MỘT VÌ TINH TÚ NHỎ NHOI
Nhớ về quê cũ ngậm ngùi
Thương mây nhớ núi đò xuôi ngược dòng
Quê hương nhớ tím cả lòng
Người đi xa xứ nỗi lòng tái tê
Mai đây có hẹn ngày về
Trăng lên đỉnh núi vẹn bề chờ mong
Tay trong tay ấm cõi lòng
Thân thương họp mặt người thân một nhà
Ngày đoàn tụ khúc hoan ca
Người đi xa xứ lệ nhoà ướt mi
Gặp nhau chưa nói câu gì
Tràn mi ướt cả người đi kẻ chờ
Trên cao trăng vàng sáng mơ
Các vì tinh tú loé ngời thuyền ngân
Trăng sao sáng tỏ đầy sân
Dải ngân hà ánh tình thân sum vầy
MẮT NAI
Mắt nai chẳng biết mộng mơ
Mắt nai là mắt ơ thờ chẳng chi
Mọi việc mắt nhìn hồ nghi
Mắt nai chẳng hiểu chút gì người ơi
Mắt nai ngớ ngẩn trông thôi
Mắt nai chẳng hiểu chuyện tôi chuyện người
Mắt nai ngơ ngác mà thôi
Lạc vào mây trắng vùng trờ ngẩn ngơ
Mắt nai là mắt ngây thơ
Không biết chờ đợi chi mô hỡi người
Mắt nai ngơ ngác trông thôi
Mắt nai là cả vùng trời ngẩn ngơ
Mắt nai chẳng chịu làm thinh
Hỏi hoài hỏi mãi chuyện mình chuyện ta
Mắt nai trông gần trông xa
Mắt nai cứ mở hỏi xa hỏi gần
Mắt nai cứ mở tần ngần
Hổng hiểu gì hết chuyện gần chuyện xa
Mắt nai chỉ thấy sáng loà
Một vùng biển lớn trời xa màu hồng
Mắt nai chan chứa trong lòng
Ước mơ hiểu biết trời hồng xa xa
Mắt nai ước mộng sáng loà
Vùng trời cao ngất sáng loà tương lai
Mắt nai ước vọng ngày mai
Tương lai rực sáng nắng mai màu hồng
Hàn Băng
<bài viết được chỉnh sửa lúc 05.03.2009 08:10:16 bởi Han Bang >
TINH MƠ
Em đi trên vùng hoa say
Tinh mơ sáng sớm bước ngay đến trường
Bé yêu dấu hỡi yêu thương
Mắt nai em ước tương lai sáng ngời
Đường hoa nắng ấm tuyệt vời
Hông lên má bé đôi môi luôn hồng
Mây xanh nhìn xuống vui lòng
Theo chân bé mãi thông dông đến trường
...
H B
<bài viết được chỉnh sửa lúc 05.03.2009 08:32:42 bởi Han Bang >
Cô đơn Cô đơn nên mãi mộng mơ Để cho duyên phận bây giờ dở dang Cô đơn một kiếp đa đoan Hoàng hôn đã xuống thở than riêng mình Cô đơn buồn viết thơ tình Gửi đi muôn ngả mong tìm tâm giao Cô đơn nay ước mai ao Gặp người tri kỷ ghé vào vườn duyên Cô đơn lòng mãi ưu phiền Nhặt thơ đan chữ gửi miền hoang vu Cô đơn nhặt lá mùa thu Mở trang dĩ vãng ngoái ru tình đời Người ơi ! duyên phận đơn côi Có về chia sẻ với tôi … nửa phần? T.T.K.2.3.2009 Cô đơn số kiếp phải mang Vẫn mong trong giấc mộng vàng cùng ai Cô đơn trong những đêm dài Nghe sương lá rụng bên ngoài quạnh hiu Cô đơn khi tắt nắng chiều Con chim lẻ bạn tiếng kêu não nùng Cô đơn từ lúc hừng đông Nắng lên sao vẫn thấy lòng lạnh run Cô đơn cả những vui buồn Đợi chờ giọt lệ , nụ hôn người tình Cô đơn tôi giữ riêng mình Mong ai hạnh phúc yên bình đẹp tươi Tôi buồn duyên phận đơn côi Bỗng vui vì được cùng người hoạ thơ ... kimrbl
NHỮNG VẦN THƠ
Những vần thơ sáng đẹp thay
Sương mai lóng lánh nắng mai ửng hồng
Những vần thơ sáng tấm lòng
Dịu như suối mát mây trong xanh rờn
Những vần thơ vơi lòng cô đơn
Ấm lên giá rét trong hồn lạnh băng
Những vần thơ sáng tựa ánh trăng
Đêm rằm tháng tám cung hằng sáng soi
Những vần thơ tỏ khúc nôi
Buồn mình ôm mãi vui người xin mang
Những vần thơ tình trong sáng
Mong mang hạnh phúc gửi ngàn yêu thương
Hàn Băng
<bài viết được chỉnh sửa lúc 06.03.2009 00:01:01 bởi Han Bang >
PHƯỢNG ĐỎ QUÊ HƯƠNG Anh ơi anh hãy ra xem Hôm nay vui quá em đem khoe nè Trang thơ lưu bút mùa hè Nhạc lòng trổi nhịp chú ve gọi sầu Phượng mầu thắm sắc cành cao Anh trèo hái cánh hồng màu tặng em Để cho em cười vui thêm Anh cài lên tóc đỏ thêm má hồng Thế rồi mấy mùa... buồn trông Xa nơi trường cũ viễn đông biệt mù Khói lam đất Việt gửi thư Hẹn ngày ta lại tầm dư nỗi niềm Nhớ nhau thao thức từng đêm Mơ về quê cũ lòng thêm quặn sầu Nhìn hoa phượng đỏ trên đầu Nhành cây cao vút ve sầu nhớ nhau Hàn Băng
Tiếng Ve Ve ơi sao vội gọi hè Để cho nắng sớm đã về từ đây. Phượng hồng thắp lửa trên cây Trống trường điểm phút chia tay đến rồi. Chụm đầu lưu bút thay lời Riêng anh ,anh lấy nụ cười trao em. Chỉ cần em cứ lặng im Nhìn nhau tha thiết làm tin trong lòng. Anh xin lấy cánh phượng hồng Ép trong cuốn sổ cất trong tim nàng. TrungDũng PHƯỢNG HỒNG Thế rồi mỗi độ hè sang Em mang lưu bút lật trang thơ tình Hình anh chung với hình mình Nhưng mà chỉ cánh phượng xinh ấy mà Phượng anh đủ cánh nhị hoa Phượng em bé tí chỉ là cánh rơi Nhớ ngày xưa ấy thương ơi Anh em cùng nhặt phượng rơi về nhà Ép vào lưu bút bướm hoa Trong tim anh cất màu hoa phương hồng Bây giờ có còn nhớ không "Mỗi năm hè đến phương hồng trổ hoa Ngây thơ em rủ anh ra Bảo nhặt hoa phượng về nhà chơi chung Bây giờ còn nhớ hay không...?" Phượng hồng đỏ cánh thắm lòng nhớ ai... Hàn Băng
VUI 8/3
Hôm nay rất vui
Vì có một người
Tặng hoa thôi đấy
Em vui biết mấy
Nhìn vườn hoa tươi
Nhoẽn miệng em cười
Một mình thôi đó
Em ngồi một xó
Nhà lớn mênh mông
Không buồn ngóng trông
Một ai hết á
Một mình đàn ca
Khúc nhạc Sĩ Nguyên
Ca ca rất hiền
Em luôn nhớ đến
Môt mình ở bểnh
Luôn nhớ quê nhà
Nhớ mẹ nhớ ba
Nhớ ông bà nội
Gần ông bà ngoại
Nhớ mãi nhớ hoài
Nhớ về quê hương
Tháng ba nhớ nhất
Ngày lễ phụ nữ
Mấy anh nam giới
Quét dọn cửa nhà
Ba em cũng quét
Mẹ em cười khà:
Hôm nay khoẻ nha
Anh giỏi lắm đa
Phục vụ bà xã
Bà bgoại cười khà:
-Nhất rể của ta
Ngày 8 tháng 3
Nam giới việc nhà
Phục vụ giỏi nha
Con rể của bà.
H B
[image]http://diendan.vnthuquan.net/upfiles/63124/D8978F16327243B2B90529A77822EDDB.gif[/image]
<bài viết được chỉnh sửa lúc 05.03.2009 19:08:35 bởi Han Bang >
GÓC PHỐ TÌNH NHÂN
Dắt em xuống phố uyên ương
Uống ly trăng-mật-ngọt-đường Duy Tân
Dắt nhau xuống phố tình nhân
Em nghiêng nhịp thở trong ngần thịt da.
Giáo đường vang khúc Thánh Ca
Thương em áo xẻ đôi tà lêu khêu
Dắt nhau xuống phố quạnh hiu
Chờ đêm trải lối tơ điều em qua.
Bước ngang góc phố lụa là
Chân đau dẫm nát bài ca dao buồn
Giật mình đánh rớt mùi hương
Em quay mặt khóc dọc đường lạnh tanh.
Mới hay đêm đã tàn canh
Em về cho kịp dung nhan tượng hình
Mất nhau giữa phố tội tình
Anh trăm năm đứng một mình đợi em...
Hư Vô
TRĂM NĂM ĐỢI CHỜ
Mưa rơi rớt hạt bên thềm
Trăm năm vẫn đợi bóng em trở về
Em đi mất dấu hương quê
Quên con trăng sáng hẹn thề ngày xưa
Trăng tàn anh nhớ giọt mưa
Dung nhan hình tượng màn mưa để dành
Giọng thanh thánh khúc tan nhanh
Giáo đường giờ chỉ mình anh kinh cầu
Ca dao bầu bí dí dầu
Muốn qua thăm bậu thuyền đâu thấy về
Bao giờ em trở lại quê
Châu hườn hộp phố vẹn thề trăm năm.
Hàn Băng
Hãy Nói Đi Em
Em ơi!Nhé mình vẫn chung đường chứ?
Hay là em đang lo sợ điều gì
Dõi nhìn theo nhịp chân bước em đi.
Anh lại nghĩ hình như em giận dỗi
Nếu như đúng anh là người có lỗi
Hãy nói ra ta cởi mở cùng nhau
Và em ơi chỉ cần nói một câu
Anh sẽ hiểu từ nay không thế nữa.
Đừng em nhé nếu chúng mình dang dở
Thì còn đâu lối xưa cũ vẫn đi
Tim anh rồi như tuyết trắng tan đi.
Giữa trưa nắng chẳng còn dấu vết
Em ơi!hãy nói cho anh biết.?
TrungDũng
HÃY NÓI
Hãy nói đi dù là lời vĩnh biệt
Mai xa rồi ta mãi mãi chia xa
Rải đường hoa theo vệt nắng la ngà
Đường xa quá đường xa xa quá!
Em ấp úng bờ môi không chịu nói
Hãy nói đi lời thật của lòng mình
Cớ vì sao khoé mắt lại rưng rưng
Thôi em nhé anh đây xin nhận lỗi
Ừ đấy nhé anh là người có tội
Trêu em rồi anh liền vội ăn năn
Nín đi bé chiếc khăn anh lau vội
Đôi mắt buồn lịm chết cả hồn thu...!
Hãy nói đi những lời ví dụ như:
- Ghét ghét lắm em ghét anh lắm lắm
Em ơi em hãy nói đi bờ môi thắm
Mấp máy môi em hãy nói đi nào !
H B
<bài viết được chỉnh sửa lúc 06.03.2009 09:26:59 bởi Han Bang >
BIỂN MÌNH TA
Sóng biển dâng trào môt mình ta nao nao
Nỗi nhớ mênh mông trông bờ biển vắng
Mình ta trống vắng biển cả mênh mông
Thuyền xa thấp thoáng biển mông mênh buồn
Hàn Băng
Đừng Trách Nhé Em
Anh đã biết em trách nhiều rồi đấy
Không nói ra nhưng anh thấy thế mà.
Vần thơ buồn như héo úa nhành hoa
Lệ lấp lánh đọng bên khoé mắt.
Anh hiểu lắm nên lòng mình đau thắt
Như mưa rơi mặn đắng làn môi
Mong rằng em hãy hiểu rõ anh thôi.
Đến với em anh hoàn toàn là thật
Đừng trách nhé anh chỉ lo mình mất
Thì khác chi như đèn tắt đêm khuya.
Mình đang gần lại hoá chia ly
Đừng trách nhé khiến lòng anh lo lắng.
Nếu có lỗi anh xin làm tia nắng
Sưởi cùng em những trống vắng đêm đông
Sưởi cho em khỏi trống trải trong lòng.
Vui lên nhé em ơi! đừng trách nữa.
TrungDũng
KHÔNG TRÁCH
Em không trách nhưng lòng thắt mắc
Vì cớ sao nắng tắt lịm màu hồng
Sao vừng đông chẳng mãi ở trong lòng
Một ngày lại có chiều buông khói nhạt.
Trời chiều về xanh bay nơi khác
Không cho em những khúc hát mộng mơ
Không cho em tình khúc hy vọng chờ
Đem mây xám làm ơ thờ mắt biếc.
Nhìn mây trôi mà lòng nao nao xiết
Vô bến bờ còn biết gặp lại không
Xa xôi rồi thuyền dong ruổi viễn đông
Cho bến vắng ngống trông người viễn xứ.
Xa xôi mãi hỡi ơi người lữ thứ
Em vẫn chờ bến mộng buổi tà dư
Ngày hoài vọng đêm nghe sương tuyết đổ
Em không trách nhưng lệ tràn cứ đổ
Khúc nhạc lòng sóng vỗ vào hư vô...!!!
Hàn Băng
NÀNG THƠ KHÚC NHẠC ĐỢI CHỜ
Nàng thơ mơ bút mây hồng
Ý từ liên kết bao dòng suy tư
Chiều buông nhìn ánh tà dư
Nhịp vần hoà điệu nhạc ru khúc buồn
Trời rầu trời đổ mưa tuôn
Cho ray rức nhớ chiều buông màn sầu
Lòng sông biết cạn hay sâu
Lòng người ai biết biển dâu đổi dời
À ơi quê hương ru hời
Kẻo cà kẽo kẹt nằm nôi chào đời
Từ khi buồm trắng ra khơi
Cho người mòn mõi chẳng vơi nhớ người
Nhạc sầu trổi khúc buồn ơi
Vườn thơ bướm lượn xa rời phương nao
Nàng thơ đệm khúc dạt dào
Lòng người xa xứ nao nao lòng sầu
Qua cầu ngả nón bên cầu
Cầu bao nhiêu nhịp thương sầu bấy nhiêu
Nhớ người nặng cánh chim chiều
Chao nghiêng cánh nặng chở nhiều sầu tư
Đàn lên nhạc đệm tàn dư
Đêm thâu tĩnh mịt sầu tư nhớ người
Nhớ người...! Nhạc thơ chơi vơi
Trông xa xa thẳm ngàn lời gửi ai...
Hàn Băng
<bài viết được chỉnh sửa lúc 06.03.2009 19:12:24 bởi Han Bang >
Thống kê hiện tại
Hiện đang có 0 thành viên và 1 bạn đọc.
Kiểu: