NGƯỜI TÌNH HƯ VÔ
Cám ơn 2 bạn LMLTT và Lam Hồng Minh đã ghé Vườn Tình Hư Vô. Hai bài thơ của 2 Bạn đã đưa HV về "Một thủa biết buồn" của ngày xưa còn bé. Chờ đọc sáng tác mới. Thân
Trích đoạn: Huvo
BÍM TÓC HOA VÀNG
Ta về theo dấu mưa tan
Vòng vo chốn cũ đâu tàn tích em?
Phố nhà như đã chưa quen
Hàng cây khép nép bên hiên đợi chờ.
Chùm hoa điệp nở bơ vơ
Ngỡ em đôi bím buông hờ ngang vai
Rộn ràng hương tóc em bay
Mênh mông phủ xuống chiều lay dáng gầy.
Lòng ta mọc nhánh thiên tai
Buồn trên chiếc lá tàn phai lối về
Em còn bím tóc vân vê
Để hoa rực nở cận kề tên em.
Thềm xưa còn nhớ hay quên?
Ta ngồi với bóng chia niềm xót xa
Điệp vàng từng cánh bay qua
Hình như em đã bỏ ta ,vào đời...
Hư Vô
HOÀNG ĐIỆP ĐIỆP
Ta, tinh cầu phiêu lãng giữa tên em
Về Bướm- Hoa -Vàng
Em ạ, anh mười bốn tuổi -đời-ngư-phủ,
Tìm em chưa gặp, mỹ-nhân-ngư.
Nên anh định nhìn em trong sách vở
Tự-điển-đời nào giảng nghĩa chữ yêu nhau.
Em, có nhớ- có nhìn anh trong tủ kính,
Có mỉm cười cùng ý nghĩ trong gương.
Những sóng thủy tinh chưa lần mắc cở,
Trong mắt em, rồi thoáng chút khói vương..
Trời lưu ly giăng mây- mờ-sương khói,
Anh vẫn là ngư phủ thôi em.
Cho ngày xưa còn hoài hai bím tóc,
Và hoa-điệp-vàng, em nhớ không em?
Trần hoài Vọng
<bài viết được chỉnh sửa lúc 05.01.2012 17:53:00 bởi Huvo >
ANH, MỘT ĐỜI NGÂY NGÔ
Hôm chia tay
Sài Gòn vừa chớm Tết
Trong mắt em sao như đã
tháng giêng?
Muốn nhìn thật lâu,anh còn không dám
Sợ em buồn,
khóc lớn xuống đám đông.
Môi em thơm y nguyên
mùa hương cốm
Hôn một lần
cho ngọt đến đời sau
(Nhưng anh ngập ngừng quay lưng,
không nói)
Để cuối cùng
chỉ đủ đắng môi nhau !
Xe lao đi mới biết mình
khờ khạo
Phố đông người bỏ em khóc
lẻ loi
Con đường cũ
biết có còn trở lại
Mất em rồi Trời-Đất cũng
nhỏ nhoi!
Dáng em
nghiêng thấp buồn lăn góc phố
Anh bàng hòang hôn giáp bóng
hư vô
Đau đã tới vết kim khâu
thiên cổ
Để anh
một đời làm gã ngây ngô…
Hư Vô
<bài viết được chỉnh sửa lúc 05.01.2012 17:53:31 bởi Huvo >
Trích đoạn: Huvo
ANH, MỘT ĐỜI NGÂY NGÔ
Hôm chia tay
Sài Gòn vừa chớm Tết
Trong mắt em sao như đã
tháng giêng?
Muốn nhìn em thật lâu,
còn không dám
Sợ em buồn,
khóc lớn xuống đám đông.
Môi em còn thơm nguyên
mùa hương cốm
Hôn một lần
cho ngọt đến đời sau
Nhưng anh e ngại người ta...
dòm ngó
Để cuối cùng
vẫn chỉ đắng môi nhau !
Xe quay đi mới biết mình
khờ khạo
Phố đông người để em khóc
lẻ loi
Trần gian
chắc sẽ không còn giá trị
Mất em rồi Trời-Đất cũng
nhỏ nhoi!
Dáng em
nghiêng thấp buồn lăn góc phố
Anh bàng hòang hôn giáp bóng
hư vô
Nuớc mắt trôi em vào bờ
bến lạ
Để anh
một đời làm gã ngây ngô…
Lời ai đó
sao nghe buồn vời vợi
Em nghe như
những âm hưởng ngọt ngào
Chuyện tình buồn nghe chua xót niềm đau
Không giấu được
trong tim...từng tiếng nấc...
Lời ai đó
sao nghe buồn chất ngất
Dòng sông xưa
vẫn lặng chảy bên lòng
Nước có lũ
sao lục bình tăm tắp
Người có qua...sao đò mãi long đong...
Chim có bạn , liệng tung
trời biển rộng
Tình có đôi...
sao tan tác ngậm ngùi
Đêm vô tận
chìm sâu đời lận đận
Vỗ về sao cho đủ một ngày vui...
Hư Vô - Hồng Sang
[image]http://diendan.vnthuquan.net/upfiles/32818/BAC8B555EF964A6FB5F814ABCFA6E9A8.jpg[/image]
VẾT ROI NHỤC HÌNH
Về thôi, nắng đã qua đời
Trăm năm đâu đủ ta phơi bước trần
Nhịp chân đồng vọng nhân gian
Dấu in chưa giáp đã tan lối người.
Ta còn có nửa ta thôi
Xin em vung thẳng vết roi nhục hình
Để nghe chăn gối tự tình
Hằn thêm tàn tích cõi bình tịnh em.
Sẵn tay quất mạnh vào tim
Ứa chung giọt máu tưới mềm môi nhau
Nghiêng theo phấn nhạt son nhầu
Căng da xẻ thịt nỗi đau muộn màng.
Em còn có nửa hương tan
Nhánh đời chẻ xuống hoang tàn góc ta
Lệch con dốc đổ triền xa
Bóng em ngã ngược trôi qua muôn trùng..
Hư Vô
<bài viết được chỉnh sửa lúc 05.01.2012 17:54:03 bởi Huvo >
ANH, MỘT ĐỜI NGÂY NGÔ
Hư vô
***************
Một đời anh...ngàn đời em
Anh, một đời ngây ngô
Em, ngàn đời dại khờ
Thơ, ngàn đời da diết
Tình, ngàn đời không xa!
Lê Minh Liên Thanh Thơ
1/6/2008
Chúc anh khoẻ, vui, hạnh phúc, luôn nhớ và yêu quê nhà!
Thân mến!
<bài viết được chỉnh sửa lúc 01.06.2008 16:08:07 bởi LEMINHLIENTHANHTHO >
Trích đoạn: Huvo
VẾT ROI NHỤC HÌNH
Về thôi, nắng đã qua đời
Trăm năm đâu đủ ta phơi bước trần
Nhịp chân đồng vọng nhân gian
Dấu in chưa giáp đã tan lối người.
Ta còn có nửa ta thôi
Xin em vung thẳng vết roi nhục hình
Để nghe chăn gối tự tình
Hằn thêm tàn tích cõi bình tịnh em.
Sẵn tay quất mạnh vào tim
Ứa chung giọt máu tưới mềm môi nhau
Nghiêng theo phấn nhạt son nhầu
Căng da xẻ thịt nỗi đau muộn màng.
Em còn có nửa hương tan
Nhánh đời chẻ xuống hoang tàn góc ta
Lệch con dốc đổ triền xa
Bóng em ngã ngược trôi qua muôn trùng..
Hư Vô
Nắng tàn
Dài tay vớt hạt nắng rời
Ủ hương trong áo mưa rơi lệ tình
Vết roi đau xé tim mình
Dấu in sâu đậm thơ nghinh nguyệt tàn
Rút tay kéo sợi mưa hoang
Tuôn vào thác đổ trận tàn cuối thu
Ngồi nghe tâm sự gió mù
Đau lời vết tích mà ru nắng chìm
Ướt mềm đôi cánh tình chim
Khung trời vời vợi nỗi niềm cưu mang
Căng mùa thu ướt địa đàng
Lầy chân kỷ niệm ngày hoang lối về
Siết cho đau ngón đam mê
Ru cho sầu héo câu thề năm xưa
Triền cao con dốc nghịch đùa
Đè loang bóng vỡ hạt mưa ru đời
hoaithuong
***Cám ơn những tuyệt tác của Hư Vô .
***Chào LMLTT rất vui được gặp LMLTT ở đây!!
Trích đoạn: Huvo
CHÚNG MÌNH MẤT HẾT,
CHỈ CÒN NHAU
Lỡ tay đánh mất nửa đời trước
Còn nửa đời sau cho hết em
Hai nửa đời ta chung thành một
Tính ra còn được cả trăm năm.
Anh bước lạc xứ người xa lạ
Biết đâu là nhà giữa phố đông
Bỏ quên em tuổi đời xanh mộng
Ngày theo chồng khóc nhiều lắm , phải không?
Như dòng sông chia hai ngả rẽ
Lòng vẫn y nguyên những ngọt ngào
Mơ ước một lần dù ít ỏi
Có em bên đời sống chết như nhau.
Đâu biết trước đời nhiều dâu bể
Chạy loanh quanh tóc đã hai màu
Tìm được lối về trăng rơi xuống đất
Chúng mình mất hết , chỉ còn nhau...
Hư Vô
Cám ơn các bạn HS,LMLTT,HOÀI THƯƠNG, bây giờ mới biết LAM HỒNG MINH là ai?
Xin mời thương thức nhạc phẩm :CHÚNG MÌNH MẤT HẾT, CHỈ CÒN NHAU Thơ Hư Vô, Nhạc Phạm Quang Ngọc, Ca Sĩ Hòa Hiếu http://www.tvdvth.com/cactacgia/HuVo/ChungMinhMatHet.mp3
Bài nhạc hay lắm Hư Vô ơi... khi nào HƯ Vô post mp3 y như cái này thì HoaiThuong nghe được đó, có nhiều cái khác nghe không được, cám ơn nhiều !!
DÒNG SÔNG MÙA THU
Dòng sông anh xanh như màu áo
Chợt nắng về thay áo dòng sông
Em mùa thu tóc dài hai nhánh
Chia nỗi buồn thành đôi cánh mênh mông.
Để em tan vào anh, như nắng
Chở nhau về nơi rất bình an
Ở đó có vô vàn mây trắng
Và cây bàng đang khép nép khỏa thân.
Anh nín thở trên môi thu vừa áp
Em xôn xao giọt nước mắt vào đời
Lòng anh vẫn còn nguyên chăn gối
Trải lụa là lên mặt nước chơi vơi.
Rồi thu bỏ đi khi anh chợt thức
Nắng cũng vàng theo bóng cuối dòng
Trời ở xa còn gần hơn ngọn sóng
Mất nhau rồi, em nhớ một dòng sông?
Hư Vô
Xin mời nghe nhạc phẩm : DÒNG SÔNG MÙA THU
Thơ Hư Vô, Nhạc Phạm Quang Ngọc, Ca Sĩ Mai Hậu
http://www.tvdvth.com/cactacgia/HuVo/DongSongMuaThu.mp3
<bài viết được chỉnh sửa lúc 05.01.2012 17:54:33 bởi Huvo >
DẤU ĐINH
Chúa đã chịu chết trên
Thập-Tự-Giá
Để cứu chuộc loài người khỏi hư hao
Anh đóng đinh em vào đời
vàng đá
Cho tình yêu chảy giọt máu
ngọt ngào.
Em có chạy Trời cũng không
khỏi nắng
Bởi em là tặng phẩm
Chúa cho anh
Đưa tay hứng ngập tràn niềm
hạnh phúc
Trong ngày Thánh-Nữ bước xuống
trần gian.
Sẽ không còn lạc nhau dù
thất tán
Dấu đinh
trên da thịt dễ gì tan
Em về gom lụa là may
áo mới
Nhớ chọn giùm anh màu
nắng-hạ-vàng.
Để tên em
lẫn vào anh, hôn phối
Lần nầy đâu dễ chạy nổi
khỏi anh
Đã đợi chờ nhau từ em
tiền kiếp
Cuộc tao phùng
vừa đúng lúc tàn canh…
Hư Vô
<bài viết được chỉnh sửa lúc 05.01.2012 17:55:02 bởi Huvo >
DÁNG XUÂN THÌ.
Em ngồi hái nắng trên sông
Kết mơ thành sợi tơ hồng lẻ loi
Em ngồi vớt bóng em trôi
Về phơi ngọn tóc bên đồi trầm hương.
Đầu non nở đóa vô thường
Dáng em mây thấp còn buông cuối ngàn
Buồn như sợi khói chưa tan
Áo phai dấu nắng thênh thang đôi bờ.
Lụa là còn biết bơ vơ
Môi non nụ quế em chờ đợi ai?
Chiều nghiêng theo chiếc lá bay
Trăm năm như thể một ngày thôi em...
Hư Vô
<bài viết được chỉnh sửa lúc 05.01.2012 17:55:28 bởi Huvo >
VẾT HỒNG
Anh ngồi mài mực làm thơ
Rụng nghìn sợi tóc bạc khờ đặt tên
Vẽ lên thánh giá vững bền
Dấu đinh vàng đá bồng bềnh câu thơ
Anh lang thang đón giấc mơ
Rượt hình đuổi bóng buộc thơ treo hồn
Gió lùa thơ rước nụ hôn
Khoảng không trời đất linh hồn đi hoang!
Đóng đinh tà áo hạ vàng
Mặt trời in gót địa đàng vào thơ
Em là thánh nữ đợi chờ
Tặng vần hạnh phúc ngây thơ trả đời
Vui đi tìm cõi chơi vơi
Buồn về ngủ trọ bên đời từ đây
Anh ngồi gò nét hồng mây
Vẽ trăm con nắng về đây hong tình
Chìm yêu một trái tim trinh
Tình si chảy mực lặng thinh môi hồng
Cuộn dòng sương khói hư không
Dấu đinh còn đó vết hồng bài thơ...
Lam Hồng Minh
Cám ơn LHM , ghé chơi vui vẻ nhé!
PHÁ SẢN
Mất em rồi, đời anh kể bỏ
Nói năng gì cũng chỉ thất ngôn
Cho em dăm bài thơ viết dở
Mang theo chồng làm của hồi môn.
Em đi, bước vấp thềm hoa cũ
Chân đã nghe đau điếng bẽ bàng?
Anh là gã lang thang mạt vận
Gia tài còn chiếc bóng cưu mang.
Chia phần em buồn riêng một nửa
Nửa buồn còn lại trả nhân gian
Phủi tay cho kịp lần phá sản
Em ôm đời khánh tận sang ngang.
Lối người nắng chưa vàng áo hạ
Em ca bài tình cũ ru con
Chảy nghiêng đôi mắt dòng vô lượng
Trôi ngược đời nhau mất, để còn..
Hư Vô
<bài viết được chỉnh sửa lúc 05.01.2012 17:55:55 bởi Huvo >
Thống kê hiện tại
Hiện đang có 0 thành viên và 1 bạn đọc.
Kiểu: