một cỏi mênh mang
cô đơn tình đời Hỏi gió hỏi mây hỏi cuộc đời khách trần mấy độ cuộc mua vui, hỏi người chiều xưa chiều xưa đó, cất bước chân đi có ngậm ngùi? Gió có thổi nhưng không hề nói, mây có bay chẳng tiếc điều chi, đời đâu thể làm vui tất cả, có người vui lắm kẻ cô đơn, Ta hỏi người, người xưa đâu có tháng năm dài vui tấm chăn thôi, chén rượu nhấp bờ môi thấy mặn, ngẩm cuộc đời ta thấy đơn côi./.
<bài viết được chỉnh sửa lúc 29.04.2009 19:18:58 bởi afeng >
hãy yêu đi em Hãy nói lên đi em
cho lòng vơi trống vắng
cho đường dài thăm thẳm
in mỗi dấu chân em.
Hãy cười vui đi em,
để chiều xưa mây trắng
giăng phủ khắp bầu trời
chỉ đùa với dáng em.
và hãy yêu đi em
để đời thêm tươi thắm
và cho lòng thêm ấm
đẹp duyên mối tình nồng.
<bài viết được chỉnh sửa lúc 04.05.2009 17:17:16 bởi afeng >
lệ đêm Sáng thức dậy lòng sao trống vắng, chiếc gối kê đã ướt đẫm rồi, mồ hôi ta hay là nước mắt! đôi mắt tròn có phải lệ đêm. Chợt giật mình lòng thấy lo âu, em đã đi rồi đi thật sao, đến bên người ấy miền đất ấy, cả giấc mơ này vẫn đắng cay. Đôi mắt đỏ hoe lòng cứ ngỡ, một giấc mơ dài, giấc mơ thôi đường đời ai biết nhiều khúc khuỷu, ta đã thức rồi lệ vẫn rơi.
đêm đông Đêm đông rì rào cơn gió lạnh, ánh trăng nhạt mờ ở chốn nao, gác chèo bên bến hồn chếnh choáng, ly rượu nóng môi vẫn lạnh lòng. Đêm đông lạnh vắng khách sang sông, tiếng ếch kêu sao nghe não lòng, ta một mình chuyến đò không khách, chơi vơi giữa dòng biết bến nao.
CÓ PHẢI
CÓ PHẢI EM LÀ GIÓ?
ANH LÀ CÁT TRẮNG ĐỒI,
GIÓ CỨ THẾ CUỐN TRÔI,
ĐỒI CÁT TRẮNG GIỮA ĐỜI.
CÓ PHẢI EM LÀ NẮNG,
ANH LÀ CÂY TRÊN ĐỒI,
NẮNG KIA NHƯ ĐỐT CHÁY,
CẢ RỪNG CÂY XANH TƯƠI.
CÓ PHẢI EM LÀ MƯA,
ANH LÀ VÙNG ĐẤT TRỐNG,
MƯA KIA SAO MƯA MÃI,
ĐẤT CỨ THẾ LẠNH HOÀI.
Mến chào afeng , cảm ơn bạn đã ghé mái chòi thơ của bn nè, sang thăm bạn mí thấy cách trình bày chữ của bạn giống 1 người bạn xưa của bn wá hihi, và cũng chính vì vậy mà tên BĂNG NGUYỆT cũng được viết = chữ hoa lun nè ....chúc bạn vui và mong còn dc đọc tiếp nhiều thơ của bạn nhé.
Trích đoạn: afeng
KÝ ỨC
TA NGỒI TA NHỚ NĂM XƯA,
CHIỀU XƯA HAI ĐỨA TRÊN BỜ HƯƠNG GIANG,
MỘT CHÚT BUỒN CHÚT NHỚ NHUNG,
ĐÊM TRĂNG TRÊN BẾN HẸN HÒ TA TRAO,
MỘT ÁNH MẮT MỘT LỜI CHÀO,
NỤ HÔN VỪA CHỚM NGỌT NGÀO ĐÊM TRĂNG,
RA VỀ THỔN THỨC BƯỚC CHÂN,
NGOẢNH ĐẦU NHÌN LẠI ÁNH TRĂNG ĐÃ TÀN,
MỘT MÌNH TA NHỚ MỘT MÌNH,
DẤU CHÂN NGÀY ẤY VẪN CÒN TRONG TIM./.
CỔ NHÂN HOÀI NHỚ
ĐẶT DẤU CHÂN ANH GIỮA ĐỜI EM
RỒI ĐI BIỀN BIỆT ĐỂ EM TÌM,
CÁCH CHÍN TẦNG MÂY CAO VỜI VỢI,
MÔI KỀ SÁT MÁ MÀ LẶNG IM
LÀ ẢNH LÀ HÌNH BIA MỘ KHẮC
LÀ SƯƠNG LÀ GIÓ ĐÃ TAN MAU
NGÀY XƯA LƯU LUYẾN TÌNH ÔM CHẶT
MUỐN QUÊN MÀ CỨ GỌI TÊN NHAU.
09.07.2010
Thống kê hiện tại
Hiện đang có 0 thành viên và 1 bạn đọc.
Kiểu: