Tình Thơ Như làn gió
Bâng khuâng...một mình !
Hương say
gói một cuộc đời
Chắt chiu,
cũng chỉ nhỏ nhoi - phận mình.
Thôi thì chọn chữ làm thinh
Ta nâng rượu lạt mời mình - uống say.
Cho quên năm rộng, tháng dài
Quên luôn cả kiếp đọa đày, truân chuyên.
Niềm đau,
Ta giữ làm riêng
Đảo chao trôi giữa đôi miền phù_vân.
Hững hờ
ngọn gió mùa Xuân
Người vui,
Ta lại bâng khuâng...
một mình !
Tú_Yên
23-02-2010
Ta chờ Ta
Ta chờ Ta...
một góc Xuân
Bỏ mùa Đông lạnh bâng khuâng xa rời.
Ta chờ Ta...
giữa khoảng trời...
Để vu vơ với những lời tình ca.
Xuân về ...
đời ngát hương hoa
Dăm câu thơ viết làm quà tặng nhau.
Ta chờ Ta...
tự thuở nào ?
Mùa về ngang ngỏ - Mai_Đào...
Chào Xuân !
Tú_Yên
CHỜ
Ta chờ ai
một góc đời
Bao mùa đông giá tuyết rơi trắng miền
Ta chờ ai
thổn thức niềm riêng
Cho bâng khuâng nhớ triền miên nỗi lòng
Đông về
rét buốt trời mong
Đôi câu thơ gửi hư không không người
Ta chờ ai
cả đường dài
Xuân, Thu, Đông, Hạ miệt mài...
dõi theo
HRPT
Vẫn chờ...
Chờ ai ?
Ta vẫn mãi chờ
Bâng khuâng bao nỗi ngẩn ngơ, u hoài.
Chờ ai ?
Bóng ngã, chiều phai
Tóc pha sương giữa tháng ngày trôi qua.
Ta chờ ai ?
Ai chờ Ta ?
Trăm năm, se sắt trăng tà - đổ xiêu.
Lạc đàn
Nhạn lẻ loi...kêu...
Chiều trôi...
trôi giữa bóng chiều - dần xa.
Tú_Yên
* Cám ơn HRPT đã ghé thăm trang thơ TY và để lại bài thơ đầy khắc khoải. Rất vui được biết.
VẪN CHỜ
Ta chờ...
bóng xế la ngà
Chiều buông mây nhớ phương xa đợi người
Ta chờ...
em quá xa xôi
Mỏi trông quầng mắt tình côi dõi tìm
Ta chờ...
quặn thắt niềm riêng
Chờ Trăng Trăng khuất _ biển thiêng gọi hồn
Ta chờ...
em mấy hoàng hôn
Ban mai rạng sáng _vĩnh tồn đáy tim
Ta chờ...
em mãi _triền miên
Ngàn sao vừa loé _ lặng im ngân hà
Ta chờ...
em vạn kiếp qua
Chờ thêm mấy kiếp _ tình ta vẫn chờ...
HRPT
VẪN CHỜ
Ta chờ...
bóng xế la ngà
Chiều buông mây nhớ phương xa đợi người
Ta chờ...
em quá xa xôi
Mỏi trông quầng mắt tình côi dõi tìm
Ta chờ...
quặn thắt niềm riêng
Chờ Trăng Trăng khuất _ biển thiêng gọi hồn
Ta chờ...
em mấy hoàng hôn
Ban mai rạng sáng _vĩnh tồn đáy tim
Ta chờ...
em mãi _triền miên
Ngàn sao vừa loé _ lặng im ngân hà
Ta chờ...
em vạn kiếp qua
Chờ thêm mấy kiếp _ tình ta vẫn chờ...
HRPT
Cứ chờ...
Người chờ Ta mãi - thế ư ?
Trăm năm ?
Vạn kiếp ?
Như từ - rất lâu ?
Biển đời trong_đục, nông_sâu
Lòng người khấp khễnh, biết đâu mà dò ?
Đời Ta như một chuyến đò...
Nước trôi mà bến chẳng cho - neo bờ.
Chỉ còn lại những câu thơ
...
Thì thôi !
Cứ đợi, cứ chờ - cho vui.
Tú_Yên
<bài viết được chỉnh sửa lúc 12.03.2010 08:55:25 bởi Tú_Yên >
Vương ?
Nắng nhẹ nhàng bên cửa
Lững lờ...trôi...
nhẹ trôi
Êm đềm hong suối tóc
Từng sợi mềm...
em tôi.
Tình như làn gió thoảng
Giữa trời...bay...
cứ bay
Thoảng về con phố vắng
Hụt hẫng,
bàn chân ai ?
Tình vương ?
Vương rất khẽ
Mà nặng trĩu đời anh
Em lặng thầm theo gió
Mắt vương gì ?
Long lanh !
Tú_Yên
11-03-2010 r
<bài viết được chỉnh sửa lúc 12.03.2010 16:40:22 bởi Huyền Băng >
Nếu mà...
Nếu mà...
Chẳng có...nếu mà...
Đâu ai ngắm bóng trăng ngà - dệt thơ
Cho lòng riêng mãi ngẩn ngơ
Ước ao xây mộng bên bờ nhân gian ?
Nếu mà...
Mình chẳng lang thang
Chắc là không phải hoang mang - lạc đường.
Xuân về...
Hoa thắm đưa hương
Thì thôi,
quên chuyện buồn vương
nếu mà...
Tú_Yên
20-02-2010
Còn không ?
Còn không anh ?
Chuyện chúng mình
Từ trong hư ảo
thình lình...
hiện ra.
Dẫu đời lắm nỗi phôi pha
Dòng thời gian cứ trôi qua - không về.
Còn không anh ?
Nỗi tỉnh_mê
Biết đâu nhặt lại câu thề - nhẹ tênh ?
Trời mông mênh
Đất mông mênh
Mượn nhiều chi để nhớ_quên - nhọc nhằn.
Mượn nhiều chi,
để băn khoăn
Trăm năm !
Nợ ấy,
biết lần làm sao ?
Thôi anh !
Còn chút sắc màu
Từ vần thơ mộng dạt dào niềm mơ
Đem về,
thêm chút ngu ngơ
Dệt cho nhau những đợi chờ - đa đoan.
Tú_Yên
08-03-2010 r
<bài viết được chỉnh sửa lúc 20.03.2010 20:22:47 bởi Huyền Băng >
Chỉ một...ước ao
(Trích topic thơ "Con Chim nhỏ")
Xin được một lần...
Để chim được bay cao
Thoát ra khỏi những hư hao quay quắt
Còn đó không những tình người chân thật ?
Hay cả cuộc đời chỉ phiền lụy, âu lo !
Xin một lần...
Một lần
Chim được hót thật to
Là biểu hiện của tự do bay nhảy
Biết bao giờ con chim non nhìn thấy...
Một bàn tay trìu mến những yêu thương.
...
Chỉ thế thôi
Trong cuộc sống đời thường
Hay tất cả chỉ là chông gai cạm bẩy ?
...
Một lần véo von,
trong đời mình - được mấy...
Tìm bình an,
là dễ lắm - hay sao ?!
...
Chẳng thể nào...
Trong ngàn nỗi chao vao
Đôi cánh rủ...
Niềm ước ao - chỉ một...
Tú_Yên
29-05-2008
Nếu mà...
Nếu mà...
Chẳng có...nếu mà...
Đâu ai ngắm bóng trăng ngà - dệt thơ
Cho lòng riêng mãi ngẩn ngơ
Ước ao xây mộng bên bờ nhân gian ?
Nếu mà...
Mình chẳng lang thang
Chắc là không phải hoang mang - lạc đường.
Xuân về...
Hoa thắm đưa hương
Thì thôi,
quên chuyện buồn vương
nếu mà...
Tú_Yên
NẾU MÀ
Nếu mà...
Ngày ấy... nếu mà
Ta đừng qua ngỏ thơ ca_đợi vần
Để lòng mơ mãi phân vân
Để tình thơ cứ bần thần nhớ nhung
Nếu mà...
Ta chẳng bước sang
Thì đâu gặp gỡ bên đàng thi nhân
Đông về...
Rét buốt châu thân
Một mình...
lữ thứ lê dần
đường hoang
Sương khuya...
Ướt đẫm đôi hàng
Giọt châu...
Thổn thức lệ tràn
nhói tim !
HRPT
(Tiểu đệ chỉ hoạ cùng cho vui chứ không có ý gì ! Có gì phật ý xin lượng thứ ! Vì mê thơ Sư Tỷ nên tiểu đệ cứ say sưa đọc và hoạ)
<bài viết được chỉnh sửa lúc 20.03.2010 19:34:10 bởi HRPT >
Trích đoạn: Tú_Yên
Bâng khuâng...một mình !
Hương say
gói một cuộc đời
Chắt chiu,
cũng chỉ nhỏ nhoi - phận mình.
Thôi thì chọn chữ làm thinh
Ta nâng rượu lạt mời mình - uống say.
Cho quên năm rộng, tháng dài
Quên luôn cả kiếp đọa đày, truân chuyên.
Niềm đau,
Ta giữ làm riêng
Đảo chao trôi giữa đôi miền phù_vân.
Hững hờ
ngọn gió mùa Xuân
Người vui,
Ta lại bâng khuâng...
một mình !
Tú_Yên
23-02-2010
LẮNG TIẾNG THỜI GIAN
Ngưòi còn đơn độc bâng khuâng
Ta thôi đã hết ái ân một thời
Ngỡ ngàng trông ánh trăng rơi
Chìm trong đáy mắt một thời đã xa
ngng
Trích đoạn: Tú_Yên
Còn không ?
Còn không anh ?
Chuyện chúng mình
Từ trong hư ảo
thình lình...
hiện ra.
Dẫu đời lắm nỗi phôi pha
Dòng thời gian cứ trôi qua - không về.
Còn không anh ?
Nỗi tỉnh_mê
Biết đâu nhặt lại câu thề - nhẹ tênh ?
Trời mông mênh
Đất mông mênh
Mượn nhiều chi để nhớ_quên - nhọc nhằn.
Mượn nhiều chi,
để băn khoăn
Trăm năm !
Nợ ấy,
biết lần làm sao ?
Thôi anh !
Còn chút sắc màu
Từ vần thơ mộng dạt dào niềm mơ
Đem về,
thêm chút ngu ngơ
Dệt cho nhau những đợi chờ - đa đoan.
Tú_Yên
08-03-2010 r
HẾT RỒI EM!
Hết rồi em những ước mơ
Bao nhiêu kỉ niệm bây giờ phôi pha
Vần thơ dù có mượt mà
Cũng không nối lại tình ta thuở nào
Tình xưa trái chín ngọt ngào
Giờ thành vị đắng ngưởi trao một thời
<bài viết được chỉnh sửa lúc 20.03.2010 23:38:51 bởi nguyenngoat >
Trích đoạn: HRPT
Nếu mà...
Nếu mà...
Chẳng có...nếu mà...
Đâu ai ngắm bóng trăng ngà - dệt thơ
Cho lòng riêng mãi ngẩn ngơ
Ước ao xây mộng bên bờ nhân gian ?
Nếu mà...
Mình chẳng lang thang
Chắc là không phải hoang mang - lạc đường.
Xuân về...
Hoa thắm đưa hương
Thì thôi,
quên chuyện buồn vương
nếu mà...
Tú_Yên
NẾU MÀ
Nếu mà...
Ngày ấy... nếu mà
Ta đừng qua ngỏ thơ ca_đợi vần
Để lòng mơ mãi phân vân
Để tình thơ cứ bần thần nhớ nhung
Nếu mà...
Ta chẳng bước sang
Thì đâu gặp gỡ bên đàng thi nhân
Đông về...
Rét buốt châu thân
Một mình...
lữ thứ lê dần
đường hoang
Sương khuya...
Ướt đẫm đôi hàng
Giọt châu...
Thổn thức lệ tràn
nhói tim !
HRPT
(Tiểu đệ chỉ hoạ cùng cho vui chứ không có ý gì ! Có gì phật ý xin lượng thứ ! Vì mê thơ Sư Tỷ nên tiểu đệ cứ say sưa đọc và hoạ)
* Xin chào HRPT
Rất vui khi được HRPT ghé thăm và hoạ thơ. Đó là niềm vui lớn đối với TY và cũng chính nhờ những vần thơ hoạ mà trang thơ thêm ấm áp. Cám ơn HRPT nhiều.
Mong được đón nhận thật nhiều vần thơ hoạ từ HRPT và tất cả
Trích đoạn: nguyenngoat
HẾT RỒI EM!
Hết rồi em những ước mơ
Bao nhiêu kỉ niệm bây giờ phôi pha
Vần thơ dù có mượt mà
Cũng không nối lại tình ta thuở nào
Tình xưa trái chín ngọt ngào
Giờ thành vị đắng ngưởi trao một thời
Hết rồi ?
Hết rồi ?
Đã thật hết rồi
Sao lòng cứ mãi bồi hồi - vu vơ.
Phải chăng ?
Vì bởi hay mơ
Đêm ba mươi lại mong chờ trăng lên.
Hết rồi ?
Ước vọng mông mênh
Hết rồi...
giấc mộng chông chênh bên đời.
Thôi đành, hết thật...
Người ơi !
Đừng trông chi cánh Sao rơi vệ đường.
Tú_Yên
* Xin chào nguyenngoat Cám ơn đã ghé trang thơ TY và để lại những vần lưu bút. Rât vui được biết anh nguyenngoat.
<bài viết được chỉnh sửa lúc 21.03.2010 19:28:40 bởi Tú_Yên >
Là thơ ?
Cớ gì
tay vẫy, lòng đau ?
Hoa Cau trắng, vẫn ngạt ngào hương bay.
Đêm qua sương sớm rơi đầy
Vầng trăng như cũng chợt say - với người.
Là thơ !
Thơ dệt cho đời...
Cho ta ?
Hay cả...cho trời - rất xa ?
Tú_Yên
22-03-2010
Ước chi...
Câu thơ Ta viết - vẫn còn
Còn nguyên cả những héo hon phận người.
Tỉnh_Say ?
Say_Tỉnh ?
Giữa đời...
Cầm bằng như thể tiếng cười...
vụn tan.
Lá rơi...
rơi xuống thềm hoang
Ta rơi...
trong giấc mơ tàn - cuối đêm.
Ước chi...
chân cứng, đá mềm
Đường thênh thang rộng,
Ta tìm...
lại nhau.
Cho đời đầy những sắc màu
...
Tú_Yên
22-03-2010
Tìm gì ?
Ta đi tìm...
Tìm gì không biết nữa !
Một trời thương của cái thuở xa nào.
Cổng trường khép,
giấc mơ hồng đóng lại
Ta đi tìm...
Cứ tìm mãi hay sao ?
...
Trả đời một chút ước ao
Trả ai một nửa tuổi nào - chơi vơi.
Trả cho mình một khoảng trời...
Chút mơ mộng,
chút ngậm ngùi riêng mang.
Chiều về...
bóng nắng nhẹ loang
Trả cho ta chút ngỡ ngàng
thế thôi !
Tú_Yên
01-12-2008
Thống kê hiện tại
Hiện đang có 0 thành viên và 3 bạn đọc.
Kiểu: