Truyện dài: Long Phụng

Thay đổi trang: < 12 | Trang 2 của 2 trang, bài viết từ 16 đến 20 trên tổng số 20 bài trong đề mục
Tác giả Bài
phongthuy

  • Số bài : 18
  • Điểm thưởng : 0
  • Từ: 17.03.2008
  • Trạng thái: offline
RE: Truyện dài: Long Phụng 30.05.2008 22:22:16 (permalink)

13 – Căn nhà nhỏ
             Bầu trời dường như xanh hơn trong nắng gắt của tháng Bảy, Ngọc Hân nhận ra cũng chẳng còn sớm nữa. Nàng phải về cung trước giờ Ngọ, tuy vậy, vẫn còn đủ thời gian để trò chuyện, một cuộc trò chuyện giữa hai người sắp thành vợ chồng với nhau, và người con gái trong cuộc lại chẳng hiểu sẽ phải nói những gì. Mặc cho hai cô gái thắc mắc, Nguyễn Huệ điềm nhiên đi trước, nụ cười ánh lên trên khuôn mặt khôi ngô. Chàng bước chậm để Ngọc Hân và Tiểu Tú có thế theo kịp, quay lại ôn tồn nói:
-          Ngọc Hân, nàng nên cẩn thận nếu không sẽ giẫm phải vạt áo chùng đấy!
Thật khó có thể biêt, Nguyễn Huệ đoán trước hay là Ngọc Hân mất bình tĩnh. Vừa dứt lời, Ngọc Hân đã giẫm phải chiếc áo khoác đen của Nguyễn Huệ, cái áo khoác mà nàng đang được chủ nhân của nó cho muợn tạm. Nhưng nàng không ngã, vị đại tướng xông pha trận mạc lại há không đỡ nổi một người con gái sao. Bàn tay mềm mại nhưng cũng có một vết chai nhỏ do học kiếm của Ngọc Hân đang nằm gọn trong bàn tay vững chắc của Nguyễn Huệ. Nàng gạt tay ra, đôi mày hơi cau lại như để che giấu sự ngượng ngùng:
-          Mong tướng quân đừng gọi thẳng tên tiện nữ ra, để người khác nghe được không hay chút nào!
-          Vậy kẻ hèn này xin được gọi là Tiểu Hân, liệu có ổn không? – Nguyễn Huệ khẽ nói, dường như chàng không hề có chút phật ý.
Ngọc Hân không nói gì, nàng đứng lên như muốn ra hiệu đi tiếp. Nguyễn Huệ thấy vậy càng cảm thấy buồn cười, có lẽ lúc này nàng đang muốn nói, tướng quân đang trêu đùa một nàng công chúa đấy. Tiểu Tú bẽn lẽn đi theo sau, không biết nên nói như thế nào, tội cho cô nữ tì khi phải đi cạnh hai người, khuôn mặt của nàng tỏ ra hơi rầu rĩ…
               Ba người băng qua một dãy phố, rồi chợt dừng trước một ngôi nhà nhỏ trong ngách. Nguyễn Huệ gõ nhẹ lên cánh cửa gỗ nhiều vết nứt, lát sau, đã có tiếng chân ra mở cửa. Ngọc Hân vẫn giữ vẻ mặt khó chịu nhìn vị hôn phu của mình, nàng không hiểu thật ra đến đây làm gì:
-          Tướng quân, ngài muốn gì đây?
Chàng nhìn Ngọc Hân với ánh mắt dịu dàng, chiếc áo khoác đen dài lùng thùng càng khiến cho nàng đáng yêu hơn. Nhưng Nguyễn Huệ không nói ra, chàng mỉm cười lắc đầu:
-          Nàng không thể cứ bộ dạng này mà về được, nếu nàng giẫm phải vạt áo mà không ai đỡ được thì lại trách kẻ vô phước đã cho muợn áo.
-          Vậy thì…
Ngọc Hân chưa kịp nói hết câu thì đã có người ra mở cửa, đó là một cô gái khá xinh đẹp. Tóc búi cao nhưng hơi rủ xuống, ôm lấy hai bờ má. Đôi mắt ươn ướt với sóng mũi dọc dừa. Người con gái thướt tha trong bộ váy màu hồng phấn. Gương mặt xinh xắn ánh lên niềm vui khi thấy đứng trước mặt chính là Nguyễn Huệ. Nàng đẩy rộng cánh cửa gỗ, giọng nói đúng chất dịu dàng của con gái Bắc hà, có phần hồ hởi:
-          Ca, hôm nay sao lại đến đây?
-          Được rồi, muội muội, ta có việc cần nhờ.
Ánh mắt của nàng thoáng chút ngỡ ngàng khi thấy hai cô gái đứng sau lưng Nguyễn Huệ. Rồi nàng lui ra, nhường đường cho khách quý, môi điểm nụ cười nhẹ:
-          Ca ca khách sáo quá. Việc gì có thể giúp, muội sẽ giúp.
Ngọc Hân và Tiểu Tú theo lời của Long Nhương tướng quân bước vào nhà, gương mặt bối rối. Đợi cho hai cô nương vào rồi, Nguyễn Huệ mới theo sau, chàng nhìn nữ chủ nhân ngôi nhà nhỏ với ánh mắt đầy thiện cảm. Nàng chỉ khẽ đáp lại bằng nụ cười, nét mặt rạng rỡ. Cánh cửa gỗ từ từ khép lại…

           Khuất sau những bức tường có hai người theo dõi toàn bộ những việc xảy ra trong sự ngạc nhiên. Chẳng phải ai xa lạ, đấy chính là hai vị Đô đốc mà Ngọc Hân vừa chạm trán lúc nãy, Tăng Long và Văn Tuyết. Đường đường là Đô đốc mà lại làm trò lén lút này, để quân lính biết thì thật là mất mặt. Tuy nhiên, họ đều muốn biết tại sao Nguyên soái lại cư xử với hai vị cô nương kia một cách đặc biệt. Tăng Long quay sang Văn Tuyết, ngán ngẩm nói:
-          Không hiểu Thượng công đến nhà của Đỗ Quyên làm gì?
Đô đốc Tuyết đứng thẳng lên, vươn vai cho đỡ mỏi sau một lúc phải lén lút theo dõi người khác:
-          Thượng công là người khó đoán biết, mà kể ra cũng tội cho Đỗ Quyên, nàng ấy trở về với thân phận nữ nhi chỉ mong… Vậy mà Thượng công lại coi Đỗ Quyên như muội muội.
-          Cô ấy còn trẻ, lại xinh xắn, sẽ không sao đâu. – Tăng Long đấm vai bạn mình như để an ủi, giọng nói của vị đô đốc cũng có phần hơi buồn, dù sao Đỗ Quyên cũng từng một thời chung vai sát cánh với họ.
Hai người đứng bên ngoài, nhìn chằm chằm vào cánh cửa gỗ được đóng im lìm, không hiểu đang có chuyện gì xảy ra bên trong.
         Tại quán mì đối diện với con ngách nhỏ, có một kẻ đang chăm chú ăn uống. Tuy nhiên, đôi mắt xếch của hắn không ngừng liếc nhìn về căn nhà, nơi mà Nguyễn Huệ vừa bước vào…
        
         Đó là một căn nhà nhỏ, không rộng rãi lắm nhưng được bố trí rất đẹp. Bên hiên nhà treo đèn lồng, lưa thưa bên dưới những sợi dây luạ mỏng. Mùi hương trầm thoang thoảng trong phòng tạo nên cảm giác dễ chịu. Chính giữa là để ban thờ, đặt ba chiếc bài vị. Đỗ Quyên nhẹ nhàng mời ba người ngồi xuống chiếc tràng kỷ gần đấy:
-          Ca ca có chuyện gì mà cần muội phải giúp?
Nguyễn Huệ cười cười nhìn về phía Ngọc Hân:
-          Muội cho vị cô nương đây mượn một bộ quần áo, lúc nãy, cô ấy chọc tức người khác nên gặp rắc rối.
-          Được mà – Đỗ Quyên khẽ bật cười, nàng không nghĩ ca ca của mình đến đây chỉ vì mượn tạm một bộ đồ.
Nói rồi, Đỗ Quyên dẫn Ngọc Hân và Tiểu Tú vào bên trong khuê phòng, đưa cho nàng một chiếc váy màu tím phớt. Ngọc Hân bày tỏ sự bối rối nhưng Đỗ Quyên đã cười dịu dàng:
-          Cô nương thay đồ đi, đừng để Thượng công phải chờ.
Nói rồi nàng đứng lên, lui ra ngoài, nhường chỗ cho Ngọc Hân và Tiểu Tú. Dáng vẻ chín chắn của người con gái khiến cho Ngọc Hân không khỏi thắc mắc, tự nhiên nàng cảm thấy một cảm giác gì đấy đang len lỏi vào tâm hồn. Tiểu Tú nâng mái tóc đen mượt của Ngọc Hân lên rồi cởi chiếc áo choàng hộ công chúa, nàng hỏi nhỏ:
-          Nô tì thấy đâu nhất thiết phải thay đồ, dù sao có chiếc áo choàng thì ai nhìn thấy đâu.
-          Em không nhân ra sao, có ba kẻ đang theo dõi chúng ta đấy. Ta và Nguyễn Huệ đều phục trang quá nổi bật - Ngọc Hân gạt bỏ những suy nghĩ bâng quơ trong đầu để trả lời Tiếu Tú, nàng ra ý muốn tự mình thay đồ.
Tiểu Tú hiểu ý công chúa nên lui về góc phòng, nàng cất giọng hỏi đầy thắc mắc, ánh mắt lo lắng:
-          Ba người sao? Có thể là ai được chứ?
-          Hai vị đô đốc mà chúng ta vừa chạm trán và…một kẻ nữa, có thể là theo dõi ta, cũng có thể theo dõi Long Nhương tướng quân. – Ngọc Hân khoác chiếc váy tím phớt vào, rồi quay sang cô nữ tì – Nhưng hắn bắt đầu bám theo từ lúc chúng ta gặp tướng quân, có lẽ là tàn dư của Chúa Trịnh.
Ngọc Hân vuốt lại nếp áo hai bên, chất lụa mượt càng tăng thêm vẻ thướt tha của người con gái mà dáng điệu yêu kiều đã in theo khuôn nhịp. Nàng đã được dạy dỗ tất cả mọi lễ nghi từ khi còn bé, khi rong chơi chốn nhân gian thì tỏ vẻ ương bướng nhưng thật ra từng cử chỉ, bước đi đều rất nhẹ nhàng, thanh thoát. Tiểu Tú đưa tay vén những sợi tóc lòa xòa hai bên của Ngọc Hân rồi cả hai cùng bước ra ngoài
         Căn phòng khách chỉ có một mình Đỗ Quyên đang ngồi pha trà, mùi hương sen tỏa ra thơm ngát. Nàng chỉ tay xuống ghế, mời hai người ngồi rồi đặt tách trà xuống bàn:
-          Hai cô nương uống trà đi, ca ca đang đi cởi giáp phục ra.
Ngọc Hân và Tiểu Tú chưa kịp hiểu chuyện gì thì từ bên trong, Nguyễn Huệ bước ra. Chàng đã cởi bỏ bộ giáp phục đen, chỉ còn mặc bộ quần áo màu huyết dụ. Đúng là dáng vẻ thư sinh hai năm trước, khuôn mặt không có chút gì gọi là già dặn của bao năm thao trường. Nguyễn Huệ mỉm cười dịu dàng, không phải với Ngọc Hân, mà là Đỗ Quyên:
-          Muội muội, cám ơn!
Ngọc Hân nâng tách trà lên nhấp môi, bề ngoài thì thái độ như không để ý tới thái độ và cử chỉ của Nguyễn Huệ với người con gái mà chàng gọi là muội muội. Nàng công chúa khẽ cất giọng, có chút châm biếm, dù chỉ là rất nhẹ nhưng khó qua được mắt của Nguyễn Huệ:
-          Tướng quân, liệu để hai vị đô đốc đứng ngoài kia chờ đợi vậy có quá lâu không?
Nguyễn Huệ thấy vậy, khẽ bật cười nhẹ, chàng cảm thấy rõ nhím con cố tình chọc mình. Nhưng bây giờ việc quan trọng là phải đưa hai người này về cung đã. Chàng tiếp tục nói với Đỗ Quyên:

-          À, còn một chuyện ta cần muội giúp?
-          Được thôi – Đỗ Quyên cúi đầu chăm chú nghe những gì Nguyễn Huệ dặn dò
Lát sau, cả ba đứng dậy, cáo từ Đỗ Quyên. Người con gái khẽ cười, nụ cười làm sáng lên khuôn mặt với nước da hơi xanh xao:
-          Ca ca khách sáo quá – Rồi nàng quay sang Ngọc Hân và Tiểu Tú – Tiện nữ tên Đỗ Quyên, hy vọng sẽ có dịp gặp lại.
-          Thật thất lễ quá, chưa xưng danh mà đã dám nhận sự giúp đỡ của cô nương. Nếu được, mọi người đều gọi tiện nữ là Tiểu Hân, người còn lại là Tiểu Tú. Đa tạ cô nương.
              Ba người cúi chào Đỗ Quyên một lần nữa rồi quay người rảo bước đi. Điều đáng nói là một Đại tướng quân, một nàng công chúa chốn Kinh Kì mà lại đi ra bằng cửa sau của nhà người khác. Một lát sau, Đỗ Quyên mới bước ra khỏi cửa, trên tay là một bọc rất to, khẽ gọi:
-          Hai vị đô đốc, làm ơn xuất hiện đi!
Lời nói vừa dứt, Tăng Long và Văn Tuyết nấp trong bức tường phía trước đành đứng ra. Họ cũng không ngờ rằng mình bị Thượng công phát hiện ra sớm như thế. Tăng Long huých nhẹ tay Văn Tuyết, cả hai đành cười trừ:
-          Đỗ Quyên, muội có khỏe không?
-          Không dám, đa tạ hai huynh đã hỏi thăm – Nàng giơ tay che nụ cười ẩn ý – Thượng công có hình phạt cho nhị vị đô đốc đấy!
Rồi nàng cẩn thận trao cho Văn Tuyết và Tăng Long bọc đồ nặng trên tay:
-          Đây là giáp phục của Đại tướng quân, nhờ hai vị mang về vương phủ hộ. Thêm nữa, hình phạt cho tội dám đi theo là phải bắt sống con chuột nhắt ở ngoài quán mì.
-          Trời! – Hai vị đô đốc kêu lên tuyệt vọng – Nếu đã vậy đành đi bắt chuột.
Tăng Long chắt lưỡi một tiếng tiếc rẻ, dù sao họ cũng tò mò muốn biết sự thật mà Nguyên soái che giấu. Đỗ Quyên vẫy chào hai vị đô đốc khi họ đi ra đầu ngõ để làm nhiệm vụ quan trọng của mình, “bắt chuột”. Nàng bước vào ngôi nhà của mình, ngồi xuống chiếc ghế gần đấy. Cô gái nhấp một ngụm trà nguội ngắt, tự nhiên nàng cảm thấy đắng đắng đầu lưỡi. Đỗ Quyên cầm tách trà mà Ngọc Hân đã uống lên, xoay nhẹ ngắm nghía rồi hắt ra chậu cây bên ngoài. Nàng dằn chiếc tách sứ màu lục dịu xuống bàn, nói nhỏ giữa căn nhà không còn bóng ai khác:
-          Ca ca, muội không muốn gọi huynh là ca ca chút nào…
        
           Hồ Linh Chiểu thơm ngát mùi hoa sen, cái hương thơm dịu ngọt mà man mác khiến khung cảnh đã đẹp mà càng thêm thi vị. Chính giữa hồ là chùa Diên Hựu vươn thẳng lên như một bông hoa sen giữa mặt nước trong xanh. Đài Liên hoa với bốn góc uốn cong cùng hàng lan can được làm bằng gạch sành tráng men xanh lấp lánh trong nắng càng tôn thêm vẻ dẹp của ngôi chùa. Nguyễn Huệ khẽ hít nhẹ hương thơm của hoa sen, chàng quay sang Ngọc Hân:
-          Quả là cảnh đẹp. Ta có nhớ thiền sư Huyền Quang cũng đã từng đề thơ cho ngôi chùa có một không hai này. – Rồi chàng cất giọng trầm trầm:
–        Si vẫn đảo miên phương kính lãnh
      Tháp quang song trĩ ngọc tiên hàn.
      (In ngược hình chim, gương nước lạnh.
      Sẫm đôi bóng tháp, ngón tiên hàn)
-          Tướng quân, tiện nữ phải về trước giờ Ngọ, xin ngài đừng cố tình làm khó.
Có vẻ như Ngọc Hân không hưởng ứng việc dừng lại ngắm cảnh đẹp của Nguyễn Huệ. Nàng đứng tựa lưng vào lan can hồ nước, nhìn bóng mặt trời để còn ước đoán giờ giấc, giọng nói dửng dưng, lạnh nhạt. Tiểu Tú cảm thấy khó xử trước tình cảnh, cuối cùng nàng quyết định tạm lui cho hai vị đây giải quyết vấn đề. Cô nữ tì lần đầu tiên cất giọng nài nỉ Ngọc Hân:
-          Tiểu Hân, cho em ra mua mấy cây kẹo hồ lô nhé, được không?. Tự dưng cảm thấy…
Ngọc Hân thật sự không muốn nhưng rồi lại thôi, nàng gật đầu cho phép Tiểu Tú đi. Đơn giản công chúa cảm thấy vị hôn phu đang muốn nói chuyện riêng với mình. Nàng khẽ thở dài, còn phải về cung nữa, đứng đây mãi đâu ổn. Nguyễn Huệ nhìn bóng Tiểu Tú hòa vào dòng người đông đúc trong chợ Ngọc Hà, rồi ôn tồn nói:
-          Ta có chuyện muốn nói, là về Hoàng tự tôn.
Đôi mắt nâu trong suốt với hàng lông mi cong vút của Ngọc Hân chợt ánh lên những tia nhìn kì lạ khi nghe Nguyễn Huệ nhắc đến người sẽ thừa kế ngôi vị của vương triều Lê sau này. Đó là người cháu hơn nàng năm tuổi, một kẻ mà Ngọc Hân chẳng bao giờ muốn nhắc đến.
            Thật ra Nguyễn Huệ nhắc đến Hoàng tự tôn Duy Khiêm với Ngọc Hân là có ý gì, câu chuyện giữa hai người sẽ diễn biến như thế nào…


var editor;
function loadEditor()
{
var editorConf =
{
textareaID : 'txtComment',
iframeClass : 'editor-iframe',
buttons : 'toolbar a'
};

editor = new xEditor(editorConf);
}
accvn_cm.includeF(accvn_cm.options.base_url+'App_Resource/html/js/lib/script_lib_xEditor.js',loadEditor);

 
#16
    phongthuy

    • Số bài : 18
    • Điểm thưởng : 0
    • Từ: 17.03.2008
    • Trạng thái: offline
    RE: Truyện dài: Long Phụng 30.05.2008 22:25:31 (permalink)
    14 – Mật thư
               Đôi mắt đen sâu thăm thẳm của Nguyễn Huệ nhìn Ngọc Hân, cái nhìn đầy ẩn ý,  và rồi chàng lại cười, nụ cười vô thưởng vô phạt, Cả hai đứng bên hồ nước, mùi hoa sen thấm vào tóc của cả nàng công chúa và Đại tướng quân. Ánh nắng hắt vào khuôn mặt của Ngọc Hân, nàng nheo nheo mắt:
    -          Có chuyện gì chăng?
    -          Ta được mời dự tiệc của Hoàng tự tôn vào tối nay.
    Nguyễn Huệ khẽ nói, chàng quay người tựa vào lan can hồ nước, đối diện với Ngọc Hân. Nàng công chúa sắc mặt bình thản, lúc lắc đầu, cái đuôi sam cũng lắc theo từng nhịp:
    -          Việc ấy thì có liên quan gì tiện nữ đây?
    -          Ta nhận được tin báo, Hoàng tự tôn có qua lại nhiều hơn hai lần với một thuộc hạ của ta, nàng có đoán ra ai không, là Nguyễn Hữu Chỉnh.
    Hai người im lặng nhìn nhau, rất lâu, tưởng như những cánh sen đã bắt đầu ủ ê trước khi không thấy động tĩnh gì. Đôi mắt nâu trong suốt của một nàng công chúa mười sáu tuổi nhìn thẳng vào ánh đen huyền trong đôi mắt của vị tướng dày dạn trận mạc. Nguyễn Huệ thầm thán phục cô công chúa chốn Kinh Kì, rất ít người dám nhìn thằng vào mắt chàng, đặc biệt là các bậc nữ nhi thì chưa có ai. Quả là rất có khí chất. Nhưng lời thán phục ấy lại được biểu lộ qua một nụ cười, dịu dàng như mọi khi, dịu dàng như với Đỗ Quyên. Điều này càng khiến Ngọc Hân thêm khó chịu, nàng hơi hắng giọng:
    -          Tiện nữ hiểu điều mà Nguyên soái muốn nói, và tiện nữ biết mình phải làm gì.
    Ngọc Hân vừa dứt lời thì Tiểu Tú đã ở bên kia lề đường, tay cầm hai que kẹo hồ lô tươi cười với vị chủ nhân của mình. Nàng khẽ mỉm cười với Tiểu Tú rồi quay lại vẫn bằng cái giọng lạnh tanh khi nãy:
    -          Tướng quân không cần phải đi theo nữa, chỉ đi thêm dăm bước là đến Quảng Phúc môn.
    Nói rồi, Ngọc Hân quay người dợm bước đi nhưng Nguyễn Huệ đã kéo tay nàng lại. Và chàng cúi xuống nói nhỏ với vị hôn thê đáng yêu, bướng bỉnh của mình:
    -          Ta với Đỗ Quyên không hề có gì. Nhưng khi nàng ghen cũng đáng yêu lắm.
                 Ngọc Hân giằng tay ra, nàng run run không đứng vững, hai lỗ tai lùng bùng nhưng lại nghe rất rõ những lời của Nguyễn Huệ. Tim đập rất mạnh, lần đầu tiên Ngọc Hân cảm thấy trái tim trong lồng ngực mình đập mạnh vậy. Khi ấy, nàng cảm thấy rõ hơi thở của vị Nguyên soái bên tai, nhột nhạt. Một người con gái luôn ở trong cấm cung, xung quanh toàn thái giám và cung nữ, ngoại trừ Kiến Minh nhưng huynh ấy lại luôn coi nàng là chủ nhân. Lần đầu tiên, công chúa cảm thấy rung động trước một người, đó lại là vị hôn phu sắp sửa cùng nàng kết tóc trăm năm, nhưng rồi Ngọc Hân chợt nhớ rằng hôn sự này chỉ là một cuộc giao dịch. Nàng không nói gì, nàng tiếp tục rảo bước, sắc mặt không hề biến đồi. Đúng vậy, khi đối diện với Nguyễn Huệ, nàng là công chúa của Hoàng tộc, phải thể hiện khí chất của mình. Nàng tiếp tục bước về phía Tiểu Tú, rồi rất nhanh dắt tay cô nữ tì đi thẳng về phía Quảng Phúc môn. Hai mắt jcủa Tiểu Tú mở to ngạc nhiên, nàng chỉ nhìn thấy có vẻ Nguyên soái đã kéo tay của công chúa lại, và…gần như là ôm lấy công chúa vậy. Tiểu Tú vừa đi vừa lắc đầu khi thấy gương mặt của công chúa, có vẻ như chủ nhân của nàng đang kìm chế, cơn tức giận hay sự xấu hổ, điều ấy thì thật khó đoán biết
                   Nguyễn Huệ đứng im, dưới ánh nắng đôi mắt đen càng trở nên sâu thẳm, cái nhìn xa xăm. Chàng khẽ mỉm cười tư lự nhìn theo dáng hai người con gái đang bước vào Tử cấm thành. Cánh cổng to dầy khép lại, bóng người khuất dần… Nguyễn Huệ thảy nhẹ một viên sỏi xuống mặt hồ, lăn tăn những gợn nước. Hoa sen vẫn tỏa hương thơm, dịu dàng mà thanh thoát dù cái nắng bắt đầu gắt hơn chút. Người con trai rảo bước về phủ, lòng tràn ngập những dự định khác nhau.
                 Tiểu Tú gần như là phải đuổi theo Ngọc Hân bởi nàng bước đi quá nhanh. Công chúa chỉ muốn được nhanh chóng về lại tẩm cung của mình, thay bộ quần áo này, và trù ẻo cái kẻ vừa trêu ghẹo mình, Tây Sơn vương – Nguyễn Huệ. Nàng vừa tức vừa khó chịu khi nhận ra mùi hương trầm của Long Nhương tướng quân vẫn bám theo mình, dai dẳng, như cái kéo tay của người ấy. Tiểu Tú trầm ngâm một lúc rồi mới dám cất giọng nhỏ nhẹ hỏi:
    -          Công chúa…thật ra tướng quân muốn nói gì vậy?
    Câu hỏi của Tiểu Tú dường như kéo Ngọc Hân trở lại về với thực tại, về vời thân phận và trọng trách của nàng. Ngọc Hân khẽ nhíu mày, dù sao nàng cũng chẳng giấu gì Tiểu Tú, cô gái nhỏ hơn nàng một tuổi nhưng đã nguyện hy sinh tính mạng cho nàng. Đó là một câu chuyện khác, thôi thì để khi khác hãy dành thời gian nói lại. Ngọc Hân vừa đi vừa nói nhỏ, đủ cho Tiểu Tú nghe:
    -          Ta hỏi em, nếu cuộc hôn nhân này bị một lí do khách quan nào đó làm trì hoãn hoặc không thành thì sao, giả như nàng công chúa bất chợt gặp bạo bệnh, yểu mệnh…
    -          Cô..công chúa, nô tì không nghĩ được mấy điều sâu xa ấy đâu – Tiểu Tú ấp úng trả lời, nàng bắt đầu cảm thấy lo sợ về những điều mà công chúa đề cập tới.
    -          Tại sao Long Nhương tướng quân khi đem quân ra Bắc này vẫn phải giương cái biển “Phù Lê diệt Trịnh”, Tây Sơn vẫn vị nể vương triều chúng ta. Đó là do lòng dân, lòng dân vẫn còn quy thuận nhà Lê – Ngọc Hân khẽ lắc đầu, cười nhẹ - Nếu hôn sự này không thành cộng thêm mấy tin đồn nhảm như trời không muốn Hoàng tộc giao công chúa cho những kẻ ác hiểm thì sao?
    -          Có thể dẫn đến bất hòa trong mối quan hệ nhạy cảm giữa chúng ta và Tây Sơn…thêm nữa… uy danh của Nguyên soái sẽ giảm bớt.
    -          Đúng – Nàng công chúa rảo bước trên con đường dẫn đến tẩm cung – Xét trên khách quan thì Vương triều không được lợi nhưng có một người, là Hoàng tự tôn, hắn có thể hướng lòng dân về phía mình hơn. Hắn đã bắt đầu hành động rồi, liên hệ với thuộc hạ của Tây Sơn vương để tìm điểm tựa. Có thể sau đó sẽ tìm cách để ta ngã bệnh trước ngày lên kiệu hoa.
    Tiểu Tú thừ người, tuy biết Hoàng tự tôn từ thuở nhỏ đã là một người ích kỷ nhưng không ngờ lại đặt lợi ích của mình lên trên vương triều. Ngài vốn không thích Ngọc Hân công chúa bởi nàng được Đương kim Thánh thượng cưng chiều hơn hết. Những lời nói của Ngọc Hân ít nhiều đều tác động tới Hoàng thượng, nếu thêm dịp này chẳng phải càng hay. Ngọc Hân khẽ cười nhẹ, không ngờ Hoàng tự tôn ngoài miệng mắng chửi Hữu Chỉnh là kẻ bán nước cầu vinh vậy mà giờ lại… Đúng là hèn hạ, nhưng để xem nếu nàng có thể trở thành phu nhân của Nguyễn Huệ, sẽ có cơ hội ngăn cản Lê Duy Khiêm lên ngôi, dù không dám chắc được bao. Nàng hiểu Long Nhương tướng quân muốn thầm nhắc nàng phải cẩn thận, làm phu nhân của Tây Sơn vương cũng không an toàn hơn công chúa trong hậu cung chút nào. Một người mới tới Bắc Hà lại nắm vững về tình hình nơi đây đến thế, quả là Đại tướng quân. Hai người con gái không trao đổi gì thêm nhưng họ thầm hiểu những ngày sắp tới sẽ không yên ổn chút nào…
                Ngọc Hân và Tiểu Tú vừa bước chân về đến Quảng Hằng cung đã nghe thấy tiếng đàn. Réo rắt mà da diết. Thanh khiết mà trong ngần. Sầu muộn. Du dương. Trầm lắng một chút buồn thương. Ngọc Hân giơ tay ra hiệu cho bọn nữ tì không cần thi lễ, nàng đâu muốn cắt ngang khúc nhạc buồn. Tiếng đàn này, nàng chẳng hề xa lạ, là của cô cô, người đã dạy dỗ công chúa hơn mười ba năm nay. Tiếng đàn của một người phụ nữ tài hoa đã chôn cuộc đời mình trong cung điện, tiếng đàn của Nữ quan Lễ sĩ. Ngọc Hân bất giác cất giọng hát theo khúc nhạc:
    Hoa tím bay trong gió biếc
    Ánh đèn hiu hắt đêm thanh vắng
    Mảnh trăng bóng nguyệt thiếu hương người
    Mắt đượm vô hồn lệ sầu rơi mãi
    Trâm vàng chàng dành trao ai…?
    Thiếp cất nỗi u uất trong lòng
    Đã đành không làm chim uyên ương
    Cũng xin nguyện mãi trông theo…bóng người…
                  Nàng công chúa đã cất tiếng hát, chất giọng mượt mà, trong vắt như tiếng những viên ngọc lưu ly chạm vào nhau hòa trong nhạc điệu buồn bã khiến những kẻ được diễm phúc lắng nghe thêm ngẩn ngơ. Tiếng hát đã dứt mà vẫn khiến lòng người tiếc nuối. Người thiếu phụ ngừng gảy đàn, khẽ khàng đứng lên thi lễ:
    -          Thỉnh an công chúa!
    Ngọc Hân vội chạy lấy đỡ lấy tay của Nữ quan lễ sĩ, thái độ hết sức lễ phép và kính trọng:
    -          Cô cô, người đứng lên đi, xin đừng đa lễ với con. Hơn thế đã để người chờ lâu!
    Rồi Ngọc Hân phất tay ra hiệu cho nữ tì lui ra ngoài, trong căn phòng rộng lớn, sa hoa chỉ còn ba người với nhau. Ngọc Hân ngồi trên sập thếp vàng ở chính giữa phòng, nàng phải hai ba lần dụ, Nữ quan mới ngồi vào chiếc tràng kỷ ở bên trái sập. Tiểu Tú theo phép cũ, liền lui xuống pha trà. Ngọc Hân từ năm lên ba đã được thụ giáo ở cô cô, năm sáu tuổi nàng đã nắm rõ âm luật, mười ba tuổi không chỉ thông thuộc kinh sử mà còn sáng tác được các điệu nhạc phủ giai điệu lẫn ca từ đều hết sức đằm thắm. Sự tài hoa của nàng một phần là do Thánh thượng chỉ dạy, nhưng công lao lớn nhất phải nói về Nữ quan lễ sĩ. Bà là một người phụ nữ đứng tuổi, ánh mắt trang nghiêm với nụ cười hiền từ. Tuy người không phải là một trang mĩ nhân nhưng nhan sắc cũng không phải bậc trung. Ngọc Hân tiếc cho cô cô khi trói buộc cả cuộc đời của mình trong hậu cung, dành bao nhiêu năm để gảy bản nhạc “Tự tình” buồn bã mà Ngọc Hân vừa hát khi nãy. Công chúa cũng không hiểu người Nữ quan thầm yêu là ai, sao người cứ gảy mãi bản nhạc này. Nếu Ngọc Hân có hỏi thì cũng chỉ nhận được một nụ cười muộn phiền. Vị Nữ quan cất giọng hỏi, ôn tồn, giữ phép nhưng có một chút nghiêm khắc:
    -          Công chúa, người ra ngoài thành cảm thấy thế nào?
    -          Gặp một chút rắc rối nhưng cũng ổn thỏa cả ạ - Ngọc Hân lễ phép thưa.
    -          Vậy thì tốt rồi, thần ngồi đây gảy đàn thay công chúa, có lẽ đến lúc phải lui để người nghỉ ngơi.
    -          Cô cô, người ngồi chơi thêm chút nữa – Ngọc Hân phụng phịu, cố níu kéo nhưng chỉ nhận được cái lắc đầu cùng nụ cười đôn hậu
    -          Hạ thần muốn lên chùa cầu phúc, công chúa, xin hẹn khi khác.Hơn nữa, người nên chuẩn bị, chẳng phải tối này, Vương phi đã hẹn người uống trà đàm đạo sao?
    Lời của Nữ quan khiến Ngọc Hân nhớ đến cái hẹn với mẫu thân nàng. Dù sao cũng chẳng còn mấy dịp hai mẹ con nàng được kề cận bên nhau, trò chuyện. Điều này không khỏi khiến cô công chúa bé bỏng chạnh lòng. Như đóan biết được, vị Nữ quan cầm tay Ngọc Hân an ủi:
    -          Đây là mối nhân duyên tốt. Lời sấm năm xưa hạ thần đã nói, năm mười sáu, công chúa sẽ gặp được đức lang quân như ý đó sao.
    Ngọc Hân cười nhẹ, nàng biết đối với dân chúng, vương triều đây là một mối nhân duyên tốt. Còn đố với nàng, là duyên hay nợ, vẫn còn chưa rõ. Vị Nguyên soái kia có quá nhiều điều bí ẩn, và dường như lúc nào cũng muốn trêu đùa nàng, cũng chẳng rõ Nguyễn Huệ nghĩ gì về nàng. Nhưng thôi, những điều đó hãy tạm cất vào trong lòng. Ngọc Hân đứng dậy, cùng Tiểu Tú tiễn Nữ quan lễ sĩ ra khỏi Quảng Hằng cung. Nàng không hề hay biết cô cô nàng lòng dạ cũng đang rối bời, đang che giấu một việc mà khó nói ra được. Nữ quan cúi đầu chào Ngọc Hân rồi lui ra ngoài, âm vực giọng nói có chút khác thường nhưng công chúa lại không nhận ra:
    -          Công chúa, hãy giữ gìn ngọc thể. Dù thế nào, thần vẫn sẽ đứng về phía công chúa.
    Bóng áo đỏ của người cung nhân khuất sau những tấm trướng, lọng rực rỡ sắc màu. Ngọc Hân nhìn đăm đăm vào bức tranh phong cảnh hữu tình được treo trên tường, bên cạnh những tấm phù điêu bằng vàng được chạm trổ tinh tế, sống động…
               Thời gian trôi qua trong im lặng, Tiểu Tú biết chủ nhân đang cần sự yên tĩnh để suy nghĩ nên cũng không dám quấy rầy. Cô nữ tì ngoan ngoãn đứng yên chờ hầu. Đôi mắt nâu trong suốt trên khuôn mặt thanh tú của Ngọc Hân đăm chiêu suy nghĩ, khẽ nheo lại rồi dãn ra:
    -          Tiểu Tú, đến điện Kính Thiên, nhờ Kiến Minh ca cho người đi theo dõi nhất cử nhất động của Hoàng tự tôn.
    Đúng vậy, hai năm trước, chính Ngọc Hân xin Phụ hoàng cho Kiến Minh vào trong đám lính chầu ở Kính Thiên điện, là để thu thập tin tức cho nàng. Gần đây, Phụ hoàng, người luôn chở che cho Ngọc Hân ốm càng ngày càng nặng hơn. Muốn tự đảm bảo an toàn cho bản thân thì phải nắm rõ tình hình xung quanh. Kiến Minh có một số thân tín trong và ngoài cung, sẽ giúp được nàng rất tốt. Cuộc sống trong nội cung hiểm ác đã dạy cho nàng công chúa những bài học thực tiễn. Thêm vào đó, nhìn khuôn mặt ửng hồng của Tiểu Tú khi nhắc đến việc đi gặp Kiến Minh là Ngọc Hân đã thấy mình làm được việc tốt nhường nào. Dáng điệu của cô nữ tì không giấu nổi vẻ vội vàng của một người đang yêu.
                   Chờ cho Tiểu Tú ra ngoài, Ngọc Hân khẽ thở dài. Nàng tự nhiên cảm thấy mệt mỏi không muốn ăn gì cả. Điều công chúa cần nhất bây giờ chính là lên giường nằm nghỉ sau khi phải suy tính bao nhiêu thứ, đảm bảo cho hôn sự ngày mốt không gặp bất trắc chỉ vì sự an toàn của nàng. Cuộc hôn nhân giữa công chúa và Nguyên soái là điều thực sự cần thiết cho Hoàng tộc lúc này. Nang đứng dậy, đi về khuê phòng mà bước chân nặng trĩu. Sự yên tĩnh lại làm cho công chúa nhớ đến đôi mắt sâu thăm thẳm, lúc nào cũng tĩnh lặng, không biểu lộ gì cùng nụ cười dịu dàng của một người. Quan hệ của Nguyên soái với cô nương tên Đỗ Quyên là như nào, có thật chỉ là huynh muội. Dù sao, trên danh nghĩa một vị hôn thê, nàng cũng có thể thắc mắc chứ?
    “Vút”
              Một tiếng động xé gió sượt ngang Ngọc Hân khiến nàng giật mình. Một bì thư nhỏ nằm ngay dưới chân, rõ ràng là có kẻ vừa ném vào. Ngọc Hân nấp sau tấm mành đỏ nhìn ra ngoài cửa số nhưng kẻ ném bức thư này thân thủ không phải loại thường, hắn đã biến mất. Nàng dùng chiếc khăn lụa bọc ngoài rồi nhặt bức thư lên đề phòng độc tố.  Bàn tay nhỏ nhắn của Ngọc hân miết nhẹ chiếc trâm bạc lên chất giấy nhưng không có gì cả. Đây thực sự chỉ là một bức thư bình thường thôi sao? Cô công chúa vẫn dùng khăn lụa bọc ngoài tay rồi xé một đầu ra. Khuôn mặt nhỏ nhắn, thanh tú của nàng tối sầm lại khi đọc những dòng chữ uốn lượn trên tờ giấy…
              Bức thư chứa đựng điều gì bí ẩn, sự tranh giành trong vương triều nhà Lê đang dần dần xuất hiện, những thâm sâu ở chốn cung cấm. Nàng công chúa đang dấn thân vào chỗ nguy hiểm?
     
    #17
      phongthuy

      • Số bài : 18
      • Điểm thưởng : 0
      • Từ: 17.03.2008
      • Trạng thái: offline
      RE: Truyện dài: Long Phụng 21.06.2008 15:20:54 (permalink)
      15 – Hiểm họa                                                        
                 Bầu trời của Bắc Hà trong xanh và quang đãng như thể chưa từng trải qua những cơn biến loạn, nạn binh đao. Những tiếng rao giữa trưa nắng của mấy bà gánh hàng rong. Những đứa trẻ tóc trái đào nô đùa bên đường với tiếng cười háo hức. Những người con gái Kinh Kì tay ôm bó hoa sen thơm ngát. Đâu đây, một vài nơi sụp đổ vẫn còn dấu tích của cuộc chiến tranh. Thăng Long vô tình hay cố ý không biết đã bao người ra đi vĩnh viễn trong cuộc chiến vừa rồi…
                Trên con đừong ngớt bóng người, có một chàng trai dạo bước. Chàng mỉm cười dịu dàng khi một bé gái vô tình ngã vào người mình. Cánh tay chàng đỡ lấy đứa bé, khẽ xoa đầu nó. Rồi vẫn nụ cười trên môi, ánh mắt đen sâu thăm thẳm với cái nhìn xa xăm, chàng lại bước tiếp. Nhìn dáng dấp thư sinh của người ấy, chẳng ai ngờ rằng đấy chính là Nguyên soái Tây Sơn, Nguyễn Huệ. Chàng đang nhớ về những lần chinh chiến, bầu trời rực lên trong khói lửa và máu. Cảnh tượng đó bao giờ cũng ăn sâu vào tiềm thức vị Nguyên soái. Ra trận, chém giết, đó cũng có thể coi là một niềm khoái lạc nguy hiểm. Nguyễn Huệ là Đại tướng quân, đã bao kẻ tử trong thanh đại đao của chàng. Đôi lúc, chàng lại cảm thấy ghê tởm chính bản thân mình. Nguyễn Huệ nhếch mép, nở nụ cười khinh bỉ, khinh bỉ ai đây, hay là chính bản thân chàng !? Tuy nhiên, chàng sẽ không bao giờ lùi bước, đúng thế, những con người được số phận chọn lựa thì không thể chùn chân. Chưa một lần Nguyễn Huệ hối tiếc về những việc mà chàng đã làm, đã trải qua. Mùi trầm hương từ hoa đinh tử của Ngọc Hân dường như vẫn còn vương trên áo vị Đại tướng quân. Cuộc hôn nhân này liệu có gặp bất trắc không, đây quả là một câu hỏi chưa có lời trả lời.
                   Những tên lính gác phủ Tây Sơn đứng dạt ra một phía, cúi đầu hành lễ khi Nguyễn Huệ bước tới. Chàng điềm nhiên đi thẳng vào, nghĩ đến hai vị đô đốc đang chờ mình ở bên trong, bất giác, vị tướng quân mỉm cười. Quả đúng như dự đóan của Nguyễn Huệ, ở phòng khách, Văn Tuyết và Tăng Long đang ngồi uống trà. Họ vội vàng thi lễ khi nhìn thấy dáng của Nguyên soái từ đằng xa. Nguyễn Huệ ngồi lên chiếc ghế ở bên trên, hai bên cẩn hình chim lạc, có nệm bọc bên dưới, trên thành nạm đá quý màu lục. Một tên nô bộc vội dâng trà, ngay cả chiếc tách cũng được làm từ loại sứ quý dưới ánh nắng hắt ra một màu xanh trong. Tây Sơn vương phủ vốn là thuộc sở hữu một tên thân thích của Chúa Trịnh nhưng hắn đã cùng gia quyến bỏ đi khi quân của Nguyễn Huệ đánh vào Thăng Long. Thấy để không, lại thêm không cần phải tu bổ gì, quân lính đã chiếm dụng để Nguyên soái của họ có thể nghỉ ngơi. Mọi đồ đạc trong vương phủ đều thuộc hàng cực phẩm. Hai chiếc lộc bình được bày gần đấy được làm từ thời nhà Đường, với tông màu xám cùng họa tiết uốn lượn. Còn chưa kể đến những chén vàng đĩa bạc, những tấm lọng rực rỡ từ lụa Hà Châu, những bức phù điêu trên tường toát ra vẻ đẹp tinh xảo. Nguyễn Huệ nhẹ nâng tách trà lên, nhấp một ngụm nhỏ rồi đặt xuống:
      -          Con chuột ấy thế nào rồi?
      -          Bẩm Thượng công, hắn không nói gì cả.
      Văn Tuyết đỡ lời rồi đứng im, hai vị đô đốc như đang chờ đợi khẩu dụ của Nguyễn Huệ. Chàng ngồi trầm ngâm, rồi chợt đứng dậy, ánh mắt nhìn ra ngoài như đang suy tính. Rồi vị Đại tướng quân bật cười:
      -          Hãy thả cho con chuột ấy đi!
      Nguyễn Huệ chỉ nói vậy nhưng cả Văn Tuyết và Tăng Long đều hiểu họ sẽ phải làm gì. Long nhương tướng quân khẽ nhướng mày nhìn nhị vị đô đốc đầy ẩn ý:
      -          Văn Tuyết, về việc hôn sự, ngày mốt sẽ cử hành, sớm hơn dự định, ngươi hãy thúc giục mọi người.
      -          Dạ…Còn về…
      Đô đốc Tuyết ngập ngừng như muốn hỏi một điều gì đấy nhưng rồi bắt gặp ánh mắt đen sâu của Nguyên soái thì vội cúi đầu. Đi theo Nguyễn Huệ từ lâu, Văn Tuyết hiểu rằng một khi tướng quân đã không muốn nhắc tới thì không nên hỏi. Đến lúc cần, tự khắc người sẽ nói ra. Giọng nói trầm trầm của Nguyễn Huệ vang lên cắt ngang suy nghĩ của vị đô đốc:
      -          Văn Tuyết, Tăng Long, ta tin tưởng ở hai ngươi.
      Câu nói tưởng chừng đơn giản của vị Nguyên soái đã xóa tan mọi thắc mắc, tò mò của hai đô đốc. Họ hiểu rồi sẽ có một ngày, tướng quân nói rõ về thân phận của nhị vị cô nương khi nãy. Nguyễn Huệ cười nhẹ khi nhìn theo dáng Văn Tuyết và Tăng Long lui ra ngoài. Chàng nghĩ hai người này đều hiểu ý chàng. Chỉ thả con chuột nhắt chứ đâu tha cho nó. Dù sao bắt cả đàn sẽ vui hơn là bắt được mỗi một con chuột nhắt. Nguyễn Huệ nhấp một ngụm trà, chàng đang trông đợi bữa tiệc tối nay, dù sao cũng là dịp tốt để hiểu rõ về Hoàng tự tôn. Điều mà Nguyễn Huệ lưu tâm nhất là tên thuộc hạ của mình, Nguyễn Hữu Chỉnh cũng chẳng phải là kẻ tốt lành gì. Hắn đang suy tính gì, chuyện này tạm gác lại đã. Còn Ngọc Hân, nàng quả là có khí chất của Hoàng tộc nhưng nếu vậy thì vẫn chưa đủ. Tuy nhiên, hôn sự này đối với Nguyễn Huệ, cũng chẳng thiệt thòi gì. Nếu Ngọc Hân cũng không phải là phượng hoàng thì chàng vẫn có thể tiếp tục tìm kiếm. Dù sao thêm một người vợ nữa, âu cũng là điều tốt, Nguyễn Huệ cười nhẹ…    
                
                  Hoàng hôn đang dần buông xuống, hắt lên tường thành của Hoàng cung một sắc màu nhợt nhạt. Tử Cấm thành lúc bình thường đã toát ra vẻ bí ẩn và huyễn hoặc thì giờ đây, trong những ánh nắng cuối cùng của ngày, thành cấm còn có vẻ nguy hiểm… và chết chóc. Tiếng chuông gió đâu đây vang lên réo rắt, Ngọc Dao rất thích nghe tiếng chuông gió. Dù người ta không nhìn thấy gió, nhưng họ vẫn biết là gió tồn tại thông qua giai điệu của những chiếc chuông. Còn Ngọc Dao, cứ như thế này, sẽ không ai biết rằng có nàng trong cung cấm này. Đúng vậy, tất cả đều bị lu mờ, lấn át trước Ngọc Hân. Nàng căm hận, cái tước vị công chúa này thì có đáng gì đâu. Dù sao người ta cũng chỉ nhớ về Ngọc Hân công chúa thông minh, tài hoa xinh đẹp. Còn nàng, một Ngọc Dao hữu danh vô thực, có khi chẳng ai biết đến. Nàng khẽ thở dài. Chuông gió cũng thở dài…
      -          Bẩm công chúa, mọi việc đã chuẩn bị xong.
      Một gã thanh niên, vẻ ngoài khoảng hai mươi mặc đồ đen quỳ dưới chân Ngọc Dao. Hắn quấn khăn bịt mặt, chỉ lộ ra đôi mắt sáng màu xanh lơ, một đôi mắt rất đẹp, tiếc rằng lại không có sinh khí. Thái độ phủ phục của Tử Nghi càng khiến cho người con gái khinh thường. Đối với nàng, y cũng chỉ là một công cụ, may mắn thay, công cụ ấy lại rất phục tùng vị chủ nhân của mình. Ngọc Dao quay người lại, ánh mắt sắc, giọng nói đanh lại và trên đôi môi mỏng kia khẽ nở một nụ cười:
      -          Tốt lắm, nếu mọi chuyện ổn thỏa ta sẽ ban thưởng cho ngươi.
      -          Bẩm công chúa, hạ thần không dám xin thưởng. Được ở bên công chúa, đó đã là ân điển lớn với thần rồi.
      Ngọc Dao bật cười lớn, tiếng cười vang vọng trong tẩm cung của nàng. Người con gái mới mười tám tuổi ấy rất đẹp, nhưng vẻ đẹp lại khiến cho người khác sợ hãi. Ánh mắt dường như khinh thường tất cả, mái tóc xoăn được búi hơi trễ xuống, những lọn tóc mai bay trong gió. Nàng căm thù Hoàng cung này, căm thù cả một Ngọc Hân được bao người chú trọng. Ngọc Dao không muốn mãi mãi chỉ là một nàng công chúa không ai biết đến trong cấm cung này. Tiếng chuông gío réo rắt như đồng lõa…
                   Quảng Hằng cung đang nhốn nháo đi tìm vị nữ chủ nhân. Ngọc Hân rõ ràng vừa ở trong khuê phòng mà nay đã biến mất, ngay cả người nũ tì thân thiết Tiểu Tú cũng không rõ công chúa đi đâu. Hôm nay, khi nàng về đến cung đã thấy thái độ của Ngọc Hân rất kì lạ. Bây giờ lại biến mất mà không để lại lời nào. Tiểu Tú cũng không biết nên làm thế nào, Nữ quan lễ sĩ giờ đang ở trên chùa, còn Vương phi đang lo lắng cho bệnh tình của Thánh thượng, không thể nào làm kinh động. Tiểu Tú quả quyết công chúa không thể nào đi xa được, chỉ còn hơn một canh giờ nữa là đến cái hẹn với Vương phi, công chúa chưa bao giờ sai hẹn với ai cả. Bọn nô tì và thái giám trong Quảng Hằng cung vội vàng chia nhau đi tìm. Có biết bao kẻ không ưa gì Ngọc Hân công chúa cả chỉ vì Thánh thượng quá cưng chìu nàng. Duy có một người thân thiết hơn cả với công chúa, đó chính là Sùng Nhượng Công, hoàng huynh của Ngọc Hân. Nghĩ là làm, Tiểu Tú vội đến cung của Sùng Nhượng Công để hỏi thăm tin tức của công chúa.Trong lòng cô nữ tì chỉ có một ước muốn Ngọc Hân sẽ không gặp phải bất trắc gì cả.
      Booong…bong…bong… Tiếng chuông báo hẹn giờ giao ban đã đến. Bóng tối nhá nhem cùng đám lính mất cảnh giác giúp Ngọc Hân dễ dàng lẻn vào trong Tàng Lâm Các. Đã là giờ Dậu, chỉ còn một canh giờ nữa là phải qua chỗ Mẫu thân, nàng phải nhanh lên mới được. Bất chấp cả nguy hiểm rình rập, Ngọc Hân bắt buộc phải đến nơi đây một mình. Nàng muốn biết kẻ hẹn nàng ra đây có ý gì, tại sao y lại biết về lời sấm mười sáu năm trước. Và trên hết, trong bức thư đó, y đã nói cô cô còn giấu diếm, chứ không nói ra toàn bộ lời sấm, vây là sao…? Ngay cả Nữ quan lễ sĩ cũng lừa dối nàng, Ngọc Hân không thể nào chấp nhận nổi điều đó. Nàng phải tìm ra sự thật
      -------------------------------------------------------------------------------------------------
      Nội cung mười sáu năm trước, Chiêu nghi Nguyễn Thị Huyền đã hạ sinh một cô công chúa rất xinh đẹp. Dù công chúa chưa mở mắt, nhưng mọi người đều thấy nàng sẽ mang dáng dấp của một trang tuyệt sắc giai nhân, hai má lúm đồng tiền, vầng trán cao thông minh cùng làn da trắng ngần, những ngón tay búp măng và đôi môi chúm chím sắc hồng của những cánh đào tưởng như lúc nào cũng cười. Hiển Tông Hoàng đế vô cùng vui mừng, ông nhìn Vương phi đang bế đứa con vừa hạ sinh mà hạnh phúc dâng trào. Thánh thượng nựng má con gái mình rồi trìu mến kéo chăn đắp cho Vương phi. Nhũ mẫu già dang đôi tay đón lấy cô công chúa nhỏ, thật dịu dàng. Người mẹ vừa sinh xong, mệt mỏi chìm vào giấc ngủ, trên đôi môi nhợt nhạt vẫn nở một nụ cười mãn nguyện.
      Sau khi căn dặn bọn nữ tì chăm sóc Vương phi cùng công chúa bé cho cẩn thận, Hoàng thượng nhẹ khép cửa phòng, bước ra gian ngoài. Nơi ấy, có một người thiếu phụ đang quỳ sẵn, hết sức thành kính. Người đó chẳng phải ai xa lạ, chính là vị Nữ quan lễ sĩ, người mà rất được Hiển Tông Hoàng đế tin tưởng. Hoàng thượng hắng giọng ban cho Nữ quan được ngồi, khuôn mặt của người như đang chờ đợi một niềm vui. Và không để cho Thánh thượng thúc giục, Nữ quan khẽ mỉm cười:
      -          Bẩm Thánh thượng, công chúa sinh đúng vào giờ tốt. Lời sấm trên gốc cây của Đức Phật nói rõ, nàng là một viên ngọc sáng. Tiếc rằng nếu Vương phi sinh một Hoàng tử, thì đấy chính là người sẽ cứu giúp cơ đồ của Vương triều. Tuy nhiên, Thánh thượng hãy tin rằng nàng sẽ được lưu danh thiên cổ - Vi Nữ quan dừng lại một chút, như để lấy hơi - Là một trong những hồng phúc của Hoàng tộc. Năm công chúa mười sáu tuổi, nàng sẽ gặp được đức lang quân của mình, không phải là hạng phò mã tầm thường.
      Hiển Tông vừa lắng nghe những lời tiên đoán của Nữ quan vừa mỉm cười hài lòng. Từ xưa đến này, những lời sấm mà Nữ quan lễ sĩ nói đều rất đúng, không sai lệch là bao. Tuy nhiên, lúc ấy Hoàng thượng không hay biết sắc mặt của Nữ quan không tươi tỉnh như ngài, ngược lại còn có phần hơi xanh xao.
                   Thể theo ý của lời sấm, Hoàng thượng đặt tên cho công chúa là Ngọc Hân. Và cuộc đời của công chúa đang dần đi theo quỹ đạo như sự tiên đóan của lời sấm mười sáu năm trước. Ngọc Hân là viên ngọc sáng…
                   ---------------------------------------------------------------------------------------------------
                    Lời sấm bao giờ cũng mang những sức mạnh đặt biệt, thể hiện một niềm tin vào số mệnh. Năm xưa, Lê Thái Tổ đánh thắng giặc Minh, dựng nước cũng bởi hai chữ “Thuận thiên” mà lòng dân tôn phò đó sao. Vì lẽ đó, lời sấm của Nữ quan chỉ có ít người biết rõ, Hoàng thượng, Vương phi và chính Ngọc Hân công chúa. Bởi thế, nàng rất ngạc nhiên khi trong bức thư, kẻ vô danh lại nhắc đến lời sấm năm xưa tương đối chính xác. Thêm vào đó, y còn bảo Nữ quan đã che giấu một phần của lời sấm, một phần rất quan trọng liên quan đến vận mệnh của Vương triều Lê.
                   Ngọc Hân cầm cây nến nhỏ bước cẩn thận trên nền đất của Tàng Lâm Các, nơi đây là kho sách cũ, giờ này thì chẳng mấy ai vào, đám lính lại bất cẩn. Kẻ kia quả là rất thông minh khi chọn nơi đây để bàn chuyện. Công chúa vừa đi vừa suy tính, một mình ở đây quả là nguy hiểm. Mùi sách cũ ẩm mốc xộc vào mũi Ngọc Hân, bóng tối khiến nàng rùng mình. Vầng trán rịn mồ hôi, Ngọc Hân nắm chặt thanh đoản đao ngắn giấu trong tay áo. Không sao đâu, nàng khẽ cất giọng tự trấn tĩnh
      “Rầm”…
      Một tiếng động lớn khiến Ngọc Hân giật mình, nàng quay lại đi về phía chỗ có tiếng động. Những ngón tay thanh mảnh bấu chặt vào giá sách. Hơi lạnh từ đâu ùa tới…
      Gió thổi vi vu…?
                      Có phải Nữ quan đã che giấu một bí mật nào đó, kẻ vô danh hẹn Ngọc Hân đến Tàng Lâm Các nhằm mục đích gì, liệu nàng có xảy ra bất trắc…
       
      #18
        Evil God

        • Số bài : 17
        • Điểm thưởng : 0
        • Từ: 06.02.2008
        • Trạng thái: offline
        RE: Truyện dài: Long Phụng 26.06.2008 12:47:04 (permalink)
        Truyện hay đấy bạn, mình rất thích những câu chuyện mang phong vị của lịch sử, mong bạn tiếp tục sáng tác tích cực thêm
         
        Mình chỉ có một câu hỏi nhỏ là bạn đã bắt đầu câu chuyện từ thời điểm mà quân Tây Sơn tiến ra kinh thành, vậy bạn có suy nghĩ gì về thời điểm lịch sử mà câu chuyện kết thúc chưa?
         
        #19
          phongthuy

          • Số bài : 18
          • Điểm thưởng : 0
          • Từ: 17.03.2008
          • Trạng thái: offline
          RE: Truyện dài: Long Phụng 08.07.2008 18:51:08 (permalink)
           
          16 – Máu đêm tối.


          Bóng tối heo hút, ánh nến chập chờn, mùi trầm hương thoảng đâu đây át đi cái ẩm mốc của những quyến sách từ lâu, giấy đã mục nát. Ngọc Hân khẽ rùng mình, trong kho sách cũ chẳng ai đặt chân đến lại có người đốt trầm hương, chỉ có thể là kẻ đã hẹn nàng ra đây. Đặc biệt hơn là mùi hương của nó, không giống Tử đinh, Trà quế hay bất cứ loại dược liệu nào được dùng trong hậu cung. Ngọc Hân rút chiếc khăn lụa ra, đưa lên che mặt, dù sao nàng cũng nên đề phòng trước. Càng đi sâu vào trong Tàng Lâm Các, mùi hương càng nồng hơn. Ngọc Hân đưa mắt nhìn xung quanh, dưới mặt đất là những quyển sách bám đầy bụi đang nằm ngổn ngang, dường như chúng vừa rơi từ trên giá gỗ xuống gây tiếng động lớn khi nãy. Nàng công chúa khẽ thở nhẹ, tự trách mình đã quá căng thẳng. Bất chợt, một bàn tay bịt chặt mồm nàng, một bàn tay thô ráp, cục mịch, hôi hám. Chiếc khăn lụa rơi xuống nền đất lạnh. Cánh cửa sổ vốn khép chặt mở toang ra. Dưới ánh trăng khuyết, bóng người đứng đó tự bao giờ, lạnh lẽo. Gió thổi thốc qua…

          Tiếng lá cây xào xạc, những dải lụa màu lam u ám bay phất phơ trong gió, Nguyệt Bảo cung chìm trong thanh âm đam mê của chuông gió, réo rắt bên bậc thềm hoa như một bản nhạc ru hồn. Người con gái với ánh nhìn rực lên những suy tính riêng, đôi môi của nàng khẽ động đậy, nửa như cười nửa che giấu một sự mỉa mai. Mái tóc đen được quấn trong khăn lụa , tà áo thướt tha màu đồng với những bông hoa sim, và đôi mắt, cùng màu với mái tóc của nàng, một đôi mắt đen huyễn hoặc. Nàng đẹp, đó là điều bất cứ ai cũng phải thừa nhận, nhưng đó không phải là vẻ đẹp an lành. Ngọc Dao, nàng là công chúa thứ chín của vua Lê Hiển Tông, thứ chín trong hai mươi hai người. Có thể có được những gì đây? Ngọc Hân thì ngược lại, muội muội của nàng dễ dàng đạt được, tất cả thứ người khác khao khát. Không dễ dàng vậy đâu, không có gì là dễ dàng cả. . Những ngón tay của Ngọc Dao vuốt ve con khướu đầu trắng, thật nhẹ nhàng Người tì nữ đứng sau vẫn im lặng, ả đang chờ đợi mệnh lệnh của chủ nhân. Và rồi thật lâu sau, khi con khướu đã chán dần sự vuốt ve của Ngọc Dao, nó muốn bay ra ngoài sự kìm cặp thì nàng mới lên tiếng, một âm sắc trong trẻo, ngân nga:

          - Tiểu Hương, đến chỗ của Tử Nghi, ngươi tự biết phải làm gì rồi đấy.

          Cô ả tì nữ không nói gì, lặng lẽ lui xuống, cánh cửa khép lại trong sự im lìm. Gian chính của Nguyệt Bảo cung chì còn lại mình Ngọc Dao cùng chú khướu đáng yêu kia. Tối nay sẽ là cơ hội cuối cùng để nàng hành động. Ngọc Dao mỉm cười, nụ cười lạnh buốt, nếu kế hoạch tối nay thành công, ngày mai sẽ là đám tang cho muội muội của nàng. Những ngón tay thanh mảnh đang vuốt ve chú khướu bỗng bóp thật chặt, móng tay sắc nhọn bấu vào cổ con vật, tiếng kêu ré lên của loài chim nhỏ tội nghiệp. Những giọt máu nhỏ ướt tấm rèm màu lam, sắc đỏ nổi bật trên tất cả, thật đáng ngưỡng mộ, tiếng người con gái khẽ thầm thì. Những giọt máu đầu tiên của một đêm trăng khuyết.



          Cái mùi hôi hám của kẻ đứng sau khiến Ngọc Hân cảm thấy ghê tởm, bàn tay của y bịt chặt lấy mồm nàng. Tuy nhiên, điều đáng lo không phải là y mà chính gã thanh niên đứng bên cánh cửa gỗ với những vết nứt sâu hoắm kia. Ngọc Hân biết điều đó nhưng nàng không hoảng loạn, điều cần nhất bây giờ chính là sự bình tâm để suy tính. Kẻ kia rời khỏi cửa sổ, tiến lại gần chỗ nàng, ánh trăng màu bạc đang lơ lửng trên nền xanh thẫm của bầu trời chiếu thẳng vào y. Một đôi mắt xanh lơ, màu xanh của ngọc bích nhưng có chút vô cảm, đó là điều duy nhất Ngọc Hân lờ mờ nhận ra trên gương mặt bịt kín khăn đen. Hắn cất giọng, giọng nói cũng vô cảm giống đôi mắt xanh ấy:

          - Công chúa, dường như chỉ cần nhắc đến lời sấm là người sẽ bất chấp mọi chuyện. Chỉ tiếc người đã sai khi quyết định một mình đến đây.

          Và hắn phất tay, Ngọc Hân cảm thấy sự ghê tởm khi kẻ đứng sau đang ghì sát vào nàng. Nhưng trước khi kẻ đó đạt được mục đích, công chúa đã rút thanh đoản kiếm giấu sẵn trong áo đâm thẳng vào tay hắn. Nàng rút mạnh thanh kiếm ra, máu bắn lên, nhỏ xuống mặt đất dơ bẩn, hắn lùi lại, rên lên những tiếng đau đớn. Ngọc Hân giơ thanh đoản kiếm ngang tầm, ánh mắt bình thản và giọng nói khẽ khàng:

          - Phải nói là đáng tiếc khi ngươi đánh giá sai ta.

          - Không đâu công chúa - Kẻ có đôi mắt xanh đặc biệt kia lắc đầu – Nếu chỉ như vậy thì đơn giản quá.

          Sau cái câu nói đầy châm biếm của y, từ sau giá sách xuất hiện thêm hai gã nữa, cũng vẫn là cái bộ dạng lừ đừ ấy. Ngọc Hân đưa đoản kiếm về thủ thế, nàng không hề nao núng, đôi mắt nâu trong suốt tĩnh lặng:

          - Ngươi muốn gì? Chuyện về lời sấm là như thế nào?

          Hắn đang cười, Ngọc Hân nhận thấy rõ điều ấy qua chiếc khăn đen bịt mặt, tiếng cười dai dẳng, Ba gã tay chân to lớn kia dường như đang rất muốn xông tới tấn công nàng nhưng chưa được sự cho phép của tên cầm đầu nên đành cố gắng chịu đựng. Đôi mắt của chúng trắng dã, lừ đừ, và nhớt nhãi quanh mép, tay chân không ngừng quơ cào lung tung. Những kẻ đã mất hết lý trí, Ngọc Hân khẽ thở dài.Cái giọng nói khàn khàn nhưng vô cảm ấy lại vang lên:

          - Công chúa, người thật cao quý, Tử Nghi này sẽ không bao giờ để những tên đốn mạt này chạm vào sinh mạng cao quý ấy. Điều mà ta muốn chính là sự trinh tiết của công chúa và để cho toàn nội cung này biết chuyện đó

          Hai chữ ”trinh tiết” được y kéo dài, ngâm nga một cách thô tục khiến Ngọc Hân khẽ rùng mình. Nàng cảm thấy bàn tay đang cầm kiếm của mình trơn ướt nhơ nháp. Mùi trầm hương xộc vào sống mũi thanh tú của nàng, nồng đến độ hắc chứ không còn như ban đầu. Nhưng rồi rất nhanh, Ngọc Hân trấn tĩnh lại, nàng nhìn thẳng vào gã tự xưng Tử Nghi đó:

          - Chịu đựng một nỗi nhục lớn thế trong khi sắp đến ngày lên xe hoa, sao ngươi không nói muốn ta tự tay hạ thủ mình? Kế hoạch tinh vi lắm, đề phòng khi Bộ hình điều tra xem ai đã sát hại ta.

          - Rất thông minh, nhưng chỉ đúng một phần, chủ nhân muốn người hãy nếm trải nỗi đau đớn, cực nhục nhất có thể – Hắn đứng tựa vào một giá sách, gật gù tán thưởng – Danh vị Chúa Tiên của công chúa cũng đâu chỉ là hão. Năm xưa, trong hai mươi hai con gái của Hoàng thượng, chỉ mình người được Nữ Quan lễ sĩ đưa ra lời sấm.

          - Ngươi nói sai rồi, chỉ mình ta được Đức Phật ban cho lời sấm. Nữ quan chỉ là người truyền đạt số mệnh cho ta

          - Ngạo mạn và kiêu hãnh. Tiếc rằng cũng chính lời sấm ấy lại khiến công chúa lâm vào tỉnh cảnh như thế này – Hắn với tay lên ô cửa sổ, lấy ra một lư hương nhỏ - Người cảm thấy mùi trầm hương này thế nào, hơi nồng đúng không. Ta đã dùng một lượng gấp ba lần bình thường. Đây là một loài trầm hương rất quý, giúp người ta an thần…dễ đi vào giấc ngủ.

          Gã vừa nói, vừa xoay xoay cái lư hương trên tay, ánh mắt liếc nhìn về phía Ngọc Hân. Thanh kiếm trên tay nàng rơi xuống mặt đấy đầy bụi, một tiếng khô khốc, lần đầu tiên, vị công chúa cảm thấy nguy hiểm đang kề sát cổ mình. Lý trí của nàng muốn nhặt thanh đoản kiếm lên, chạy về phía cửa ra nhưng thân xác mềm nhũn không thể hành động. Ba gã kia tiến lại gần Ngọc Hân, không được, nàng phải ngăn chúng lại nhưng sao lại ngã xuống mặt đất. Hắn lại cười, ánh mắt màu xanh lơ của Tử Nghi nhìn nàng, vô cảm. Ngọc Hân đã quá khinh suất. Giữa bốn bức tường dày của Tàng Lâm Các, ai sẽ giúp được nàng. Không, phải tự mình cứu lấy mình. Ngọc Hân dùng hết sức lực còn lại đứng dậy, nàng vơ những quyển sách trên giá ném vào chúng, rồi cố gắng bước đi. Một sự chống trả yếu đuối khi mà loại trầm hương rút dần sức lực của nàng. Những ngón tay bấu chặt vào nhau, nàng cảm thấy đau, máu rướm ra. Ngọc Hân đang cố giúp mình tỉnh táo, nàng cố gắng với một hy vọng nhỏ nhoi. Một gã tiến lại gần giá sách, tiến lại gần nàng.

          “Xoẹt”

          Tay áo của Ngọc Hân rách bươm, hở cả dải yếm đỏ bên trong. Mảnh áo rách rơi xuống đất, nhàu nát dưới bước chân của gã. Bàn tay nham nhúa bóp chặt bờ vai mịn màng của người thiếu nữ. Nàng đẩy hắn ra, một cách yếu đuối, người như lả đi. Và hắn cúi xuống, Ngọc Hân hét lên, mắt nhắm nghiền.



          Máu bắn lên gương mặt thanh tú của Ngọc Hân, nàng biết, cái thứ chất lỏng nóng bỏng vừa tuôn ra khỏi người hắn là máu. Mùi máu tanh hôi giống mùi cơ thể hắn. Hắn ngã vật ra sau, ôm tay và la hét, co giật. Một cánh tay đứt lìa nằm lăn lóc trong góc phòng. Máu vẫn tiếp tục phun ra từ bả vai của hắn, tuôn ướt đẫm những quyển sách ố vàng, thấm cả vào bộ xiêm y của nàng. Những tiếng la hét thất thanh, tiếng kim loại lao đi trong gió, tiếng máu chảy, từng giọt rơi xuống nền đất lạnh. Giọng của kẻ cầm đầu ấy lại vang lên, không còn vô cảm mà đầy uất ức:

          - Tại sao, may mắn luôn đứng về phía cô ta?

          Rực sáng trong sắc đỏ thẫm của máu là một đôi mắt, đen huyền sâu thăm thẳm, tĩnh lặng và kiên định. Ánh gươm lóe lên sang chói, máu nhỏ từng giọt trên thanh kiếm, áo choàng đen bay trong làn gió. Những quyển sách ngổn ngang dưới đất không ngăn được bước chân của người ấy nhanh chóng tiến lại chỗ Ngọc Hân. Chàng đặt thanh kiếm đẫm máu xuống đất, bế thốc người con gái lên. Bàn tay rắn chắc phủ lên bờ vai của nàng công chúa chiếc áo choàng. Người ấy bế Ngọc Hân bước đi, lướt nhanh trên mặt đất, buông lại một câu nói lạnh lùng:

          - Dọn dẹp hết đi và đừng để người khác biết về việc này.

          Vài tiếng lao xao nho nhỏ bên tai nhưng nàng không quan tâm, không đủ sức để quan tâm. Ánh mắt sụp xuống vì buồn ngủ cố gắng ngước lên, những ngón tay thon nhỏ níu chặt lấy áo của chàng trai như một sự nũng nịu, tìm chỗ dựa. Mùi hương đàn ông lẫn vào một chút máu tanh lại tạo ra cảm giác an tâm. Vững chãi quá, là người ấy, tại sao…Ngọc Hân mấp máy môi nhưng nàng đã đuối sức. Vị công chúa thiếp đi trong vòng tay ấy, ngọt ngào.

          Tiếng gió thổi vi vu, vầng trăng khuyết đã lên cao hơn, lẫn vào trong màu bạc ấy là một chút sắc đỏ tím. Gió mang mùi tanh rưới lên Tử Cấm thành… Đêm của máu…
           
          #20
            Online Bookmarks Sharing: Share/Bookmark
            Thay đổi trang: < 12 | Trang 2 của 2 trang, bài viết từ 16 đến 20 trên tổng số 20 bài trong đề mục

            Chuyển nhanh đến:

            Thống kê hiện tại

            Hiện đang có 0 thành viên và 2 bạn đọc.

            Chú Giải và Quyền Lợi

            • Bài Mới Đăng
            • Không Có Bài Mới
            • Bài Nổi Bật (có bài mới)
            • Bài Nổi Bật (không bài mới)
            • Khóa (có bài mới)
            • Khóa (không có bài mới)
            • Xem bài
            • Đăng bài mới
            • Trả lời bài
            • Đăng bình chọn
            • Bình Chọn
            • Đánh giá các bài
            • Có thể tự xóa bài
            • Có thể tự xóa chủ đề
            • Đánh giá bài viết

            2000-2022 ASPPlayground.NET Forum Version 3.9