(url) Nhà thơ Hàn mặc tử

Tác giả Bài
Ct.Ly
 
#1
    Ct.Ly
     
    #2
      Ct.Ly
       
      #3
        Ct.Ly
         
        #4
          Ct.Ly
           
          #5
            Ct.Ly
             
            #6
              Ct.Ly
               
              #7
                Ct.Ly
                 
                #8
                  Ct.Ly
                   
                  #9
                    Ct.Ly
                     
                    #10
                      QVPT

                      • Số bài : 1994
                      • Điểm thưởng : 0
                      • Từ: 16.06.2003
                      • Trạng thái: offline
                      RE: Nhà thơ Hàn mặc tử 02.02.2005 20:50:01 (permalink)
                      CUỘC SỐNG HÀN MẶC TỬ TRƯỚC KHI VÀO TRẠI CÙI QUY HOÀ

                      I. THỜI NIÊN THIẾU

                      Hàn Mặc Tử sinh ngày 22 tháng 9 năm 1912. Theo gia phả, ông nội của thi sĩ là Phạm Bồi, quê ở Thanh Hóa, di cư vào Thừa Thiên và đổi tên là Nguyễn Bồi. Cụ Bồi được một linh mục thừa sai Pháp, tên là cố Đồng, giúp cho lập nghiệp tại xứ Ồ Ồ, cách Huế độ 30 cây số.

                      Cụ Bồi có người con trai là Nguyễn Toản. Khi trẻ, cậu Toản được cố Đồng đỡ đầu cho đi tu và học tại Đại Chủng Viện Huế. Thầy Toản chịu bốn chức, nhưng xét thấy không có ơn kêu gọi làm linh mục, nên đã xin bề trên ra ngoài, lập gia đình với cô Nguyền Thị Duy là con gái vị ngự y nổi danh triều Tự Đức. Ông Toản ban đầu làm thông ngôn cho Toà Sứ ở Hội An, làm Ký Lục cho sở Thương Chánh, sau thi đậu Tham Tá và được bổ nhiệm giữ chức Chủ Sự Phòng Thương Chánh ở Đồng Hới. Chính nơi đây ông bà Nguyễn Toản sinh hạ cậu Nguyễn Trọng Trí, tức thi sĩ Hàn Mặc Tử. Ông Bà Toản có sáu người con tên là Nhân, Nghĩa, Lễ, Trí, Tín, và Hiếu. Cậu Nguyễn Trọng Trí là con thứ tư, bị đau yếu từ lúc mới sinh. Khi rửa tội cha xứ đặt tên thánh cho cậu là Phanxicô, và khi chịu phép thêm sức, tên thánh của cậu là Phanxicô Xaviê.

                      Ban đầu, cậu Trí được khai tâm tại trường của các chị dòng Mến Thánh Giá xứ Tam Toà, rồi vì là công chức, ông thân sinh phải đổi đi nhiều nơi, nên cậu Trí đã theo học ở nhiều chỗ. Đến năm 1926, lúc cậu lên 14 tuổi, thì ông thân sinh mất, bà mẹ đem cả gia đình về Quy Nhơn sinh sống. Tại đây cậu bắt chước ông anh là Nguyễn Bá Nhân làm thơ, và lấy bút hiệu đầu tiên là Minh Duệ Thị. Hai anh em thi nhau xướng hoạ và theo các nhà phê bình văn học, thì thơ của cậu em có vẻ xuất sắc hơn thơ của ông anh. Nhưng thân mẫu không muốn con suốt ngày cứ ngâm với vịnh, bà muốn con có một nền giáo dục tốt, một căn bản đạo đức vững chắc, nên không ngại tốn hao tiền của, gửi con ra trường trung học Pellerin ở Huế để các Sư Huynh Công Giáo dậy dỗ.

                      Thời bấy giờ, Huế là nơi sinh hoạt văn học nghệ thuật, nên công việc đầu tiên của Trí là đổi ngay một bút hiệu khác: bút hiệu Phong Trần. Nhà thơ Phong Trần lúc này còn rất trẻ, rất mộng mơ, nhưng đã đều đều sáng tác thi ca để đăng các báo ở Huế, Saigòn. Thơ của Phong Trần lúc này chưa tuyệt hảo lắm, nhưng cũng làm cho thi sĩ Quách Tấn say mê, cảm phục. Nhờ đó, mà tình bạn giữa Quách Tấn và Nguyễn Trọng Trí sau này triển nở một cách tốt đẹp.

                      Việc học của cậu Trí ở Huế tỏ ra không khởi sắc lắm, ngoại trừ việt văn là đạt kết quả tốt, còn các môn học khác như toán, khoa học, ngoại ngữ chỉ đạt kết quả trung bình. Không bao lâu, thấy việc học hành không hứng thú, cậu Trí nhất quyết giã từ mái trường, mặc những lời khuyên bảo tha thiết của bà mẹ. Thời gian đó là năm 1930, lúc cậu Trí được đúng 18 tuổi.

                      Tại sao Nguyễn Trọng Trí nhất quyết theo đuổi thú làm thơ? Ta hãy nghe chính anh tâm sự:

                      Ai nói vườn trăng là nói vườn mơ. Ai nói bến mộng là nói bến tình. Người thơ là khách lạ đi giữa nguồn trong trẻo..

                      Trên đầu Người là cao cả vô biên, và vô lượng; chung quanh Người là mơn trớn với yêu đương vây phủ bằng trăm dây quyến luyến, làm bằng êm dịu, làm bằng thanh bai.. ... Gió phương mô đẩy đưa Người đến bờ xa lạ, đầy trinh tiết và đầy hương sắc. Người dừng lại để bái những lá tinh hoa. Người nín lặng để mà nghe tiếng trăng reo vang như tiếng châu báu vỡ lở. À ! Ra Người cũng dại dột hốt vàng rơi bọc trong vạt áo.

                      Trí Người đã dâng cao và thơ Người dâng cao hơn nữa. Thì ra Người đang say sưa đi trong Mơ ước, trong Huyền diệu, trong Sáng láng và vượt hẳn ra ngoài Hư linh...

                      Tôi làm thơ ?

                      Nghĩa là tôi nhấn một cung đàn, bấm một đường tơ, rung rinh một làn ánh sáng.

                      Anh sẽ thấy hơi đàn lả lướt theo hơi thở của hồn tôi và chìu theo những sóng điện nóng ran trút xuống bởi năm đầu ngón tay uyển chuyển.

                      Anh sẽ run theo khúc ngân nga của tơ đồng, sẽ để mặc cho giai âm rền rĩ nuối không ngưng.

                      Và anh sẽ cảm giác lạ, nhìn không chớp mắt khi một tia sáng xôn xao, tại có vì Sao vỡ. Những thứ ấy là âm điệu của thơ tôi, âm điệu thiêng liêng tạo ra trong khi máu cuồng rên vang dưới ngòi bút.

                      Tôi làm thơ ?

                      Nghĩa là tôi yếu đuối quá! Tôi bị cám dỗ. Tôi phản lại tất cả những gì mà lòng tôi, máu tôi, hồn tôi đều hết sức giữ bí mật.

                      Và nghĩa là tôi mất trí, tôi phát điên.

                      Nàng đánh tôi đau quá, tôi bật ra tiếng khóc, tiếng gào tiếng rú.. . Có ai ngăn cản được tiếng lòng tôi?

                      Tôi đã sống mãnh liệt và đầy đủ. Sống bằng phổi, bằng tim, bằng máu, bằng lệ, bằng hồn. Tôi đã phát triển hết cả cảm giác của Tình yêu. Tôi đã vui, buồn, giận hờn đến gần đứt sự sống.

                      Thôi mời cô cứ vào.. .

                      Ánh sáng lạ trong thơ tôi sẽ làm cho gò má cô đỏ gấc. Và một khi cô đã vào là cô sẽ lạc, vì vườn thơ tôi rộng rinh, không bờ bến. Càng đi xa càng ớn lạnh.

                      Lý do Hàn Mặc Tử rời mái trường theo nghiệp làm thơ là thế đó. Nhưng cuộc sống bắt buộc chàng phải đi kiếm việc. Chàng chấp nhận làm thơ ký cho một hãng buôn để sinh sống. Đến năm 1931, bút hiệu Phong Trần đột nhiên nổi tiếng trong chốn thi giới ở kinh đô Huế. Số là cụ Phan Bội Châu, một chiến sĩ cách mạng chống Pháp, đang bị an trí tại Huế, muốn quy tụ giới trí thức yêu nước, đã mở một thi đàn lấy tên là Mộng Du Thi Xã. Thơ phú bốn phương gửi về rất nhiều. Nhà thơ Phong Trần Nguyễn Trọng Trí, lúc ấy mới 19 tuổi, cũng gửi 3 bài tham dự. Không ngờ, 3 bài đó là: Đêm Không Ngủ, Chùa Hoang, Gái Ở Chùa đã được cụ Phan Sào Nam nhiệt liệt khen ngợi. Cụ họa lại và cho đăng báo để giới yêu thơ cả nước thưởng thức. Cụ còn cẩn thận viết thêm lời khen tặng như sau:

                      Từ khi về nước đến nay, được xem nhiều thơ văn quốc âm, song chưa gặp được bài nào hay đến thế. Hồng Nam, Nhạn Bắc. Ước ao có ngày gặp gỡ để bắt tay nhau, cười to một tiếng, ấy là thỏa hồn thơ đó.

                      Lời khen nồng nhiệt đó làm Nguyễn Trọng Trí hứng khởi, chàng liền ra Huế, hội kiến với cụ Phan Bội Châu, và bắt đầu sáng tác thi ca kêu gọi lòng yêu nước. Chính vì lý do này mà Nguyễn Trọng Trí đã bị sở Mật Thám Pháp theo dõi, và gạc tên khỏi danh sách các học sinh sang Pháp du học, mặc dù chính cụ Nguyễn Hữu Bài, vị thượng quan triều đình Huế lúc bấy giờ, tích cực can thiệp, giúp đỡ.

                      Năm 1932 cậu Trí xin được việc làm ở Sở Đạc Điền Quy Nhơn. Công việc ở đây không bận lắm, cậu có nhiều thì gi đọc sách. Trong cuốn sổ ghi tên người mượn sách ở thư viện, người ta thấy tên của cậu đã chiếm quá nửa. Và cũng tại đây, chàng đem lòng yêu Hoàng Cúc, con gái ông chủ sự mà chàng đang làm dưới quyền. Mối tình đang xuôi xắn êm đẹp, thì bị cha cô chấm dứt, với lý do: chàng không xứng mặt với con gái của ông. Buồn vì bị khinh thường, Nguyễn Trọng Trí xin nghỉ việc và lên Đà Lạt thăm thi sĩ Quách Tấn. Đó là đầu năm 1933 lúc cậu Trí vừa tròn 21 tuổi.

                      Tại Đà Lạt, thi sĩ Quách Tấn đưa Nguyễn Trọng Trí đi thăm danh lam thắng tích. Trí sống ở đây không lâu lắm, song vẻ đẹp huyền mơ của Đà Lạt đã ảnh hưởng sâu đậm vào thi hứng của Trí, giúp ông sáng tác bài Đà Lạt Trăng Mờ. Cố nhạc sư Hải Linh đã phổ nhạc cho bài thơ này, và chính ông đã điều khiển ca đoàn Hồn Nước trình diễn bài Đà Lạt Trăng Mờ.

                      (Nguyễn Long Thao-Vietcatholic)

                       
                      #11
                        Ct.Ly
                         
                        #12
                          Viet duong nhan

                          • Số bài : 6666
                          • Điểm thưởng : 0
                          • Từ: 25.10.2004
                          • Nơi: Suối Yêu Thương
                          • Trạng thái: offline
                          RE: Tưởng Niệm nhà thơ Hàn Mặc Tử 20.02.2005 02:02:59 (permalink)
                          Tưởng niệm Hàn Mặc Tử

                          "Trăng nằm sóng soãi trên cành liễu
                          Đợi gió đông về để lả lơi."

                          ("Bẽn Lẻn" Hàn Mặc Tử)
                          [image]http://diendan.vnthuquan.net/upfiles/upfiles/4536/CBF094C0EF824C5B9877F74D72E840A0.jpg[/image]
                          <bài viết được chỉnh sửa lúc 29.12.2008 01:21:43 bởi Viet duong nhan >
                          Attached Image(s)
                           
                          #13
                            Viet duong nhan

                            • Số bài : 6666
                            • Điểm thưởng : 0
                            • Từ: 25.10.2004
                            • Nơi: Suối Yêu Thương
                            • Trạng thái: offline
                            Tưởng Niệm nhà thơ Hàn Mặc Tử 29.11.2006 21:07:25 (permalink)
                            Mộ Hàn Mặc Tử & Tượng của Thi Sĩ
                            Nguồn : fanscl CL
                             
                            Bẽn Lẽn

                            Trăng nằm sóng soải trên cành liễu
                            Đợi gió đông về để lả lơi
                            Hoa lá ngây tình không muốn động
                            Lòng em hồi hộp, chị Hằng ơi.

                            Trong khóm vi vu rào rạt mãi
                            Tiếng lòng ai nói? Sao im đi?
                            Ô kìa, bóng nguyệt trần truồng tắm
                            Lộ cái khuôn vàng dưới đáy khe.

                            Vô tình để gió hôn lên má
                            Bẽn lẽn làm sao lúc nửa đêm
                            Em sợ lang quân em biết được
                            Nghi ngờ tới cái tiết trinh em.
                            Hàn Mặc Tử
                             
                            <*> Trần Thanh Mại cực tán bài thơ này như sau: "Chỉ trong mười hai câu đã kết tinh lại biết bao rung cảm say sưa, mà nhất là biết bao ảo thuật quái dị. Mỗi chữ trong đây
                            đều có một linh hồn, mỗi chữ là một 'hoạt động lực', nó bắt tay nhau mà nhảy lên
                            một bản khiêu vũ thần tiên." Hàn Mặc Tử, in lần thứ nhất, Tân Việt, Sàigòn, trang 50.
                             
                            Hàn Mặc Tử tên thật là Nguyễn Trọng Trí sinh ngày 22 tháng 9 năm 1912 tại Lệ Mỹ, Đồng Hới.
                            Thuở nhỏ ông học trung học ở Huế (1928-1930), làm viên chức sở đạc điền ở Quy Nhơn (1932-1933), vào Sài Gòn làm báo rồi lại trở về Quy Nhơn (1934-1935).
                            Ông mắc bệnh phong từ năm 1937, phải vào nhà thương Quy Hòa tháng 9 năm 1940, và rồi mất ở đấy ngày 11 tháng 11 na(m 1940.
                            Hàn Mặc Tử bắt đầu làm thơ rất sớm với thể thơ Đường luật và bút danh Minh Duệ Thị, Phong Trần; nổi tiếng vì được cụ Phan Bội Châu họa thơ và đề cao. Từ năm 1935 ông đổi bút hiệu thành Lệ Thanh, rồi Hàn Mạc Tử, và cuối cùng Hàn Mặc Tử.
                            ST
                             
                            #14
                              Nhatho_PhamNgocThai

                              • Số bài : 957
                              • Điểm thưởng : 0
                              • Từ: 04.08.2006
                              • Trạng thái: offline
                              RE: Tưởng Niệm nhà thơ Hàn Mặc Tử 07.12.2008 11:58:59 (permalink)


                                   Mối tình giữa người nữ sỹ Mai Đình với thi nhân Hàn Mặc Tử  - Quả thật đó cứ như huyền thoại, như sự sắp đặt của thượng đế... tạo nên thiên tình sử có một không hai ấy! Trong cuộc giao lưu ta cứ gọi là tình ái giữa hai người đã để lại cho đời cả một tập thơ " Đôi hồn "... Cách đây vài năm, khi Nhà xuất bản Đồng Nai cho xuất bản tập thơ ấy, tôi đã có viết lời bình và cho đăng trên báo Người HàNội... Nay tôi xin in lại ra đây để mọi người cùng đọc và có dịp thưởng thức lại những vần thơ tình trao đổi giữa hai người - Thi nhân cùng nữ sỹ, gọi là nén nhang viếng hương hồn của các cố nhân:

                                                               
                              TẬP THƠ " ĐÔI HỒN
                                                                   &                      
                                               MỘT THIÊN DIỄM TÌNH
                                                                                      
                                                                     
                                                                                 
                              * Phạm Ngọc Thái        
                                    


                                  Tập thơ " Đôi hồn " là sản phẩm thi ca của một mối tình đã được thăng hoa giữa thi nhân Hàn Mặc Tử (HMT) cùng với người nữ sỹ Hoàng Yến - Mai Đình (MĐ). Mối tình ấy diễn ra, cũng như thơ của cả hai người đều đã được viết từ trước đây hơn nửa thế kỷ.
                                
                                  Bây giờ ở trên đỉnh cao Gành Ráng, Qui Nhơn bên bờ biển Đông, mộ của thi nhân HMT quanh năm sóng phủ. Thơ của Người đang được nhân gian truyền tụng như những vì sao sa sáng láng. Đúng như lúc đương thời Người viết:              
                                                       Với sao sương, anh nằm chết như trăng.
                                  
                                      Nhưng khi còn trong cõi sống, Người đã phải chịu bao nhiêu khổ hạnh vì bệnh tật. Tạo hoá đã cướp đi một tài hoa lúc đương độ rực rỡ, khi cuộc đời Ông mới chỉ vừa 28 tuổi. Ngẫm thế: kiếp người có khác gì kiếp nợ ! Phải chăng muốn hoá siêu nhân, thì trước hết con người phải chịu đựng những sự đầy đoạ ở phàm trần ? Nhưng thế giới sinh linh này cũng thật huyền diệu và bí ẩn: Chính thiên diễm tình ấy lại nẩy nở trong hoàn cảnh khắc nghiệt nhất của cuộc sống - Khi mà HMT lâm vào căn bệnh ác nghiệt, thì nàng Mộng Cầm ( Người con gái quê Phan Thiết đã từng một thời yêu thi nhân ) lại bỏ đi lấy chồng, đẩy thi nhân thêm vào cảnh đau đớn, cô đơn ! Nhưng rồi sau đấy, trời đất lại "xui" một ái nữ khác đến với Người - Theo như lời kể của Đắc Trung ( Trên báo Phụ nữ Việt Nam số 28 ra ngày 11-1-1994 ), thì ái nữ ấy: " Xuất thân trong một gia đình quan lại quê Nông Cống, Thanh Hoá. Thân phụ nhận chức tại Phan Thiết, mười sáu tuổi sống bên cha, sau này vào ở Sàigòn. Cô thiếu nữ ngây thơ xinh đẹp, rất được cưng chiều...) - Ái nữ ấy chính là nữ sỹ Hoàng Yến - Mai Đình, nàng lại còn thông tuệ về văn thơ. Nàng đã đến với thi nhân, cùng tác hợp với Người để tạo nên một thiên bi tình khả ái... và họ đã cùng nhau sáng tác ra tập thơ " đôi hồn " lai láng yêu đương. Tập thơ ấy được thi nhân HMT cùng người nữ sỹ giao lưu trong mối tơ duyên và viết suốt ba năm (1937-1940): gồm 54 bài... ( kể cả hơn chục bài thơ mà bà Mai Đình viết sau này, khi HMT đã qua đời ngày 11-11-1940 ).    
                                      Đến nay, năm tháng trôi qua. Cuộc đời riêng, chung biết bao biến đổi, nhưng lòng người nữ sỹ vẫn:
                                                    Nói sao cho xiết nỗi buồn?
                                                   Một trời binh lửa, một hồn cô liêu 
                                                   Hồn tôi theo đám mây chiều
                                                   Tìm chàng trong một túp lều tranh con 

                                                                   ( Âm thầm - MĐ )

                                     Đó chính là cái túp lều tranh ở Gò Bồi, trên một khu cát rộng phía Tây thành phố Qui Nhơn. Cách đây trên nửa thế kỷ (1939), người nữ sỹ đã đến thăm thi nhân khi ông mắc bệnh hiểm nghèo, phải sống lẩn tránh cả chính quyền địa phương. Vì bệnh lây nên chính quyền buộc gia đình phải đưa HMT vào bệnh viện "cùi" Qui Hoà, gia đình đã đưa thi nhân đến đây ẩn náu, cách biệt tất cả mọi người. Và đó cũng là lần đầu tiên Nàng mới gặp mặt người yêu. Trước đó đôi năm tình yêu của hai người chỉ trao đổi qua các áng thơ, như Nàng kể lại:
                                -    Đến trước túp lều tranh xơ xác, xiêu vẹo... vén tấm mành che cửa... một người đàn ông nhỏ bé, gầy yếu, ngồi trên chiếc giường chõng, cạnh bàn viết. Bàn là một tấm gỗ thùng đặt trên khung chân cũ. Người đàn ông ngước đôi mắt đen sáng long lanh nhìn tôi dò hỏi. Tôi đứng lặng đi. Hàn Mặc Tử đấy ư? ...   
                                 Và nàng tả về đôi mắt trong sáng như hai ngôi sao của thi nhân. Tấm thân thì ốm yếu, tàn tạ, nhưng thông minh và cám dỗ. Vâng ! Nàng đã yêu trong hoàn cảnh ấy:
                                                    
                              Em theo mây gió anh ơi
                                                          Em đi đi mãi vào nơi vô hình...
                                                          Yêu anh trên bước phiêu linh
                                                          Để lòng bớt khổ, để tình bớt đau

                                                                            (Biệt ly - MĐ)

                                     Mặc dù chỉ là một nữ nhi khuê các, nhưng sức mạnh tình yêu của Nàng không gì ngăn cản nổi. Hoàn cảnh càng khắc nghiệt thì tình Nàng càng đằm thắm, thiết tha:
                                                          Yêu anh trong lúc anh lâm chung 
                                                               
                              Mới thấy tình em yêu lạ lùng 

                                                                           ( Anh hứa đi anh - MĐ )
                                     Vượt lên trên tất cả sự chỉ trích của người đời:
                                                    Kịp nghĩ miệng đời hay mỉa mai  
                                                       
                              Tảng lờ ngừng bước và im hơi
                                                        Mộng hồn em gửi theo chiều gió
                                                       
                              Để được gần anh ngỏ ít lời

                                                                                     ( Biết anh - MĐ )
                                   Ta cảm thấy rợn tóc gáy, không thể không khâm phục ý chí quyết liệt trước lời tuyên bố của nàng:
                                                   Tôi chẳng sợ cảnh nghèo hèn đói khổ
                                                       Tôi không kiêng thứ da thịt khác người
                                                       Vì lòng tôi, tôi chỉ biết yêu thôi !

                                                                            ( Tuyên bố - MĐ )     
                                     Hoàn cảnh bi ai, sầu thảm thế - Nhưng tình nàng không chỉ đằm đìa mà còn trong sáng, mộng mơ một cách lạ kỳ:
                                                 
                              Yêu anh chết nửa cõi lòng
                                                      
                              Gửi hồn bay bổng mấy tầng mây xanh

                                                                            ( Tơ sầu - MĐ ).   
                                       Còn thi nhân HMT, là người yêu của nàng cũng mộng mơ không kém:
                                                      
                              Dưới túp lều tranh, trên chõng tre
                                                             Tứ bề cửa khép với phên che
                                                             Kéo mền ủ kín toàn thân lại
                                                            
                              Để thả hồn bay gửi mộng về

                                                                             ( Hãy đón hồn anh - HMT ) -     
                                     Cảnh ngộ thì khổ sở, nghèo hèn... nhưng tâm hồn họ thật thanh tao, hoành tráng biết bao. Đúng là: " Một túp lều tranh, hai trái tim vàng! ". Mai Đình đáp:
                                                      Bây giờ em đã bên anh
                                                          
                              Đói nghèo em chịu, rách lành cũng vui
                                                          
                                                                            ( Em vẫn bên anh - MĐ )
                                    Tuy vậy, nhưng nào họ có được ở bên nhau! Chỉ thăm người yêu ít ngày, rồi nữ sỹ lại phải chia tay về gia đình tận Sàigòn. Hàn Mặc Tử với bệnh tình, đành nằm lại trong túp lều tranh ở Qui Nhơn, người phương Bắc, kẻ phía Nam. Hoàn cảnh đã khắc nghiệt, mà không gian ly biệt thì xa vời. Nhớ nhau cũng chỉ biết:
                                                  
                              Anh đứng cách xa hàng thế giới
                                                       
                              Lặng nhìn trong mộng miệng em cười

                                                                                        ( Lưu luyến - HMT )
                                  
                              Nhưng theo dõi hồn thơ, ta có cảm nhận như đang gặp một cuộc tình duyên nơi chốn cung động thiên thai nào đó, chứ không phải ở trần tục đời thường. Thi nhân viết:
                                                      Đây Mai Đình tiên nữ ở Vu Sơn
                                                          
                              Đem mộng xuống gieo vào muôn sóng mắt

                                   Hay là:
                                                       Quí như vàng, trọng như ngọc trên đời
                                                             Mai! Mai! Mai! Là Nguyệt Nga tái thế...

                                                                               ( Thắm thiết - HMT ).    
                                      Nàng thì ví mình như Ngọc Nữ, còn chàng là Kim Lang - Vì để rơi chén vàng cho nên Ngọc Hoàng đẩy xuống trần thế. Mặc dù nay đã hết hạn, họ vẫn quyết ở lại bên nhau không về tiên giới:
                                                       Ta đã ở bên chàng nơi cõi tục
                                                            Quyết không về điện ngọc sống cô đơn !

                                    
                              Để rồi:
                                                   
                              Bốn bàn tay cùng chung xây hạnh phúc
                                                      
                              Túp lều tranh hơn cõi thiên đường

                                                                                   ( Hạnh phúc - MĐ )
                                    Và tình yêu ấy đã đạt đến độ say đắm, giông bão khôn cùng:
                                                       Tôi ôm nàng, muốn cắn chết nàng đi !
                                                                              ( Thắm thiết - HMT ).    
                                      Nữ sỹ Mai Đình kể lại khi họ gặp nhau: -   Vì sợ lây bệnh cho người yêu, nên Hàn Mặc Tử không dám đụng vào người Mai Đình...     
                                     Nàng nói:
                               
                              -   Những phút ấy mặt Hàn Mặc Tử đỏ rần lên rồi tím đi. Còn Mai Đình cũng chết cả ruột gan. Không biết phải xử trí làm sao ?   
                                  Thật là đau khổ và hy vọng:
                                                       
                              Anh lành anh sẽ tặng em chi ?
                                                             Tặng cả đời anh cả hồn thi
                                                             Với tất những gì anh ước vọng
                                                           
                              Cả hồn, cả xác, cả tình si

                                                                     ( Anh hứa đi anh - MĐ )
                                  
                              Nhưng cũng như tình thường của bao đôi trai gái khác, tình yêu không chỉ có quấn quít "đôi hồn" mà cũng có lúc ghen tuông:
                                                       Em muốn thu anh thành vật nhỏ
                                                             Để em nắm kín ở trong tay...
                                                           
                              Cho các cô nường hết ngất ngây

                                                                          ( Ghen - MĐ ).    
                                      Trong bài " ghen với Mộng Cầm " ta còn nhận thấy, mặc dù Mộng Cầm là người con gái đã đến trước, được hưởng đầy đủ khoái lạc của tình yêu lúc thi nhân đang lành lặn, mà lại ruồng bỏ khi Người lâm bệnh. Nhưng với tư cách của Mai Đình vẫn tỏ ra là người tao nhã, trang trọng: ghen đấy mà không phỉ báng, còn cảm thông với lẽ đời thường của một tấm lòng nhân hậu, khoan dung độ lượng:
                                                   Mộng Cầm hỡi, nàng là tiên rớt xuống
                                                        Hay là vì tinh tú giáng trần gian?
                                                       Diễm phúc thay, sung sướng biết bao vàn
                                                       Đầy đủ quá, nàng thương chăng kẻ thiếu?

                                                                    ( Ghen với Mộng Cầm - MĐ )
                                  
                              Đã bộc lộ tình cảm day dứt của một người con gái tha thiết yêu mà tâm sinh lý không được thoả mãn. Hàn Mặc Tử có lúc cũng không ra khỏi sự nghi kỵ, dằn vặt đời thường. Có lúc ông nghi oan người yêu có tình ý với người khác, buông ra những lời thơ hờn giận:
                                                   
                              Mai tiên nữ! Đọc hồn ta cho rõ:
                                                        Đau không rên, chết cũng mặc mình thôi !
                                                        Mối tình si đã lỡ vỡ tan rồi
                                                       Ta chỉ biết lặng nhìn thiên hạ khóc...

                                   
                              Hay là:

                                                 Tim hồn ta quằn quại giữa lầm than
                                                      Để trở lại những ngày đầy huyết lệ!

                                                                                 
                              ( Thầm lặng - HMT )
                                    
                              Sự mặc cảm đó cũng dễ hiểu: bản thân ông bệnh tật, người yêu thì trẻ đẹp lại ở cách xa...       Hôm nay trong lẽ sống thường tình, trước mọi sự đổi thay, thăng trầm nhân thế: Ta thưởng thức những tri âm, tri kỷ ấy!... Càng thấy thiên tình duyên trác tuyệt này như một sự lạ cõi đời. Trong thời buổi kinh tế thị trường: chi phối khá sâu sắc cả trong tình yêu trai gái và những mối quan hệ xã hội khác - Thì cuộc tình xưa hẳn như một đài thơ diễm lệ, cho ta ngưỡng mộ và cảm phục!     Có phải chăng: duyên ấy, phận này cũng đã là tiền định như khi nữ sỹ khóc bên mộ Người vào tháng 4-1941 ( khoảng nửa năm sau khi thi nhân tạ thế ):
                                                       
                              Em đã về đây bên mồ cát trắng
                                                              Túp lều tranh muôn thưở đã chung đôi
                                                              Tự nghìn năm thượng đế định cho rồi...

                                                                              ( Em đã về đây - MĐ )
                                    
                              Hay cảm vì phận mỏng, tình dở dang, nàng than:
                                                     
                              Anh ơi, xin hãy chờ em với !
                                                           
                              Hết nợ rồi em sẽ trở về

                                                                    ( Chắp lại đôi hồn - MĐ ).     
                               Ta chạnh nhớ tới câu thơ của cụ Nguyễn Du, khi nàng Kiều than ở sông Tiền Đường:                                                 Này thôi hết kiếp đoạn trường là đây!      
                                      Về thơ của thi nhân HMT thì chúng ta đã biết nhiều. Ở đây, qua tập thơ "đôi hồn" còn cho chúng ta thưởng thức tài hoa của nữ sỹ Hoàng Yến - Mai Đình, như Kiều Văn đã nhận xét trong lời giới thiệu tập thơ: -   Đó là một giọng thơ giản dị, chân thực mà sâu sắc, nồng nàn... Là thứ thơ huyết lệ. Hàm chứa những tình cảm cao quí thiêng liêng, thuỷ chung...Xứng đáng là tiền bối của thơ tình Xuân Quỳnh và các nữ sỹ khác sau này.       Nói thế có lẽ vẫn chưa đủ: Bút pháp thơ của nữ sỹ Mai Đình có lúc quặn thắt, đau đớn như Nàng viết:                    
                                                            Nguyện để tang anh suốt một đời !
                                    
                              Nhưng trước tình yêu non sông đất nước, ta lại còn chứng nhận một phong cách cũng thật là lẫm liệt, ý thơ quật cường:
                                               Chút nợ ân tình trả chưa xong
                                                    Đành mang tâm sự mãi bên lòng
                                                    Sắt son đã chẳng cùng nhau trọn
                                                     Em phải đem mình gửi núi sông

                                                                                         ( Trăng cũ - MĐ )
                                     Hay là:
                                                    
                              Máu hồng đang nhuốm trang hồng sử
                                                          Em lẽ nào quên lẽ quốc gia?
                                
                                 
                                    Gợi ta nhớ tơi âm hưởng những câu thơ đầy hùng khí, trác tuyệt của một nữ sỹ khác, đó là nữ sỹ Ngân Giang trong bài " Trưng nữ vương ":
                                                      
                              Ải Bắc quân thù kinh vó ngựa
                                                            Giáp vàng khăn trở lạnh đầu voi
                                                            Chàng ơi, điện ngọc bơ vơ quá !
                                                            Trăng chếch ngôi trời bóng lẻ soi.
                               

                                   Vào năm 1996 - Báo chí đã đưa tin về nữ sỹ Mai Đình... khi đó Bà bước vào tuổi thọ 80, Bà đã đến Gành Ráng, Qui Nhơn một lần nữa để thăm lại mộ của Cố nhân xưa. Một lần nữa, những giòng lệ xót thương lại chảy tràn trên đôi mắt Bà như thưở còn con gái, như câu thơ Bà đã viết:              
                                                    Tóc trắng, tình xanh mộng chửa tàn.    
                                      Khi đó tuy tuổi đã già, cũng theo lời kể của Đắc Trung: -   Nữ sỹ Mai Đình vẫn giữ được những nét đẹp kiêu sa, quí phái. Mái tóc dài bạc trắng chải rất mượt, búi rất gọn. Da hồng, mắt sáng, miệng tươi. Giọng nói nhỏ nhẹ mà đầy âm hưởng. Khăn hoa áo lụa hảo hạng...       Và để kết thúc bài viết về thiên tình thơ trác tuyệt có một không hai này, tôi chỉ xin trích dẫn những lời thơ trăng trối của thi nhân Hàn Mặc Tử viết để lại cho người yêu! Và đấy cũng là những bút tích cuối cùng, trong thi phẩm cuối cùng của Ông lưu lại cõi trần gian. Ông đã " Trút linh hồn " trước lúc đi xa:             
                                                     Ta trút linh hồn giữa lúc đây
                                            
                                                          Gió sầu vô hạn nuối trong cây,              
                                                          - Còn em, sao chẳng hay chi cả?             
                                                          Xin để tang anh đến vạn ngày! 


                              <bài viết được chỉnh sửa lúc 07.12.2008 12:13:18 bởi Nhatho_PhamNgocThai >
                              Đời hư, thực nhập nhoè lẫn lộn
                              Đêm ái tình... ta nương ngủ trái tim hoang.
                               
                              #15
                                Online Bookmarks Sharing: Share/Bookmark

                                Chuyển nhanh đến:

                                Thống kê hiện tại

                                Hiện đang có 0 thành viên và 1 bạn đọc.

                                Chú Giải và Quyền Lợi

                                • Bài Mới Đăng
                                • Không Có Bài Mới
                                • Bài Nổi Bật (có bài mới)
                                • Bài Nổi Bật (không bài mới)
                                • Khóa (có bài mới)
                                • Khóa (không có bài mới)
                                • Xem bài
                                • Đăng bài mới
                                • Trả lời bài
                                • Đăng bình chọn
                                • Bình Chọn
                                • Đánh giá các bài
                                • Có thể tự xóa bài
                                • Có thể tự xóa chủ đề
                                • Đánh giá bài viết

                                2000-2022 ASPPlayground.NET Forum Version 3.9