Sao Như (của Nguyễn Gia Linh)
Lời nói đầu Một nhà văn và nhà thơ nổi tiếng, anh Nguyễn Tấn Bi, hiện giờ đang định cư tại Mỹ, đã từng nói với tôi: "Chúng mình đã mang chứng bệnh trầm kha khá nặng, khó mong tìm ra thuốc chửa, đó là bệnh nhớ nhà, nhớ nước". Tôi cũng tin như vậy nên sau mấy tập thơ và Truyện thơ dài, tôi lại gởi cho các bạn tập thơ Sao Như, nói lên tình cảm của một kẻ sống nơi xứ lạ quê người với đầy đủ tiện nghi, vẫn thấy mình thiếu thốn một cái gì, vẫn muốn quay về với những kỷ niệm xa xưa. Có thể, một số bạn cho rằng tôi đã sống đầy đủ quá rồi, bây giờ muốn tìm lại những gì mà tôi không còn có nữa, chỉ tại vì con người thường đứng núi nầy trông núi nọ mà thôi, hay cũng giống như mình thấy tình cha nghĩa mẹ quá bao la khi cha mẹ không còn nữa. Trên phương diện nào đó, các bạn có lý, mặc dầu có nhiều chổ khác nhau, nhưng ở đây chúng ta không tranh luận và riêng tôi, tôi cũng chỉ muốn tìm những người VN ở hải ngoại vẫn còn thấy xúc động khi thấy cây cầu khỉ bắt ngang qua con rạch mà hai bên bờ là hàng ô rô hay hàng cây bần xanh lá, một con đường trước cổng trường với hai hàng cây dầu che bóng, một bãi biển với làn cát mịn và hàng dương thơ mộng hoặc một dòng sông dịu hiền chảy qua những vùng có lăng tẩm hay một đền thờ cổ kính còn để lại dấu tích người xưa... Nếu các bạn đồng ý với tôi, xin mời các bạn đọc những vần thơ đon giản nầy để cùng nhau quay về một vùng đất thân yêu. Bordeaux, ngày 24 tháng 4 năm 2003 Nguyễn Gia Linh
Sao như Cũng dòng sông bên hàng cây xanh lá Nước lững lờ chưa biết chảy về đâu Đường nên thơ quanh khu nhà sang cả Sao như mình lạc giữa chốn rừng sâu * Cũng chiếc tàu đưa người trên sóng nước Khách lữ hành lặng ngắm khoảng trời xa Tàu êm ả như dòng đời lả lướt Sao như mình... chạnh nhớ chuyến đò qua * Cũng bãi biển chạy dài bên núi đá Bao nhiêu người hớn hở hụp đùa vui Họ sung sướng hưởng cảnh đời thong thả Sao như mình... đang sửa soạn ra khơi * Cũng cổng trường đưa trò vào lớp học Trên con đường dẫn đến cuộc đời mơ Các em nhỏ khòm lưng vì sách tập Sao cháu con mình... thất thểu bơ vơ? * Cũng đèn điện chói chang trong thành phố Nhộn nhịp mừng ngày Quốc khánh vẻ vang Người ta vui tưởng niệm ngày sáng sủa Sao như mình... đi lỡ chuyến đò ngang * Cũng sân khấu, cũng đèn màu rực rỡ Bao diễn viên đang để hết tâm hồn Họ hát lên một chuyện tình nức nở Sao như mình... tưởng nhớ giọng Trà Ôn * Cũng giọng hát, cũng tiếng đàn lảnh lót Bao nhiêu người sung sướng vỗ tay khen Mình thấy thiếu một cái gì man mác Như giọng hò gặt lúa giữa đêm trăng * Còn đâu nữa, tiếng võng đưa kẽo kẹt Tiếng ầu ơ tha thiết giữa đêm trường Lòng vẫn nhớ niềm vui ngày cận Tết Sao như hồn... trở lại với quê hương Nguyễn Gia Linh Lisbonne, 12-11-2002
Đoàn tụ Hoạ bài Mưa chiều của Duy Linh Viết theo tâm tình của nhửng ngày một mình nơi đất khách Em ơi Gió lạnh, về mau Đừng cho gió thấm xuyến xao vào hồn Xa xôi những buổi hoàng hôn Quê người nghe buốt tim đơn rã rời * Thương em chốn cũ chơi vơi Dạn dày sương sớm, buồn ơi đêm về Anh nguyền giữ vẹn câu thề Xin em đừng để ngày về mất nhau * Tháng ngày chờ đợi qua mau Không cho mưa nhạt hết bao thư hồng Dòng thư gói trọn tấm lòng Để em tin tưởng, phòng không đợi chồng * Ngày đêm kết đóa hoa hồng Anh về tặng kẻ thu đông đợi chờ Dám đâu để dạ hững hờ Cho người mòn mỏi, mịt mờ tin nhau * Xa nhau là vạn niềm đau Ngày anh trở lại xôn xao phố phường Cho đời biết rõ tình thương Những người ướp mộng bình thường tuổi xuân * Mây trời lơ lửng mấy tầng Mắt em dệt mộng bâng khuâng buổi
đầu Dòng sông cuốn hết nỗi sầu Dấu chân mình bước in sâu hai người Nguyễn Gia Linh Bordeaux, ngày 14-07-2002
Cuộc đời Tôi nghe lành lạnh ở bên sông Nỗi nhớ niềm thương, tận cõi lòng Có phải những ngày xuôi lối cũ Theo về trong gió với hư không ? * Người đã đi qua một chuyến đò Tôi về lật lại mấy tờ thư Dể ghi trong trí bao câu nói Để nhắc trong tim tiếng giã từ * Từ ấy quên lần trong cuộc sống Gió mưa lau hết chuyên ngày qua Đàn con nhỏ dại nay khôn lớn Lo đắp xây chồi, tuổi trổ hoa * Ngờ đâu một sớm người ta đến Nghe thấm làm sao kỷ niệm xưa Nếu biết đời người luôn hứa hẹn Đâu còn nhớ lại buổi chiều mưa * Nhìn thấy người ta đang khổ đau Nói năng mà lệ cứ tuôn trào Bảo tôi ngoảnh mặt làm sao được Khi tiếng đàn xưa vẫn ngọt ngào * Đứng trước cảnh tình sao khó xử ! Thương người không thể dể làm ngơ Nhưng tình năm cũ còn chi nữa Khi đám con thơ mãi đợi chờ * Tôi có khuyên người lau nước mắt Chuyện đời không thể giống ta mơ Nên về sửa lại, trang hoàng khác Rồi sẽ theo như ý đợi chờ * Tôi nghĩ đường đi với cảnh đời Làm sao tránh được lúc mưa rơi Mấy ai thấy mãi trời tươi đẹp ? Khi tuyết quanh mình rớt tả tơi Nguyễn Gia Linh Lisbonne, 14-10-2002
Em hết muốn Em hết muốn sống cuộc đời bay nhảy ? Bước loạn cuồng theo sống nhạc lung linh Hay em muốn những tâm tình thoải mái Em hãy về... và trở lại cùng anh ! * Em hết muốn sống rày đây mai đó ? Chưa hết đêm đã mong mỏi ngày xanh Không còn muốn những mối tình dang dở Em hãy về... và trở lại cùng anh ! * Em hết muốn, những cao lương mỹ vị ? Chỉ thấy ngon bí luộc với dưa hành Cơm đạm bạc nhưng lòng sao thỏa ý Em hãy về... và trở lại cùng anh ! * Em hết muốn ở nhà cao cửa rộng ? Chỉ muốn nghe mưa dột mái nhà tranh Lấy tình người để tìm ra lẽ sống Em hãy về... và trở lại cùng anh Nguyễn Gia Linh Lisbonne, 25-10-2002
Tìm đâu ? Tôi nhắm mắt thấy hình cong chữ S Chập chờn bay theo gió bão nắng mưa Tôi mường tượng ngày vui như hội Tết Trước sân nhà mai nở cánh vàng đua * Tôi chợt thấy Ải Nam Quan tang tóc Nguyễn Phi Khanh vẫn khẳng khái khuyên con Kìa phương Nam vượt rừng sâu nước độc Đem thanh bình về cho cả giang sơn * Tôi lại thấy dòng Hát giang nức nỡ Nơi trầm mình bực nữ kiệt anh thư Trống Mê Linh, giục toàn dân hớn hở Cùng đứng lên đuổi sạch gót quân thù * Tôi nghe tiếng Bạch Đằng giang dậy sóng Quân Ngô Quyền cùng Hưng Đạo khởi công Bọn Bắc man không còn đường để sống Xác thây người, trôi lấp cả dòng sông * Tôi lại thấy rừng Chí Linh bốc khói Lửa hung tàn đâu thắng lửa hy sinh Đuổi quân Minh và giữ yên bờ cõi Sau mười năm mới sống được yên lành * Tôi lại nghe tiếng đàn ca lảnh lót Người ta mừng đã xâm chiếm trời Nam Người ta say vì rượu nồng môi ngọt Đâu hay rằng Nguyễn Huệ đã ra quân * Toàn dân ta đã bao lần đuổi giặc Đem thương yêu no ấm đến dân lành Đã luyện rèn một tinh thần bất khuất Không thể nào lòn cúi bọn hôi tanh Nguyễn Gia Linh Lisbonne, 25-10-2002
Ngày về quê cũ Hoạ bài : Tình hoài hương của Duy Linh Hướng về cõi trời xanh mây trắng Sao nghe lòng trĩu nặng nhớ thương Từ ngày cất bước ly hương Đêm đêm vẳng tiếng thê lương gọi về * Liễu gầy buông mái tóc thề Dang tay đón đợi người vê với nhau Tình xưa giờ vẫn rạt rào Hương quê giờ vẫn dạt dào tin yêu * Những khi nắng sớm mưa chiều Lật trang nhật ký gợi nhiều ước mơ Mẹ hiền gởi mấy vần thơ Làm sao quên tiếng ầu ơ đầu đời !! * Ánh hồng vừa rực cuối trời Gởi ta hình ảnh tuyệt vời phương xa Cung tiêu qua ngón tay ngà Ví von réo rắt cho ta quên sầu * Người ơi ! Chắc chẳng còn lâu Hết phà Rạch Miểu bắt cầu đợi mong Ta về dệt khúc tơ lòng Để làm sống lại dòng sông bến đò Nguyễn Gia Linh Bordeaux, ngày 07-06-2002
Pháo hồng Nếu biết rằng tôi đã có chồng Trời ơi người ấy có buồn không ? TTKh Em hỡi ! Sao em vội lấy chồng Em còn giữ lại những gì không ? Chiều mưa ngày ấy bên hiên nhỏ Em đã trao anh mấy nụ hồng ! * Không thể nào quên kỷ niệm xưa Anh đi lặng lẽ giữa mưa đùa Đi tìm trở lại hương tình cũ Sao thấy bên đường, gió đẩy đưa ! * Cánh hồng phượng vĩ đã mờ phai Đưa tiễn người đi đấp mộng dài Lối nhỏ bờ đê còn giữ lại Dấu mòn thương nhớ, bước chân ai ? * Hồ sen nước phẳng cũng buồn theo Đâu ngón tay thon vớt cánh bèo ? Đâu gót chân ngà khua dậy sóng ? Mây buồn mờ đọng nước trong veo * Chim hởi cho tôi gởi mấy lời Chúc người cất bước vượt trùng khơi Đấp xây đài mộng trên thương nhớ Hạnh phúc, yên vui suốt cuộc đời Nguyễn Gia Linh Bordeaux, ngày 07-05-2002
Đường ta đi Đã xa quê, còn xa người thương nhớ Gởi đôi dòng về bến cũ đò xưa Ôm trong lòng kỷ niệm những chiều mưa Rồi nhốt kín tâm hồn trong cánh phượng * Đời không đẹp như chính mình mơ tưỡng Muốn ngày nào gặt hái được thành công Phải bền gan, trì chí, mặc mưa dông Ta sẽ thấy chân trời thêm tỏ rạng * Gió sẽ thổi để cho ngàn tia sáng Vượt không gian về chiều rạng tương lai Dầu đang đi vẫn nhớ đến ngày mai Đem ý tốt đắp xây vườn xanh biếc * Đặt nền tảng để luyện rèn thân thiết Dùng nắng mưa để vun quén tin yêu Lá muôn phương sẽ gom góp thật nhiều Để đốt lửa sưởi lòng người lữ khách Nguyễn Gia Linh Lisbonne, ngày 02-11-2002
Mái nhà xưa Đường đời vạn nẻo người đi
Dầu chân vướng phải những gì tiếc thương
NGL (Tiếng Lòng) Mái nhà xưa vẫn còn nguyên ngói đỏ
Có bao giờ ngăn trở bước người đi
Dù trong tim còn lưu luyến những gì
Mà tâm tưởng mãi ghi hình ảnh diệu
Tôi vẫn biết khó cùng chung nhịp điệu
Thì gạt lòng muốn níu để mà chi
Đã không tin thì cứ để cho đi
Rồi sẽ thấy từ ly sâu sắc đậm
Kể từ nay trên bước đường vạn dặm
Cùng bạn già xướng họa với ngâm thơ
Tìm niềm vui trong ý đợi câu chờ
Không vướng mắc những thẫn thờ luyến ái
Tôi cứ để cho hồn người sản khoái
Có lo gì tranh cải với sầu than
Cứ cho rằng đã đến lúc dở dang
Nào ai hiểu tâm tình trang thục nữ ?
Đường muôn nẻo giữa dặm trường lữ thứ
Gót chân mềm quên sóng dữ bờ xa
Tôi vẫn tìm những ý mộng thiết tha
Nhưng đã hiểu thế nào là gắn bó
Rồi có lúc dừng chân bên đám cỏ
Thấy hoang tàn chạnh nhớ đến người xưa
Vẫn ngồi đây ngâm nhẹ những vần thơ
Để sưởi ấm hồn người mơ với mộng !!! Nguyễn Gia Linh
Còn quên...xa rồi! Ngẫm nghĩ buồn dựa bên song cửa
Thấy tình người như giữa bóng mây
Lòng ta sao mãi tù đày
Nhớ đêm trăng lạnh, nhớ ngày chia ly
Từ nỗi nhớ sầu bi cô lẻ
Vọng trời xa gọi khẽ tên người
Sương khuya bàng bạc chơi vơi
Gió mây thèm khóc cho đời lãng quên
Trên chiếc thuyền lênh đênh sóng gió
Làm sao tìm dấu ngỏ cùng ai
Lạnh lùng giữa bóng đêm dài
Nghe như tiếng thở than ngoài trời xa
Lặng lẽ bước quan hà cô lữ
Sóng ân tình còn giữ được đâu!
Mây giăng che lối trăng sầu
Người đi quên mấy nhịp cầu tri âm
Ai còn nhớ lời thăm ngõ tới?
Để riêng mình bóng tối cô đơn
Tưởng như đom đóm chập chờn
Mập mờ ánh sáng gió lòn lõi qua
Có ai nghe đường xa vọng lại?
Trên chiếc cầu tê tái lặng yên
Phải chăng người đã gọi tên?
Hay trong tâm tưởng còn quên...xa rồi Nguyễn Gia Linh
Tình yêu và tay trắng Họa bài Chiếc nhẫn hư vô
của Đặng Xuân Linh Anh muốn tặng em một tấm lòng
Nghĩ hoài không biết thế nào xong ?
Ra đời chỉ có đôi tay trắng
Đủ để chung lo nghĩa mặn nồng !
*
May mắn làm sao thấy dạng hình
Của người em nhỏ, xóm Xuân Linh
Mắt trong, môi thắm, lòng không vọng
Chỉ ước mơ sao một tấm tình
*
Không có nhà cao với cổng tô
Anh đem thành khẩn đổi hư vô
Cùng người nguyện ước trăm năm ấy
Quyết chẳng cho ai phải thẫn thờ
*
Thế rồi mình đã kết duyên tơ
Vun quén cho đời chút mộng mơ
Em luyện tâm hồn, nung sắt đỏ
Anh đem ý chí, dẹp sương mờ
Nghĩa ân phối họp ngày mong ước
Thương nhớ hòa chan, tháng đợi chờ
Mới biết giàu sang đâu chắc được
Hai người chung sức kết duyên tơ Nguyễn Gia Linh
Lisbonne, ngày 06-11-2002
Tiếng gọi Canh khuya văng vẳng tiếng đàn rao Ai oán, không ngăn giọt lệ sầu Người khải tơ lòng u uẩn quá Người nghe khắc khoải giữa đêm thâu * Hòa theo tiếng nhịp của song lang Tí tách mưa rơi tiếp giọng đàn Tất cả tim lòng như trỗi dậy Không ngăn dòng lệ nhớ quê hương * Mỗi lúc người ca xuống giọng xề Mỗi lần nhắc nhở mảnh tình quê Là nghe hối thúc trong tâm tưởng Hãy cố tìm mau một lối về * Mẹ ru con ngủ hát ầu ơ Kẽo kẹt đêm trường tiếng võng đưa Bìm bịp thương đò kêu nước lớn Để người theo nhịp mái dầm khua * Mỗi lúc lời ngâm lướt nhịp đàn Nghe như tiếng nấc kéo dài hơn Gọi người lữ khách dừng chân lại Đừng để đau thương suốt dặm ngàn * Thấm thía làm sao bài vọng cổ Nỗi buồn theo đuổi tiếng ngân nga Nhắc người khắc khoải trong đêm vắng Biên Ải Sầu Vương, nỗi nhớ nhà * Nghe Út Trà Ôn ca lảnh lót Làm sao quên được tiếng song lang Đường đi dầu đắng cay chua ngọt Vẫn quyết về theo với xóm làng Nguyễn Gia Linh Lisbonne, ngày 10-11-2002
Anh và tôi Họa bài Cậu bé mồ côi của Đặng Xuân Linh và bài Một đời người của Nguyễn Tấn Bi Anh và tôi qua chuỗi ngày đen tối Đã tiến lên dầu trở ngại vô vàn Dầu lênh đênh, dầu sóng gió ngập tràn Không nản bước, mặc thương đau đầy dẫy * Anh còn nhớ thuở mình lao đao ấy Mới ngày nào, giờ đã mấy mươi năm Xuyên thời gian vẫn còn lại dư âm Cùng dấu vết của những niềm cay đắng * Có những lúc không tìm ra ánh sáng Tưởng suốt đời hận tủi phải vương mang Cũng còn may nhờ thân quyến họ hàng Đã giúp đở để cho mình tiến bước * Đọc thư anh giừa cuộc đời ô trược Vẫn sống còn nhờ chút ít thông minh Biết suy tư tìm lối rẽ cho mình Và cương quyết chọn con đường trong sáng * Anh vẫn biết không có gì đơn giản Chim đại bàng muốn vỗ cánh bay xa Phải không màng vật chất với phồn hoa Đường ngay thẳng không bao giờ đổi ý * Muốn thành công phải luôn luôn trì chí Dầu chông gai, chướng ngại xếp thành hàng Đường ta đi thong thả chẳng vội vàng Vẫn ngay thẳng, không có gì chận bước * Có đôi khi giật mình nhìn phía trước Thấy huy hoàng ánh sáng buổi ban trưa Bỏ những ngày cơ cực chấm muối dưa Và những lúc băng mình trong sương gió * Thôi hết rồi những chuỗi ngày vàng võ Đến giờ nầy đã thấy rõ tương lai Đến giờ nầy mới thấy hết chông gai Vì ta biết không bao giờ than thở * Thành công nào không gặp nhiều trắc trở Ánh sáng càng rực rỡ chiếu ngày mai Thì hôm qua càng thê thảm u hoài Càng tê tái chuỗi ngày dài khổ sở * Thôi hết rồi những đêm buồn trăn trở Chắc chắn rằng cùng lứa tuổi thiếu niên Con cháu mình thăm viếng khắp mọi miền Và sẽ sống một cuộc đời mãn nguyện * Chúng không thể như chúng mình dấu kín Một tâm tình, sâu tận trái tim khô Để những khi dừng tạm bước giang hồ Ta nhắc lại khoảng đời đầy nghị lực * Trong cuộc sống, thế nào là hạnh phúc ? Đến khi nào cùng lặng ngắm trời Tây ? Hay mỉm cười nhìn viên gạch đắp xây Từ những lúc chúng ta còn thơ ấu Nguyễn Gia Linh Lisbonne, ngày 12-11-2002
Trong giấc mộng Nhận được thư anh Từ trong giấc mộng Tưởng nghe ngàn sức sống Trở về từ một cõi xa xăm * Vắng lặng bấy nhiêu năm Sau một chiều ly biệt Tưởng tình ta đã hết Theo gió bụi thời gian * Có ngờ đâu Hoa đã tàn Trăng đã rụng Mà người xưa còn nói nói thương thương * Xin gởi lại anh Những gì đáng nhớ Để lưu vào cuốn sổ Những thành tích trong đời * Còn riêng em Đêm đêm đành ngắm sao trời Để tìm dấu vết Của cõi đời ô trược Chớ nào có phải đâu Em tìm cầu Ô Thước Để cho hai người mãi mãi chẳng xa nhau Nguyễn Gia Linh Lisbonne, ngày 14-11-2002
Thống kê hiện tại
Hiện đang có 0 thành viên và 1 bạn đọc.
Kiểu: