Kiểu:
Xin chào !

 Thơ Đất Ngời

Tác giả Bài
Soccon

  • Số bài : 1210
  • Điểm thưởng : 0
  • Từ: 24.09.2008
  • Trạng thái: offline
Thơ Đất Ngời 04.10.2008 18:51:28 (permalink)


Thơ Đất Ngời
Nguyễn Hồng Oanh
NXB Văn Học - Hà Nội - 2008
 
Đề từ:
Trăng Xuân còn vời vợi
Sáng ngời giữa lo toan
Sóng hát lời không nói
Giữa đất trời mênh mông
 
Đất ngời lời da diết
Bao yêu thương dâng tràn
Tuổi hai mươi mãi mãi
Gió động thềm miên man...
(Đỗ Ngọc Quang)
 
1. Nói với mình
Ngồi trước gương soi nói với mình
Đường đời qua mấy nẻo trường chinh
Lòng mong báo đáp công cha dưỡng
Dạ ước ao đền nghĩa Mẹ sinh
Bốn hướng chờ trông bao bạn hữu
Mười phương đón nhận bấy ân tình
Gia phong cố giữ lề tiên tổ
Ngồi trước gương soi nói với mình...
 
2. Đất ngời
Tiếng chim hót tặng hồn ta mỗi bận
Trên đầu ta ánh sáng tặng muôn loài
Dưới chân ta đất ngời lên sức sống
Con tim người hạt sáng tặng tương lai...
 
3. Ngã ba quê
Trái hồng ngâm
            vuông những tấm lòng
Vết chân chim
            ngang dọc nở hoa
Hằn vết má
           sâu dần ký ức
Ngã ba quê
          một thời đã thức
Một thời xa
          kỷ niệm chập chùng
Tay ai nâng trái hồng
Ngõ nhịp hồn ta bịn rịn...
 
4. Vườn quê
Trở về vườn quê
             lũy tre già nghiêng nghiêng
Ngọn nắng ban mai
            liếm từng chiếc lá
Thương mẹ, nhớ cha
            cuộc đời áo tơi vai sờn rơm rạ
Mồ hôi trải dài
            đẫm ruộng lúa nương khoai
Quang gánh oằn lưng
            mùa xuân rơi rụng
Chắt chiu cho con
           từng ngụm nồng say. Nồng say...
 
5. Mắt chiều và thơ
Mẹ như hạt ngọc lung linh
Thơ lần áo mẹ
             vượt ghềnh thác đi
Thơ trong mẹ
             buổi xuân thì
Trong veo mắt mẹ
             hàng mi thơ vào
Tự bao giờ tới mai sau
Thơ trên vai mẹ
             thấp cao chập chùng
Thân gầy mẹ gánh thơ cùng
Thơ xiêu bóng mẹ,
             vạt lưng thơ tràn
Mẹ và thơ
             cứ mênh mang
Lời ru hương cỏ,
             nắng vàng mẹ ơi!
Vành môi mẹ với thơ cười
Nếp nhăn vách má,
            điểm thời thơ in
Mắt chiều, đau đáu mẹ nhìn
Trông vời cánh nhạn,
            mẹ tìm thơ xưa
Tóc chiều
           chín nắng mười mưa
Áo tơi giòn nát,
           thơ đưa cánh diều
Bước chân dìu dặt muôn điều
Rưng rưng mắt mẹ mắt chiều đẫm thơ...
 
6. Chợ già
Góc chợ Già quê cũ
Mẹ lẫm đẫm thường xuyên
Rau cỏ mùa cằn cỗi
Non xanh quanh phố huyện
 
Mấy bận về làng nhỏ
Lối xanh rõ tiếng cười
Giàn trầu, cau mơn mởn
Nay hóa kẻ mồ côi
 
Hoa mưng đỏ cuối vườn
Cây không già năm tháng
Đám mây chiều lãng đãng
Phiêu du cùng yêu thương...
 
7. Đồng quê
Những con bò mộng
Đi qua cánh đồng
Đường cày thong thả
Mùa vàng trĩu bông
 
Những con cò trắng
Đi qua cánh đồng
Miếng mồi tất bật
Lặn lội bờ sông
 
Những con vịt xám
Đi qua cánh đồng
Luống cày mới xới
Trở về như không...
 
8. Lửa Xuân
Ngọn lửa xanh
Gió xô nghiêng
Đối diện em
Ngọn đèn và anh vẫn trẻ
Đáy mắt nhấn chìm tháng năm
Nhấn chìm rong rêu
Bồng bềnh ký ức
Trăng non thao thức
Khi khuyết khi đầy
Ôm ấp trời mây
Đất tràn bão tố
Ngọn lửa
Thầm xanh
Xuân ngời…
 
9. Phút giây
Ai cho ta mượn chút hương
Ta về ta trải đầy giường ngủ chơi
Ai cho ta mượn khoảng trời
Ta về ôm ấp làm người lãng du
Ai cho ta mượn cây dù
Ta che chớp bể, ta hù giá đông
Ai cho ta mượn một đồng
Ta mua một chút má hồng làm sang
Ai đưa ta chuyến đò ngang
Biết sông sâu cạn, biết vàng, biết thau
Cho ta mượn nón che đầu
Gió sương chen chúc đổi màu tóc mây
Ngồi chung một chuyến tàu đầy
Tử sinh cõi tạm phút giây bụi trần…
 
10. Giao thừa
Khoảng sân rười rượi tiếng cười
Mưa xuân thấm lạnh mắt ngời ngợi hoa
Bừng xuân trời đất mượt mà
Giao thừa chạm mặt bao la cõi hồn…
 
11. Trăng
Lại mùa trăng nữa mùa trăng nữa
Vằng vặc trăng thu quyện gió ngàn
Ngược xuôi muôn dặm trăng quên mỏi
Trăng mãi hồn nhiên trăng chứa chan…
 
12. Mưa xuân
Tóc ai gánh hạt sương xuân đỏ
Gánh những khoan thai trải thơm nồng
Dìu dịu lời du đầu ngọn cỏ
Gieo mạch ngầm trong vắt giữa dòng sông…
 
#1
    Soccon

    • Số bài : 1210
    • Điểm thưởng : 0
    • Từ: 24.09.2008
    • Trạng thái: offline
    RE: Thơ Đất Ngời 05.10.2008 20:47:23 (permalink)
    Thơ Đất Ngời (t.t)
    Nguyễn Hồng Oanh
    NXB Văn Học - Hà Nội - 2008
     
    13. Chim Ưng
    Đàn chim Ưng
                bay qua đồng hoang, đồi hoang, non cao biển cả
                         tìm bến bờ xa lắc
    Chim Ưng đầu đàn
                cất giọng khàn khàn sặc mùi thuốc lá
    Những con sóng thầm lặng
               gồng mình ô nhiễm môi sinh
    Con suối xanh
              lười cất tiếng hát,
                        núi đồi trắng trọc màu tro  
    Lão già lọm khọm ra vào
              mỗi ngày dưới mái lều tranh cổ tích
    Nào hay biết gì
              chuyện đàn chim trời bay qua nhà lão mỗi ngày mấy lượt
    Nào hay biết
              chuyện dòng sông, con suối kia
    Ngày qua ngày
              những bông bí
    Lão lượn qua vườn
              ngấu nghiến niềm hạnh phúc ...
     
    14. Mưa
    Mưa mấy hạt mái nhà run lẩy bẩy
    Gạo trong lu cạn tự bao giờ
    Ta ngồi hát một mình bên cánh cửa
    Ngọn đèn gầy le lói cháy câu thơ ...
     
    15. Áo xuân
    Ơ kìa
                 tà áo ai xanh quá
    Biêng biếc nụ xuân
                 nhả tơ vàng
    Gió mơn trớn
                 khua nghiêng dáng trúc
    Dắt hồn ai
                 từng nhịp khúc xuân sang
    Em mặc áo
                 hay choàng vuông khăn lạ
    Bước thơ non
                 sóng sánh đến diệu kỳ
    Đôi guốc mộc
                 gót son tươi rói
    Chạnh hồn ai
                 từng nhịp khúc em đi
    Nhánh khói tỏa
                  bồng bềnh huyền mỹ
    Nơi lưng thon
                  trăng chập chờn run
    Em xa lắc ta ngời ngợi ngóng
    Khoảng trống ta ai lấp lại cùng…
     
    16. Sao khuya
    Bất chợt hoàng hôn chựng lại
    Vạt mây hoài niệm hững hờ
    Làm sao gửi về phương ấy
    Người mang hộ mấy tiếng cười
    Gió đưa lời ru ai hát
    Bàn tay nóng chút xa xôi
    Tạm biệt vầng trăng đơn lẻ
    Bên thềm nghiêng cánh hoa rơi
    Gặp nhau lâu rồi chưa cũ
    Vương chút hương quỳnh thưở ấy
    Mà sao mới tận bây giờ
    Người đi ga chiều lỡ hẹn
    Ta về đơn lẻ phố mưa
    Trên cao trăng dường ngủ sớm
    Sao khuya quện rạng lối về
    Hững hờ như là ngọn gió
    Gửi lời sao chẳng thèm đưa…            
     
    17. Thức
    Mảng trăng
                  cong vút lưỡi liềm
    Giật mình đã bước
                   qua thềm trăng xuân
    Vài câu thơ
                   lỡ gieo vần
    Rằm đêm thức với
                   hương thầm vợi xa
    Sao mai
                   thức giữa Ngân Hà
    Một đời ta, thức với ta một đời…
     
    18. Giáng sinh xanh
    Gặp nhau
                   đêm giáng sinh xanh
    Quen từ
                   ánh mắt trong lành cỏ cây
    Hàng me 
                   màu áo đã thay
    Riêng ta tím cả đời này hỡi ai?
    Phố đêm
                   gõ nhịp khoan thai
    Canh khuya
                   nhuộm bóng giấc vài lần mơ
    Giáng sinh xanh cả niềm mơ…
    Sự đời cà khịa cái chơi
    Khi vui muốn khóc, khi cười buồn tênh!
     
    #2
      Soccon

      • Số bài : 1210
      • Điểm thưởng : 0
      • Từ: 24.09.2008
      • Trạng thái: offline
      RE: Thơ Đất Ngời 05.10.2008 21:41:07 (permalink)
      Thơ Đất Ngời (t.t)
      Nguyễn Hồng Oanh
      NXB Văn Học - Hà Nội - 2008
       
      19. Sương xanh
      Hạt sương
                  dừng trên mái tóc
      Xa vọng
                   tiếng chuông nhà thờ
      Cái lạnh xen vào nỗi nhớ
      Eva cổ tích
                   hóa niềm thơ
      Hạt sương
                   xanh niềm mơ ước
      Hồng hoang
                   đượm sắc cầu vồng
      Thảo thơm hương đưa vời vợi
      Ngàn sao sương xanh chờ đợi
      Chim trời sải cánh mênh mông...
       
      20. Hương Bình An
      Trở lại Hương Bình
                   chiều xuân thong thả
      Bồng bềnh áng mây
                   trời xanh cao lạ
      Nói gì trong buổi đoàn viên
      Cánh rừng chiều
                   ngon giấc lặng thinh
      Bầy gõ kiến
                   rủ nhau về tổ
      Hương đại ngàn
                   nồng trong kẽ lá
      Hương áo xưa  
                   man mác bồi hồi
      Những ngón tay xuân
                   cài giọt sương rơi
      Trong suốt một thời kỷ niệm
      Cầu mong ai
                   lời cầu mong thánh thiện
      Cầu mong ta hương Bình An...
       
      21. Cò ơi
      Khóm trúc chốn đi về
      Còn nương thân chiều vắng
      Ai giương cung ra bắn?
      Sóng Hồ Tây đượm buồn!
       
      Tiếng đàn ai réo rắt
      Tiếng lòng ai ngân nga
      Cò ơi! Cò ở lại?
      Hay mai cò đi xa?
       
      Hoàng Thành xưa còn đó
      Hà Thành phố ai qua
      Cò gãy hơi tìm bạn
      Nghe sao chạnh lòng xa...
       
      22. Nhánh ca dao
      Cánh cò nghiêng nhánh ca dao
      Ta xa quê độ cành đào nở hoa
      Cỏ may rơm rớm sương nhòa
      Nao nao nghe tiếng tù và gọi trâu
      Rong rêu mái ngói chim câu
      Gật gù thầm nhắc đi đâu tìm về
      Trăng xưa câu ví lời thề
      Gót loan nhớ bạn mải mê đi tìm
      Hành trang ướp cánh hoa sim
      Lẫn trong ký ức giậu bìm bìm leo
      Xa xăm ráng đỏ màu chiều
      Lòng ta thương bạn nguyệt thiều trinh nguyên...
       
      23. Xuân tình
      Xuân vừa đến hoa khoe sắc nắng
      Gió liu riu nhụy nhã hương đưa
      Trăng thấp thoáng loan viền gối mỏng
      Tình chứa chan nhịp khúc giao thừa...
       
      24.Trái mùa
      Sao mình lại gặp nhau đây
      Sài Gòn nắng gió nồng say ngập ngời
      Người về mang cả đất trời
      Heo may theo bước chân người đi qua
      Mai vàng vội vã trổ hoa
      Chờ xuân lộc đã vàng qua sớm chiều
      Trái mùa mưa gió bao nhiêu
      Để người trái cả lời yêu ấy rồi
      Gói miền ký ức xa xôi
      Trao nhau cả tiếng nói cười run tay
      Phố đêm đèn ấm ngàn cây
      Sao không ấm nỗi lòng này hỡi ai?...
      Sự đời cà khịa cái chơi
      Khi vui muốn khóc, khi cười buồn tênh!
       
      #3
        Soccon

        • Số bài : 1210
        • Điểm thưởng : 0
        • Từ: 24.09.2008
        • Trạng thái: offline
        RE: Thơ Đất Ngời 06.10.2008 13:19:41 (permalink)
        Thơ Đất Ngời (t.t)
        Nguyễn Hồng Oanh
        NXB Văn Học - Hà Nội - 2008
         
        25. Một thoáng
        Nhớ nhành rau đồng cũ
        Mơ bưởi trắng vườn xưa
        Thời gian mòn, nắng trải gió mưa
        Hương ngát xanh thưở ấy
        Chân trần dẫm nát thời gian
        Núi đồi nhường bước nâng cánh thu sang
        Thức ngủ nao nao những tiếng gọi thầm
        Hương vợi xa xăm trong lời cầu nguyện
        Nụ trắng trong cài cong vương miện
        Trên môi người một thoáng nồng say...
         
        26. Bến quê
        Ta mang câu ví dặm
        Cuộc hành trình xa xôi
        Bỏ quên mùa xuân cũ
        Gởi bến quê lâu rồi
         
        Ai hát câu đò đưa
        Rưng rưng chiều se thắt
        Cõng thời gian mải miết
        Sợi tóc chiều lưa thưa
         
        Vương câu hò nhắn bạn
        Đi tìm người trăm năm
        Chợt thấy mình trống vắng
        Đâu rồi vầng trăng non
         
        Ta vớt miền ký ức
        Giữa bên tơ sông chiều
        Bảng lảng vầng mây ấm
        Vuốt ve thời đã yêu...
         
        27. Chuyện nhà quê
        Chuyện nhà quê mẹ kể
        Mùa xuân sắp đến rồi
        Yếm đào mẹ nỏ có
        Lặng lẽ mùa xuân trôi
         
        Thềm nhà hoa đào nở
        Soi bóng nước mỉm cười
        Mặt trái xoan ửng đỏ
        Áo nâu xuân vườn chồi
         
        Người làng bên đến dạm
        Bà mối nói có rồi
        Con nhà lành lắm đám
        Chậm chân xuân lỡ thời
         
        Chiếc cầu qua xóm dưới
        Nay hình như vắng người
        Gốc đa làng đứng đó
        Buồn hơn kẻ cút côi...
         
        28. Nghiêng
        Em nghiêng câu ví đò đưa
        Ai nghiêng Ngàn Hống soi bờ Sông La
        Điệu hò nhắn bạn phương xa
        "Giận thương" rồi lại để mà thêm yêu...
         
        29. Làn thu thảo
        Vị Xuyên sóng sánh mặt hồ soi
        Thơ còn cay thi cử Tú Xương ơi
        Xanh xanh vời vợi làn thu thảo
        Trăng thoáng đây rồi lá thơ rơi...
        Sự đời cà khịa cái chơi
        Khi vui muốn khóc, khi cười buồn tênh!
         
        #4
          Soccon

          • Số bài : 1210
          • Điểm thưởng : 0
          • Từ: 24.09.2008
          • Trạng thái: offline
          RE: Thơ Đất Ngời 06.10.2008 13:43:57 (permalink)
          Thơ Đất Ngời (t.t)
          Nguyễn Hồng Oanh
          NXB Văn Học - Hà Nội - 2008 
           
          30. Cứ đến
          Ta không hẹn mà xuân cứ đến
          Ta nào mong
          Thu úa rụng bao giờ
          Đường đời rộng, lối về lại hẹp
          Biết bao giờ xuân chở hết niềm mơ...
           
          31. Đừng hờn nhé
          Em đến dâng anh trọn nụ cười
          Chút hồn dịu nhẹ, chút xuân tươi
          Anh đừng hờn nhé, xuân đùa đấy
          Xuân không thể thiếu tiếng anh cười...
           
          32. Gió xuân
          Gió xuân chi lắm gió ơi
          Để ta day dứt nhớ người dưng thêm
          Gió quanh quẩn nắng bên thềm
          Người dưng quanh quẩn đến mềm lòng ta
          Nửa đời tóc thấm sương pha
          Gió xuân chợt ấm như là người dưng...
           
          33. Mỹ miều chi
          Bạn tôi cũng giống người ta
          Đời son trẻ vẹn đời hoa với người
          Thuyền trăng đưa mái chèo xuôi
          Bước về làm vợ sóng đôi cũng tình
          Trời cho hai lúm đồng trinh
          Qua đò lỗi hẹn mái đình gió xiêu
          Xuân qua thắm nụ cười chiều
          Nằm riêng đau đáu cô liêu một mình
          Hỏi thăm bạn lại làm thinh
          Thì ra chia chác cuộc tình trái ngang
          Nụ cười khỏa cái bẽ bàng
          Mỹ miều chi để mười vàng bằng thau...
           
          34. Sợi nắng
          Anh gieo từng hạt nắng
          Cho mùa xuân đầu đời
          Anh gieo từng ngọn gió
          Tung cánh buồm xa khơi
           
          Sợi tóc đan nỗi nhớ
          Ánh mắt dệt niềm thương
          Xuân về đôi má thắm
          Gợi lòng ai vấn vương
           
          Nồng hoa cau hương bưởi
          Sợi nắng nhờ hương đưa
          Giọt sương xuân vương mắt
          Ấm lòng người tha phương...
          Sự đời cà khịa cái chơi
          Khi vui muốn khóc, khi cười buồn tênh!
           
          #5
            Soccon

            • Số bài : 1210
            • Điểm thưởng : 0
            • Từ: 24.09.2008
            • Trạng thái: offline
            RE: Thơ Đất Ngời 06.10.2008 15:19:22 (permalink)
            Thơ Đất Ngời (t.t)
            Nguyễn Hồng Oanh
            NXB Văn Học - Hà Nội - 2008 
             
            35. Em như thể
            Em như thể cùng ta vui hạnh ngộ
            Giữa muôn trùng khó nhọc ngược xuôi
            Em như thể hiện thân từ Tháp Cổ
            Đến và đi chưa có bao giờ
            Em như thể nắng vàng ngọn gió
            Vuốt giấc mềm ru ngủ nàng thơ
            Câu đỏ đen trong ánh mắt chờ
            Em đấy nhỉ là ai ngàn trước
            Thăm thẳm xa, thăm thẳm rừng hoang
            Ta chung thủy chờ nhau bến đợi
            Chốn ban sơ như cõi thiên đàng
            Ta rất thực tìm em miền mộng ảo
            Một đời tơ vương cung nhịp luân hồi...
             
            36. Nhớ
            Nhớ nghe em hẹn ngày về
            Xin ai đừng để câu thề gãy đôi
            Đưa tay hứng giọt Đất-Trời
            Giọt mưa, giọt nắng, giọt vời vợi xa
            Giọt lung linh Đạo - giọt Tà
            Giọt nào chia xớt với ta cõi lòng
            Giọt rơi vương áo nâu sòng
            Giọt miền châu Thổ - Rêu Phong, Ngự Hà
            Giọt cho người, giọt cho ta
            Giọt vương đỉnh núi, giọt va vào hồn
            Xiêm Y ướt sũng sầu tuôn
            Long Bào sáng tự mạch nguồn Ngời khơi...
             
            37. Vô tình
            Em nói gì những vầng mây trắng nhạt
            Đưa nhau về biển khát
            Trăng nghiêng phía đại ngàn
            Áo em lay trên đôi vai gầy guộc
            Gió mơn man, động tà xanh
            Mỏng manh mỏng manh
            Con sóng vừa sinh phải bạc đầu
            Con dã tràng xây lâu đài mải miết
            Biển vô tình cuốn tận đáy sâu...
             
            38. Vì sao
            Mẹ ủ giọt nước thành giọt trắng trong
            Mẹ thả vào dòng sông từng giọt thời gian
            Cha đầu nguồn thả vào sông ngọn gió
            Ngọn gió hồn nhiên mang cánh mộng xa khơi
            Con tàu giấy nhỏ nhoi dạt cuối phương trời
            Bỏ lại phía sau bình minh màu úa
            Bỏ lại phía sau giọt thời gian cổ tích
            Ngày về mẹ ở nơi nao
            Cha đầu nguồn với những vì sao - vì sao?
             
            39. Làng tôi
            Một chút hoa của đất
            Một chút hương của trời
            Một tấm lòng dân tộc
            Ấp ủ giữa Làng tôi...
             
            40. Hồ Tây
            Sương chiều giăng mắc mặt Hồ Tây
            Sóng xanh xanh nỗi nhớ hao gầy
            Cánh cò nương gió trong chiều lạnh
            Đợi bạn tàn ly khóm trúc lay...
            Sự đời cà khịa cái chơi
            Khi vui muốn khóc, khi cười buồn tênh!
             
            #6
              Soccon

              • Số bài : 1210
              • Điểm thưởng : 0
              • Từ: 24.09.2008
              • Trạng thái: offline
              RE: Thơ Đất Ngời 06.10.2008 17:38:01 (permalink)
              Thơ Đất Ngời (t.t)
              Nguyễn Hồng Oanh
              NXB Văn Học - Hà Nội - 2008  
               

              41. Trăng Kiều
              Giang Đình sóng vỗ chiều đông
              Có còn Kim Trọng ngóng trông Kiều về?Người đi cất bước tái têCung đàn lỡ nhịp câu thề gãy đôiSóng trầm luân vỗ lưng trờiAi che khuất sóng ngăn lời của nhauCái nhìn chạm đến nỗi đauBùn non nhuốm cả cơ cầu hạnh hoaNhững mong ngày sáng đừng tàNhững mong mưa nắng cánh hoa đừng tànTrăng Kiều nghiêng ánh thu vàngCảo thơm còn dở Hồng Nhan đâu rồi?... 42. Giao mùaSau lưng đèn màu phố biểnThoáng qua nhịp khúc giao mùaAi xuôi về trong chiều vắngCòn ai đứng giữa gió mưa Áo vương mặt trời lưng núiChuông chùa rung nhịp thăng trầmMắt huyền đưa ngang chầm chậmNhư là rơi chút trầm ngâm Điệp điệp núi rừng khắc khoảiMưa ngàn thăm thẳm đường xưaNgười đi ôm màu kỷ niệmXôn xao gợi khúc giao mùa... 43. ChiềuChen chúc buổi chợBuôn thúng bán bưng Bất chợt mưa chiều ập đếnLều chợ đầy ắp mặt ngườiChân trầnBuôn thúng bán bưngTan cơn mưaGồng gánh vai trầnChân đấtTất bậtChợ chiềuĐến tận bình minh... 44. Lửa chiềuĐầu gối quá taiTrầu bỏ cối nghiềnRăng biến mất đã lâuAi xuôi ngược rầm rập bước chânChợ Già, chợ GátVạt áo nâu mấy lần đắp vá lên vai màu khácTóc cắt đầm giống trẻ lên baBà ngồi lặng thinh góc bếp củi treGiơ bàn tay quẹt nước mắt chảy vào kẽ máThằng Hân đi rồi ạ?Tao nhờ cậy aiRăng trời ở bạc rứa hè!Miếng trầu, bó chè, vài con cá TríchBước chân nó vềTau ngồi xó bếp nghe rõ từng hồiNó trở về Nam Lào, Quảng Trị tìm đồng đội nó rồiThút thít run đôi vai gầy guộcTháng ngày đan xen mái tócBếp lửa chiều ngóng phía trời xa... 45. Chia phôiAnh đi trong chiều mơNgoái nhìn nghiêng cuối bếnGiọt mưa chiều lưu luyếnNíu lòng người ra đi Dặm dài qua trường thiHàng cây dần che khuấtBánh xe xa mất hútLay dặm về em đi Con đường quê thiếu nắngNgười quê thưa tiếng cườiSương đêm giăng thầm lặngLạnh tràn qua mắt người Câu thơ rung nhịp khúcNao nao rớt từng lờiBàn tay run rẩy viếtViết nên chiều chia phôi... (Hết)
              Sự đời cà khịa cái chơi
              Khi vui muốn khóc, khi cười buồn tênh!
               
              #7
                Online Bookmarks Sharing: Share/Bookmark

                Chuyển nhanh đến:

                Thống kê hiện tại

                Hiện đang có 0 thành viên và 3 bạn đọc.

                Chú Giải và Quyền Lợi

                • Bài Mới Đăng
                • Không Có Bài Mới
                • Bài Nổi Bật (có bài mới)
                • Bài Nổi Bật (không bài mới)
                • Khóa (có bài mới)
                • Khóa (không có bài mới)
                • Xem bài
                • Đăng bài mới
                • Trả lời bài
                • Đăng bình chọn
                • Bình Chọn
                • Đánh giá các bài
                • Có thể tự xóa bài
                • Có thể tự xóa chủ đề
                • Đánh giá bài viết

                2000-2021 ASPPlayground.NET Forum Version 3.9