All about myself!

Thay đổi trang: < 12345678910 > | Trang 5 của 10 trang, bài viết từ 121 đến 150 trên tổng số 271 bài trong đề mục
Tác giả Bài
ema87
  • Số bài : 277
  • Điểm thưởng : 0
  • Từ: 03.12.2007
RE: All about myself! - 26.04.2009 10:46:44
Có nên tiếp tục học cao học? Triệu Nhung nói làm mình lại suy nghĩ và đắn đo. Ừ nếu học cao học thì có lẽ tương lai sẽ sáng sủa hơn. Và dù j thì j có học có hơn, có thêm hiểu biết, thêm các mối quan hệ, thêm những vốn sống mà mình thường xuyên thiếu hụt. Nhưng mà vấn đề tiền nong cũng làm mình quan tâm. Chẳng fải bố mẹ hok thể lo cho mình mà là mình hok muốn bố mẹ lo thêm cho mình nữa. Mình muốn đi làm đã, rồi sau sẽ tính tiếp. Nhưng TN cũng có lý, bi h mới ra trg, kiến thức vẫn còn sơ sơ, có thể tiếp tục học đc. Chứ sau này, chẳng may lại lấy chồng vào, rùi công việc bù đầu, chưa kể chẳng may lại có em bé nữa, có lẽ sẽ chẳng học hành đc j đâu. Nghe TN động viên thì mình cũng mún lắm. Xuống HN vừa học vừa làm, nhưng....Ừ lại nhưng. Ngày xưa lúc nào cũng nghĩ chỉ cần mình cố gắng thì bị vứt ở đâu cũng sống đc. Thế mà sao bi h hay nhưng thế. Làm j cũng nghĩ nhìu, lại lo, lại sợ, lại rúm ró vào. Vì mình lớn suy nghĩ chín chắn hơn hay là mình hèn kém đi??? Mình chưa nói điều này với bố mẹ. Không biết ý kiến ntn nữa. Nếu mình quyết tâm thực sự thì chắc bố mẹ cũng sẽ ủng hộ. Nhưng thể nào cũng lại nói đến những khó khăn, vất vả cho mà xem. Vì bố mẹ bít nếu mình xuống HN học và làm, chắc mình sẽ ở lại luôn. Thế nên nhắc tới HN là bố mẹ hok thix rùi. Nhìu lúc mình buồn, muốn rời xa TN, muốn vứt bỏ những kỉ niệm hok vui ở đây, muốn quên, muốn xoá sạch. Nhưng lại nghĩ thương bố mẹ lắm. Mình đi xa sẽ nhớ lắm lắm. Chẳng bít fải làm sao nữa. Cứ jằng co jữa những suy nghĩ mãi hok thôi. Phải làm sao đây??? Ước j mình có thể quyết định thật nhanh đc như TN. Nó jỏi thật, quyết tâm và có ý chí, chẳng như mình chỉ đc cái mồm luyên thuyên, ba hoa, bốc fét, mà hành động thì luôn là con số 0.
Tương lai sao mà mịt mùng. Cứ bảo cố gắng, quyết tâm nhưng rồi lại nản chí. Cứ thế này mình sẽ chẳng thành công đc trong việc j đâu mà. Mình cần fải mạnh mẽ và sống ý chí hơn nữa. Phải làm theo những j mình thực sự muốn và khao khát. Nghĩ ít đi, đôi khi fải hành động theo ý của mình, đừng để người khác chi fối thêm nữa. Ví như đợt này múôn đi Hoà Bình với Thoa, để xem có thể quyết tâm và năn nỉ đc ko nhé. Phải đi nhìu, bít nhìu chứ. Mình sẽ cố. Hix hum nay còn 2b nữa chứ, mệt mỏi wa'.
Luận văn thì chẳng ra j, cô Yến chưa sửa xong. Mặc kệ đi, đến đâu hay đến đó. Mình chẳng lo làm j nữa. Take it easy!
Love is all around!

ema87
  • Số bài : 277
  • Điểm thưởng : 0
  • Từ: 03.12.2007
RE: All about myself! - 26.04.2009 22:49:19
Cây mún lặng mà jó chẳng dừng.
8h25, một ng tên Yume gọi. Tiếng nhạc ầm ĩ, hát hò lộn xộn. Rủ mình ra Victory hát, mình cố tình hok nghe thấy j, mặc kệ. Cúp máy sau khi hét rõ to: E hok nghe thấy j đâu, ầm wa'!
2ph sau. sms: e đi hát với a nhé........Hok, e đag ở Hoà Bình......
Rùi chuỗi tin nhắn bắt đầu. Cho tới lúc này vẫn chưa kết thúc. Đã mí lần chúc ngủ ngon rùi lại tiếp tục. Chít mứt. Nhưng mình bít, chỉ là trò đùa, và mình cũng đang hùa theo trò đùa đó một cách ngu dại.
Love is all around!

ema87
  • Số bài : 277
  • Điểm thưởng : 0
  • Từ: 03.12.2007
RE: All about myself! - 27.04.2009 22:57:54
Những tin nhắn tối qua e hok quên đc, e hok del được, mà e cũng chưa có ý định quên.....
E là con bé ngốc, chính vì ngốc nên mới mún tin rằng a nhớ e, mới tin rằng a sẽ đến với e, mới tin rằng a có thể vứt bỏ mọi thứ...Những lời nói khi say có bao h là thật? Hay khi say a mới dám đối diện với chính mình? Hay khi say con người ta trở nên độc ác? Mệt mỏi làm sao. Muốn quên a thật là khó, khó hơn e tưởng tượng....
Cô đơn, nỗi buồn hok ai hiểu, cũng hok muốn ai hiểu. Chỉ mình âm thầm chịu đựng thôi.
Thôi đi ngủ cho đỡ khổ nào....... Mai lại là 1 ngày mới. Thêm 1 ngày tuổi, thêm sự dại khờ, thêm sự ngu ngốc và thêm yêu một người chẳng nên yêu.....
Love is all around!

ema87
  • Số bài : 277
  • Điểm thưởng : 0
  • Từ: 03.12.2007
RE: All about myself! - 29.04.2009 15:29:30
Cuộc sống đã trôi nhẹ nhàng trở lại, ý mình là buồn tẻ trở lại. Không đc đi HB, rốt cuộc thì bm luôn có lý do để fản đối, rốt cuộc thì những quyết tâm của mình cũng hok bao h đc chấp nhận, rốt cuộc thì mình vẫn mãi là con bé con cấp 1 trong hình hài của một kẻ to xác 22. Với bm thì mình đâu có lớn, fải đc jật dây, fải đc che chở, bao bọc, rồi hok cần hiểu, hok cần nghe nó nói, hok cần fải jải thix. Có thế thôi. Mình cảm thấy cô đơn và cần share. Nhưng hok fải với bm.
Lại mấy ngày trôi qua sau sự kiện ấy. Với a, thì e vẫn thế, cũng là một con bé để trêu đùa, để jải khuây, để thik nói j thì nói sau đó quên sạch sành sanh. Độc ác đến thế là cùng. E chẳng thể đặt niềm tin nơi a hay bất cứ ai nữa rồi. Chẳng có ai trên cuộc đời này trân trọng e. Với tất cả mọi người e là một con rối đúng hok? Vì sao thế, e buồn quá, chẳng thể buồn hơn đc nữa rồi. Sáng nay, e ngồi rặn mãi trên sân thượng mới ra đc mấy giọt nước mắt. Chẳng hỉu sao bi h khó khóc thế. Giá kể mà khóc như mưa tuôn đc ý, thì có lẽ sẽ bớt nặng nề và đau khổ hơn. Đằng này, tất cả những nỗi buồn cứ tích tụ và hok chịu jải toả. E tự thấy mình đáng thương, tội nghiệp lắm........Và rồi e quyết định sẽ tiêu hết sạch số tiền trong ví của mình, tiêu xong có lẽ e sẽ đau khổ đến đỉnh điểm và có thể khóc như trút đc. Thế mà rồi e mới chỉ tiêu đc hết 160k trong sáng nay vào mấy thứ bôi mặt, bôi da vớ vẩn. Rồi yên tâm, mai e sẽ tàn fá tiếp, e sẽ chẳng dành dụm làm j nữa. Phương châm mới của e: SỐNG LÀ KHÔNG DÀNH DỤM.
Love is all around!

ema87
  • Số bài : 277
  • Điểm thưởng : 0
  • Từ: 03.12.2007
RE: All about myself! - 01.05.2009 21:05:28
Hù, mệt wa'. Cả ngày ăn toàn xịt chó là xịt chó. Phát sợ ra, nhưng mừ kể ra cũng vẫn ngon. May mà mình hok iu chó, và hok bao h có ý định iu chó. Mình thấy việc mình ghét cái loại động vật 4 chân lông lá hôi hám bẩn thỉu và độc ác này chẳng có j là lạ cả. Thế mà nhìu ng cứ nhìn mình như thể ng ngoài hành tinh vì ghét cái loại động vật theo họ là dễ xương đáng iu này. Ừ mình ghét thì nói là ghét và tỏ thái độ. Còn hơn những người iu nó mừ vào mâm vẫn oánh chén ầm ầm.
Hix, mình thik tụ tập, vui lắm, nhưng ghét bị những thể loại câu hỏi như: Bạn trai đâu? Sao hok đến? Rùi thì: Chưa có bạn trai á, có đc rùi đấy. Tiêu chuẩn cao wa', kiếm cả thành phố cũng hok có đâu. Tại ngày xưa, vì bị hỏi nhìu wa' nên mình tức mình kêu tiêu chuẩn của mình là mét 8, thế là ai cũng đem đề tài đó ra để đàm tếu. Cay hok chịu đc. Có cái wai' j đâu mừ thik nói thế nhỉ? Mình có bao h thèm wan tâm tới chuyện mọi ng đâu, mừ sao cứ thik chọc ngoáy vào chiện của mình. Mình ghét lắm ý. Huhu, hay là iu bừa ai đấy cho mọi ng đỡ nói đau cả tai nhểy? Hok mún nghĩ nữa. Bi h chỉ nghĩ tới công việc thui...
Cô Y lại đưa ra 1 gợi ý, ở lại làm gv. Hix, bi h khi mình hơi xuôi xuôi thì cũng wa' muộn rùi, chẳng còn cửa cho mình đâu. Thui mình cứ cố thi học cao học đã, rùi tính típ. Mình còn máu học thêm bằng tiếng Nhật nữa cơ. Nếu đỗ cao học, mình sẽ xuống HN vừa làm vừa học và có thể hóng hớt thêm mấy lớp nữa. Mình bi h mún học nhìu lắm ý. Hok bít có trụ đc nổi hok nhưng mà vẫn máu. Muốn thật bận rộn, bận tới điên cuồng lên để hok suy nghĩ lung tung, hok fải iu đương ai cả, hok gặp ai để hok bị hỏi han. Mới 22 tuổi mà mọi người cứ làm như mình sắp ế thật, và làm mình có cảm jác hoang mang. Kệ mọi người đê. Mình sẽ chỉ sống theo ý thik thôi...Mẹ hum nay cũng kêu: Học vừa thôi hok các a sợ. Hok ngờ cũng có lúc mình bị nói như vậy, tưởng những lời này chỉ là của các  bà mẹ trong những bộ film truyền hình củ chuối, thế mừ...Buồn về mẹ lắm.
Love is all around!

ema87
  • Số bài : 277
  • Điểm thưởng : 0
  • Từ: 03.12.2007
RE: All about myself! - 03.05.2009 09:07:50
Tức ko chịu nổi. Chưa bao h mình thấy căm ghét HT như hwa. Tự dưng rủ mình đi chơi với bọn bạn của aT. Thực sự mình ghét lắm, chỉ mún ở nhà ol và đọc sách thui, thế mà nó cứ rủ rê, năn nỉ, kêu đi cùng cho nó đỡ ngại. Lại còn kêu có 1 a chưa có ng iu, như thể để gán ghép cho mình. Tớm hok chịu nổi, trông cái a ý hok thể nào mê đc, mình hok mún nghĩ lại nữa. Điều mình cay cú nhứt là cả lũ điên rồ kéo nhau đi lên Định Hoá, đường vừa bẩn vừa xóc vừa xa, lên ăn đc 2 miếng xịt gà lại về. Điên hok thể điên hơn. Báo hại mình về đau lưng kinh tởm, hok bít bao h mới khỏi đây. Mình hwa cay cú tắt điện thoại ngủ tù7h. À còn cay hơn khi lúc về nó vs aT như bị điên ý, đi rõ nhanh bỏ mặc mình với wai' vật. Lúc sau còn kêu để mình tự về. Thề có chúa, mình hok bao h mún gặp lại bọn họ nữa. Ngay lúc này đây mình vẫn thực sự căm tức.........huhuhu. Mình ghét họ lắm ý. Đau lưng ơi là đau lưng. Lúc đi xa như thế mình cứ nghĩ mình sẽ chít cơ đấy. hix. Về chỉ dám nói dối là đi Huống thui. Tự dưng đang yên đang lành, gặp fải 1 lũ hok ra j, đi rõ xa mất hẳn 1 ngày học hành, rùi bị đau đớn trong người, bực mình trong người, lại còn fải nói dối bố mẹ. Hok j có thể diễn tả sự bực dọc của mình....
Những lúc ntn chỉ nghĩ tới aK thôi, a ở đâu những khi e đang khổ sở như thế. Vì a mà e bi h dễ dãi với những lời mời mọc để rùi khổ ntnày đây. E ghét bản thân mình lắm a K ạ.E nhớ a, da diết,..........
Love is all around!

ema87
  • Số bài : 277
  • Điểm thưởng : 0
  • Từ: 03.12.2007
RE: All about myself! - 04.05.2009 09:04:13
Làm giảng viên đại học??? Chẳng bao h nghĩ tới, chẳng bao h mún làm, vậy mà ngay lúc này đây lại cảm thấy bị ám ảnh về nó. Hình như nó hợp với mình hay mình đang tự huyễn hoặc bản thân. Thực sự nhé, cho tới thời điểm này mình hok bít là mình thik làm gì và cái j thì hợp với mình nữa. Mình bỗng thấy lạc lối và mất fương hướng lắm. Nếu làm gv, tiền sẽ hok có nhìu, sẽ fải nghiên kíu và học cả đời. Nhưng bù lại sẽ có nhìu thời gian cho gia đình, sẽ đc đứng trên bục jảng để nói chuyện với học sinh, mình sẽ trở thành 1 gv hay ho, mang lại cho sv những j mà trc đây những gv khác ko thể mang lại. Mình rất kì vọng vào bản thân có thể tạo sự khác biệt trong môi trường giáo dục. Nhưng bản thân mình thì có thể làm j. Mình rất muốn làm đc những điều mà trc đây mình mong muốn một gv có thể làm cho sv. Mình muốn đc sự yêu mến của sv, mình muốn là người dẫn dắt họ tới đc những ước mơ của mình. Liệu mình có thể??? Mình bây h chẳng biết nên làm j nữa. Cái j cũng muốn, rồi thì chẳng tới đâu vào đâu, tất cả đều chỉ là hư vô....Mình thèm đc nói chuyện với a, nhưng a có thể khuyên đc j mình??? A đã hok còn ol nữa, a quên mình rồi, a chỉ nhớ mình khi say, buồn lắm. Mình muốn gặp a wa', nhớ kinh khủng. Gần 1 tháng rồi ko đc trông thấy a, đã rất nhiều lần đi qua ngân hàng, nhìn thấy biển BIC to đùng, chỉ muốn đc thấy dáng a đi qua mà sao khó thế........A đang làm gì????????? Càng cố quên càng nhớ da diết....
Love is all around!

ema87
  • Số bài : 277
  • Điểm thưởng : 0
  • Từ: 03.12.2007
RE: All about myself! - 05.05.2009 16:08:24
Hôm wa đưa mẹ lên nhà thầy Q rùi lại chạy vội. Bi h làm j cũng fải ngoại jao ngoại thớt, mệt mỏi thật, mình hok mún nhưng rồi lại bị cuốn vào. Suy cho cùng, cái j có wan hệ thì cũng hơn. Cuộc sống là vậy, ko theo lúc này thì lúc khác fải theo, cứ là 1 vòng luẩn quẩn, tự mình fản bôị lại những j mình tin tưởng và theo đuổi mất rồi.
Lúc về đi wa BIC, sáng đèn. Ko kiềm chế nổi nt:
- Đi wa BIC vẫn thấy sáng đèn, ko bít có còn ai đang chăm chỉ làm việc ( hành xác) ko nhể?
Rẹt rẹt rẹt, 1 phút sau:
- Ui lâu lắm hok gặp, a đang ở trong đấy đây, vào chơi đê
Rẹt rẹt rẹt
- He, e đi wa đấy cách 5km rùi, nt hỏi thăm ko ngờ a vẫn đang làm việc. Hnọ chờ mãi ở HB ko thấy. Cho e leo cây nha.
Lặn tăm.....
Thế đấy, hay thật đấy, lúc tỉnh táo a thường trốn chạy những việc mình đã nói và làm. Thật may là e đã ko tin, nhưng thật hok may là e vẫn cứ nhớ. Tệ thật.
Sáng TNN hỏi dò: Hôm wa aK có nhắn j hok? Chắc là a lại nói hay kể lể j với ông nè rùi. Ghét thế. Nói chiện 1 lúc, kêu thầy về bù đắp. Bù đắp cái jè khi mà trong lòng e bi h trống rỗng và căm ghét tất cả. E quá ngốc khi dấn thân vào mqh này, tự e đang giết chính mình. Cứ giằng ra rùi lại giật vào, rốt cuộc khi e gần bước ra khỏi cái vòng luẩn quẩn thì bỗng nhiên lại bị anh ngáng chân, e lại ngã vào cái vòng đấy một cách tự nguyện. Đôi khi e thấy mình thật đáng bị coi thường. Hôm nọ 1 ng đàn ông có V nói với e là: Những ng đàn ông có V như bọn a, nhìn thấy những cô gái trẻ trung, đầy sức sống thì cũng thik thật đấy. Nhưng tất cả những lời nói chỉ là bông đùa mà thôi. Chứ trong lòng bọn a ko đâu bằng gia đình, bằng vợ bằng con. Công nhận cs hôn nhân hok màu hồng như khi đang yêu, nhưng sau những cãi vã thường nhật, bọn a lại hiểu nhau hơn, thương nhau hơn, gắn bó với nhau hơn. Và nhứt là khi kết quả của tình yêu là đứa con ra đời, a cảm thấy yêu vợ hơn gấp 3, gấp 4 lần....
Những lời nói đó của a ý làm e thấm thía và hiểu ra rất nhìu. Chỉ có những con bé ngốc và ngu dại mới tin rằng mình là tình iu đích thực của ai đó, tin vào những lời nói kỉu như: Tiếc rằng a gặp e quá muộn, có những điều múôn nhưng hok thể....vv và vv.... Dại khờ wa' đi thôi. Rồi ngày này năm sau, khi đọc lại những dòng này, sẽ thấy tôi ơi sao lại ngây thơ thế?
Kiên tồ sắp lấy vợ, lấy Hương. Vậy là họ đã qđịnh chấm dứt tình yêu chỉ còn là nước mắt và căm hờn bằng 1 đám cưới. H thì suốt ngày kêu ghét K lắm, rùi căm thù, ko mún tha thứ, nhưng rồi lại vẫn típ tục iu K để rồi bi h ra sản phẩm đc 2 tháng. Mình hok thể tin đc, ko thể hỉu đc cái lối sống, lối suy nghĩ của chúng. Rồi 2 bố mẹ trẻ, chúng nó chuẩn bị j để nuôi dạy con cái đây khi bản thân bố mẹ vẫn còn là những người thiếu suy nghĩ như vậy??? Mình thấy thật thương thay cho cái đám cưới này..Rốt cuộc vẫn là câu hỏi: Yêu là j? Sao fải kết hôn? Sao fải sinh con?
Love is all around!

ema87
  • Số bài : 277
  • Điểm thưởng : 0
  • Từ: 03.12.2007
RE: All about myself! - 06.05.2009 10:30:40
Hix, ngồi lì trên máy tính mà chẳng sửa đc thêm tí nào luận văn, chỉ chăm chăm đọc mấy thứ nhảm nhí, trong khi luận văn thì bung bét, công cuộc học hành sao mà bê bết. Bố thì chăm chỉ ngồi đọc và sửa từng dấu chấm, dấu phẩy cho con gái, trong khi con gái thì toàn chơi, thấy có lỗi wa'. Bố mẹ kì vọng và wan tâm tới mình khiến mình thực sự cảm động. Mình sẽ cố gắng để ko phụ tình cảm này. Thực sự thì nếu ko làm giảng viên thì cũng sẽ có những việc khác để làm, ko thể thất nghiệp đc, thế nên bi h mình cũng chẳng lo lắng chuyên công việc nữa, có số hết rùi mà.
Hôm qua nghe bố kể về Tú Anh mà mình thấy sao mình kém cỏi và bất lực thế. Nó hơn mình 1 tuổi, thế mà bi h đã là bà chủ của 2 cửa hàng, một tháng kiếm đc mấy chục triệu. Nhưng nó vẫn chưa thoả mãn. Vẫn muốn làm việc, và kiếm thêm đc nhìu nữa. Nhìn những người năng động như Tú Anh mà thấy mình chán thật đấy. Nó có tuổi trẻ như mình, dòng máu jống nhau, cùng là con gái...thế mà sao nó giỏi thế. Mình bít để đạt đc như bi h nó cũng đã fải trả giá nhìu, nhưng mình ước có cơ hội để đc trả giá như nó quá. Dù sao nó cũng ở trong SG sôi động, có môi trường để khẳng định mình. Nếu mình ở trong đó, liệu mình có bít nắm bắt cơ hội ko hay cũng chỉ to mồm và thở dài khi cơ hội vụt mất. Bản tính mình thì mình bít rõ mà, chẳng dám liều lĩnh làm cái j cả, chỉ bít nói xuông và nói fét. Tú Anh sống thiếu thốn tình cảm của bố từ bé, nó lại rất lỳ lợm và cứng cỏi, nó khác mình nhìu, mình chẳng thể so với nó đc. Thôi cuộc sống mà, mỗi người một số fận, có nhìu tiền, có công việc bận rộn như nó nhưng chắc j đã vui. Thấy cô Tuyết bảo mặt nó bi h dài ngoằng vì lúc nào cũng lo kiếm tiền nhìu hơn nữa. Còn mình, mặt vẫn tròn xoe vì có lo nghĩ j đâu, đêm vẫn ngủ ngon lành dù đang bù đầu luận văn và tình iu ngu ngốc lầm lỗi. Thế đấy, mình vẫn quá vô tư và nhỡ đâu Tú Anh nó cũng thèm khát đc như mình thì sao??? Con người mà, lun thèm muốn những thứ của người khác, lun thấy người khác sướng hơn mình. Ngu ngốc!!!
Love is all around!

ema87
  • Số bài : 277
  • Điểm thưởng : 0
  • Từ: 03.12.2007
RE: All about myself! - 07.05.2009 09:47:55
Dạo này cô đơn thế hok bít. Lúc thì nhìu ruồi bâu, lúc thì ngồi trơ mặt ra mà chẳng có ma nào ở bên cạnh. Hi. Mình đúng là...Nhưng mà cũng chẳng tiếc ai cả, chỉ thấy lòng thanh thản vô cùng khi đã trút đc những gánh nặng. ( có dối lòng ko nhỉ???)
Cô Yến nt kêu hok sửa luận văn cho mình nữa vì máy tính nhà cô hỏng rùi. Mình cũng hok định mang vào nhờ cô sửa nữa.Ngày xưa mình cũng cảm thấy quý cô Y, nhưng bây h thấy rằng cô ý cũng hok như mình tưởng, cũng tầm thường lắm. Con người mà, sao mìh lại đòi hỏi cô ý fải hoàn hảo như suy nghĩ của mình. Kẹ, cứ thế mà nộp thôi. Cái luận văn này đầy rẫy vấn đề lung tung.
Nếu người ta hỏi: E học KTĐT, thế sao lại làm cái luận văn chẳng có tí đầu tư nào thế nè???
E sẽ trả nhời ntn? -> suy nghĩ đê nhá! E sẽ trả nhời là đầu tư thì fải cần vốn, e có quái đồng vốn nào mà các thầy cô đòi e fải đầu tư. Thế nên e nghiên kíu về vốn trc đã, làm thế nào để có vốn thì mới đầu tư chứ.
Lại mưa, mát lắm, trong lòng cũng thấy mát rượi....
Sáng nay lên tầng 3 hóng mát, nhìn xa xa, tưởng tượng ra hình ảnh của ai đó đang vặn vẹo tập TD, nhìn hay lắm. Sáng nay tưởng tượng rất nhìu, thấy khuôn mặt ai đó hiện lên sống động, cái kiểu đi vắt vẻo, rùi đưa tay lên quệt mũi, nụ cười trẻ con nhưng cũng đầy ẩn ý...Khi thix một ai đó, những hành động dù là đơn giản nhất, tầm thường nhất, bình dị nhất cũng trở nên đáng yêu và dễ thương.Chỉ là một giấc mơ. Nhưng thôi, cứ mơ đi, nhưng hok với tới là đc. An phận lắm rồi.
Nhớ ra hôm 26.4 là ngày sn của BIDV, thảo nào....
Không fải tự nhiên a nhớ e đâu....đúng thật! A chẳng nhớ e bao h cả - e tin là như thế.
 
Love is all around!

ema87
  • Số bài : 277
  • Điểm thưởng : 0
  • Từ: 03.12.2007
RE: All about myself! - 08.05.2009 16:33:27
Vậy là xong cái luận văn. Mệt người wa'. Vất vả cả bố cả con. Cái số mình chẳng bao h làm đc cái jè tử tế, lúc nào cũng fải trục văn trặc một tí mới đc. Nhưng thôi, kẹ đi, đời là thế mà.
TNN dạo này hay gọi, rủ rê chơi bời. Lần này mình sẽ đi thật. Đang chán đời, mún sa chân lắm zùi. Một ngày nào đấy aK và TNN vào đây và đọc đc những dòng nài nhỉ, hay lắm đây. Mình cũng đêk ngại. Mình thấy chẳng còn j để mất, mún bộc lộ tất cả những j mình nghĩ, mình mún. Hù, mai nhé, đi chơi thả fanh...
Love is all around!

ema87
  • Số bài : 277
  • Điểm thưởng : 0
  • Từ: 03.12.2007
RE: All about myself! - 10.05.2009 16:27:55
Trải wa những ngày cuối tuần, mưa, ảm đạm đến fát điên. Trời ơi, làm j mà khóc nhìu tới vậy. Mà sao mình chẳng thể khóc đc như thế. Mà rốt cuộc vì sao mình fải khóc cơ chứ, vì buồn, cô đơn, lẻ loi ư??? Liệu đó có fải là những cảm jác thực, hay là mình đang tự tưởng tượng ra, hay là mình bị hoang tưởng, hay là tâm thần mình có vấn đề nghiêm trọng???
Rồi thì khi mình ko thể chịu nổi đc nữa, mình quyết định fi ngay ra hiệu sách cũ mua quyển ĂN CẦU NGUYỆN YÊU. Hum trc nhòm thấy ở hiệu sách zùi, mún mua zưng mà tiếc xiền, vả lại lo là nếu mình đọc nó, mình sẽ hok làm nổi luận văn nữa. Và ngày hôm wa hội tụ đủ lý do để mua: luận văn xong, có 1 ít tiền thừa, buồn chán, xì trít..........thế là nhào đi mua. Mua xong ôm và đọc, và nghiền. Công nhận cảm thấy si mê thật. Nhưng cũng hóc hiểm, hok fải là 1 quyển dễ đọc, dễ trôi. Mà fải đọc từ từ, để nó ngấm dần, chứ nghiến ngấu như mấy quyển tiểu thuyết lãng mạn dễ bị nghẹn lắm. Bây h thik đọc những thể loại sách mà vừa đọc vừa fải ngẫm từng lời từng chữ xem ngoài cái nghĩa đen sì trần tục kia, nghĩa bóng của nó là zư lào, nghĩa bóng của nghĩa bóng nữa. Như aK nói: fần chìm của tảng băng. Chài. Lại nhắc. Mình là Liz, đang trên cuộc hành trình tìm kiếm tất cả, bỏ lại fía sau 1 ng iu tuyệt vời. Ít ra thì a David đấy lun avail với Liz, còn aK thì........
Thui mình sẽ cảm nhận tiếp về nó vào ngày mai. Bi h mệt zùi......Trời đã nín, tâm mình đã tĩnh.......sau khi ĂN một đống bánh choko. Tối nay mình sẽ CẦU NGUYỆN. Nhưng bao h mình mới có thể YÊU?????????????
Love is all around!

ema87
  • Số bài : 277
  • Điểm thưởng : 0
  • Từ: 03.12.2007
RE: All about myself! - 12.05.2009 10:18:36
Mình đang viết tự truyện về bản thân, lãng nhách vô cùng, khác gì việc hàng ngày gõ mí dòng nhật ký lung tung này nhỉ. Ừ cũng chẳng bít nữa, đơn giản chỉ là để thoả cái mong ước được viết, được share nhưng chẳng với ai cả.
Sáng, Yume nt, nhìn lầm mình thành 1 con bé nào đó đi ngoài đường. Hay thật, nhưng giờ thì mọi thứ hết thật rồi. Mình hok còn cảm xúc nữa, khi nhận đc tin nhắn đó, như thể 1 tin nhắn của 1900...của vinaphone quảng cáo rằng từ ngày x/x/xxx đến ngày y/y/yyyy khi nạp thẻ quý khách sẽ đc nhân đôi tài khoản vv và vv. Y chang, cảm jác đó. Mà sao mình lại so sánh khập khiễng thế nhể? Rùi thì Yume thông báo tin TNN sẽ chuyển về BIC làm việc. Cũng hay, môi trường đó phù hợp với người năng động và hay ho như ông ý. Vậy đấy, người ta rời bỏ trường ĐH, rời bỏ việc làm giảng viên ĐH mà theo người ngoài nhìn vào rất danh já để đi làm những cv đc nhìu xiền hơn. Có lẽ nên là như thế. Ngoài tiền ra, có lẽ BIC cũng có môi trường tốt hơn. Ở cái ngôi trg này, toàn những bất công và bất hợp lý, fải theo nếu ko sẽ bị out, bị đào thải. Mình cũng ko bít nữa, ko bít là mình mún j nữa. Nhìn họ, mình thấy sao những ước mơ của mình xa vời wa'. Mình chẳng bít nên làm j nữa. Thật buồn...
Love is all around!

ema87
  • Số bài : 277
  • Điểm thưởng : 0
  • Từ: 03.12.2007
RE: All about myself! - 13.05.2009 16:29:12
Thật lạ, khi mà tình cảm hết rồi, mình đã quên không hỏi lý do tại sao nó lại hết một cách nhanh chóng và bất ngờ tới vậy. Mình đã chẳng còn mún đặt tên cho a là Yume hay Just A Dream j j nữa. Đơn giản sẽ chỉ là aK thế thôi. Nhưng mình cũng chợt nhận ra, vì mình nghĩ tới TNN nhìu nên đã quên a. Không fải mình thix TNN thay chỗ của a, mà đột nhiên trong tâm trí mình cứ hiện lên những câu đối thoại với TNN. Mình cần TNN như là một người bạn tri kỉ để chia sẻ những cảm xúc, những suy nghĩ. Mình cảm thấy đây chính là một người đáng tin cậy để mình có thể nói chuyện, và ông ý cũng chính là người giống mình. Đôi khi mình tìm thấy một điều j đó rất đặc biệt ở TNN, rất đáng để mình khám phá và tò mò. Ông ý ko fải là một người để mình có thể thix như cái cách mình thix a hay Koibito hay Răng Khểnh, nhưng mình lại bị ông ý hấp dẫn. Mình muốn là một người bạn của ông ý, đơn giản thế thôi, như kiểu ông ý là một TL người lớn chứ ko fải trẻ con ngốc xít.
Mình cảm thấy rất nhẹ nhõm, thực sự là thoải mái lắm. Khi mình không ngờ nhất thì nó đã đến. Đấy chưa, cứ cố gắng làm gì khi mà rồi tự nó sẽ đi vào đúng quỹ đạo, rồi sẽ bình ổn.
Đang làm Power Point cho luận văn. Hi vọng hum này sẽ làm tốt.
Love is all around!

ema87
  • Số bài : 277
  • Điểm thưởng : 0
  • Từ: 03.12.2007
RE: All about myself! - 15.05.2009 10:28:10
Chán thật đấy, hay là thix thật đấy? Khi mà bên VIB gọi điện báo 23 sẽ tổ chức thi, và 23 cũng là ngày mình báo cáo khoá luận. Mình chẳng bít nên vui hay bùn nữa. Ko đc thi chỗ VIB này thì mình sẽ ào xuống HN. Mà thi thì chắc quái j sẽ đỗ - tự ti kinh dị. Vì mình có học hành đến nơi đến chốn đâu. Lười như quỷ ý. Mọi người cứ kỳ vọng đi, mình chỉ làm mọi người thất vọng thôi. Sao mình lại kém đến thế ko bít. Tự dưng thấy chẳng có tí sinh lực chiến đấu nào.
Trùi ui, HT vừa send link một bài báo nói hội học kế toán kiểm toán của Học viện NH fải làm lại khoá luận vì ko đúng với chuyên môn. Chít dở rùi, mình cũng thế, học đầu tư mà đi làm về ngân hàng. Mình chít chắc zùi. Làm sao đây???
Love is all around!

ema87
  • Số bài : 277
  • Điểm thưởng : 0
  • Từ: 03.12.2007
RE: All about myself! - 18.05.2009 17:12:03
Những ngày mưa não nề, mưa không thở nổi, mưa trôi đi những nỗi nhớ hay là rót thêm nhớ vào lòng? Ko, chẳng còn cảm jác j nữa rồi. Đã quên thật rồi, chẳng còn j để lưu luyến nữa. Tất cả chỉ tập trung vào chiến đấu tốt nghiệp, xuống HN kiếm 1 công việc ngon lành vất vả suốt ngày để chẳng còn hơi sức suy nghĩ vớ vẩn. Thế là xong. Vừa thảo luận với bạn Ti về kế hoạch tác chiến, có lẽ sẽ có những lúc hục hoặc nhau, nhưng cứ thử xem nào, xem tình bạn thực sự là ntn, hay chỉ là những phút nói mồm.
Hum nay tập nói thật tốt, mai rủ mấy đứa vào luyện tập. Quyết tâm thuyết trình thật hay, ko jống kỉu đọc đọc như mí bạn Marketing.
Love is all around!

ema87
  • Số bài : 277
  • Điểm thưởng : 0
  • Từ: 03.12.2007
RE: All about myself! - 30.05.2009 23:38:14
Mình cảm thấy căm ghét chính mình. Nụ hôn đầu tiên thực sự lại để dành cho 1 ng mình ko yêu. Mình thấy mọi thứ như sụp đổ. Mình coi thường bản thân và TNN. Chỉ vì những lời trêu đùa mà mình đã biến chúng thành sự thật. Mình sẽ ko bao h dám gặp aK nữa......
 
 
Love is all around!

ema87
  • Số bài : 277
  • Điểm thưởng : 0
  • Từ: 03.12.2007
RE: All about myself! - 01.06.2009 22:52:20
Có những thứ mất đi không bao h có thể lấy lại đc, chỉ có nỗi buồn, sự đau khổ, dằn vặt, đôi khi tưởng mất đi những cảm giác đó rồi nhưng chúng lại quay trở lại, hành hạ và đay nghiến tâm hồn con người ta mãi ko thôi. Tự trọng, danh dự và tình yêu trong sáng dành cho 1 người đã mất, sẽ vĩnh viễn ko bao h quay lại. Chỉ những thứ tốt đẹp mất đi, còn những điều tồi tệ thì ở lại mãi.......
Trong mình luôn có 2 con người: 1 đứa con gái truyền thống, ngây thơ và 1 kẻ hư hỏng, bất cần. Mình ko biết lúc nào mình là chính mình nữa, mình ko biết đâu mới đích thực là con người mình?
Những ngộ nhận, những sai lầm, những tiếc nuối cứ nối tiếp nhau chà đạp lên trái tim và khối óc của mình, khiến mình lú lẫn và mất fương hướng. Mình lại đổ lỗi cho những thứ ko thực, đổ lỗi cho sự dại khờ, đổ lỗi cho sự cô đơn, đổ lỗi cho sự bất hạnh......nhưng ko, tất cả là lỗi của mình, mình trở thành 1 đứa con gái quá hư hỏng mất rồi...
Mình nhận ra mình quá ích kỉ để có thể yêu trọn vẹn 1 người suốt đời. Mình ko fù hợp với cuộc sống gia đình, ko fù hợp để làm 1 ng vợ ngoan, 1 ng mẹ đảm. Hay là vì mình còn trẻ nên mình mới nghĩ thế. Liệu 5 năm, 10 năm nữa mình có thay đổi ko?
Mình ko yêu TNN, mình thik cách nói chuyện và tán tỉnh của ông ấy. Chỉ thế thôi. Vậy mà mình đã lăn xả tới bên ông ta, nhận lấy những cái ôm thật chặt và những nụ hôn thật sâu. Sau tất cả, đó là 1 cảm jác trống rỗng, vô vị......Mình đã đánh mất chính mình. Mình thấy hổ thẹn với aK. Sẽ mãi mãi ko bao h mình có đủ can đảm gặp lại a, vì mình luôn mặc cảm với những lỗi lầm mà mình đã cùng người bạn thân của a gây ra. Đứa con gái ngoan hiền trỗi dậy và khinh bỉ cái kẻ hư hỏng còn lại trong con người mình, chúng đánh nhau, xỉ vả nhau, tiêu diệt lẫn nhau......và rồi mình sẽ rơi vào khủng hoảng, ko fải sẽ nữa, mà là ngay lúc này đây, mình vô cùng khủng hoảng. Mình ko bít fải làm sao để thoát khỏi những hình ảnh đó nữa.....Mình sợ......Mình quá điên rồi..

ema87
  • Số bài : 277
  • Điểm thưởng : 0
  • Từ: 03.12.2007
RE: All about myself! - 02.06.2009 15:40:59
Cô đơn bao trùm, nỗi nhớ da diết, nỗi ân hận tràn ngập....chỉ muốn vồ lấy điện thoại, gọi cho a, nghe giọng nói, khóc tức tưởi...dù có bị a coi thường, có bị a rẻ rúng cũng chấp nhận. Bây giờ trong trái tim e chẳng còn gì ngoài tình yêu dành cho a, nó khiến tim e đau lắm...TNN nói a thích e thực sự, nhưng ông ấy ko để cho a tới bên e....Ông ý nói những lời như thể bây h đây e là của ông ấy vậy. Sẽ ko bao h có chuyện đó đâu. E yêu a, mãi mãi là như vậy.

ema87
  • Số bài : 277
  • Điểm thưởng : 0
  • Từ: 03.12.2007
RE: All about myself! - 04.06.2009 17:23:27
Đi khám sk, mệt mỏi kinh khủng, cảm thấy bế tắc, thấy mình như bị bắt chẹt, bị làm cho khốn khổ, và thế là đã khóc. Thật trẻ con làm sao. Về nhà nằm gục xuống giường, khó thở và đau lòng vì sự yếu đuối, kém cỏi.
Và khi ko thể chịu nổi nữa, đã nhấc máy gọi điện cho a, chỉ để nghe jọng nói đã lâu quá rồi ko đc nghe. Em cảm thấy trong lòng nhẹ nhõm lắm. Thấy mọi thứ xung quanh mình bớt đau khổ đi, thấy mình dường như thành một con bé con ngu ngốc trước a. E sẽ luôn  yêu a như thế nhé, nhẹ nhàng và sâu lắng, ko bao h có bất cứ sự hi vọng hay ràng buộc nào đâu.

ema87
  • Số bài : 277
  • Điểm thưởng : 0
  • Từ: 03.12.2007
RE: All about myself! - 06.06.2009 09:37:18
Biết diễn tả cảm xúc bây h ntn đây? Cảm thấy đúng là khó khăn biết bao nhiêu. Bố mẹ qtâm chạy trọt cho mình ở lại trường. Bố mẹ nói hi sinh mấy năm đầu để sau này con có cs ổn định, sung túc. Mình thì chẳng bít đc rằng liệu tất cả những thứ mình đang bị cuốn theo này có khiến cs của mình better hơn ko hay lại là nhữg sai lầm tiếp theo của một chuỗi sai lầm đã đc xâu lại. Mình ko chắc rằng bố mẹ có thể lo cho mình đc đến thế ko? Sao mình lại bất tài vô dụng đến như thế này. Giá như bố mẹ cứ mặc kệ mình đi, cho mình muốn đi đâu làm j cũng đc thì có lẽ mình đã ko khổ sở ntn. Đằng này bố kì vọng quá nhiều vào việc có 1 cô con gái làm gv đại học, bố có vẻ rất mong rất muốn và rất tự hào nếu điều đó xảy ra. Mình tin với khả năng của mình thì việc ở lại trg cũng không khó khăn j, mình cũng ko kém cỏi tới mức sẽ bị đồng nghiệp và học sinh coi thường. Nhưng ở đâu cũng vậy, muốn thuận lợi thì đều fải có tiền chạy. Mình căm ghét cái cách mà mình có thể có đc công việc này. Cuộc sống càng ngày càng lộ rõ sự ti tiện xấu xa của nó. Cuộc sống ko tồi tệ như thế mà chính con người làm cho nó trở nên đen tối.
Rồi có lúc mình lại nghĩ bây h mình chẳng có tư cách j để làm gv cả. Mình trở nên hư hỏng và tồi tệ lắm rồi. Mình đã đánh mất bản thân chỉ vì muốn thể hiện rằng mình sành sỏi, mình từng trải, mình mạnh mẽ. Mình sai quá rồi. Nhưng những sai lầm làm sao có thể làm lại, chỉ cố thôi ko nghĩ tới nó và ko tái phạm nữa mà thôi. Mình là ai chứ? Không nên sống mà nghĩ quá nhiều về quá khứ, mình sẽ cố tha thứ cho bản thân. Chỉ 1 lần này nữa thôi, mình sẽ bao dung với chính mình. Nhất định sẽ ko bao h có thêm 1 sai lầm ngu xuẩn nào nữa đâu. Rồi mình sẽ gặp đc người mình yêu đích thực và người ấy sẽ yêu mình như cách mình mong muốn. Đừng buồn nữa nhé, làm ơn..làm ơn....làm ơn hết buồn đi....
Bỗng dưng nhận ra bạn Broom ở diễn đàn chạy đi đâu mất rồi....Lâu lắm ko thấy tin tức j, ko bít b ý bi h thế nào, cs của b ý chắc tốt đẹp lắm, ko lởm khởm như mình bi h.

hideaway
  • Số bài : 326
  • Điểm thưởng : 0
  • Từ: 10.04.2009
RE: All about myself! - 07.06.2009 14:13:43
hi Emma, speak of the devil nhá.
vừa may tớ cũng lượn qua đây và thấy cái sự cậu ngồi wondering như thế.
thế dạo này cậu "thế lào" rồi? cân nặng, chiều cao, mức huyết áp tâm thu và huyết áp tâm trương? và lại còn số đo ba vòng nữa
cậu ổn cả chứ? mà chắc dạo này Emma hơi "hao gầy" một tẹo, vì sắp phải đối mặt với kì tốt nghiệp nhỉ?
thôi những lúc gay cấn thế này thì mình giở giọng "vườn cổ tích" của vtv3 vậy:
đội xanh.. cổ ồ ồ ố lên. đội đỏ... cổ ồ ồ ố lên.
đội xanh.. cổ ồ ồ ố lên. đội đỏ... cổ ồ ồ ố lên.
đội xanh.. cổ ồ ồ ố lên. đội đỏ... cổ ồ ồ ố lên.
về phần tớ, ối làng nước ôi, chả biết nói thế nào nữa Emma ạ.
+nói về những sự bi kịch thì : thời gian vừa qua tớ hơi yếu và phải đi cấp cứu, tớ bị người ta quấy rối bằng điện thoại, tớ trượt một cái học bổng ở nước ngoài, tớ mất một vài người bạn, tớ thi học kì thảm thiết, tớ mất tiền, tớ suýt chứng kiến vụ án li hôn của ba mẹ tớ, tớ té xe, và tớ phạm cả đống sai lầm to bự trong cả đống câu chuyện khổng lồ.
+nói về những sự phi-bi kịch thì : thời gian vừa qua tớ quen dc nhiều người bạn mới, tở sắp dc cử qua NUS học một học kì, tớ tăng kí lô, tớ gặp lại anh Sơn (khoảng 45 phút), tớ chơi dc vài bản nhạc hay hay, tớ dc người ta dỗ dành, và tớ lập dc một số công trạng nhỏ xíu như con cuốn chiếu .
cuộc sống của tớ à.. cậu tò mò sao Emma? ờm.. để tớ suy nghĩ. nó có vẻ ổn. dạo này bỗng dưng tớ thấy khóc lóc thảm thiết cũng có cái thú của nó Emma à.. tớ thấy ổn, mọi thứ ổn. thỉnh thoảng thì cũng như mọi người, ta bứt tai bứt tóc gào rú loạn xạ cả lên, nhưng thế rồi thôi. chứ thế nào nữa bây giờ Emma nhỉ?

Emma thì có vẻ đang bị quằn quại với "nỗi đau tình ái"... cậu ổn chứ ? nếu chuyến này mà Emma vượt qua được, phần thưởng của Emma sẽ to lắm í. đó sẽ là một cái bản lĩnh, một sự tự chủ cao độ. . đội xanh.. cổ ồ ồ ố lên. đội đỏ... cổ ồ ồ ố lên. trước khi nam nhân vật chính của đời mình xuất hiện để  bảo vệ và bế mình ra khỏi những cái gì xấu xa, mình phải tự chiến đấu trước, Emma nhỉ?
tự mình phải đảm bảo là mình còn sống nguyên vẹn trước khi Mr Right Man xuất hiện. không thì... phí cả đi, lúc ấy Mr Right Man sẽ đau khổ lắm í. thế nên có giáo mác gậy gộc gì thì cầm hết lên đi Emma. đặng còn chiến đấu với những u ám phiền muộn.
chiến đấu một mình cũng hơi cực, nhưng vui mà, phải không?
như thế thì, khi Mr Right Man đến, mình sẽ có nhiều thứ để khoe "chàng" hén Emma hén!








[image]http://diendan.vnthuquan.net/upfiles/67891/8F26D59286404EAA9AED99848A706833.jpg[/image]
Attached Image(s)

ema87
  • Số bài : 277
  • Điểm thưởng : 0
  • Từ: 03.12.2007
RE: All about myself! - 08.06.2009 09:21:16
Mừng quá là mừng, lại đc gặp lại Br rùi. Thề với Br là Ema mừng lắm ý. Tự dưng thấy Br mất tăm mất tích, cùng với thời gian đó thì Ema gặp bao nhiêu là chuyện khủng hoảng, chẳng có Br để kể luyên thuyên tra tấn nữa, bùn kinh khủng. Br làm sao mà fải trốn chạy thật xa thế, sao lại chuyển thành Hide a way??? Cuộc sống của Br xem chừng cũng hỗn độn lộn xộn phết nhỉ, thật là giỏi vì sau những bộn bề ấy tớ thấy Br lại sắp xếp đc ngon lành và dường như cs ấy đang chạy rất bon ý chứ. Vậy là Br sắp đi Sing à, thích thật nhỉ. Ema thấy điều thú vị ở Br là người nói là làm, làm tới nơi tới chốn và luôn thực hiện đc những điều mình mong muốn. Chẳng như Ema - nói một đằng làm một nẻo, suy nghĩ thì rất kinh nhưng tới khi hành động thì trái ngược hoàn toàn, cảm giác bất lực với chính mình lắm Br ạ. Lúc nào trong đầu Ema cũng có một kẻ xấu xa nó sai khiến ý, toàn lầm đường lạc lối thôi. 1 cách nguỵ biện cho những sai lầm ý mà.hehe.
Thời gian này Ema cảm thấy chán lắm ý. Thực sự cảm thấy ghét chính mình, ghét những suy nghĩ lệch lạc, ghét những hành động mù quáng, ghét những việc đã xảy ra, ghét cả những thứ sắp phải đối mặt. Khi trong lòng toàn căm ghét và thù hận thì làm sao mà cs có thể tốt đc hả Br? Br nói phải sống nguyên vẹn trc khi Mr Right xuất hiện nhỉ, hix, nhưng Ema chẳng còn tin trên đời này sẽ có Mr Right của riêng mình nữa rồi. Tiêu cực lắm lắm. Tiêu cực đến nỗi mà bây h trơ như đá, cố gắng lắm mới hơi rơm rớm đc tí nước mắt cá sấu thôi, chẳng thể tuôn như mưa như suối nữa rồi. Người nào còn khóc đc thì tức là người đó còn có thể cải tạo, còn ngữ như Ema thì...vứt vứt hẳn. Thế nên dạo gần đây Ema lại nhớ ngày xưa Br có ý định vào chùa. Hồi đó Ema ngẫm sao Br lại thế nhỉ, dại dột quá đi, phí đời. Nhưng hình như bây h Ema đồng cảm lắm rồi, cũng muốn đi tu cho xong chuyện đi. Thỉnh thoảng Ema cũng trèo lên tầng 3, ngồi thu lu 1 góc tập thiền, nhưng vừa mới cảm giác chạm chân đc tới 1 bãi cỏ xanh mướt thơm phức mùi sương sớm ( sương làm gì có mùi nhỉ) thì đã bị kéo jật lại hiện tại bởi cái con người xấu xa ở bên trong ý, nó cứ hay làm phiền và quấy rối mình bởi những suy nghĩ vẩn vơ về những lỗi lầm, đau khổ tớ đang nếm trải. Tớ muốn rời xa nơi tớ đang sống một thời gian, muốn nếm trải cảm giác không có người thân để dựa dẫm, muốn khổ cực về vật chất nhưng quên đc đi những nỗi đau về tinh thần. Thế mà lại chẳng thể được. Bố mẹ quá kì vọng, quá mong muốn tớ ở lại trường làm giảng viên. Mỗi lần nhìn ánh mắt của bố tớ, tớ lại chẳng thể cất lời. Vậy là cuộc đời tớ cứ thế mà trôi đi thôi, nhạt nhẽo vô vị...
Làm thế nào để sống vui hơn hả Br? Như Br thì mình thấy Br lao vào học hành đến kiệt sức nhỉ. Hay là cũng thử bắt chước xem sao, nhưng mà cứ đâm đầu vào học đc 1 lúc thì mình lại bị một vài hình ảnh ko liên quan xen ngang, thế là cái sự tập trung nó cũng biến đi hết. Advise đi nào Br, t fải làm thế nào đây??? Hay cho t quá giang sang Sing cùng nhể, t sẽ làm oshin ẩm thực cho Br, đảm bảo sau vài tháng Br sẽ tăng cân vù vù, t mát tay trong mấy vụ nè lắm.
Hì oánh nhanh quá, vèo 1 cái đc bao nhiu là chữ. Tại mừng quá ý mà. Gặp lại Br và lại đc share linh tinh rất thik. Đừng lặn mất tăm nữa nhé.
Còn bi h Ema fải đi đám cưới 2 đứa bạn đây nè. Rùi Ema sẽ kể cho Br về đám cưới này, thú vị lắm đấy. Chúa ơi, làm ơn cho con gặp đc a half vào hum nay.hihi. Ước mơ trong tuyệt vọng!!!
Love is all around!

hideaway
  • Số bài : 326
  • Điểm thưởng : 0
  • Từ: 10.04.2009
RE: All about myself! - 08.06.2009 11:09:23
ồ!! đám cưới à ? thế Emma có quánh mặt quánh mũi và mặc đồ đẹp thiệt đẹp không ? có gì share tớ cái hình xem với để tớ update thông tin về Emma với nhá.
nếu Emma có ý định cho tớ một tấm hình, thì cậu gửi đến này: thaosbasket@gmail.com, cho nó private. khéo up lên đây thì hàng hàng lũ lũ các chàng đến chết mê chết mệt mất.
khoan khoan, đợi tớ tí. tớ đi đốt cái nhang muỗi.
ô kê, xong!
hehe.. thế lào? Emma lo lắng vì Emma học đầu tư mà đi làm về ngân hàng ư? việc ấy quả là đáng lo lắng thật (cơ mà  hình như tớ cũng chả hiểu đầu tư với ngân hàng khác nhau chỗ nào? ) nhưng lớp lớp đàn anh và đàn em họ làm trái ngành được thì cớ gì mà mình ko làm dc chứ Emma. cứ xông vào làm đại đi. nếu họ bắt thi, thì thi đại đi. nếu họ bắt phỏng vấn, thì phỏng vấn đại đi.

22 tuổi. ở phổ thông, Emma đã trải qua bao nhiêu là giờ kiểm tra miệng, 15 phút, và một tiết trót lọt rồi cơ mà. Emma lại còn thi 24 kì thi học kì thành công. Emma vượt qua 3 kỳ thi tốt nghiệp  (chưa tính các kỳ thi thử). rồi cậu lại còn thi đậu đại học (và có lẽ cả cao đẳng) nữa chứ!! rồi gì nữa? từ thủa vào đại học đến nay. 4 năm là 8 kỳ thi học kỳ. mà nãy giờ là mình chưa tính các kỳ thi giữa kỳ ấy nhá. nếu tính sẽ là 24 cái giữa kì ở phổng thông và 8 cái giữa kì ở đại học. tổng cộng là bao nhiêu cái thi rồi? cậu qua tuốt tuồn tuột. mà lúc ấy Emma còn vô cùng "trẻ người non dạ" ấy nhá! cậu lại còn qua tuốt tuồn tuột. cái lý gì mà bây giờ cậu ko thể qua chứ? 17 tuổi, thì bẻ gãy sừng trâu. 22 tuổi, có mà bẻ gãy cả ngà của voi ma mút ấy chứ!!! tới luôn đi, làm luôn đi. nhìn vào các con số đi. Emma thấy khả năng chiến thắng của mình là rất cao đúng không? Emma đã và đang vượt qua quá nhiều rồi còn gì. cái máy đang chạy nóng như thế, lý nào nó ko thể nhảy qua vài cái ổ gà phía trước chứ!!!

Emma thích làm gì thì cứ làm đi, chả có việc gì đáng để mà tự ti cả. mọi người đều đang cố gắng theo mỗi cách mà. bà bán phở dậy sớm dọn hàng. anh bán rau củ đạp xe ba gác vòng vòng rêu rao ầm ĩ. ông giám đốc ngồi bứt tóc đến hói cả đầu xem có nên đầu tư this and that không. thầy Emma thì đang còm lưng mà chấm bài chấm vở. mọi người đều đang làm việc. mình cũng xắn tay áo lên mà làm chung cho vui chứ. chẳng có ai tệ và ai không tệ cả. thế nào cũng dc. ai nấy như nhau. sinh viên chẳng giỏi hơn bà bán phở mà sinh viên cũng chẳng thua gì ông giám đốc. mọi người bằng nhau. thế thôi. việc mình, mình làm. đứa nào rỗi hơi mà lèm bèm nhảm nhí công kích chê bai mình thì mình lấy đá chọi nó! (ý broom là cái đứa nào đang xúi bậy bên trong Emma í!!)

kỳ vọng của ba mẹ. ôi... Emma phải tự hào lắm í. chứ như tớ, ba me toàn kỳ vọng vào bà chị, chứ tớ thì "ra như ế nào ế thì ra à" . nhưng nếu kỳ vọng của ba mẹ có gì đó hơi khác so với con đường mình lựa chọn thì mình mời ba mẹ chén trà chung rượu rồi nói cho ra lẽ chứ. thật ra điều ba mẹ Emma muốn và điều Emma đâu có gì khác nhau đâu? cũng chỉ là nhắm tới một cuộc sống đầy đủ, hạnh phúc cho Emma. thì Emma nói. ba mẹ ui, con í, thì con cũng ham y chang như ba mẹ ham vậy. con cũng ham một cs bình yên, đầy đủ, hạnh phúc. con không ham hố gì khác so với ba mẹ cả.  ba mẹ đã đề nghị với con con đường abc,và đó hẳn là một priviledge cho con. con cám ơn ba mẹ. nhưng mà làm như con tìm thấy một con đường khang khác hay sao ấy ba mẹ à.... đó là con đường xyz, và con tin là bằng con đường xyz này con vẫn sẽ đạt đến cái đích mà cả ba mẹ và con đều nhắm đến. thật ra, đằng nào con cũng đến đó. ba mẹ yên tâm nha!! thế ba mẹ có vui lòng cho phép con đi con đường xyz không ạ? và giả bộ con có té dập mặt trên con đường đó thì ba mẹ có vẫn vui lòng giúp con một tay một chân trên con đường đó ko ạ? con đã suy nghĩ kĩ về hai con đường này rồi, và con có những lý do để chọn lựa xyz. nhưng chắc ba mẹ cũng đã suy nghĩ giúp con trước nên mới chọn phương án abc. thế lý do của ba mẹ là gì ạ? bla bla bla...

ba mẹ Emma sẽ nói bla bla bla. lúc đó Emma có thể "bẻ gãy" chúng dễ dàng hơn, ít ra vì Emma đã biết chính xác đó là gì. hehe, phải không nào? Emma là con gái rượu của ba mẹ mà, lý nào ba mẹ lại không lắng nghe Emma được. thế, cứ ngồi và nói huỵch toẹt hết ra. mình cứ phải có một hành động gì đó để cải thiện tình hình, Emma nhỉ .. không sao đâu. tớ thấy cậu là một người rất có khiếu nói chuyện, mà lại là nói chuyện với chính ba mẹ của mình nữa chứ. ôi, chẳng còn việc gì đơn giản với Emma hơn thế, Emma nhỉ? thẳng thắn, và thành thật. nói huỵch toẹt ra. Emma hiểu rõ những lý do của Emma nhất, vậy cậu hãy chia sẻ cho ba mẹ cùng biết về những lý do ấy nhé. thật ra đâu có xung đột gì nhiều đâu Emma. cậu cố một tí thì đâu lại vào đấy ngay ấy mà. ba mẹ thương Emma nhất còn gì!! đừng khóc nữa nhé..  mà có khi nói chuyện đâu đó xong, Emma lại nhảy qua con đường abc của ba mẹ thì cũng nên.. hehehe... chưa biết thề lào là thế lào dc!!

ah! chuyện "tình êu", một đề tài muôn thủa. để tớ suy nghĩ xem nào. hay là Emma cứ thả quách cái anh xe Zace you-know-who ấy về lại với gia trang anh ấy đi. thấy Emma vật vã thế lày, thì rõ là không phải một tình êu êm ái. broom không tin là tình êu làm ngta tàn úa như vậy. nói ra ko biết Emma tin không, nhưng tình hình là tớ đã ít yêu anh Sơn đi nhiều. tớ trân trọng quá khứ của hai người, và tớ trân quý cái nỗi đau mà anh ấy vô tình hay cố ý trút lên đầu tớ. bây giờ, tớ thấy anh Sơn như là một người thầy, đến đá đít tớ để tớ lớn khôn ra, chứ không còn là một người yêu nồng nàn vì hoàn cảnh mà phải đến và phải lìa xa. chuyện mỗi người mỗi khác. có thể anh xe Zace của Emma khác với anh Sơn béo của tớ nhiều. nhưng Emma thử đổi góc nhìn một tẹo như tớ xem sao? Emma có thấy khá hơn ko nếu dứt khoát từ chối  nhìn nhận love story của mình là một tiền đề cho một đám cưới mà quay qua nhìn nhận nó đơn giản như là một trải nghiệm để lớn khôn? hãy thử nhé. Emma đang kéo co với ai vậy? thả quách dây ra đi, ai thích kéo thì kéo. Emma đừng kéo. hãy ngồi xuống, chải lại tóc tai, rửa mặt, thay quần áo. xong. ngồi đó đi. rồi 1 cỗ xe tam mã màu trắng sẽ đến đón Emma đi. đi ăn bún riêu chẳng hạn, hehehe!!

 








hideaway
  • Số bài : 326
  • Điểm thưởng : 0
  • Từ: 10.04.2009
RE: All about myself! - 10.06.2009 20:03:12
hola!! 
Emma này, xin lỗi cậu là tớ đã không reply nhanh nhẹn cho Emma nhá. đến hôm nay tớ mới bỗng dưng mở mắt ra và nhìn thấy post của cậu. éc éc. tớ đã reply ở ngay bên dưới í Emma ạ!!

ema87
  • Số bài : 277
  • Điểm thưởng : 0
  • Từ: 03.12.2007
RE: All about myself! - 11.06.2009 10:08:56
@BR: Đọc reply của Br rùi, vui lắm. Thấy Br tưng bừng việc lun, nên cứ thong thả mà hồi âm thôi, kẻo Ema quấy rối làm Br rối bù việc lên thì chít. Về phần Ema thì lun sẵn sàng share với Br, nên có chuyện gì thì Br cứ trút thật lực nha.
 
Hum nay cảm thấy thoải mái hơn nhìu. Cuối cùng thì những điều bất thường rồi cũng trở nên bình thường trở lại, tất cả là do suy nghĩ của mình mà thôi. Hối hận vì những điều đã qua quả là xuẩn ngốc, thôi thì cố gắng đừng làm gì để phải tiếp tục sống trong dày vò nữa nha. Đọc đc 1 câu thế này, kể cũng thấm thía: Người ta phạm sai lầm ko fải do thiếu hiểu biết mà là do tự cho mình là kẻ hiểu biết tất cả. Mình tưởng mình hiểu ai đó nhưng thực sự thì không bao h mình có thể hiểu hoàn toàn về 1 con người. Sẽ ko cố gắng để hiểu gì hết nữa, cố gắng để sống tốt hơn ngày hôm qua thôi.
Hiếu tồ nt nói đã hun bạn Hải đấy rùi, cảm thấy yêu thực sự. Mình mừng cho Hiếu. Cuối cùng sau 1 khoảng thời gian vật vã với tình cảm nhầm hướng thì bạn ý đã tìm đc cho mình chỗ dựa vững chãi. Mình chưa đc gặp bạn Hải này nhưng nghe kể thì có vẻ là giống aT nhà HT - vô tâm vô tư nhưng thật thà. Chả bít có đúng ko, kể mà gặp thì nhận xét đc chuẩn hơn. Tuy nhiên thực lòng thì mình ko có lòng tin lắm vào nghệ sĩ ( bạn ý học vẽ mà), tại cứ thấy họ đa đoan kỉu rì ý.
Hwa gặp Bảo, thấy kêu đang ôn thi bù đầu. Lại hỏi mình còn chăm chỉ tập bóng bàn ko? Hix, xấu hổ gần chít. Từ hum Bảo vào luyện cho 1 buổi thì mình cũng cho cái vợt lần đầu tiên cầm ý nghỉ hưu luôn. Lười ko còn j để bao biện nổi, chống chế bằng cách thỏ thẻ: tại ko có ai....động viên tớ. Thế là Bảo kêu mấy hum nữa thi xong sẽ tình nguyện làm người động viên miễn phí cho mình, chẹp, nhịt tình một cách đáng ngạc nhin. Mình thấy Bảo rất là tốt, tốt một cách phi lý ý, vậy mà ngày xưa lại khổ sở với chuyện tình củm thế. Đúng là trong tình yêu, tốt chưa đủ nhỉ. Người tốt thì vẫn cứ ế ê chề ra, mấy thằng đểu thì vẫn nay em này mai em nọ. Đời trớ trêu sao! Mình hay nghiên kíu mấy bài báo về tâm lý, người ta đúc kết rằng: Phụ nữ thường bị hấp dẫn bởi đàn ông đểu hơn. Chít cười, bít là đểu mà vẫn lăn vào thik, để rùi khi lĩnh hậu quả thì mới oán thán kêu la. Hừm, động chạm rùi đấy, thấy jống jống tình cảnh của cái đứa đang ngồi gõ nhiệt tình mấy dòng vô nghĩa này.
Tối qua, ngồi xem lại đống kỉ vật cũ hồi cấp 1, thấy buồn quá. Ngày xưa thân ơi là thân với Hiền, 2 đứa suốt ngày thư từ trong lớp cho nhau, rùi hứa hẹn đủ thứ. Bẵng đi 1 thời gian, lên cấp 2 ko còn học chung trường, nhạt dần. Lên cấp 3 mình chuyển nhà xa nó 10km, nhạt hẳn. Rồi thì học đại học, cũng quên nhau luôn. Lần cuối cùng nói chuyện với nó là khi nó trượt ĐH, hồi đấy nó cũng buồn nhiều lắm, nhưng mình cũng ko an ủi đc nhìu. Môi trường mới, bạn bè mới, những mối quan tâm mới, những rắc rối mới, tất cả cuốn mình đi mà quên mất những người bạn cũ. Mới đây mình chợt biết tin mẹ Hiền đã ra đi sau 1 vụ tai nạn giao thông. Bàng hoàng. Mà sự kiện này đã xảy ra cách đây hơn 1 năm, thế mà mình ko hề hay biết. Và Hiền cũng đã ko còn gọi điện cho mình để chia sẻ nữa. Đột nhiên cảm thấy trong lòng một cảm xúc rất lạ. Mình quá vô tâm. Cái gì đã khiến mình quên hết người bạn thân thuở nhỏ thế này? Cuộc sống cứ trôi đi, thời gian tàn nhẫn làm cho con người ta xa nhau tự lúc nào mà ko bít. Lẽ ra nếu mình vẫn giữ liên lạc với Hiền thì có lẽ mình đã có thể ở bên nó những lúc nó cảm thấy cô đơn và tuyệt vọng. Nghe Thảo nói Hiền thời gian đó vất vả lắm, hôm nọ cô Vịnh còn bảo dạo ấy ngày nào nó cũng ra mộ mẹ nó khóc lóc. Mình thấy thật xót xa làm sao. Bây giờ mình cũng ko biết số điện thoại của Hiền, số điện thoại nhà thì nằm trong quyển sổ điện thoại bé con con mình đã làm thất lạc từ bao h cũng ko hay. Bây giờ chắc Hiền cũng đang thi cử, chưa về nhà. Làm sao để gặp đc nó đây? Từ hôm nghe tin, mình cảm thấy day dứt kinh khủng, cứ như thể mình cũng đóng góp 1 phần vào sự đau khổ của cuộc đời nó vậy. Với tư cách một người bạn thân, thế mà trong những lúc người cần người nhất mình lại đang làm gì ko bít? Chán mình quá!

ema87
  • Số bài : 277
  • Điểm thưởng : 0
  • Từ: 03.12.2007
RE: All about myself! - 12.06.2009 09:45:18
Lại một giấc mơ vô tình có anh nhảy vào. Anh thật vô duyên, em đã bảo là đừng có xuất hiện trước mặt em nữa mà, thế mà ngay cả trong giấc mơ cũng ko tha cho em nữa. Mơ là 1 hành động vô thức đúng ko? Em đâu có cố tình nhớ anh, em đâu có cố tình vương vấn, em cũng chẳng cố tình níu kéo. Thế mà trong mơ, mình lại gặp nhau, anh cười, đầy ẩn ý. Vẫn nụ cười ấy, khiến ngay cả trong mơ tim em cũng đập mạnh khủng khiếp, và lúc này đây, e vẫn còn cảm nhận rõ mồn một cái cảm giác xúc động ghê gớm lúc đấy. Để em nhớ xem nào. Đó là 1 lễ hội gì đó, kiểu như lễ hội Carnival của Brazil ý. Anh thì đang tất bật chuẩn bị, hình như a đang đóng vai một đạo diễn chương trình kiểu như Trương Nghệ Mưu tổ chức đạo diễn cho lễ khai mạc Olympic ý. Còn em thì đang xúng xính áo dài hồng y như cái ảnh em gửi cho anh hôm đầu tiên mình biết nhau. Em chạy loăng quăng cùng đám bạn, va phải anh. Ôi cái mặt em lúc ấy hẳn là ngu lắm, vì em biết mỗi lần gặp anh em chẳng còn là mình. Những gì ghê gớm em thường thể hiện, những nổi loạn trong suy nghĩ, những trò nghịch ngợm quái đản đều bị anh làm cho tan biến, em trở nên khác em, nhưng hạnh phúc, nhưng vô cùng vui......Đến trong giấc mơ a cũng hoàn hảo vậy sao? Nhưng em đã làm gì nhỉ, em chạy biến như thể mình là nàng Cinderella ( tưởng bở vui gớm), chạy thục mạng và tự nhủ: Mình chạy có nhanh quá ko nhỉ? Liệu a ý có đuổi kịp ko? Hihi, nhưng a đã ko chạy theo e đúng ko. Kể cả trong mơ a cũng đã hành động đúng.
AK, a biết ko, chỉ cần nghĩ về a, chỉ cần mơ về a, thậm chí viết tên anh trên giấy hàng ngàn lần cũng khiến e hạnh phúc rồi. Em ước e thôi ngu ngốc, thôi mù quáng, thôi sống bản năng...Nhưng có ước mơ nào của e thành hiện thực đâu.
Em đang nghe Lonely nè, i have nobody on my own....đó là tình cảnh của e lúc này đấy. A nghĩ e đang hp với 77 ư? Em chỉ cố tỏ ra mình vẫn sống bthường thế thôi, e rời xa 77 lâu lắm rồi, kể cả a H nữa. Họ ko fải a, chưa bao h họ đóng vai trò quan trọng đối với e. E tự khép cửa trái tim mình và xông vào những cánh cửa đã khép chặt, xông vào những ngõ hẹp ko lối ra. Bác Xuân Diệu nói đúng: Người ta khổ vì thương ko phải cách/ Yêu sai duyên và mến chẳng nhằm người....Người ta khổ vì cố chen ngõ chật/ Cửa đóng bưng mà vẫn cố xen vào ( Ko bít nhớ chính xác ko nữa)

ema87
  • Số bài : 277
  • Điểm thưởng : 0
  • Từ: 03.12.2007
RE: All about myself! - 14.06.2009 10:13:46
Chài ạ, hwa vít nhăng cuội đủ thứ mà bị mất tiêu đi đâu zùi. Chán ghê gứm. Sáng nay đi ăn cùng cả nhà, lên Dạ Hương ăn chán gần chít, vì chìu lòng đại ja đình nhà ham ăn mà mình fải lồm cồm bò dậy vừa đi vừa ngáp. Nói chung bi h chả có cảm hứng cho bất kì chiện j.
Đêm qua hơi khóc khóc đc 1 tí, vào lúc 22h 17phút mình đã viết 1 lá thư không bao h gửi cho ai đấy. Nội dung đại để như thế này.
A K, anh đang làm gì? Anh dạo này bận việc lắm phải ko? Anh chắc còn đang vui mừng lắm vì dạo này chứng khoán tăng điểm ác liệt...vv và vv
Này a, đôi khi e tự hỏi, nếu gặp e trước, a có chọn em ko? Nếu điều đó xảy ra thì giờ này người đang ngồi khóc và viết những dòng chữ ngu ngốc này hẳn đã ko fải là em mà lại là 1 con bé thực tập sinh khác. Còn e, đang héo hon ngồi chờ a bên mâm cơm nguội lạnh và chuông đồng hồ đã điểm 12 giờ đêm trong khi a đang nhậu nhẹt cùng bạn bè đồng nghiệp hay đối tác. Lúc đó, liệu e có còn yêu a đc như bây h ko? Em biết, chỉ khi a ko là của e, chỉ khi ko đc gặp a mỗi ngày, chỉ khi ở xa a thì e mới có thể yêu a đc nhiều như thế. Như vậy là e may mắn hơn chị ý đúng ko? Vì e vẫn còn có thể jữ đc tình yêu cho a trọn vẹn. Em đang xem film Tình muộn anh ạ, có 1 ng đàn ông đã dũng cảm ( hay tàn nhẫn) bỏ gia đình để đi đến với tình yêu đích thực của cuộc đời ông ta. Nhưng đúng là lạ thật, chỉ khi đứng ngoài cuộc, nhìn câu chuyện của người ta, em mới thấy rằng hành động bỏ ja đình đó ko thể chấp nhận đc. Tình yêu ko chưa đủ a nhỉ? Cuộc sống fức tạp và mâu thuẫn, ko thể muốn là đc. Tất cả chỉ là tương đối, tình yêu cũng vậy. Ta chẳng thể giữ đc tình yêu hoàn hảo cho tới cuối đời đâu. Rồi e sẽ tìm đc cho mình một tình  yêu mới, ko fải là endless love nhưng là tình yêu của riêng e, ko chia sẻ, ko fải lén lút, ko fải lo sợ, ko fải đau đớn. Nhất định đấy. Vì thế a nhé, mình chia tay thôi, e hứa sẽ ko nt, ko gọi điện, ko chat, ko gặp a nữa chừng nào e vẫn còn tình cảm với a. Còn khi nào hết rồi, thì mình sẽ bt, sẽ trở lại là bạn. Anh sẽ là quá khứ, y như những quá khứ trc của e. E chờ cái ngày e cười mình vì đã si mê a tới mức đánh mất cá tính của chính mình.
Love is all around!

ema87
  • Số bài : 277
  • Điểm thưởng : 0
  • Từ: 03.12.2007
RE: All about myself! - 15.06.2009 10:33:36
Thật kinh khủng quá, không thể tin được là a Thăng ex của Hiếu đã ra đi. Mình vẫn còn nhớ khuôn mặt a ý, sáng sủa, đẹp trai mỗi tội hơi ngổ ngáo. Nhưng a ý đối với Hiếu rất tốt, và đó là tình yêu lớn nhất đời của Hiếu. Tội nghiệp Hiếu quá. Dù a ý đã lập gia đình nhưng trong lòng Hiếu a ý vẫn chiếm 1 vị trí quá quan trọng. Chẳng bít phải nói sao với Hiếu nữa. Cuộc sống này ngắn ngủi và toàn những bất trắc. Bài học cho những người ở lại, hãy tận hưởng cuộc sống từng ngày trọn vẹn, hãy yêu hết mình, hi sinh hết mình đi, nhỡ đâu ko có ngày mai....
Love is all around!

ema87
  • Số bài : 277
  • Điểm thưởng : 0
  • Từ: 03.12.2007
RE: All about myself! - 20.06.2009 11:37:55
Vội vã vô cùng, vậy là mai mình sẽ đi HN thực sự, ở lại thực sự. May quá, có vụ ACB gọi đi thi thì mình mới đủ dũng khí, à ko fải là vũ khí để chiến đấu với bố mẹ, cuối cùng người thắng cuộc là mình - và mình bít chiến thắng này cũng chẳng vẻ vang gì, chiến thắng mang vị hối hận, lo sợ nhưng cũng hiếu kì biết bao nhiu. Thui cứ lăn xả đi, sống như mình ao ước xem nào, xem nước mắt và mồ hôi cái nào chảy nhìu hơn cái nào.
Ôn thi nhưng chẳng tập trung đc là mấy, tệ thật. Tại vì trót vác quyển Thiên thần và Ác quỷ về đọc. Hix, say mê quá cơ. Thế là chẳng chú tâm đc mấy.
Đang 2b, thế là lại đau nhức khắp người, nhưng vì vụ chuẩn bị đc sống khổ nên thấy fấn chấn lắm, cố lên nào, mình là ai chứ nhỉ? Br bảo: Bạn xinh như tiên ý. Chẹp, đảm bảo oánh nhầm chữ " đ " ra chữ " t " rùi. :D
Vội viết mấy dòng để ghi nhớ sự kiện quan trọng này vào. Thui bi h chuẩn bị hành lý nào.
Love is all around!

Thay đổi trang: < 12345678910 > | Trang 5 của 10 trang, bài viết từ 121 đến 150 trên tổng số 271 bài trong đề mục