Kiểu:
Xin chào !

 Thơ Vương Trần Thái Đào

Tác giả Bài
trieuam

  • Số bài : 516
  • Điểm thưởng : 0
  • Từ: 17.12.2007
  • Trạng thái: offline
Thơ Vương Trần Thái Đào 06.05.2008 12:15:48 (permalink)
HÔN EM

Hãy để anh hôn lên đôi mắt em
Chỗ lệ hồ thu mấp mé ngập tràn
Tự những cơn mưa đổ ngàn ngang trái
Trút ướt nỗi sầu ngấm tận tâm can

Cho anh hôn em trên cặp môi khan
Để cảm hơi rung tiếng thở dài tàn
Như cơn gío thoảng qua miền hoang dại
Động lá cây rừng nhả tiếng than van

Anh cúi xuống hôn em đôi vai ngang
Một mảnh thân gầy muôn vàn gánh vác
Còm cõi đa mang chẳng vì tuổi tác
Mà bởi tâm tư vỡ nát bao lần

Anh muốn hôn em giữa khoảng ngực trần
Để nghe trái tim đập nhịp trầm luân
Chuyển tín hiệu bầm qua từng huyết quản
Trải khắp châu thân hố thảm muôn trùng

Anh sẽ hôn em cuối bờ thung lũng
Con suối mùa đông cạn trũng khô cằn
Cỏ úa thâm sâu nằm phơi gốc cạn
Bức rức ngậm ngùi cảm xúc khôn ngoai

Yêu em, anh hôn khắp chốn u hoài
Từ trên xuống dưới, trong / ngoài vết đau !

VươngTrần TháiĐào 07/24/07
 
VỀ

Cái thuở em vẫn còn không
Anh chưa thỏa mộng tang bồng
Mông lung trời cao biển rộng
Xa gần nhảy nhót lông nhông

Mẹ cha có nào cấm cổng
Nhà thời cận ngõ giao thông
Ngày ngày em ngồi cửa ngóng
Anh qua chẳng chịu thấy / trông

Thì thôi đành nhủ trong lòng
Thương yêu chi nữa mất công
Có cả một đời để sống
Quên anh, em đi lấy chồng

Tuổi đời bao năm chất đống
Anh gìa đầu vẫn lông bông
Trở về tâm thân trống rỗng
Ngẩn người nhớ một dòng sông .

VuơngTrần 04/12/07
 
TIẾC

Anh muốn nhìn em trong đám đông
Cũng tựa em như giữa cánh đồng
Dù nơi phố xá mờ xăng bụi
Em vẫn thơm nồng lúa chớm bông

Nhớ hôm nào quán nước ven sông
Em nói là em sẽ lấy chồng
Ở nơi đô thị phồn hoa đó
Mộng tưởng một người em ngóng mong

Cứ ngỡ cho là chuyện viễn vông
Ai có ngờ đâu một một đóa hồng
Vườn xưa hẻo lánh giờ bay bổng
Son phấn kinh thành sổ cánh lông

Mệnh phụ phu nhân tràn nhựa sống
Sàn gỗ thênh thang vó ngựa, lồng
Âm thanh hoang dại rồng say, lộng
Thỏa chí hồn hoang lở vách đồng

Bồi hồi anh đứng xót xa trông
Còn đâu thiếu nữ tóc hương nồng
Sao em đổi xác hồn thơ mộng
Để lấy dòng đời đáy cạn nông !

VươngTrần 05/31/07
 
 
Khóc, Cười Chỉ Một Đời Thôi



Tôi đợi được nghe thấy một tiếng cười
Trong tang lễ của một người vui tánh
Vừa an bình nằm xuống buổi chiều qua
Khi ánh nắng hoàng hôn dần tắt chậm

Trong đời anh có làm ai khóc hận
Thì bây giờ chính lúc đặng cười thôi
Bỏ lỗi cho anh cái tội vô tình
Nhưng chẳng oán, chỉ riêng mình tủi phận

Anh buông tiếng khóc vào đời chập chững
Lúc chung quanh lại có những nụ cười
Vui mừng đón một sinh linh nhập thể
Chốn tiêu diêu không ở, ghé qua đây

Ngày một, hai - óc mở đất cấy cày
Thu hoạch những khổ đau cùng hạnh phúc
Có những lúc nhục thân bùng sắc dục
Lại đôi khi tâm lặng khúc vô thường

Ngủ vùi đầu bên mái tóc người thương
Mà ngỡ tưởng thiên đường xưa trở lại
Quên hiện hữu cái tâm tư tự tại
Để an nhiên đón nhận bước tương lai

Có những điều chẳng hiểu đúng hay sai
Nhưng vẫn sống, vẫn yêu tràn say đắm
Trôi chảy mãi nước một dòng sông tắm
Ánh trăng tan loãng bóng lạnh hư vô

Rồi một ngày trở gốc ngọn cây khô
Ai ở đó mà như không ở đó
Khúc khích đâu đây tiếng cười nho nhỏ
À thì ra đã khỏi những âu lo !


VươngTrần TháiĐào
07/13/06
 
Sự Sống, Cái Chết Và Tình Yêu
Bài được đăng bởi vuongtran


Ai có thể bảo rằng mình biết nhiều
Về sự sống cũng như về cái chết
Nhưng có một điều rất ư rõ rệt
Ai cũng hiểu thế nào là tình yêu

Có người sống suốt đời chỉ để yêu
Và sẽ chết cho tình yêu nếu được
Có nghĩa là sự sống và cái chết
Đâu thể nào quan trọng bằng tình yêu

Một đời người, ta yêu được bao nhiêu
Mà sao thấy lúc nào duờng vẫn thiếu
Những khi lòng cảm thấy rất cô liêu
Bởi tình yêu ta chỉ có một chiều

Như anh đang yêu em, yêu rất nhiều
Mà em hờ hững, tiêu điều đời anh !


VươngTrần TháiĐào

Giác Quan Thể Tình
( Tình Mình Như Thể Giác Quan )
Bài được đăng bởi vuongtran


Anh giống như đứa trẻ gắng trưởng thành
Sống lu bu trong tình yêu vội vã
Tưởng mình có trong đời này tất cả
Những an nhiên hạnh phúc cõi dương gian
Đứa trẻ nhỏ tình trường những lo toan
Yêu đương học đủ mọi thứ đa đoan
Hương luyến ái xác hồn em mang lại
Toả khắp không gian chẳng chút thóat rò

Anh nghe bởi bằng đôi tai em đó
Những lời thì thầm dịu dàng của gió
Với mắt em, anh nhìn đời thật rõ
Mọi sắc thắm của ngàn hoa nội cỏ
Rồi cũng bởi nơi miệng môi em có
Ngát thơm nồng vị mật ngọt hương son
Anh nuốt cạn những lời âu yếm tỏ
Trọn nỗi đam mê chất ngất bên trời

Hãy ở lại đừng rời xa, em hỡi
Bởi yêu em, hồn anh nhẹ chơi vơi
Ngũ uẩn vất khỏi ngàn khơi xa thẳm
Không có em vũ trụ chìm sâu lắng

Khoảng không gian hiu quạnh hoá vô sanh
Những giác quan cùng tạng phủ tan tành
Không có em, đời anh thành hoạn nạn
Đứa trẻ khờ lạng quạng, điếc, mù, câm


VươngTrần TháiĐào
03/04/06

Con Suối Cuối Mùa Đông
Bài được đăng bởi vuongtran


Anh nếm được sự trinh tiết em
trên những đầu ngón tay của mình
giữa thảo nguyên tươi mát rậm rì
con suối ấm mùa đông rỉ rả

Có tiếng thở hắt dài trong gío
run rẩy từng ngọn cỏ nổi gai
bởi phiến băng tự trong tâm thức
đang dần tan loãng chảy theo dòng

Nước ngấm vào lòng đất khởi động
đến tận những con sâu ve sầu
cũng phải tỉnh bừng giấc thụy miên
oà vỡ tiếng đêm rên êm nhẹ

Em hãy quên đi những muộn phiền
của những ngày đông băng tuyết gía
để cảm nhận hơi ấm tay anh
cho ngây ngất dòng đời tuôn chảy .


VươngTrần TháiĐào
02/26/06
 
Nơi Lúc Một Nụ Hôn
Bài được đăng bởi vuongtran


(Thời Gian.....)
Chỉ mới tối qua thôi
Ta trao đổi trên môi
Một nụ hôn rất vội
Sao ngỡ đã lâu rồi

(Không Gian.....)
Chung quanh là khoảng tối
Thênh thang dãy ghế ngồi
Nhân gian dần xa vợi
Chỉ còn em với tôi

(Không-Thời-Gian.....)
Hành tinh nào bối rối
Bẻ cong quỹ đạo trôi
Mặt trời ôm tay với
Hút chặt chẳng buông rời


VươngTrần TháiĐào
02/07/06


Vô Môn Lộ
Bài được đăng bởi vuongtran


Ở một nơi có cái cổng không có cửa
Hay là có cái cửa nhưng không có cổng
Bởi có cổng khiến thiên hạ thích đi qua
Bởi có cửa cản người ta muốn ra vào
Nếu không có cổng thì làm sao có cửa
Hóa ra chẳng có cổng cũng như chẳng có cửa
Vậy khi người ta đến sẽ vào ra lối nào ?
Ừ thì bảo " Đại Đạo không có cổng,
ngàn lối đi vào nó "
Trăm hướng ngàn phương tụ về một chỗ
Lối nào đi qua cửa, lối nào không !?

Có một cái cửa hầu như bỏ ngỏ
Sao em chẳng chịu đi qua
Tại trái tim anh mở chờ em đó
Vạn tế bào máu đỏ rao lời hẹn hò
Chong ngóng từng ngày dõi bước chân em
Cứ kiếm mãi đâu xa xôi diệu vợi
Nơi những cổng trời, cổng Phật, cổng tâm
Chấp phá cái không cái có trong lòng
Như cái cửa phòng trong ngoài trống rỗng
Cho em dạo bước một cõi thong dong
Chẳng phải gõ đâu cứ vào đi nhé
Nhưng hãy bước khẽ, lòng anh vốn nhẹ

Cửa anh vào nẻo ngàn khơi
Càn khôn nhất bộ, vô môn lộ mời !


VươngTrần TháiĐào
06/02/06
 
 
Em, Trái Địa Cầu Bất Trị
Bài được đăng bởi vuongtran


Tuy em trông tươi mát như mùa xuân
Và thơm tho như hoa hồng tháng hạ
Nhưng lại buồn bã giống lá rừng thu
Và lạnh lùng tựa mùa đông buốt gía

Anh đã đến đem cho em tất cả
Những mầm sống rộn ràng từ lòng đất
Sự khoảng khoát giữa mặt nước bao la
Cái nhiệt tình lửa nhen nhúm nồng nàn
Điều êm dịu nhẹ nhàng bay trong gío
Nhưng trái tim em dường như vẫn có
Cơn địa chấn cứ rùng mình bất ổn
Đợt sóng thần lao phủ dập cuốn xô
Luồng phún thạch phun hỏa sơn cháy đỏ
Trận cuồng phong bão táp nổi kinh hoàng

Có phải đời em đang ứ ngập tràn
Những phũ phàng dang dở qúa trái ngang
Để tủi hận ủ ươm thành rượu đắng
Đã lên men phẫn nộ khiến cuồng tâm
Đổ vỡ xong tái dựng biết bao lần
Em vẫn vậy qủa điạ cầu bất trị
Có nơi em toàn mỹ lẫn sơ khai
Pha trộn cả bạo tàn và nhân ái
Như hoàng hậu rực rỡ ở trên ngai
Mà cũng tựa nữ ma vương địa ngục

Đồi núi vun cao ưỡn phô quyền lưc
Khe suối rừng gìa ấp ủ thơ ngây
Lạc bước chân mãnh thú phải sa lầy
Phủ dụ cả loài người say mê đắm
Anh muôn kiếp nợ nần em nhiều lắm
Bởi cưu mang nhân loại chốn dương gian
Em phải gánh những điêu tàn hủy hoại
Chẳng trách sao giận dữ nộ cuồng hung

Tối hôm nay trên đỉnh núi tận cùng
Mặt trời đã chết chìm trong biển vắng
Đất tự bỗng tụt dần sâu sâu hẫng
Lúc biển trời sao sáng dậy dâng dâng
Anh ôm em dỗ giấc ngủ ân cần
Bằng sương khói mù trời đêm lan tỏa
Giải nhiệt em ra khỏi những âu lo
Xoa dịu lại cuộc tình ta tĩnh lặng
Bù đắp cho nhau những ngày xa vắng
Ngủ đi em cơn giao động đất trời


VươngTrần TháiĐào
02/20/06

 
Qua Đêm
Bài được đăng bởi vuongtran


Đêm đi cạo những hao mòn
Lần ra chăn gối vẫn còn vết nhăn
Gai âm gợn những lăn tăn
Chừng cơn rung động đã xăn cứng lòng
Bay trên cảm giác mơ mòng
Hồn theo tâm tưởng cuốn vòng xác thân
Hụt xa rồi phút cận gần
Ngẩn ngơ ngày bỗng tần ngần nhớ đêm


VươngTrần TháiĐào
01/12/06


Tình Xa
Bài được đăng bởi vuongtran


Anh vớt những hạt ánh sáng
Rơi rớt trong buổi chiều tà
Để thấy mọi điều như đã
Dần dà cũng sẽ phôi pha

Có phải tựa cuộc tình xa
Năm tháng mang theo nhạt nhoà
Cách mặt lòng phai trở dạ
Bây giờ em cạnh người ta

Một hôm về viếng mẹ cha
Nhớ em, lảng vảng trước nhà
Thấy đứa trẻ thơ giống quá
Anh đành lảng bước đi qua !


VươngTrần TháiĐào
12/10/05
 
Tình Cờ, Chỉ Sợ...
Bài được đăng bởi vuongtran


Không như những chiếc lá
rụng về cội,
rồi thôi

Có chiếc lá chảy trôi
trên dòng sông,
rất vội

Một ngày trong nước cuốn
nửa chặng đường,
đã muộn

Tình cờ em gặp tôi
trong phòng đợi
phi trường

Chuyến máy bay viễn phương
khởi hành muộn
bất thường

Cũng đủ để cho ta
một vài giờ
tâm sự

Chợt cùng nhận thấy ra
có những điều
tương tự

Hai người nơi xa xứ
cùng nặng những
tâm tư

Anh chất chồng trên lưng
bương trải đời
nặng nợ

Em một gánh gia đình
đổ vỡ đã
bao năm

Lúc từ giã băn khoăn
cầm tay em
anh hỏi :

" Rồi mai đây sẽ có
dịp gặp gỡ
tương giao? "

Chút cay đắng nghẹn ngào
nhẹ lắc đầu
em bảo :

" Gặp gỡ làm chi nữa
chỉ sợ mình
lần lữa...lại yêu nhau ! "


VươngTrần TháiĐào
01/10/06

Vịnh Con Rồng Lộn
Bài được đăng bởi vuongtran


Lồng lộng bên trời một sớm mai
Rồng mây lộn gió trộ anh tài
Nắng cực cong lưng lồi mắt cá
Mưa dầm ngộp mép mở lòng trai
Uốn éo trườn mình thân hổ, rắn
Lắc lư vươn cẳng vó hươu, nai
Hồn lỡ xưng hùng hù bá tánh
Thân đành lẳng lặng nhập rừng mai


VươngTrần TháiĐào
01/20/05
 
 
Mona Lisa
Bài được đăng bởi vuongtran


Ở đại học Amsterdam
người ta dùng điện toán
để đo cảm xúc nụ cười
của một người trong tranh
Mona Lisa
với nụ cười bí hiểm
từ đầu thế kỷ mười sáu
bởi tay nhà danh hoạ
Leonardo da Vinci
giờ treo cẩn trọng trên bức tường
viện bảo tàng Louvre nước Pháp

Cùng sự hợp tác
của các thảo chương viên
viện đại học Illinois Hoa Kỳ
chạy cái phần mềm so sánh
những nét cong của môi
những nếp nhăn của mắt
để cho kết qu?a tâm lý
của một nụ cười bất hủ
Nơi người mẫu Mona Lisa

Rồi ngày hôm qua
họ đã cho ra kết quả
cái cảm xúc của người trong tranh đó
có 83 phần trăm là hạnh phúc
với 2 phần trăm nỗi bực dọc
6 phần trăm niềm sợ hãi
và 9 phần trăm là ghê tởm chán chường

Ghê gớm thay,
cả những tâm tình
biểu lộ qua nụ cười
cũng có thể bị máy móc
ngày nay phanh phui ra được !

Nhưng hình như những nhà khoa học
đã lầm và lầm to hơn bao giờ hết
vì nàng Mona Lisa có thể chẳng qua
chỉ là một gã đàn ông đực rựa
( mặc cho những lời đồn đãi
đấy là chân dung người vợ của
Francesco del Giocondo
một thương gia giàu có ở Florence )

Chuyện là gã giả gái
ngồi làm mẫu cho nhà danh hoạ
cứ bô bô và toét miệng cười
khiến hoạ sỹ phát nổi điên
quát bảo câm miệng lại !
nên gã ta cố nén miệng cười
tạo thành cái mím chi vô cùng độc đáo
Nếu chẳng muốn tin thì cứ thử
che lại mái tóc dài đi
vẽ thêm một hàng ria trên mép
nàng Mona Lisa sẽ hiện nguyên hình
là một thằng cha Italian thứ thiệt !
----------
Khổ thật ! em chửi anh suốt cả ngày
về bài thơ anh vừa sáng tác
" hay ho cái gì mà bỏ tùm lum trên Web "
Cho dù anh cứ tán tỉnh ỉ ôi em
" rằng em có nụ cười mê hồn
hơn gấp mấy chục lần gã Lisa thủa ấy ! "
Em vẫn bực mình ( chiếm 2 phần trăm thể tích )
( và 83 phần trăm hạnh phúc có thừa )
rủa xả anh ngang và nham nhở như cua
với cái miệng cười
của một gã bắc kỳ nom rất đểu !


VươngTrần TháiĐào
12/15/05
 
 
Thiền Tâm Động
Bài được đăng bởi vuongtran


Thở vào nín chẳng thở ra
Tâm thân vọng động kêu la nghẹn ngào
Cửa thiền lạc nẻo lối vào
Rừng mai ngõ tắt đường nào lên non

Tàn cây phượng đỏ héo mòn
Cố đưa tay níu hè còn trên cao
Đầu thu đổ trận mưa rào
Sân sau có nụ mai nào đêm qua

Người về khoác áo cà sa
Nhân duyên tịnh độ lòng-ta-niết-bàn


VươngTrần TháiĐào
 
Học Làm Người
Bài được đăng bởi vuongtran


Mỗi khi cầm loại sách
" Học Làm Người " trên tay
Lại vẫn cứ thường hay
Trong lòng đầy khúc mắc
Có cần nên phải đọc ?

Giống như bị nói móc
Ngươi chưa được là người
Cho nên cần phải học
Kẻo hóa thành đười ươi
Cả ngày nhăn răng cười !

Hoặc là cứ vẫy đuôi
Như chó đón chủ nhà
Như con mèo nhàn nhạ
Uốn éo nằm ăn vạ
Tựa lúc anh ôm em

Thì thôi cứ mở xem
Nhân, nghĩa, lễ... đi kèm
Ra sao thời mặc kệ
Đâu phải thần nhập thể
Mà vẹn toàn như thế

Ai chữ nghĩa bề bề
Định nghĩa dài lê thê
Làm người theo luật lệ
Cư xử cho tử tế
Trị quốc với tề gia !

Rốt cục chẳng nghĩ ra
Ta có phải là ta
Làm người không chịu học
Cái gì ta sẽ là
Là thú hay là ma !?


VươngTrần TháiĐào
04/10/05


Bài Cơ Thể Học Buồn
Bài được đăng bởi vuongtran


Đêm qua ngủ lại nằm mơ
Thấy tôi trong căn phòng nhỏ
Ngọn đèn trần cao mờ tỏ
Tẩn mẩn tự ngồi tháo gỡ
Cái cơ thể tôi bấy giờ
Từng bộ phận đã xác xơ

Trong cái đầu nhiều mơ mộng
Là một khoảng không trống rỗng
Từ lúc em bỏ sang sông
Thần kinh tôi bỗng cứng cồng
Chùm nơ rôn nằm bất động
Quậy đuôi rống, gọi tình ơi !

Con tim nhịp đập đầy vơi
Co bóp từng cơn bối rối
Van thông cửa nẻo bồi hồi
Tắc nghẹn máu bầm chẽn lối
Tâm cơ mệt mỏi rã rời
Cũng là bởi tại em thôi !

Phế tích chìm sâu cuống phổi
Nghẹn lời chẳng thoát ra môi
Húng hắng cơn ho chìm nổi
Ngày xưa thủa ấy chung đôi
Có nụ hôn nào tội lỗi
Dấu vết cùng em đi rồi

Bao tử đầy ắp đơn côi
Dồn nén ruột gan tơi bời
Đầy hơi lòng càng chới với
Dậy cuồng thuỷ hoả sục sôi
Lộn nhào tuỵ tạng nhức nhối
Tiêu hoá chẳng trọn tình tôi

Gạn lọc sầu tư vời vợi
Cay đắng từ máu buông trôi
Tủi thân thận thời nát ngấu
Thải luôn kỷ niệm qua cầu
Để dòng nước cuốn đi mau
Cho xong cái hận tình đầu

Một thời quấn quýt trong nhau
Vào ra cổng trước vườn sau
Đường đường một thanh kiếm báu
Hôm nay gục gặc phai màu
Tiếc nuối chỏng gọng ghế đẩu
Ỉu xìu ôm nỗi nhớ, đau

Lục phủ ngũ tạng đầy thau
Bày ra trông thấy cũng ngầu
Ít ra một nồi phá lấu
Dòng đời muôn thuở sông ngâu
Ngũ vị hương buồn thẩm thấu
Thành ra biển khổ vương sầu !


VươngTrần TháiĐào
04/01/05
 
Thơ Bốn Mùa L' amour
Bài được đăng bởi vuongtran


Thiên hạ làm thơ ứng với mùa
Như món ăn mùa nào thức nấy
Chém chết mùa thu thơ cũng thấy
Có lá vàng rơi rụng trước sân

Mùa đông tuyết trắng phủ xa gần
Thơ lạnh lẽo như tình ta buốt giá
Tết đến xuân về hoa tá lả
Mai, đào, cúc, trúc nở thành thơ

Vọng tiếng ve sầu mang nỗi nhớ
Trong thơ tháng hạ ngẩn ngơ chờ
Bóng dáng ngày hè hoa phượng nở
Lẩn quất xa vời tuổi mộng mơ

Tôi cũng làm thơ đủ bốn mùa
Cộng thêm thời tiết nắng hay mưa
Lải nhải nói lời yêu em mãi
Có đủ làm em thấy chán chưa !?


VươngTrần TháiĐào

Thuyền, Trăng Giữa Buổi Xa Bờ
Bài được đăng bởi vuongtran


Đi đâu quanh quẩn lại đây
Tưởng như nguyệt đã ẩn mây mưa thầm
Lặng câm một tảng đá ngầm
Chìm trong đáy nước ôm vầng trăng sâu
Thuyền tôi vạn dặm giăng câu
Lưới đâu cũng chỉ niềm đau đem về
Trăng xưa chối bỏ câu thề
Lẩn trong bọt nước, não nề tình tôi
Vớt hoài vớt hủy vậy thôi
Càng thêm lạc lối càng trôi xa bờ
Bến sông bỉ ngạn lu mờ
Bởi em vẫn cứ vật vờ quanh tôi


VươngTrần TháiĐào
02/17/05


Cửu Âm Chân Kinh
Bài được đăng bởi vuongtran


Tay em mười ngón trảo
Soi thủng anh tâm não
Cầm chắc lấy hư hao
Chẳng thoát được đàng nào

Nội lực dù có cao
Võ công thuần như cháo
Nhưng chẳng hiểu tại sao
Đụng em , anh té nhào

Nhai tình anh trệu trạo
Đôi mắt trợn thao láo
Sắc lạnh như lưỡi dao
Tim anh, em khoét nạo

Múa may loạn cào cào
Vẫn để lộ huyệt đạo
Để em chơi một giáo
Đời hát khúc ly tao !

Vì tình đã lỡ theo lao
Cửu âm bạch cốt, thôi chào thua em .


VươngTrần TháiĐào



 
Này O !
Bài được đăng bởi vuongtran


Thơ anh gửi vào gío
O chẳng nhìn cho tỏ
Cuộc tình anh trong đó
Buồn so !

Em muôn đời khăn khó
So sánh này kia nọ
Cái có và không có
Đôi co !

Anh một người khách trọ
Trên sân ga bỏ ngỏ
Đợi chuyến tầu vò võ
Tẽn tò !

Đường phố chợ quanh co
Từng bước anh lò dò
Tình trường trăm vạn ngõ
Gay go !

Mùa đông về quạu cọ
Cuốn nửa đời trọn bó
Em chở những âu lo
Dày vò !

Ngựa hoang anh mỏi vó
Em chiều lỡ chuyến đò
Ráng trời vương lá cỏ
Thẹn thò !

Tình cờ như tự nó
Đã chính là nguyên do
Kết cục điểm đến cho
Hẹn hò !

Một lần đưa tay gõ
Cánh cửa lòng mở to
Bừng lên hừng lửa đỏ
Than Tro !

Càn khôn dồn trong giỏ
Em vai trần thon nhỏ
Bàn tay anh rị mọ
Mày mò !


VươngTrần TháiĐào
11/17/04

Ở Đâu
Bài được đăng bởi vuongtran


Có những chiếc lá vàng
Lúc thu heo may sang
Mang nỗi buồn lẻ bạn
Lang Thang !

Thơ nào thơ lận đận ?
Chỉ do em vướng bận
Đường trần nhiều lấn cấn
Phân Vân !

Gom vạn lời thơ nuối
Ngại chữ yêu mạo muội
Bây giờ đà đến tuổi
Buông Xuôi !


Dù em có dở dang
Dẫu anh có muộn màng
Ngại gì không bắc ván
Sang Ngang !

Chẻ tre làng trước ngõ
Che vách nhà bỏ ngỏ
Thắp lên ngọn nến nhỏ
Chuyện Trò !

Qua đêm dài khắc khoải
Quên cuộc đời mệt nhoài
Trong tình thân ý toại
Nguôi Ngoai !

Hạnh phúc thấy ở đâu
Cần chi kiếm thâm sâu
Ôm em nhìn nước chảy
Bên Cầu !


VươngTrần TháiĐào
11/12/04
Cốc Ma Xanh
Bài được đăng bởi vuongtran


tường sương ẩm
suốt bao năm
rêu rền phong tỏa
ngõ ra đường vào
rũ bên song
liễu nghẹn ngào
hồn không thoát khỏi
cửa rào tử / sinh
hà hơi thở
cõi vô minh
luồn quanh vách ám
khe xanh bóng mờ
soải tay khởi
hát ngu ngơ
vực sâu dội tiếng
thơ phơi gợi tình
thư sinh rợn
ốc gai mình
phách tiêu tán lạc
hồn phình tâm căng
mắt thất tán
óc loạn thần
chân lê bước dục
dập dồn động xanh


VươngTrần TháiĐào
11/11/04

 
TỬU
Bài được đăng bởi vuongtran


Tui ru tui ngủ vùi thu cũ
Rừng núi u bùn ru rú tu
Lủ khủ lù khù du thử phú
Túi thư túi tửu tụng lu bù

Tư duy vũ trụ tự phù du
Tửu cứ lung tung túy lúy cừ
Trùng tu chung sự chừ như đủ
Phu tử lừ đừ thú thực hư


VươngTrần TháiĐào
08/19/04

 
Gọi Nhau
Bài được đăng bởi vuongtran


Tớ thì tuổi có băm lăm
Cộng thêm hai chục trừ năm là dzừa
Cái thân con ngựa chẳng chừa
Cuối năm cứ chực nhận bừa con dê

Già trẻ lớn bé chẳng chê
Miễn trên mười tám, bên lề tám mươi
Đừng to tướng tựa đười ươi
Hay là tỏng tẻo người phơi xương sườn

Đẹp chai như tớ tỏ tường
Xem ra chai mặt đường trường nức danh
Có gọi thì gọi bằng anh
Đừng kêu chú bác chanh chua thế nào

Dẫu cho châu chấu cào cào
Lời kêu tiếng gọi ngọt ngào cho nhau
Kiếp này chẳng đặng, kiếp sau
Trời sui đất khiến, biết đâu gọi... mình ! hihihihiii


VươngTrần TháiĐào
8/7/04

 
Tỉnh Giấc Mộng Thường
Bài được đăng bởi vuongtran


Lai rai ba sợi đã sương sương
Trời mưa trơn trượt té đường mương
Ếch bà chộp một con to tướng
Mới thấy mình như đã tỏ tường

Tỉnh cơn hư ảo đời khanh tướng
Xuống chó lên voi giấc mộng thường
Những cái có không, không có được
Tiếc gì dăm mối nhện tơ vương

Bao giờ tỉnh giấc ở nhà thương
Sinh tử hẳn xa chẳng mấy đường
Cứ ngỡ yêu em lòng còn vướng
Chẳng nỡ thuyền về bến tịch dương

Chẳng lẽ thiên đường không muốn hưởng
Chỉ mãi can tâm luống đoạn trường
Lẩn quẩn bốn phương cùng tám hướng
Trăm năm suốt kiếp gọi người thương


VươngTrần TháiĐào



Ta nắm tay nhau, hai chiếc mặt nạ
Cũng chỉ là một nửa cuộc đời
Không tiếng khóc, không nụ cười
Tay lần giở những lớp đời, mãi lạ!


 
#1
    trieuam

    • Số bài : 516
    • Điểm thưởng : 0
    • Từ: 17.12.2007
    • Trạng thái: offline
    RE: Thơ Vương Trần Thái Đào 06.05.2008 12:28:07 (permalink)
     
    Thơ Tình
    ( Không Phải Thơ Thiền )
    Bài được đăng bởi vuongtran


    Chân Như ngơ ngẩn vọng trông
    Anh đi vượt thác nguồn không, kiếm bờ
    Cái không, cái có, cái ngờ
    Cái ba thứ đó vật vờ hồn anh
    Tưởng em cao tận mây xanh
    Có hay không có mỏng manh tơ trời
    Thoát ra ý, chẳng quên lời
    Thành ra lấn cấn một đời nhớ em
    Moi trong thật / giả ra xem
    Tính không hư vọng nhiều phen bất tường
    Quán tri rõ thật đoạn trường
    Làm sao dứt khổ nạn đường tư duy !


    VươngTrần TháiĐào
    03/09/05
    Thơ Thiền
    ( Không Phải Thơ Tình )

    Bài được đăng bởi vuongtran


    Cái gì khởi niệm si, sân
    Để cho tự tánh quán tâm chẳng tường
    Huyễn Như là Lý Vô Thường
    Nói câu chấp, phá nghe dường ngụy ngôn
    Có từ khởi_tận càn khôn
    Cái mầm nhục chất dục luôn luân hồi
    Âm dương duyên hợp lõm lồi
    Thiếu dư mỗi đoạn đắp bồi cho nhau
    Xoay trên vần dưới trước sau
    Tám tư vạn pháp một câu bao gồm :
    Nhân sinh tự tại vong, tồn
    Đói ăn, khát uống, lên cồn ngủ ngon !


    VươngTrần TháiĐào
    03/11/05


    Tại Một Nơi Nào Không / Có Xa Nhau
    Bài được đăng bởi vuongtran


    Có lẽ ở một điểm nào đó trong không gian
    nơi ta có thể vẽ được cái tâm vô lượng
    của triệu triệu những vòng tròn luân hồi di chuyển
    ta sẽ thấy được không gian trong những sợi thời gian
    ( luôn rung động tạo dựng cả ba ngàn thế giới )

    Nơi đó anh mới có thể cùng em
    uống cạn cả cái không-thời-gian
    ( thực ra đã không còn hiện diện )
    Bởi ta đã một lần bỏ nhau đi
    để rồi lại phải mãi ngóng nhìn nhau
    giữa ánh sáng lung linh của các giải thiên hà
    ( mà khoảng cách dãn nỡ dần xa mãi )

    Anh muốn với tay nắm lấy em
    chạy vào trong những hố đen vật chất
    đang biến tan của những tinh cầu vỡ vụn
    để đến một vùng vũ trụ khác song song
    có các vòng quay thẳng góc chẳng luân hồi
    cho chúng ta sẽ vĩnh viễn ở bên nhau
    chỗ khoảng trống tâm linh ngừng tụ lại


    VươngTrần TháiĐào
    04/19/05
     
    Kẻ Lạ
    Bài được đăng bởi vuongtran


    Khi em bỏ đời tôi đi ra
    em đã không còn là kẻ lạ
    và em cũng chẳng coi tôi là
    một người chưa từng quen biết nữa
    (để em có thể vẫn có những háo hức
    theo đuổi và chiếm hữu cho riêng mình)

    Ở trong cái thế giới của ảo tưởng
    người ta có thể là một hình ảnh
    của cái tôi mà họ luôn mong ước
    hay cũng có thể là cái hiện thân
    của loại đối tượng họ thường hay mơ mộng

    Và chính từ đó người ta bị ám ảnh
    với nỗi nghi ngờ sự hiện hữu chung quanh
    trong lúc quên đi cái bản thực của mình
    nên họ cứ mải đòi hỏi và đi tìm
    sự thành thật của tình yêu đối tượng

    Rút cục người ta đã thành kẻ lạ
    kẻ lạ với chính bản ngã của ta
    đồng thời với những người thân cạnh mình
    để cứ vẫn mang khổ hình mãi mãi
    về những ảo tưởng không ngừng nghỉ trong tâm

    Suốt những buổi tối tuần này
    em không còn xuất hiện trên màn ảnh ảo
    mang theo đi cả cái thế giới
    của một bóng hình không còn xa lạ
    để cho tôi xếp lại những ưu phiền
    rồi cứ mỗi buổi tối như hôm nay
    Tôi lại lần mò đi tìm tôi-kẻ-lạ


    VươngTrần TháiĐào
    04/19/05


    Từ Trong Từ Ngoài
    Bài được đăng bởi vuongtran


    Này em !
    Sao em không bước ra
    từ bài thơ anh viết
    để em có thể đọc được
    những gì anh viết cho em
    để em có thể nhận ra
    cái phản diện của chính mình
    cũng là một phần xác hồn của anh
    đã suốt đời anh đi kiếm mãi

    Có phải đó là niềm khắc khoải
    uẩn ức lẩn quẩn trong tâm tư
    của mấy ngàn năm kiếp nào gồm lại
    nhưng chỉ ẩn hiện dật dờ
    trong hình bóng một mối tình
    chưa bao giờ thành đạt nổi
    như da thịt xoắn xuýt bên nhau
    mà linh hồn cách xa vạn nẻo
    như tâm linh phối hợp cận kề
    mà thể xác lạnh tanh chăn gối

    Dẫu hẳn đời có đâu hoàn hảo
    vẫn kiếm tìm cái toàn thiện của tình yêu
    ai có thể yêu ai như yêu chính mình
    để thấy mình hòa nhập trong bản thể
    của người tình thân thương như là một
    như em ở trong thơ anh bước ra
    và như anh ở cuộc đời bước vào
    ta sẽ nhìn thấy nhau, rõ ràng và trong suốt .


    VươngTrần TháiĐào
    05/15/05


    Lời Yêu Có Nói Bao Giờ
    Bài được đăng bởi vuongtran


    Đã đọc ở trong muôn vàn trang sách
    Đã thấy ở trên phim ảnh mỗi ngày
    Người ta nói yêu thành lời tuôn tuột
    Câu "Anh Yêu Em" hoặc "Em yêu Anh"

    Dễ dàng như thể cắn một miếng bánh
    Đơn giản tựa chừng nhấp ngụm Coca
    Thản nhiên cũng giống bỏ mồm viên thuốc
    Trước lúc lên giường ngừa dính thụ thai

    Chẳng lẽ tình mình nay đã hóa chai
    Ở với nhau trên mười mấy năm dài
    Anh đã chưa nghe lời nào như vậy
    Thốt ở môi em dịu ngọt bên tai

    Nhưng chẳng cần đâu những câu âu yếm
    Chỉ ánh mắt em đủ nói nên lời
    Những lúc cùng nhau lo đời tất bật
    Hơn cả vạn lời vạn tiếng yêu đương

    Tại anh nghễnh ngãng nghe chẳng tỏ tường
    Hay anh ngờ ngệch hụt bắt âm thương
    Như lúc tối qua nằm ở trên giường
    Hào hển cuống cuồng em nói yêu anhhhhhhh .... !


    VươngTrần TháiĐào

    Phần Mềm Ý Chí Tân Hình Thức
    Bài được đăng bởi vuongtran


    Cái Ý Chí thực ra chỉ là
    một phần mềm trong tâm hồn
    khi nó phải đối chọi với những
    khổ đau con người đang hứng chịu

    Phải mềm, để nó có thể chui
    lọt ra khỏi cái vỏ đọa đầy
    của trái đời vây bọc giam cầm
    toàn thể cái hột nhân hạnh phúc

    Phải mềm, để ôm cứng niềm tin
    đã phai nhạt và chảy chèm nhẹp
    dưới sức ép của cái que mầm
    ngo ngoe ngóc đầu đòi quyền sống

    Phải mềm, để uốn cong nghị lực
    chống đỡ những dập vùi từng cơn
    sóng tình bầm dập không thương xót
    cọ xát nhức nhối tận lòng đau

    Phải mềm, để dẻo dai chịu đựng
    như cánh buồm căng phồng trong gío
    đón nhận cơn bão đến rồi đi
    mà vẫn sống còn đời trôi nổi

    Phải mềm, để giữ được nụ cười
    thản nhiên và nũng nịu trên môi
    cho người bỏ đi thời tiếc nuối
    một thủa tình chung rất ngọt ngào

    Có chảy thành nước như que kem
    cái ý chí mềm không gãy đoạn
    trường tồn và bảo toàn nguyên tố
    cho em bương trải chốn gian trần


    VươngTrần TháiĐào
    06/14/05
    BIỂN
    Bài được đăng bởi vuongtran


    Có phải em chính là nàng Âu Cơ
    Bỏ thảo nguyên xưa dựng buôn trên núi
    Để Lạc Long Quân buồn xuôi ra biển
    Một nách đàn con đạp sóng mưu sinh

    Biển lúc hiền hòa cưu mang anh tới
    Vùng đất yên lành dựng mái nhà tranh
    Cơm cá hàng ngày đã có biển xanh
    Vẫn thiếu hương em nồng trong cơn gió

    Nhớ mái tóc Tiên mềm như lá cỏ
    Rồng ôm hạnh phúc cuộn khúc nằm co
    Lặng lẽ em đi bằng đôi cánh nhỏ
    Hụt hẫng không trung đỏ mắt gân Rồng

    Lộng cõi đông nam bùng cơn bão nổi
    Tây bắc trông vời quặn nỗi niềm đau
    Biển núi nghìn trùng mình cách xa nhau
    Muối xót con tim đồng bào hoạn nạn

    Bồng bế nhau đi khác gì chạy loạn
    Quật vỡ đê điều sóng nước tràn dâng
    Bão táp phong ba dường như uất hận
    Quậy phá tang hoang cuốn nát thôn làng

    Bởi em đã bỏ anh đi
    Biển Đông giận dữ cuồng điên gọi về !


    VươngTrần TháiĐào
    09/24/05
    Tứ Đổ Tường Vương
    Bài được đăng bởi vuongtran


    Kinh sách thánh hiền bỏ một nơi
    Vươn tay với vội cái duyên đời
    Rượu ngâm lâu uống thời nhơ nhớ
    Tẩu đèn tiêm hút chút hơi chơi
    Gái xưa bốn bó còn môi thắm
    Xì phé năm cây đủ tối trời
    Đêm bẩy ngày ba chưa lạng quạng
    Tứ Đổ Tường Vương ta chơi vơi

    Chơi vơi sóng sánh rượu vài cân
    Khoảng cách càn khôn chợt rất gần
    Bồ Đào Mỹ Tửu ly lưu luyến
    Tửu Đế Gò Đen tách thủy vân
    Một chén ngoảnh đi quên nỗi nhớ
    Hai bình bỏ lại ái cùng ân
    Đỏ thắm cành đào trơ trụi lá
    Mặt trời vẫn mọc chẳng cần xuân

    Cần xuân hương sắc đã nào xong
    Nghề chơi phải biết chốn khuê phòng
    Cỡi ngựa xem hoa kềm chẳng xuất
    Leo đèo xuống núi vẫn thong dong
    Em che em đậy, luồn đao phóng
    Chị hở chị hang, tỏa kiếm phong
    Gái sắc trai tài vui có bạn
    Cận sống bên nhau thỏa cái lòng

    Cái lòng cảnh giới ảo huyền trăng
    Làn khói sương mơ tỏa cõi hằng
    Duỗi cẳng ro ro vài bi cối
    Bẹp tai nhíc nhíc mấy mươi tăng
    Mắt nhắm lim rim hồn vẫn tỏ
    Tay buông thả bút thảo thơ văn
    Nàng tiên nâu ẩn hương thoang thoảng
    Phù Dung hãm chậm khoái càng tăng

    Càng tăng canh phé khiến càng cay
    Cái thói đỏ đen khó bỏ này
    Thần bài đã nhập thời mê mải
    Thằng bần đổ bác chiếu bạc say
    Hốt bạc hôm nay về bụng ấm
    Thua cay sau đó nói nào ngay
    Lòng tham ai biết vừa hay đủ
    Cơm gạo vào ra thế mới hay !


    VươngTrần TháiĐào

    Di Hại
    Bài được đăng bởi vuongtran


    Theo em đếm bước thiền hành
    Non cao nhẹ gío trong lành sớm mai
    Từ trong hậu viện ra ngoài
    Nắng lung linh rải bóng dài sau em

    Vài ngày tu học tìm xem
    Cái tâm tịnh lý sẽ đem vô đời
    Cho em thiện mỹ sáng ngời
    Nhưng anh sao lại rạc rời xác thân

    Một cơn gío thoảng xa gần
    Đẩy đưa cũng đủ bụi trần si sân
    Hé ra một khoảng trắng ngần
    Cái đường cong ẩn lần quần tâm anh

    Ở trong tà vạt áo xanh
    Chín tầng địa ngục lanh quanh lạc hồn
    Khi không chân mỏi bước chồn
    Lui sau bắt ấn luôn mồm tụng kinh

    Đã xa khoảng mắt tâm linh
    Mà trong trí tưởng hiện hình chẳng tha
    Rõ là ma !
    Rõ là ma !

    Từ trong tám cõi ta bà muôn nơi
    Thừa cơ rộng cửa gọi mời
    Đảo điên ái dục, lời sời thị dâm

    Bao năm tĩnh lặng tâm thân
    Ngờ đâu một phút gian truân thế này
    Con trâu thoát khỏi luống cày
    Đã đi chín bước hụt lầy một chân

    Nhắc không qua khỏi thế trần
    Tại em mang lại lỗi lầm giới răn !

    VươngTrần TháiĐào
    10/10/05


    _______


    Bài Di Hại post được vài hôm thì có một nữ (?) độc gỉa email tới mắng: tại sao lại đổ tội cho người ta mà không xét lại mình, cái tâm thì vẩn đục, ma chướng thì đầy rãy, sân si thì ngập đầu, còn than thở cái gì ! Vương tôi hãi quá, cả mấy đêm nằm đọc kinh ăn năn tội, sợ chẳng kịp ! Nhưng sáng nay thức dậy, tự nhiên nghĩ lại nào thấy mình có tội gì , xét cho cùng thì cũng tại với bởi ... mà thôi.

    *

    Không Phải Tại Em ???


    Không phải tại em thì tại ai !?
    Tại sao cửa ngõ lại quên cài
    Vô tình để gío vào quan ải
    Lùa tâm tĩnh lặng nhập thiên thai

    Đầu non ẩn hiện thoáng sương mai
    Ửng nắng hồng tươi lá nổi gai
    Thảo nguyên phơn phớt đồi ngiêng dốc
    Chảy xuống rừng tranh gío mệt nhoài

    Giáp mặt vái chào tụng thiện tai
    Lời kinh hương niệm thoảng hoa nhài
    Đôi môi hé nụ trần gian nở
    Một đóa sen vàng nhụy ướt phai

    Chúm chím trên hồ xanh nhễ nhãi
    Buông rơi dã dượi điệu bồng lai
    Choáng ngợp cõi lòng anh mê dại
    Không phải tại em thì tại ai ?!


    VươngTrần TháiĐào
    10/20/05

    Tôi Như Là Chú Tiểu ...
    Bài được đăng bởi vuongtran


    Tôi chỉ muốn suốt đời làm chú tiểu
    Sáng tinh sương ra quét lá sân chùa
    Sau hậu đường nổi lửa nấu cơm rau
    Trước chánh điện xoa tay lau bụi Phật

    Giữa kệ kinh lắm phen chừ gục gật
    Tâm ngay lòng chẳng vướng mắc điều chi
    Nên tọa thiền chính là khi ngồi ngủ
    Nghe thuyết pháp những điều răn giới tự

    Qúa mông lung nào có hiểu gì đâu
    Có lúc buồn ngồi chẻ vuốt cần câu
    Sư phụ quở, bảo tâm còn vọng động !
    Những buổi tối trời mưa nằm mơ, mộng

    Vọng tiếng mõ khuya hồn bỗng chơi vơi
    Nhớ mẹ xa, chú khóc tự bao giờ !
    Rồi cũng đã vài năm trời lá rụng
    ..........

    Một buối sáng tinh mơ xong nhật tụng
    Rất dịu dàng thầy huớng chuyện về tôi
    " Chắc hay không con muốn thoát cảnh đời
    Hay chỉ tạm nương nhờ nơi cửa Phật

    Thày vẫn biết lòng con nhiều vướng vất
    Chốn thâm tu chắc chẳng hợp tâm đầu ... "
    Lắng tai nghe lòng xiết bấy âu sầu
    Tôi tay nải, lạy thầy, lần xuống núi

    Bước chân đi lòng cảm xúc thê lương
    Lúc khách thập phương trảy hội hành hương
    Chỉ có mình tôi đường đi ngược lại
    Ra khỏi rừng mai trống trải bơ vơ

    Bỗng như có ánh hào quang rực rỡ
    Ở bên đường tỏa một bóng giai nhân
    Nhẹ hẫng thanh cao nét đẹp thiên thần
    Không phải Phật mà lung linh như Phật

    Mỗi bước chân em nở một đóa sen
    Vỡ từ những giọt sương mai trên cỏ
    Quện ánh triêu dương lấp lánh mặt đường
    Tôi lặng đứng, nhìn, hồn phi phách lạc

    Từ trong tâm tự tánh ngó ra tôi
    Thấy tôi như vươn khỏi giữa bầu trời
    Cây gía đậu đội đầu mang sự sống
    Thẳng thân trong nhịp thở nhẹ hân hoan

    Với vũ trụ chập chùng bao thế giới
    Kệ ai muốn thoát dòng đời
    Tôi quành ôm lại một trời chân như !


    VươngTrần TháiĐào
    11/06/05

     
    Sân Chùa Quét Lá Mùa Thu
    Bài được đăng bởi vuongtran


    Sân chùa phủ xác lá hoa
    Mùa thu rớt rụng chiều hoang úa tàn
    Như gom vạn lá trên ngàn
    Trải trên sân vắng nhuộm vàng hồn ta
    Có người thơ thẩn gốc đa
    Đếm bao nhiêu lá tình qua đời mình
    Có khi chỉ bóng với hình
    Từ sâu tâm khảm tội tình tổ tông
    Hình như có hình như không
    Trải qua bao kiếp truyền, thông tới giờ
    Vẫn nghi vẫn ngại vẫn ngờ
    Ẩn trong bóng quế vật vờ hồn ma
    Có lần trên bến Nại Hà
    Quên tô cháo lú đã qua bên cầu
    Cho nên còn nhớ còn sầu
    Ngày xưa có lúc bạc đầu bên nhau
    Kiếp nào kiếp trước kiếp sau
    Thời gian lẫn lộn không gian nơi nào
    Quay mòng tinh cực hỗn chao
    Cái hình bóng cũ lao xao trong lòng
    Tơ hồng duyên, nghiệp trói vòng
    Cột chân ta lại cô phòng đợi em
    Chiều nay quét lá tìm xem
    Trong thu gió nhẹ có đem em về !


    VươngTrần TháiĐào
    11/12/05

     
    Bản Giao Tấu Khúc Tình Yêu Số 1
    Bài được đăng bởi vuongtran


    Có những bản nhạc có nhạc không có lời
    Có những bài ca có lời không có nhạc
    Giống những âm điệu êm đềm của tình yêu
    Lúc còn mơ hồ cùng nhau chưa cảm nhận
    Nó chơi vơi bay bổng ở hư vô
    Lơ mơ trong nốt lặng đợi chờ
    Cung bậc nối ngập ngừng nhiều bỡ ngỡ
    Tiếng em thở hổn hển bên tai
    Xen kẽ giữa tiếng rên nhẹ đêm dài
    Anh nào rõ những lời em muốn tỏ
    Mà vẫn nhận ra nốt nhạc đệm du dương
    Qua đôi môi em trôi nhẹ cạnh cuộc đời
    Và buổi sáng nghe tiếng nũng niụ mệt nhoài :
    Không biết đâu, em bắt đền anh đó !
    Là điệu ru đơn bỗng dựng dậy hồn anh
    Không một nhạc khí mà thành dàn giao hưởng
    Ầm vang lên tấu khúc nhạc ... kinh hoàng !!
    ( Alleluia, Alleluia, Al...le...lu...uii... iaaaaaa ! )


    VươngTrần TháiĐào
    08/28/05



    ---------------------------
    ps: nếu các cô, các chị, quí bà, quí bác không thích 2 câu chót, thì xin đổi lại thành thế này dùm em nhá :

    Dịu vang lên tấu khúc nhạc mơ màng

    ~::Trích Dẫn::~

    NguyenDo:
    Anh Vương Trần ơi, Đang chờ các bản Giao Khúc Tình Yêu sắp tới của Anh nữa đó! Hình như có tới 36 hay 72 Giao Khúc phải không anh ? Nguyên Đỗ



    ----------

    Hi bạn hiền Nguyên Đỗ Thi Nhân,

    Mới có giao khúc số 1 là đã muốn đứt hơi rồi mà bạn còn đòi tới 36/72 kiểu - í quên - khúc ,thì chỉ nước mang tớ đi chôn sớm !
    Hổng sao, VT tui còn sung lắm, trước sau sẽ ráng tới đủ ( đủ dấu hỏi xin làm ơn đừng đọc theo giọng Huế ) số bạn đề nghị .

    Thân
    VT
     
    Bản Giao Tấu Khúc Tình Yêu Số 2
    Bài được đăng bởi vuongtran


    Nhớ những buổi hòa âm cùng với gío
    Qua môi anh vương nhẹ tiếng tiêu sầu
    Em lịm chết cả hồn, thân lẫn xác
    Khúc "Thanh Tâm Phổ Thiện Trú" giao thoa

    So dây phím, vạn lá rừng rung động
    Thử hợp âm, chìm lặng tiếng chim ca
    Khởi tấu nhạc tiêu cầm cùng trổ khúc
    Vũ trụ tan hoang loãng cả thiên hà

    Bàn tay em buông thả những ngân nga
    Trải trên nước suối luồn qua vách đá
    Những âm ba dồi dội tiếng vang xa
    Cung trầm khúc uốn mình trong gío thoảng

    Âm thanh vượt bức tường không sức cản
    Sóng luân lưu xoáy cảm giác tuôn trào
    Bỗng ngưng tụ hụt rơi vào hố thẳm
    Vỡ oà ra cơn hồng thủy triều dâng

    Soải cánh em phiếm đàn dây đứt phựt
    Oải thân anh tiếng trúc thở cầm hơi
    Dư âm còn thoảng chút gío chơi vơi
    Phơn phớt nhẹ trên đàn cầm rã rượi


    VươngTrần TháiĐào
    10/07/05

    Cạnh Thơ Của VươngTrần
    Bài được đăng bởi vuongtran


    Người ta có một góc thơ
    Còn tôi thẳng cạnh chơ vơ dập dình
    Thơ người thơ mộng thơ xinh
    Thơ tôi cỡ chỉ đồng trinh tầm thường
    Trên tay một đổi qua đường
    Viết cho quên bỏ vở tuồng ảo tư
    Thì thôi lưu giữ thi thư
    Cũng như góp nhặt lá từ rừng xanh
    Dẫu tâm cố hiểu ngọn ngành
    Thân trần xác tục có đành buông trôi ?!
    Gửi em chút mảnh tình tôi
    Muôn năm đứng cạnh đời trông ngậm ngùi


    VươngTrần TháiĐào
    05/31/04


     
    Trước, Sau . Em Với Ta
    Bài được đăng bởi vuongtran


    Chẳng lẽ ngày xưa chẳng có ta
    Giờ đây hồi tưởng mãi không ra
    Hồn ta có phải đâu là đá
    Sao thấy tình ta đã phôi pha

    Con đường tiến hóa được bao xa
    Thần phách nương nhờ chốn tục gia
    Thế giới xô bồ mông lung qúa
    Tâm trụ vào đâu một mái nhà ?

    Đã đến rồi đi vạn kiếp qua
    Vòng sinh vòng tử lậm trầm kha
    Để cho thân xác nhừ tơi tả
    Đếm biết bao lần bãi tha ma

    Dõi bóng hình xưa dạ xót xa
    Em trong tâm tưởng sớm nhạt nhòa
    Dòng đời cứ thế trôi nghiệt ngã
    Bỏ mặc chiều ôm bóng xế tà

    Muốn hỏi sao mình không thiết tha
    Tình yêu như nắng sớm chan hòa
    Vẫn cứ xem nhau người xa lạ
    Em đã cùng ta kiếp trước mà !


    VươngTrần TháiĐào
    06/23/04

     
    VÔ VI
    Bài được đăng bởi vuongtran


    Em nói Vô Vi nghĩa là không làm gì
    Ề ! không làm gì đâu có nghĩa Vô Vi
    Có lẽ đời sẽ rất là vô vị
    Nếu ôm em mà anh chẳng mần chi

    Không lẽ cứ sống hoài trong ý nghĩ
    Yêu là ngó cùng một lối hướng đi
    Chỉ nắm tay xuông anh chừ thấy dị
    Uổng phí bên nhau cái tuổi xuân thì !

    Nếu em nói như thế là Vô Vi
    Hóa ra anh xúc cảm đã chai lì
    Ai bảo em nom như là qủa thị
    Ngát hương thơm lại mũm mĩm da bì

    Trẻ sơ sinh cả ngày mơ bú tí
    Lớn gìa đầu đâu bỏ được tù ti
    Không cho thì thôi ! anh về ngủ kỹ
    Ôm gối chùm chăn thủ thỉ cu ki

    Ngủ không được anh rót rượu đầy ly
    Giận em uống đến say càn bí tỉ
    Chai tịnh dằn lòng qua cơn mộng mị
    Cho hết đêm dài một cõi Vô Vi !


    VươngTrần TháiĐào
    07/10/04

     
    Thơ có lá thu bay...
    Bài được đăng bởi vuongtran


    Em ở vườn tiêu mắt em cay
    Anh trong quán rượu chén vơi đầy
    Ngẫm lại thấy mình hư thật đấy
    Rồi thôi đã lỡ biết sao đây

    Ngoài kia mặc kệ lá thu bay
    Trời đất mù sương hay kéo mây
    Xem ra có khác gì nhau mấy
    Nào ta nâng chén cụng tao, mầy

    Xin đừng có trách chúng tôi say
    Bạn cũ xưa cùng chung cánh, vây
    Ba mấy năm xem chừ cũng vậy
    Mấy khi họp lại phút xum vầy

    Tan tiệc lò dò về lại ngay
    Chưa thấy em buồn như hôm nay
    Anh thật trong lòng muôn áy náy
    Đầu anh, em cứ đánh đi này !


    VươngTrần Thái Đào
    07/18/04

    Buồn Máu Đỏ
    Bài được đăng bởi vuongtran


    Trong tim tôi có máu đen, máu đỏ
    Những van thất lúc nào cũng bỏ ngỏ
    Để em có thể ngó vào rất rõ
    Thỏa cái óc em tỏ mỏ tò mò

    Tôi chẳng có gì đáng phải âu lo
    Che dấu làm chi cuộc đời dúm dó
    Có gì đâu tối tối vốn nằm co
    Thì giường lò xo cũng như thảm cỏ

    Tường khui vách bỏ nằm lăn trong gío
    Cởi mở hồn ra chẳng bận dầy vò
    Mát mẻ tâm can cần chi rị mọ
    Khỏi thắc mắc rằng có hay không có

    Hỉ, nộ, sân, si chất chứa một kho
    Ái, ố, tham, mê cột hàng trăm bó
    Chẳng muốn bỏ ra mới là cái khó
    Nhỏ to phơi đó ai muốn cứ dò

    Chỉ giữa không gian một vầng trăng tỏ
    Em thấy là trăng hay là ngón trỏ
    Một xó tim tôi buồn so co bóp
    Em có thấy không máu đỏ đang rò


    VươngTrần Thái Đào
    07/28/04


     
    Tầm Thường Trong Cái Tầm Thường
    Bài được đăng bởi vuongtran


    Trong cái thế giới tầm thường
    có những điều không tầm thường
    một khi nó vượt qua khỏi sự tầm thường

    Và nếu tổng số của những cái không tầm thường
    hơn tổng số của những cái tầm thường
    thì những cái không tầm thường
    sẽ trở thành tầm thường

    Rồi những cái đã tầm thường
    lại trở thành không tầm thường
    nên cái thế giới tầm thường cũ
    không còn là một thế giới tầm thường
    trong lúc cái thế giới vốn không tầm thường
    thì lại trở thành tầm thường

    Vậy thì cái tầm thường chẳng bao giờ
    mãi mãi có thể là tầm thường
    Cũng như cái không tầm thường
    cũng chẳng có thể là không tầm thường mãi mãi.


    VươngTrần TháiĐào
     
    HẠ SAN
    (Trước Ngày Xuống Núi, Thở Ra Thở Vào)

    Bài được đăng bởi vuongtran


    Thở vào lòng cố gắng quên
    Thở ra lại thấy những đêm tình trường
    Thày dạy tính cách vô thường
    Của thân nhục thể đoạn trường là em
    Thở vào thề bỏ bon chen
    Thở ra thân sắc mon men trở về
    Thầy khuyên đừng quá nhiêu khê
    Xả buông dục vọng đam mê thường tình
    Thở vào quán tưởng câu kinh
    Thở ra lại thấy môi xinh thầm thì
    Lạy thầy con phải ra đi
    Bởi tâm thân vẫn nữ nhi lụy tình


    VươngTrần TháiĐào

    *


    Tình Thiền Oan Kiên


    Tục nhân thì bảo ta khùng
    Phật, Tiên ngó xuống, ngại ngùng bỏ đi
    Ối, ối, ối,
    tình là cái chi chi
    Mà ai lại nỡ
    dứt áo
    bỏ đi, bỏ đi, bỏ đi
    cho đành
    Riêng ta chỉ một lòng thành
    Yêu người luôn cứ
    trọn lành tâm tư
    Thực hư, hư thực
    thực ư ?
    Yêu em mà ứ hự
    Ôm luôn cái lu
    thù lù
    Ấy là mở rộng đường tu
    Yêu ai yêu cả con tư, con tình
    Thương luôn
    cái bụng chình ình
    oan gia
    Ha ha ha, con trai, con gái
    thế mà
    Nghĩ đi nghĩ lại cũng là con ta
    Mặc người dè bỉu gần xa
    ( tiếng lành tiếng dữ đồn xa đồn gần )
    Rằng ta trên núi chồn chân
    Thõng tay xuống chợ thành ra chân chồn !
    Yêu ma ló mặt hớp hồn
    Em mang con lại
    đổ dồn cho ta
    Ừ thì ta !
    Ừ thì ta !
    Miễn sao đừng để mẹ cha em buồn
    Vòng tay ta sẽ nhận luôn
    Một nôi con trẻ
    một đời nổi trôi
    Như Cha ta ở trên trời
    Chúng sinh nhân loại đều là con Cha .


    VươngTrần TháiĐào

    *


    Một Thoáng Sương Mù


    California, một tối mùa hạ
    Trong tách nước trà em mới rót ra ,
    Anh thấy thoáng mù sương trời Đà Lạt
    Đẫm trên môi em phớt nụ anh đào .

    Tự dưng ở trong lòng anh muốn hỏi
    Những trái plum nâu kia ở trên bàn ,
    Có ngon như những trái mận còn xanh
    Ở nơi Trại Hầm ngày xưa , ta hái ?

    Đường Hai Bà Trưng từ những biệt thự
    Rực rỡ hoa hồng vắng người qua lại
    Từa tựa con đường anh vừa tìm đến
    Hôm xưa mỗi ngày theo em đi học .

    Vòng chợ Hòa Bình cuối tuần quẩn quanh
    Đi hoài không mỏi làm em đếm mãi
    Chẳng biết bao lần anh đã đi qua
    Cửa hàng phố chợ ngóng đợi em ra

    Trên đỉnh Sân Cù, hai con chim cu
    Giữa trời vần vũ cơn mưa cuối mùa
    Rúc sát vào nhau tìm hơi sưởi ấm ,
    Anh uống giọt mưa trên môi em lạnh .

    Hải Thượng Lãng Ông con dốc lên đồi
    Nhà thương thành phố, hàng mimosa
    Rợp bóng hoa vàng , em cơn sốt nặng
    Tay em anh nắm hạnh phúc anh mang .

    Thoải dốc Nhà Bò căn gác anh trọ
    Đồi thông lộng gío buổi tối nằm co
    Anh hát nho nhỏ một bản tình ca
    Nghe lòng rất lạ cuộc tình sắp xa

    Sân ga Đà Lạt không thấy em ra
    Anh đi vội vã , định mệnh đã là
    Đời ta đôi ngả , sáu năm quân ngũ
    Mười năm ngục tù đã tưởng thiên thu

    Santa Ana . Giữa phố Bolsa
    Đông đảo người qua, suốt đời anh vẫn
    Viễn khách xa nhà ba mươi năm qua
    Mà sao lạ qúa. Ồ, em đây mà !

    Ở trước cửa nhà tiếng trẻ cười la
    Bấm chuông gọi má, anh cũng hiểu là
    Đến giờ từ tạ , mong em hạnh phúc
    Anh đến chỉ xin một thoáng sương mù


    VươngTrần TháiĐào

    *

    Tìm Tôi


    Tìm tôi
    tìm mãi không thôi
    Tìm bao nhiêu bận
    chưa rồi
    đã quên
    Tìm trong trăng úa bên thềm
    Thấy tôi
    cuộn giữa môi mềm
    ngủ say

    Thấy tôi
    trong mắt lệ cay
    Cô đơn
    duỗi thẳng hai tay
    ngủ vùi

    Thấy tôi
    ga vắng bùi ngùi
    Tiễn đưa số phận
    rối nhùi tử sinh

    Thấy tôi
    hụt hẫng câu kinh
    Buông lơi tiếng kệ
    u minh gọi hồn

    Thấy tôi
    tâm tưởng bồn chồn
    Lu bu vo cát
    trên cồn biển Đông

    Thấy tôi
    vô kỷ vô công
    Cái thân
    gỗ mục
    trôi sông lặng lờ

    Thấy tôi
    chới với bến bờ
    Ở trong tâm bão
    đợi chờ yên vui

    Thấy tôi
    ngõ cụt tới lui
    Vào ra hang động
    lui cui lạc đường

    Thấy tôi
    là Mán là Mường
    Ngẩn ngơ
    ở giữa phố phường
    bon chen

    Thấy tôi
    bợm nhậu hũ hèm
    Cạn ly đời
    vẫn còn thèm hơi men

    Thấy tôi
    mắt mũi kèm nhèm
    Quờ qua quạng lại
    đụng em
    núi đồi
    Thấy tôi tìm thấy tôi rồi !!!
    Hoá ra tôi vẫn còn ngồi bên em .


    VươngTrần
    09/27/03


    *

    Cô Lái Đò



    Cô lái đò khi đưa khách sang sông
    Có nhận ra không ai người quân tử
    Hoặc khách hiền hoà mà lòng quỷ sứ
    Nho nhã thư sinh một chữ chẳng ra

    Hàng ngày ráp mặt kẻ cận người xa
    Một bước ra đi chẳng ngoái lại nhà
    Lãng tử giang hồ quen chân phiêu bạt
    Cô cứ đưa người dọc mái thuyền ngang

    Chẳng có bao giờ vướng bận tâm cang
    Không ngại gian nan nề hà sáng tối
    Nắng mưa sóng gió lòng cô vẫn tỏ
    Đáo bỉ ngạn thiên vạn khách qua đò

    Chư Phật Như lai đâu cần biểu lộ
    Thần thông đại thánh lá cỏ sang sông
    Chỉ muốn hay không để tâm hỏi nhỏ
    Cô lái đò ơi " thuyền rời bến đỗ ? "

    Để tôi với cô thành duyên hạnh ngộ
    Gặp gỡ nhau chi trăm lối nẻo đi
    Bỗng tự dưng khi xuống thuyền mái nhị
    Muốn phụ giúp em hoán vị tay chèo


    VươngTrần TháiĐào
    09/26/03


    Xuân Tuởng
    Bài được đăng bởi vuongtran


    Buổi sáng lái xe qua cầu Golden Gate
    anh chợt nhớ em
    và những đám lục bình trên dòng sông Hậu
    thoảng nghe thì thầm
    giọng nói em trong tiếng ì ầm xe cộ
    ngày xưa bên gối
    buổi tối mưa róc rách chảy trên mái tranh
    trời thì cũng lạnh
    nhưng tay trong tay lòng nào đâu cảm thấy
    như anh lúc này
    buốt giá tâm can nỗi sầu vương vô hạn
    một con đường làng
    ngập bóng hai hàng tre xanh dài dậm mát
    vắng vẻ thênh thanh
    ngát mùi hương rạ rơm cánh đồng vừa gặt
    mùa xuân đã đến
    nở những đóa mai vàng rực rỡ quanh nhà
    êm đềm trong nắng
    mái tóc em dài tung nhẹ theo gío bay
    tự nhiên ở đâu
    những hình ảnh, âm thanh còn trong tâm tưởng
    ùa ra nỗi nhớ
    quê hương xa lắc tưởng quên một cuộc tình
    từ ngày bỏ đi
    từ những giọt lệ phân ly cùng chấp nhận
    đời đã an bài
    để ta chẳng còn có thể bên nhau mãi
    tình cũng phôi phai
    nhưng hôm nay thấy chỉ thoáng một tình cờ
    cây Anh Đào nở
    những đóa hoa bên đường theo ngày tháng nhớ
    mùa Xuân Đông Phương
    giữa buổi sáng sương mù mùa đông đất khách
    nhớ em vô cùng


    VươngTrần TháiĐào

    Chỗ Nào
    Bài được đăng bởi vuongtran


    Hãy chỉ cho anh một chỗ nào trong không gian
    Mà khái niệm cuộc đời không thời gian hiện diện
    Có phải chính ngay giữa những trục hoành, tung
    Nơi thẳng góc những đường không, thời gian gặp gỡ ?

    Để cho anh thoát khỏi những khắc khoải đợi chờ
    Với khoảng trống trong anh đã vô cùng diệu vợi
    Dường như anh đang chới với giữa cái hỗn mang
    Của những khối tinh vân đẩy xô nhau cuồng nộ

    Bộc nở những chùm sao sơ sinh hừng nguyên tố
    Nung bỏng anh quằn quại hồn xác những niềm đau
    Từ lúc ta xa nhau vũ trụ sầu tê dại
    Giãn nở mãi mãi vô định chặng đời dài

    Anh kiếm bóng hình em đủ khắp chốn hoang liêu
    Lục lọi cả những hố đen triệt tiêu ánh sáng
    Mong mỏi tìm được em từ ngõ ngách thoát ra
    Bằng những đường giun đào ngầm xuyên qua cảnh giới

    Nhưng cũng chẳng thấy được chốn nào em đi tới
    Bỏ chỗ không-thời-gian lạnh gía trái tim này
    Khiến anh xụp đổ chính mình vào trong tan tác
    Chẳng còn giữ nổi thăng bằng thể xác, tâm linh

    Vô vọng trải dài mười lăm tỉ năm ngơ ngác
    Gọi tên em từ vô lượng kiếp mãi không thôi .


    VươngTrần TháiĐào
    03/10/04
    GỌI
    Bài được đăng bởi vuongtran


    Khi anh tỉnh dậy
    ngọn đèn trên trần nhà như dâng cao hơn
    và cái điểm chớp đỏ
    của chiếc điện thoại trên bàn
    lập lòe những tia soi vào tâm thức
    kích thích mọi tế bào thần kinh
    trong vùng ký ức rung động
    để cho anh chợt nhớ lại
    có một lần đã nói với em :

    " Này em yêu dấu,
    bất chợt có một lúc nào
    em buồn mà tự dưng muốn khóc
    Đừng do dự, hãy gọi cho anh
    Nếu anh chẳng có thể
    làm cho em cười vui lại được
    thì sẽ có một người
    ngồi bên máy cùng khóc với em "

    " Cũng đừng ngại gọi cho anh
    lúc em đang rất là hạnh phúc
    để em có thể nói kể hết
    mọi niềm vui của mình
    Em sẽ có một người ngồi nghe
    mọi điều em tâm sự
    Anh sẽ chia sẻ nỗi vui đó cùng em
    dù cho trong lòng anh có rất buồn
    với nỗi buồn đang của riêng mình "

    " Càng phải gọi lại ngay anh
    Lỡ khi em tâm tư đã tan tành
    muốn trần đời xa lánh
    Nếu khó có thể ngăn cản em
    có ý định bỏ đi xa mãi
    Xin em hãy đợi chờ giây lát
    anh sẽ đến đi cùng bên em "

    " Nhưng lại nếu có một ngày
    em nghe tiếng chuông vang mãi
    bên đầu điện thoại anh
    không ai bốc máy
    Em có thể hiểu rằng
    anh đang thật sự rất cần em "

    ...

    Sao đầu óc anh lâng lâng
    Cái ánh sáng trên trần phai phai dần
    nhập nhòa căn phòng nhỏ
    và anh nghe như rất rõ
    trong đêm tiếng chuông điện thoại
    reo từng hồi, từng hồi ...


    VươngTrần Thái Đào
    03/17/04

     
    Chiều Nay Anh Đi Nhậu Dzìa
    Bài được đăng bởi vuongtran


    Thân tàn nghệ sĩ đói giơ xương
    Xơ xác đầu đường nắng bụi vương
    Làm sao tưởng tượng cho ra được
    Có một bóng hồng để nói thương

    Đường đi trơn trượt cạnh con mương
    Nhậu say loạng quạng té như thường
    May mà mương cạn nên còn sống
    Không giờ thôi thấy đã xình trương

    Phải hiểu cho anh xa cố hương
    Lạc nẻo thiên đường chốn viễn phương
    Gian trần còn vẫn đôi chân vướng
    Đành uống cho quên nỗi đoạn trường

    Thực sự là anh rất tầm thường
    Tầm thường như bóng anh trong gương
    Hỏi là anh đấy hay ai đấy
    Phách, hồn, tâm, xác bấy như tương

    Đừng ngó anh bằng đôi mắt thương
    Ngỡ thơ anh là đóa hoa hường
    Nó thực ra toàn là tưởng tượng
    Những điều diễn tả rặc khoa trương

    Có lẽ anh hơi bất bình thường
    Cuộc sống hôm nay chẳng độ lường
    Sáng sỉn chiều say không định hướng
    Lang thang khắp nẻo đọc tên đường

    Anh kiếm tên đường tên mái trường
    Ngày xưa áo trắng dáng Trưng Vương
    Ngày xưa hờ hững trong tâm tưởng
    Để đến hôm này mới nhớ thương


    VươngTrần Thái Đào
    10/29/04

     
    Hồn Trăng
    Bài được đăng bởi vuongtran


    Trăng thu thấy ở tại phương xa
    Tại sao khang khác với trăng nhà
    Có phải là vì em ở đấy
    Giữ lại hồn trăng chẳng thả ra

    Còn nhớ đêm nào em với ta
    Trung Thu mình đứng dưới hiên nhà
    Vằng vặc trên trời trăng sáng qúa
    Sáng tựa tình em rất thiết tha

    Cứ tưởng rằng em mới hôm qua
    Ánh trăng rơi ướt áo anh mà
    Em chảy giọt trăng dài trên má
    Trăng khóc tình ta sẽ nhạt nhòa

    Một chuyến tàu đêm cuối sân ga
    Mây khuất trăng mờ lệ xót xa
    Ôm em anh hứa ngày sau sẽ
    Về lại quê nhà thưa mẹ cha

    Bây giờ anh ở xứ người ta
    Trống vắng vầng trăng thiếu mặn mà
    Bởi em dấu cất hồn trăng cũ
    Để trả thù anh những phôi pha


    VươngTrần TháiĐào

    Linh Hồn Tôi Ơi
    Bài được đăng bởi vuongtran


    Linh hồn tôi không biết có thể nào
    Trông thấy tôi ngủ mệt nhoài bên gối
    Lúc thân xác giờ thoải mái nghỉ ngơi
    Đầu óc cứ miệt mài qua cơn mộng

    Tôi ở đấy như người đang hoạt động
    Giữa vở tuồng hư ảo đủ sân si
    Mà tôi vẫn chẳng sao điều khiển nổi
    Cái thằng tôi lúc đó chính là tôi !

    Linh hồn tôi ơi ! lúc ấy chốn nào
    Tôi thắc mắc nếu giờ tôi ngất lịm
    Tri thức phôi phai, kí ức nhạt mờ
    Dù vẫn thở hoặc không còn nhựa sống

    Nhục thể kia . Ai đó ? Phải tôi không ?
    Tôi có nhớ / biết em ngày xưa sống
    Những lần yêu, ân ái ở bên nhau
    Hồn tôi như một linh thể nhiệm màu

    Có giữ được gì không trong tâm tưởng
    Hay sẽ tàn theo vật thể thời gian
    Hủy hoại mất như cỏ cây mục nát

    Linh hồn tôi ơi xin hãy lưu dành
    Một chút bóng hình dù là sương khói
    Để lúc luân hồi tôi kiếm lại được em !


    VươngTrần TháiĐào
    03/31/05
    PHỤC SINH
    Bài được đăng bởi vuongtran


    Jesus Christ,
    NGƯỜI là ai.
    Đã hai ngàn lẻ bốn năm dài.
    Xuống trần gian nhập dòng nhân loại.
    Cứu độ con người đạo đức tàn phai.
    Có đáng hay không cho đám người sai trái.
    Để NGƯỜI phải hiện thân nhập thể gian truân.
    Họ có nghe không những lời giáo huấn.
    Sao vẫn còn hoài cổ xúy những vô luân.
    Đầu độc niềm tin với chủ nghĩa vô thần.
    Ai lợi dụng nhân dân phục tùng cho nhất đảng.
    Quần quật lầm than chỉ là vô sản.
    Để béo cò thêm những tư bản đỏ sang giàu.
    Và công bằng khiêm ái kiếm ở đâu.
    Trong đời sống văn minh có những nhu cầu.
    Vật chất khiến người ta làm nhiều thủ đoạn.
    Bóc lột nhau chẳng nghĩ chút từ nhân.
    Vẫn cầu Chúa xin hàng ngày cho dùng đủ.
    Song túi tham nào thấy có đủ dùng.
    Lạy Chúa giúp con rời xa miền cám dỗ.
    Nhưng giáng vóc lõa lồ vẫn cứ mê hoan.
    Có đáng hay không NGƯỜI dang tay chịu nạn.
    Thánh gía quằn thân xác vạn niềm đau.
    Nhân loại giờ nào đã có thương nhau.
    Bom đạn vẫn vang rền gây lửa máu.
    Buổi sáng Phục Sinh trong tình yêu Thiên Chúa.
    Người có ngẫm NGƯỜI đã chết thay ta.
    Để chính ta sau muôn vàn tội lỗi.
    Có sống lại một đời sống để thăng hoa ?


    VươngTrần TháiĐào
    04/11/04
    Đôi Mắt Người Sao Hỏa
    Bài được đăng bởi vuongtran


    Lửa tinh hỏa quen mờ đôi mắt xám
    Trăng địa cầu hiu hắt gắt con ngươi
    Mới chập choạng đã lần mò lạng quạng
    Gã Green Man chẳng thấy đủ năm / mười

    Có phải đá nằm triệu năm mơ mộng
    Bốc hơi thầm dưỡng khí đổ mồ hôi
    Tâm chuyển dịch xoay vần thành cơ hội
    Hiểu biết tôi hiện hữu chính tôi rồi !

    Đã bao đời cứng rắn trái tim côi
    Vô cơ đặc tựa linh hồn sỏi đá
    Bỗng một hôm bàng hoàng tan nổ vỡ
    Tự thâm tâm đôi mắt hỏa vương sầu

    Giọt lệ đá dầm dề tuôn lã chã
    Bởi những luồng tinh điện địa cầu xanh
    Nảy nở kết trong tình yêu chói sáng
    Tỏa lan ra vũ trụ ngát linh thần

    Đá một ngày trở xám hóa thành xanh
    Cũng có tim rung nhịp đập chân thành
    Đôi mắt thiết tha biết nhìn say đắm
    Thấy đời mình bên cạnh những tình thân


    VươngTrần TháiĐào
    05/18/04
     
    KẺ TRỘM
    Bài được đăng bởi vuongtran


    Anh muốn thò tay vào đầu em
    Để lôi ra những bài tình thơ
    Em vẫn còn ghi trong trí nhớ
    Cho em bớt khắc khoải vật vờ

    Anh phải lục lọi trái tim em
    Để trộm đi sao cho bằng hết
    Những mối tình si không đoạn kết
    Đã làm em ngày đêm mê mệt

    Anh sẽ luồn tay trong áo em
    Từ trên xuống dưới lận tìm xem
    Có chỗ nào đâu gồ vết sẹo
    Hằn dấu tình đau rất ngặt nghèo

    Anh rắp tâm dựt sút sợi dây
    Giầy em ôm bó gót chân gày
    Em dấu xót xa từng móng gãy
    Trải thú thương đau bật máu trầy

    Cởi cả trong ngoài ý với thân
    Anh phơi em giữa chốn gian trần
    Bày đủ xác hồn ngây si dại
    Lay em lai tỉnh khỏi trầm luân


    VươngTrần TháiĐào
    06/25/04


     
    Cái Giường


    Cái giường một khi không chỉ dùng để ngủ
    là lúc người lớn đang làm những điều
    trẻ con cấm không được tò mò nghĩ đến
    vì chúng ngoài việc leo lên giường yên giấc
    thì chỉ cùng lắm khi bố mẹ vắng nhà
    rủ nhau lên đó nhảy nhót và la hét
    " ... Three monkeys were jumping on the bed,
    One fell down and broke his head ..."
    Người lớn cũng có khi nhảy ở trên giường
    nhưng không la lối om sòm như lũ trẻ,
    họ chỉ i ỉ khe khẽ vừa đủ nghe
    sợ e làm phiền lòng người lối xóm
    đang cần sự yên lặng để nghỉ ngơi
    ( xin cám ơn quí vị ! )

    Cái giường cũng là nơi dể người ta
    càn nhằn nhau những điều mà ban ngày
    quá bận rộn cho nên chưa kịp nói
    Nó cũng là chỗ họ làm hoà với nhau
    vì khi hôm tự ái không thèm nói chuyện
    Thành thử cái giường có thể là nơi
    người ta dang ra xa hay ráp lại gần
    Dang ra xa tuỳ theo chiều rộng của nó
    hay xáp lại gần tuỳ theo mức độ dày
    của cái gối đè lên trên cái chăn !

    Lúc ở trên giường người ta vứt bỏ
    tất cả mọi giáo điều và triết thuyết
    Lên giường ngồi thiền thì rất là nhà quê
    Và cho dù có gàn dở để tâm trí
    nghiền ngẫm sâu xa đến cái Hố Thẳm
    ( của giáo sư Phạm Công Thiện )
    thì cũng chẳng thấy nó sâu hơn được
    cái lỗ rún của người tình cạnh mình

    Nói một cách thật búa lớn đao to :
    Cái giường là cửa ngõ thế giới văn minh
    là cái nôi hiện sinh của toàn nhân loại
    vì loài người ngày nay được cấu thành
    và hầu hết oe oe chào đời trên đó
    Nó cũng là chỗ tối ư đầy nguy hiểm
    78 phần trăm dân số nằm thẳng cẳng
    khoẻ re ra đi beng beng ngay trên đấy
    nhưng thiên hạ chẳng ai sợ sệt gì sất
    nói cho ngay nó chính là nơi yên ổn nhất
    để giã từ cái phố chợ bon chen này

    Có lúc đi xa, người ta bảo nhớ nhà
    hay nói tiếng anh " home sweet home " gì đó
    bởi lạ nước, lạ cái, lạ cửa, lạ phòng
    nhiều đêm cứ ngóc đầu lên không ngủ được
    giữa khuya thức giấc bồi hồi lòng tự hỏi
    có phải ta đang buồn vì nhớ cái nhà
    nhớ cái giường hay là nhớ tới cái em ?!


    VươngTrần TháiĐào
    04/20/04

    Óc Lộng


    Trong giấc ngủ, óc tự do hành động
    Thoải mái tư duy không ai quản thúc
    Đâu có phải như cả ngày lục đục
    Uốn lượn theo cùng ý chủ nhân dùng

    Óc gọi trái tim đang ở thâm cung
    Có muốn mộng mơ lại đây với tớ
    Buổi sáng cạnh ai đập không kịp thở
    Lắp bắp làm môi nói chẳng nên lời

    Bây giờ tĩnh lặng hồn hắn đi chơi
    Cứ việc buông lơi mơ tưởng đã đời
    Dạn dĩ yêu đương ngỏ tình đắm đuối
    Đẩy máu đam mê lả lướt tung trời

    Óc hú thằng con nằm xìu ủ rũ
    Ban ngày ban mặt dấu diếm cong lưng
    Luân lý giới răn cản ngăn đúng mực
    Chẳng phải ngựa sung tùy hứng xổ lồng

    Ngóc dậy đi nào cảm xúc đi rong
    Cứ đứng lên đi đời ta biển rộng
    Dựng cột buồm bung thỏa lòng ấm ức
    Giải phóng tâm tư dồn nén căng phồng

    Bay bổng trong tâm óc tràn cõi mộng
    Thực hiện những điều tri thức đậy che
    Bộc lộ công khai mặc cảm mầu mè
    Lúc tỉnh ngủ xong chừ mô hó hé !


    VươngTrần TháiĐào
    05/19/04
    Đêm Ngủ Trên Đồi


    Vào lúc bóng đêm hoàn toàn ngự đến
    Bầu trời ngập sao dâng lên cao vơi
    Ở trên đỉnh đồi im ngồi tĩnh lặng
    Chìm đắm chung quanh mặt đất tan dần

    Làn sương trắng đục lan che khuất
    Thế giới hoa đèn vướng vất dưới chân
    Hụt hẫng đời không hồn thấy bâng khuâng
    Ta như có ở trời sao đâu đó

    Định hướng chỗ nào không gian chẳng rõ
    Mà thời gian tụt lại khó mang theo
    Nhưng bên tai bỗng nhẹ tiếng gío reo
    Anh nghe rõ những lời em thỏ thẻ

    Khúc giữa con đường tách hai ngõ rẽ
    Về lối nào cũng quạnh quẽ như nhau
    Thực, mộng, hư tình lẫn lộn trước sau
    Thôi duỗi cẳng ngủ qua đêm đợi sáng !


    VươngTrần TháiĐào
    10/24/04

    LÕA THIỀN THỂ
    (Thiền Hành Giữa Bãi Khỏa Thân)
    Bài được đăng bởi vuongtran


    Với những quần che áo đậy một khi
    Nửa kín nửa khoe hở ra một tí
    Người ta đã biến tất cả những gì
    Vốn rất thiên nhiên trở nên cấm kỵ

    Cởi bỏ hẳn đi nào có cái chi
    Lạ lẫm gì đâu như em giống chị
    Chú, bác xem ra cũng chẳng khác gì
    Giữa bãi biển đông ai người để ý

    Chính bởi cái tâm nặng lòng tự kỷ
    Mới thấy hổ ngươi thuần theo luận lý
    Tưởng tượng con người ở thủa man di
    Chỉ trỏ dọa nhau " - công xúc tu sỉ " !

    Trời đất hồng hoang vào thời khởi thủy
    Vật chất càn khôn một khối nguyên si
    Vạn vật nảy sinh tiến hóa chu kỳ
    Đã trần trùi trụi rừng, khe, sông, núi

    Đồng cỏ nhẵn nhụi sợ e mậu lúi
    Rừng thâm âm u ngán vuốt beo hùm
    Lông thú lá cây quấn thành y phục
    Văn hóa dần dà kiểu cọ lu bu

    Từ gái thị thành đến bậc chân tu
    Xiêm áo khác nhau muôn màu vạn kiểu
    Cứ biến đổi theo thời gian thị hiếu
    Tự bỗng dưng không hóa nhiễu nhương phiền

    Rốt cuộc đã chẳng còn là phương tiện
    Khi lụa là gấm vóc trở thành tiên
    Nó che dấu khúc đầy, dư, hụt, thiếu
    Nó khoét, thông, nâng, hạ chỗ phiêu diêu

    Tựa cái tâm trùm bao ngàn hư ảo
    Bởi quen đời lề lối những lao sao
    U uẩn tình si chéo áo nghẹn ngào
    Tri thức vô minh trên đầu đội mão

    Lê đời ảo não dưới đất đôi hia
    Vướng mắc cân đai dục khó xa lìa
    Êm ái bồ đoàn lót hoa, nhung, lụa
    Vọng tưởng thần tiên mọc cánh lông chìa

    Chả trách Lý Bạch vào rừng vứt quạt
    Cởi áo tô hô, bỏ mũ tháo khăn
    " Hạ Nhật Sơn Trung ", một thân lang bạt
    Vứt, bỏ, cởi, tung hứng gío sương tùng :

    " Lãn dao bạch vũ phiến
    Lõa thể thanh lâm trung
    Thoát cân quải thạch bích
    Lộ đỉnh sái tùng phong " **

    Chắc hẳn thi nhân tìm nơi hoang vắng
    Còn cứ như ta giữa bãi biển đông
    Hòa nhập mênh mông nước trời vô ngại
    Đếm bước hành thiền lúc lắc đong đưa

    Tấp nập dương trần hố phượng đồi loan
    Thập loại chúng sinh đỏ, trắng, đen, vàng
    Có thẳng, có quăn, có lồi, có xẹp
    Nhưng tự thân lòng dâm bất cập tâm .


    VươngTrần TháiĐào
    11/09/04




    ------------------
    ** Bài thơ tứ tuyệt " Cởi Truồng " của thi hào Lý Bạch,
    VT xin được tạm thoát dịch :

    Ngày Hè Trong Núi


    Lười phẩy quạt lông trắng
    Cởi truồng giữa rừng xanh
    Khăn treo tường đá biếc
    Ngọn tùng tỏa sương phong


    Lý Bạch

    ***


    Chuyện Hai Người Ở Ven Biển
    Bài được đăng bởi vuongtran


    Người tiều phu vào rừng đi đắn gỗ
    Hạ cây cao cưa sẻ những ván dày
    Ông đóng tặng cho bạn người lối xóm
    Một chiếc thuyền câu ra biển kiếm ăn

    Người ngư phủ nghèo nàn dần khấm khá
    Thường ngày về đem tôm cá ghé thăm
    Nuôi lão tiều phu mắt sớm mù căm
    Trả nợ cái ân tình năm tháng cũ

    Rồi một buổi sáng cuối mùa tháng chạp
    Người ngư phủ neo thuyền trên bãi cát
    Đi vào rừng xa ngóng chim ca hát
    Để quên đi những lao cực bao ngày

    Lão tiều phu lại mò ra ghềnh đá
    Quờ quạng lanh quanh bãi biển cắm câu
    Ham hố gì đâu vài con cá nhỏ
    Chỉ để rong chơi rảnh rỗi vui đời

    Gío mơn man sóng nhẹ vỗ chơi vơi
    Trời xanh thẳm, bỗng đại dương vùng dậy
    Gào hú từ xa tiếng thét tử thần
    Thủy triều dựng sóng thần dâng cuồng nộ

    Hủy hoại muôn nhà giết vạn sinh linh
    Có lão tiều phu xác chương sình trên lối
    Cạnh chiếc thuyền câu trôi dạt bên đường
    Người ngư phủ trở về hồn tan phách lạc !

    Anh ngồi gỡ cái thuyền câu vỡ nát
    Những chiếc ván lành dăm khúc dọc ngang
    Đóng cái hòm chôn bạn hiền lâm nạn
    Mảnh gỗ khi xưa trả lại cho người

    Người ngư phủ bỏ đi về phố thị
    Lê gót chân trần từng bước xót xa
    Đối với anh biển không còn hiện thực
    Mà đã như là giấc mộng ngày qua


    VươngTrần TháiĐào
    01/07/05

    Tôi Vái Trời
    Bài được đăng bởi vuongtran


    Tôi vái trời, tối nay trời sẽ đổ mưa
    Cho người ta hết đốt pháo bông đêm giao thừa
    Để dành trọn số tiền nổ phí trên không ấy
    Giúp nạn nhân sóng thần Nam Á mấy ngày qua

    Tôi vái trời, khiến cho tắt điện mọi sòng bài
    Để tối nay thiên hạ không còn nơi đánh bạc
    Sẽ chẳng được tiêu pha những đồng tiền không dáng
    Mà lẽ ra cần để dành cứu nạn thiên tai

    Tôi vái trời, không nghe tiếng súng ngày mai
    Cho bom tịt ngòi, cho pháo lép, đạn hư sài
    Có cái bắt tay hoà bình trong nhân loại
    Không mầu da, biên giới cứu trợ chung vai

    Nhưng tôi vừa mở truyền hình buổi tối hôm nay
    Pháo bông vẫn nở rộ nhiều nơi trên thế giới
    Các lãnh tụ vẫn gờm nhau trên những xác người
    Ở sòng bạc rượu vẫn đổ ra mừng năm mới :

    HAPPY NEW YEAR !!!


    VươngTrần TháiĐào
    12/31/04


    Quán Cũ Ngày Ta Về Trở Lại
    Bài được đăng bởi vuongtran


    Quán cũ về khuya đã vắng tanh
    Ngoài trong lạnh thể chùa Bà Đanh
    Mỏi mắt tìm ai người đối ẩm
    Cùng ta nâng chén đợi tàn canh

    Rượu ngon từng hũ đầy quang gánh
    Ghé bước giang hồ tạm vãng lai
    Bày ra mong đãi người tri kỷ
    Một bữa mềm môi ngả giác đài

    Rót rượu Bồ Đào, chén Dạ Quang
    Lóng lánh sao đêm ngập mắt nàng
    Ta uống hồn em tràn huyết ảo
    Ngàn đêm âm tưởng những nôn nao

    Bạch Ngọc Dương Chi chén mỏng manh
    Trúc Diệp Tửu Thanh váng ánh xanh
    Rượu trong giáng ngọc hòa hương sắc
    Ấp ủ men tình em với anh

    Trăm loại cỏ thơm thành mỹ tửu
    Bách Thảo trong vành ly Trúc Bôi
    Một hớp nồng thơm đồng cỏ nội
    Nụ hôn hoang dã thắm môi đời

    Rượu Đế Gò Đen gắt độ cao
    Gọt tách sừng trâu đổ nó vào
    Mùi tanh quyện lấy cuồng men dậy
    Ta với trời / em say ngất ngây

    Thiệu Hưng Nhi Nữ, Trạng Nguyên Hồng
    Ở phố Tràng An mỏi mắt trông
    Chén Cổ Sành xưa thời Bắc Tống
    Vẩn đáy chung, lòng gợn nhớ mong

    Rượu Cao Lương, chén đồng xanh đúc
    Nặng nghĩa ân tình, kim _ thảo lương
    Cạn chén cùng em người độ lượng
    Trăm năm gặp lại vẫn còn thương

    Ngọc Viên Lộ ẩm tách Lưu Ly
    Nổi những hạt châu tuổi dậy thì
    Xưa ta trong suốt, thời thơ dại
    Sủi tăm sầu, tưởng mối tình si

    Kim Tước Tửu, ly vàng chén bạc
    Vua quyền gì độc hữu hoàng anh ?
    Màu lông cánh yến trời phiêu lãng
    Đọng sắc vàng hanh nhạt bóng nàng

    Ở giữa quán đời ai có hay
    Mình ta lạc lõng chốn lưu đầy
    Thiên hạ quanh đây đông thật đấy
    Sao chẳng có người cùng ta say !?

    Mỹ tửu nhạt phai thành nước lã
    Bình xưa tách qúi thả buông tay
    Cho vỡ tan tim ngàn mảnh vụn
    Vạn giọt men nồng tung gío bay


    VươngTrần TháiĐào
    09/16/04

    VALENTINE, Một Ngày Giữa Tháng Hai
    Bài được đăng bởi vuongtran


    Vào một ngày ở trung tuần của tháng hai
    Có tập họp những loài chim về ân ái
    Có lễ hội thành La Mã cổ xa xưa
    Các thiếu nữ thanh niên gặp nhau ước hẹn
    Qùi vái thần nữ Juno, vợ chồng khấn nguyện
    Xin được sao cho sinh sản cháu con đàn

    Nhưng sau đó thời gian nhiều biến cải
    Dần trở thành ngày tưởng niệm Valentine
    Vị thánh hy sinh liều kết hợp gái trai
    Bất kể lệnh cấm của bạo quyền Claudius
    Đã tử đạo cho đời, giữa chợ đầu rơi
    Bị hành khuyết như một người tử tội

    Để hôm nay cho được có những nụ cười
    Trên môi những cặp tình nhân đầy thân ái
    Cả triệu đóa hoa hồng đẹp tươi mang lại
    Mũi tên tình, thần Cupid trúng tim anh
    Hình như cuộc đời tựa chỉ có màu xanh
    Của hạnh phúc, an bình và hy vọng

    Chẳng gì hơn tiếng nói của con tim
    Để nhân ái, tình yêu lên ngôi mãi
    Hãy gửi cho nhau những viên kẹo ngọt ngào
    Không phải là những viên kẹo đồng tàn bạo
    Xin ngồi xuống với tôi, dù một ngày thôi
    Một ngày địa cầu không còn nghe tiếng súng !


    VươngTrần TháiĐào
    02/14/05


    ---------------------

    (*) Thời La Mã cổ xưa, tháng hai ngày 14 là ngày lễ của thần Juno, nữ hòang của tất cả những thần nam và nữ . Ngày lễ hội cúng bái cho trai gái ước hẹn phối ngẫu, và các cặp vợ chồng cầu xin để (hay đẻ) được nhiều con.

    (**) Ngày 14 tháng 2 năm 270 AD, bạo chúa Claudius II chém đầu linh mục Valentine vì ông này đã làm phép hôn phối một cách bí mật cho những cặp nam nữ yêu nhau bất kể lệnh cấm của bạo quyền . Tương tự như chiêu bài bốn khoan của ai dzậy đó : khoan yêu, khoan cưới, khoan ... chơi, khoan đẻ . Hêhêhê . Lý do nhà độc tài Claudius Đệ Nhị này cấm không cho thanh niên kết hôn là vì hổng ai chịu đi lính oánh giặc cho lão hết á, lão cho rằng bọn thanh thiếu niên này chỉ lo gia đình dzợ con thường tình nên hổng chịu tòng quân gia nhập đội quân đế quốc xâm lược của hắn, nên ghét chém đầu chơi được hông ?!

    (***) Ngày 14 tháng hai năm nay, có nhiều các em các chị được và bị ăn kẹo chocolate hơi nhiều và có nhiều anh nhiều khứa phải móc hồ bao mua hoa hồng lãng nhách !!!
     
    Chú Tiểu
    Bài được đăng bởi vuongtran


    Tôi chỉ muốn suốt đời làm chú tiểu
    Sáng tinh sương ra quét lá sân chùa
    Sau hậu đường nổi lửa nấu cơm rau
    Trước chánh điện tay xoa lau bụi Phật
    Giữa kệ kinh lắm phen chừ gục gật
    Tâm ngay lòng thẳng chẳng vướng mắc chi
    Dẫu thiền tọa cũng như là ngồi ngủ
    Nghe thày thuyết giảng kinh cùng Phật pháp
    Qúa mông lung chú có hiểu gì đâu
    Có lúc buồn ngồi chẻ vuốt cần câu
    Sư phụ quở, bảo tâm còn vọng động !
    Những buổi tối trời mưa nằm mơ, mộng
    Vọng tiếng mõ khuya cảm xúc bơ vơ
    Nhớ mẹ xa, chú khóc tự bao giờ !


    VươngTrần TháiĐào
    03/25/05

     
    Rừng Mai Mấy Nẻo Đi Tìm
    Bài được đăng bởi vuongtran


    Thầy đi tìm tôi mà sao chẳng thấy
    Tôi ở rừng mai, hoa nở rồi phai
    Tôi ngủ trong sương vườn đào buổi sớm
    Một thức mong manh, một giác trong lành

    Cũng chẳng đâu xa hàng cây phượng đỏ
    Mây ngọc mưa ngà ôm ấp thân cao
    Có tiếng chim oanh khe khẽ hót chào
    Dìu dặt chơi vơi như lời kinh niệm

    Sao thầy không nghe gío ngàn kể chuyện
    Dõi bước chân tôi tám nẻo phù vân
    Ba ngàn thế giới thấp thoáng xa, gần
    Nghiệp dĩ mang mang trầm luân bất tận

    Xin đừng vẽ ra nẻo về của ý
    Phác họa mênh mông đường đến thiền tông
    Mở cánh cửa không, công bình nhân vị
    Một đám mây bay đỉnh núi Ba Vì !

    Trở lại quê xưa chênh vênh cầu khỉ
    Gốc trúc nào va tiếng sỏi Hương Nghiêm
    Có phải cần tung trượng roi Lâm Tế
    Hét dội tâm người tỉnh giấc nhiêu khê ?

    Đáo ngạn sang bờ lại gặp bến mê
    Đã mất công đi chẳng lẽ quay về
    Thì thôi cứ để đời lê bước mệt
    Sống ở bên Ngô vọng tưởng bên Tề

    Thầy đi tìm đâu niềm đau dương thế
    Ở đáy thâm tâm sóng dậy muôn bề
    Có thấy mình qua vạn câu kinh kệ
    Quán tánh Bụt / Tôi/ Thầy, đó vậy thôi !


    VươngTrần TháiĐào
    03/22/05




    Ta nắm tay nhau, hai chiếc mặt nạ
    Cũng chỉ là một nửa cuộc đời
    Không tiếng khóc, không nụ cười
    Tay lần giở những lớp đời, mãi lạ!


     
    #2
      trieuam

      • Số bài : 516
      • Điểm thưởng : 0
      • Từ: 17.12.2007
      • Trạng thái: offline
      RE: Thơ Vương Trần Thái Đào 06.05.2008 12:39:30 (permalink)
      Hồng Ân Thiên Chúa
      Bài được đăng bởi vuongtran

      " Ta là Đường , là Sự Thật
      Ai theo ta sẽ sống đặng muôn đời "



      Đất Cha ngự trị trên Trời
      Cần chi xuống thế làm người khổ đau
      Trong tay quyền phép nhiệm màu
      Để cho quân dữ đọa đày xác thân
      Mão gai chuộc tội dương trần
      Giang tay thánh gía nhục nhằn hy sinh
      Theo Thánh ý chịu cực hình
      Cứu nhân loại thoát tội tình lầm than
      Ơn Cha thể hiện ngút ngàn
      Tràn ơn Thiên sủng muôn vàn thiêng liêng

      Đã qua hai kỷ niên thiên
      Máu người vẫn đổ triền miên khắp miền
      Sáng danh lời Chúa dịu hiền
      Mà thiên hạ vẫn thản nhiên chẳng màng
      Thì như gío thổi đồng hoang
      Uổng công Chúa xuống thế gian thọ hình !!!


      VươngTrần TháiĐào


       
      Tháng Tư Giờ Thứ Hăm Lăm
      Bài được đăng bởi vuongtran


      Tháng tư bỏ súng dưới cờ
      Những thằng bạn lính mắt mờ lệ căm
      Sinh tử kề cận bao năm
      Khói nồng lửa đạn còn hăng chiến hào
      Truyền tin khản cổ kêu gào
      Cấp chỉ huy đã đằng nào bặt tăm
      Chiến trường dù mấy khó khăn
      Đẩy lui bao đợt xâm lăng Bắc triều
      Đất miền Nam đẹp bao nhiêu
      Cớ sao ai lại bỏ liều bỏ lơ
      Tướng Vùng tự sát cuối giờ
      Nêu gương tiết liệt , đau hồn ba quân
      Người về cởi áo làm dân
      Cũng không yên ổn mười năm ngục tù
      Trong lòng ôm hận thiên thu
      Quê hương đã mất càng xa mịt mù


      VươngTrần TháiĐào

      Màu Sao
      Bài được đăng bởi vuongtran


      Đã chẳng có một mầu nào
      thật cho ánh sao

      thì làm gì có màu xanh
      đong đầy hạnh phúc

      có màu vàng của phản bội
      nhạt nhoà dối gian

      và sự thật trong mắt trắng
      đã thấy thâm quầng

      cũng chẳng có hẳn đêm đen
      cho tình tuyệt vọng

      khiến máu tràn đỏ ngầu nơi
      con tim tan vỡ

      vì con đường mười lăm tỉ
      ánh sáng quang niên

      ai đã làm cho rơi rụng
      sắc các tinh cầu

      để bây giờ trong mắt em
      dịu màu rất lạ

      trong buổi tối rất êm đềm
      dựa sát vai anh

      hãy nhắm mắt lại ngủ đi
      ánh sao yêu dấu .


      VươngTrần TháiĐào
       
      Tháng Tư và Biển
      Bài được đăng bởi vuongtran



      Biển nhận từ anh một đoá hồng
      Thương tiếc thuyền nhân lìa mạng sống
      Em ngủ yên đời lòng biển rộng
      Anh còn ở lại sống như không

      Ngồi nhìn mây nước trải mênh mông
      Ngậm ngùi gió lộng khóc ngàn thông
      Nghẹn ngào sóng vỗ lời than thở
      Ngơ ngẩn hồn anh vẫn ngóng trông



      VươngTrần 04/18/03
      Dấu Đời
      Bài được đăng bởi vuongtran


      Hương trời sắc (') nước bao lâu
      Hỏi (?) ai giữ được vó câu bên lề
      Còn mang nặng (.) nỗi đam mê
      Thời gian đã ngã (~) đổ lê bóng chiều
      Huyền (`) cơ có hiểu chi nhiều
      Cầm như tạo hóa cánh diều buông dây
      Chấm (.) đen ngút tận chân mây
      Thoáng trong giây lát bão vây bủa tràn
      Tận đời là dấu chấm than (!)
      Cái đinh đóng xuống ngập quan tài buồn
      Gửi theo hai chữ " về nguồn "
      Gói trong đơn ngoặc ( ) căng buồm ra đi
      Xác trần cũng chẳng đáng chi
      Phẩy (,) tay bỏ lại sân si cuộc đời
      Cộng (+) thêm ái ố bời bời
      Trừ (-) khi nhắm mắt sắc thời bằng (=) không
      Nhân (x) tình nhẹ bổng lông hồng
      Chia (/) nhau một chút mặn nồng rồi thôi


      VươngTrần TháiĐào

       
      Ảo Nguyệt
      Bài được đăng bởi vuongtran


      Như Nga
      Như Nguyệt
      Như Hằng

      Như tay
      ngón chỉ trăng
      rằng :
      ảo hư

      Người về
      đọc lại kinh thư

      Một hôm mới hiểu
      mình chưa là mình !


      VươngTrần TháiĐào

       
      Tiếp Mây Ngàn Phương
      Bài được đăng bởi vuongtran



      Biết em chẳng rượu , trà pha sẵn
      Ủ ấm quanh bình quấn chặt chăn
      Mùa đông sương khói mờ hơi lạnh
      Trải sẵn cho em một chỗ nằm

      Mây có lang thang với tháng năm
      Trải qua bao mấy buổi thăng trầm
      Có mượn ráng trời pha sắc thắm
      Sao còn lãng đãng mãi xa xăm

      Tôi biết em còn trong trắng lắm
      Tâm tư soi suốt sợi tơ tằm
      Lòng có cảm thông người ngã ngựa
      Từng hiểu biết đời sống lạnh căm

      Tri kỷ tách trà nước sủi tăm
      Bọt từ đáy nổi vỡ lăn tăn
      Cũng để lòng tôi vơi nỗi đắng
      Những phút giây mừng mây ghé thăm


      VươngTrần TháiĐào

      *


      Nằm Sâu Nỗi Nhớ


      Khi những tế bào trong óc chết đi
      Để sản sinh lớp từng neuron mới
      Tại sao anh vẫn còn nhớ mãi em
      Thật rất rõ ràng ngay trong giấc ngủ

      Có một chỗ nào đó trong không gian
      Nơi thời gian trôi qua đi rất chậm
      Mỗi sat na là cả một kiếp người
      Thì nỗi nhớ trong anh cũng dài như thế

      Thời gian nào phải phương thuốc nhiệm màu
      Dù chảy trôi không bao giờ trở lại
      Sông dẫu đổi mớt theo từng con nước
      Có bao giờ rửa sạch đáy lòng sâu ?

      Sỏi đá xanh rêu từ ngày tháng cũ
      Mang nỗi buồn nặng chĩu vạn đời sau
      Mặc cho nước chảy tuôn mau
      Đáy sông vẫn lặng nằm ôm nỗi sầu


      VươngTrần
      04/16/03


      *


      Lạ Rứa !


      Ai có biết ai mô
      Mà bi chừ lại nhớ
      Người bên ni, người tuốt bên nớ
      Hay là kiếp trước còn nặng nợ
      Mà dương gian vận cách đôi bờ

      Sao cứ hoài như rứa
      Mỗi khi đêm nằm ngụ
      Trong lòng khắc khoải bọng tương tư
      O cứ tới đi lên đi xuộng
      Mần răng con ngụ được mệ ơi !


      VươngTrần


      *

      Chuyện Chàng Và Nàng


      Đang đêm
      chàng dậy bật đèn
      Quơ quào giấy bút
      vội vàng chép ghi
      Chói mắt
      nàng nhướng đôi mi
      Mắc cười mà cũng
      tí ti bực mình :
      " nửa đêm anh dậy thình lình
      ghi ghi chép chép thơ tình cho ai ... ? "
      Giật mình
      chàng cũng gỉa nai :
      " Tình Yêu , anh viết một bài tặng em
      nếu thích em dậy mà xem
      để mai sáng thức , anh quên ý , vần ..."
      Biết chàng
      thơ thẩn xuất thần
      Nhưng nàng vẫn khoái
      phá ngầm một phen
      Thò tay
      tắt phụt ngọn đèn
      Đưa chân
      nàng gác
      nàng đè hồn thơ


      VươngTrần TháiĐào

       
      Sương
      Bài được đăng bởi vuongtran


      Buổi sáng anh đi những bước thiền hành
      Em những giọt sương cuối cành lay động
      Đợi nắng ban mai sưởi làn hơi mộng
      Quyện giữ chân anh một thuở yêu người

      Mắt môi xưa rạng rỡ đoá hoa cười
      Mười phương tịnh độ đã mười phương xa
      Tình ta cảnh giới yên hà
      Mờ trong khói toả một toà ảo tư


      VươngTrần TháiĐào
      04/10/03

      Tình
      Bài được đăng bởi vuongtran


      Chỉ tâm vô niệm, tình không hiện diện
      Dẫu cho chánh niệm, tình vẫn an nhiên
      Sâu tận tâm kiên, tình là phương tiện
      Khởi động thiên nguyên ái nộ ưu phiền

      Lắm lúc nhọn đâm thọc như dao kiếm
      Cũng nhiều khi êm tựa kiện tơ nhung
      Điên đảo càn khôn vũ trụ nổ bùng
      Lại tịnh yên như rừng thu sương phủ

      Tình mộng buồn vui ngay trong giấc ngủ
      Tỉnh thức tình về khuấy động tâm tư
      Đã biết rằng anh yêu đến khật khừ
      Mà em lãnh đạm vô từ thế ư ?!


      VươngTrần TháiĐào
      04/13/03
       
      Tôi Đang Cạn Hết Đời Mình
      Bài được đăng bởi vuongtran


      Đôi khi tôi như con chó vô tâm
      Vẫy đuôi mừng cả những người khách lạ
      Lại cũng giống con mèo vô tội vạ
      Ngó an nhiên bày chuột bước qua mình

      Rồi một ngày tự tâm thức hiện sinh
      Tôi thấy một khoảng trống dần đang lớn
      Len lỏi trong từng nguyên tử chân thân
      Vòng điện tích âm , thầm quay chậm lại

      Những phản kích của một đời u uẩn
      Vượt quá ngang lằn ranh độ trung hoà
      Muốn bộc phát tinh cầu bung dãn nở
      Nuốt chửng tiêu định kiến ở chung quanh

      Những khuôn thước căng sợi chỉ treo mành
      Đổ sụp xuống thành hố đen bất tận
      Ánh sáng vào nhốt chẳng thể thoát ra
      Cứ như thế tôi cạn đời vội vã


      VươngTrần TháiĐào
       
      Mưa Sa
      Bài được đăng bởi vuongtran


      Nếu đã có làm hạt mưa sa
      Xin đừng bay qua hàng cờ đỏ
      Anh hãy rớt vào trước ngõ
      Có căn nhà em đang ở bây giờ

      Cơn hạn hán trầm kha nhung nhớ
      Cơ hàn khổ cực lắm anh ơi
      Mà sao đời vẫn mù khơi
      Mưa đâu biền biệt hụt hơi em chờ

      Đưa những lời hứa hẹn như mơ
      Hoà bình hạnh phúc phất cao cờ
      Lòng tin em đã nhạt mờ
      Cơm khoai áo vá vật vờ mà thôi

      Thật em đã chán lắm rồi !!!


      VươngTrần TháiĐào

       
      CHIẾN HỮU
      Bài được đăng bởi vuongtran


      Nhớ đêm nào dưới giao thông hào
      Ta chia nhau từng nắp rượu ngon
      Bên trên pháo địch ầm rền rĩ
      Chẳng biết hôm nao sống chết còn

      Ta dành lại hơn nửa bình toong
      Buổi sáng ngực anh đỏ máu hòn
      Dốc hết rượu dư vào áo trận
      Lau sạch mình anh nợ nước non

      Nhớ trưa nào trong buôn sóc thượng
      Thân tù cải tạo , dân yêu chuộng
      Một chén rượu cần ta chung uống
      Kinh thượng tình say nghĩa lạ thường

      Quản giáo hét hò lòng ganh tức
      Vệ binh hùng hổ súng khoa trương
      Chúng đánh thân anh bầm tím xẫm
      Chút rượu thừa tôi nắn vết thương

      Xuất trại tù ra thân vất vưởng
      Gặp nhau ly rượu đế đầu đường
      Mưu toan một chuyến tàu vượt biển
      Chẳng sống cùng qủy đỏ vô lương

      Trôi nổi xứ người biệt cố hương
      Tâm tư khắc khoải kiếp tha phương
      Chiến hữu đâu những người năm trước
      Nâng chén cùng ta nỗi đoạn trường


      VươngTrần TháiĐào

       
      Hồn Trưng Vương Cũ
      Bài được đăng bởi vuongtran


      Anh chẳng rõ Hà Đông ở đâu
      Chỉ biết trong thơ áo lụa màu
      Trắng như tà áo Trưng Vương ấy
      Uẩn khuất trong hồn anh đã lâu

      Cũng rất xa rồi vó ngựa câu
      Bao năm tâm tưởng bóng ma sầu
      Bấy nhiêu hình ảnh người xưa cũ
      Vẫn đến đi về mỗi canh thâu

      Nhỏ máu tim cầu có lại nhau
      Vươn tay hụt hẫng mối duyên đầu
      Âm vang dội suốt giòng sông Hát
      Một bản tình ca ai xót xa

      Thù nhà hận nước khiến cho ta
      Ngàn thu giăng mắc khói sơn hà
      Thoả không đủ dạ lòng Thi Sách
      Vở bút mực thơ cũng nhạt nhoà


      VươngTrần TháiĐào
      05/22/03

      Cafe California
      Bài được đăng bởi vuongtran


      Bắt chước thiên hạ tối buồn tìm quán
      Cà phê đèn mờ lạc bước thiên thai
      Chẳng ai thấy ai chừ đâu có ngại
      Khắc khoải âu lo gạt bỏ ra ngoài

      Mán , Mường , buôn , bản hiện diện cả đây
      Khói thuốc sương mây núi đồi mờ ảo
      Đội bướm nữ không quân ... huyền dạ thảo
      Bay lượn lả lơi nghiêng ngả đón chào

      Ngụm đắng nhấp vào tỉnh như chim sáo
      Mắt ngó lom lom qua từng đỉnh ngọn
      Nhà nghèo thiếu mặc kỳ nữ ốm nhom
      Để gió lòn ton phin cà phê nhỏ

      Ly tách mỏng vỏ như không như có
      Trong suốt thuỷ tinh óng ánh vết son
      Thỏ thẻ môi thơm nhấp mãi chẳng mòn
      Tê đầu vị giác đắng vẫn thấy ngon

      Ghế bàn chật chội một khoảng cách con
      Xát cạnh gần nhau cảm giác căng tròn
      Gác chéo đôi chân xếp bằng góc nhọn
      Anh hùng cũng phải ngựa mỏi chân bon

      Thử hỏi rằng anh tâm trí có còn
      Những điều căng thẳng mỏi mòn dây dưa
      Dẫu lo , thì lo đâu mấy cho vừa
      Ngả lưng , duỗi vế một phùa cà phê !


      VươngTrần TháiĐào

      *


      Nghe Không, Thời Gian Thở


      Chỉ lúc ở cận bên em
      anh mới nghe mùa thu thở
      nhẹ, trên đám mây bềnh bồng
      lãng đãng cuối trời mênh mông

      Chỉ lúc ôm em trong tay
      mới thấy mùa đông run rẩy
      những giọt tuyết sương thở dài
      ướt, chung quanh cành cỏ dại

      Chỉ lúc hôn em hôm qua
      thoáng phảng phất hương hiền hòa
      hơi thở xuân mềm trên môi
      nồng nàn , nụ hoa đào nở

      Chỉ lúc yêu em đêm nay
      mới cảm được con sóng ngầm
      dồn dập , nhịp thở triều dâng
      biển hạ , từng cơn , bất tận


      VươngTrần

      *


      Người Đàn Ông, Ngày Và Mặt Trời


      Người đàn ông vén mạnh bức màn,
      chùm bóng tối còn xót lại đêm qua
      ùn ùn bỏ chạy

      Em kéo chéo chiếc chăn
      che khoảng rừng đồi thưa xơ xác
      dập vùi qua trận bão cận duyên
      cuồng điên bày hải âu mỏi mệt

      Mặt trời đã rất cao trên kia
      vượt khỏi nóc ngôi giáo đường trơ trọi
      đổ bóng thánh giá bên thành cửa sổ
      căn phòng ngủ khách sạn
      mang tên Vườn Địa Đàng

      Em, cô thiên thần nhỏ
      đã hơn một lần phạm điều răn thứ sáu
      vùi đầu trong chăn đọc kinh ăn năn tội
      trổi dậy, đi tắm, rồi thôi.


      VươngTrần


      *


      Nhộng


      vương trần như nhộng khơi khơi
      cởi tung cánh kén, thảnh thơi ra vào
      cành dâu ngẩng cọng vẫy chào
      cụp vòi ong bướm nghẹn ngào, tủi thân
      từ đây thỏa chí phong trần
      dầu sôi lửa bỏng nhả tầm tơ vương
      lụa là vạt áo còn thương
      em e ấp mãi mùi hương học trò


      VươngTrần
      06/13/03


      *


      Trước Đêm Em Lấy Chồng


      Buổi tối từ đời em bước ra
      Chỉ có trăng theo anh về nhà
      Cánh cửa phòng em vừa khép lại
      Anh hiểu rằng ta đã rất xa
      Ngại không dám thốt lời từ giã
      Sợ thấy hồ thu suối nhạt nhoà
      Rồi mai ở cuối trời xa lạ
      Hỏi có ai người nhớ đến ta ?!


      VươngTrần
      07/09/03


      *

      Vật Vã Cơn Sầu


      Ở giữa chỗ lủng của con tim
      Có một khoảng mang tên nỗi nhớ
      Chứa đựng yêu thương đầy đủ cỡ
      Cho người yêu / vợ cũ / nhân tình

      Chợt có lúc rung động thình lình
      Kích lửa tình tá hoả tam tinh
      Cũng chưa đủ thoả cái tâm linh
      Như cảm thấy tình sao vẫn thiếu

      Nhớ dáng em vào ra yểu điệu
      Nhớ tình nhân thỏ thẻ lời yêu
      Nhớ người xưa chăn chiếu tiêu điều
      Nhớ vợ cũ trăm chiều âu yếm

      Xa cả rồi lòng còn quyến luyến
      Con tim buồn lạc nhịp bình yên
      Đau nhói đẩy mối sầu tịnh tiến
      Vật vã anh triệu nỗi ưu phiền


      VươngTrần TháiĐào
      05/12/03

      Trưa Thứ Bảy
      Bài được đăng bởi vuongtran


      Vào lúc bên anh trưa thứ bảy
      Là đã buổi chiều em bên ấy
      Tên người hiện diện anh đang thấy
      Ở Net bây giờ chỉ có em

      Bên cả hai miền đông lẫn tây
      Một hôm trời đẹp như thế này
      Ai cũng có riêng niềm hạnh phúc
      Sao em thơ thẩn ở nơi đây

      Ở khung hình nhỏ ngay ngang mắt
      Lập lòe luân chuyển nỗi đơn côi
      Sóng buồn có trải dài muôn dặm
      Về đến nơi anh giống vậy thôi

      Có cùng tâm trạng sầu le lói
      Sao chẳng cùng nhau tỏ mấy lời
      Ai ơi bên ấy chiều nay có
      Biết đến một người dõi mắt coi ?


      VươngTrần TháiĐào

      Đón Em
      Bài được đăng bởi vuongtran


      Nếu em đến từ ánh sáng
      anh sẽ lấy mặt trời vàng
      nhuộm hoàng hôn trên tóc em

      Nếu em đến từ đêm đen
      anh sẽ cài hai trăm triệu
      vì sao lên mái tóc huyền
      (để cho trọn giải ngân hà
      xõa trên bờ vai thon nhỏ )

      Nếu em đến từ trong gió
      cả vũ trụ anh thời bỏ ngỏ
      để đường em đi vạn ngõ thênh thang

      Khi em đến từ cõi hỗn mang
      Anh biến thân trái táo địa đàng
      Dụ dỗ em ngoan tội lỗi ngộn ngàng
      Để em nhập thể bàng hoàng dương gian

      Đón em từ khoảng rỗng rang
      Anh làm bể chứa hư không vội vàng
      Trái tim cản máu chảy ngang
      Dọn quang tâm thất giam em muộn màng


      VươngTrần TháiĐào
      07/22/03

      Thu Thanh
      Bài được đăng bởi vuongtran


      Đàn ai trổi điệu mang mang
      Xa trong tiếng sáo chiều vang lưng đèo
      Nai vàng rúc tiếng buồn theo
      Rung trong gío nhẹ thông reo dịu vời

      Gọi người từ chốn xa xôi
      Về qua hơi thở mây trôi lặng lờ
      Nhẹ như làn khói sương mờ
      Trong âm thanh đó thẫn thờ tình thơ

      Bước thầm đạp lá trong mơ
      Nửa cung trầm khúc giây tơ buông trùng
      Tưởng đâu âm hưởng tương phùng
      Chỉ nghe xao xác chập chùng oan khiên .


      VươngTrần TháiĐào
      10/05/03
       
      Tôi Thấy
      Bài được đăng bởi vuongtran


      Ngày xưa tuổi còn thơ
      Thấy núi chỉ là núi
      Thấy sông chỉ là sông
      Cũng như thấy cánh đồng
      Là nơi mình chạy nhảy
      Bạn bè vui đùa chơi
      Tôi cùng em hàng xóm
      Chỉ hàng xóm thế thôi

      Có một hôm thế rồi
      Thấy tự trái tim tôi
      Núi chẳng còn là núi
      Sông không hẳn là sông
      Cánh đồng thì mênh mông
      Trong lòng tôi trống rỗng
      Vạn vật có như không
      Vì em thành biển mộng

      Mười năm em lấy chồng
      Tôi còn vẫn lông bông
      Em con đàn cháu đống
      Tôi thấy lại dòng sông
      Chảy ở trên cánh đồng
      Êm đềm bên rặng núi
      Hiện hữu cả trong lòng
      Nào chỉ có em không !?


      VươngTrần TháiĐào
      09/19/03
      __________________
       
       
      Tầm Thường
      Bài được đăng bởi vuongtran


      Tôi quen một người con gái
      tên Nguyễn thị Tầm Thường
      nhưng không tầm thường như tên gọi
      vì nàng thực sự rất tầm thường

      Với một nhan sắc tầm thường
      ở trong một gia đình tầm thường
      sống một cuộc sống tầm thường
      Và những ý thích cũng tầm thường
      như những nhu cầu tầm thường hằng nhật

      Nhưng nàng không tầm thường
      bởi vì nàng yêu tôi
      một người rất tầm thường !

      Tôi có một công việc tầm thường
      sắc diện cũng tầm thường
      một tài sản tầm thường
      Và tầm thường trong cả cái nhìn
      của những tầm thường tri thức

      Nhưng tôi không tầm thường
      bởi vì tôi yêu nàng
      một người rất tầm thường !

      Vậy thì câu chuyện tình
      tầm thường của chúng tôi
      có tầm thường
      như những câu chuyện
      tình yêu tầm thường khác ?


      VươngTrần TháiĐào
      10/25/03


      --------------


      Tôi đếm được trong bài thơ
      có hai mươi chữ tầm thường
      nhưng nếu bạn thấy
      nó không có tầm thường
      thì xin cám ơn bạn
      vì nó đúng ý như
      cái tiền đề tôi muốn nói

      còn nếu như bạn
      thấy nó cũng tầm thường
      thì chúng tôi :
      Nguyễn thị Tầm Thường

      Trần văn Tầm Thường
      rất cám ơn bạn
      đã nhận ra được
      mối tình thật tầm thường
      của chúng tôi !


      VươngTrần
      ( aka VươngTầm TrầnThường )

      TÌM TIM
      Bài được đăng bởi vuongtran


      Ở trong cái không gian
      chỉ có ba chiều hiện diện
      chiều dài
      chiều rộng
      chiều cao
      Anh biết lựa chiều nào
      tìm trái tim em được

      Ngay ở một góc ngã tư
      có những chỗ đổi tên
      đường bên này
      khác tên đường bên nọ
      Thành ra nơi giao điểm
      của tới bốn con đường
      Nhưng thật ra
      chỉ có hai con đường
      gặp nhau và thẳng góc
      Anh chọn đường nào
      để tới trái tim em ?

      Xa tắp kia các tinh cầu
      đều tự nhiên xoay chuyển
      theo những vòng tròn tịnh tiến
      Anh lựa chiều quay nào
      thuận với trái tim em ?

      Vũ trụ còn đang giãn nở
      và các giải ngân hà
      hướng rời xa nhau mãi
      Anh còn hướng nào
      để định trái tim em ?

      Làm sao anh có thể
      giữa hai điểm
      từ trái tim mình
      đến trái tim em
      Kẻ được một đường thẳng
      và chỉ một đường duy nhất
      như một định đề người ta chấp nhận
      để giải những phương trình
      đơn giản của không gian
      Đơn giản như mối tình
      của anh dành cho em vô lượng hướng


      VươngTrần TháiĐào
      10/12/03

      Nhập Tục


      Anh thấy Chúa ở trong trại cùi
      Giữa các bà sơ cùng người hủi
      Anh tìm Phật chẳng phải đâu xa
      Lẩn quẩn ngay đây trước cổng nhà
      Lão ăn mày ngày ngày cầu thực
      Động từ tâm Phật tánh nhân gian

      Em có hiểu sắc không không sắc
      Giống như luật bằng trắc thơ anh
      Miễn sao cho thông suốt vận vần
      Lời quên hẳn, ý còn ở lại
      Qua bến rồi thả bỏ bè trôi
      Coi sóng nước chỉ là sương khói

      Nhưng một tối ngồi nghe em niệm
      Kinh Phật buồn như điệu nhạc êm
      Anh nghe trong vũ trụ ngập tràn
      Những bản tình ca em vẫn hát
      Và ngơ ngẩn hồn anh đi lạc
      Nhập thoáng hư không một kiếp người

      Người ta thoát tục lên trời
      Còn anh trở lại một đời theo em


      VươngTrần TháiĐào
       
      NHAP TUC *

      I saw Christ in run-down sanatoriums
      On the faces of lepers and nuns
      I found Siddhartha there at my door
      In that old tramp who begged no more
      Than for meager meals to live by
      And roused Buddha’s nature in mankind.

      Have you touched, my love, that realm
      Where forms are nil and nothingness is real?
      To my poem rimes gave shape and life
      Yet words died, forgotten, reflections survived.
      The river was crossed, the raft left behind,
      The flow was nothing but a blur in mind.

      Then your chant drifted to me one night
      A sad mantra as soft as a lullaby
      And hauntingly my universe resounded
      With your voice singing our love songs
      From its route my soul strayed and turned
      And from the nil my mortal self emerged.

      Let them find heaven above, I renounce Nirvana
      For being with you, love, is now my karma.

      Translated by NgocHa 2006
      ----------------------------------------------------------------
      *Reentering the profane world / A return to secularity
       
      Đêm Ngừng Chân Trên Đồi
      Bài đăng bởi vuongtran



      Anh dừng lại đây ở giữa đỉnh trời
      Trên dốc đồi cao đổ vào thung lũng
      Đô thị rừng đèn đêm đen sáng rực
      Tỏa hắt chân trời hụt hẫng trăng sao

      Hai mươi mấy năm lạc mất phương nào
      Người ta nói em ở thành phố đó
      Ẩn khuất trong một đốm đèn rất nhỏ
      Hạnh phúc gia đình chồng với đàn con

      Hay cũng có thể hắt hiu mờ tỏ
      Ánh đèn buồn khung cửa sổ cô đơn
      Cuối phố hoang vu lặng lẽ một đời
      Yên phận mình sau cuộc tình đổ vỡ

      Bởi thời gian và không gian dãn nở
      Tưởng như gần nhưng thực rất xa xôi
      Đã một khi ta đánh mất nhau rồi
      Anh chẳng thể làm đời ngừng trôi nổi

      Nhưng dù sao anh đã biết được rồi
      Trong thành phố dưới kia ngời ánh điện
      Em vẫn đó vẫn vui buồn hiện diện
      Yên tâm đời anh tiếp tục du miên



      VươngTrần TháiĐào
       
      Trưa , Chiều Chủ Nhật
      Bài đăng của vuongtran



      Trưa chủ nhật nắng hàng cây dậy muộn
      Rải nỗi cô đơn vương vãi gối chăn
      Anh nhầu nát trên nệm giường vọng tưởng
      Chốn dương gian nào phải cõi vô thường

      Có hay không , em vô hình vô tướng
      Vẫn lung linh ảo ảnh cuối con đường
      Anh tay với thời gian đầy nghiệp chướng
      Níu không gian chiều chủ nhật vấn vương

      Em ở tận xa tít mãi đông phương
      Chiều nay anh quanh quẩn bốn góc tường
      Vẫn cảm thấy như mình thường gần gũi
      Đọc những vần thơ em , bật nhớ thương



      VươngTrần TháiĐào

      Nói Với Em Về Không Và Có
      Bài đăng của vuongtran



      Ở chỗ Không Gian đụng Thời Gian
      Cái khái niệm hôm qua, ngày mai và hôm nay
      Đã trở nên rất là vô nghĩa
      Và nếu cái Có không có trong thời_gian_không_có
      Thì em nghĩ xem nó có lúc nào ?
      Vì nó không thể mất đi khi nó chưa có
      Nên nó cũng chẳng thể tự có nó
      Khi khoảng Không_Thời_Gian chưa khởi sự bắt đầu
      Từ lúc bùng nổ rồi cứ giãn nở ra
      Đến lúc nó tự nhận ra là nó có
      Nó đã có từ cái Không
      Nghĩa là từ cái Không đã có nó
      Thì em nghĩ xem nó có lúc nào ?

      Cũng như thế, Có không có thể biến thành Không Có
      Vì hóa ra dẫu có cũng như không
      Bởi như em thực sự có rất gần
      Anh trong tay có mà như không có
      Em đã đến trong thời gian bỏ ngỏ
      Đường không gian không lối rộng mênh mông
      Nhưng khoảng trống trong lòng anh lớn qúa
      Hụt hẫng em trong lối cửa ra vào
      Và lạc lối giữa hồn anh quanh quẩn
      Ở vũ trụ này em vĩnh viễn có trong anh



      VươngTrần TháiĐào
      01/01/03

      Mà Còn Vẫn Hỏi Có Hay Không
      Bài đăng của vuongtran



      Nếu anh có thể nói
      Đời chẳng có cái Không
      Cũng chẳng đâu cái Có
      Không, Có - Một điểm đồng

      Những điều ta hiểu rõ
      Trong tay vốc lá nhỏ
      Những điều mình chưa tỏ
      Rừng cây lá rộng to

      Không có cái khởi đầu
      Sao có cái về sau
      Rồi sẽ đi đến đâu
      Cái Về_Sau trở đầu

      Đã là nhân của qủa
      Chuyển tiếp qủa ra nhân
      Chập chùng duyên khởi qúa
      Bất tận qủa, nhân là

      Gìơ điểm hương son phấn
      Ra sao dưới mộ phần
      Thơm tho nhục thể trần
      Hay còn cụm xương trắng

      Tre tàn trồi ngọn măng
      Ba mươi lại đến rằm
      Hết mưa trời sang nắng
      Hạ nóng , đông lạnh căm

      Thật là ddơn giản lắm
      Đâu cần phải nói năng
      Có hay không được chăng
      Thì em hiểu trong lòng

      Tại sao không là có
      Đã có mà lại không
      Yêu em tràn hoa mộng
      Mây trời vẫn lông bông

      Để em đi lấy chồng
      Cạo đầu hỏi sắc không ?!!



      VươngTrần TháiĐào
      01/29/03



      Uẩn Tục
      Bài được đăng bởi vuongtran


      Lắm lúc mài dao hỏi sắc không (?)
      Lửa than cháy đỏ sợi tơ hồng
      Hét lên một tiếng dừng tay . Ngộ
      Thuyền vào đến bến chẳng qua sông

      Lắm lúc lệ rơi chảy một dòng
      Tiếng gào bi thảm nghẹn bên trong
      Máu dồn ngưng tụ tràn tâm thất
      Uẩn ức bùng ra tóe lửa lòng

      Lắm lúc cuồng điên chạy một vòng
      Thét to cho hả cũng không xong
      Biển dậy ào ào trăm ngọn sóng
      Sủi bọt tung trời bụi trắng bong

      Bá ngọ ! Cuộc đời sao lắm lúc
      Thất tình lục dục sôi sùng sục
      Cái nợ gian trần dư một khúc
      Cũng đủ cho ta khó thoát tục !


      VươngTrần TháiĐào

      Đêm Giao Thừa Tỉnh Giấc
      Bài được đăng bởi vuongtran


      Đêm tỉnh giấc nhìn tình nhân ngủ
      Thoáng mơ qua trở gót xuân xưa
      Vẳng xa xa pháo nổ giao thừa
      Hay là tiếng xuân về gõ cửa ?

      Tháng năm tàn Tết thêm lần nữa
      Mùa đông còn lẩn quẩn nơi đây
      Em đang chắc hẳn mơ trong nắng
      Có gió xuân vờn nhẹ tóc bay

      Hồng đôi má nhấp chút men cay
      Thêm đỏ sắc hoa đào môi thắm
      Cội mai già nở vàng say đắm
      Lũ bướm ong rộn rã bên cành

      Nhưng hiện tại đêm trời rất lạnh
      Kéo đắp thêm chăn ấm mộng lành
      Cho em vui trọn giấc xuân xanh
      Anh không ngủ , nhìn em đợi sáng


      VươngTrần TháiĐào


      ***



      Xuân Thế Trần


      Dìu em nhẹ cánh xuân vàng
      Ngủ trên cỏ mượt
      đong đầy
      sương mai
      Địa dda`ng ký ức dần phai
      Xổ tung
      tóc lộng
      Soải tay ôm đời
      Biển dâng sóng vỗ đón mời
      Quằn sông
      quặn núi
      ngập trời mây mưa
      Nước đâu đổ xuống cho vừa
      Mềm thân cô phụ
      dã dời cỏ cây
      Nỗi đau chớp xé màn mây
      Niềm hoan lạc kích
      lửa lan đỉnh trời
      Gối lên rặng núi tuyệt vời
      Nằm im cảm nhận
      nhịp thời gian rung


      VươngTrần TháiĐào
       
      Đêm Đồng Đắc Đạo
      Bài được đăng bởi vuongtran


      Đêm đốt đời đen đầy đốm đỏ
      Điếu đóm đua đòi đã đắn đo
      Đơn độc đưa đò đi đến động
      Đủ đôi đàn địch đạo đời đong
      Đập đá đắp đồi đường độc đạo
      Đất đào đem đổ đặc đầm , đồng
      Đời đang điên đảo đây điều động
      Đồng đạo đó đây đắc độ đông.


      VươngTrần

      *


      Sài Gòn, Nỗi Nhớ

      Sài Gòn có nỗi nhớ, đời
      Có em cơ cực
      một thời đói, no
      Vỉa hè tối,
      ngủ nằm co,
      Độc lập,
      Hạnh phúc,
      Ấm no,
      ai bằng ?!

      VươngTrần

      *


      Valentine 's Day


      Tổ cha thằng Cupid
      Đúng là đồ stupid
      Bảo nó nhắm dzô tim
      Nó " tương " nàng ngay đít !

      *


      Tối Chủ Nhật Qua Sáng Thứ Hai


      Tối Chủ Nhật buồn , thơ như đã
      lãng đãng trong tâm , chưa viết ra
      trên trang giấy trắng , tình phai nhạt
      đã tự bao năm , bỗng trở về
      mênh mang trước mặt , lung linh thể
      bóng hình xưa cũ , kéo lê thê
      những nỗi buồn vui , đầy kỷ niệm
      đón đưa trên phố , sáng trưa kề
      cả ngày gần cận , nhưng đêm thiếu
      những lúc bên nhau , nhớ rất nhiều
      giây phút chia tay , lòng nặng trĩu
      tưởng ngàn năm biệt , sống cô liêu
      người đã héo hon , buồn số kiếp
      một đời thân phận , qúa vô duyên
      cho đến hôm nay , anh chợt thấy
      thơ em trên Net , rất thân quen
      anh viết tâm tư , tặng bạn hiền !


      VươngTrần
      .................................................. .......... ..............
      làm bài thơ này , ý tưởng thoáng qua là VT viết xuống , thành một bài thể thất ngôn tùm lum đa cú nhưng cũng ráng kết cấu câu là từ dấu phẩy của hàng trên đến dấu phẩy của hàng dưới TG sẽ thấy là một thơ câu thất ngôn khác , vậy là VT đáp lại tới 2 bài đó nhe .
      Thân
      VT

      ***


      Buổi Sáng Chủ Nhật Mùng Hai


      Này em hãy thức dậy
      Buổi sớm đưa mẹ đi nhà thờ
      Mẹ đã đang ngồi chờ

      Này em hãy tỉnh giấc
      Đừng thắc mắc hay hỏi nguyên do
      Mẹ còn đang ngồi chờ

      Này em hãy trổi dậy
      Hy sinh giấc ngủ nướng vài giờ
      Mẹ vẫn đang ngồi chờ

      Như ngọn đèn trước gió
      Mẹ cần niềm tin như hơi thở
      Xin em đừng làm ngơ

      *


      Tình Nhân Ơi Tình Nhân !


      Tại sao thì cứ phải
      Thà như là tình nhân
      Chắc la` đời chẳng gặp
      Một phu quân ân cần

      Trước khi là vợ chồng
      Tình đã có hay không
      Phải là do duyên nợ
      Ông tơ se chỉ hồng

      Hôn lễ cử hành xong
      Tay trong tay nhủ lòng
      Từ nay đà an phận
      Hạnh phúc mình cầu mong

      Nhưng đời không dễ chịu
      Đa mang cùng bận bịu
      Yêu thương dường như thiếu
      Tình phai đi ít nhiều

      Thấy người muôn ngã rẽ
      Ngẫm mình vẫn còn trẻ
      Nhiều bạn bè cặp kè
      Tội gì không sua se

      Tự đặt nhiều câu hỏi
      Không làm sao tránh khỏi
      Buông thả cứ vui chơi
      Để chồng con mòn mõi

      Chuyện văn nghệ văn gừng
      Việc gì phải coi chừng
      Nếu anh không hưởng ứng
      Thì cứ việc quay lưng

      Rồi lòng thấy phân vân
      Hay là ta đã lầm
      Qủa gia đình gánh nặng
      Sao chẳng là tình nhân

      Không cần nghĩ xa gần
      Ra tòa đòi ly thân
      Gia đình tan vỡ nát
      Hiện sinh , ta bất cần !!!

      Rồi năm tháng đi qua
      Tuổi trẻ chóng phôi pha
      Nguồn vui thôi cũng cạn
      Tình nhân rồi cũng xa

      Tiếc một mái gia đình
      Tình nhân ơi nhân tình
      Viện Dưỡng Lão một mình
      Tình nhân hời tình nhân


      Vương Trần Thái Đào

      Chánh Điện
      Bài được đăng bởi vuongtran


      Anh ngồi nghe em niệm
      Ròng rã đã bao niên
      Tưởng như mình đã nhiễm
      Lời kinh xưa chân truyền

      Nhìn em đầy thánh thiện
      Anh muốn hỏi cao Thiên
      Người ở đâu có biết
      Một đóa sen tinh tuyền

      Nhụy tim thật tinh khiết
      Tràn ân sủng đức tin
      Chẳng bao giờ tận diệt
      Nguồn tịnh độ Hoa Nghiêm

      Kim Cương tâm nhất điểm
      Lăng Gìa bất khả tuyên
      Duy Ma Cật sở thuyết
      Bát Nhã tự chứng thiền

      Anh xuống từ chánh điện
      Qua giấc ngủ triền miên
      Gọi em đời một tiếng
      Phách hồn anh phiêu diêu

      Anh thành cây Bồ Đề
      Đêm đông gía tự thiêu
      Thân bùng lên ánh lửa
      Sưởi em tu Đại Thừa

      Anh đường vào tử sanh
      Biết vốn hằng không cửa
      Vẫn giơ tay ra gõ
      Hụt hẫng hư không / tình


      VươngTrần TháiĐào

      *


      CHÁNH QỦA


      Chỉ đến lúc yêu em
      Anh mới thành chánh qủa
      Bởi con tim sỏi đá
      Chợt bắt đầu nở hoa

      Em diện ẩn kiêu sa
      Tâm tưởng hương hiền hòa
      Phối hợp nên một đóa
      Hoa rực rỡ sen tòa

      Lộc non cành trổ lá
      Gío thở khúc hoan ca
      Yêu em nồng nắng hạ
      Hồn xác cùng thăng hoa


      VươngTrần TháiĐào

      *


      Đêm Noel Ở Trong Chùa


      Nửa đêm Thiên Chúa giáng sinh
      Ở trong tịnh thất , Phật thinh lặng ngồi
      Tâm can lòng dạ bồi hồi
      Thương Người con trẻ trong nôi cỏ hèn
      Đêm đông hang lạnh Bê-Lem
      Mẹ ôm con Chúa chở che vào đời
      Vinh danh Cha ở trên trời
      Bình an tánh Phật rạng ngời chân tâm
      Cứu chuộc quên cả tấm thân
      Quyền năng Thượng Đế xuống trần hy sinh
      Ba mươi ba tuổi khổ hình
      Trên cây thập gía bỏ mình vì ai
      Thiện tai ! Thiện tai ! Thiện tai !
      Hai ngàn năm lẻ miệt mài đã qua
      Chiến tranh còn đó chẳng tha
      Máu người vẫn đổ lầm than đoạn trường
      Thiên hạ vẫn đổ ra đường
      Noel Đêm Thánh vui cười ăn chơi
      Lắng lòng tìm chỗ thảnh thơi
      Quên đi trần thế , ta ngồi tụng kinh



      VươngTrần TháiĐào


      Twinkle Twinkle Little Star
      Bài được đăng bởi vuongtran


      Trong thinh lặng một buổi chiều chập tối
      Chở con thơ xe đổ dốc bên đồi
      Vẳng từ ghế sau cha nghe con hát
      Bài hát đầu đời , con học hôm nay

      " Twinkle twinkle little star
      How I wonder what you are ... "

      Ô đứa con gái bé bỏng nhất nhà
      Từ lúc sinh ra , nói năng đã chậm
      Tiếng hát con làm rừng sao rung động
      Lung linh ngời hạnh phúc sống trong cha

      " Twinkle twinkle little star
      How I wonder what you are ... "

      Rồi đứa con nói rất ít , một ngày
      đã lớn khôn , cuộc đời xa cha mẹ
      Thơ thẩn sau vườn , đêm , cha vẫn thấy
      những ánh sao trời , lấp lánh , hát ca :

      " Twinkle twinkle little star
      How I wonder what you are ... "

      Bỗng có một hôm , mẹ gọi con về
      Như thể nếu không , chẳng hề có dịp
      nhìn lại cha gìa , lần cuối ra đi
      Về với trăng sao vĩnh biệt thu ngàn

      " Twinkle twinkle little star
      How I wonder what you are ... "

      Đứa cháu nhỏ còn bế ở trong tay
      Đã cỡ tuổi con ngày vừa tập hát
      Cũng ít nói như mẹ nó thuở nào
      Nhưng cha nghe được vì sao đang khóc

      " Twinkle twinkle little star
      How I wonder what you are ... "

      Sao đã mọc đầy trời đêm lạnh gía
      Sáng long lanh vây phủ khắp quanh cha
      Cha nghe như vẳng tiếng hát xa xa
      Con ru bé ngủ bằng bài ca ấy :

      " Twinkle twinkle little star... "


      VươngTrần TháiĐào

      GÁNH BUỒN VƯƠNG MANG
      Bài được đăng bởi vuongtran


      Đôi lúc chợt thấy buồn
      Vì một cơn gío chướng
      Quậy tung vùng tâm tưởng
      Bụi đời phủ mặt gương

      Dẫu biết là vô thường
      Dương gian còn vẫn vướng
      Chưa thoát nổi con đường
      Trải đầy những đau thương

      Như những hòn sỏi nhọn
      Trầy trụa lớp da non
      Gót chân trần nhỏ mọn
      Cạo tình tôi hao mòn

      Máu rướm đỏ như son
      Nghĩa tình đi gắng trọn
      Tay chỉ trăng một ngón
      Mười lăm sao chưa tròn

      Bóng núi nổi trên sông
      Sông ôm núi trong lòng
      Xuôi dòng trôi mệt nhọc
      Chở gánh buồn mênh mông


      VươngTrần TháiĐào
      12/07/02
      Ngày Mai , Hôm Nay , Niết Bàn
      Bài được đăng bởi vuongtran


      Sẽ có một ngày nào
      Người ta chỉ còn thấy
      Những khẩu súng nằm trong viện bảo tàng
      Và danh từ chiến tranh
      Chỉ có trong tự điển
      Để các sử gia thỉnh thoảng lục tìm

      Những đứa học trò nhỏ
      Hỏi thày giáo tại sao
      Ngày xưa loài người màu da kỳ thị ?
      Và tiếng nổ pháo bông
      Tối qua ở trên trời
      Có giống tiếng mìn bom của ngày trước ?

      Trại giam không lính gác
      Những người tù tự giác
      Hiểu lỗi lầm mình , tự động vào , ra
      Các thiền sư bỏ núi
      Thõng tay vào phố chợ
      Chỗ dương gian cùng một nghĩa niết bàn

      Em thắc mắc hỏi anh
      Bao giờ ngày ấy đến
      Hay chỉ là những không tưởng , viễn vông
      Của con người uẩn ức
      Trong anh mộng vô thường ?
      Nhìn thật sâu trong mắt em , anh bảo :
      Chẳng hiểu đến bao giờ
      Nhưng chỉ mới đêm nay
      Ngay lúc thấy mắt em cười tươi tắn
      Anh cảm nhận niết bàn
      Vừa bắt đầu hiện diện
      Lẩn quẩn ngay cùng chỗ với nhân gian


      VươngTrần TháiĐào

       
      Bàn Tay Này
      Bài được đăng bởi vuongtran


      Anh muốn nắm mãi đôi bàn tay
      Xưa ấm nồng mà giờ rất lạnh
      Một đời người qua đi qúa ngắn
      Xuôi tay rồi em bỏ lại anh

      Bàn tay này xưa anh xin nắm
      E thẹn rồi chối quẩn chối quanh
      Rằng sợ mẹ nên em chẳng dám
      Để anh cầm , mẹ thấy mẹ la

      Cũng tay này đeo anh chiếc nhẫn
      Trong giáo đường ước hẹn trăm năm
      Chớp mắt thôi nào có xa xăm
      Ta bên nhau được mấy trăng rằm

      Nhớ mãi đôi tay này xách nặng
      Gánh nuôi chồng trời rét lạnh căm
      Tù cải tạo từ Nam chí Bắc
      Chia sẻ cùng anh những nhục nhằn

      Rất xanh xao còm cõi chai mòn
      Bàn tay này nuôi dưỡng đàn con
      Cha gian khổ ngục tù cải tạo
      Mẹ một lòng chung thủy sắt son

      Cũng bàn tay lo chồng vượt biển
      Bịn rịn ôm anh ngày đưa tiễn
      Dù biết sẽ cách xa biền biệt
      Chắp tay cầu anh được bình yên

      Chữ yêu thương qua bàn tay nhỏ
      Những lá thư chở đầy nhung nhớ
      Cô đơn em mong ước đợi chờ
      Ngày gặp lại tình ta muôn thuở

      Nhưng hôm nay mình đà gặp gỡ
      Mà tay em sao cứ ơ hờ
      Không nắm lại làm anh bỡ ngỡ
      Em ghét anh rồi, em em ơi !!!


      VươngTrần TháiĐào

      *



      Bên Kia Đường


      Mỗi ngày tôi đi qua một con đường
      Như thấy mình đang ở giữa âm dương
      Phía trái bên trong suốt một bức tường
      Ngủ giấc vô thường bia mộ lặng yên

      Bên phải phố đông dòng đời chảy xiết
      Người ta bán buôn cạnh tranh quyết liệt
      Tất bật bon chen tới khi cạn kiệt
      Ngẩng mặt trông lên xong rồi một kiếp

      Bước qua đường này quang gánh được chi
      Sở hữu thị phi ồn ào phố thị
      Hai thước chiều dài là nơi yên nghỉ
      Của cải trần gian một bia mộ chí

      Có dẫu cho em đang tuổi xuân thì
      Người nói yêu em những lời hoa mỹ
      Giữ được bao lâu hương sắc kiêu kỳ
      Đến lúc thu sang hoa tàn phai nhụy

      Tất cả những người nằm xuống đã đi
      Những người đang đi đến giờ sẽ nghỉ
      Kết thúc như nhau một nơi một chỗ
      Bên đó bên đây chẳng có xa gì !

      Người chết phải là một người đã sống
      Nhưng có bao giờ đã sống thật không
      Hay la` đang sống mà như đã chết
      Bởi những sầu đau khổ nát tâm hồn

      Rồi một mai em sẽ bước qua đường
      Để lại sau lưng buồn vui phố chợ
      Và nếu không có gì còn nặng nợ
      Thì ghé giữa đường anh gửi bài thơ

      Biết đâu có ngày rồi ta gặp gỡ
      Có thể bên ni có thể bên nớ
      Lỡ ăn cháo lú thì anh chỉ sợ
      Không có bài thơ , em chẳng giữ lời !


      VươngTrần TháiĐào

      *


      Ngày Chủ Nhật Trung Thu


      Buổi sáng ,
      Tôi hỏi em đi đâu ?
      Em nói đi nhà thờ
      Xem lễ ngày chủ nhật

      Buổi chiều,
      Tôi hỏi mẹ đi đâu ?
      Mẹ bảo đi lễ chùa
      Tĩnh Tâm rằm tháng tám

      Buổi Tối,
      Tôi hỏi tôi đi đâu ?
      Trở về căn phòng nhỏ
      Tách cà phê một mình
      Vài ba bản nhạc tình
      Tâm tĩnh lặng tự sinh.


      VươngTrần

      *


      Phòng Hồi Sinh


      Tôi thật cần một người
      Ở cạnh đây đêm nay
      Cho lòng tôi cảm thấy
      Yên tâm giấc ngủ này

      Buổi sáng mai thức dậy
      Nhìn ngón chân động đậy
      Hiểu ra mình vẫn sống
      Biết rằng còn trần thân

      Nghĩa là vẫn nợ nần
      Nghĩa là còn khổ tâm
      Nghĩa là vẫn lận đận
      Nghĩa là còn trầm luân

      Nhưng cạnh tôi rất thân
      Đôi mắt em thật gần
      Suốt đêm rồi không ngủ
      Mệt mỏi chút quầng thâm

      Đã đi rồi tử thần
      Bởi có em ân cần
      Tôi thấy mình hạnh phúc
      Chưa từ bỏ dương trần


      VươngTrần

      *



      ĐỜI


      Đời trong khoảng trống cô liêu
      Chui ra chợt hiểu , đòi chui trở vào
      Đời buông tiếng khóc nghẹn ngào
      Thì ra là để đời chào trần gian
      Nắm tay chặt nỗi bàng hoàng
      Tại sao ta lại đi hoang chốn này
      Mắt nhắm dấu nỗi đắng cay
      Một giây lầm lỡ trăm năm khổ tình
      Nghĩ kỹ cũng chỉ tại mình
      Ham vui đành chịu , tạo hình làm chi !


      VươngTrần TháiĐào

       
      Xin Một Ngày Tưởng Niệm
      Bài được đăng bởi vuongtran



      Cả ngàn lá cờ rũ sáng hôm nay
      Trên khoảng đất xưa toà nhà World Trade
      Những giọt nước mắt ngậm ngùi thương tiếc
      Nhỏ xuống cho người tử nạn nơi này

      Lửa đã bốc lên , thế giới bàng hoàng
      Tòa nhà đổ , mọi tâm can rúng loạn
      Chớp mắt rụng rời , chết chẳng hiểu sao
      Tử thần bay theo qủi dữ lao vào

      Chỉ một vài cuồng nhân liều tự sát
      Đã mang theo tính mạng vạn lương dân
      Nhưng cũng có những anh hùng liều mạng
      Cứu nạn nhân quên bỏ tấm thân mình

      Người ta tưởng đã có thể quên đi
      Những đớn đau của hai lần đại chiến
      Những kinh hoàng ở Hiroshima
      Nạn diệt chủng của xứ Miên chùa tháp ...

      Những người đã nằm xuống ở Việt Nam
      Của Tết Mậu Thân / Mùa Hè Đỏ Lửa
      Của xót xa giết hại chính anh em
      Đói Khổ , Tang Thương , Lầm Than , Chế Độ !

      Xin hãy mở rộng tâm hồn anh ra
      Xin hãy ôm chặt vòng tay em vào
      Xin cho một ngày cúi đầu tưởng niệm
      Xin cho ngàn sau chẳng có thương đau



      VươngTrần TháiĐào

      Luân Hồi
      Bài được đăng bởi vuongtran


      Linh Hồn
      ẩn ngụ trong Thân
      Rồi Thân khô mục
      Hồn phân ,
      Tâm rời

      Lang thang
      chẳng có ai mời
      Hư không lạc lối
      tìm Đời trú chân

      Ngày xưa
      trồng Qủa có Nhân
      Bây giờ Nhân đấy ,
      Qủa đây tương phùng

      Đời Nhân Qủa
      nối chập chùng
      Vòng tròn trở lại
      không cùng chu vi

      Đi tìm lại mối tình si
      Sao cho ra được
      nửa tim của mình

      Nàng xưa gieo
      hạt phụ tình
      Nay tôi hái trái sầu
      mình tôi thôi !


      VươngTrần TháiĐào
       
      Khoảng Trống


      Linh hồn tôi tràn cơn lốc
      Quá rã rời , trốn bỏ tôi
      Đời thoáng qua trong phút chốc
      Ngoảnh mặt lại , vẫn đơn côi

      Chẳng lẽ khi không buông thả . Rơi
      Xòe tay bưng mặt bỏ cuộc . Chơi
      Thiên đàng mơ ước khi nào . Tới
      Địa ngục lại luôn mở cửa . Mời

      Đành tôi ngơ ngẩn bên trời . Hoang vắng
      Chỗ trống không tạm ẩn trú . Qua ngày
      Gặp hồn em còn lãng đãng . Nơi đây
      Nên khoảng trống thành ngẫu nhiên . Ngộ hạnh


      VươngTrần TháiĐào

      Ta
      Bài được đăng bởi vuongtran


      Cứ lo tự mãn cái ta là
      Chẳng sao thấy được cái là ta
      Vô minh thực chính ta là cái
      Thiện ác trong ta cả chính tà

      Ngồi ngẫm nghĩ hoài mãi chẳng ra
      Từ đâu lại đến cõi ta bà
      Tại sao ta lại là ta mãi
      Khi vật đổi dời mỗi sát na

      Chớp mắt phù du thoáng đã qua
      Trăm năm ai cảm được trăng già
      Chỉ lúc soi gương chừ thấy lạ
      Là bóng trăng tà hay bóng ta ?!


      VươngTrần TháiĐào

       
      Trong Vòng , Tôi Thôi Nôi
      Bài được đăng bởi vuongtran


      Tôi đi đã được nửa đường
      Vòng quay trở lại , hỏi người trong gương
      Sáng nay trời có mù sương
      Sao trưa tan mất chẳng vương chẳng còn
      Thế nhưng trái đất lại tròn
      Có đi đi mãi cũng vòng quanh thôi
      Em vừa nằm ở trong nôi
      Khi tôi ngó lại đã môi má hồng
      Lúc em con bế , con bồng
      Hẳn tôi quay đã chục vòng quanh tôi
      Mong em đừng qúa rã rời
      Để ru tôi ngủ tuổi đời thôi nôi


      VươngTrần TháiĐào
      11/11/02


      *


      Biên Giới
      (liên bài HaiKu cho hồn người Chinh Phụ)


      Đồng Đăng , phố Kỳ Lừa
      Có nàng Tô Thị đứng trong mưa
      Đợi chồng tự nghìn xưa

      Phương Bắc chàng chinh chiến
      Đứng ôm con ngóng trông biền biệt
      Bao năm nàng trung kiên

      Nam Quan Ải cuối đường
      Mờ dõi bóng chẳng thấy người thương
      Hồn chinh phụ vấn vương

      Trời đục trắng mờ sương
      Họ vội dời cột mốc bên đường
      Cả nước chẳng tỏ tường !

      Hồn Tô Thị ngậm ngùi
      Chàng chẳng về hôm nay phố cũ
      Con quốc buồn ủ rũ


      VươngTrần


      *


      Trầu Cau


      Lật lá trầu xanh lộ núm cau
      Vôi nồng qúa độ đỏ hau hau
      Tưởng như ngày đó còn đôi sáu
      E ấp thẹn thùng má đỏ au

      Chẳng hở ra ngoài trắng phau phau
      Dấu kín trong mình để cho nhau
      Bao nhiêu cặp mắt nhìn hau háu
      Thiếp vẫn một lòng giữ trước sau


      Vương Trần


      *


      Trăng Tình


      Từ khi trăng bỏ phố về
      Chiều hôm đã tỏ bóng kề mái tranh
      Trăng thề từ bỏ lầu xanh
      Bỏ son . Bỏ phấn . Bỏ canh bạc tình
      Trăng về thôn sáng lung linh
      Rải vàng trên lối sân đình bờ ao
      Chán đời biển rộng non cao
      Trăng sa xuống đất lẻn vào nhà anh
      Chẳng màng giường gỗ chiếu manh
      Một căn nhà dột long lanh đốm vàng
      Thơ anh dán ở khắp đa`ng
      Luyến lưu trăng ở cùng chàng thâu đe^m


      VươngTrần TháiĐào


      *


      Tình Yêu


      Một hôm có hai người đàn bà
      Gõ cửa nhà xin vào giảng đạo
      Trước khi họ bắt đầu thuyết giáo
      Tôi xin phép được nói đôi điều

      Và tôi đinh nghĩa về tình yêu !

      Hình như tôi đã nói rất nhiều
      Lải nhãi mãi cũng có bấy nhiêu
      Bất kể đến người đang đối diện
      Cốt mong trút cạn nỗi ưu phiền

      Và không chịu nổi , họ ra đi

      Tôi thấy mình thật là ngu si
      Tỏ nỗi lòng ra có ích chi
      Đâu phải ai cũng là tri kỷ
      Họ lưu sách lại, tôi xem kỹ

      Nào thấy nói Tình Yêu là gì ?!


      VươngTrần TháiĐào


      *


      Ru Em Thời Gian


      Ru em yên giấc mộng thường
      Xóa đi son phấn tình trường đa mang
      Xả buông hỉ nộ bên đa`ng
      Ôm vầng trăng ẩn muộn màng đe^m thu

      Ru em gối mộng Trang Chu
      Thoảng như cánh bướm phiêu du chập chờn
      Chăn bông áo vải cũ sờn
      Gío mơn man lạnh buốt hồn thương đau

      Ru em biển vắng tìm nhau
      Tàn con sóng trước ,sóng sau bạc đầu
      Hôn em môi đã nhạt màu
      Thời gian lặng lẽ dưới cầu bỏ đi


      VươngTrần TháiĐào

       
      ĐIỂM DANH
      Bài được đăng bởi vuongtran


      Người đàn ông mù ngồi một mình
      nhìn vào ký ức
      chỉ thấy một con đường màu xám
      dẫn dắt trở về
      tòa nhà rất buồn thuở ấu thơ
      nơi những đứa trẻ
      xếp hàng điểm danh lúc ăn cơm
      và cùng đi ngủ
      khi những ngọn đèn phòng vụt tắt

      Người đàn ông mù ngồi một mình
      nghe trong dư âm
      tiếng còi tu huýt sáng rít lên
      vội vã trở về
      trong những barrack dài còn ngái ngủ
      những người lính trẻ
      nhỏm dậy xếp hàng sớm điểm danh
      súng ống sẵn sàng
      lao vào trong quê hương lửa đạn

      Người đàn ông mù ngồi một mình
      ngửi được thinh không
      mùi thuốc súng khét nồng tử khí
      lạng quạng trở về
      bãi chiến trường rải rác đó đây
      đầy những xác người
      ngổn ngang chờ điểm danh chôn cất
      những người quả phụ
      quấn khăn tang đợi lãnh xác chồng

      Người đàn ông mù ngồi một mình
      miệng môi mặn chát
      dư vị muối hột trộn khoai mì
      lảo đảo trở về
      nơi giam giữ lao công cải tạo
      của những người tù
      đứng điểm danh đợi giờ lao động
      ăn chẳng đủ no
      cơn đói đẩy lùi lòng đối kháng

      Người đàn ông mù ngồi một mình
      trong tai tiếng nổ
      một trái mìn xót tự chiến tranh
      bắn dội trở về
      cả một bầu trời xầm đen tối
      người bệnh nhân mù
      cố đếm những đóm sáng trong mắt
      như điểm danh lại
      từng chặng cuộc đời mình xót xa


      VươngTrần TháiĐào



       

      Ta nắm tay nhau, hai chiếc mặt nạ
      Cũng chỉ là một nửa cuộc đời
      Không tiếng khóc, không nụ cười
      Tay lần giở những lớp đời, mãi lạ!


       
      #3
        Online Bookmarks Sharing: Share/Bookmark

        Chuyển nhanh đến:

        Thống kê hiện tại

        Hiện đang có 0 thành viên và 1 bạn đọc.

        Chú Giải và Quyền Lợi

        • Bài Mới Đăng
        • Không Có Bài Mới
        • Bài Nổi Bật (có bài mới)
        • Bài Nổi Bật (không bài mới)
        • Khóa (có bài mới)
        • Khóa (không có bài mới)
        • Xem bài
        • Đăng bài mới
        • Trả lời bài
        • Đăng bình chọn
        • Bình Chọn
        • Đánh giá các bài
        • Có thể tự xóa bài
        • Có thể tự xóa chủ đề
        • Đánh giá bài viết

        2000-2022 ASPPlayground.NET Forum Version 3.9