Lệ Chi Hận sử
Mấy vần Song Thất Nhìn lại non sông ! (Trích từ Tứ Linh)
Trở về quê tim lòng thổn thức
Những tưởng rằng náo nức chờ mong
Ai người gội rửa non sông ?
Cố đem thanh bạch cho dòng sông mơ
Lại cũng nhóm đầu cơ thời thế
Dùng bạo quyền áp chế người ngay
Những người cương quyết thẳng tay
Giờ đây chắc đã ra ngoài vòng luân
Rồi ngẫm nghĩ nhân quần thế thái
Phải làm sao đổi dại thành ngu
Cố qua hết lớp sương mù
Chắc không thay được thiên thu vạn lành
Cũng không thể đổi xanh thành trắng
Cũng không làm chuyển nắng thành mưa
Giận mình sống thuở giao mùa
Lại không tài trí tranh đua với đời
Cũng không phải nay dời mai đổi
Cũng không theo sớm lợi chiều danh
Chỉ mong đúng nhịp sẵn dành
Cho tròn tâm nguyện, không tranh với đời
Hỡi những kẻ kiếm lời vá lổ
Hỡi những người béo bở vô tâm
Giàu sang mà vẫn còn ham
Hại dân, hại nước, túi tham vô bờ
Rồi sẽ thấy tuổi thơ hủy diệt
Đưa cơ đồ thân thiết toàn dân
Rơi vào vùng xoáy trầm luân
Sẽ mang tội với cha ông muôn đời !! !! Nguyễn Gia Linh
Mấy dòng Song Thất Sự tích Sao Hôm, Sao Mai
Thuở xưa có tiều phu đốn củi
Sống một mình lầm lũi sớm trưa
Một ngày nắng ấm không mưa
Đi ngang bờ suối, gió lùa lao xao
Lại nghe tiếng gọi chào thơ mộng
Cùng giọng cười tỏa rộng không gian
Một bầy Tiên nữ thênh thang
Lội mình dưới nước, vóc vàng phô trương
Nghe tiếng động bất thường lẩn tránh
Khoát Tiên y vội lánh về Trời
Chỉ còn có một Tiên thôi
Vì chưng người thợ giấu rồi xiêm y
Kể từ đó sống lỳ thôn dã
Hai vợ chồng vất vả ruộng nương
Bao ngày xây đắp tình thương
Tạo ra được một thiên đường trần ai
Cả hai được một trai kháo khỉnh
Tưởng quên rồi ý định về Tiên
Một hôm chồng có việc riêng
Có người mua lúa ba thiên một bồ
Khi xúc gạo tựa hồ hết lúa
Chiếc Y Tiên nằm giữa đáy bồ
Nữ Tiên mừng rỡ vô bờ
Biết chồng lấy giấu, vội quơ mặc vào.
Nàng lại trỏ trăng sao với trẻ
Bảo rằng mình không ở thế gian
Đừng buồn Mẹ phải lên đàng
Cho con cái lược làm tang vật nhà
Chú tiều về nghe qua câu chuyện
Buồn nhớ thương quyến luyến suốt ngày
Dẫn con từ lúc sớm mai
Đến bên bờ suối, gót hài ngày xưa
Nàng Ngọc Nữ về chưa dám xuống
Nhờ mấy cô luống cuống giấu quanh
Khi cha con hỏi tin xanh
Của người Tiên nữ yến oanh ngày nào.
Lược con trẻ rơi vào thùng nước
Mấy cô Tiên lũ lượt về Trời
Để cho Ngọc Nữ tắm chơi
Giật mình thấy lược biết người năm xưa
Ngọc Nữ nhờ người đưa khăn quấn
Cho con, chồng lên tận cung tiên
Đằng vân lướt gió qua triền
Để rồi lại đến được miền vầy vui
Ngọc Nữ nét ngậm ngùi buồn bã
Thương chồng con rời rã tâm can
Chúng ta Tiên, Tũc đôi đàng
Khó lòng chung sống giữa ngàn trời mây.
Giờ đã đến phút giây ly biệt
Nói làm sao cho xiết nỗi lòng
Ngồi trên cái trống từng không
Có cơm có nhợ thả lần về quê
Với lời dặn khi về đến bến
Đánh trống lên biết tiễn xong rồi
Nào ngờ giữa chín tầng khơi
Có chim quạ mổ mảnh rời cơm mang
Nghe tiếng trống tung tang đã điểm
Ngỡ chồng con đến bến an lành
Vội vàng cắt đứt dây xanh
Ngờ đâu thân xác tan tành biển khơi
Rồi từ đó chơi vơi bến lạ
Chồng Sao Hôm tất tả về đêm
Sao Mai Ngọc nữ vén rèm
Con trai Đòn gánh vai mềm cách xa
Nguyễn Gia Linh R
<bài viết được chỉnh sửa lúc 16.01.2009 23:55:20 bởi Viet duong nhan >
Mấy dòng Song Thất
Cùng bạn du xuân Mến tặng Anh Chị Nguyễn Trút Đỉnh Anh chị Lê Văn Khiết để kỷ niệm buổi viếng vườn hoa Claude Monet Trich trong Dan Xua
Một buổi sáng mùa xuân gió lạnh Mưa bay bay trong cảnh mơ buồn Mây giăng theo khắp nẻo đường Lòng tin, nỗi vấn niềm vương bạn hiền * Bao năm trước chung thuyền chung bến Ngày hôm nay góc biển chân trời Giữ tròn tình nghĩa không vơi Quyết cùng nhau viếng những nơi an bình * Phong cảnh đẹp hoa xinh sắc thắm Dòng nước trong lặng ngắm liểu buồn Mây tan mưa chẳng còn tuôn Gió se sẻ lạnh lòng vương tơ tằm * Trong khoảnh khắc trầm ngâm dĩ vãng Nhớ thương về những bạn xa xâm Ước mơ trở lại âm thầm Đuổi mây che ánh trăng rằm năm xưa * Hình bóng cũ dầu chưa thay đổi Mái tóc xanh đã vội phai màu Những mong sống lại năm nào Giữa vùng trời đất rạt rào thương yêu Nguyễn Gia Linh Trên chuyến xe lửa Paris-Bordeaux, ngày 15-04-2000
<bài viết được chỉnh sửa lúc 08.11.2008 21:58:04 bởi Nguyen Gia Linh >
Mấy dòng Song Thất Trốn học Trời trong sáng giữa mùa phượng đỏ
Trong lớp buồn bỗng nhớ đến em
Nhớ làn suối tóc dịu mềm
Nhớ đôi môi mọng, nhớ viền mi xanh
*
Nhớ Thủ Đức, cây lành gió mát
Vườn bưởi bông thơm ngát hương nồng
Rủ em trốn học đi rong
Hái hoa bắt dế trên đồng cỏ hoang
*
Hoa chưa thấy nghe vang tiếng gáy
Cùng lần mò theo dãy đất gồ
Bỗng đâu vắng lặng như tờ
Chỉ nghe tiếng gió lay bờ lau xa
*
Cùng lẳng lặng chan hòa tim đập
Mắt ngước nhìn dáng dấp người yêu
Thấy em đôi má mỹ miều
Anh ghen cùng nắng, tự kiêu ...một mình
*
Rồi cả hai thình lình nghe ‘chắc’
Tiếng thì thầm như nhắc ‘anh’ đây
‘Tưởng kêu dế mái sum vầy
Ngờ đâu có kẻ rình mầy biết không ?’
*
Anh cố moi theo vòng đất lở
Cố nhẹ tay vì sợ gảy chân
Bắt ra dế mái tần ngần
Quyết tìm dế trống moi lần vô trong
*
Rồi như thế chín không mới bắt
Dế ốc tiêu cứ ‘chắc chắc’ hoài
Bỏ trong chiếc hộp cầm tay
Sợ cha mẹ thấy bị rầy bị la
*
Lúc trở về ghé qua dì Bảy
Trước thăm dì sau hái bưởi ngon
Đem về để khỏi bị ‘đòn’
Vì chưng trốn học lại còn... đi chơi Nguyễn Gia Linh
Bordeaux, ngày 23-02-2000
<bài viết được chỉnh sửa lúc 16.01.2009 23:59:13 bởi Viet duong nhan >
Mấy dòng Song Thất Mùa Vu Lan Con sớm biết mồ côi từ nhỏ Suốt cuộc đời vẫn nhớ mẹ cha Hiếu ân chưa thể chan hòa Đành cam thương tiếc lệ nhòa đầy vơi Con vẫn lấy ân đời làm gốc Đem niềm thương gia tộc giữ gìn Sống sao cho trọn chữ tình Luyện rèn lẽ phải không vin bên nào Đời có lúc buồn đau không lối Con giữ sao có cội có nguồn Cho mình tránh cảnh mưa tuôn Cho người tránh cảnh gió luồn lạnh sang Đến ngày Lễ Vu Lan báo hiếu Con gởi lòng theo điệu mõ chuông Quyết đem lời dạy mẹ thương Cùng điều răng bảo cha thường nhắc cho Con sẽ sống ấm no tình cảm Không bao giờ lảnh đạm thờ ơ Với người con vẫn tôn thờ Với ai chặt dạ bên bờ thủy chung Con vẫn sợ lung tung thay đổi Chỉ ngại mình lẫm lỗi điều chi Đường đời từng bước con đi Chỉ mong thực hiện những gì mẹ khuyên Con chẳng biết tham tiền tham lợi Biết nguyện cầu xá tội vong nhân Con mong giữ vẹn tinh thần Đáp đền tình nghĩa hiếu ân chu toàn Nguyễn Gia Linh R
<bài viết được chỉnh sửa lúc 09.12.2008 05:03:48 bởi Viet duong nhan >
Mấy Dòng Song Thất Tổ ấm Anh cùng em về thăm thôn cũ Nắng dịu dàng quyến rủ đường quê Cành tre che bóng lối về Tin yêu vẫn đượm, hương thề còn vương * Nhìn ánh mắt Mẹ thương Mẹ mến Nỗi mừng vui không bến không bờ Tưởng rằng đã dứt đường tơ Nào hay Mẹ yếu vẫn chờ con yêu * Dâu của Mẹ không nhiều thay đổi Nhớ Mẹ hiền thấm gội sương khuya Vẫn mong tìm nẻo đi về Để nghe kể chuyện trăng thề ngày xưa * Lời Mẹ dạy vẫn chưa quên lảng ‘Dầu cuộc đời lắm nạn nhiều tai Giữ cho lòng thẳng dạ ngay Vẫn đem tình nghĩa tỏ bày cùng nhau’ * Thương Mẹ yếu lòng xao xuyến lạ Muốn kề bên tận dạ hiếu trung Những khi mưa gió lạnh lùng Chung trà ấm bụng, chăn mùng ấm thân * Giờ không thể nay lần mai lữa Quyết trở về sống tựa hiên tây Để nghe tiếng nhạc sum vầy Vang trong đồng nội, tưới đầy làng quê Nguyễn Gia Linh Bordeaux, ngày 18-02-2000
Mấy dòng Song Thất Tiễn người đi Tôi lặng lẽ trên đường dong ruỗi Lòng nghẹn ngào nhớ buổi sơ giao Ngày nay cách biệt phương nào Người đi năm ấy còn trao ân tình ! Ngồi nhớ lại chúng sinh cõi tạm Có bao người chẳng hám lợi danh Bao người thích mái nhà tranh Bao người vui sướng, phải đành ra đi ? Đời vạn nẻo lo gì thiên lý Suốt cuộc đời đâu chỉ một đêm Sống sao một giấc êm đềm Để cho tình chẳng ru mềm nhớ thương Đời muôn nẻo dọc đướng gió bụi Nẻo đi về buồn tủi chia tay Ra đi lòng có thở dài Mắt buồn ray rứt u hoài tiễn đưa ! Rồi một sớm sang mùa gió lạnh Nhớ thương người quấn mảnh vai gầy Giờ nầy người ở đâu đây Có nghe gió dậy chứa đầy hồn thu. ? Cánh chim mỏi, trời u gió nổi Đem hồn thơ tắm gội sương chan Trà thơm ngồi ngắm trăng tàn Buồn theo sóng cảm, lan tràn biển xa Nguyễn Gia Linh Bordeaux, 19-08-2008
Mấy dòng Song Thất Trống kèn Kèn vừa trổi, chồng lòn chồng cúi Trống đã vang, vợ trốn vợ chui Thương thay cho một số người Sống trong lén lút giữa thời tà d.. Nguyễn Gia Linh
Mấy Dòng Song Thất TIỄN ĐƯA (Họa bài VẪY TAY CHÀO của Lida) Tình đã hết gọi chào lần cuối Có còn gì tiếc nuối mộng mơ Người đi lặng lẽ ơ hờ Thì sao mình lại ngẩn ngơ tất lòng Có còn gì đợi mong hơn nữa Tìm làm chi đóm lửa người đi Thở than trong lúc chia ly Để mình thêm nặng rèm mi u sầu Mình đã trót gối đầu thệ ưóc Cố làm sao khỏi uớt khỏi phai Thưong người trong chốn trang đài Nên lòng đành phải kéo dài ngẩn ngơ Tiếc chi nữa tình thơ mấy thuở Nhớ càng nhiều càng trở trăn thêm Nụ hôn giọt ấm môi mềm Làm ray rứt khổ, tăng niềm sầu đau Nguyễn Gia Linh
Mấy Dòng Song Thất
NIỀM TIN GIỮ KÍN (Họa bài Nỗi lòng thầm kín của Lida) Anh muốn gởi nềm thương giấu kín Mà bao ngày lặng nín xót xa Tình xưa đã quá đậm dà Cùng nhau âu yếm thướt tha lối mòn Trăng vừa sáng vừa tròn tâm tưởng Đủ soi lòng cộng hưởng niềm vui Xóa tan những nỗi ngậm ngùi Cho lòng vương mãi ngọt bùi thấm sâu Giờ anh biết ngàn câu thương nhớ Sẽ làm quên nức nở sầu vơi Gởi em với bấy nhiêu lời Đừng xem những chuyện tơi bời khổ đau Em nên nhớ tình sâu vẹn giữ Một niềm tin chẳng lự chẳng e Trăm năm cùng một câu thề Trúc mai gắn bó trọn bề thủy chung Nguyễn Gia Linh
Mấy dòng song thất
Chia ly buồn Một chiều đi thu vàng sắc lá Gió lay buồn, lả tả bay xa Hình như trong lúc la đà Còn nghe vuớng víu tin nhà năm xưa Anh cố giữ chiều mưa năm ấy Bao thương yêu níu lại niềm tin Đeo trên vai lúc đăng trình Lúc nào cũng có bóng mình với ta Thế mà vẫn buồn sa nước mắt Lạnh mùa thu còn cắt thịt da Xót thương những kẻ không nhà Làm sao quên được thiết tha trong lòng Anh sợ lắm mùa đông tê tái Môi run run mấp máy điều chi Từ đây ôm khối tình si Trong tim mang nặng những gì đắm say Nguyễn Gia Linh
HIỂU NGHĨA TRẮNG ĐEN Mới ngày nào cùng nhau chung lối Sao bây giờ tránh vội lìa xa Còn đâu giây phút thiết tha Em không cảm thấy xót xa trong lòng ? Chiếc thuyền nan trời dông gió bão Vượt trùng dương hải đảo lánh thân ! Nhìn xem trên bến xa gần Có ai thương tưởng để lần bước đi ? Nghe sóng vỗ, xuân thì hồi tưởng Ngỡ chuyện đời vẫn hướng đi lên Biết đâu sấm chớp vang rền Giờ đem lối trải xóa tên nhau rồi Nếu đã biết cuộc đời tàn tạ Chạy đường trời sớm trả cho xong Không sao tránh được chuyện lòng Ở ăn phải đạo mới mong sống còn Chắc người hiểu keo sơn gắn bó Cùng thuộc lòng vàng đỏ trắng đen Sống sao chẳng chút ươn hèn Mới mong xứng đáng gọi tên con người Nguyễn Gia Linh
<bài viết được chỉnh sửa lúc 14.11.2008 20:18:05 bởi Nguyen Gia Linh >
Mấy Dòng Song Thất BÓNG IN XA DẦN (Hoạ bài Giọt Lòng Mặn Rơi của Lida) Tháng năm qua gặp nhiều cay đắng Đêm lặng buồn trĩu nặng không vơi Gió mưa chuyển động đang thời Tin yêu là chuyện cả đời ước mơ Anh không muốn hồn thơ rời rạc Để men tình tản mát buông trôi Hương xưa dù có rã rời Vẫn còn một chút tình người khó quên Anh tưởng thỏa lời nguyền kết tóc. Nào hay đâu lạnh ngắt hồn đau Đêm đêm mắt đẫm lệ sầu Để anh chôn chặt tình sâu theo tình Nào đâu muốn dầm mình mưa nắng Khi chuyện lòng đã trắng niềm tin Đớn đau giây phút lặng nhìn Để xem người cũ bóng in xa dần Nguyễn Gia Linh
Mấy dòng Song Thất Về thăm xứ Huế (Họa bài BẰNG LĂNG NGÀY CŨ của Mẫn Hồ) Ra xứ Huế thăm lăng tẩm cũ Hàng phượng xinh trổ nụ thân yêu Nhiều cô in bóng diễm kiều Như nàng cung nữ sớm chiều giúp vui Thương phận em ngậm ngùi tất dạ Đóa hoa xinh nhẹ tỏa hương thơm Một thời son trẻ mới ươm Đã rơi vào cảnh cuối đường tơ duyên Từ dạo thuở xuôi miền biển lạ Chưa bao giờ tình đã xa em Gởi từng giọt nhớ thâu đêm Thương người lìa xứ nào quên thiệp hồng Giờ đã trễ hết trông hết ngóng Nhớ về em trồng giống bằng lăng Cành hoa em vẫn thường hằng Cùng anh chung bóng ngắm dòng sông trôi Nguyễn Gia Linh
Mấy Dòng Song Thất
NHỚ HAY QUÊN ? Chuyện ngày xưa còn gì để nhớ Thở than trách móc nữa mà chi Lời nguyền năm cũ còn ghi Ai đem đốt hết những gì nhớ thương ? Tình ta đã chia đường từ thuở Xa nhau rồi nhắc nhở thêm đau Gió mưa giờ hết dạt dào Đã quen giớ lạnh sóng cào biển sâu Bao cay đắng làm nhầu mái tóc Chuyện qua rồi sỏi dốc anh lên Con đường xưa chẳng có tên Làm sao gợi được nỗi niềm nhạt phai Chắc không kẻ đêm dài hỏi gối Tại sao mình đã vội quên nhau Chuyện xưa như nước qua cầu Như mây bãng lãng đuổi sẫu đi mau Nguyễn Gia Linh
Thống kê hiện tại
Hiện đang có 0 thành viên và 4 bạn đọc.
Kiểu: