TÌNH TÔI DÀNH CHO EM
Trích đoạn: Hạ Nguyên
Khi ta cười, niềm vui ngọt nhỏ giọt vào không gian. Mùa hạ tràn về bỏng rát mùi xoa và khiến cho cơn cay ta chẳng buồn ngừng lại. Salami hạ thơm hoa khiến ta thèm viết.
Tặng người một bầu trời biếc, một chút tình thư. Mãi xin người đinh ninh là mùa hạ của " nếu như " luôn rực hoa phượng vĩ...
Đánh Thức Bầu Trời Một Giọt Hương
Một giọt hương nhỏ lên môi vừa thấm ngọt
Đánh thức hạ vàng xoè cánh bướm đêm
Em cùng ta rong chơi trên bãi cát mịn mềm
Vết tích cũ kề môi kể chuyện
Chuyện em đi qua con đồi gió
Nghe suối đêm than thở với hàng cây
Vị lưỡi cay
Vị môi gầy
Thơm mùi mặn biển tình hì hục vỗ
Một giọt hương nhỏ vào khe hở
Hạ miên man trên bờ mi gầy...
<bài viết được chỉnh sửa lúc 08.08.2009 20:44:06 bởi HoangThienThanhTu >
@ Hoangthienthanhtu:
Cảm ơn Tú rất nhiều vì đã gửi lại tặng Hạ Nguyên những dòng xúc cảm, ẩn ý quyến thơm. Bài thơ như là một sự gợi nhớ, thổ lộ về nét trữ tình của một khách sĩ ghé thăm thơ vô cùng lắng đọng, da diết.
Mong rằng Tú sẽ tiêu du cùng Trầm tích kề môi và Hạ Nguyên đến hết câu chuyện về mùa hạ.
P/S: Àh, Tú cứ tặng topic Hạ Nguyên thêm thơ nữa đi. Always welcum mà, nào giờ Thơ đâu phân biệt mọi người. Tú còn làm cho topic thêm hấp dẫn nữa (tấm hình cũ đẹp lắm, sao lại đổi đi, giữ lại hình cũ nhé, Hạ Nguyên thích tấm đó lắm !) Mong rằng anh sẽ theo chân Hạ Nguyên đi hết những vòng mùa hạ, vào những ngày này oải hương đã bắt đầu kết thành hạt khô, mẹ của anh may những cái túi nhỏ rồi cất vào tủ áo, giữ lại mùi thơm cho suốt năm.
Anh vẫn còn nhớ trong những ngày này của mùa hạ trước, chúng mình đã nắm tay nhau đi từ hạ sang thu, rồi từ thu lại đi qua hết mùa đông, mùa đông dài nhỉ ? nhưng vẫn là những ngày dài ấm áp bên bếp lửa quay quầng. Không chờ không đợi thế mà mùa xuân vô tư cũng tràn về trước cửa, cỏ hoa xanh mượt, loài bông cúc dại không cần ai mời mọc mà chúng vẫn đua chen nhau li ti nở rộ dưới chân mình. Chúng vui cười theo niềm vui của mình quên đi ngày tháng... bây giờ có phải là những ngày hạ mênh mông thương nhớ. Oải hương vẫn thơm nhưng thơm một mình trong những chiếc gối nhỏ nằm ở trong tủ kín... Anh chạy đi tìm em như tìm lại một hương thơm vẫn còn lưu luyến được quấn quít bên nhau trên những hàng chữ nhỏ.... trong những tấm hình của mùa kỷ niệm năm nao...!
P/S: Hôm nọ tấm hình bị biến mất vì anh không có save hình vào máy, hôm nay chạy lung tung đi tìm lại cho Hạ Nguyên rồi đó... vui không ?
HÔN EM MÙI HƯƠNG TÓC
Về cùng em rảo bước
Thênh thang dài
mùi nắng rực hương thơm
Anh nhờ mẹ may
đôi gối nhỏ
Dồn hương yêu gửi đến
người yêu
Đôi gối hình trái tim
Tim anh và tim nhỏ
Hai giọt máu chung niềm...
Đêm nay trăng về sáng
Đươm đướm lượn đầy vườn
Mùi oải hương nồng thắm
Rơi lên áo người thương
Anh vô tư như cỏ
Như hoa cúc màu vàng
Chen ngực em thơm nắng
Ngủ thiếp mấy mùa hoang...
Anh vẫn về hôn lên
vầng trán
Của nhỏ yêu
thơm hương tóc dịu dàng
Của ngày nắng
bầy ve ca inh ỏi
Của đêm vàng trăng ướp lệ
tình nhân...
HTTT
YÊU EM 17
Yêu em như nắng cần mưa
Như mưa cần nắng ngày thưa lại đầy
Thẫn thờ hoa bướm mê say
Mật thơ ướp ngọt hình hài vầng trăng
Cho anh say nụ hôn Hằng
Cho thương gặp nhớ phím ngân nhạc tình
Cho cây đơm trái niềm tin
Đất trời ân huệ cho mình yêu thương
Yêu em ngập lối vô thường
Cỏ hoa biết nói giọt sương biết cười
Hồng trần cát bụi màu tươi
Gió mây đan ngón tay trôi về tìm...
Sờ tay nghe cấn con tim
Mang theo yêu dấu trăm miền gần xa
Gọi tên em nở ngàn hoa
Hoa hồng hoa tím hoa thơ ngọt ngào !
Gọi tên em lộng trời cao
Mĩm cười trăng rủ ngàn sao cùng về
Nói cười quấn quít hôn mê
Yêu em khắp nẻo đường quê thị thành...
HTTT
GỬI VÀO MÂY BAY
Lằng nghe trầm khúc dạo buồn
Mây bay bay mãi nhớ đường về không
Theo mây thả điệu nhạc lòng
Cung thương chìm giữa hư không cõi nào?
Nhịp rời tìm thắp trăng sao
Nhịp đau âm ỉ ngọt ngào khói sương
Nhịp từng nhịp tấu đoạn trường
Ai qua mới biết con đường trần ai!
Lạc nhà lạc chợ cầu may
Đêm từ góc khuất đếm ngày tàn xuân
Ngây thơ ngồi xuống tần ngần
Cao thâm như hiểu tình trần đa đoan
Rã rời gió cuốn mơ hoang
Em đi ta ở địa đàng trống trơn
Gửi mây tình khúc dỗi hờn
Mây bay bay nhé lời buồn chân mây
ÂM THẦM TIỄN EM
Em đi tôi ở chia ly
Thăng trầm như thuở tình si tôi về
Âm thầm góc nhớ chiều quê
Vạc kêu sương gọi bốn bề hoang vu
Hoàng hôn nắng ngủ quên ru
Giật mình đêm vắng mịt mù chơi vơi
Chúc em đêm mộng tuyệt vời
Chúc em mà lệ tôi rơi ngập lòng!
Chảy về tim giọt máu hồng
Em đi mang uẩn khúc lòng của tôi
Gửi hồn theo sóng ra khơi
Bóng em tan loãng nhòa trôi muôn trùng
Tôi về đêm tối mịt mùng
Tìm trăng trăng khuất mông lung đường về
Giấu vào lồng ngực đam mê
Chỉ tôi và bóng hẹn thề trăm năm.
TỪ MIỀN CỔ TÍCH
Trong chiêm bao tôi đi tìm cổ tích
Sao trải đường thiên lý chỉ phút giây
Tóc em rơi trên vùng rối thật đầy
Hồng rơi xuống vạt hương đời nhẹ bổng
Không cần biết em từ đâu cõi mộng
Tôi về hoài chiều lộng gió chờ khuya
Em bước ra từ thiên cổ mùa xa
Rồi ở lại trong tim tôi vĩnh viễn
Con phố này thân quen như đã
Mấy ngàn năm chưa phủ bụi dương trần
Hoa bốn mùa nở trên đoá phù vân
Giáo đường hát chuông ngân mùa hoa cưới
Từ ở nơi xa tôi về lòng phơi phới
Gót chân xưa vàng ấm ngửa vầng trăng
Có phải em kiều mỵ bóng dáng Hằng?
Tôi thằng Cuội chờ nghìn thu gối mỏi
Trong ký ức em là sương là khói
Trong tim tôi em là giọt máu hồng
Em và tôi ghép chung là hình bóng
Chưa lần chia như nước của dòng sông
Sông chảy mãi đưa tôi về gặp lại
Cổ tích vàng trăng thu nắng nửa đêm
Nghìn cánh tay bạch tuột tóc hương mềm
Trên vùng ngực phủ yêu thương bừng sáng
Nghìn lần qua sông chảy về thương nhớ
Nghìn lần đi xin ở lại chưa về
Em và tôi như núi rừng khắn khít
Thiên thu đi..cây lá đất..đam mê...
CÒN LAI MÌNH TÔI
Em thoáng ngày tôi dăm cánh xuân
Hạ chưa mở mắt đã ngại ngần
Sợ tình tròn nụ mùa tống biệt
Ru giấc thu đầy trắng phù vân!
Tôi còn ở lại đếm ngại ngùng
Biết là giây phút đói trăm năm
Câu vui thật ngắn chưa cười thỏa
câu buồn đợi ngõ vén chiều thăm
Thả hồn vơ vẩn đi vào tối
Buộc sợi hoàng hôn khát khao trôi
Gò từng câu chữ thơ ngồi học
Trăm lần cũng vậy kiếp luân hồi!
Đưa em và nắng về tay nắm
Còn lại mình tôi góc cô đơn
Duyên không, nợ cũng không như đã
Đâu phải vì đâu chuyện giận hờn !
ĐỊNH MỆNH
Tôi về nắn nót bài thơ
Đi cho qua hết lối khờ trần ai
Vẫn tôi làm chiếc bóng dài
Thăm em giây lát cho ngày nắng lên
Không em tôi vẫn gọi tên
Thì thầm giấc ngủ mông mênh ngọt mềm
Trăng Nguyên Tiêu sáng bên thềm
Tình thơ góc nhỏ êm đềm như xưa
Em về hương nhớ gió lùa
Trao tôi định mệnh gió mưa đã đành
Vẫn tôi gom góc trời xanh
Tưởng em còn đó an lành chia nhau!
Tôi về ủ hạt không màu
Thấy em toa tỏa xanh xao giọt buồn
Đưa em nước chảy về nguồn
Như đời nguyên thủy tình không tôi về!
Đã Lâu Lâu rồi không ghé thăm nhau Hoa xoan đã nở mùa cau chín vàng Chắc chàng sánh bước với nàng? Vui duyên say đắm họ hàng lãng quên. Trầu này nhờ mẹ giỏi têm Tặng người tri kỷ thắm thêm cuộc tình. Trung Dũng Lâu không gặp nay ghé thăm ThanhTú xin có lời chúc sức khỏe vạn sự như ý.
<bài viết được chỉnh sửa lúc 03.03.2010 08:27:07 bởi Trần Trung Dũng >
Lâu quá không có về nhà nên không hay huynh Dũng đến thăm..
Cám ơn huynh nhiều
THƯỜNG TÌNH ???
Đâm nhau vài nhát tử sinh
Nhẫn tâm là chuyện thường tình thế gian
Nhục nhằn con cháu da vàng
Rồng Tiên tủi phận về ngang Hoàng hà
Trò hề thơ phú ngâm nga
Sóng tràn tham vọng lòng tà giả chân
Việt Nam hòn ngọc phong trần
Cuốn theo dâu bể một lần tháng tư
Cha phơi thây vấy máu thù
Nợ ân con trả biển mù bão giông
Trời đày một kiếp lưu vong
Ăn sương uống gió bạc lòng rủi may!
Trò đời khóc mướn thương vay
Thịt da rồi cũng tàn phai cuối nguồn.
Bao giờ sóng trở màu thương
Biển xanh cát trắng đã dường đen thui
Chôn nhau một kiếp nhẵng ruồi
Lều bều mặt nước còn trôi lá vàng
Mai này thu có về ngang
Bốc hơi mùi gió con ngoan cháu đàn
Sáng thức dậy bỗng nghe đời rất lạ
Cội nguồn nằm rã mục cuối dòng sông
Ngày chưa đi mà đêm đã ùa về
Hình tìm bóng bên bờ xưa dập sóng
Sáng thức dậy mông lung ngày dâu bể
Cửa trần gian khóa lại một dòng sâu
Ta về dâu ta chẳng biết về đâu
Ngơ ngác gọi ngày hoang mù trận địa
Đàn chim xanh rời lầu hoang gác tía
Đi tìm ngày nuôi lẽ sống trời ban
Ta quay lưng nhìn xuống góc bẽ bàng
Đau thân phận gục đầu sau cánh cửa
Thăm Lại Người Xưa
Thấp thoáng bóng người qua lối xưa
Thăm anh em ghé lúc trời mưa
Nhìn anh ưu ái buồn đôi mắt
Mưa nặng hạt rồi anh biết chưa ?
Một thuở yêu người nét sắc hương
Giờ ở nơi nào khói bụi vương
Suy tư vết khắc lên vầng trán
Bài thơ năm cũ chuyện hoang đường!
Ghé lại nhà anh thăm kỷ niệm
Ngổn ngang bụi bậm với nỗi niềm
Ngoài sân mưa vẫn rơi không tạnh
Giọt vắn giọt dài buốt con tim!
Lam Hồng Minh Lâu rồi không thấy anh, mấy hôm trước gặp lại mừng ghê đi nhưng Lam không rảnh ...cho tới hôm nay nhất định trở lại tìm anh nè! anh về làm thơ với Lam nghe anh ... cho vui mà...!
Gần như bỏ thơ rồi em gái ơi! hôm nay trở lại nhà thử xem có viết được không,
nhờ em gái có lòng ghé thăm nên về đây thấy cũng vui vui tí,
sẽ viết với em gái sau đi hén...Còn bây giờ sửa tướng lấy lại phong độ trước đã!
Thống kê hiện tại
Hiện đang có 0 thành viên và 3 bạn đọc.
Kiểu: