Kiểu:
Xin chào !

 Thơ Trần Khải Thanh Thuỷ

Tác giả Bài
nguyễn văn dân

  • Số bài : 65
  • Điểm thưởng : 0
  • Từ: 06.06.2007
  • Trạng thái: offline
Thơ Trần Khải Thanh Thuỷ 26.04.2008 10:53:43 (permalink)





.
 
Mẹ
Trần Khải Thanh Thuỷ


(Kỷ niệm một năm ngày bị đảng bắt)

 
 
 

Mẹ ở cách một tầm tay với
Khu chung cư chật chội đông người
Con trong  tù hun hút từng đêm
Nghĩ đến mẹ rưng rưng chực khóc

Mẹ con ta trong  lòng  đảng, bác
Bao tháng năm dài khốn khó, điêu linh
Đồng lương tháng chắt chiu từng ngụm sống
Nuôi chị em  con khôn lớn thành người

Con thấp khớp, bao năm  ròng mẹ cõng
Thủ thỉ bên tai lời âu yếm, dặn dò
Ôi tuổi thơ biết mấy ngọt ngào
Giờ nghĩ lại kỷ niệm  như dao cắt

Ngày con bị cầm chân nơi ngục tối
Bệnh tật triền miên, chắc mẹ nhắc nhiều
Sinh  nhật mẹ, giỗ bố, giỗ anh, em
Không có con, mẹ đau buồn qúa  đỗi

Mẹ mến thương ơi, con nhớ mẹ nhiều
Những  buổi nằm sàn xi măng lạnh lẽo
Trái tim con buốt nhói bởi lo âu
Mẹ con  mình  xa cách, vì đâu ? 

Tuổi mẹ già như chuối chín cây
Có trụ được  qua cơn sóng gió
Có chờ được  đến ngày tất  thắng
Đồng bào đấu tranh , con sẽ trở về?

Mẹ nhắc nhiều làm nước mắt  con rơi
Bao kỷ niệm xáo trộn trong  tâm trí
Những  buổi  con  lên rừng dạy học
Mẹ tiễn chân con đến tận  cổng trời

Cho đến ngày con được  về cùng mẹ
Lại bao nhiêu tiền của phải  ra đi
Nhà chỉ còn mỗi xác nhà cũ kỹ
Nhưng  mẹ vẫn cười vì con đã ở bên



60 tuổi, vì con, mẹ nhịn ăn, nhịn mặc
Lo  cưới  xin  rồi mẹ lại mua xe
Để con đạp xe  đi dạy ngày ngày
Không sấp ngửa,  bẹp đầu  chen  xe khách

Con vào tù vì không chịu sống quỳ
Không cam tâm làm theo lời đảng quỷ
Xa lánh dân oan, bán rẻ nhân quyền
Mẹ đau nhiều,  tóc bạc trắng  như mây

Mẹ mến thương ơi, con được  ra tù
Về với cộng  đồng trăm mến, ngàn thương
Mẹ không khóc chỉ nghẹn ngào,  cay đắng:
"Thuỷ đã về ư, mẹ khổ qúa  chừng"


Nhìn mẹ gầy, đau yếu, già nua
Đôi mắt  con nhoà trong  lửa hận
Con  ngã đau nhưng  không sấp mặt
Con phải  đứng lên phản đối bạo quyền

Ngòi bút con khoẻ khoắn, can trường
Như lưỡi dao mổ xẻ tim, cật đảng
Phơi bày ra để thế giới nhìn vào
Phơi bày ra để thế giới thét gào

Những  tội ác nghìn năm sau còn kể
Mẹ yêu thương,  con đứng thẳng  làm người
Đừng  ốm yếu, lo buồn làm chi nữa
Bệnh của con sẽ khỏi...vì tự do

Con quyết  đấu tranh đòi lại giống nòi
Đòi độc lập , tự do, tương lai dân tộc
Đòi trả lại  những tháng ngày phi lý
Con sẽ đứng lên cho mẹ được  cười.

Viện Châm Cứu 21-4-2008
TKTT
( Hội viên Hội Văn Bút Quốc Tế)

 
.
<bài viết được chỉnh sửa lúc 29.04.2008 10:12:25 bởi nguyễn văn dân >
 
#1
    nguyễn văn dân

    • Số bài : 65
    • Điểm thưởng : 0
    • Từ: 06.06.2007
    • Trạng thái: offline
    Cả dân tộc biến thành cơn mưa lớn 29.04.2008 10:00:25 (permalink)
    .
     
     
    Cả dân tộc biến thành cơn mưa lớn

    (Viết nhân ngày 29-4)
    Trần Khải Thanh Thuỷ
     



    Ôi Tổ quốc ta, ta yêu như máu thịt,
    Như mẹ cha ta, như vợ như chồng
    Ôi Tổ quốc, nếu cần, ta chết
    Cho mỗi ngôi nhà, ngọn núi, con sông...
    (Thơ Chế lan Viên )


    Hãy cứ đo biển ta bằng luật quốc tế
    Trời  của  ta xanh biếc một màu
    Hãy  đo lòng hận của Việt Nam
    Máu Lạc Hồng bốn ngàn năm đã đổ
    Một ngàn năm  Bắc thuộc qua rồi ...

    Ai đếm hết chuỗi người  bị bắn lúc hừng đông?
    Khi Trung Quốc lệnh "thủ ti cở cải"*
    Việt Nam ta đâu phải  của Tàu?
    Sao lãnh đạo cúi đầu  dâng hiến
    (Ải Nam Quan, Chi Lăng, Phố Hiến
    Mỗi trang sử đều nặng máu cha ông.)

    Việt Nam  hỡi  hãy yêu và bảo vệ
    Biên giới, biển trời,  hải đảo thân quen
    Không thể  vắng Hoàng Sa  và tất cả
    Đảo lớn  Trường Sa từng giữ biết bao đời

    Cả cộng  đồng đang từng ngày theo dõi
    Nẻo Hùng Tinh từng quay hướng địa bàn
    Không để chúng gieo khăn tang,  nghèo đói
    Cho những con người trên  biển quê ta

    Gieo nỗi căm thù và cả hoang mang
    Súng Trung Quốc chĩa vào tàu đánh cá
    Còn la làng ta xâm lấn biển chung
    (Cúi gập đầu là lãnh đạo Việt Nam )

    Hỡi những tấm lòng  lạnh tanh máu cá
    Những nhiệt tình xuống quá độ âm!
    Có nghe tiếng ngư dân khổ sở?
    Cha mất con, vợ trẻ mất chồng

    Giữa hòa bình dân phải trả  giá máu
    Trên  chính  con tàu,  mặt đất cha ông 
    Tàu dân chìm,  lãnh đạo ơi có thấu:
    Nỗi đau này đâu chỉ của con dân?

    Sóng ru đất, mây nhắn cùng gió thổi:
    "Bọn bán nước là quan thầy cộng sản 
    Đồng, Hồ,   Phiêu*...  đều  dính máu ăn phần
    Biến kẻ thù thành bạn lớn, quan trên"

    Hỡi những con trẻ đang chìm trong tủi hận
    Cha mất rồi, con cũng  chẳng yên thân
    Công an xã đến tận nhà hăm doạ
    Giết chết lòng căm hận của muôn dân 

    Đêm nay trăng đỏ bầm như máu cá
    Phải đêm nay trời đất cũng giận hờn
    Trời đen mây  như lòng người ngư phủ
    Đang  nghẹn ngào khóc giữa lòng đêm

    Nghe dào dạt cả  triệu  dân thức tỉnh
    Ba  triệu người nơi Hải ngoại  xa xôi
    Hàng vạn  công nhân  nổi dạy kêu, đòi
    Nghìn trí thức tung chăn vùng  dạy
    Cùng sinh viên hăng hái biểu tình

    Cả dân tộc  biến thành cơn mưa lớn
    Cuốn trôi đi đảng cộng sản đê  hèn

    Hà Nội đêm 24-4- 2008
    TKTT

    http://www.doi-thoai.com/baimoi0408_344.html
    <bài viết được chỉnh sửa lúc 29.04.2008 10:19:04 bởi nguyễn văn dân >
     
    #2
      saigonthangtu

      • Số bài : 102
      • Điểm thưởng : 0
      • Từ: 05.05.2007
      • Trạng thái: offline
      Tổ Quốc sẽ ra sao? 03.05.2008 03:11:01 (permalink)



      .
      Tổ Quốc sẽ ra sao?
      Trần Khải Thanh Thuỷ
       
       
       
      Trong cơn đau đem chôn kiếm xuống bùn
      Lụy quân thù để  ngai vàng độc chiếm
      Dìm dân tộc  trong hoạn nạn, khổ đau, giữa làn sinh tử
      Ngược lòng dân trong  hội nhập  toàn cầu
       
      Lắng lòng mình dân nghe thời đại gọi
      Hỏi làm sao có  thể  cúi đầu ?
      (Chỉ  be be như một lũ cừu
      Khi sói đảng dồn tận chân nhà đá)
       
      Cả dân tộc bay theo đường  bay lạc
      Đường  của đói nghèo, đường  của nhũng tham
      Nỗi đau ấy mờ vầng dương Tổ quốc
      Cả tương lai đất nước mịt mù
       
      Các vua Hùng đã dày công dựng  nước
      Là cháu con dân đâu nỡ quên ơn
      Lời "bác" dạy găm tim dân  buốt nhói
      Cháy cả dãy Trường Sơn cũng đốt
      Khơi lửa chiến tranh đến người lính cuối cùng
       
      "Không chịu mất nước, không chịu làm nô lệ"
      Chỉ bán đất, dâng biển cho Tàu
      Đem gái trai làm nô lệ xứ người
      Nuôi một lũ mọt dân khát máu
       
      Ơi tổ quốc đau lòng  cơn đoạn tuyệt
      Bao chia ly cách trở ở hai miền
      Người chia ly, biển  đảo cũng  chia ly
      Cả đất liền đâu còn liền được  nữa?
       
      Răng đã cắn vào môi bầm dập máu
      Mà môi ơi? Sao có  thể ngậm cười
      Sao quay lại đánh, bắt sinh viên
      Dựng bia nhục giữa lòng dân tộc
       
      Tổ quốc có nghìn thu bền vững mãi
      Vào tay đảng  rồi ...Tổ quốc  ra sao?
       
       
      Trần Khải Thanh Thuỷ
       
       
      .
       
      #3
        Online Bookmarks Sharing: Share/Bookmark

        Chuyển nhanh đến:

        Thống kê hiện tại

        Hiện đang có 0 thành viên và 1 bạn đọc.

        Chú Giải và Quyền Lợi

        • Bài Mới Đăng
        • Không Có Bài Mới
        • Bài Nổi Bật (có bài mới)
        • Bài Nổi Bật (không bài mới)
        • Khóa (có bài mới)
        • Khóa (không có bài mới)
        • Xem bài
        • Đăng bài mới
        • Trả lời bài
        • Đăng bình chọn
        • Bình Chọn
        • Đánh giá các bài
        • Có thể tự xóa bài
        • Có thể tự xóa chủ đề
        • Đánh giá bài viết

        2000-2022 ASPPlayground.NET Forum Version 3.9