Muôn mảnh cuộc đời

Tác giả Bài
spiderkien

  • Số bài : 80
  • Điểm thưởng : 0
  • Từ: 13.04.2007
  • Trạng thái: offline
Muôn mảnh cuộc đời 02.04.2008 07:37:53 (permalink)
 Mỗi con người, mỗi số phận là một mảnh ghép làm nên bức tranh xã hội này. Tôi hi vọng sẽ tìm được càng nhiều mảnh ghép càng tốt qua những câu chuyện của mình. Ở đây sẽ đăng những truyện ngắn của tôi. Tôi cố gắng để những truyện của mình gần sát đời thực nhất. Hi vọng bạn đọc sẽ tìm thấy trong những truyện của tôi một chút gì đó có ích, chỉ cần là một điều nhỏ như hạt cát thì đó đã là thành công của tôi rồi.
Thân ái,
Tuỳ Phong
                                    
Tôi làm những điều mình muốn
Tôi làm những điều mình tin
Dù cho ai có nghĩ gì
Dù cho là sai hay đúng
Cuộc đời này chỉ hai chữ
"Tự do"
 
#1
    spiderkien

    • Số bài : 80
    • Điểm thưởng : 0
    • Từ: 13.04.2007
    • Trạng thái: offline
    RE: Muôn mảnh cuộc đời 02.04.2008 07:40:22 (permalink)
    Sân bóng
    -Tuỳ Phong-

      Quang là một hình mẫu công chức điển hình mà bạn có thể tìm thấy ở bất cứ cơ quan Nhà nước nào. Hơn ba mươi tuổi anh đã yên phận với vị trí của mình, tránh xa những chuyện thị phi, chia bè kéo cánh của những người khác. Đằng sau cặp kính cận, đôi mắt anh thờ ơ với mọi sự trên đời. Trên đường nếu gặp người bị ngã xe, anh sẽ giả vờ không nhìn thấy và đi tiếp như chẳng hề có gì xảy ra. Ở cơ quan cũng vậy, anh ưng thuận mọi chuyện mà sếp đề ra, miễn sao chuyện ấy không gây tổn hại cho anh. Sếp thường hỏi anh thế này:
    -         Thế nào Quang, cậu thấy ý kiến của mình thế nào?
     Và Quang sẽ trả lời thế này:
    -         À... ừm… Vâng, em thì không vấn đề gì.
    Anh hiền lành, được đồng nghiệp yêu mến và chẳng phải là hòn đá đứng cản đường thăng tiến của ai nên đường sự nghiệp của anh chẳng có gì gập ghềnh khúc khuỷu, nó cứ bằng phẳng như đường quốc lộ vậy. Mối quan tâm duy nhất của anh lúc này là gia đình, tổ ấm của anh, một người vợ đảm và một đứa con ngoan. Anh yêu thằng bé hết mực và tình yêu thương của anh cũng được đền đáp. Cu Duy tỏ ra là một đứa trẻ thông minh, nhanh nhẹn và luôn nghe lời cha mẹ. Phải cái là nó hơi nghịch ngợm nhưng tuổi nó đứa nào chả nghịch, nên dù thỉnh thoảng nó đá bóng làm rơi cái đồng hồ treo tường hay làm bể cái lọ hoa, Quang cũng chỉ khuyên bảo nhẹ nhàng mà không trách phạt nó. Anh thấy những trò nghịch ngợm của nó cũng làm cho căn nhà rộn ràng hơn, chỉ cần một ngày thiếu tiếng cười nói của nó là căn nhà hiu quạnh đi bao nhiêu, anh và vợ thì sống với nhau hơn chục năm rồi nên cũng chẳng có nhiều chuyện để nói với nhau. Và sau một ngày lên chơi nhà bác đứa bé quay về là tiếng cười nói của trẻ thơ lại thổi làn nắng mai từ những cánh đồng bát ngát miền thảo nguyên bao la vào ngôi nhà nhỏ. Có lẽ đối với Quang, cu Duy là mục đích sống của anh, tương lai của nó cũng là tương lai của anh. Một đứa bé thông minh, lanh lợi như nó chắc chắn sau này sẽ làm được những việc lớn lao mà anh chưa làm được. Anh ngắm khuôn mặt hồn nhiên của nó, tưởng tượng đến giây phút nó khoác trên mình bộ quần áo cử nhân cười rạng rỡ đứng trên bục nhận tấm bằng đại học, đến giây phút nó mặc bộ com-lê thắt ca-vát sang trọng nhận những tràng vỗ tay và những lời chúc tụng của các nhân viên trong ngày nó nhậm chức giám đốc, đến giây phút lễ cưới của nó với một người vợ xinh đẹp dịu hiền như mẹ nó, nghĩ đến đấy anh phải gỡ kính lau một giọt nước mắt ứa ra. Đứa bé thấy bố nó như thế ngạc nhiên hỏi:
    -         Bố Quang làm sao thế?
    -         À, có hạt bụi rơi vào mắt bố con ạ.
     Cu Duy rất thích chơi đá bóng. Nó dính với quả bóng ở bất cứ nơi nào, chơi bóng ở trường, chơi bóng trong ngõ, chơi bóng trong nhà, thậm chí chơi cả ở cầu thang khu tập thể nhà bác. Quang ủng hộ sở thích của con vì chơi thể thao là một điều rất đáng khuyến khích, vừa tốt cho sức khoẻ lại vừa tránh được những trò vô bổ khác, như thằng Việt Anh nhà bà Tuất hàng xóm nổi tiếng là hay lấy trộm tiền nhà nướng vào hàng điện tử. Nhà Quang nằm trong ngõ bé tí cứ chốc chốc lại có xe máy xe đạp đi qua nên anh hay đưa cu Duy lên nhà bác ở khu tập thể Giảng Võ chơi. Ở đó có một cái sân rất rộng, thanh niên và trẻ con chia thành nhiều sân để chơi bóng. Cứ nhìn thấy nụ cười toe toét trên khuôn mặt lấm lem đầy đất và mồ hôi của thằng bé mỗi khi đón nó sau một trận bóng là Quang lại thấy như có một nốt nhạc vui tươi vừa cất lên trong bản nhạc cuộc đời anh.
    -         Bố Quang, hôm nay con lại ghi được hai bàn đấy.
    -         Con của bố giỏi thật nhỉ.
    -         Trung bình mỗi trận con phải ghi được một bàn rưỡi cơ đấy.
    -         Thế cơ à? Thế thì giỏi gần bằng cầu thủ chuyên nghiệp nhỉ.
    -         Mai sau con cũng sẽ làm cầu thủ chuyên nghiệp đấy- thằng bé cười toe toét.
    -         Ừ, nhất định rồi.
     Anh nghĩ đó cũng chỉ là mơ ước viển vông của một đứa trẻ, cứ để cho nó mơ ước, rồi thời gian dần dần sẽ khiến nó thay đổi suy nghĩ. Anh muốn con mình sau này trở thành một giám đốc, một bộ trưởng, đại khái là một chức vụ khiến nó khi hội ngộ một người bạn cũ nhiều năm không gặp có thể tự hào giới thiệu về mình và khi người bạn ngạc nhiên về cái chức vụ ấy thì nó sẽ nói một câu khiêm tốn thế này: “Cái địa vị của tôi trông oai thế thôi mà cũng chả ăn thua gì đâu, phải như anh X(hay Y,Z gì đó) mới đáng nể…”. À nhưng bây giờ thì hãy cứ để nó ôm lấy ước mơ trở thành một cầu thủ bóng đá, cũng chẳng hại gì.
      Duy mới học lớp ba mà đã có thể chơi bóng ngang ngửa với một nam sinh lớp mười bởi nó nhanh nhẹn và có một đôi chân khéo léo. Bởi thế chẳng có gì ngạc nhiên khi Duy được nhận vào đội tuyển trường đá cùng toàn các anh lớp năm. Thằng bé háo hức lắm làm Quang cũng vui lây. Cứ mỗi hôm nó đá anh lại đèo Duy lên sân Quán Thánh, đứng xem từ đầu đến cuối, mừng rỡ khi thấy nụ cười rạng ngời của chiến thắng nở trên môi thằng bé.
    -         Bố có thấy quả con ghi bàn không.
    -         Có. Giỏi lắm. Uống nước đi này. Hôm nay bố sẽ thưởng con một chầu kem.
    -         Dzê. Hoan hô bố Quang.
     Nhưng cứ thêm một lần đứa bé nở nụ cười chiến thắng, Quang không ngờ nó đang bước gần hơn tới nỗi đau khổ lớn đầu tiên trong đời. Anh cứ nghĩ đó chỉ là một trò chơi như bao trò chơi khác nhưng đối với đứa trẻ, điều đó gắn với một ước mơ, thứ cả đời sẽ đeo lấy bạn, thứ khiến bạn phải rơi nước mắt khi đạt được và cũng rơi nước mắt khi phải từ bỏ để chạy theo thực tế phũ phàng. Đội bóng trường Duy giành chức vô địch thành phố và cu Duy được gọi vào đội tuyển bóng đá học sinh Hà Nội tham dự Hội khoẻ Phù Đổng ở Đồng Tháp vào năm sau, và người ta còn hứa sẽ cho nó vào tuyển nhi đồng Hà Nội tập ở Sóc Sơn. Nhưng khi nó khoe với bố mẹ cái tin đấy thì mẹ nó gạt phắt:
    -         Không, con phải tập trung vào học. Không có bóng banh gì cả.
     Thằng bé nài nỉ mãi nhưng không làm lay chuyển được ý chí của người mẹ. Người phụ nữ bình thường chẳng tiếc con cái gì nhưng hôm nay bỗng trở nên sắt đá lạ thường. Cu Duy ngạc nhiên vô cùng, cứ ngỡ mẹ sẽ vui mừng chia vui với nó. Nó chỉ quen với ánh mắt dịu hiền của mẹ nhìn nó chứ chưa bao giờ thấy ánh mắt đanh lại như thế trên khuôn mặt mẹ. Nó lại nhìn bố với ánh mắt van xin nhưng bố nó cũng quay đi tránh ánh mắt của nó. Cả ngày hôm sau thằng bé thẫn thờ chẳng còn sức sống như mọi ngày, nó chẳng chịu ăn uống gì, sáng tỉnh dậy cái gối ướt đầm nước mắt của nó.
    Quang xót con bèn rụt rè nói với vợ:
    -         Hay mình cứ cho nó đi đá bóng…
    -         Em bảo không là không. Mình chiều quá nó sẽ hư đấy. Nó phải biết việc nào là việc chính, không phải cái gì muốn cũng được.
     Anh chỉ biết thở dài. Anh hiểu chị thương con cũng chẳng kém gì anh và chị chỉ muốn tốt cho con mà thôi. Bóng đá chỉ nên là một trò chơi chứ không thể là cái nghiệp cho một đứa trẻ con nhà lành. Vào cái giới toàn những thành phần phức tạp ấy Duy sẽ dễ dàng bị lôi kéo vào những tệ nạn xã hội, vả lại nó sẽ sống thế nào với đồng lương cầu thủ còm cõi ăn còn chẳng đủ, rồi sau này khi ba mươi tuổi chia tay với nghề nó sẽ chẳng tìm được một chỗ làm tử tế, rồi đến năm mươi tuổi nó sẽ hối hận với con đường mình đã chọn, sẽ nhìn những người bạn cũ thành đạt với cõi lòng cay đắng, nhục nhã, nó sẽ trách cha mẹ đã chẳng can ngăn mình từ đầu. Vậy là dù không muốn nhưng điều tốt nhất Quang có thể làm cho con bây giờ là giày xéo cái mầm cây ước mơ mới nhú của thằng bé, thà để nó đau khổ từ sớm còn hơn là để đến sau này khi đã quá muộn. Nghĩ tròn vẹn như thế nên Quang thuận theo ý vợ. Đúng như bố mẹ nó dự đoán, thời gian là liều thuốc chữa lành vết thương của thằng bé. Chỉ ba ngày sau, nó đã lại nghịch ngợm như mọi ngày, dù kể từ đó về sau nó không còn chia sẻ với bố mẹ mọi niềm vui nỗi buồn nữa. Nó đã bắt đầu giữ trong lòng những tâm sự riêng của mình.
      Quả bóng lại cuốn nó vào những niềm vui bất tận, những trận đấu làm nó nguôi ngoai nỗi buồn không được dự Hội Khoẻ. Nhưng rồi một ngày, những nụ cười toe toét trên môi nó vụt tắt. Người ta phá cái sân bóng của nó để xây trường thể thao 10-10. Hỡi ôi, điều đó có nghĩa là trong vài ba năm tới sẽ chẳng có sân bóng nào trên mảnh đất ấy, và nếu cái trường thể thao ấy không bị chậm tiến độ năm mười năm như hàng ngàn công trình xây dựng khác thì trời biết được có đến lượt nó được sử dụng cái sân đá bóng của trường thể thao không. Trái tim thằng bé lại một lần nữa chảy máu. Quang ôm lấy thằng bé dỗ dành. Anh đưa nó lên Tràng Tiền ăn kem, rồi hai bố con cùng nhau đi dạo quanh hồ. Anh mua cho nó một con tò he Tôn Ngộ Không. Những thứ ấy khiến thằng bé tạm quên đi nỗi buồn, nó lại cười nói rộn ràng. Nhưng có trời mới biết, vết thương trong lòng nó đã mưng mủ đến mức nào…
      Dù sao thì người lớn cũng chẳng ngăn được cu Duy gắn bó với trái bóng. Ở đằng sau khu tập thể nhà bác nó ở Giảng Võ có một khu sân chơi trẻ em, dù lát xi măng và bị chia hẹp bởi những hàng cây, bị lấn chiếm bởi những hàng quán nhưng bọn trẻ vẫn kiếm được một mảnh nho nhỏ để đá gôn tôm. Quang lại được thấy nụ cười toe toét trên khuôn mặt lấm lem của cu Duy, anh cũng thấy nhẹ lòng. Nhưng rồi một ngày đến đón con, thay cho nụ cười rạng rỡ, anh thấy mắt nó đỏ hoe, tiếng nói nghẹn lại trong cổ họng. Trên tay nó là  quả bóng bị băm vằm, giờ chỉ còn là một thứ hình thù bèo nhèo ẽo uột. Lắng nghe những lời nói rời rạc, bị chen ngang bởi những tiếng nấc nghẹn ngào của thằng bé, anh mới hiểu được câu chuyện. Thì ra một đứa trong đám trẻ con đá quả bóng trúng vào hàng phở gần đấy, cái quán đã chiếm một phần không nhỏ diện tích của cái nơi đáng lẽ phải dành cho bọn trẻ. Cu Duy đến xin quả bóng thì bà hàng phở cáu tiết xả cho nó một trận rồi lấy con dao phay băm vằm quả bóng đã làm vỡ mấy cái bát của bà.
    -         Cho mày chết! Cho mày chết! Xem lần sau còn phá hàng của bà được không- những tiếng nói ấy cứ ám ảnh mãi trong đầu thằng bé.  
     Quang giận tím mặt. Anh đi tìm ngay bà hàng phở để hỏi cho ra nhẽ. Cái tính xuề xoà, ngại va chạm của anh bỗng đâu bay biến. Cái con người khúm na khúm núm mọi khi vụt biến thành một người cha mạnh mẽ, dù trước mặt anh là bà hàng phở to béo vạm vỡ, mặt núc đầy bởi những tảng mỡ như một con chó ngao hung tợn.
    -         Sao bà dám phá hỏng bóng con tôi?
    -         A, thằng con mất dạy đấy là của ông à. Nó làm vỡ bát của tôi thì tôi băm nát bóng của nó. Làm sao?
    -         Bà chiếm sân chơi của chúng nó mà còn mắng con tôi được à?
    -         Tôi bán hàng ở đấy từ đời nào rồi, có làm sao đâu, tự dưng thằng con ông ở đâu đến phá hàng của tôi.
    -         Trẻ con nó cần chỗ chơi. Bà là người lớn đi cướp đất của trẻ con mà không biết xấu hổ à?
    -         Siii… Trẻ con nhà ông cần được chơi nhưng trẻ con nhà tôi cũng cần được ăn. Cả nhà tôi chỉ trông vào hàng phở này đấy.
     Biết là đôi co với con mụ này chỉ tổ phí lời, Quang quay đi không ngớt lầm bầm chửi rủa. Anh nhẹ nhàng bảo con:
    -         Bố sẽ mua cho con quả bóng mới nhé.
    -         Vâng.
     Thằng bé đã khô lệ.
    -         Thôi con lên xe đi.
    -         Bố Quang ơi.
    -         Gì hả con?
    -         Con muốn chôn quả bóng?
     Anh nghĩ một giây rồi bảo con:
    -         Bố sẽ đưa con đi chôn bóng nhé.
     Hai bố con ra bãi sông Hồng. Quang giúp bé Duy đắp một gò đất làm mộ cho trái bóng rồi cắm ba nén hương. Nhìn thằng bé chắp tay lầm rầm khấn vái, một giọt nước mắt của Quang ứa ra. Anh như muốn hét lên với dòng sông: 
    -         Tại sao không để cho thằng bé có một sân bóng?
     
     Mấy tháng sau, Duy lại tìm được một sân bóng mới thay cho cái ngõ bé tẹo nhà nó chỉ đá được một mình. Đó là một bãi đất rộng người ta trải sẵn cát để chuẩn bị xây nhà trong vài năm tới. Sân bóng như một sân bóng đá bãi biển, cát nhấp nhô và mỗi bước chạy chân đều ngập trong cát. Chiều nào nó cũng chạy ra chơi bóng ở đó. Niềm đam mê cứ cuốn thằng bé vào những vòng xoáy bi kịch. Một hôm nó ôm trái bóng về nhà mặt trắng bệch vì sợ hãi. Mẹ nó gặng hỏi mãi nó mới nói là dẫm phải mảnh xi lanh trong sân bóng. Lúc này thì đến lượt hai vợ chồng Quang tím mặt.
    -         Con sẽ bị Siđa phải không?
    -         Không đâu. Con sẽ không bị siđa đâu- Quang run run trả lời, trong lòng tràn ngập nỗi sợ hãi, lởn vởn trong đầu anh ý nghĩ Duy bị nhiễm căn bệnh chết người.
     Nhưng vợ anh thì rú lên như mất trí:
    -         Ôi giời ơi con với cái. Bóng với bánh. Từ nay thì chừa nhé. Ôi giời ơi có khổ thân tôi chưa.
     Cả nhà anh dắt díu nhau vào Xanh-pôn làm xét nghiệm máu cho thằng bé. Trong khoảng thời gian ba tuần chờ kết quả, hai vợ chồng lòng như lửa đốt. Anh thì đốt thuốc lá như một cái bếp lò đốt than còn chị thì đi khắp các chùa lễ bái cầu an cho đứa con độc nhất. Có lẽ trời phật thương xót cho gia đình anh ăn ở hiền lành mà mẫu xét nghiệm của Duy cho kết quả âm tính với virus HIV sau cả ba lần thử. Nhưng từ đó Duy bị mẹ cấm đá bóng. Cậu bé ngoan không hề phản đối, nó biết là nó đã khiến bố mẹ nó lo lắng biết nhường nào. Kể từ đó, Duy không còn là chú bé nhanh nhẹn yêu đời mà trở nên sống khép mình, hay trầm tư, suy nghĩ.
      Hơn một năm sau, vào một ngày đẹp trời, Duy thấy trong lòng sảng khoái kì lạ, và niềm đam mê trái bóng lại mời gọi cậu bé. Cậu bèn bất chấp lệnh cấm, chạy tót ra sân bóng bãi biển với bọn trẻ con. Duy sung sướng vì lại được chuyền bóng, sút bóng và lại có được niềm vui khi ghi bàn. Cậu không ngờ trong cái ngày đẹp trời ấy lại có một nỗi bất hạnh khủng khiếp đến với mình. Khi trái bóng bị đá bay ra đường lớn, Duy chạy theo nhặt và bị một chiếc xe máy tông vào. Duy ngất đi và khi tỉnh dậy thì cái chân phải của cậu không bao giờ còn cử động được nữa. Cái chân phải sở hữu một khả năng tuyệt vời với trái bóng đã biến thành một khúc gỗ vô dụng. Nhưng Duy không khóc nữa. Những nỗi đau đớn trước đây đã làm cạn khô đôi mắt của cậu bé lớp năm. Người khóc nhiều nhất là mẹ Duy. Chị đau như đứt từng khúc ruột. Chẳng có một câu oán trách thằng bé không nghe lời mẹ, chị chỉ ôm lấy khuôn mặt thờ ơ của con mà khóc. Trong đầu Quang lại lởn vởn một tiếng hét xé toang bầu trời:
    -         Tại sao không để cho thằng bé có một sân bóng?
     
     Từ khi ấy, Quang quyết định hành động. Anh phải làm gì đó để tặng cho Duy một sân bóng. Con người thờ ơ, ba phải ngày trước giờ đã biến mất hoàn toàn. Trong Quang giờ đây là một ngọn lửa cháy bỏng thôi thúc anh đạt được cái mục tiêu mà anh đặt ra. Nhưng làm sao để có một sân bóng trong thời điểm tấc đất tấc vàng này? Anh suy nghĩ và bắt đầu đặt bút viết đơn gửi lên Hội đồng nhân dân thành phố. Chẳng thấy hồi đáp, anh lại gửi đơn đi khắp nơi, từ phường, đến Quận rồi cả Hội kiến trúc sư Việt Nam nhưng có lẽ những lá đơn thống thiết của anh đã bị vứt vào sọt rác ngay từ ban đầu. Nếu họ chịu đọc những lời cầu xin của người cha bất hạnh thì chắc chắn sẽ có một sân bóng gần nhà anh mọc lên, thay cho bãi đất hoang của một xí nghiệp nhà nước hay một trường trung cấp công nghiệp dột nát chả ma nào học gần đó.   
      Sự im lặng của những nhà chức trách không làm Quang nản chí. Anh bắt đầu tham gia vào tổ dân phố và nhanh chóng được giữ chức tổ trưởng. Tiếng nói của anh đã bắt đầu có trọng lượng hơn. Anh cố thuyết phục mọi người về sự cần thiết phải có một sân bóng.
     
    Mười hai năm sau...
     
     Cuối cùng cái ngày ấy đã đến, cái ngày Quang tặng được cho cu Duy một sân bóng. Cô thiếu nữ trong tà áo dài duyên dáng bê cái khay đựng chiếc kéo vàng đưa đến trước mặt Quang. Anh cầm lấy chiếc kéo cắt tấm băng khánh thành sân bóng mới. Hàng loạt ánh đèn flash loé lên. Phóng viên của các đài truyền hình lớn nhỏ đều đưa tin về lễ khánh thành tổ hợp sân bóng có một không hai này, tổ hợp sân bóng gồm mười sáu sân miễn phí cho trẻ em dưới mười sáu tuổi.
     Sau buổi lễ hàng loạt chiếc micro chĩa về phía Quang hỏi. Anh đáp gọn lỏn:
    -         Trẻ em cần phải có sân bóng.
     Đôi mắt anh lấp lánh ánh tự hào. Giờ đây anh là phó chủ tịch hội đồng nhân dân thành phố, có thể ngẩng mặt với thiên hạ. Và hơn hết anh đã thực hiện được lời hứa với đứa con của anh. Anh đến chỗ người vợ, ôm ghì lấy chị. Anh gỡ cặp kính ra nhét vào túi. Rồi anh khóc… khóc nấc lên… khóc như đứa con anh đêm nào đã khóc cho ước mơ tan vỡ. Chị vỗ vai anh an ủi:
    -         Con nó ở trên thiên đường chắc sẽ vui lắm anh ạ.
    -         Con ơi…Duy ơi…
     Anh rên rỉ. Khuôn mặt lấm lem với nụ cười toe toét hiện rõ mồn một trong tâm trí anh. Những kỉ niệm về đứa con đã mất lại ùa về. Ngày Duy bị tai nạn câu đầu tiên nó nói với bố là:
    -         Con sẽ không thể chơi bóng nữa phải không bố?
    -         Không, con sẽ khỏi. Nhất định con sẽ lại chơi bóng. Bố sẽ không cấm con chơi bóng nữa- anh cười tin tưởng.
     Nhưng đó chỉ là lời nói dối. Cái chân phải của Duy mãi mãi không khỏi. Duy chìm trong u uất, chán nản. Cậu bé sống được thêm sáu năm thì mất. Trước khi lìa đời, Duy nói với bố:
    -         Con muốn mọi đứa trẻ đều được chơi bóng bố ạ.
     Đó là lời nói cuối cùng của cậu, mong ước cuối cùng của cậu. Cậu ra đi với khuôn mặt thanh thản. Câu chuyện cảm động của Duy đã khiến Quang thuyết phục được một nhà hảo tâm tài trợ tiền xây sân bóng này, sân bóng mang tên cậu bé đã gắn cả cuộc đời ngắn ngủi của mình với trái bóng tròn…
     Cái chết của cậu đã gieo mầm sống cho ước mơ của hàng ngàn trẻ em khác…



    Hết
    <bài viết được chỉnh sửa lúc 02.04.2008 07:43:03 bởi spiderkien >
    Tôi làm những điều mình muốn
    Tôi làm những điều mình tin
    Dù cho ai có nghĩ gì
    Dù cho là sai hay đúng
    Cuộc đời này chỉ hai chữ
    "Tự do"
     
    #2
      spiderkien

      • Số bài : 80
      • Điểm thưởng : 0
      • Từ: 13.04.2007
      • Trạng thái: offline
      RE: Muôn mảnh cuộc đời 05.04.2008 17:40:16 (permalink)
      Sân đình và hàng net
      -Tuỳ Phong-



      Tôi bước chân ra khỏi cửa. Tôi muốn đi dạo một vòng để hưởng khí trời. Tôi đã ngủ một mạch từ đêm qua cho đến bốn giờ chiều nay, hậu quả của một chuyến bay dài và việc chưa quen múi giờ. Cứ mỗi bước chân trên mảnh đất quê hương lại khiến lòng tôi xao xuyến lạ lùng. Buồn cười nhỉ! Hồi trước thì chẳng cảm thấy gì đâu, thậm chí tôi còn nôn nóng muốn được xa cái mảnh đất đầy bất cập này, vậy mà khi thật sự xa nó mới thấy ý nghĩa của hai chữ “quê hương”. Chỉ một tiếng lá rơi cũng làm tôi nghĩ thế này: “À! Tiếng lá Việt Nam rơi cũng thật đặc biệt nhỉ, chẳng có nơi nào như thế đâu”. Tôi lấy chiếc xe đạp của thằng Ti em tôi dạo một vòng phố phường Hà Nội. Tôi không ngờ chỉ nửa tiếng đạp xe thôi mà mình đã khám phá được bao nhiêu điều thú vị. Tôi đã đi khắp châu Âu nhưng luôn thấy thiếu một cái gì đó, thực tế là tôi không ý thức được cái thiếu sót ấy nhưng ngày qua ngày trong mơ hồ tôi biết có một điều gì đó không trọn vẹn. Thì đây, đến hôm nay tôi đã khám phá ra điều đó. Đó là cảm giác đi trên đường phố Việt Nam. Những con đường ở châu Âu quá bằng phẳng, không được gập ghềnh chông gai như ở Việt Nam, chỉ cần một giây lơ đễnh bạn có thể vấp ngay một ổ gà hay đụng ngay một người băng qua đường sai chỗ. Phóng xe trên phố phường Hà Nội thú vị như thế đấy. Nó khác hẳn việc ngồi gà gật trên những chuyến tàu điện ngầm êm ru tẻ ngắt. Không, tôi thích thật lòng đấy, không phải nói mỉa đâu. Trước đây tôi chán nản bao nhiêu với những con đường đào lên lấp xuống ấy thì giờ đây tôi hào hứng với chúng bấy nhiêu. Một điều ngộ nghĩnh khác là bây giờ ai cũng đội mũ bảo hiểm. Hồi chưa xuất ngoại nếu người ta tuyên truyền đội mũ bảo hiểm thì tôi sẽ gật gù ủng hộ lắm vì như thế mới là văn minh tiến bộ bởi bên Tây ai đi mô tô cũng đội hết mà. Ấy thế mà bây giờ tôi thấy nó kì kì sao ấy. Người Tây toàn đi xe môtô phân khối lớn, phóng như bay trên những con đường rộng rãi còn bên mình đi mua tờ báo năm mươi mét với vận tốc hai mươi cây số giờ cũng phải đội mũ lên, rồi đi đâu cũng kè kè cái mũ. Tôi hơi nuối tiếc cho cái Hà Nội ngày xưa, tiếc cho những mái tóc mơ mộng không còn được tung bay trong gió…
      Có đi nhiều người ta mới trở nên rộng lượng hơn, mới dễ chấp nhận những cái khác biệt. Tôi đã từng thấy những cô “công nhân tình dục” già hoắc xấu xí uốn éo mơi khách sau những tấm cửa kính ở khu phố đèn đỏ của Hà Lan, đã biết bài học qua đường nhìn bên trái trước không thể áp dụng được ở Anh, đã thử một ngày sống theo qui tắc ăn chay Ramadan của người Hồi giáo, đã được chiêm ngưỡng bộ mặt thật xù xì của băng tuyết xứ lạnh. So với những điều kì lạ tôi đã từng được thấy thì những thứ lạ kì ở Hà Nội thật chẳng có gì đáng xấu hổ như tôi từng nghĩ. Này nhé, ở London hai năm trời tôi mới biết cái sân vận động Stamford Bridge của câu lạc bộ bóng đá nổi tiếng Chelsea bên ngoài trông xấu hơn sân Hàng Đẫy, còn cung điện Buckingham thì không thể nào bì kịp với Phủ chủ tịch.
      Vừa đạp xe tôi vừa tiếp tục suy nghĩ. Quả thật tới London là một quyết định đúng đắn nhất trong đời tôi. Có thế tôi mới được ngắm, được sờ, được ngửi hương vị của những địa danh đã đi vào huyền thoại. Tôi không quên được cái cảm giác lần đầu đứng trước tháp đồng hồ Big Ben sừng sững, những kết cấu cơ học của nó dưới bàn tay kiến tạo của người Thuỵ Sĩ chính xác chẳng kém gì một chiếc đồng hồ điện tử. Tháp đồng hồ gắn liền với toà nhà quốc hội Anh cổ kính nằm bên bở sông Thames hiền hoà. Tôi không quên được lần ngồi trên vòng quay khổng lồ London Eye để cả London chỉ còn thu gọn trong tầm mắt. Tôi nhớ cuộc gặp gỡ thú vị với vị thám tử Sherlock Holmes trứ danh bằng tượng trên phố Baker, nhớ cảm giác phấn khích khi đứng dưới mái vòm tráng lệ của viện bảo tàng Anh và cơn rùng mình không biết do khiếp sợ hay mê mẩn trước một xác ướp Ai Cập thứ thiệt ở đó. Tôi thích tản bộ trên cây cầu nổi tiếng London Bridge hoà mình vào dòng người đa sắc tộc trên cây cầu, hay chỉ đơn giản ngồi một mình trên bãi cỏ St James Park, công viên thánh James, ngắm những chú thiên nga lông trắng muốt chậm rãi lướt trên mặt nước và những cánh chim đập chỉ cách mặt hồ vài thước.
      Bỗng nhiên tôi sững lại. Trước mặt tôi là đình làng. Đập vào mắt tôi là hai cây cột đình oai nghiêm trên đỉnh tạc hình bông sen chúm nụ. Hai cây cột đình mang thứ màu trắng xỉn của thời gian như hai người lính gác cần mẫn hàng trăm năm chẳng hề ngơi nghỉ. Trên hai cây cột khắc những dòng chữ Hán mà tôi đoán là hai câu của một vế đối. Bước qua cổng đình, tôi như bước qua thực tại để trở về quá khứ. Sân đình gắn với những kỉ niệm thuở ấu thơ của tôi. Hồi ấy hai nơi tôi thích nhất là sân đình và ao làng. Ao làng gắn với những chiều đi theo xem các anh lớn câu cá. Những chiếc cần câu chỉ làm từ cành cây và sợi chỉ vậy mà những chú cá nhỏ cứ thi nhau chui vào xô khiến tôi thích thú vô cùng. Cái ao giờ đã bị lấp để xây nhà, chỉ còn sân đình. Ngày bé sân đình đối với tôi là một cái gì đó lớn lao lắm, tưởng như nó là nơi to nhất quả đất rồi. Vậy mà bây giờ khi bước vào tôi ngỡ ngàng sao nó quá nhỏ. Phải chăng người ta đã thu hẹp cái sân đình này lại? Phải mất vài giây tôi mới nghĩ ra là sân đình vẫn vậy, chỉ có điều tôi đã to ra mà thôi. Đúng rồi, tôi đã lớn mất rồi, đã đi khắp thế giới, đã được chứng kiến cái kì vĩ của Thiên An Môn cũng như cái tráng lệ của Khải Hoàn Môn. Vậy mà trong kí ức của tôi, sân đình vẫn là to nhất quả đất. Tôi nhớ những người bạn thời thơ ấu: thằng Hiếu “pêđê”, thằng Tài, thằng Hưng, thằng Đời. Lũ nhóc chúng tôi chiều chiều ra chơi ném lon. Tôi là đứa lành nhất trong cái hội tinh ranh quỉ quyệt ấy nên suốt ngày bị hầm. Nhiều lúc ấm ức vì bị bọn nó chơi ăn gian tôi nước mắt rơm rớm giận dỗi quay về thề không bao giờ chơi nữa. Ấy vậy mà chỉ chiều hôm sau tôi lại lon ton vác đôi dép tổ ong của mình ra thi ném lon. Buổi tối lũ trẻ trong làng lại tụ tập ở sân đình lập hội chơi trốn tìm. Có một lần tôi trốn vào một lùm cây là ổ của một bầy kiến lửa hung tợn, tôi bị đốt đau quá khóc ré lên chạy về nhà vứt cả dép ở lại. Ôi tuổi thơ, sẽ chẳng còn quay trở lại được nữa!
      Bây giờ tôi mới chợt nhận ra là sân đình vắng bóng trẻ con. Bọn chúng đi đâu hết rồi nhỉ? Tôi chẳng phải chờ đợi lâu để tìm ra câu trả lời. Từ một quán net gần đó vọng ra tiếng của trò Counter strike: “Fire in the hole!!!”
      Rồi sau đó là tiếng một đứa trẻ con:
      - Con mẹ mày. Biết tài ông chưa. Buôn cho quả lựu chết nhăn răng.

      Hết
      Tôi làm những điều mình muốn
      Tôi làm những điều mình tin
      Dù cho ai có nghĩ gì
      Dù cho là sai hay đúng
      Cuộc đời này chỉ hai chữ
      "Tự do"
       
      #3
        spiderkien

        • Số bài : 80
        • Điểm thưởng : 0
        • Từ: 13.04.2007
        • Trạng thái: offline
        RE: Muôn mảnh cuộc đời 07.04.2008 14:33:03 (permalink)
        Đi tìm một tình yêu
        -Tuỳ Phong-
         

        - Yêu dù là xa ở nơi đâu anh xin được yêu... Xa dù thật xa nếu đôi ta yêu nhau thật sâu…
        - Thôi đi mày. Yêu gần còn chưa được lại còn đòi yêu xa.
        Các bạn có hiểu cảm giác của tôi lúc này không, cái cảm giác của người nghệ sĩ đang phiêu diêu trên chín tầng mây cùng nghệ thuật của mình bị kéo xuống mặt đất một cách phũ phàng. Khí hồ mùa thu se sẽ lạnh, mặt nước khe khẽ nhấp nhô, mặt trăng e thẹn nép mình sau tấm lụa mây mỏng mảnh. Khung cảnh nơi quán café ven hồ khiến tôi bật lên khúc ca say đắm. Vậy mà thằng Đức đã cắt ngang mạch cảm hứng dào dạt của tôi như thế đấy. Nếu nó không phải thằng bạn tốt nhất trên đời này thì tôi đã cho nó một đấm rồi. Ngoài lí do về nghệ thuật ra thì điều khiến tôi ấm ức là nó dường như đang nói đểu tôi. Hai mươi lăm tuổi, mặt mũi coi được, nghề ngỗng ổn định, thế mà tôi vẫn chưa từng biết mùi vị tình yêu mặn ngọt ra sao. Cuộc sống có công bằng không nhỉ? Tại sao có kẻ dăm bảy mối tình, yêu nhiều đến phát ngán còn tôi đến tuổi này rồi vẫn chưa có một mảnh tình. Phải chăng trái tim tôi không phải mảnh đất lành để những hạt giống tình yêu nảy mầm. Không, tôi không phải người khô khan. Tôi thích hát những bài tình ca, thích đọc những truyện viết về tình yêu, thích xem những bộ phim tình cảm, tôi cũng muốn được yêu. Nhưng yêu ai? Tôi đã gặp nhiều cô gái, cũng thấy có cảm tình với vài người nhưng chưa đến mức để tôi đêm ngày nhung nhớ, sinh bệnh tương tư, để tôi phải lao vào chinh phục. Thực ra có một người con gái đã tiến gần đến cánh cửa vào trái tim tôi hơn bất kì ai khác. Tôi và Hạnh, tên cô ấy, nói chuyện rất hợp. Có một đợt chúng tôi gửi những tin nhắn cho nhau liên tục. Tôi đã một lần nhắn tin nói rằng tôi nhớ cô ấy. Nhưng tất cả chỉ có thế. Câu chuyện về Hạnh và tôi có một khúc ngoặt quan trọng khi một hôm Đức rủ tôi đi café. Hôm đó nó ngồi cả buổi đăm chiêu để tôi gần như độc thoại.
        - Hôm nay mày làm sao thế?- tôi hỏi nó.
        - Ừm. Mày không giận tao chứ.
        - Sao phải giận mày.
        - Tao với Hạnh thành một đôi rồi.
        - Thế thì liên quan gì đến tao?- tôi tỏ ra hờ hững.
        - Tao tưởng mày thích Hạnh?
        - Đâu. Chỉ là bạn bình thường thôi.
        - Thế mà tao cứ tưởng?- mặt nó đang ủ rũ bỗng trở nên tươi tỉnh lạ thường.
        - Đồ dở hơi. Một đứa con gái làm sao có thể khiến tao giận mày được- tôi nhếch mép nở nụ cười hạ thấp giá trị của một nửa thế giới mang giới tính bà Ê va.
        Thật vậy. Làm sao tôi có thể giận được nó, thằng bạn tốt nhất trên đời. Tôi chỉ buồn vì vẫn chưa được yêu mà thôi, thêm nữa tôi sẽ đối mặt với cái cảnh thằng bạn thân và người mình từng yêu thương tíu tít bên nhau. Nhưng hoá ra đối mặt với chuyện đó dễ dàng hơn tôi nghĩ, tôi chẳng chút nào sinh lòng ghen tị với Đức cũng như niềm tiếc nuối không có được Hạnh. Hoá ra là tôi chưa bao giờ yêu Hạnh cả, chỉ là ngộ nhận mà thôi.
        - Yêu xa- tôi lim dim- mày có tin tình yêu cách nửa vòng trái đất không?
        - Có chứ- Đức cười hà hà- Mày không xem Euro trip à.
        Tất nhiên không có chút nghiêm túc nào trong câu trả lời của nó nhưng tôi còn mải nghĩ đến Euro trip. Bộ phim kể về một chuyến phiêu lưu châu Âu của anh chàng người Mỹ đi tìm cô gái người Đức anh quen trên mạng. Trải qua bao gian nan cuối cùng anh cũng gặp được cô và hai người yêu nhau. Một kết thúc thật đẹp. Nó chắp thêm đôi cánh cho hi vọng của tôi, hi vọng về mối tình nửa vòng trái đất với một cô gái trên mạng. Tôi ở Việt Nam còn em ở Pháp. Một cô sinh viên người Việt một thân một mình du học nơi xứ người, riêng điều đó đã làm xôn xao trong lòng tôi một niềm cảm phục, một nỗi trìu mến. Một điều nữa khiến tôi thấy mến em là cái mảnh đất mà em đã chọn. Nước Pháp lãng mạn và quí phái chứ không thực dụng như nước Anh hay nước Mỹ. Nghĩ đến nước Pháp tôi không khỏi nghĩ đến tháp Effeil kiêu sa khoe mình trong ánh sáng của Paris hoa lệ, khải hoàn môn uy nghi lặng ngắm mười hai đại lộ chạy mãi cho đến tận chân trời. Ôi, Paris! Hình ảnh tiếp theo hiện lên trong đầu tôi là một chàng trai đầu cạo ngắn, râu ria nhẵn nhụi ăn mặc khoẻ khoắn mà gợi cảm, ngồi nhâm nhi li café ở một quán café vỉa hè sang trọng. Chợt ánh mắt xanh dương của anh bắt gặp người con gái mảnh dẻ với đôi chân dài như nỗi nhớ nhung. Cô ôm trong tay những chiếc bánh mì dài, sải bước nhịp nhàng cho đến khi đôi chân loạn nhịp vì ánh mắt xanh của anh. Và thế là một câu chuyện tình Paris bắt đầu…

        love_me_tender: Em ở Paris à
        Candy : Không. Em không ở Paris

        Em không ở Paris mà ở một thành phố nhỏ bên bờ sông Seine hiền hoà, một thành phố còn vương vấn những kiến trúc Gothic cổ kính trên nhà thờ Đức Bà hay trên những toà nhà xưa cũ, một thành phố không mấy vồn vã trên vùng đất Normandy lịch sử. Em kể với tôi như thế. Dù là nước Pháp hoa lệ hay nước Pháp cổ kính vẫn làm tôi mê đắm. Ăn thức ăn Pháp, hít thở không khí Pháp, tiếp nhận nền học vấn Pháp, giao tiếp với những con người Pháp, hẳn em cũng có một tâm hồn Pháp. Bởi thế tôi càng mến em hơn. Đó là những ấn tượng ban đầu, nhưng để khiến suy nghĩ của tôi luôn hướng về em như lúc này là cả một chặng đường dài. Chat với em thật thích. Qua không biết bao nhiêu megabyte dòng chat, tôi cảm nhận được ở em một tâm hồn Pháp. Không sôi nổi, vồn vã, em dịu dàng, ân cần, đằm thắm, luôn quan tâm đến người khác, em ít kể chuyện của mình mà hay sốt sắng mỗi khi tôi hắt hơi sổ mũi.

        love_me_tender : chỗ em có lạnh không
        Candy : cũng hơi lạnh anh ạ. Tuyết bắt đầu rơi rồi
        love_me_ tender : thế à. Ở đây cũng lạnh lắm. Gió mùa đông bắc bắt đầu về rồi
        Candy : trời lạnh anh nhớ mặc ấm nhé, đừng để ốm
        love_me_tender : hic anh đang hắt xì liên tục đây
        Candy : em đã bảo anh phải mặc ấm mà không nghe lại bị ốm, khổ thân ghê

        Mối liên hệ giữa tôi và em không phải một sợi dây mà dường như là một sợi chỉ mảnh mai nhưng bền chắc. Không phải ngày nào tôi cũng chat với em nhưng chúng tôi đều đặn gặp nhau.

        Candy : anh có người yêu chưa
        love_me_tender : chưa, anh chưa có
        Candy : anh nói thật không đấy
        love_me_tender : thật mà. em không tin à
        love_me_tender : hay em làm người yêu anh đi
        Candy : em làm sao làm người yêu anh được. em ở tận bên này
        love_me_tender : anh sẽ chờ em
        Candy : anh có chờ nổi không, hai năm lâu lắm đấy
        love_me_tender : anh chờ được
        Candy : còn bao nhiêu người con gái khác xung quanh anh
        Candy : anh đừng chờ em làm gì
        Candy : chờ đợi khổ lắm
        love_me_tender : nhưng anh làm sao có thể yêu ai khác
        love_me_tender : khi lúc nào cũng nghĩ về em

        Đó có thể là một khoảnh khắc hơi bốc đồng. Hai năm nữa em mới về Việt Nam, tôi lo lắng không biết trong khoảng thời gian ấy có ai khác làm rung động trái tim tôi không, một người con gái trong thế giới thực mà tôi có thể chạm vào. Sợi chỉ tình yêu giữa tôi và em mới mỏng manh làm sao, tưởng như có thể đứt bất cứ lúc nào. Thế mà nó vẫn kiên cường không chịu đứt

        Candy : em và anh đặt biệt danh cho nhau nhé
        love_me_tender : ừ
        love_me_tender : biệt danh của em là sóc nhỏ rồi đúng ko
        love_me_tender : thế anh là gì
        Candy : em sẽ đặt tên cho anh là hạt dẻ
        Candy : vì sóc nhỏ rất yêu hạt dẻ
        Candy : và mãi mãi ở bên hạt dẻ
        love_me_tender : hạt dẻ cũng yêu sóc
        love_me_tender :

        Hai thằng đứng lên trả tiền café. Thằng Đức nãy giờ mải buôn tin nhắn với Hạnh còn tôi thì thả mình vào dòng suy nghĩ miên man. Đức hỏi tôi:
        - Chiều mai anh em rủ đi bắn đấy. Mày đi không?
        - Chiều mai tao có hẹn rồi.
        Đó là cái hẹn với cô gái tôi đã chờ đợi hai năm. Chờ một ai đó hai năm hoá ra không khó như tôi nghĩ, chỉ đơn giản là để những nghĩ suy về người đó ngăn giữa mình với những người con gái khác. Đó đôi khi là nỗi nhớ cồn cào như khi ta uống cà phê thay bữa sáng nhưng phần nhiều là một nỗi niềm vô thức như tiếng thì thầm trong đêm khuya. Tôi nằm trằn trọc thao thức. Trong tôi đêm nay không phải nỗi nhớ cồn cào mà là những suy nghĩ mơ hồ. Em trông thế nào nhỉ? Liệu em có phải tình yêu tôi sẽ tìm thấy hay không?
        Chiều hôm sau, tôi đến sớm ngồi chờ em ở một quán café. Đang chờ thì nghe điện của em:
        - Em đến rồi. Anh ngồi đâu thế.
        Giọng em nghe thật ấm. Tôi quay lại nhìn ra cửa thì thấy một cô gái dáng cao, mặc một bộ đồ gam màu tối. Tôi vẫy tay gọi em. Khi em đến ngồi trước mặt, tôi mới có dịp ngắm kĩ khuôn mặt em. Khuôn mặt mang vẻ dịu dàng trên từng đường nét của nó, từ ánh mắt, chiếc mũi, đến đôi môi đều toát lên vẻ đẹp nhẹ nhàng, êm ái.
        - Anh chờ lâu chưa ạ?
        - Chờ em hai năm, bây giờ chờ thêm mấy phút có sao đâu- tôi trêu em.
        Em cười dịu dàng.
        - Mà anh thấy cái tên “sóc nhỏ” không hợp với em đâu nhé- tôi lại đùa tiếp
        - Dạ. Hồi bé em cũng nhỏ thật.
        Tôi hỏi em về cuộc sống ở Pháp nhưng cũng như những lần chat trên mạng, em chỉ nói nó bình thường. Cuộc đối thoại chủ yếu xoay quanh những câu chuyện về tôi. Tôi kể từ chuyện cơ quan, chuyện ông sếp khó tính, chuyện bà hàng xóm lắm điều, đến chuyện thằng Đức. Chẳng biết những câu chuyện tôi kể có hay không nhưng em chăm chú lắng nghe, nụ cười luôn nở trên môi.
        Sau đó tôi và em đi xem phim, một bộ phim hài mà những tiếng cười phát ra từ hàng ghế khán giả thì ít còn phát ra từ trong phim thì nhiều. Em ngủ gật, đầu dựa vào vai tôi. Đến khi hết phim tôi mới khẽ gọi em dậy.
        - Ôi, em ngủ từ lúc nào ấy nhỉ?- em thốt lên ngại ngùng.
        - Lúc em ngủ trông xinh lắm.
        - Thật ạ.
        Em cười nụ cười trong sáng.
        Ra khỏi rạp chiếu phim, tôi đưa em đi ăn tối ở KFC, rồi đi vi vu ăn kem cho đến khi kết thúc một ngày tuyệt vời trước ngõ nhà em.
        - Anh đi về cẩn thận nhé.
        - Ừ. Anh về đây.
        - Hôm nay em rất vui.
        - Anh cũng rất vui.
        Em đặt lên má tôi một nụ hôn dịu ngọt. Đúng là một ngày tuyệt vời, lâu lắm rồi tôi mới có một ngày vui như thế. Em mỉm cười vẫy tay chào tôi.

        *********

        - Ơ sao truyện này dở dang thế Kiên?
        - Ừ
        Câu hỏi của cô bạn làm tôi hơi bất ngờ. Cô tình cờ đọc được bản thảo truyện ngắn viết hỏng của tôi, truyện ngắn duy nhất tôi không thể hoàn thành.
        - Kết thúc câu chuyện thế nào?
        - Truyện này không có cái kết mà.
        - Nhưng liệu hai người đó có thành một đôi không?
        Đúng là con gái. Thật rõ rắc rối. Tò mò đã trở thành bản chất của họ từ thời bà Panđôra đến nay. Tôi trả lời:
        - Không. Sau đó hai người không gặp lại nhau.
        - Tại sao?
        - Người con trai không có tình cảm với người con gái. Anh tưởng mình đã yêu người con gái cách nửa vòng trái đất nhưng đến khi gặp mới nhận ra rằng mình đã nhầm. Cô ấy không thuộc về anh, hay chính xác hơn cô ấy không thuộc về đất nước này. Cô ấy thuộc về mảnh đất xa xôi kia, không phải quê hương mình. Sóc hợp với khí hậu ở Pháp và hạt dẻ cũng hiếm khi thấy ở Việt Nam.
        Tôi trả lời cô nhưng mắt hướng về một nơi xa xăm nào đó bên ngoài ô cửa sổ.
        - Thế tại sao ấy không viết những cái đó vào phần kết mà lại bỏ dở?
        - Đơn giản vì tớ không viết được. Người ta thường viết những truyện tình tay ba, tay bốn, rồi yêu nhau đến mức nguyện chết vì nhau. Mọi người chỉ đọc được những câu chuyện như thế mà không biết rằng những kẻ cả đời không tìm thấy một tình yêu có nhiều…rất nhiều. Chỉ có điều những nhà văn không thể viết về họ, không thể viết những câu chuyện của họ, bởi đó là những câu chuyện chán ngắt, vô cảm, trống rỗng, thậm chí còn không có cả đau đớn, chỉ có nỗi chán chường hay tiếng thở dài nhưng như thế là không đủ cho những nhà văn với trái tim sôi nổi và niềm say mê vô tận với cái đẹp. Tớ cũng giống những nhà văn ấy. Tớ chỉ có thể viết đến đoạn đó thôi.
        Hạnh mỉm cười. Không hiểu tại sao tôi vốn là người ít nói mà ở bên cô tôi lại nói nhiều như vậy. Đối với tôi Hạnh thật đặc biệt, một cô gái luôn muốn biết lí do của những điều thật nhỏ nhặt. Cô hỏi tôi với ánh mắt tinh nghịch:
        - Thế chuyện tình cảm của Kiên thế nào rồi?
        Tôi cười:
        - À. Tớ cũng đang đi tìm một tình yêu cho mình đây.

        Hết
        Tôi làm những điều mình muốn
        Tôi làm những điều mình tin
        Dù cho ai có nghĩ gì
        Dù cho là sai hay đúng
        Cuộc đời này chỉ hai chữ
        "Tự do"
         
        #4
          spiderkien

          • Số bài : 80
          • Điểm thưởng : 0
          • Từ: 13.04.2007
          • Trạng thái: offline
          RE: Muôn mảnh cuộc đời 10.04.2008 18:28:25 (permalink)
          Trượt đại học

          -Tuỳ Phong-



          Trước khi câu chuyện này xảy ra, tôi chỉ lơ mơ biết rằng vào đại học là một chuyện quan trọng lắm. Tốt nghiệp cấp ba rồi ai cũng phải vào đại học như một lẽ đương nhiên vậy. Mẹ tôi nói với tôi rằng thi đỗ đại học rồi lên đại học thì tha hồ chơi bời. Tôi thực sự bị hấp dẫn bởi cái viễn cảnh tươi đẹp ấy. Quãng đời học hành gian khổ sẽ chấm dứt. Sẽ không còn những ngày học thêm hai ba ca, sẽ không còn những núi bài tập, sẽ không còn áp lực điểm số đè lên tâm trí tôi ngay cả trong giấc ngủ. Cuộc đời tươi đẹp biết bao nếu không có cái sự học. Như thế thì vào đại học thật là hay. Nhưng tôi lại tự hỏi nếu không vào đại học thì sao nhỉ. Trong mười người giàu nhất thế giới thì chín người không có bằng đại học. Và tôi lại đọc được trên báo Hoa học trò rằng:”Không phải thất bại mà chỉ là thành công bị trì hoãn”. Như thế có nghĩa sớm muộn gì cũng thành công. Vậy thì vào hay không vào đại học cũng chả quan trọng lắm. Đấy, chỉ đến khi xảy ra câu chuyện mà tôi sắp kể cho các bạn nghe, tôi mới biết trượt đại học thực sự là thế nào.
          Hồi đó tôi mới học hết lớp mười còn anh tôi chuẩn bị bước vào kì thi đại học. Anh tôi là người tôi vô cùng ngưỡng mộ, là niềm hi vọng của cả nhà. Trong khi tôi học rất bình thường thì anh đỗ vào chuyên tin của trường Ams và còn giành hẳn một giải ba quốc gia. Dường như anh biết tất cả mọi thứ về máy tính, tôi vì thế nhiều lúc cũng được nhờ. Nhưng chắc thi đại học không dễ như giành giải quốc gia. Chẳng thế mà bố tôi phải sắm hẳn cho anh cái xe máy để đi học ở các lò luyện thi. Lịch học của anh dày đặc đến mức hai anh em cả ngày không mấy khi gặp nhau dù sống cùng một mái nhà. Mất công ôn luyện như thế, tư chất như thế, ai cũng nghĩ anh sẽ đỗ. Vậy mà... anh trượt. Anh chỉ thiếu có nửa điểm. Nửa điểm tưởng như rất nhỏ nhưng lại là một khoảng cách mênh mông giữa người đỗ và kẻ trượt. Cả nhà tôi lúc ấy vẫn hi vọng người ta sẽ hạ điểm chuẩn xuống vì mọi năm họ vẫn làm vậy. Bởi thế tôi vẫn mang một niềm tin mãnh liệt rằng anh tôi sẽ vào đại học. Họ sẽ hạ điểm chuẩn thôi vả lại còn nguyện vọng hai và nguyện vọng ba nữa. Làm sao anh có thể trượt đại học được, anh là niềm tự hào của cả nhà cơ mà. Nhưng rồi quả bóng hi vọng căng đầy của cả nhà cứ dần teo tóp lại theo thời gian. Cánh cửa đại học trước mặt anh tôi khép lại từ từ. Không có tiếng “rầm”, cánh cửa ấy đóng lại trong im lìm, đóng lại một cách êm ái nhưng tàn nhẫn, tuyệt nhiên không để chừa một khe hở.
          Tôi rất lo cho anh. Tôi đã nghe nói nhiều người tự tử vì trượt đại học. Nhưng tôi nhận ra mình đã lo quá xa. Anh tôi là một người mạnh mẽ chứ không yếu đuối như thế. Anh chẳng tỏ ra buồn bã mà còn nói với tôi rằng đây chỉ là một kì thi kéo dài hai ngày. Hai ngày ngắn ngủi so với ba vạn sáu ngàn ngày đời người chẳng là cái gì. Đánh giá con người ta chỉ qua hai ngày thì thật sai lầm. Thấy anh tôi cứng cỏi như thế tôi cũng lấy làm mừng. Tôi nói với anh rằng đấy không phải một thất bại mà là thành công bị trì hoãn. Anh liền nở một nụ cười tươi sáng như thể anh không trượt đại học, như thể anh đã cầm tấm bằng ấy trên tay. Bữa cơm hôm ấy trên khuôn mặt bố mẹ tôi cũng không thấy nét buồn phiền. Nó cũng bình thường như bao bữa cơm gia đình đầm ấm khác. Bố nói với anh tôi:
          - Con trai không việc gì phải buồn. Đại học không phải là cánh cửa duy nhất bước vào đời.
          - Vâng- anh tôi đáp- năm sau con chắc chắn sẽ thi đỗ.
          Mẹ tôi nói:
          - Theo mẹ, con cứ nên học cao đẳng, vừa học vừa ôn thi cho năm sau. Một năm ngồi nhà cũng chán. Học cao đẳng cũng có thể liên thông lên đại học mà.
          - Vâng.
          Không khí lạc quan bao trùm lên bữa cơm ấy. Ai cũng giữ nét mặt vui tươi. Thỉnh thoảng lại có một câu nói đùa vui vẻ. Tôi an tâm. Có nhiều con đường khác nhau cho anh tôi chọn lắm chứ đâu chỉ có con đường dẫn qua cánh cổng đại học.
          Nhưng mọi chuyện không đơn giản như vậy. Đó chỉ là chút nắng nhẹ của bầu trời trước cơn giông bão mà thôi.
          Một hôm nhà tôi giỗ cụ mời họ hàng đến ăn. Một ông chú hỏi anh tôi:
          - Thế cháu năm nay vào trường gì?
          Đã rất nhiều người hỏi anh tôi như thế và chắc chắn chẳng dễ dàng gì trả lời để rồi nhìn thấy trong ánh mắt người ta vẻ thương hại. Bố tôi cũng hiểu thế nên trả lời hộ anh:
          - Cháu nó học cao đẳng bách khoa.
          - À vậy à. Học cao đẳng cũng tốt- người chú vô tư nói.
          Mọi người trong mâm cỗ gật gù đồng tình. Anh tôi cũng cười nhưng không được tự nhiên. Anh cũng như tôi đều nhìn thấy ở mọi người vẻ đồng tình giả tạo. Trên khuôn mặt họ có nét gì đó ngại ngần, lồ lộ cái vẻ thương hại dành cho kẻ thất bại. Bố tôi nói to, dường như ông đã hơi ngấm men say:
          - Đại học không phải cánh cửa duy nhất bước vào đời.
          Mọi người trong mâm cỗ gật gù đồng tình. Bố tôi tiếp tục thao thao kể về những tấm gương thành công không qua trường lớp:
          - Thằng Bình con ông Quang đấy, có học hành gì đâu mà đi buôn đất tiền không để đâu cho hết. Khối thằng học đại học ra rồi cũng chả biết làm gì, đấy chẳng bằng cái thằng không học đại học.
          Mọi người trong mâm cỗ gật gù đồng tình. Ai ai cũng nhất trí với quan điểm của bố tôi. Nhưng anh tôi thì không lấy làm vui, tôi biết thế.
          Một năm trôi qua. Mọi việc không còn tươi sáng như lúc đầu. Anh không còn hứng thú học hành. Chẳng mấy khi tôi thấy anh học, mà tôi biết anh cũng hay bùng tiết. Ở cái lớp cao đẳng của anh, chẳng ai học cả nên anh cũng chẳng thiết học. Suốt ngày tôi thấy anh vật vờ hết ngủ lại ôm cái máy tính cày võ lâm. Anh cũng bắt đầu uống rượu, tuần ít phải một hai lần. Chán học, anh không mặn mà gì ôn bài để thi đại học. Những kiến thức cũ rơi rớt dần. Tất yếu... anh lại trượt đại học lần nữa. Đến lúc này thì anh nản hẳn và bố mẹ tôi cũng nản hẳn.
          Một hôm anh đi nhậu với bạn không về ăn cơm.
          - Nó lại không về à?- bố tôi hỏi.
          - Ừ. Lại đi uống rượu- mẹ tôi đáp.
          Bố tôi thở dài thườn thượt lẩm bấm:
          - Con với cái. Hỏng thật rồi.
          Mẹ quay ra nói với tôi:
          - Mày nữa. Liệu mà học hành cho tử tế. Đừng có như thằng anh mày.
          Nói xong mẹ bê bát cơm vào bếp. Mẹ cố giấu nhưng tôi vẫn kịp trông thấy một giọt nước trên khoé mắt bà. Còn lại mình tôi với bố. Ông nhẹ nhàng nói với tôi:
          - Đấy con thấy không, trượt đại học chẳng ra gì đâu. Con phải cố gắng đừng để làm bố mẹ thất vọng nhé.
          Tôi gật đầu. Đêm ấy, anh tôi về nhà say khướt, đến nỗi sáng hôm sau tôi dậy thấy trước cửa nhà một bãi nôn phải lau vội trước khi bố mẹ thấy rồi lại to chuyện. Tôi thương anh lắm. Tôi tự hứa nhất định mình phải thi đỗ đại học.
          Năm sau đó đến lượt tôi thi đại học. Tôi ôn bài rất chăm chỉ. Tôi cũng không chọn trường top như anh mà chỉ dám chọn một trường làng nhàng. Cuối cùng tôi đỗ. Bố mẹ tôi mừng lắm. Anh cũng chúc mừng tôi. Bao công sức tôi bỏ ra đã đem lại trái ngọt. Cả nhà tổ chức hẳn một buổi mừng tôi đỗ đại học mời các cô, các bác, các chú đến dự. Nhưng có một điều làm tôi hơi buồn: anh không dự bữa tiệc của tôi. Anh bảo anh bận nhưng tôi biết anh xấu hổ. Tôi được bao bọc bởi biết bao lời chúc mừng tốt đẹp, biết bao lời hứa hẹn về một tương lai tươi sáng nhưng trong lòng tôi vẫn đọng một khoảng mây u ám. Tự thâm tâm tôi biết anh tôi hơn tôi rất nhiều. Vậy mà chỉ qua hai ngày thi người ta đánh giá tôi hơn đứt anh. Có điều gì đó không đúng, có điều gì đó thật bất công với anh.
          Tối hôm ấy anh lại say. Mẹ ra mở cửa cho anh:
          - Lần sau uống rượu thì đừng có vác mặt về nhà nữa.
          - Uống rượu thì sao? Tôi thích uống kệ tôi.
          - Học hành thì không lo. Rồi đời mày hỏng mất con ơi.
          - Tôi đếch thích học nữa đấy. Đời tôi có hỏng cũng kệ, mẹ không phải lo.
          Đến đây mẹ tôi ôm mặt khóc. Bà định nói nhưng tiếng nói méo xệch đi. Những tiếng nấc nghẹn ngào khiến bà chỉ phát ra được những âm thanh ú ớ. Thấy thế tôi bèn nói với anh:
          - Sao anh lại nói thế với mẹ? Anh có biết mẹ buồn vì anh nhiều thế nào không? Sao anh không cố gắng để làm mẹ vui?
          - Mày tưởng tao không cố chắc. Mày chỉ biết mẹ buồn chứ tao thì không buồn chắc. Mày có biết hai năm nay tao không đi họp lớp không? Tao chẳng dám nhìn mặt bạn bè nữa. Lớp tao có mỗi mình tao thi trượt. Mỗi lần có ai hỏi tao học đại học gì tim tao lại đau nhói. Mà mày có biết cảm giác đấy không? Mỗi khi thấy người khác thì thầm về mình. Rồi ai cũng nhìn tao thương hại. Mày có biết không?
          Anh nói như hét vào mặt tôi. Chỉ còn anh và tôi. Mẹ tôi đã chạy về buồng. Bố tôi thì đang đi công tác. Anh tôi lại nói tiếp, tôi không biết anh đang nói hay rượu đang nói nữa:
          - À mày không biết. Mày có trượt đại học đâu. Mày là niềm tự hào của cả nhà cơ mà. Mày đâu có làm ai thất vọng. Mày có như thằng anh không ra gì của mày đâu. Làm sao mày biết được cái cảm giác trượt đại học nó như thế nào?
          Tôi nín lặng. Tôi còn biết nói gì nữa. Anh đáng thương hơn là đáng giận. Nói xong, anh cũng không vào nhà mà quay lưng đi thẳng. Lúc ấy trời quang đãng nhưng không hiểu sao tôi cứ nhớ nhầm là trời mưa rất to. Đáng lẽ phải mưa to thì mới hợp với hoàn cảnh đấy. Thế mà ông trời không nhỏ lấy một giọt nước mắt cho anh tôi. Ông ấy thật nhẫn tâm.
          Đó là một kỉ niệm buồn mà sau này tôi hay lấy ra để trêu anh tôi. Cũng phải bốn năm từ ngày đấy rồi. Anh không còn ở với chúng tôi nữa. Anh đã đi đến một chân trời xa rất xa. Tôi bây giờ đang vất vả với khoá luận tốt nghiệp. Chả mấy chốc mà tôi ra trường. Vèo một cái mà quãng đời đại học sắp qua, nhìn lại cũng chẳng an nhàn như mẹ tôi hứa. Ấy là tại vì tôi tự hứa với mình cố gắng lấy được tấm bằng giỏi, sau này xin việc sẽ thuận lợi hơn. Tôi chỉ biết đi con đường đấy chứ không được như anh tôi. À mà tôi đã kể cho các bạn về anh tôi chưa nhỉ? Anh ấy bây giờ làm cho một công ty phần mềm ở Mỹ lương tháng mấy nghìn đô. Anh ấy là niềm tự hào của cả nhà tôi. Sau cái đêm hôm ấy, anh không còn uống rượu nữa. Thay vào đó, anh xin tiền đi học lập trình ở Aptech và đi học tiếng Anh. Người ta phát hiện ra khả năng của anh ấy và dần dần anh cũng tìm được hướng đi cho mình. Anh ấy là thần tượng của tôi đấy. Nhưng bạn có thể hỏi tôi: tôi có bằng đại học còn anh ấy thì không. Ồ nó cũng chỉ là một tờ giấy thôi, tôi có một tờ giấy còn anh ấy thì không, điều đó chẳng nói lên được tôi giỏi hơn anh ấy.
          Tôi nhớ như in bữa tiệc tiễn anh sang Mỹ. Bố tôi mời cả họ đến ăn uống. Hôm ấy bố tôi rất vui. Ông nói oang oang trong men say:
          - Đại học không phải cánh cửa duy nhất bước vào đời.
          Mọi người gật gù đồng ý. Tất cả đều liếc nhìn anh tôi bằng con mắt thán phục. Anh tôi nở nụ cười, không phải nụ cười ngượng nghịu mà là nụ cười tươi sáng. Tôi liếc nhìn mẹ. Dù mẹ cố giấu nhưng tôi vẫn thấy một giọt nước trên khoé mắt. Nhưng tôi biết đó là giọt nước mắt của hạnh phúc.
          Câu chuyện của tôi đến đây là hết. Tôi phải quay lại với khoá luận tốt nghiệp của mình thôi. Mà nhân tiện xin hỏi bạn một câu: bạn có muốn trượt đại học như anh tôi không?

          Hết
          Tôi làm những điều mình muốn
          Tôi làm những điều mình tin
          Dù cho ai có nghĩ gì
          Dù cho là sai hay đúng
          Cuộc đời này chỉ hai chữ
          "Tự do"
           
          #5
            spiderkien

            • Số bài : 80
            • Điểm thưởng : 0
            • Từ: 13.04.2007
            • Trạng thái: offline
            RE: Muôn mảnh cuộc đời 06.05.2008 18:50:56 (permalink)
            Niềm tin cuộc sống

                          -Tuỳ Phong-

            Trong cuộc đời này nỗi buồn dường như nhiều hơn những niềm vui. Hạnh phúc sao quá ngắn ngủi mà nỗi buồn thì cứ lê thê kéo dài như những giai điệu bất tận của cuộc sống. Nỗi buồn có thể là một cơn gió thoảng trong lòng khi ta biết mình đang ngồi một chỗ để từng giây từng khắc quí báu của cuộc sống ngắn ngủi này trôi tuột mất. Đôi khi nỗi buồn lại đến như những cơn cuồng phong xé tan cõi lòng ta. Đó là những ngày đen đủi khi mọi thứ đều chống lại ta, ngày mà mọi chiếc đèn ta gặp trên đường đều màu đỏ, cho dù ta có vùng vẫy mạnh đến thế nào thì cũng chỉ như con cá nằm trên thớt đợi nhát dao của định mệnh chặt xuống. Sau mỗi ngày như thế, ta gieo mình xuống chiếc giường nhỏ mong cho giấc ngủ sẽ kéo dài mãi mãi để ta thoát khỏi cuộc đời đầy khổ đau này. Nhưng kì diệu thay, dù thượng đế không đáp ứng cái yêu cầu nhỏ nhoi ấy của ta, Ngài đã ban cho con người một kho báu vô giá giúp chúng ta vượt qua nỗi đau. Dù vàng bạc hay kim cương cũng chẳng thể so sánh với kho báu ấy, thứ kho báu mà chúng ta ai cũng có: “ngày mai”. Bởi mỗi sớm mai tỉnh giấc, đó lại là một ngày mới và những nỗi buồn đã ở lại cùng ngày hôm qua. Dù nỗi đau có lớn nhường nào cũng không quật ngã được ta bởi ta luôn tin rằng ngày mai sẽ lại tươi đẹp. Ngày mai trời lại sáng.

            Hôm nay tôi tỉnh dậy trong một sáng đẹp trời, đẹp như buổi sáng của Nguyễn Đình Thi:

            “Sáng mát trong như sáng năm xưa

            Gió thổi mùa thu hương cốm mới

            Tôi nhớ những ngày thu đã xa”

            Dĩ nhiên bây giờ là mùa hạ nhưng tôi cứ ngỡ mình đang thức dậy trong buổi sáng của bài thơ ấy. Không khí mát mẻ tinh khôi như thể mới được màn đêm tắm tưới gột rửa hết bụi bặm của ngày hôm trước. Trùm lên không gian sắc vàng tươi của nắng tô thắm cho vạn vật: bầu trời xanh tươi tắn hơn, mây trắng nõn nà hơn, và trước hiên cửa sổ phòng tôi những cây dây leo mang một màu xanh căng tràn nhựa sống. Tôi hít căng lồng ngực hương vị của buổi sáng. Cùng lúc ấy, bộ não tôi bắt đầu khởi động lên những kế hoạch cho một ngày nghỉ đẹp như hôm nay. Vào những ngày khác thì chẳng cần phải nghĩ ngợi nhiều, tôi sẽ thuê lấy một bộ phim về xem hoặc tao nhã hơn là ngồi trên giường đọc tiểu thuyết, để tâm hồn mình bay bổng trong thế giới thơ mộng ẩn sâu trong những trang sách. Nhưng hôm nay là một ngày đẹp trời, tôi không muốn để tuột mất những phút giây quí báu của cuộc sống. Tôi linh tính hôm nay sẽ là một ngày đáng nhớ trong cuộc đời. Và tôi đã không nhầm. Chiếc điện thoại của tôi bỗng reo lên. Ngay bản nhạc chuông đã là một thứ âm thanh kì diệu, ca khúc “Kẹo mạch nha” của Châu Kiệt Luân với những nốt nhạc réo rắt vui tươi phát ra từ chiếc vĩ cầm và cây sáo trúc thổi vào tôi một sức sống dồi dào. Nhưng hóa ra đó chưa phải là những âm thanh tuyệt vời nhất, vì bên kia đầu dây điện thoại là cô gái có giọng nói ngọt hơn cả kẹo mạch nha:

            - Ấy có rảnh không, qua nhà đón tớ được không?

            - Ừ được.

            - Tám rưỡi nhé. Cám ơn ấy, tí nữa gặp.

            Đó là Phương Hà, cô bạn cùng lớp tôi. Phải đến gần đây, gần hết năm thứ nhất, tôi và cô mới đưa mối quan hệ lên trên tầm xã giao thông thường, nói cách khác, chúng tôi là bạn của nhau. Và biết đâu đấy, có thể vào một ngày đẹp trời như ngày hôm nay, mối quan hệ của chúng tôi sẽ được nâng lên một tầm cao mới. Ngay từ ngày đầu bước chân vào giảng đường đại học, Phương Hà đã đem lại cho tôi những rung động nhẹ nhàng. Ở cô toát ra một vẻ gì đó cao sang như một tiểu thư dòng dõi hoàng tộc ngày trước, và khi cô mặc đồ trắng thì khuôn mặt phảng phất hình ảnh Đức mẹ đồng trinh trong những bức tranh thời Phục hưng. Thực ra nhìn kĩ thì Phương Hà không quá xinh nhưng cô trang điểm rất khéo nên khuôn mặt ấy khiến bất kì gã trai nào cũng phải xao xuyến. Thêm vào đó là cung cách quí phái và giọng nói đẹp như làn suối mát nâng cô lên tầm cao nhất trong số những người phụ nữ, cái tầm cỡ mà chỉ có những gã nhà giàu lắm của hay những chàng tài tử hào hoa mới xứng đôi với cô.

            Đúng tám rưỡi không hơn không kém một phút tôi đã ở trước cổng nhà Phương Hà. Cô mặc bộ váy áo trắng đi kèm quần lửng màu đen, vấn chiếc bờm trắng, cười với tôi nụ cười rực rỡ nắng vàng.

            - Cám ơn ấy đã đến.

            - Không, tớ phải cảm ơn ấy mới đúng. Tớ đang rỗi rãi đến phát chán lên được.

            Tôi vẫn thường phải nói với Phương Hà những lời khách sáo như thế. Cô quá cao quí để tôi có thể nói những câu bỡn cợt bông đùa như với những cô gái khác chứ đừng nói là những lời tục tĩu như tôi vẫn thường văng khỏi miệng khi nói với bọn con trai.

            - Thế ấy muốn đi đâu?- tôi hỏi.

            - Tớ cũng chưa biết.

            - Đi uống nước nhé.

            - Ừ.

            Tôi đưa cô đến một quán view đẹp, nhìn ra hồ và quan trọng là hợp với cô chứ không phải những quán cà phê vỉa hè vừa ngon vừa rẻ mà tôi hay đi. Mất một phút yên lặng miên man ngắm mặt hồ, cô mới nói với tôi cái lí do khiến tôi và cô ngồi đây:

            - Ấy ạ. Tớ mất niềm tin vào cuộc đời rồi.

            Tôi bắt đầu lắng nghe Phương Hà nói. Tôi không phải người hay nói mà là một người biết lắng nghe. Tôi đã quen với vai trò của một cái túi để người khác trút những tâm sự của họ vào. Tôi có cái đức tính cần thiết để thay thế một chuyên mục gỡ rối tơ lòng trên các tờ báo, đó là không bao giờ tiết lộ những bí mật thầm kín của người khác. Khi một người tin tưởng trao cho tôi những tâm sự riêng tư thì tôi lẳng lặng cất điều đó cho riêng mình và khóa chặt nó lại, một công việc đơn giản nhưng không dễ dàng gì.

            - Nhiều khi tớ thấy hối tiếc vì mình đã trưởng thành quá sớm. Từ thời cấp ba, tớ đã bắt đầu đi kiếm tiền, đã làm những công việc part-time. Tớ muốn mình sẽ sớm trở thành một người phụ nữ năng động và thành đạt. Và trong con mắt mọi người tớ là một tấm gương để con cái họ soi vào: một cô sinh viên năng động, học giỏi và xinh đẹp.

            Cô nói không hề ngoa và cũng chẳng đem lại cho người khác cảm giác là cô thiếu đức tính khiêm tốn. Tôi chăm chú hơn vào những điều cô sắp nói.

            - Nhưng tớ đã không ngờ đến cái giá mình phải trả cho điều đó. Bước vào đời sớm khiến tớ trưởng thành hơn, chững chạc hơn nhưng đồng thời cũng lấy đi của tớ một thứ, biết nói thế nào nhỉ… Tớ bắt đầu chai sạn, chẳng còn gì khiến tớ thật sự quan tâm. Phải rồi, tớ đã mất đi sự hồn nhiên. Đôi khi nhìn những em gái mặc đồng phục trắng tớ thấy thật ghen tị. Chúng nó sao mà hồn nhiên, ngây thơ đến thế. Tớ bắt đầu nhận ra mình đã đánh mất một thời áo trắng. Trong lúc những bạn bè của tớ tíu tít đi chơi cùng nhau, tối tối ngồi bên trang sách, í ới gọi điện thoại hỏi bài nhau thì tớ tất bật đi làm, nào là đi bán hàng ở shop thời trang, nào là đi làm MC cho đài truyền hình. Tớ chẳng bao giờ có mặt trong những chuyến tham quan của lớp và hiếm hoi lắm mới có mặt trong những hoạt động tập thể. Lúc ấy tớ hãnh diện lắm vì bạn bè, thầy cô, bố mẹ đều coi tớ như một hình mẫu hoàn hảo. Họ luôn nói về tớ kiểu như : “Ôi con bé này ngoan lắm”, “ôi con bé này học giỏi lắm”, “ôi con bé này năng động lắm” . Ừ nhưng rốt cuộc nghĩ lại thì những cái danh ấy thật phù phiếm còn nỗi đau mất mát thì ngày ngày vẫn gặm nhấm trái tim tớ. Tớ đã mất niềm tin vào cuộc sống, mất hoàn toàn ấy ạ.

            Cô nhấn mạnh ba chữ “mất hoàn toàn” bằng một vẻ tôi chưa bao giờ thấy ở cô, một con người hiền lành dễ mến. Trong ánh mắt cô có lửa, nhưng chỉ trong giây lát lại dịu dàng trở lại.

            - Điều gì ghê gớm đến nỗi khiến ấy mất niềm tin?- tôi hỏi bằng một nụ cười phảng phất niềm thích thú.

            - Rất nhiều ấy ạ. Toàn là những điều vụn vặt nhưng vô số những điều như thế cứ từng ngày từng ngày gặm nhấm niềm tin của tớ vào cuộc sống cho đến khi nó chẳng còn gì. Đôi khi đó chỉ là một câu nói vu vơ thôi nhưng khiến tớ thất vọng ghê gớm vào con người. Phải rồi, có những người rất thích hứa hẹn, có vẻ rất nhiệt tình giúp đỡ mình, sẽ làm giúp mình cái này cái kia, khiến mình vui sướng hi vọng để rồi cuối cùng chua xót nhận ra đó chỉ là những lời hứa hão. Ôi lúc nói sao mà nghe hay thế, thế mà khi mình nhắc thì buông ra một câu “Anh dạo này bận quá. Xin lỗi em nhé”. Ôi nghe mới nhẹ nhàng làm sao. Rồi có những người chẳng bao giờ đúng hẹn, bảo tám giờ, chờ đến chín giờ mình sốt ruột gọi điện thì bảo “sắp đến” và đến mười giờ thì mới đến nơi. Đến nơi chỉ nói một câu “Xin lỗi, anh bận quá” thế là xí xóa. Ấy có hiểu tại sao tớ buồn chưa?

            - Tớ hiểu rồi. Tớ cũng nhiều lúc thất vọng với con người như ấy, nhiều khi ngay cả với những người thân quen. Có những đứa bạn hỏi vay tiền, không cho vay không được, mà cho vay rồi thì cứ như là mình đang nợ nó ấy. Đến hạn không chịu trả, cứ lần lữa mãi bảo “Tao hết tiền rồi”. Cứ mỗi lần gặp mặt nó là mình chỉ nghĩ đến món nợ chưa đòi được, nhưng nếu cứ đòi suốt thì chắc cũng hết bạn bè luôn. Đến lúc mình túng thiếu làm căng thì nó lại xưng xỉa lên “Có tiền tao trả mày ngay chứ giữ làm gì”. Nhưng nó chẳng bao giờ có tiền vì cứ có tiền nó lại mua ngay quần mới, áo mới, giày mới. Còn tớ có tiền đấy nhưng chỉ là trong ý nghĩ thôi, chẳng biết làm sao chỉ trách cái tính vô tâm của con người.

            - Ấy ạ. Tớ còn cảm thấy chán chuyện yêu đương nữa.

            “À, chắc đây là nguyên nhân chính của nỗi chán chường”, tôi thầm nghĩ, “đối với các cô gái thì luôn luôn là chuyện yêu đương”

            - Anh ấy sinh năm bảy chín, hơn một chục tuổi cũng chưa già quá đúng không. Anh ấy rất biết chiều chuộng tớ. Tớ cũng thích anh ấy nhưng nhiều khi tớ có cảm giác không thích chuyện yêu đương. Nó khiến tớ tốn nhiều thời gian và nhiều khi lại khiến mình mệt mỏi nữa. Cứ mỗi tối tớ lại phải nhắn tin chúc anh ấy ngủ ngon. Mặc dù điều đấy không bắt buộc nhưng tớ luôn bắt mình phải như thế. Ấy có thể thấy chuyện đấy rất nhỏ nhưng đôi khi nó khiến tớ mệt, và đấy cũng chỉ là một ví dụ thôi. Vả lại mấy hôm trước anh ấy đã làm một chuyện khiến tớ rất thất vọng.

            - Anh ấy có người khác?

            - Không, anh ấy tặng tớ một chiếc LX.

            Tôi cười rũ rượi:

            - Ôi, tuyệt quá đi chứ.

            - Ấy tưởng thế là hay à. Ừ hành động ấy trông có vẻ lãng mạn đấy nhưng tớ thấy nó trẻ con kiểu gì ấy. Tại sao anh ấy nghĩ là tớ có thể nhận được nhỉ. Khi ở bên nhau thì còn được chứ lúc chia tay rồi chẳng nhẽ tớ cứ mặt dầy giữ lại à, hay là đem giả cho anh ấy. Tớ mà nhận xe thì chẳng hóa ra tự hạ thấp nhân cách của mình à. Sao anh ấy không hiểu điều đấy nhỉ? Cho nên tớ không nhận, rồi tớ nói chia tay với anh ấy.

            Quả thật tôi rất khâm phục Phương Hà. Cô ấy có một nhân cách thật cao quí, hơn hẳn những cô gái khác. Cô lại thở dài:

            - Ôi tớ mất hết niềm tin vào cuộc đời rồi. Ấy làm thế nào lấy lại niềm tin cho tớ đi.

            Tôi ư? Một gã lông bông chẳng ra sao có thể làm gì để đem lại niềm tin cho một cô gái hoàn hảo như thế. Chợt một ý tưởng lóe lên trong đầu tôi:

            - Đi thôi.

            - Đi đâu, tớ còn chưa uống hết cốc nước?

            - Đi lấy lại niềm tin cho ấy- tôi nháy mắt.

            Cô cười rạng rỡ, đôi mắt lấp lánh nhìn tôi.

            Nơi tôi đưa Phương Hà đến là Mỹ Đình. Trước sân vận động quốc gia là một khoảng đất rộng mênh mông xe cộ qua lại thưa thớt. Ở đây ta có thể phóng tầm mắt tới tận đường chân trời chứ không cảm thấy bí bức như trong nội đô. Ở đây ta cảm thấy mình thật bé nhỏ trong cái vô cùng của trời đất. Tôi đưa Phương Hà đến đây chơi thả diều.

            - Làm sao cho diều bay lên?- cô hỏi.

            - Phải chạy thật nhanh- tôi đáp lại.

            Thế là tôi chạy để kéo cho diều bay lên còn Phương Hà chạy theo cổ vũ, chắc hẳn trông ngộ lắm.

            - A, lên rồi kìa- cô reo lên thích thú- Đưa tớ cầm nào.

            - Ôi tớ chạy toát mồ hôi giữa trời nắng cho nó lên mà cuối cùng lại để ấy giữ diều à.

            - Như thế ấy mới đem lại niềm tin cho tớ được.

            Trông khuôn mặt cô rạng rỡ quên hết sầu muộn, cô không còn là nàng thiếu nữ quyến rũ quí phái mà đã trở thành đứa trẻ hồn nhiên vui tươi ngày nào. Cánh diều no gió trên bầu trời xanh nắng đã đem về những ước mơ từ miền ấu thơ, cho Phương Hà và cho tôi. Chơi diều đã chán cô bảo tôi:

            - Tự dưng tớ muốn đi xe đạp ấy ạ. Lâu lắm rồi tớ chưa được đi xe đạp. Làm sao để kiếm được một chiếc xe đạp bây giờ nhỉ?

            Tôi nhìn quanh, ngó thấy một chiếc mini Nhật dựng bên hàng nước xa xa, bèn đến hỏi thuê:

            - Bác ơi, cháu muốn thuê chiếc xe đạp này được không ạ.

            - Bọn cháu chỉ đi quanh đây thôi- Phương Hà thêm vào.

            Có lẽ trông mặt mũi sáng sủa và nghĩ bọn tôi là một đôi tình nhân nên theo một câu ngạn ngữ phương Tây “Ai cũng yêu những kẻ đang yêu”, bác chủ xe tốt bụng lạ thường:

            - Ôi dào, bọn cháu cứ lấy mà đi. Bác không lấy tiền đâu.

            Tôi cảm ơn bác rồi cưỡi lên chú ngựa sắt với Phương Hà ngồi sau.

            - Đạp nhanh lên nào- cô thúc tôi.

            Thật là một cảm giác mới mẻ. Cứ như tôi đã không đạp xe cả một thế kỉ rồi. Tôi đang đèo Phương Hà trên con đường rộng thênh thang, rộng như những đám mây trắng trên kia, rộng như cuộc đời đẹp đẽ này. Phương Hà dang tay đón nắng vàng rực rỡ vào lòng:

            - Ồ sao bác ấy tốt thế nhỉ. Hóa ra trên đời vẫn còn nhiều người tốt. Tớ lấy lại được niềm tin vào cuộc đời rồi.

            Cô cất vang tiếng hát say mê:

            "Dường như nắng đã làm má em thêm hồng
            Làn mây bay đã yêu tóc em
            Trộm nhìn, anh khẽ cười, khiến em thẹn thùng
            Áo trắng em bay giờ tan trường
            Đạp xe nơi sân trường tóc em buông dài
            Lặng thinh anh ngóng trông đã lâu
            Người ngẩn ngơ đứng nhìn đánh rơi nụ cười
            Rồi em xao xuyến, chợt nghe vu vơ…


            Ngày hôm ấy tôi sẽ chẳng bao giờ quên được, mỗi sớm mai thức dậy ta không biết được cuộc sống sẽ đem lại cho ta những gì. Đó là một ngày đẹp trời. Lúc chia tay, Phương Hà nói với tôi:

            - Cám ơn ấy. Ấy đã đem lại cho tớ niềm tin cuộc sống. Ấy đã đưa tay kéo tớ dậy mà chẳng đòi hỏi gì. Ấy đã cho tớ thấy trên đời vẫn còn nhiều người tốt.
            Tôi mỉm cười từ biệt cô. Lúc nãy tôi đã nghĩ rằng trong những giây phút lãng mạn như thế tôi có thể tỏ tình với cô. Nhưng để Phương Hà biết rằng tôi sẽ chẳng phóng xe đến nếu cú điện thoại ban sáng không phải từ người con gái tôi thích, để cô biết điều ấy thì tôi sẽ không đem lại cho cô niềm tin vào cuộc đời này nữa. Có lẽ tôi phải đợi một dịp khác, một ngày đẹp trời như hôm nay chăng?

            Hết
            Tôi làm những điều mình muốn
            Tôi làm những điều mình tin
            Dù cho ai có nghĩ gì
            Dù cho là sai hay đúng
            Cuộc đời này chỉ hai chữ
            "Tự do"
             
            #6
              Ct.Ly
               
              #7
                spiderkien

                • Số bài : 80
                • Điểm thưởng : 0
                • Từ: 13.04.2007
                • Trạng thái: offline
                RE: Muôn mảnh cuộc đời 17.05.2008 21:05:56 (permalink)
                Giọt nước mắt muộn màng

                -Tuỳ Phong-

                Nguyệt không khóc. Hắn vừa gửi tin nhắn nói lời chia tay với cô hôm qua. Rốt cục cái gì phải đến thì sớm muộn gì cũng đến. Trong thâm tâm, Nguyệt biết tình cảm hắn dành cho cô đã cạn, từ nhiều ngày nay hắn đã thờ ơ với cô rồi. Nguyệt lại giở điện thoại ra đọc lại tin nhắn của hắn:

                “Anh vẫn còn yêu em nhưng chúng mình không thể đi cùng nhau được nữa rồi. Anh xin lỗi. Anh chúc em gặp được một chàng trai khác tốt hơn anh”

                Cô bĩu môi xì một cái. Giả dối, tất cả là giả dối, ngay từ đầu đã là giả dối, tình yêu chỉ là một sự dối trá ngọt ngào giống như một que kẹo bông đầy cám dỗ mới đầu ngọt lịm trên đầu môi nhưng càng ăn lại càng thấy thất vọng hụt hẫng. Ôi thà hắn nói toẹt ra là hắn chán cô, rằng hắn đã kiếm được một con bé ngu ngốc khác chui vào rọ của hắn, thì cô đã chẳng khinh bỉ hắn đến thế. Đến cả khi chia tay rồi mà hắn vẫn chưa chịu tháo cái mặt nạ cao thượng của mình ra. Nếu hắn còn chút nào yêu cô thì chẳng đời nào hắn chịu từ bỏ cô đâu. Chẳng có vật cản gì ngăn cách giữa cô và hắn. Cùng một tầng lớp cậu ấm cô chiêu con nhà trung lưu, cùng một tầng lớp trí thức tiểu tư sản, cùng một lí tưởng tôn thờ giá trị đồng tiền. Cô biết có nhiều người vượt qua bao nhiêu khác biệt để đến với nhau. Vậy thì có lí gì, hắn và cô, hai kẻ giống nhau đến thế, lại không thể đi cùng nhau đến cuối con đường? Cô rảo bước một mình ở Bờ Hồ. Một ngày xa xưa nào đó, hắn đã từng nắm tay cô ở đây. Ngày ấy hắn đã nói bao nhiêu lời say đắm.

                - Khi nào thì anh không còn yêu em nữa- cô đã hỏi.

                Và hắn nói:

                - Đến khi nào em không còn muốn anh yêu em.

                - Nếu như ngay bây giờ em không muốn anh yêu em nữa?

                Hắn mỉm cười tinh nghịch:

                - Thôi nào. Ước muốn của em thể hiện qua ánh mắt chứ không bằng lời nói, cô bé ạ?

                Cô đã đỏ mặt ngượng ngùng để hắn hôn lên má. Những giây phút hạnh phúc ấy càng đẹp đẽ bao nhiêu thì giờ đây nó càng làm sắc thêm lưỡi dao vô hình đang cứa vào trái tim cô. Nhưng cô không khóc. Cô đã khóc quá nhiều cho mối tình này rồi. Liệu có đáng không khi cô phải khóc lóc, giận hờn, van xin một thứ tình cảm giả dối trong khi hắn hồn nhiên trêu đùa, tán tỉnh những đứa con gái khác. Phải rồi, hắn đẹp trai, hắn hấp dẫn trong mắt những cô gái. Chính vì thế tình cảm đối với hắn chỉ là một thứ đồ chơi, chơi chán rồi hắn sẽ tìm món đồ chơi khác. Nhưng cô cũng xinh đấy chứ, cũng nhiều đứa con trai thầm thương trộm nhớ cô lắm chứ, vậy mà tại sao cô không thể đểu giả được như hắn, tại sao cô chỉ yêu có mình hắn?

                Chiều hồ Gươm nắng nhẹ. Nắng mùa hè sao như nắng mùa thu, buồn bã đến lạ kì. Cô thấy Tháp Rùa đến là trơ trọi, trông nhỏ bé, bơ vơ giữa mặt hồ. Và dưới làn nước hồ lạnh lẽo kia, cụ Rùa phải chăng đã cô đơn một mình suốt mấy trăm năm. Hết nhìn hồ, Nguyệt lại đưa ánh mắt ra xung quanh. Dòng người đông đúc quá, xe cộ tấp nập quá nhưng càng nhìn thấy những cặp tình nhân vai kề vai bên nhau cô lại thấy trào lên một nỗi buồn miên man. Cô cảm thấy lạc lõng giữa thành phố ba phẩy bốn triệu người này, giữa đất nước tám mươi triệu dân này. Nỗi buồn đã bị đẩy đi quá xa nhưng cô vẫn không khóc. Đau đớn giống như một con vi khuẩn mà cô đã miễn dịch rồi. Cô đã trở nên vô cảm lúc nào không hay.

                Bất chợt cô nhận được một cú điện thoại:

                - Alô, gì đấy mẹ?

                - Nguyệt à, con nhớ về ăn giỗ ông ngoại nhé!

                - Dạ vâng.

                Cô quên khuấy đi mất. Hôm nay là giỗ đầu ông ngoại cô. Hôm qua mẹ đã nhắc nhưng những lời nói của mẹ chẳng chịu đi vào tâm trí cô, lúc ấy trong đầu cô chỉ có những dòng tin nhắn chia tay của hắn lặp đi lặp lại như một ma trận dài bất tận. Bây giờ cô mới nhớ lời thông báo của mẹ. Cô vội quay về.

                Buổi ăn giỗ ông ngoại ấm áp không khí gia đình. Mẹ với các bác, các dì tất bật chuẩn bị các món cỗ, người thì chặt gà, người thì cuốn nem. Cánh đàn ông các bác, các cậu thì ngồi uống rượu bàn chuyện rôm rả. Nguyệt vừa bước vào đã gây sự chú ý của mọi người:

                - Nguyệt càng lớn càng xinh ra nhỉ.

                - Cháu gái bác chuẩn bị lấy chồng chưa?

                Nguyệt mỉm cười lấy lệ, lòng cô vẫn buồn rười rượi. Mẹ bảo cô:

                - Lên khấn ông đi con.

                Cô lên gác đến chỗ bàn thờ ông. Bức ảnh thờ của ông tự dưng hôm nay mới khiến cô để ý. Trông ông mới đẹp làm sao. Ông đang mỉm cười với cô, nụ cười hiền từ trìu mến ngỡ như ông vẫn đang sống, như ông đang sống trong thế giới đằng sau bức ảnh vậy. Mái đầu ông trắng bạch như mây trời, đôi ba nếp nhăn không che lấp được nét thư thái trên khuôn mặt mà ngược lại càng tô điểm cho nét từng trải của ông. Ông chẳng khác nào một ông bụt bước ra từ những câu chuyện cổ. Nguyệt nhớ lại ngày trước khi ông còn sống, Nguyệt được ông ngoại chiều nhất. Kí ức thời mẫu giáo của Nguyệt chẳng có hình ảnh nào rõ nét ngoại trừ buổi chiều ông ngoại đạp xe đưa cô đi ăn kem Tràng Tiền. Hình như đó là một quãng đường rất xa, xa hơn mọi con đường trên thế giới này gộp lại. Cô đã khóc rất dữ vì buồn một chuyện gì đó nên ông ngoại đã phải dỗ cô bằng kem, cây kem tuyệt vời nhất mà cô từng ăn, nếu không kể đến...nếu không kể đến cây kem đầu tiên mà anh cho cô ăn. Lúc đó hai đứa đã ăn kem theo kiểu giao bôi, trông mặt anh nhem nhuốc đến là yêu. Ôi, cô lại nghĩ đến hắn rồi, cô thầm nhiếc móc mình và tiếp tục dòng kí ức về người ông quá cố. Cô nhớ là ông ngoại chưa bao giờ nặng lời với cô chứ đừng nói đến một lời mắng mỏ. Bao giờ ông cũng nói rất nhẹ nhàng khi cô làm một điều gì đó có lỗi. Khi cô đánh vỡ cái chậu cây cảnh mà ông rất quí, cô rất sợ nhưng hóa ra nỗi lo lắng của ông chỉ dành cho cô:

                - Cháu có làm sao không?

                Hồi lớp hai, có một dạo ông lãnh trách nhiệm đưa Nguyệt đi học. Cô rất thích được ông đưa đón vì không lần nào ông không mua cho Nguyệt một thứ gì đó: lúc thì là miếng bánh chuối, lúc thì là hộp sữa, khi lại là một món đồ chơi nho nhỏ cho cô cháu gái. Bây giờ dù nhận được bao nhiêu món quà đắt đỏ, được ăn KFC bạn bè khao thì cô vẫn thấy thèm miếng bánh chuối năm trăm đồng của ngày xưa. Ngay cả bánh chuối bây giờ cũng không còn ngon như trước, phải chăng bởi nó không được trao cho cô bởi cánh tay xương xẩu của ông ngoại? Nếu có thứ gì đó khiến cô vui hơn những thứ ông ngoại đã tặng cô thì đó chỉ có thể là những món quà của anh. Thời gian đầu khi anh mới yêu cô, anh rất hay khiến cô sung sướng ngỡ ngàng bằng những món quà, những bó hoa kèm theo những tấm thiếp đầy những lời lẽ yêu thương. Chữ của anh không đẹp nhưng tấm thiếp thì rất thơm. Ôi, cô lại nghĩ đến hắn rồi. Tại sao cô vẫn không thể dứt được khỏi những kí ức về hắn? Cô bực bội với chính mình. Cô muốn có thể khóc òa lên nhưng không tài nào nhỏ được dù một giọt lệ. Phải rồi, ngày ông mất cô cũng không khóc. Ba bảo cô là một cô bé dũng cảm. Trong khi mẹ và các cô dì khóc lóc thảm thiết thì cô vẫn đứng đó, khuôn mặt buồn rầu nhưng không khóc. Cô đã tự hào nghĩ mình là một cô thiếu nữ can đảm. Nhưng giờ đây khi nghĩ lại cô thấy không phải như thế. Cô không khóc vì cái chết của ông không làm cho cô buồn. Ngay cả vẻ buồn rầu trên khuôn mặt cô lúc ấy cũng bắt nguồn từ không khí não nề xung quanh chứ không do nỗi buồn mất người thân trong lòng. Hình như trong đầu cô lúc ấy còn thoảng qua một ý nghĩ là nét buồn trên gương mặt sẽ khiến cô xinh hơn. Sự ra đi của ông không gây ra nỗi xúc động trong cô. Nó là một sự ra đi hợp lí và đã được báo trước. Ông đã hơn sáu mươi và từ nửa năm trước đã bị tai biến mạch máu não phải nằm liệt giường. Ông giống như một đứa trẻ sơ sinh chẳng thể tự mình làm bất cứ điều gì. Gia đình phải thuê một cô giúp việc để chăm sóc ông, bón cho ông ăn, cho ông đi vệ sinh, lau người cho ông khỏi bẩn. Ông không thể nói được nữa mà chỉ có thể ú ớ như người câm. Đó là quãng thời gian Nguyệt không còn mấy khi đến gặp ông nữa. Khi ông không còn có thể làm cho Nguyệt vui bằng những món quà, không thể dỗ cho Nguyệt khỏi buồn bằng những lời nói dịu dàng, không thể đưa Nguyệt đi chơi được nữa, không thể bảo vệ Nguyệt, khi ấy không còn gì để cô cháu gái muốn đến bên ông nữa. Lần cuối cùng Nguyệt đến thăm ông là hai tuần trước khi ông mất. Lúc ấy ông thậm chí đã giống như một cái cây chứ không phải một con người, mọi cảm xúc trên khuôn mặt dường như đã tắt, trong đôi mắt ông là một cái nhìn trống rỗng, miệng ông há ra không thể ngậm lại. Khi Nguyệt nắm lấy bàn tay ông thì bỗng dưng tay ông nắm chặt lại. Nguyệt sợ quá. Cô rụt bàn tay lại. Bây giờ nghĩ lại cô ước gì mình có thể để bàn tay ông được nắm chặt lấy tay cô. Hẳn đó là một niềm hạnh phúc lớn lao đối với ông, đã đem cho ông sức mạnh phi thường để cử động mạnh đến thế. Vậy mà cô đã khước từ cái nắm tay ấy. Khi ấy trong đầu cô, ông ngoại giống một gánh nặng, một người tàn phế chứ không phải một người đã đem đến cho cô biết bao niềm vui và hạnh phúc. Thế mà cô đã dễ dàng để hắn nắm lấy tay ngay từ lần gặp đầu tiên. Anh nắm rất nhẹ nhàng, thế mà cô chẳng hề đẩy ra như đã đẩy tay ông ngoại. Những ngày ông ngoại nằm liệt giường cũng là những ngày tháng đầu tiên của mối tình giữa Nguyệt với anh, những ngày tháng đẹp đẽ nhất. Khi ấy, ngày nào hai đứa cũng phải gặp nhau, tưởng như chỉ cần xa nhau quá hai mươi tư giờ thì cô sẽ khổ sở đến chết mất. Chẳng bao giờ là đủ cho những giây phút được ở trong vòng tay anh, được nghe hơi thở nhẹ nhàng của anh, được nghe anh thì thầm bên tai. Chao ôi, tại sao cô có thể yêu hắn như thế, cái con người bội phản đã bao lần khiến cô rơi lệ. Con người ấy đã hứa hẹn nào là sẽ yêu cô đến chết vẫn không hết yêu, nào là sẽ nắm tay cô đến cuối con đường, và giờ mới vỏn vẹn một năm thôi mà hắn đã bỏ rơi cô. Tại sao cô lại yêu hắn đến như thế? Hỡi ôi, cô lại nghĩ đến ông ngoại. Ông chẳng bao giờ nói những lời to tát như thế nhưng tình yêu của ông dành cho cô nhiều như số ngôi sao trong vũ trụ vậy. Nụ cười hiền từ của ông cũng nồng ấm yêu thương như mặt trời sưởi ấm trái đất. Ông đã yêu cô cho đến khi chết và đến khi chỉ còn tiếp tục cuộc sống ở một cõi vĩnh hằng nào đó thì ông vẫn luôn dõi theo từng bước chân của cô, vẫn nở nụ cười hiền từ với cô ở đằng sau tấm ảnh. Vậy mà…vậy mà…cô đã bỏ rơi ông khi ông cần cô nhất, khi ông cảm thấy cô đơn nhất? Ông sống thế nào được với ý nghĩ mình là một kẻ vô dụng đến đi tiểu cũng phải có người giúp. Mẹ bảo ông trở nên khó tính, hay gắt gỏng với mọi người, vậy mà trong những lần ít ỏi cô đến thăm, ông lúc nào cũng cười ú ớ. Chao ôi, nếu cô có thể ở bên ông những ngày ấy thì sẽ là một niềm an ủi biết bao đối với ông. Thế mà cô đã đáp lại ông bằng sự hờ hững, cô đã đối xử như thế với con người đã dành cho cô một tình yêu thủy chung cho đến lúc chết. Cô đã bỏ rơi ông để chạy theo một thứ tình yêu đẹp lung linh nhưng chỉ cần chạm nhẹ là vỡ tan. Cô nhận ra mình là một con ngốc. Tất cả những thứ cô đã đánh đổi liệu có đáng không?

                Mẹ bảo ông đi rất nhanh, chỉ sau một đêm. Khuôn mặt ông lúc lìa đời thanh thản và nhẹ nhõm. Mẹ nói đến cả lúc chết ông cũng nghĩ phải chết làm sao cho con cháu đỡ vất vả. Vậy mà khi ấy ý nghĩ về ông chẳng chút gì khiến tâm hồn cô xao động. Ôi cô ước sao thời gian quay trở lại để cô được chăm sóc cho ông, được ôm ông vào lòng, được nói với ông cháu yêu ông biết mấy. Nếu như thời gian có thể quay trở lại…nhưng tất cả đã muộn mất rồi. Một giọt nước mắt lăn dài trên má cô, giọt nước mắt muộn màng.

                Trông thấy Nguyệt khóc, mẹ ôm cô vào lòng:
                - Con gái tôi ngoan quá. Nó đau lòng đến nỗi bây giờ mới khóc được.

                Hết
                Tôi làm những điều mình muốn
                Tôi làm những điều mình tin
                Dù cho ai có nghĩ gì
                Dù cho là sai hay đúng
                Cuộc đời này chỉ hai chữ
                "Tự do"
                 
                #8
                  spiderkien

                  • Số bài : 80
                  • Điểm thưởng : 0
                  • Từ: 13.04.2007
                  • Trạng thái: offline
                  RE: Muôn mảnh cuộc đời 17.07.2008 06:02:14 (permalink)
                  Bản hợp đồng

                                                            -Tuỳ Phong-

                  Lâm đưa điếu thuốc lên môi rít một hơi. Qua làn khói thuốc mỏng mảnh, anh liếc nhìn vẻ mặt thờ ơ của Thành, trong đầu anh là hàng chục con tính, hàng chục phép so sánh, hàng chục những phân tích để đưa ra một quyết định quan trọng chỉ trong tích tắc.
                  - Năm phần trăm, ok?
                  Thành lắc đầu, nhếch mép cười, phải chú ý lắm mới có thể nhận ra cái chuyển động ấy trên khuôn mặt của gã.
                  - Như thế không xứng đáng với những gì tôi đem lại cho ông, ông Lâm ạ- Thành nói.
                  - Vậy ông thử nói xem bao nhiêu mới xứng đáng?
                  - Mười phần trăm.
                  - Mười phần trăm, ông không đùa đấy chứ?
                  Thành mỉm cười:
                  - Ông Lâm ạ, tôi rất quí ông. Tôi đã gặp nhiều người nhưng chưa có ai khiến tôi thấy quí như ông. Bình thường với người khác tôi vẫn lấy mười phần trăm nhưng với ông tôi sẽ chỉ lấy tám phần trăm thôi, coi như để anh em ta còn hợp tác lâu dài với nhau. Ông biết đấy, có phải một mình tôi nuốt hết đâu, còn phải biếu các sếp trên nữa. Nếu bản hợp đồng này mà thành công thì ông quá lợi rồi, tám phần trăm chứ mười phần trăm cũng đâu ăn nhằm gì.
                  Lâm lại rít thêm một hơi thuốc nữa.
                  - Ok, tôi đồng ý. Tám phần trăm.

                  Lâm trở về văn phòng, ngồi gác hai chân lên bàn, ôm đầu suy tư. “Thằng chó này ăn tham như lợn”, anh chửi thầm Thành, gã trưởng phòng vật tư của một tổng công ty lớn mà mình vừa gặp. Dù sao, điều quan trọng là anh sẽ giành được hợp đồng cung ứng thiết bị văn phòng cho cái tổng công ty ấy. Đó là hợp đồng lớn nhất từ trước đến nay của công ty anh, không chỉ cung ứng cho tổng công ty mà còn cho cả gần chục công ty con của nó. Nếu giành được bản hợp đồng này, không những lợi nhuận của công ty anh sẽ tăng vọt mà đẳng cấp của công ty anh cũng sẽ khác, mọi việc sẽ thuận lợi hơn rất nhiều, từ việc vay vốn ngân hàng đến đàm phán các hợp đồng trong tương lai, anh sẽ không còn phải chạy đôn chạy đáo lo toan mọi việc như bây giờ, sẽ có thể cho những nhân viên của mình một điều kiện làm việc tốt hơn mà họ xứng đáng được hưởng. Trong buổi đầu lập nghiệp, họ đã sát cánh cùng anh, chia sẻ với anh nỗi vất vả, hi sinh những cơ hội làm việc tốt hơn ở các công ty khác, thậm chí những lúc túng quẫn họ đã tình nguyện làm việc không nhận lương, tất cả vì họ một lòng tin tưởng vào anh. Người giám đốc ấy mới hai mươi chín tuổi, một con người đầy hoài bão, khát khao và năng lực, khuôn mặt anh toát lên nét tự tin, sự từng trải và vẻ quyến rũ của tham vọng. Người nào chỉ cần gặp anh một lần đã có thể nhận ra Lâm sẽ tiến lên những bậc thang cao nhất của thành đạt và sẽ tiến tới đó rất sớm. Lâm bất chợt nhận ra một điều gì đó. Đó là sự xuất hiện của lọ hoa trên bàn làm việc của anh, ngắm những bông hoa anh thấy thoải mái biết bao. Những bông hoa lúc nào cũng đẹp và đơn giản, không như con người đầy phức tạp. Bàn làm việc của anh thật ngăn nắp, anh nhớ lúc chiều nó còn bừa bộn, giấy tờ vứt lung tung. Anh biết ai là người làm việc này, chắc chắn đó là Mai, cô nhân viên mà anh quí mến nhất. Mai hai mươi lăm, một cô gái đẹp dịu dàng như tên của mình. Đằng sau cặp kính cận, đôi mắt cô chứa những gì bình yên nhất, trong sáng nhất của cuộc đời. Giọng nói của cô như mùi hương của một đóa hoa mai, nhẹ nhàng và rất đỗi thanh tao. Anh vừa nghĩ đến cô thì thấy cô mở cửa bước vào văn phòng, tay cầm theo túi đồ.
                  - Ơ, giờ này sao em còn ở đây?
                  - Em đi ngang qua, thấy đèn văn phòng sáng nên đoán là anh. Anh ăn gì chưa?
                  Lâm lắc đầu.
                  - Em biết ngay mà. Thế nên mới mua KFC về đây cho anh. Thực ra fast food cũng không tốt lắm nhưng tại quanh đây chẳng còn gì khác, anh ăn tạm nhé.
                  - Ồ, quá tốt rồi, cám ơn em.
                  Lâm cầm miếng gà rán chén ngon lành, từ sáng đến giờ anh chưa có gì bỏ bụng mà chỉ toàn cà phê. Mai ngó cái gạt tàn của anh đầy thuốc lá liền nhăn mặt:
                  - Cứ hút thuốc nhiều thế này hại lắm anh ạ.
                  - Biết sao được, công việc căng thẳng quá.
                  - Anh nên chú ý giữ gìn sức khỏe, trông anh dạo này gầy đi nhiều quá.
                  Sự quan tâm của Mai khiến Lâm cảm động.
                  - Mai à, em tốt với anh quá.
                  Mai mỉm cười:
                  - Em không tốt như anh nghĩ đâu. Em chỉ sợ giám đốc mà bệnh thì không ai trả lương cho em thôi.
                  Lâm cười phá lên:
                  - Hóa ra em là một người nham hiểm mà trước giờ anh không biết đấy. Chết thật!
                  - Ô la la, thế là em lộ mất rồi.
                  - À Mai này, anh vừa kiếm được một hợp đồng lớn- Lâm nói- chúng ta sắp giàu to rồi.
                  - Vậy à! Tuyệt quá!
                  - Để ăn mừng anh sẽ khao em nhé.
                  Mai sung sướng:
                  - Anh nói rồi đấy nhé! Không được nuốt lời đâu.
                  Vậy là Lâm và Mai tới một quán sang trọng ở trên tầng thượng, nhìn ra hồ Tây và gió rất mát.
                  - Hình như đây là lần đầu tiên anh với em ngồi uống nước với nhau đấy nhỉ?- Lâm hỏi.
                  - Vâng, anh toàn bận tiếp các sếp lớn làm gì có thời gian đi với nhân viên quèn như em- Mai trêu Lâm.
                  - Chà chà, em nói đểu anh đấy à. Không sợ sếp sa thải à?
                  - Không sợ. Đầy chỗ đang cần người như em.
                  - Kinh! Kiêu chưa kìa.
                  Mai mỉm cười. Một cơn gió thổi mái tóc cô bay bay. Mai lấy tay nhẹ vuốt mái tóc mềm. Hình ảnh ấy bỗng làm trái tim anh loạn nhịp. Anh thấy Mai đẹp quá. Bao lâu nay công việc cứ cuốn Lâm đi khiến anh chẳng thể để ý đến những chuyện khác. Bỗng dưng trong lòng anh nảy nở những cảm giác thật mới lạ. Trong đầu anh hiện ra những lời nói thật đặc biệt, thật lãng mạn, anh chuẩn bị nói ra những lời ấy. Nhưng khi tiếng nói yêu thương vẫn còn chưa ra khỏi miệng thì chiếc điện thoại của anh reo lên. Anh nghe máy, đến khi xong, định nói với Mai thì những lời lúc nãy tự dưng biến đâu mất…

                  Ngày hôm sau, khi vừa thông báo tin mừng cho các nhân viên của mình, Lâm nhận được cú điện thoại của Thành:
                  - Ông Lâm à, hỏng rồi!
                  Lâm hoang mang:
                  - Hỏng là hỏng thế nào? Hôm qua ông nói chắc ăn rồi cơ mà.
                  - Khổ quá, tôi cũng đâu ngờ. Nhà nước chỉ thị cắt giảm những khoản chi tiêu không cần thiết, ông Tổng của tôi nhất quyết cho khoản này vào danh sách cắt giảm.
                  - Thế là thế nào? Tám phần trăm rồi cơ mà.
                  - Tôi chịu, tám phần trăm chứ tám mươi phần trăm tôi cũng không lo được vụ này đâu. Ông thông cảm nhé. À nhưng mà ông Tổng của tôi mời anh tối nay sáu giờ tới nhà hàng Long Đình dùng bữa với vợ chồng ông ấy, đi với vợ hoặc bạn gái anh nhé.
                  Tình thế bỗng trở nên tồi tệ đối với Lâm. Mất hợp đồng này thì chẳng biết bao giờ công ty anh mới kiếm được cơ hội đổi đời, anh lại vừa báo tin vui cho các nhân viên của mình, anh không thể khiến họ thất vọng được. Dù chỉ còn một tia hi vọng anh cũng không thể từ bỏ bản hợp đồng ấy. Tối nay anh sẽ đi gặp lão Tổng kia và thuyết phục lão đổi ý. Đó là nhiệm vụ anh không được thất bại. Anh rủ Mai cùng đi. Mai đồng ý. Họ tới nhà hàng Long Đình, một nhà hàng sang trọng bậc nhất Hà Thành. Họ hỏi thì được dẫn đến bàn của ông Tổng giám đốc Trương.
                  - Dạ xin hỏi ông có phải ông Tổng giám đốc Trương không ạ?
                  - Phải, còn anh là anh Lâm?
                  - Vâng.
                  Ông Trương bèn bắt tay Lâm. Ông Trương đã ngót nghét sáu mươi, bụng to đến mức làm chiếc thắt lưng lúc nào cũng chỉ muốn phựt ra một phát, khuôn mặt ông nhìn trông hiền lành, ngờ nghệch nhưng kì thực là để che giấu một bộ óc cực kì sắc sảo. Ông đi với một cô vợ trẻ hơn mình gần ba chục tuổi mà nếu không được giới thiệu trước Lâm sẽ nhầm tưởng đó là con gái ông.
                  - Chà chà anh còn trẻ vậy mà đã làm giám đốc. Rất giỏi! rất giỏi! Xin hỏi vợ anh tên gì?
                  Lâm ngay lập tức đính chính:
                  - À không, thưa ông, cô Mai đây không phải vợ tôi mà là nhân viên trong công ty tôi, đồng thời cũng là một người bạn thân thiết với tôi.
                  - À vậy thì tôi phải cạn một li để tạ lỗi với cô Mai rồi.
                  Vợ của ông Trương nói:
                  - Thực ra lúc đầu tôi cũng nhầm vì trông hai anh chị rất đẹp đôi.
                  Mai đỏ mặt. Cô cạn li rượu với ông Trương, lòng thấy rất vui vì câu nói ấy. Họ nói chuyện vui vẻ, Lâm thường là người dẫn dắt câu chuyện, còn ông Trương thỉnh thoảng chêm vào. Sau một hồi lan man, Lâm quyết định lái câu chuyện về bản hợp đồng. Từ nãy giờ anh vẫn sốt ruột muốn nói ngay nhưng cứ phải cầm lòng đợi khi nào ông Trương trông hoàn toàn thư giãn. Mãi rồi anh cũng tìm được cơ hội để nói:
                  - Anh Thành nói với tôi ông là người rất quyết đoán và bản lĩnh. Hẳn anh ấy cũng đã nhắc với ông về bản hợp đồng cung ứng thiết bị văn phòng. Tôi nghĩ một người sáng suốt như ông chắc chắn sẽ để cho nhân viên của mình được sử dụng những trang thiết bị tốt nhất mà chúng tôi sẵn lòng cung cấp.
                  Ông Trương mỉm cười:
                  - Tôi rất tiếc anh Lâm ạ. Anh biết đấy, thời buổi kinh tế đang khó khăn, lạm phát ầm ầm, trên Bộ người ta gửi công văn xuống giao chỉ tiêu cắt giảm các khoản chi tiêu cho chúng tôi. Tôi rất mến anh nhưng quả thực là việc này tôi không giúp anh được, người ta cứ tưởng tôi muốn gì cũng làm được mà đâu biết tôi cũng có cái khó của mình, tôi đâu có được như giám đốc công ty tư nhân các anh.
                  - Tôi sẽ đền đáp xứng đáng cho công sức của ông bỏ ra mà- Lâm nói.
                  Ông Trương vẫn giữ điệu cười nửa miệng:
                  - Ồ không, không. Tôi hiểu ý anh nhưng chuyện này không như thế.
                  Bữa ăn không đem lại bản hợp đồng cho Lâm. Anh thất vọng tràn trề. Mai an ủi anh:
                  - Anh đừng buồn. Rồi anh sẽ lại kiếm được một bản hợp đồng khác thôi mà.
                  - Ừ, phải. Nhất định thế- anh mỉm cười với cô.
                  Hai người dạo bước trên con đường vắng, lòng nặng bao nỗi niềm.
                  - Từ trước đến giờ, trong đầu anh chỉ có công việc. Anh hoàn toàn không quan tâm đến những người thân, bạn bè của mình. Lâu lắm rồi anh chưa tới thăm ba mẹ, bạn bè cũng chẳng có mà chỉ toàn những người bạn trong công việc. Thực ra anh đánh mất nhiều thứ như thế có đáng không nhỉ? Có phải anh quá ích kỉ không?
                  - Không, em nghĩ anh rất tuyệt. Tất cả mọi người trong công ty đều tin tưởng và sẵn sàng đi theo anh bởi anh luôn quan tâm tới họ, luôn coi trọng họ và vì anh rất giỏi, rất bản lĩnh, dù gặp bao nhiêu khó khăn anh cũng không hề nản chí mà luôn tìm cách vượt qua. Thực sự em rất ngưỡng mộ anh. Em nghĩ anh chỉ cần dành thêm một chút thời gian cho cuộc sống riêng của mình thôi.
                  Lâm cảm động trước những lời nói của Mai. Anh nắm lấy bàn tay mềm mại của Mai và thổ lộ lòng mình:
                  - Em là người con gái tuyệt vời nhất trên đời mà anh từng gặp.
                  Mai cúi đầu nhìn xuống đất, hạnh phúc không nói thành lời. Lâm choàng tay ôm lấy Mai, rất lâu, rất lâu…

                  Chiều hôm sau, khi Lâm định thông báo cho các nhân viên của mình về vụ bể hợp đồng thì anh nhận được một cú điện thoại:
                  - Alô, tôi Lâm đây. Ai đấy?
                  - Tôi là Trương đây, người đi ăn với anh tối qua ấy.
                  - A a vâng ông Trương. Tôi có thể giúp gì ông?
                  - À tôi đang xem lại bản hợp đồng của anh. Nhân tiện tôi muốn nhờ anh chuyển lời mời ăn tối tới cô Mai.
                  - …
                  Cuộc điện thoại của ông Trương khiến Lâm trầm ngâm suy tư một lúc lâu. Thấy Lâm như vậy, Mai bèn hỏi:
                  - Anh làm sao thế?
                  - Ông Trương vừa gọi.
                  - Ông ta nói sao?
                  - Ông ấy muốn mời em đi ăn tối.
                  Mai nhìn vào mắt Lâm. Trong đôi mắt ấy, cô nhìn thấy sự day dứt, một cuộc đấu tranh đang diễn ra vô cùng khốc liệt.
                  - Ông ấy còn bảo đang xem lại bản hợp đồng- Lâm nói với giọng cay đắng.
                  - Được rồi, em sẽ tới.
                  - Nếu em bận thì anh sẽ báo lại với ông ấy…
                  - Không sao, em rảnh mà- Mai cười tươi với Lâm.
                  Ngày hôm ấy là ngày dài nhất trong đời Lâm. Cứ chốc chốc anh lại nhìn đồng hồ. Anh đốt sạch cả một bao thuốc. Đến đêm, anh bồn chồn không ngủ được, anh nhấc máy gọi cho Mai nhưng không liên lạc được vì cô tắt máy. Hôm sau, cả công ty xôn xao vì không thấy Mai đi làm, đó là một sự kiện lớn vì Mai chưa một ngày nghỉ làm từ khi vào công ty đến nay. Chiều hôm đó, Lâm nhận được điện thoại của Thành:
                  - Chúc mừng ông, bản hợp đồng của ông đã được phê duyệt.
                  Lâm không thấy vui, không một chút nào trong khi mới ngày hôm qua thôi anh còn sẵn sàng đánh đổi tất cả để có được bản hợp đồng. Cả ngày anh cứ như người mất hồn, suy nghĩ vẩn vơ. Rồi anh nhận được tin nhắn của Mai. Anh vội vã rời khỏi văn phòng. Khi gặp Mai, anh nhận được một nụ cười thật tươi. Anh vội ôm chầm lấy cô, ôm rất chặt, như sợ cô vùng chạy mất. Anh nhìn vào mắt cô, Mai vẫn cố cười nhưng nước mắt chợt tuôn ra. Cô gục đầu nức nở khóc trong lòng anh. Đôi mắt Lâm đỏ hoe, bàn tay anh bóp chặt run run, răng anh nghiến lại, anh nói trong nghẹn ngào:
                  - Anh là một thằng khốn nạn.

                  Hết
                   
                  #9
                    spiderkien

                    • Số bài : 80
                    • Điểm thưởng : 0
                    • Từ: 13.04.2007
                    • Trạng thái: offline
                    RE: Muôn mảnh cuộc đời 19.08.2008 19:10:40 (permalink)
                    Đợi(chuyện tình Paris)
                                               -Tuỳ Phong-



                    Tôi đã đợi Hạnh được mười lăm phút. Đối với người khác, chờ đợi như thế có thể khiến họ phát rồ nhưng tôi không lấy thế làm khó chịu. Sống ở Paris tôi đã quen với việc chờ đợi, xếp hàng mà quen thuộc nhất vẫn là cảnh chờ đợi ở những chuyến metro. Khi ở Việt Nam, tôi lại thường phải chờ đợi vì thói quen đúng giờ của mình. Vả lại, chẳng phải cuộc đời tôi là một chuỗi những chờ đợi hay sao? Khi còn bé tôi luôn trông đợi đến ngày mình được mặc đồng phục cắp sách tới trường nhưng khi làm học sinh tôi lại luôn đợi đến ngày mình không phải đến trường nữa. Trong năm học tôi luôn ngóng đợi ngày hè nhưng khi vào hè tôi lại đợi đến ngày khai trường để gặp lại bạn bè, thầy cô. Vào cấp một tôi thích một cô bạn gái nhưng vì biết mình còn quá bé nên tôi đợi đến khi đủ lớn tôi sẽ tỏ tình với cô ấy. Rốt cục lên cấp ba khi tôi nghĩ mình đủ lớn để dính vào chuyện tình cảm thì cô ấy đã không còn học cùng trường với tôi, tôi không còn gặp lại cô ấy. Đấy, tôi vốn sống trong sự chờ đợi nên bây giờ đợi Hạnh mười lăm phút có gì khó khăn đâu.
                    Cuối cùng cô ấy cũng đến, dường như đến cùng với Hạnh là những gì đẹp nhất của mùa thu Paris. Nắng dịu dàng nhuộm vàng cơn gió thoảng, những chiếc lá lìa cây buông mình theo gió lao xao, nhưng nếu không có dáng Hạnh yêu kiều bước tới thì hẳn là cảnh thu Paris sẽ thấy mình còn thiếu một điều gì đó.
                    - Anh đợi em lâu chưa?
                    - Không, anh cũng vừa tới thôi.

                    Hạnh mỉm cười. Tôi và Hạnh cùng nhau dạo bước dọc theo dòng sông Seine, ngắm dòng sông tôi có cảm giác thật yên bình và tôi biết Hạnh cũng thấy thế. Một chiếc du thuyền đi qua tạo ra những làn sóng nhẹ miên man trôi về bờ. Một người đàn ông chạy bộ ngược chiều bọn tôi dắt chú cún của mình thong thả chạy theo. Thật thú vị, ở cái thành phố Paris náo nhiệt với hàng triệu du khách từ khắp nơi trên thế giới đổ về, ta có thể tìm thấy những giây phút bình yên đến thế. Điều kì lạ ở thành phố này là mỗi người có thể kể cho bạn nghe về nó và bạn không tin được rằng họ đều nói về một nơi. Có một Paris tráng lệ khi màn đêm buông xuống, mê hoặc con người bằng vẻ đẹp của kinh đô ánh sáng, bằng vẻ đẹp của một thành phố thông thoáng không bị bóp nghẹt bởi những tòa nhà cao tầng như ở New York. Lại có một Paris khác nhộn nhạo với những dòng người đổ về từ khắp nơi trên thế giới đông hơn cả số người thường trú ở đây, họ khiến cho Paris mất đi một tâm hồn Pháp, thứ mà bạn tìm thấy được ở những thành phố tỉnh lẻ như Avignon, Grenoble, để trở thành một thành phố lao xao những âm thanh của hàng trăm thứ ngôn ngữ, và bạn thất vọng vì nó không hoàn mĩ như trong tưởng tượng khi thấy sự nhem nhuốc, bẩn thỉu, tệ nạn ở cái Paris hoa lệ này. Còn đối với tôi, Paris không phải là sự kì vĩ của tháp Effeil, Khải hoàn môn, bảo tàng Louvre hay sự uy nghi của những ngôi giáo đường, cũng không phải là nỗi thất vọng trước cuộc sống đắt đỏ hay trước nhiều cảnh đời khốn khổ, tha hóa, Paris trong trái tim tôi là một Paris bình dị, là dòng sông Seine hiền hòa, là Michèlle, người bạn già của tôi. Tôi gặp Michèlle một chiều thứ sáu trên một chiếc ghế đá gần bên bờ sông Seine khi bà rắc những mẩu vụn bánh mì cho những chú chim bồ câu ăn. Bà nói với tôi rằng chiều thứ sáu nào bà cũng tới đây, trên chiếc ghế này cho lũ chim ăn. Mấy chục năm trước, cũng vào một buổi chiều thứ sáu như thế, bà đã gặp người đàn ông của đời mình, người đã cùng bà đi qua những năm tháng êm đềm cho đến khi phải sớm từ giã cõi đời vì bệnh phổi. Khi ấy, dù vẫn còn khá trẻ nhưng bà không đi bước nữa, bà cứ thế sống một mình và mỗi chiều thứ sáu lại ra đây ngồi trên chiếc ghế đá cho lũ chim ăn. Tôi đã trở thành người bạn hiếm hoi của bà góa cô đơn ấy. Bà đưa tôi tới những con hẻm nhỏ vô danh, những quán ăn khiêm nhường giấu mình khuất sau những náo nhiệt của đô thành. Đó là Paris mà tôi yêu, cũng như Paris lúc này khi bước đi bên Hạnh, yên bình và sâu lắng. Lần đầu tiên tôi gặp Hạnh là ở vườn Luxembourg.
                    - Pardon monsieur!
                    Tôi quay lại khi nghe tiếng cô gọi.
                    - A! Anh là người Việt Nam à?
                    - Ừ đúng rồi, em cũng thế hả?
                    Tôi hỏi một câu ngớ ngẩn vì chưa hết ngỡ ngàng khi đang lơ ngơ tham quan vườn Luxembourg thì bất ngờ gặp một cô gái Việt Nam xinh xắn.
                    - Em định nhờ anh chụp cho kiểu ảnh.
                    - Ok, nếu em thích thì chụp bao nhiêu cũng được.
                    - Anh tới đây du lịch à?
                    - Không, anh sang đây học. Còn em?
                    - Em cũng thế.
                    Cả buổi hôm đó, tôi đi theo chụp ảnh cho Hạnh, một công việc không hề nhàm chán vì được ngắm cô là niềm hạnh phúc của tôi.
                    - Anh đứng vào em chụp cho nhé.
                    - Không, anh không thích được chụp lắm… anh không ăn ảnh mà…
                    - Không sao đâu mà, hay là anh chê em chụp ảnh xấu.
                    Chúng tôi quen nhau từ đó, tôi và Hạnh, hai người Việt Nam nhỏ bé giữa Paris rộng lớn. Chúng tôi thường đi dạo với nhau bên bờ sông Seine, cùng tận hưởng Paris của chúng tôi. Những giây phút ấy thật là tuyệt, tuyệt đến nỗi tôi không dám mơ tưởng nhiều hơn thế. Hạnh đã có người yêu, tôi sợ nếu vượt quá giới hạn, tôi sẽ đánh mất những giây phút đẹp đẽ này.
                    Lúc này, tôi và em đứng trên cầu Pont de la Tournelle để ngắm cảnh sông Seine. Bỗng nhiên, trời đổ mưa. Chẳng biết từ lúc nào mà mây đen đã vây kín bầu trời. Tôi bèn kéo Hạnh tới một hiên nhà nhỏ. Hai đứa chúng tôi đã dính một ít mưa. Mái hiên hơi nhỏ nên Hạnh phải nép vào người tôi. Mùi hương từ người em dìu dịu khiến tôi say lòng. Trong đầu tôi văng vẳng giai điệu bài “le géant de papier”:

                    Quand je la regarde, moi l'homme loup au cœur d'acier
                    Devant son corps de femme, je suis un géant de papier
                    Quand je la caresse et que j'ai peur de l'éveiller
                    De toute ma tendresse, je suis un géant de papier

                    Khi nhìn nàng, tôi người hùng với con tim sắt đá
                    Chỉ là một người khổng lồ bằng giấy trước tấm thân mỹ nữ
                    Khi tôi vuốt ve với muôn vàn âu yếm vì sợ nàng thức giấc
                    Tôi là người khổng lồ bằng giấy

                    Giờ thì tôi đã trải qua cảm giác của anh chàng khổng lồ giấy, không chút sức lực nào khi đứng trước một người thiếu nữ. Em cứ nép vào người tôi như thế khiến trái tim tôi tan chảy dần. Cánh tay tôi bỗng ôm lấy tấm thân em như một điều gì rất tự nhiên.
                    - Em có lạnh không?- Tôi hỏi.
                    Em không nói gì. Nhưng em cũng để mặc cho cánh tay tôi ôm lấy em. Trong giây lát, không gian và thời gian như ngừng hẳn lại, tôi không nghe thấy tiếng mưa mà chỉ nghe thấy hơi thở của em và cảm thấy nhịp đập trái tim em. Tôi hôn lên má em. Em quay lại nhìn tôi với ánh mắt dịu dàng. Môi tôi tìm bờ môi em. Tôi hôn em trong một chiều mưa Paris…
                    Khi về đến nhà, tôi vẫn còn chìm đắm trong một tâm trạng khó tả với những bồi hồi, xao xuyến, ngỡ như vừa hồi tỉnh sau một giấc mộng đẹp. Tôi yêu Hạnh, không phải mới đây thôi, tôi đã yêu em từ những lần ngắm hoàng hôn trên những cây cầu bắc qua sông Seine, từ những lần đi cùng em trên những con đường Paris, hay có lẽ từ cái nhìn đầu tiên tôi trông thấy em ở vườn Luxembourg. Tôi đã cố chôn chặt tình cảm với Hạnh, cố lừa dối mình rằng đó chỉ là một sự nhầm lẫn, nhưng cơn mưa trong một chiều thu Paris đã khiến tôi nhận ra tình yêu của mình. Tôi hiểu rằng người ta đến Paris là để yêu…
                    Nhưng tình yêu đâu chỉ là những êm đềm, nó cũng giống như dòng sông Seine kia nổi sóng mỗi khi có chiếc du thuyền đi qua. Ngày hôm sau tôi nhận được một tin nhắn offline của Hạnh: “Mình không nên gặp nhau nữa anh ạ. Em xin lỗi”. Đọc những dòng chữ ấy, lòng tôi hoang mang, ngổn ngang bao điều mâu thuẫn. Tôi phải làm gì đây, tôi không muốn mọi chuyện kết thúc thế này, tôi không thể đánh mất em. Sau hai ngày suy nghĩ, tôi gửi cho em một dòng tin nhắn offline: “Anh vẫn sẽ đợi em ở chỗ hẹn như mọi lần”. Tôi nghĩ em sẽ đến.
                    Ngày hôm ấy, tôi lại đứng đợi em, năm phút, mười phút rồi mười lăm phút. Hạnh vẫn chưa đến. Tôi chợt cảm thấy lạnh, gió hôm nay sao mà lạnh thế, dường như mùa đông đã đến rồi, dường như mùa thu đã đi mất, giống như em đã rời bỏ tôi. Tôi còn phải đứng đây đợi em đến bao giờ? Không, tôi không đợi được nữa. Tôi chán đợi rồi, cả cuộc đời tôi chỉ toàn là chờ đợi, tôi luôn đợi chờ hạnh phúc ở tương lai mà không đi tìm nó trong hiện tại. Tôi không muốn mình giống như Michèlle, cứ mỗi chiều thứ sáu lại ra đúng một chiếc ghế đá, cho lũ chim ăn, để chờ đợi trong vô vọng một niềm hạnh phúc đến với mình, một thứ hạnh phúc giống như người chồng trước đây đã đem tới cho bà, một thứ hạnh phúc khó đến lần thứ hai. Tôi không muốn thế, tôi sẽ không đợi em mà phải đi tìm em. Nghĩ thế, tôi bèn tới nhà Hạnh, bấm chuông. Em mở cửa bước ra và nói:
                    - Anh về đi. Em đã nói là không muốn gặp anh nữa mà.
                    - Tại sao? Tại sao em lại như thế? Chẳng nhẽ tất cả những giây phút chúng ta đã có không có ý nghĩa gì sao?
                    - Không- Hạnh nói dứt khoát.
                    - Nghe này, anh yêu em và anh biết… em cũng thế.
                    Hạnh lặng đi. Sau một giây im lặng, cô nói:
                    - Có một người đang đợi em ở nhà. Anh ấy đã đợi em hai năm rồi.
                    Câu nói ấy khiến tôi xúc động, giọng tôi như lạc đi, chẳng còn giống giọng của chính tôi:
                    - Anh ta đã đợi hai năm. Còn anh…anh đã đợi cả cuộc đời để được gặp em, em biết không?
                    Em lặng đi, trong mắt em có lệ. Tôi ôm lấy em vào lòng. Em khóc òa còn tôi cũng thấy một giọt lệ đọng trên cằm mình.

                    Tôi không đợi em…không phải ở Paris…

                    Hết
                    <bài viết được chỉnh sửa lúc 21.08.2008 19:47:09 bởi spiderkien >
                     
                    #10
                      spiderkien

                      • Số bài : 80
                      • Điểm thưởng : 0
                      • Từ: 13.04.2007
                      • Trạng thái: offline
                      RE: Muôn mảnh cuộc đời 10.11.2008 00:40:35 (permalink)
                      Tình bạn
                      .                -Tuỳ Phong-



                      Khi chiếc kim giờ đang lê đến gần con số mười hai, chiếc điện thoại của Hưng bỗng reo lên khiến hắn bực mình lầm bầm: “Đứa nào giờ này còn gọi đây”. Một thoáng ngạc nhiên khi thấy dòng chữ trên màn hình hiển thị người gọi, hắn nhấc máy:
                      - Tuấn à, gì đấy?
                      Tuấn ngập ngừng:
                      - Mày đang ở nhà à?
                      - Ừ.
                      - Bây giờ tao qua nhà mày ngủ được không?
                      - Ok, qua đi.
                      Cuộc điện thoại kết thúc ở đấy nhưng dư âm của nó vẫn còn trong lòng Hưng. Những câu hỏi, những băn khoăn chất đống trong đầu hắn. Điều kì lạ không phải việc Tuấn đến ngủ cùng hắn bởi chuyện đó đã diễn ra cả trăm lần rồi mà ở chỗ cả nửa năm nay Tuấn không đến đây ngủ. Trước đây Tuấn và Hưng chơi thân với nhau nhưng kể từ khi Tuấn có người yêu thì mối quan hệ của hai đứa không còn được như trước. Dù không nói ra nhưng Hưng luôn thầm trách Tuấn, hắn những muốn chửi thẳng vào mặt thằng bạn “Chỉ vì một đứa con gái mà mày xa rời anh em”. “Anh em” ở đây là hội bi-a sáu thằng, mất Tuấn chỉ còn năm. Hắn cảm thấy khó chịu mỗi khi bên bàn bi-a bọn nó hỏi:
                      - Thằng Tuấn đâu rồi?
                      Những lúc như thế hắn đáp tỉnh bơ:
                      - Không biết.
                      - Đi với gái à?
                      - Chắc thế.
                      - Mày là bạn thân phải khuyên bảo nó đi, có người yêu mà bỏ rơi anh em là không được.
                      - Chịu, có nói nó cũng chẳng nghe đâu.
                      Vừa nói, Hưng vừa chọc một cú sẻ bi chính xác. Tiếng bi rơi lộc cộc xuống lỗ che đi tiếng thở dài của hắn…
                      Hưng mở cửa cho bạn, Tuấn bước vào mồm đầy mùi rượu.
                      - Mày vừa đi uống về đấy à?- Hưng hỏi
                      - Tao với Thu chia tay rồi- Tuấn nói một cách vô cảm- Tao muốn uống đến khi quên hết mọi thứ nhưng càng uống lại càng tỉnh, càng uống lại càng đau. Tao chẳng muốn sống nữa mày ạ.
                      Hưng mắng thằng bạn xa xả:
                      - Mẹ thằng dở hơi, thôi con này thì có con khác, đàn ông đàn ang gì mà yếu đuối như con đàn bà. Chết mẹ luôn đi chứ sống làm gì cho nhục.
                      - Mày không hiểu đâu. Cả đời tao có lẽ chẳng yêu được ai nữa. Không có Thu thì đời tao còn ý nghĩa gì nữa.
                      Nghe thế Hưng định chửi cho Tuấn một trận nhưng nhìn cái vẻ thảm hại của thằng bạn hắn đành kìm lại. Tuấn nói đúng, hắn chẳng hiểu gì cả. Hắn không hiểu tại sao bạn hắn lại muốn chết chỉ vì một đứa con gái, mà điều còn khó hiểu hơn là con bé đấy chả có gì đáng để Tuấn phải khổ sở như thế. Trong mắt hắn, Thu chỉ là một đứa con gái tầm thường, chả có gì nổi bật, không xinh cũng chẳng giầu, được mỗi cái ngoan và học giỏi, mà hai cái ưu điểm hiếm hoi ấy cũng là điểm trừ trong mắt hắn vì những đứa con gái như thế thường chả có gì thú vị. Vậy mà cái đứa con gái ấy lại làm cho Tuấn ra nông nỗi này, trông thật là thảm hại, gương mặt phờ phạc, đôi mắt mệt mỏi như thể có một thứ gì đó nặng cả trăm cân đang đè lên chúng, và sâu trong đôi mắt là những nỗi buồn đã chất thành một đống ngổn ngang.
                      - Thôi mày vào rửa mặt đi- Hưng bảo.
                      - Ừ.
                      - Tao có cái đĩa Bourne mới chưa xem, mày xem không?
                      Tuấn ậm ừ rồi vào nhà vệ sinh nôn ọe một lúc. Hưng thấy thế cũng nảy lên một nỗi thương cảm với thằng bạn, bao nhiêu nỗi giận hờn chất chứa bấy lâu bỗng dưng tan biến. Hắn nghĩ không nên trách mắng Tuấn nữa mà từ từ khuyên nhủ, tránh để cho nó nghĩ đến chuyện kia. Sau khi nôn xong, trông Tuấn đã khá hơn. Hưng bèn bật đĩa lên.
                      - Đảm bảo mày xem xong hết buồn luôn. Bourne thì khỏi chê rồi.
                      Tuấn không nói gì chỉ thở dài thườn thượt. Thấy thế Hưng hơi khó chịu nhưng cũng bỏ qua và hi vọng bộ phim sẽ làm kẻ thất tình kia quên đi nỗi buồn. Quả đúng như hắn mong đợi, bộ phim hấp dẫn ngay từ đầu. Jason Bourne tiếp tục lần mò tìm câu trả lời cho bí ẩn về quá khứ của mình. Anh tìm gặp một người phóng viên người nắm giữ những đầu mối quan trọng. Người phóng viên bị theo dõi sát sao bởi một tổ chức hùng hậu nhưng bằng khả năng siêu hạng của mình Bourne đã giúp cho anh ta liên tục vượt ra khỏi tầm kiểm soát của những kẻ theo dõi. Những cảnh phim hành động dồn dập, những pha đấu trí căng thẳng đến nghẹt thở khiến bất kì ai cũng phải dán mắt vào màn hình. Hưng đang hào hứng thì bỗng dưng Tuấn lại thở dài đánh thượt. Mắt Tuấn ngân ngấn nước, chẳng khác nào một cái hồ thủy điện đang cần mở van xả lũ. Đến lúc này thì Hưng nản hẳn. Ai đời xem phim hành động gay cấn hồi hộp lại rơm rớm nước mắt, mất hết cả hứng, đến xem mấy cái phim Hàn Quốc ung thư tai nạn lung tung mà như thế với hắn còn không chấp nhận được nữa là. Hắn tắt phụt cái tivi.
                      - Thôi dẹp. Không xem nữa. Đi ngủ.
                      Tuấn lại thở dài. Kẻ thất tình với khuôn mặt sầu não im lặng một lúc rồi chợt nói:
                      - Bọn tao vẫn còn yêu nhau lắm…
                      - …
                      - …Nhưng mà vẫn phải chia tay thôi. Đằng nào cũng thế, rồi cũng chẳng đi đến đâu. Tao sợ về sau không dứt được, càng khổ hơn.
                      - Được đến đâu thì đến chứ, sao lại phải chia tay?- Hưng tỏ vẻ thông cảm.
                      - Mày không hiểu đâu, bọn tao đã tính đến chuyện tương lai rồi, đã tính khi nào thì làm đám cưới, đã tính lấy nhau rồi thì ở đâu, thậm chí bọn tao còn tính sẽ sơn nhà màu gì rồi. Thế rồi đùng một cái…
                      - Làm sao?
                      - Bố mẹ Thu không muốn Thu đi với tao nữa. Dù không phản đối ra mặt nhưng tao đã cảm thấy họ không ưng tao rồi. Trước đấy thì ngược lại, bố mẹ Thu cư xử với tao rất tốt, thậm chí còn coi tao như người trong mà. Vậy mà không hiểu sao…Chắc là họ đã biết quá khứ của tao…Thế rồi mọi thứ cứ xấu dần đi… Rồi mệt mỏi… rồi cãi nhau về những chuyện chả ra đâu vào đâu…Cuối cùng là thế này đây.
                      Hưng an ủi:
                      - Thôi mày đừng nghĩ nhiều làm gì. Một thời gian rồi mày sẽ quên nó thôi.
                      - Tao cũng hi vọng thế- Tuấn nói.
                      Hai thằng trèo lên giường ngủ. Hưng nằm vắt tay lên trán. Hắn hồi tưởng lại cái buổi tối hôm ấy. Lúc đó hắn đang đèo Tuấn đi lượn đường, vừa đi vừa tán phét về đủ mọi chuyện linh tinh, bỗng dưng rầm một cái chiếc xe đổ kềnh xuống, máy vẫn gầm rú còn bánh vẫn xoay tít. Hưng thấy người ê ẩm còn Tuấn thì đang nằm gục trên đường, hắn lồm cồm bò dậy chưa kịp hiểu đầu cua tai nheo ra sao thì bỗng dưng bị thụi một cú vào bụng.
                      - Thằng chó! Mày bị mù à?
                      Thì ra đó là gã thanh niên đã tông xe vào hai thằng, xe của gã không bị đổ. Hưng ôm bụng, một cơn đau quằn quại làm tê liệt tâm trí hắn. Hắn đau đến mức không thở được. Tai hắn chỉ lờ mờ nghe thấy tiếng quát nạt của gã thanh niên chẳng khác nào tiếng phì phò của một con lợn rừng. Một phần nhỏ bộ não còn đang làm việc của hắn nhận ra rằng mình sắp nhận thêm một cú đá nữa. Nhưng không có cú đá thứ hai. Gã thanh niên bỗng thét một tiếng rồi đổ vật xuống như một cây đại thụ bị đốn gốc. Tuấn cho gã một cú trời giáng vào cái bộ mặt choăn choắt như của con chuột nhắt ấy. Rồi nó lao vào đánh gã túi bụi, cứ mỗi một cú Tuấn lại hét:
                      - Mày đánh bạn tao à! Mày đánh bạn tao à!
                      Hưng đã đỡ đau. Biết tính thằng bạn bình thường hiền lành nhưng khi cáu lên thì rất cục, lỡ đánh thằng kia quá tay thì rắc rối, hắn bèn lớn tiếng can:
                      - Thôi! Đừng đánh nữa.
                      Tuấn quay lại nhìn hắn, đôi mắt như hai hòn than rực cháy:
                      - Kệ tao. Để tao dạy nó một bài học.
                      Rồi Tuấn tiếp tục đấm đá tới tấp. Gã kia nằm co ro. Hưng hét lớn:
                      - Mày đánh chết nó bây giờ.
                      Đúng lúc ấy thì hắn thấy mấy cái đèn xe chiếu vào chỗ chúng một lúc. Thì ra đó là đám cảnh sát cơ động. Tuấn bị đá một cú quị xuống luôn. Ngay lập tức, ba thằng bị giải về đồn. Vì tội đánh gã kia bị thương mà Tuấn suýt không được thi tốt nghiệp, ba mẹ nó phải lo lót mãi trường mới giảm kỉ luật cho nó đình chỉ học một tuần. Đó chính là vết nhơ của Tuấn trong cặp mắt người đời, nhưng với Hưng đó lại là mốc son chói lọi nhất của thằng bạn. Hắn nhớ mãi ánh mắt Tuấn lúc ấy, đang miên man thì dòng hồi tưởng của hắn bị cắt ngang bởi một tiếng thở dài của thằng bạn…
                      Sang ngày hôm sau, tâm trạng của Tuấn đã khá hơn. Hai thằng xem nốt cái đĩa Bourne hôm trước xem dở, lần này Hưng rất hài lòng vì thằng bạn cũng hào hứng theo dõi không kém gì hắn. Buổi chiều hai đứa đi đánh PS2 rồi tối đến theo hẹn với hội bi-a. Vừa thấy Tuấn, cả hội đều trầm trồ ngạc nhiên:
                      - A! Thằng này, lâu nay mày chết đâu mà không thấy mặt hả?
                      - Còn nhớ cầm gậy thế nào không?
                      - Tao bảo này, để mừng thằng Tuấn quay trở lại với anh em, bây giờ phải uống mừng chứ nhỉ.
                      - Ờ đúng rồi- bọn nó nhất trí.
                      Hưng bèn gọi:
                      - Em ơi cho sáu chai Ken.
                      Cả hội cụng chai chào mừng con chim lạc đàn quay trở lại. Tuấn cầm chiếc gậy với một niềm xúc động ngọt ngào, tay cứ thoa đi thoa lại sáp lên đầu gậy mãi một hồi lâu. Rồi Tuấn bước lên chọc quả đề-pa mở màn cho một buổi tối sôi động.
                      Lúc Hưng đèo Tuấn về, hai đứa trò chuyện rất vui. Tuấn bảo với Hưng:
                      - Những lúc như thế này tao mới thấy bạn bè quan trọng thế nào.
                      Hưng khấp khởi mừng thầm. Thằng bạn thân của hắn đã quay trở lại. Mọi việc lại tốt đẹp như trước. Tất cả diễn ra đúng như kế hoạch của hắn. Cái kế hoạch ấy nảy ra cũng là ở bên bàn bi-a:
                      - Mày có muốn thằng Tuấn quay lại không?
                      - Muốn thì sao chứ, nó suốt ngày cứ quấn lấy con bé kia thôi- Hưng ngán ngẩm.
                      - Thì tách bọn nó ra.
                      - Ý mày là sao?
                      - Bây giờ mày chỉ cần cho ông bà già con bé kia biết thằng Tuấn hồi trước là đứa thế nào thì hai đứa sẽ không được gặp nhau nữa.
                      - Thế thì ác quá, làm người ai làm thế.
                      - Ừ, chơi thế không đẹp cho lắm nhưng mà cũng là để tốt cho nó thôi. Chứ cứ để nó như bây giờ thì hỏng.
                      “Phải rồi, làm thế là để tốt cho nó thôi”, hắn tự bào chữa như vậy trước tòa án của lương tâm khi gọi điện đến nhà Thu đóng vai một người bạn cùng lớp kể cho mẹ cô về con người trước đây của Tuấn, một kẻ suốt ngày la cà quán xá, hút thuốc, bia rượu, lô đề, cá độ bóng đá, và nghiêm trọng nhất là suýt nữa bị đuổi học vì đánh người trọng thương. Không ai lại muốn cho con cái mình dính líu gì đến một kẻ như vậy. Mọi việc đã diễn ra đúng như dự tính của hắn. Đang mải suy nghĩ thì chợt hắn thấy một giọt mưa táp vào mặt. Thời tiết hôm nay thật khó chịu, cứ một lúc lại mưa một lúc lại mưa, lây rây, chẳng chịu mưa rào một trận hết sạch nước cho rồi.
                      Thằng bạn ngồi sau hắn bỗng nói:
                      - Tao đã kể cho mày chưa nhỉ, nhờ mày mà tao mới gặp được Thu đấy. Hôm đấy trời cũng mưa lất phất như thế này, mày hẹn tao ra chỗ trường Ams đi mua quà cho em My của mày.
                      Hưng im lặng. Tuấn nói tiếp:
                      - Xong rồi, mày ngủ quên, điện thoại thì tắt. Tao phải ngồi chờ mãi. Thu cũng đang chờ bạn ở đấy. Thế là tao mới bắt chuyện với Thu, tao kể với Thu là lần nào hẹn mày cũng bắt tao chờ, nhưng cũng chẳng có thằng bạn nào tốt với tao như mày. Đấy, không có mày thì làm sao tao quen được Thu.
                      Hưng bỗng như nghe có tiếng vỡ loảng xoảng trong lòng mình. Ánh sáng của lương tâm rọi vào tấm gương ghép bằng những lí lẽ giả dối che chắn cho tâm hồn tội lỗi của hắn đã khiến nó vỡ tan ra. Hắn cảm thấy hổ thẹn. Điều hắn làm không phải vì muốn tốt cho Tuấn, chẳng qua hắn chỉ muốn mọi thứ với hắn lại tốt đẹp như trước, và tồi tệ hơn, một phần nào đó, hắn muốn thằng bạn phải trả giá vì đã bỏ rơi hắn. Hắn hối hận vì những gì đã làm. Tuấn và Thu không đáng phải chịu kết cục như thế. Hắn quyết định phải sửa chữa lỗi lầm mà mình đã gây ra. Hôm sau hắn tìm được Thu ở cổng trường cô:
                      - Anh có thể gặp em một lúc được không?
                      - Em đang bận.
                      - Chỉ một lúc thôi. Anh muốn nói đến chuyện của em và Tuấn.
                      - Còn gì để nói nữa đâu. Em với anh ấy chia tay rồi.
                      - Em còn yêu nó đúng không?
                      Thu ngập ngừng
                      - Nhưng…nếu bọn em còn tiếp tục thì sẽ chỉ làm khổ nhau thôi.
                      - Tất cả cũng chỉ vì bố mẹ em chứ gì.
                      Thu im lặng. Hưng nói:
                      - Tuấn đã cố gắng rất nhiều. Anh không thể tin được là nó có thể thay đổi như thế. Nó bỏ thuốc, bỏ rượu bia, bỏ chơi bời, thậm chí nó còn ôn thi đại học để thi vào trường của em. Anh nghĩ sớm muộn gì bố mẹ em cũng sẽ chấp nhận nó thôi.
                      - Nhưng…
                      - Hôm trước nó đến nhà anh. Lúc đấy nó say khướt, nhìn thảm hại lắm. Em nỡ lòng nào để nó đau khổ như vậy sao?
                      - Thật vậy sao? Anh ấy mà như thế em cũng buồn lắm. Em mà thấy anh ấy buồn vậy thì em cũng không chịu được đâu.
                      - Anh thấy hai người vẫn còn yêu nhau, sao không cố gắng vượt qua những lúc khó khăn thế này.
                      - Thôi anh cứ về đi, em cần thời gian để suy nghĩ.
                      Hưng đành quay về, trong lòng luôn khắc khoải mong chờ Tuấn và Thu sẽ quay lại với nhau. Mấy hôm sau, Tuấn đến gặp hắn hỏi:
                      - Hôm nọ mày đến gặp Thu à?
                      - Ừ.
                      - Thu gọi điện bảo tao đừng uống rượu nữa. Thu bảo là nghe mày kể.
                      - Thế có bảo là sẽ quay lại với mày không.
                      - Không nói hẳn ra nhưng chắc bọn tao sẽ quay lại với nhau.
                      - Thế thì tốt.
                      - Cám ơn mày nhiều.
                      Hưng chợt nói:
                      - Thực ra tao không tốt như mày nghĩ đâu…Chính tao đã nói cho mẹ Thu biết chuyện hồi trước của mày.
                      Hưng nín thở, hắn chờ đợi ở thằng bạn một sự giận dữ, một lời mắng nhiếc, thậm chí là một cú đấm. Nhưng đáp lại, Tuấn chỉ bình thản im lặng một lúc suy nghĩ rồi nói:
                      - Sớm muộn gì bố mẹ Thu cũng biết thôi.
                      Rồi Tuấn quay lại nhìn chiếc đồng hồ treo trên tường và hỏi:
                      - Đi làm ván bi-a không?
                      Hưng gật đầu mỉm cười.

                      Hết
                      <bài viết được chỉnh sửa lúc 10.11.2008 00:52:55 bởi spiderkien >
                      Tôi làm những điều mình muốn
                      Tôi làm những điều mình tin
                      Dù cho ai có nghĩ gì
                      Dù cho là sai hay đúng
                      Cuộc đời này chỉ hai chữ
                      "Tự do"
                       
                      #11
                        Online Bookmarks Sharing: Share/Bookmark

                        Chuyển nhanh đến:

                        Thống kê hiện tại

                        Hiện đang có 0 thành viên và 1 bạn đọc.

                        Chú Giải và Quyền Lợi

                        • Bài Mới Đăng
                        • Không Có Bài Mới
                        • Bài Nổi Bật (có bài mới)
                        • Bài Nổi Bật (không bài mới)
                        • Khóa (có bài mới)
                        • Khóa (không có bài mới)
                        • Xem bài
                        • Đăng bài mới
                        • Trả lời bài
                        • Đăng bình chọn
                        • Bình Chọn
                        • Đánh giá các bài
                        • Có thể tự xóa bài
                        • Có thể tự xóa chủ đề
                        • Đánh giá bài viết

                        2000-2022 ASPPlayground.NET Forum Version 3.9