THƠ ĐƯỜNG LUẬT (Truyện thơ - Song Linh)
Hòn Vọng Phu Ngày xưa có hai anh em mồ côi, người anh tên là Tô Văn khoảng 10 tuổi còn đứa em gái tên Tô Thị, 8 tuổi sống rất thương yêu và đùm bọc lẫn nhau. Một ngày kia, có ông thầy bói đi qua, nhìn tướng và xem chỉ tay của người anh, bảo rằng số phần của cháu đã dành sẳn. Cháu sẽ lấy em gái của cháu sau nầy, định mệnh như vậy không thể nào đổi được. Buồn quá, người anh không thể chấp nhận định mệnh cay nghiệt đó, một buổi sáng dẫn em vào rừng và với cái rựa, tìm cách giết chết em mình rồi ra đi biệt dạng. Hơn mười năm sau, người con trai trở về làng cũ, tìm cách ở lại sinh sống. Sau đó anh cưới con gái của ông chủ quán trong làng. Hai vợ chồng sống rất hạnh phúc và có một đứa con trai. Một hôm, chồng chải tóc cho vợ, thấy vét sẹo trên đầu mới hỏi nguyên do. Vợ thành thật trả lời. Em chỉ là con nuôi của cha. Lúc nhỏ em mồ côi cha mẹ, chỉ có một người anh. Một hôm, không hiểu vì nguyên do gì, anh ấy dẫn em vô rừng và dùng rựa chém em. Em ngất xỉu, đến khi tỉnh dậy, thấy mình lọt trong tay bọn cướp. Sau đó chúng bán em cho ông nhà giàu không con và em được cha nhận nuôi và sau nầy về làm vợ của anh. Người hiểu câu chuyện, buồn quá ra đi để trốn tránh tội lỗi ( ?). Người vợ ở nhà chớ hoài, không thấy tin tức của chồng, sau đó bồng con lên núi, hướng về biển cả xa xăm mà ngóng đợi, cho đến khi hai mẹ con chết lạnh và biến thành tượng đá. Theo truyện cổ tích
Nguyễn Gia Linh
<bài viết được chỉnh sửa lúc 30.10.2008 22:11:12 bởi Nguyen Gia Linh >
Hòn Vọng phu (Phần 1) Nguyễn Gia Linh 1-Mẹ goá con côi
Dầu dãi thân đơn, đá cũng mòn
Quyết lòng nuôi dưỡng cả hai con
Tô Văn, Tô Thị thân non dại
Một gái, một trai tuổi chửa tròn
Gắn bó, chan hòa dầu thiếu thốn
Hẩm hiu, đầm ấm vẫn chu toan
Chỉ mong đám trẻ cười vui sướng
Cho Mẹ già không héo với hon
2-Trò chơi trẻ thơ
Héo hon cực khổ có hề chi
Khuya sớm vì con chẳng nghĩ gì
Tuổi nhỏ đâu lo bao hiểm trở
Trẻ thơ nào biết những điều nguy
Vô tình ném đá, anh gây họa
Xui xẻo u đầu, em khắc ghi
Máu đỏ chảy dài thêm hỏang sợ
Tô Văn đành phải bỏ ra đi
3-Bỏ trốn
Đi thẳng một đường, chỉ một phương
Vừa lo vừa sợ đứa em thương
Vái Trời được giúp qua nguy khốn
Lạy Phật cầu mong giải ách ương
May mắn muôn chiều con út nhỏ
Lắng lo trăm nỗi cậu đầu cưng
Không hình không bóng không tâm dạng
Nào biết tìm đâu...khổ chẳng lường
4-Tình mẫu tử
Chẳng lường những chuyện rủi cùng may
Khắc khỏai thâu đêm những tháng ngày
Phận mẹ mỏi mòn ôm nỗi nhớ
Thân con gian khổ chịu ngàn cay
Sớm hôm than thở lo dài cổ
Trưa tối đau buồn tủi ngắn tay
Mẫu tử tình thâm như biển rộng
Lệ sầu tuôn chảy xót lòng thay
5-Cuộc sống mới
Mẹ đã lìa xa cõi đất nầy
Thân con nhỏ dại dựa vào ai?
Nắng mưa khó kiếm chăn cùng áo
No đói tìm đâu tháng với ngày
Cam chịu dãi dầu, câu lận đận
Nên đành đè nén mối u hòai
Chuyên cần làm việc không xao lãng
Hy vọng sớm chầy thấy nắng mai Nguyễn Gia Linh (còn tiếp)
Hòn Vọng phu (Phần 2) Nguyễn Gia Linh 6-Tự lập
Nắng mai khơi ngọn lửa kiên cường
Nết đẹp ưa nhìn, tánh dễ thương
Lấy chén ân tình ra mở quán
Đem công cực khổ để xây tường
Cá kho, dưa mắm, canh rau đắng
Cháo trắng, tôm rim, món đế vương
Chuộng khách Hàng Cưa đà nỗi tiếng
Nào ai nghĩ đến chuyện xem thường
7-Tuổi xuân
Thường xem sự thể để đo lòng
Mai mối bao người chọn nước trong
Đức hạnh gần xa thơm nức tiếng
Công dung đây đó sắc thêm hồng
Bao lời thề thốt tròn hôn ước
Hai chữ tâm đồng nguyện khắc chung
Pháo cưới mừng vui ngày hội Tết
Rừng ân bể ái mãi theo dòng
8- Se duyên
Dòng cạn hay đầy chẳng dễ ngươi
Dầu xa thăm thẳm tận chân trời
Bao câu chung thủy lòng không đổi
Mấy chữ ân tình nghĩa chẳng vơi
Giấy thắm muôn đời luôn vững chảy
Tơ hồng một kiếp mãi êm trôi
Cùng người đã quyết xây đời mới
Vườn trái quanh nhà vẫn đẹp tươi
9-Vết sẹo ngày thơ
Đẹp tươi, đầm thấm lại hưng yên
Mấy chữ nghe sao chẳng lụy phiền
Chồng vợ sum vầy đêm tựa cửa
Cha con nựng nịu tối ngòai hiên
Tâm tình kể lại thời thơ ấu
Chải tóc tìm ra vết thẹo nghiêng
Liền hỏi nguồn cơn cùng cớ sự
Buồn thay! oan nghiệt với lương duyên
10-Nỗi đau thầm lặng
Duyên kiếp kết thành chữ trái oan
Trời cao sao nở để kinh hòang?
Ngày xưa xa mẹ, trôi cùng giạt
Hiện tại thương em, bẽ với bàng
Không khóc, nghe lòng rung muốn khóc
Chẳng than, thấy ruột quặn như than
Hỡi ơi ! số phận nhiều đau khổ
Dành để riêng mình những nghiệt ngang Nguyễn Gia Linh
(còn tiếp)
Hòn Vọng Phu ( Phần 3)
Nguyễn Gia Linh
11-Hồi tưởng
Khắc ngang đau khổ vẫn còn đeo
Dầu phải cam thân chịu bọt bèo
Cái tổ đọan lìa chưa kết hợp
Chiếc thuyền chia rẻ mãi vương neo
Cô đơn chẳng bỏ con đường vắng
Trắc trở không tha cái phận nghèo
Đã cố tão tần mưu cuộc sống
Mà sao oan nghiệt cứ bò theo
12-Lương tâm
Bò theo chẳng chịu để mình yên
Ngang trái đi liền với nợ khiên
Bao chuyện trớ trêu do số kiếp
Mấy điều đau khổ bởi duyên tiền
Nhìn con mà thấy u hòai trí
Ngó vợ sao buồn trở giấc miên
Muốn hỏi trời xanh, đường khác hẳn
Chỉ mong không gặp cảnh chung niềm
13-Đầu quân
Chung niềm tâm sự chuyển theo cơ
Giặc giả biên cương chẳng đợi chờ
Hối thúc người dân mau tỉnh giấc
Kêu gào trai tráng sớm rời mơ
Ra đi lo lắng chồi măng trẻ
Cất bước chia lìa khúc đọan tơ
Hẹn đến bao giờ quay trở lại
Khổ đau, ngang trái, biết đâu ngờ?
14-Bàng hoàng
Nào ngờ tới lúc rẻ chia nhau
Gió quyện, mây vần, tim xót đau
Vợ phải tiễn đưa câu thủy trúc
Chồng đành từ biệt chữ vôi cau
Bầm gan trên đỉnh, không còn lối
Cắt ruột giữa dòng, chẳng thấy phao
Đâu thể đưa chân cùng nhắm mắt
Xử sao cho vẹn trước cùng sau
15- Nỗi lòng người vợ
Vẹn trước tròn sau, giữ chặt lòng
Tiễn người muôn dặm vẫn hòai mong
Chu tòan quán nhỏ dầu thưa khách
Chăm sóc con thơ, lúc vắng chồng
Sáng sớm cầu Trời che chở với
Đêm khuya khấn Phật độ cho cùng
Ngày qua tháng lại năm đi tới
Chốn cũ đợi chờ, chiếu lạnh không
Nguyễn Gia Linh
(còn tiếp)
Hòn Vọng Phu (Phần 4 )
Nguyễn Gia Linh
16- Đợi chờ
Không ngờ hận tủi cách ly tình
Đau khổ cuộc đời trẻ mới sinh
Ước nguyện gia đình mau tụ họp
Cầu mong đất nước sớm thanh bình
Mỏi mòn tâm trí, gầy thân xác
Đơn lẻ tim lòng, vững đức tin
Cố gắng đợi chờ muôn khúc nhạc
Tưng bừng trổi hết nạn đao binh
17- Vẹn thủy chung
Đao binh chỉ để hận đau sầu
Cho đám dân lành, khổ rất lâu
Nồng thắm bao năm thề vẹn giữ
Nghĩa tình muôn thuở quyết chờ nhau
Dầu ai gắm ghé trao lời ước
Mặc kẻ tò vè gợi ý sâu
Cùng bước lên thuyền xây lối mộng
Dẫu ngàn sóng gió chẳng hề nao
18- Bị ép duyên
Chẳng hề đòi hỏi những sơn hào
Chỉ nghĩ con mình phải liệu sao ?
Đâu chắc bạc tiền mua hạnh phúc
Đừng đem danh vọng chiếm ngôi cao
Ý mong trẻ được đời sung sướng
Lòng muốn con nghe tiếng ngọt ngào
Quyết đợi đến ngày vui tái ngộ
Cầu Trời nghịch cảnh sớm qua mau
19- Tuyệt vọng
Mau quáï, thoi đưa đã tới kỳ
Đến ngày trì hõan, lệ sầu bi
Phong trần con nhỏ cam dày dạn
Cát bụi, thân nầy hết muốn chi
Nếu phải chu tòan, thương nhớ đó
Thì đem thử thách, ước mơ gì ?
Cùng chồng quyết trọn lòng chung thủy
Đau khổ nào hơn chuyện tử ly
20- Tượng đá kiên trinh
Tử ly, cương quyết đã lâu rồi
Ôm chặt con thơ, giữa đất trời
Gió thét cõi lòng như rạn vỡ
Mưa gào tâm trí quá đơn côi
Mắt tuông suối chảy đông ghềnh đá
Thân rả xương rời hóa núi vôi
Số kiếp sẳn dành bao thống khổ
Kể ngàn năm nữa chuyện luân hồi Nguyễn Gia Linh
Tình Người Trung Hậu Đây là một câu chuyện cổ tích VN nói về lòng trung hậu của một nông dân trẻ nghèo, chưa vợ. Một hôm anh ta đang đốn củi trong rừng, thấy có con quạ đen, miệng đang cắn con chim se sẻ nhỏ, nổi lòng hào hiệp, anh ta lấy cục đá liệng con quạ, quạ đành bỏ miếng mồi ngon bay đi và thề sẽ báo oán. Anh đến săn sóc con chim se sẻ, vuốt ve, ấp û chim sẻ lần lần tỉnh lại, trước khi bay đi chim sẻ còn dặn anh ở lại chờ, chim sẽ trở lại đền ơn. Một lúc sau, chim sẻ bay lại và miệng còn đang ngậm một lọ nhỏ chứa đầy nước thần, có thể biến già thành trẻ, xấu thành đẹp, mùi thơm thoang thoảng khó quên. Anh cầm cái lọ và nghĩ rằng mình chắc không bao giờ dùng tới, đem về nhà treo trên cây kèo ở giữa nhà. Anh lại tiếp tục lam lủ làm ăn, nhờ để dành tiền và sau cùng, anh cũng cưới được một người vợ nghèo, xấu xí và cũng làm nghề nông. Hai vợ chồng thương nhau rất mực, hoặc cùng làm việc chung với nhau, hoặc chồng làm ruộng, vợ ở nhà dọn dẹp trong ngoài. Một hôm chị vợ nhìn lên trần nhà, thấy bình lọ quý, đem xuống và ngửi thấy mùi thơm khó quên, vội mở nút, thoa đầy nguời, cảm thấy mình trẻ lại, thơ thới trong lòng nhưng vì mùi thơm quá nhiều, chị đi tắm, nước chảy qua qua những luống hành mà chồng chị đã trồng. Hành cũng lớn như thổi và tốt tươi kỳ lạ. Anh chồng đi làm về, thấy người đàn bà quá đẹp, tưởng là ai khác, đến chừng nghe tiếng nói, biết là vợ mình, anh càng mừng rỡ quất quýt không rời, đến lúc nhiều khi đói quá mới chịu buông ra.Vì mìếng cơm manh áo, anh phải đi làm, nhưng vì nhớ thương quá không chịu nổi, anh mới mướn người vẽ bức truyền thần vợ mình, để đem ra đồng, vừa làm việc vừa ngắm. Một hôm chú quạ đen, nhớ thù xưa, bay qua cánh đồng, nơi anh chồng đang làm việc, cắp bực tranh bay đi và bay đến hoàng cung, nơi vua thường ngự mới thả bức tranh xuống. Nhà vua thấy người đẹp trong tranh, mê mẩn tinh thần, nghĩ rằng trời thưởng cho mình, mới truyền cho quan quân tìm cho ra người đẹp trong tranh để đem vào hoàng cung. Quan quân, đến nơi nào đều mở hội ăn mừng, dân chúng kéo tới xem, khi thấy đông đủ mới mở bức tranh ra, bảo rằng vua muốn thưởng cho người chủ bức tranh nầy. Khi đến làng của người nông dân, quan quân cũng làm như vậy, anh nông dân không nghi ngờ gì cả, chạy ra nhận là của mình, quân lính vây quanh bắt gả dẩn về nhà và sau cùng quân lính đem kiệu rước người đẹp vào cùng. Anh chàng buồn rầu than khóc và chị vợ, nhứt định không nói, không cười, không thay đổi xiêm y cũng không cho ai đến gần, mặc những lời dụ dổ hoặc dọa nạt. Nhà vua , không hưởng được gì, buồn rầu mới truyền lệnh cho ai làm cho người đẹp cười thì sẽ thưởng tiền bạc quan lộc. Lệnh truyền đến tai anh nông dân, nghĩ là vợ mình, mới ra cắt những luống hành rồi gồng gánh lên kinh thành. Khi đi ngang hoàng cung, anh rao hành lớn lên : Dọc bằng đòn gánh Củ bằng bình vôi Ai mua hành tôi Thì mua tôi với Chị vợ nghe qua vài lần, gương mặt tươi tỉnh mới sai thị nữ, xuống mời anh chàng bán hành lên cho chị gặp. Hai người gặp nhau, mừng mừng nói nói, nhà vua nghĩ rằng củ hành kỳ quái mới làm cho người đẹp vui tươi như vậy, liền nảy ra ý nghĩ là mình thay quần đổi áo, làm anh nông dân nghèo, đi rao bán hành, chị vợ nghe cũng cười ngặt nghẻo nhưng khi đàn chó của nhà vua xuất hiện, thấy nhà vua ăn mặc áo nông dân xa lạ, nhảy xổ lại cắn ông vua chết và chị vợ bảo anh chồng đang mặc áo nhà vua, ngồi lên ngôi vua làm Hoàng Đế. Nguyễn Gia Linh
Tình Người Trung Hậu- Phần 1 Tấm lòng trung hậu Nguyễn Gia Linh 1. Chàng trai làm ruộng Số kiếp cô đơn với ruộng đồng Nhà nghèo nên mãi chịu phòng không Tinh sương chưa thấy vầng dương mọc Sáng sớm còn trông ánh nguyệt lồng Thửa ruộng cấy cày vun quén đất Ven rừng đốn củi cất chòi nông Nhọc nhằn đâu quản thân mưa gió Chỉ sống sao cho vẹn tấm lòng 2. Cứu con chim sẻ Tấm lòng tỏ rõ đã bao phen Dầu chẳng đi xa với sách đèn Gian khổ lượm từng thân củi nhỏ Nhọc nhằn đốn mấy gổ mun đen Thấy con quạ dữ, mồm môi ngậm Nhìn cảnh sẻ buồn, mắt lệ hoen Liền lấy đá xanh, quăng kẻ mạnh Chỉ mong cứu sẻ khỏi cơn phiền 3. Quạ thề báo oán Cơn phiền đã đến, phải tung bay Quạ dữ, cành hông nuốt đắng cay Vì mất mồi ngon, đang dọn sẳn Lại còn cánh xệ, khó làm oai Giận thề oán no ïchờ cơ báo Tức hẹn thù kia, đợi lúc xoay Người vội ôm chim thoi thóp thở Vuốt ve ấp ủ, tỉnh hồn ngay 4. Chim sẻ đền ơn Ngay khi bay được, sẻ kêu chờ Trở lại đền ơn đáp nghĩa cho Sung sướng chim về, chung lọ quýù Vui mừng sẻ bảo, giọng huyền cơ Nước thần có phép thay già trẻ Mùi thánh dư tài biến mộng mơ Ngẫm nghĩ mùi hương thơm nức nở Dành cho mệnh phụ với nàng thơ 5. Cất món bảo vật Nàng thơ chửa gặp chẳng ai dùng Kỷ niệm không đành để tứ tung Treo giữa kèo nhà chai lọ quý Bỏ vào chiếc hộp, mảnh tình chung Tháng ngày lam lủ trong mưa gió Sớm tối lầm than giữa bão bùng Chỉ quyết sống đời sao trọn đạo Cùng tìm cho được kẻ chung mùng Nguyễn Gia Linh Còn tiếp : Mời quý vị nhớ đón xem
Tình Người Trung Hậu (Phần 2) Nguyễn Gia Linh 6. Thành lập gia đình Chung mùng, nào dễ kiếm cho ra Trời đất còn thương, kế cận nhà Chân lấm, da đen, không quản ngại Tay bùn, mặt xấu, chẳng kêu ca Tình yêu trọn vẹn trong gian khổ Tín nghĩa vuông tròn giữa thế gia Chồng vợ cấy cày lo kiếm sống Không màng ngày tháng cứ dần qua 7. Nước thần Qua hết gian lao sẽ tới ngày ? Nhưng sao cực khổ vẫn lai rai Chồng cày bừa cấy, trên cùng dưới Vợ quét chùi lau, trong lẫn ngoài Chợt thấy lọ thần gần cột giữa Thoạt nhìn chai đẹp, giữa kèo hai Mơ màng mở nắp rồi bôi khắp Bỗng biến kiều nương đủ sắc tài 8. Người đàn bà đẹp Tài sắc quyền uy của lọ thần Tắm xong nước chảy ngập đầy sân Luống hành hớn hở thâu sinh khí Cọng củ vui mừng được bón phân Tăng trưởng to dài đòn với lá No tròn lớn bự củ cùng thân Hân hoan thấy vợ tràn hương sắc Đẹp giống tiên nga ở cõi trần 9. Say mê nhan sắc Cõi trần sao lại có tiên nga Nếu chẳng nghe rồi, chẳng nhận ra Vợ kể nước thần trong lọ quý Anh mường chim se,û buổi phong ba Ngày đêm quấn quýt tình âu yếm Sáng tối không xa sắc mặn mà Công việc ruộng đồng đâu nghĩ tới Đến hồi no đói phải buông tha 10. Bức tranh Tố Nữ Buông tha, nhưng vẫn phải thuê người Vẽ ảnh tuyệt vời, nétï thắm tươi Không được gần bên hoa diễm ảo Nên đành kề cận bức tranh đời Vừa làm vừa ngắm đôi môi mộng Lúc cấy lúc nhìn cặp mắt vui Như vậy mà lòng chưa đủ thỏa Chỉ mong mau tối để về thôi Nguyễn Gia Linh Còn tiếp : Mời quý vị nhớ đón xem
Tình Người Trung Hậu (Phần 3) 11. Tay làm hàm nhai Thôi đủ ấm no suốt cuộc đời Sống trong hạnh phúc mãi không rời Chồng thương âu yếm lo từng chút Vợ quý nâng niu nấu đủ nồi Rau cháo sớm trưa tròn ước nguyện Cơm canh khuya tối trọn niềm vui Giữ gìn hương lửa trong muôn một Quyết chẳng cho mưa gió vập dồi 12. Quạ đen báo oán Gió vập mưa dồi chưa đủ đau Bức tranh người đẹp ở đồng sâu Quạ tha đi mất gương kiều mỵ Gió thổi ra xa, bức ảnh màu Quyết trả thù xưa, gây khổ lụy Nên đem sắc nước, tạo cồn dâu Nhà vua thấy bóng say mê muội Chỉ thị quan quân kiếm ả đào 13. Quan quân lục lọi Ả đào xinh đẹp dáng thanh thanh Đâu dễ tìm ra chốn thị thành Ngỏ hẻm cũng cho người lục lạo Hang cùn vẫn phái kẻ dòm quanh Xóm làng vắng vẻ không quên lãng Đồng ruộng bao la cũng tận tình Mở hội thưởng khen người biết được Ai là bức chủ đã thành danh 14. Người đẹp bị bắt vào cung Thành danh nhưng cũng quá ngây thơ Nên mới nhận mình chủ lụa tơ (*) Quân lính vây quanh, thông báo xếp Gông cùm cột chặt, đẩy vô bờ Dẩn đường đến chốn, hoa an lạc Chỉ nẻo về nơi, kiệu đợi chờ Người đẹp đi vào Cung Hậu hỉ Anh chồng vật vả khóc bơ vơ 15. Người đẹp câm nín Bơ vơ khi đứng giữa hoàng cung Rực rỡ nhưng sao quá mịt mùng Cung nữ xum xuê lo tất bật Vua già mừng rở hứa lung tung “Cành hoa “ trang nhả không diêm dúa Ánh mắt trang nghiêm chẳng ngại ngùng Miệng thắm xinh tươi, môi chửa hé Không cười, không nói, chẳng chung mùng Nguyễn Gia Linh Còn tiếp : Mời quý vị nhớ đón xem
Tình Người Trung Hậu (Phần 4) 16. Khao thưởng cho ai làm nở nụ cười Chung mùng chẳng được, quá buồn phiền Những tưởng từ đây sống cảnh tiên Người đẹp không cho ai giáp mặt Cánh hoa chẳng nở nụ cười duyên Vua đành ban lệnh treo tiền thưởng Ai giúp cho vua thỏa mộng hiền Tiếng trống tiếng kèn khua ỏm tỏi Anh hề, phù thủy… chẳng làm nên 17. Lên kinh tìm vợ Nên công rồi việc, mấy ai xong Thất thểu bơ vơ nát cả lòng Nghe tiếng phèn la, rao in ỏi Thấy tờ cáo thị, dán lung tung Biết người vợ quý trong cung đìện Nhớ đóa hoa xinh giữa bụi hồng Anh cắt bó hành bên cạnh giếng Lần mò tìm đến chốn hoàng cung 18 Lời rao gặp vợ Hoàng cung qua lại anh rao hàng Biết chắc vợ mình đang rảnh rang Củ lớn bình vôi, hành quý tộc Dọc bằng đòn gánh, lá cao sang Ai mua hành tôi, lời không lổ Tôi với thì mua, chết chẳng màng Nghe tiếng của chồng nàng tỉnh táo Bảo người thị nữ, xuống tìm chàng 19. Làm đẹp lòng ai Thấy chàng nét mặt rỡ ràng tươi Nói chuyện huyên thiên, miệng nở cười Chồng vợ mừng vui lòng hớn hở Oâng vua sung sướng mắt trong ngời Tưởng rằng hành củ to kỳ lạ Ngỡ tại áo quần xốc xếch thôi Liền nảy ý đồ thay đổi lớp Làm anh bán dạo khắp nơi nơi 20. Có số làm vua Nơi nơi người biết chắc toàn thân Muốn được làm vua phải có phần Chưa kịp thỏa lòng hoa mở miệng Mới vừa yên chí mộng đêm Xuân Thì bao ngự khuyển hung tàn cắn Lại mấy hoàng bào kính cẩn dâng Đất nước giờ đây thay đổi chủ Tấm lòng trung hậu vượt non ngàn Nguyễn Gia Linh Bordeaux, ngày 07-08-2004
Chuyện Một Thời Đại rất Xa hay Hằng Nga -Hậu Nghệ Vào thời đại rất xa, dân chúng đang sống hồn nhiên hiền hòa với nhau, có 10 con quạ lửa tưởng là cùng nhau đem ánh sáng đến trần gian, ngờ đâu chúng tranh giành ảnh hưởng tạo ra cảnh nóng bức khó chịu. Người anh hùng Hậu Nghệ nhờ Tiên Ông cho 10 mủi tên thần, bắn rơi 9 con quạ lửa. Khí trời ấm áp trở lại., Hậu Nghệ muốn bắn nốt con quạ lửa cuối cùng nhưng nhờ Phùng Mông cản lại, sợ rằng trời sẽ hết sáng. Nhờ thế dân chúng ăn mừng tôn Hậu Nghệ lên làm vua nhưng sau đó Hậu Nghệ cậy thế hiếp đáp dân lành. Phùng Mộng khuyên can không được đành bỏ Thầy theo đám dân quê nghèo đói..Hằng Nga giận chồng tàn ác, đang giữ Linh Chi Thảo, bèn uống hết cả thuốc Linh Chi… Đặng Xuân Linh
<bài viết được chỉnh sửa lúc 04.11.2008 00:57:09 bởi Dang Xuan Linh >
Một thời đại rất xa (Phần 1) Đặng Xuân Linh
Sau tấm bình phong bóng đuốc xa
Sao mai lặn hết vắng Ngân Hà
Hằng Nga đã nuốt linh chi thảo
Sống mãi nhìn trời dạ xót xa
(Trong Bích câu kỳ ngộ)
1
Thuở con người sống tựa thiên nhiên
Chẳng có chiến tranh nếp tánh hiền
Không tị hiềm nhau dù khó nhọc
Chỉ thương mến lẫn miễn bình yên
Hừng đông dậy sớm tìm rau trái
Ngã bóng rũ về nghỉ mái hiên
Vui vẻ thanh nhàn nguồn suối mát
Nhà tranh vách lá giữa trần miền
2
Trần miền, người chẳng bức người đâu
Chỉ hoạ ông Thiên cũng quá sầu
Đốn cội cây làm nhà trú ngụ
Tránh luồn gió chướng ý mưu cầu
Che thân da thú dành nguồn ấm
Lành trí lòng người bớt vạn âu
Hạnh phúc sống còn nào hận ghét
Ngày xưa thuở ấy quá xa lâu
3
Lâu lắm… xãy ra một họa tai
Đốt thiêu tất cả cánh đồng dài
Trong trần đồ thán vì gò động*
Giữa biển tranh giành bởi quạ sai
Mười đốm hang Dương chan đỏ lửa
Lệ điều Thượng đế rưới hằng ngày
Thay phiên ban sáng cho trần thế
Để được tiết hòa phúc thái lai
4
Sống lai giữa biển giống phù tang
Cây quá vút cao tận khói ngàn
Một* đậu cành trên phiên Nhựt hóa
Chín* chờ nhánh thấp phận dương ban
Mỗi ngày tuần tự theo điều luật
Đơn qụa trước sau rọi ánh vàng
Chẳng thấy mặt trời khi ngó thẳng
Chói chan ngọn lửa phủ làm màn Đặng Xuân Linh
Còn tiếp. Mời quý vị nhớ đón xem.
Một thời đại rất xa Phần 2 của Đặng Xuân Linh Sau tấm bình phong bóng đuốc xa
Sao mai lặn hết vắng Ngân Hà
Hằng Nga đã nuốt linh chi thảo
Sống mãi nhìn trời dạ xót xa
(Trong Bích câu kỳ ngộ) 5
Màn sáng làm cho tiết thuận hòa
Bỗng đâu biển động sóng tràn ra
Cây phù tang chuyển cuồn cuộn xoáy
Mười quạ lửa giành ỏm tỏi la
Mong lấy chức quyền uy lạm dụng
Muốn thâu thiên hạ quậy gần xa
Khắp trời lửa dậy trần gian lụy
Hơi nóng tràn lan ngục khổ hà
6
Hà khắc tiêu tan chốn cõi trần
Anh hùng thuở ấy thấy bâng khuâng
Võ tài xuất chúng lòng đau xót
Sức mạnh hơn người dạ nấu nung
Quạ lửa dữ dằn dồn dập quyện
Sinh linh khổâ ải nóng tăng dần
Tiên Ông xưa tặng mười tên trấn
Để Nghệ trừ tiêu hoạ quạ thần
7
Mười quạ thần quần chiến đấu nhau
Được thua dân khổ chuyện bao trào
Sợ lo, Hậu Nghệ cầm cung tiễn
Quyết bắn đàn chim tắt lửa màu
Vài mủi tên thôi tan nóng bức
Chín con quạ chết oản kêu gào
Phùng Mông** ngăn lại không cho bắn
Chết quạ cuối cùng tối sẽ bao Đặng Xuân Linh
Còn tiếp : Mời quý vị nhớ đón xem
Một thời đại rất xa Phần 3 của Đặng Xuân Linh Mười năm sau:
8
Làu bao khắp chốn lại mong rằng
Hậu Nghệ làm vua dưới cõi trần
Dũng mạnh ỷ mình đà cứu thế
Yếu mềm vị chúng phải ơn dâng
Ách tai cũng giống loài chim quạ
Gieo rắc khác chi ngạ quỉ chằng
Nào lấy của dân, còn dưỡng thị
Ác nhân gom cả chẳng còn ăn
9
Ăn uống gì đâu thiệt thảm thê
Cuộc đời sợ lắm khối ê chề
Hoang vu rừng lá than dài vắn
Thưa thớt sinh linh trốn bốn bề
Hậu Nghệ, Ngô Cương* càn quét dữ
Dân làng, nẻo lối vắng đi về
Họ căm thù kẻ vô nhân đạo
Gớm ghiếc đôi tay nhuôm máu hề
10
Hề hà Mông khuyến tựa như bèo
Bèn bỏ Thầy đi với đám nghèo
Trảũ lại công người không đức hạnh
Lạm tham dân chúng quá bèo nhèo
Đất đai khai khẩn đều tom cướp
Một chút hải hà chẳng gói neo
Quê quán người nầy rừng, biển cả?
Sóng dồi gió dập kéo mang theo
11
Theọ Hậu Nghệ là tố Hằng Nga
Giữ linh chi hộ kẻ không tha
Giận chồng ác độc, ăn thành trẻ
Uống thuốc sống lâu, khỏi hóa già
Hậu Nghệ hứa lời thương mến nước
Tiên Ông ưng ý ký giao quà
Cung tên mười chiếc như thần nỏ
Một phút lỡ lầm tiếng xấu xa Đặng Xuân Linh
Còn tiếp, mời quý vị đón xem kỳ tới
Một thời đại rất xa Phần 4 của Đặng Xuân Linh Đặng Xuân Linh 12
Xa bay dong tuốt tận cung trăng
Nghệ nóng giận sôi nhắm chị Hằng
Còn lại mấy tên người quyết bắn
Rung lai cung Quảng tiễn rơi nằm
Cụ Già hiện xuống khuyên lời Nghệ
Người cũ, hẹn sao nhớ tối rằm?
Tất cả giờ nầy mi mất hết
Chúng dân đòi mạng tội hung hăng
13
Hăng quá chém luôn Nguyệt lão tiên
Cụ già hất nhẹ kiếm dăng liền
Mĩm cười thư thả âm vời vợi
Vui vẻ thong dong tiếng dịu hiền
Ông biến mất vào đêm ánh nguyệt
Dân la dí đánh tối bên triền
Phùng Mông gọi Nghệ phiên ông đó
Tự xử cho xong để khỏi phiền
14
Khỏi phiền , gây khổ trí lòng tôi
Cứu độ lương dân phải bỏ người
Cung Quảng đơn côi cùng bạch thố
Hằng Nga cô quạnh giữa ngàn khơi
Ngô Cương bị phạt, tu còn ác
Một gốc** chặt hoài chặt chẳng vơi
Nhớ lại tấm lòng chàng Hâu Nghệ
Nỗi buồn đau xót vẫn xa rời
15
Rời về trăng sáng ngắm vời xa
Bao cụm mây xanh cách bóng tà
Hồn vẫn luyến lưu nơi cõi thế
Tình còn vương vấn chốn đồi sa
Trẻ hoài,… nuốt hết bao linh thảo
Sống mãi,... nhìn trời mặt ủ hoa
Ngọn đuốc sao mai về chốn cũ
Dãi mờ cũng lặng bóng Ngân Hà. Đặng Xuân Linh
Hết
Thống kê hiện tại
Hiện đang có 0 thành viên và 1 bạn đọc.
Kiểu: