TÌNH TÔI DÀNH CHO EM
EM TRÊN PHỐ ẢO
Nhìn thấy em đi ngang qua phố ảo
Tôi lặng cười mấy câu nói vu vơ
Muốn kêu trời
làm mưa rơi ngập phố
Trời ơi trời!
Ảo như thế mới là thơ!
Nhìn thấy em
tôi cười phì nín thở
Em đoan trang em yểu điệu hơn người
Ảo như thế
cho người ta trăn trở
Bao nhiêu chàng ngắm nghé nụ cười mơ
Nhìn thấy em tôi nhớ một câu thơ
"Yêu bằng trái tim và yêu bằng đầu môi chót lưỡi"
Của ai đó chắc phải là thi sĩ...
Đặt bàn tay tôi xoa trái tim mềm
Tình tôi dành cho em chưa
bao giờ đong đếm
Ảo ra sao và thực đã thế nào?
Chỉ em biết và chỉ mình tôi biết
Và có khi nào em
đau đớn cũng như tôi!
Ừ thì ảo...
nhìn em cũng biết rồi
Hơn thế nữa trên đời này không thể
Thôi em nhé từ nay
em đừng khóc
Em biết rồi thật ảo
khác nhau thôi!
Thăm Lại Người Xưa
Thấp thoáng bóng người qua lối xưa
Thăm anh em ghé lúc trời mưa
Nhìn anh ưu ái buồn đôi mắt
Mưa nặng hạt rồi anh biết chưa ?
Một thuở yêu người nét sắc hương
Giờ ở nơi nào khói bụi vương
Suy tư vết khắc lên vầng trán
Bài thơ năm cũ chuyện hoang đường!
Ghé lại nhà anh thăm kỷ niệm
Ngổn ngang bụi bậm với nỗi niềm
Ngoài sân mưa vẫn rơi không tạnh
Giọt vắn giọt dài buốt con tim!
Lam Hồng Minh
Mãi mãi yêu Em
Anh về về mãi bên lối xưa
Dù ngày nắng đẹp dù trời mưa
Lòng hoài thương nhớ không quên được
Tình em sưởi ấm em biết chưa ?
Yêu em còn đó mãi vẫn yêu
Ngẩn ngơ ngơ ngẩn sáng tới chiều
Dành cho em hết tim đầy ấp
Đêm nằm thao thức mộng nâng niu
Đừng buồn khi giông tố phũ phàng
Đường trần có lúc cũng gian nan
Đã thương đừng trách xin em hiểu
Tình ở trong tim khắc đá vàng...
Lâu rồi không thấy anh, mấy hôm trước gặp lại mừng ghê đi nhưng Lam không rảnh ...cho tới hôm nay nhất định trở lại tìm anh nè! anh về làm thơ với Lam nghe anh ... cho vui mà...! Rất cảm động khi thấy em sang thăm như là có ai đó luôn nghĩ về mình...như vậy thì làm sao mình quên cho được chứ! lúc này trời nóng mà việc thì nhiều...mong em thông cảm cho mà đừng buồn vì thơ anh ít mà chậm nữa...mong em cũng vui...
HƯƠNG
Từ anh nhặt lại nỗi buồn
Em ngồi thiu thỉu trên khuôn chữ tình
Vần nào chữ cũng lặng thinh
Nghe trăm quẩn khúc trở mình nhức đau
Từ anh tô vẽ đủ màu
Em che bờ nắng em rào cõi mưa
Một mình gói lại hương xưa
Vác thương qua núi đón đưa trăng vàng
Từ em trở lại phố hoang
Chỉ còn gió thổi điêu tàn bến mơ
Từ anh hết chữ làm thơ
Chân em què quặt nằm mơ tình trần
Từ trên môi khép lặng câm
Có, không lời cũng âm thầm mình nghe
Hết về phố hết về quê
Đường xe núi lở em về chân không
Từ anh lấm bụi trần hồng
Áo phai nắng gắt dòng sông cạn rồi
Thơ ngây chết ở trong nôi
Không hồn không xác không vôi không trầu
Ai ngờ giấc Mộng Hồng Lâu
Tan như bèo bọt qua cầu nước trôi
Ngủ quên nằm ăn quên ngồi
Ảo hư hư ảo trắng đồi khói sương
Từ anh giủ áo vấn vương
Bò như con kiến tìm đường mật ong
Thu về lúa chết đầy đồng
Không còn giọt nắng chiều đông sưởi mùa
Không còn quê cũ hương xưa
Chiêm bao em đứng dưới mưa quên đời
Từ anh là khói sương rơi
Em về Đông lạnh rã rời áo hương...
Hồng Quế
XIN EM LÀ MÙA THU
Xin em là suối hiền hòa
Chảy dòng nước ngọt mùi hoa hương thầm
Là rừng lắng gió trầm ngâm
Là khi giông bão âm thầm ra đi
Xin em là cánh chim di
Tung trời thơ mộng biệt ly dỗi hờn
Là mây dạo những hoàng hôn
Là hồn thu ấp mộng nồng giấc mơ
Xin em là những vần thơ
Vương vương tim nóng mạch chờ nhịp yêu
Là tình uốn khúc mây chiều
Là thương với nhớ ghép điều trần gian
Xin em là ánh trăng vàng
Là sông sao chảy ngân hà vào tim
Cho tôi mãi mãi về tìm
Cho tôi quên hết nỗi niềm đau thương
Xin em là mộng vô thường
Là nắng tan biến giọt sương mi hiền
Là thu ru mát từng phiên
Nụ hôn mê lộ trên triền đồi non
Xin em là phấn là son
Là hoa là gấm mềm hồn của tôi
Đêm từng đêm đã lên ngôi
Đỉnh trời hồng tím thu ơi....đã về...
Cám ơn Tú đã ghé thăm và họa thơ.
Em Xin Là Những Mùa Thu
Em xin là giọt thu mềm
Là mưa đêm rỏ lên thềm nhớ thương
Là rừng xanh mọc nấm hương
Đơn sơ ngủ với mộng thường cỏ cây
Em xin là giọt hao gầy
Một giọt tim tím mà đầy con tim
Đau thương hạnh phúc vẫn tìm
Đi qua hết kiếp làm chim chiều về
Em xin là giọt đam mê
Đã từ tiền kiếp thu về trong thơ
Lá vàng rơi phủ giấc mơ
Tương tư ngập khói sương mờ tình si
Em xin là giọt ướt mi
Khóc tình thu vỡ trăng đi xa người
Là cay đắng là ngậm ngùi
Là Đông chờ ngõ nắng vùi tuyết sương
Em xin là giọt tình vương
Nghìn mùa thu nữa chung đường mây bay
Mù mờ như tỉnh như say
Lang thang hồn phách rải dài hư không
Em xin là nước ngược dòng
Lao lung tàn tạ bơi dòng trầm luân
Là mùa thu mãi những lần
Dìu anh qua ngõ tình trần hôn mê...
Hồng Quế
Lâu ngày về nhà, rất vui khi thấy HQ ghé thăm anh...Cám ơn nhiều lắm...Chúc vui nha em gái..
__________________________________
LỜI NÓI DỐI
Lời nói dối dễ như vẽ bài thơ
Ta ngồi suy ngẫm đã như khờ
Tình đời nhiều nỗi gian truân vậy
Người được người không chỉ là mơ
Hỏi tôi tôi đã được những gì
Hỏi ngưồi người có để mà chi
Hỏi ông tơ se chi đường lắc léo
Tình mà không có phải níu ghì!
Lời nói dối dễ như buổi cơm trưa
Mệt lã ăn vào cũng gió mưa
Cũng mùi đậm vị cay nồng thắm
Cũng lớn cũng tròn nuôi ấu thơ
Lời nói dối dễ như hát nắng vàng
Dù ngoài kia mưa gió đã đông sang
Hát đi nắng nhớ xuân nồng ấm
Ta ngồi nghe lại chuyện thu sang
HTTT
<bài viết được chỉnh sửa lúc 02.12.2010 17:56:15 bởi HoangThienThanhTu >
TRẢ LẠI EM YÊU
Trả em cái góc nhỏ tù
Ta mang hồ hải mà ru trăng vàng
Một mình nghe cũng giàu sang
Một mình bày tiệc với càn khôn say
Trả em món nợ trần ai
Tôi về hát bản xuân phai năm nào
Trả luôn một mớ khát khao
Bước đi nhè nhẹ cõi vào hư không
Trả em hương lửa ấm nồng
Khỏa thân em giữ mùa đông về đầy
Tôi về nuôi cả rừng cây
Chờ mùa thu mới lá đầy mùa yêu
Trả em sớm trả em chiều
Mộng trăng bên suối chắt chiu ru hời
Vần thơ mây thả chơi vơi
Ta đi đi nhé vác đời lên vai
HTTT
<bài viết được chỉnh sửa lúc 02.12.2010 19:33:09 bởi HoangThienThanhTu >
TẤT CẢ BÌNH THƯỜNG
Xin đừng gọi nữa nghe em
Đau thương rồi cũng sẽ mềm vậy thôi
Không sao biết được chuyện đời
Không sao qua hết kiếp người tròn vuông
Sinh ra đời phải chịu buồn
Mấy ai nhận lấy điên cuồng làm vui
Thì thôi gói lại nụ cười
Xin cho oan nghiệt đừng lùi lại đây
Học hoài mà vẫn thơ ngây
Thêm lần này nữa đã đầy tim gan
Đường tôi đi kiếp mây hoang
Bước về cuối ngõ điêu tàn cuộc chơi
Trả lời hoa mộng cho người
Trả tôi cái thuờ biết cười đã xa
Trả nhân gian cõi ta bà
Dặn lòng quên hết chính tà mặc ai
Đời thì có đắng có cay
Bình thường hai chữ đọa đày tặng nhau
Bình thường trăng mỉm cười sao
Bình thường lũ lục ba đào bể dâu
Vẫn Mãi Tình Tôi Dành Cho Em
Người ta thơ mộng tràn bờ
Còn tình tôi vẫn là thơ dệt đời
Gom hoài không đủ cuộc chơi
Vắng hoe dêm lặng không lời thở than
Vẫn tôi ngồi đó ngỡ ngàng
Vẫn tôi đau một trần gian đủ vừa
Vẫn tôi ngần ấy đã xưa
Khi trăng đã vỡ khi mưa lại về
Người ta cùng khắp sơn khê
Vẫn tôi heo hút chân quê lạc loài
Vẫn tôi áo vải sờn vai
Gánh tình không trọn năm dài trên lưng
Lom khom nhặt chữ người dưng
Giả đò khờ khạo mưa rừng núi mây
Giả đò mộng vẫn còn đầy
Giả đò mộng cũng thơ ngây ngọt ngào
Vẫn tôi ngồi giữa xôn xao
Mà nghe thế sự nghèo giàu rủi may
Thập thò chân bước heo may
Vẫn tôi thu đã hao gầy mấy thu
HoangThienThanhTu
Trích đoạn: DongSuoiNgot
Cám ơn Tú đã ghé thăm và họa thơ.
Em Xin Là Những Mùa Thu
Em xin là giọt thu mềm
Là mưa đêm rỏ lên thềm nhớ thương
Là rừng xanh mọc nấm hương
Đơn sơ ngủ với mộng thường cỏ cây
Em xin là giọt hao gầy
Một giọt tim tím mà đầy con tim
Đau thương hạnh phúc vẫn tìm
Đi qua hết kiếp làm chim chiều về
Em xin là giọt đam mê
Đã từ tiền kiếp thu về trong thơ
Lá vàng rơi phủ giấc mơ
Tương tư ngập khói sương mờ tình si
Em xin là giọt ướt mi
Khóc tình thu vỡ trăng đi xa người
Là cay đắng là ngậm ngùi
Là Đông chờ ngõ nắng vùi tuyết sương
Em xin là giọt tình vương
Nghìn mùa thu nữa chung đường mây bay
Mù mờ như tỉnh như say
Lang thang hồn phách rải dài hư không
Em xin là nước ngược dòng
Lao lung tàn tạ bơi dòng trầm luân
Là mùa thu mãi những lần
Dìu anh qua ngõ tình trần hôn mê...
Hồng Quế
CÁM ƠN EM
Cám ơn em giọt tình thương
Cám ơn em dẫu ngược đường cũng thăm
Cám ơn em giọt trăng rằm
Cám ơn hoa nở bên đầm sen tươi
Cám ơn tất cả cuộc đời
Cám ơn cha mẹ cơ ngơi sinh tồn
Cám ơn ân đức vàng son
Cám ơn giọt nắng chưa mòn tuổi Đông
Cám ơn em giọt tình nồng
Cám ơn suối ngọt mây hồng trời xanh
Cám ơn em giọt trong lành
Dù mưa dù nắng thanh thanh như lòng
HoangThienThanhTu
Cám ơn em HQ chịu khó thăm anh và đề thơ để lại đây
<bài viết được chỉnh sửa lúc 03.09.2011 18:02:06 bởi HoangThienThanhTu >
Tìm Vết Tình Xưa
Tìm em hoa tím ngày xưa
Gặp rồi như đã nắng mưa nhạt nhòa
Bên đường nhặt lại hương hoa
Mãi còn khờ dại tình xa trở về
Tìm em gửi những đam mê
Chết từ hôm ấy tôi về lặng câm
Tìm em mỗi bước trăng rằm
Lang thang phố thị xa xăm gửi hồn
Cất vào tim những vết son
Nói ra không được dấu mòn đời nhau
Em mang hạnh phúc đủ màu
Rao thương bán nhớ cấu càu tim tôi
Tìm em hoa bướm giữa trời
Thu đi từ giã tặng đời lạnh băng
Đường nào cũng tới vách ngăn
Lời nào cũng cũ để dành cất lên
Tìm em gặp mấy chông chênh
Trách nhau chẳng đặng mây bềnh bồng trôi
HTTT
Lang Thang Con Phố Tình Xưa
Ai đón ta về từ những cánh đồng vắng
Thành phố giờ xa lạ quá em ơi!
Từ cái thuở tôi đi miền lữ thứ
Quên ngày xưa cổ tích những tuyệt vời
Tôi ngại ngùng những bước đi xiêu vẹo
Mút con đường chỉ thấy xác thu rơi
Cũng như tình của tôi hôm nào đó
Rơi vào Đông đã muôn mảnh vụn rời
Hỏi lòng tôi vì đâu tim đóng cửa
Dại khờ nằm nghe dòng máu im hơi
Nghe từng nhịp phổi buồn đau giấc ngủ
Nghe mùa xưa ròng rã muốn về khơi
Ta đứng đó lâu rồi không biết nói
Không biết cười ngôn ngữ lánh xa ta
Đêm ngồi yên ngắm lại ánh trăng tà
Của một thuở tôi cùng em mê đắm
Ai đón ta về từ góc trời xa thẳm
Giọt nắng ngày trốn mất đã về đâu
Để lại bài thơ bên hè phố chữ lặng thầm
Nghe dòng nhạc bên đường đau tình khúc
Có phải Em nơi này từng hạnh phúc
Ta về đây mà hồn chết nơi đâu...
Lâu quá anh không có vào làm thơ...Sáng nay đọc thơ anhTú tui ngồi khóc ròng. ngày lễ tạ ơn anh không có buồn nữa nhe
Hương Quế
Cho đến hôm nay Tú mới trở lại....vui lắm khi thấy cũng có người nhớ đến mình. Cám ơn sự ân cần của em...Cũng chúc em vui và hồn thơ lai láng hoài nhé em gái!
________________________________________________________
Được Gì
Tôi về hay ở cũng vậy thôi
Con đường ngang cửa cũng lạc loài
Đi lên đi xuống trăm ngàn bận
Có khác gì đâu nước mưa trôi
Khốn nạn đời tôi lắm em ơi
Nhục vinh trăm cõi đã tơi bời
Tôi đi vất vả lần này nữa
Hành trang là nước mắt mặn rơi
Mấy khi nhân nghĩa làm nên chuyện
Danh lợi hàng đầu chuyện thế nhân
Chữ nghĩa nhẹ nhàng tâm ác độc
Hiếp đám bần hàn bắt dạ dâng
Tôi đi hay ở hề hấn gì
Khốn nạn bao lần chẳng được chi
Khoe khoang em nhé tâm thánh thiện
Tôi về hốt lại những diệu kỳ
Tôi về hay ở cũng vậy thôi
Được gì từ thuở cũng lên ngôi
Được gì khi mất tình tan nát
Chẳng chờ chi nữa chuyện luân hồi
HTTT
Đợi Mùa Tình Xuân
Vụng về rải hạt mầm côi
Chờ mưa nở mộng bồi hồi đợi xuân
Cho tình đứng xích lại gần
Cho em nuôi lớn mộng lành tròn mơ
Cho thơ ghé bến sương mờ
Vén mây tình nhớ thờ ơ nỗi buồn
Hương Quế Cho Anh Mùa Xuân Cho anh chép lại lời thương
Vụng về khéo léo vẫn thương đó mà
Cho anh gửi chút mượt mà
Bên vườn xuân ấy tình xa lại gần
Cho anh đàn khúc lâng lâng
Ru em mây gió cũng cần có nhau
HTTT
Lâu lắm mới trở về vntq mở trang thơ ra. Nhưng chỉ toàn là những lời thơ buồn...vì vậy mới ghé đọc thơ em...xin chia một chút hương thơ cho Tú với nghen em gái. Trong lúc thấy trang thơ em có nhiều danh nhân tài ba đang thăm viếng. Hy vọng không có phiền em.
Thôi Em Đừng Tiếc Làm Gì...
Đâu trách vì đâu em quên tôi
Thôi em đừng nhắc chuyện đã rồi
Nghèo xơ nghèo xác tôi đâu dám
Sánh bước cùng em dệt mộng đời
Vẫn mong em chọn người vừa ý
Xứng lứa vừa đôi hợp lễ nghi
Thôi em đừng tiếc tình năm cũ
Ý nghĩa gì đâu chút diệu kỳ
Hương thoảng một chiều gió cuốn bay
Còn tôi ở lại giọt lòng cay
Còn tôi quanh quẩn lòng vướng bận
Còn tôi nép bóng đứng nhìn ai
Không để buồn phiền lưu luyến em
Vàng thu gió nhẹ nắng nhung mềm
Em đi tóc gió rơi tà áo
Bảng vàng danh lợi đã chờ tên
Thôi em đừng nhớ mùa kỷ niệm
Tim tím trời thơ mái tóc mềm
Cài xanh hy vọng tim tôi gửi
Lời chúc lời mừng hạnh phúc em
HTTT
Thống kê hiện tại
Hiện đang có 0 thành viên và 2 bạn đọc.
Kiểu: