Hành trình của nụ hôn

Tác giả Bài
honghoa

  • Số bài : 4
  • Điểm thưởng : 0
  • Từ: 06.08.2008
  • Trạng thái: offline
Hành trình của nụ hôn 25.08.2008 02:06:57 (permalink)
            Đêm đã khuya lắm rồi, mọi người đã ngủ yên! Hà Nội đầu thu, cái nóng oi nồng đã biến mất. Mùa của những đôi trái gái yêu nhau muốn có nhau mãi mãi. Heo may thổi nhẹ, càng về khuya cái lạnh se se của nó khiến người ta muốn gần nhau hơn... Trăn trở một hồi mà chẳng ngủ được... Một cốc rượu cùng với internet tôi bắt đầu nhìn lại hành trình của nụ hôn...
      
Đã bao đêm rồi nhỉ? chẳng nhớ nữa!!! Tôi không thể ngủ được. Thương yêu của tôi vẫn nằm kia, chẳng biết có ngủ được không? Đêm nay tôi uống không say. Men rượu chỉ vừa đủ để tôi dám nói về cuộc đời của mình...
 
Nụ hôn đầu tiên mà tôi nhận được chính là từ anh. Hai mươi tuổi tôi không rực rỡ như một bông hoa nhưng duyên dáng thông minh (đừng cười nhé, cho tôi tự khen mình một chút). Gặp nhau và kì nghỉ tết năm ấy. Tôi là sinh viên năm thứ 3 trường Đại học sư phạm còn anh là bác sỹ trẻ mới ra trường công tác gần quê tôi.
 
Cái ngày mùng 3 tết định mệnh ấy đã gắn đời tôi với anh. Khi ấy tôi vừa bước qua sinh nhật lần thứ 19. Cái tuổi chưa hẳn là chín chắn nhưng không phải mới là lần đầu sao xuyến. Chàng trai cao gầy có đôi mắt sáng và nụ cười duyên đã gây được sự chú ý của tôi. Anh ta nhẹ nhàng thông minh ( cái gu mà tôi thích). Say mất rồi... mai kể tiếp nha....
 
 
 
#1
    honghoa

    • Số bài : 4
    • Điểm thưởng : 0
    • Từ: 06.08.2008
    • Trạng thái: offline
    RE: Hành trình của nụ hôn 10.09.2008 23:25:05 (permalink)
    Hùng hơn tôi 5 tuổi. Bệnh viện của anh cách nhà tôi 7km. Đây là cái tết đầu tiên anh đi nhận trực. Tranh thủ thời gian chưa đến ca trực, anh về thăm nhà cô em họ của tôi học cùng lớp với anh. Họ chơi rất thân với nhau và kết nghĩa chị em. Tuy là em họ nhưng cô ấy hơn tôi 8 tuổi (đi bộ đội về mới đi học mà). Ở quê tôi cái tuổi của cô ấy coi như là bị ế. Bạn bè đã đi lấy chồng cả nên cô ấy chẳng có ai đi chơi tết cùng, thế nên tôi là nhân vật quan trọng được cô ấy rủ đi chơi tết.
     
     Tết năm ấy trời mưa nhiều lắm. Con đường đất đỏ từ cơ quan anh về nhà tôi bị cày tung lên. Đất sét được xe máy, ô tô nhào với nước mưa thành một lớp bùn dày khoảng 20cm đặc quánh, trơn như đổ mỡ. Đúng hẹn, tôi mượn được chiếc xe đạp của bác tôi sang nhà dì Vân (tôi gọi cô ấy như thế - phong tục quê tôi mà) để đi chơi. Tôi gặp Hùng ở đó.
     
    #2
      honghoa

      • Số bài : 4
      • Điểm thưởng : 0
      • Từ: 06.08.2008
      • Trạng thái: offline
      RE: Hành trình của nụ hôn 30.11.2008 23:26:59 (permalink)
      Sau màn chào hỏi, cậu em thứ ba kém tôi hai tuổi giới thiệu hai chúng tôi với nhau, Mặc dù ngượng chín mặt nhưng tôi hất đầu ra vẻ hách dịch (là chị mà) hỏi cậu em đang băm rau lợn.
      - Vân đâu em?
       
      - Dạ chị ấy ở trong nhà, chị vào trong nhà đi
       
      Tôi vào trong nhà rồi Hùng mới hỏi cậu em
       
      - Cô bé nào mà thiếu lịch sự thế
       
              Chả là Hùng nghĩ tôi nhỏ tuổi mà nói trống không với dì Vân. Cậu em tôi mới cười mà nói chị ấy là chị con nhà bác em mà. Di Vân và tôi cùng ra ngoài sân để sắp đặt cuộc đi chơi. Sau khi giới thiệu thì tôi được biết Hùng học cùng trường Đại học Y khoa với anh trai tôi và cùng lớp dì Vân.
       
      Cả ba chúng tôi cùng vào nhà tôi chơi. Hôm đó nhà tôi khách đến chơi chật nhà. Ba tôi là liệt sỹ hy sinh từ khi tôi mới hai tuổi. Ba mẹ tôi kịp sinh được ba người con trước khi Ba tôi vào chiến trường Miền Nam. Cả ba chị em tôi đều học  chuyên toán của Huyện nhưng chỉ có tôi và anh hai đỗ đại học. Chị cả thi thiếu 1/2 điểm nên học Cao đẳng sư phạm gần nhà giúp mẹ nuôi hai em ăn học.
       
      Dọc đường đi chơi Hùng mới hỏi tôi học ở đâu, khoa gì. Tôi nói tôi học khoa Toán nhưng Hùng không tin và cứ nghĩ tôi học khoa văn, có lẽ tại tôi cũng có khoa nói, thích triết lý nữa mà. Ngày bé ông nội của tôi hay gọi tôi là thày cãi. hihihi
       
      Hùng hỏi dì Vân.
      -  Chị em mình đi đâu nhỉ
      Tôi nhanh nhảu trả lời
      - Đến thăm nhà người yêu em
       
      Tôi nghich thế đấy. Trên đường đi chuyện trò rất vui vẻ. Chúng tôi qua nhà chị Hằng mà cả hai chị em tôi đều thân. Chị Hằng hỏi tôi
       
      - Em có người yêu chưa
       
      Tôi hất hàm về phía Hùng và trả lời
       
      - Đấy chị xem được không?
       
      Bị tấn công bất ngờ, Hùng hơi bị choáng váng, không ngờ tôi nghịch đến thế. Dọc đừờng đi chỉ nghĩ đến cách trả thù tôi. Chúng tôi dự định đến thăm gia đình có hai người con học cùng tôi và dì Vân. Dì vân học cùng người con thứ hai tên Thông còn tôi học với cậu em thứ ba tên Trung.
       
      Trên đường đi thì chúng tôi gặp Trung đi trực tết. Trung học chuyên toán lớp trên, vừa tốt nghiệp Đại học Thương Nghiệp là trường loại một thời bao cấp. Trung và tôi có nhiều cảm mến với nhau nhưng do hiểu lầm tôi đã lánh xa Trung. Gặp nhau hôm đó làm chúng tôi rất bối rối. Trung định quay về nhưng tôi không muốn và ra điều kiện nếu Trung quay về tôi sẽ không đến nhà Trung chơi nữa. Có lẽ cũng là cái số trời định mà tôi và Trung không thể yêu nhau.
       
      Ngày mùng 3 tết mà mẹ Trung đã say lúa giã gạo và đang ngồi sàng gạo trong nhà. Tiếp chúng tôi là anh Thông và người anh cả. Hộp mứt quý giá được lấy từ bàn thờ xuống để tiếp chúng tôi. Tôi đỡ lấy đĩa mứt và mời khách giúp anh cả, chả là tôi được anh cả rất quý. HÙng chọc tôi mà nói rằng
       
      - Anh không ăn kẹo, trẻ con mới ăn kẹo thôi
       
      Tôi không hỏi lại Hùng
      - Anh có chắc chắn không
       
      Hùng khẳng định thế là tôi mang kẹo ra mời mẹ Trung. Mời rất khéo để bác phải nghỉ tay ăn một chiếc. Thành công rồi tôi ngoay lại nói với Hùng
       
      - Anh có định rút lại lời nói không?
       
      Với những đoạn đối đáp thông minh ấy mà chúng tôi đã nên duyên sau này.
       
       
      #3
        honghoa

        • Số bài : 4
        • Điểm thưởng : 0
        • Từ: 06.08.2008
        • Trạng thái: offline
        RE: Hành trình của nụ hôn 21.02.2009 22:13:12 (permalink)
        Một ngày không đợi chờ. Đêm qua tôi đã không ngủ. Viết tặng anh những vần thơ quặn xé con tim. Nỗi nhớ cứ trào dâng khắc khoải. Tôi thấy mình kiệt sức.
         
        #4
          Online Bookmarks Sharing: Share/Bookmark

          Chuyển nhanh đến:

          Thống kê hiện tại

          Hiện đang có 0 thành viên và 1 bạn đọc.

          Chú Giải và Quyền Lợi

          • Bài Mới Đăng
          • Không Có Bài Mới
          • Bài Nổi Bật (có bài mới)
          • Bài Nổi Bật (không bài mới)
          • Khóa (có bài mới)
          • Khóa (không có bài mới)
          • Xem bài
          • Đăng bài mới
          • Trả lời bài
          • Đăng bình chọn
          • Bình Chọn
          • Đánh giá các bài
          • Có thể tự xóa bài
          • Có thể tự xóa chủ đề
          • Đánh giá bài viết

          2000-2022 ASPPlayground.NET Forum Version 3.9