Kiểu:
Xin chào !

 Suối nguồn Phụ Mẫu

Tác giả Bài
Trường Phi Bảo

  • Số bài : 2667
  • Điểm thưởng : 0
  • Từ: 24.10.2005
  • Nơi: Miền ký ức
  • Trạng thái: offline
Suối nguồn Phụ Mẫu 17.08.2008 23:49:59 (permalink)
Nhớ mẹ và làng quan họ.
Sưu tầm

Nghe quan họ đêm rằm anh bật khóc
Lời chênh vênh uốn lượn mái chùa
Vịn câu hát anh lần về cội gốc
Chợt thấy mình có lỗi với làng xưa.

Bao mưa nắng đời anh chưa hiểu hết
Giờ xót xa thương mẹ nhớ làng
Mẹ cho của hồi môn là câu hát
để em rời quê kiểng có hành trang.

Mẹ thường bảo làng ta giàu cổ tích
có bà tiên ông bụt giúp người
nhưng mẹ vẫn một đời áo rách
cố giữ lành câu quan họ thôi!

Người để lại chiếc khăn hoa lý
em nhớ cho đời mẹ xưa nghèo
vẫn thơm thảo mùi hương quả thị
với câu thề Quán Dốc trăng treo.

Giờ biết lấy cớ gì anh dối mẹ
quan họ quên... rơi dọc tháng ngày
sợi tóc rụng như lá vườn lặng lẽ
mẹ không còn và mắt anh cay!

Cứ ẩn hiện dáng đời trong câu hát
lòng mẹ ta nhân hậu vô vàn
vẻ thanh thoát nét hào hoa của trúc
cũng nói lên cốt cách của làng.

Đêm nay ngồi nghe em thay mẹ hát
trăng tròn người thẹn nón đâu che?
chờ em hát đến "người ơi người ở..."
hẳn lòng anh tủa rễ giống cây đề.
 
#1
    huydang41bg

    • Số bài : 70
    • Điểm thưởng : 0
    • Từ: 21.08.2008
    • Trạng thái: offline
    RE: Suối nguồn Phụ Mẫu 27.08.2008 09:02:12 (permalink)
    Nỗi niềm làm mẹ

    Cả ngày bận rộn cùng con
    Lại còn mở mắt lại còn cháo cơm
    Đêm về dế rúc bờ mương
    Mò trăng giặt rũ cô đơn bóng người

    Sương buông trăng đã đi rồi
    Khêu đèn sách bút lại ngồi vá may
    Nghiêng kim xâu chỉ mòn tay
    Nghé con ngoan giấc một ngày chưa qua

    Bảo là xa chẳng là xa
    Nỗi niềm làm mẹ trong da thịt mình.

    Thơ Nguyễn Thị Phụng


     
    #2
      huydang41bg

      • Số bài : 70
      • Điểm thưởng : 0
      • Từ: 21.08.2008
      • Trạng thái: offline
      RE: Suối nguồn Phụ Mẫu 29.08.2008 16:13:57 (permalink)
      Trời còng
      Giữa đồng im ắng trời trong

      Mẹ tôi cúi tấm lưng còng lượm rơm
      Mót từng hạt rẻo hạt thơm
      Nhớ ngày đèo gạo lên rừng tìm con!
      Hôm giờ lấy lại nước non
      Mẹ của tôi vẫn cứ còn lưng cong

      Ngẩng lên tôi thấy trời còng
      Mẹ ơi! lưng mẹ cũng cong như trời.


      Thơ Quách Đăng Khoa

       
      #3
        Online Bookmarks Sharing: Share/Bookmark

        Chuyển nhanh đến:

        Thống kê hiện tại

        Hiện đang có 0 thành viên và 1 bạn đọc.

        Chú Giải và Quyền Lợi

        • Bài Mới Đăng
        • Không Có Bài Mới
        • Bài Nổi Bật (có bài mới)
        • Bài Nổi Bật (không bài mới)
        • Khóa (có bài mới)
        • Khóa (không có bài mới)
        • Xem bài
        • Đăng bài mới
        • Trả lời bài
        • Đăng bình chọn
        • Bình Chọn
        • Đánh giá các bài
        • Có thể tự xóa bài
        • Có thể tự xóa chủ đề
        • Đánh giá bài viết

        2000-2021 ASPPlayground.NET Forum Version 3.9