bài thơ này hen....
Khúc hát đêm trăng
Tiếng hát như nhai ghềnh nuốt thác
Ồng ộc tuôn suối máu giao hờn
Hồn hoang rú dê non kêu khóc
Sục ngầu dâng bọt phổi huyết Hằng nga.
Đêm hạ tuần sét đánh toang vạt áo
Vóc tuôn rơi, mây vén sau dông
Nghe khấp khởi bò rống cao trong
Nặc nô réo ong ong đầy tổ
Ma cô hồn hát trù đêm vắng
Ma chết oan nhảy múa tung tăng
Ma hỗn tạp hống hách hung hăng
Hoà thanh với hoãng hoang rừng đêm tác.
Toàn ma lành đêm nay thành ma ác
Vải liệm tung oàng oạc xé toang hoang
Bãi tha ma thành bình địa hỗn mang
Cả lớp diễn bừng bừng hâm tỉ độ.
Tiếng hát tuôn bàng bạc đêm trăng
Cùng nhăn nhở khoe nanh ai dài trắng
Đàn chó ngộ giữa canh tàn sủa váng
Phách nhịp nhàng khô khốc tiếng xương khô.
<bài viết được chỉnh sửa lúc 30.07.2008 12:59:30 bởi VANDINH THUAN >
Sao không là hoa nắng
Sao không là hoa nắng
Dịu dàng lướt môi êm
Sao không là mây trắng
Che mát dịu bên thềm
Sao không là bóng đêm
cho hương quỳnh toả ngát
Sao không là lời hát
Ru tình yêu mênh mông
Phương xa người biết không
con tim ai vò xé
Bỗng nhiên đời dâu bể
Tất cả thành hư không
Tất cả thành hư không
người đang tay đập vỡ
Bao kỉ niệm êm đềm
Bỗng trở thành dang dở
Thế là hết, Em thơ
Thế là hết, mộng mơ
Ta về miền xa tắp
em ở lại Thành Đô.
"....Em vội quá đốt cháy tàn kỉ niệm
Giấc mơ hoa ta dệt thuở ban đầu
Hun hút mãi theo tiếng buồn chiền chiện
Em:
bao giờ ngó lại một niềm đau..."./.
Thống kê hiện tại
Hiện đang có 0 thành viên và 6 bạn đọc.
Kiểu: