Thơ Tặng Vợ
Cái ngày xưa có một người
Nửa đêm mà đứng giữa trời làm thơ.
Cái ngày xưa của mộng mơ
Làm thơ đề tặng ai ngờ em tin,
Tội tình chi vội thanh minh
Rằng em chỉ có trong thơ một phần,
Còn là phóng tác gieo vần
Thêu hoa dệt lá mà thành đấy thôi.
Cái ngày xưa ấy xa xôi
Nên duyên bởi cũng cả đôi phải lòng.
Rồi thành nghĩa vợ tình chồng,
Bài thơ ngày ấy em còn nâng niu,
Đượm nồng hương lửa sớm chiều
Để tôi ngậm đắng mà treo bút tình
Đời đâu trực chỉ phân minh,
Cánh chim lạc, khóm mây hồng bơ vơ.
Thoáng lòng rung tiếng ngẩn ngơ,
Con tim vỗ sóng hồn thơ dạt dào,
Thanh âm vút tận trời cao,
Mà đành nén chặt, ôi chao phũ phàng.
Nói ra cũng đã muộn màng,
Mà đành sao nỡ nói rằng… ngày xưa…
Để mà ta lại nhởn nhơ,
Làm thơ như thể ngày chưa có gì.
Ước chi rồi lại ước chi…
Ước chi ước giống bây chừ vẫn hơn.