Sao đang hay lại ngừng thế, viết tiếp đi chứ.
Theo ý của LT thì để học tốt (chứ không phải giỏi) là phải siêng. Người ta nói cần cù bù thông minh không phải không đúng đâu. Nhưng cái khó nhất trong việc học lại là chuyện có tuân theo được thời khóa biểu của mình hay không.
LT rất hay bị vỡ kế hoạch, cái ni hỏng phải kế hoạch hóa gđ nhé

LT nghĩ mỗi người đi học phải có 1 lịch học riêng, và nên tuân theo nó, dù vậy LT chẳng mấy khi theo nổi, nên học vẫn không tốt mấy.
Thêm nửa là chọn thầy giỏi để học. Không biết có phải LT hơi đần không chứ hồi trước, hễ học với thầy giỏi thì mình hiểu khá chút, học qua thầy giảng bài không hiểu thì có đọc sách mãi cũng mù mù sao í. Ở VN hơi buồn là mình không chọn được thầy, nhưng nếu những môn nào có vài thầy dạy cùng môn, thích thì vẫn chọn được. Đó là khi nào ông thầy giỏi kia lên lớp thì mình bám theo, học từ 2 người, bảo đảm không hiểu ngang cũng hiểu dọc.
Nhưng cái lối dạy học của thầy cũng ảnh hưởng tới việc học, đọc chép dữ quá nên sv chẳng có mấy thời gian để hỏi thầy, lâu dần đâm ra thụ động. mà theo cái giáo trình bây giờ, muốn hỏi cũng chẳng hỏi được cái gì. câu hỏi rất trừu tượng và lý thuyết, mấy sv giỏi thông minh thì khỏi nói, sv trung bình như mình, học song quên hết, mù mờ chẳng hiểu. Sau này LT có dịp học mấy giáo trình nước ngoài, phải công nhận họ trình bày hay, và bài tập rất gợi mở, không bám vào bài giảng mà lại dùng thực tế để hỏi, làm người học hứng thú, và hỏi giáo viên thì luôn được khuyến khích.
Giáo trình họ hay vì họ không theo nhà nước, họ đặt mua ở ngoài, mỗi trường mỗi khác nhau dù cùng 1 môn học. Ông GS nào viết hay thì họ mua sách ông đó, chứ không theo kiểu nhà mình, hay giở gì cũng là của Bộ ban ra, ráng mà nhai.
Quên cái quan trọng nửa, để học tốt thì ráng kiếm đứa bạn học khá chút xíu, lợi hại lắm, nhiều khi thầy giảng mãi chẳng hiểu chứ nó nói cái mình ngộ ra liền, vì nó có cái suy nghĩ gần giống với mình.
Và nên viết câu châm ngôn để treo trên tường: "gái gú là phù du, thầy u là mãi mãi". yêu quá học hỏng tốt, nếu có yêu lựa cô nào giỏi mà yêu, có gì mình ăn ké tý kiến thức.
Còn gì nửa để hôm khác nhớ ra đã, giờ bụng đói chẳng làm gì được.