Liên hoàn tam thập bát khúc - 36 món ăn - Ái Hoa & Shiroi
Thay lời tựa Thân tặng 2 tác giả Ái Hoa và Shiroi, tác giả LHK 36 món ăn dân tộc Việt VĂN HÓA ẨM THỰC Món ăn dân tộc biết bao nhiêu
Khảo cứu tinh hoa chắt lọc nhiều
Món Bắc dồi dào ngon đủ kiểu
Đồ Nam phong phú tuyệt trăm điều
Cao nguyên hoang dã hương sơn cốc
Duyên hải nguyên sơ vị thủy triều
Khâm phục tài hoa người nấu nướng
Hiểu thêm văn hóa Việt đa chiều.
Nắng Xuân
09/09/2008
Các hình ảnh post trong thread này được sưu tầm trên mạng hoặc lấy ra từ các sách dạy nấu ăn, trừ hình nào có chú thích tác giả
Thơ liên hoàn 36 món ăn của Shiroi và Ái Hoa Đặc sản quê mình tự bốn phương Dân gian đủ món khó am tường Trăm mùi hải vị khoe tươi sắc Vạn thức sơn hào tỏa ngát hương Ngọt lịm canh nêm mồm thử tí Cay nồng ớt rắt lưỡi coi thường Dù nơi viễn xứ lòng mong đợi Trở lại thăm nhà mãi vấn vương Ái Hoa
14/08/2007
Bánh tráng Trảng Bàng
Vấn vương khuôn nguyệt tráng bên thềm
Đất Trảng thương hoài... xếp bánh đêm
Hấp bột, vải căng, phơi nắng ráo
Nướng lò, phên trải, đẫm sương mềm
Nồng hương gạo mới, đi còn nhớ
Dẻo thịt cơm dầy gói tặng thêm
Tinh lực đất trời ươm lá cuốn
Ai xuôi miệt ấy... ghé về xem...
th - Shiroi
15/08/2007
Bánh tráng phơi sương (có xuất xứ từ huyện Trảng Bàng - Tây Ninh) mang hương vị rất riêng cho món cuốn phổ biến ở Nam Bộ: bánh bột gạo cuốn rau thơm, bún, thịt, dùng với nước chấm pha các loại gia vị. Theo người làm bánh, để làm bánh tráng phơi sương, phải chọn loại gạo ngon và không được pha trộn. Nếu bánh tráng ở nơi khác hay thêm đường cho mềm bánh thì bánh tráng phơi sương lại thêm tí muối. Sau khi làm bột, bánh được tráng hai lớp (vì thế chiếc bánh dày), rồi đem phơi nắng cho khô.
Bánh tráng phơi khô xong đem nướng sơ qua. Sau đó, bánh được xếp riêng, đợi đến sáng sớm, khi sương bắt đầu rơi nhiều, mới đem bánh tráng ra phơi, , làm cho bánh có thêm tinh lực của đất trời.
Cách phơi sương cũng rất kỳ công, phơi bánh phải thức cùng bánh, đợi bánh thấm sương vừa đủ mềm thì xếp lại ngay, bỏ vào trong bao, lót lá chuối.
(Sưu tầm) Bánh tráng phơi sương cuốn với thịt luột :
Happy halloween !.......
Weekend vui vẻ Tỷ Shiroi .
Chúc Tỷ luôn vui vẻ hì hì...
<bài viết được chỉnh sửa lúc 01.11.2008 07:25:44 bởi vancali96 >
Hủ tiếu Mỹ Tho Ai xuôi miệt ấy... ghé về xem... Hủ tiếu quê hương vẫn mãi thèm
Bánh đổ gạo ngon rau giá trụng
Canh hầm xương ngọt mỡ hành nêm
Nước lèo bốc khói hơi thơm ngát
Tôm thẻ cong đuôi thịt đỏ mèm
Trứng cút, tần ô, dầm cải thảo
Tương, hành, chanh, ớt, chị mời em
AH
Hủ tiếu Mỹ Tho
(tác giả: Trần văn Chi)
Tên hủ tiếu Mỹ Tho xuất hiện vào đầu thập niên 60, khởi đầu từ các xe, các quán hủ tiếu bên đường, ở bến xe với các tên nghe rặc Tàu như là : Phánh Ký, Vĩnh Ký, Hưng Ký, Nam Sơn, Diệu Ký, Quang Ký, Oai Ký, Gia Ký, Tuyền Ký. . . trải rộng từ Mỹ Tho đến Gò Công vào tận các quận Chợ Gạo, Cái Bè, Cai Lậy. . .
Chủ nhơn các tiệm hủ tiếu Mỹ Tho lúc này hầu hết là người Việt gốc Hoa, nhưng chủ lò sản xuất bánh hủ tiếu lại là người Việt chánh gốc. Bánh hủ tiếu Mỹ Tho là loại bánh khô, được chế từ gạo thơm địa phương như gạo Nàng Hương, gạo Nanh Chồn, gạo Nàng Út và có lò dùng gạo Nàng Thơm Chợ Ðào (gạo ngon số một). Hiện nay có hai trung tâm sản xuất bánh hủ tiếu khô nổi tiếng (loại hủ tiếu Mỹ Tho): Một ở thị trấn Mỹ Tho và một ở Gò Công, sản xuất hầu hết hủ tiếu khô Mỹ Tho cung cấp cho cả nước.
Sợi hủ tiếu Mỹ Tho do vậy có mùi thơm của gạo, trụng nước sôi thì mềm nhưng không bở, nhai nghe dai dai, nên gọi là hủ tiếu dai, ăn không có mùi chua. Sau khi trụng, cho vào tô, trộn với ít mỡ hành phi, nhìn sợi hủ tiếu trong bóng, ẩn đục bên trong thấy bắt thèm.
Sợi hủ tiếu Mỹ Tho không bả như hủ tiếu Tiều, làm nên hương vị riêng cho cái tên hủ tiếu Mỹ Tho; và nước lèo cũng góp phần làm cho danh tiếng hủ tiếu Mỹ Tho vang lừng, níu kéo người ăn phải ghiền. Nước lèo ở đây nấu bằng thịt ống nguyên chất, đặc biệt là có thêm tôm khô, khô mực nướng và củ cải trắng, củ cải đỏ.
Ăn hết tô hủ tiếu, húp cạn hết nước lèo, nếu chưa thấy đã, thực khách có thể kêu thêm một chén nước lèo nữa và luôn được chủ chiều lòng, không có hề gì.
Các món phụ gia góp phần làm nên danh hiệu hủ tiếu Mỹ Tho là giá sống, chanh, ớt, hẹ, nước tương (sau này còn có thêm rau cần). Ăn hủ tiếu dai Mỹ Tho với giá sống, chút hẹ cắt khúc, nặn miếng chanh, thêm chút nước tương và nhớ cắn trái ớt hiểm thì mới “tới chỉ”, mới gọi là biết ăn hủ tiếu Mỹ Tho.Hủ tiếu Mỹ Tho nấu với thịt heo bầm, có điểm con tôm thẻ, lột xẻ đôi, có người đòi thêm đồ lòng heo, sườn heo và trứng cút nữa. Hủ tiếu Mỹ Tho như vậy quả không thấy hơi hám gì của người Tàu cả, mà rặc là hủ tiếu Việt Nam.
Ghé Mỹ Tho, phải tìm đến mấy quán hủ tiếu trên đường Trưng Trắc, dọc bờ sông thì mới đúng là hủ tiếu Mỹ Tho chánh gốc. Kêu một tô hủ tiếu Mỹ Tho, ngồi nhìn người chủ trổ tài, thao tác thành thạo mà thấy đã. Ngắt một nhúm hủ tiếu khô, chỉ một lần không thêm không bớt, nhét sâu vào cái vợt cán tre, trụng vào nồi nước sôi, dạo lên dạo xuống mấy lượt. Xốc lên xốc xuống, cho vào tô, cho ít mỡ hành phi, trộn nhẹ cho đều, rồi cho lên mặt nào thịt, tôm, sườn. . . Múc một vá nước lèo sôi bóc khói, rưới đều vào ngập đầy tô hủ tiếu ... Nhìn theo động tác, thực khách phải ba lượt nuốt nước miếng để dằn cơn thèm muốn trần tục.
Tô hủ tiếu Mỹ Tho bự hơn hủ tiếu Tiều, nên vừa có phẩm vừa có lượng. Ăn một tô là vừa đủ không cần ăn thêm gì nữa. Sau khi ăn hủ tiếu, giải khát bằng trà nóng, trà đá hoặc cà phê đá thì đã miệng và đã khát.
Dọc đường Trưng Trắc đến vườn bông Lạc Hồng, ngược qua cầu Quây vào Chợ Cũ, nơi nào có hủ tiếu Mỹ Tho thì khách ra vào “nườm nượp”, không có ghế ngồi. Mỗi nơi, mỗi tiệm chủ thêm bớt gia giảm khác nhau tùy theo “ngón nghề gia truyền”. Sự khác nhau chỉ là một chín, một mười và người ăn khó phân biệt.
Hủ tiếu Mỹ Tho với tên gọi đến nay trên 50 năm đã làm nên danh hiệu. Nay hủ tiếu Mỹ Tho trở thành thương hiệu làm cho người Mỹ Tho hãnh diện. Cái làm cho hủ tiếu Mỹ Tho trở thành danh tiếng là nước lèo và hủ tiếu khô. Chính điều đó làm cho hủ tiếu Mỹ Tho khác hủ tiếu Tiều và giờ đây trở thành một món ăn dân tộc, mà người Mỹ Tho đã cống hiến cho ẩm thực Việt Nam .
Bánh Lá
(bánh nậm Huế)
Mời em bên nớ tóc mây bồng
Bánh nậm mần răng rứa chỉ không ?
Quết bột hòa đều đơm lá biếc
Xào tôm tán nhuyển trải nhân hồng
Ép dài tay gói viền xinh khéo
Hấp chín hương lan tỏa dịu nồng
Nước mắm ngọt chua cùng chả rán
Phi hành thơm rải… để chờ trông …
th - Shiroi
Bánh lá chả tôm: Món ăn bữa lỡ làm lưu luyến bao người. Bánh làm bằng bột gạo, nhân tôm thịt, hấp chín, chả làm bằng những con tôm tươi sống nguyên chất. Chiếc bánh lá của Huế mềm mỏng (người Huế vốn ăn lấy hương lấy hoa mà). Chả tôm Huế ngon nhờ tôm của sông Huế ngọt, biển Thuận An tươi. Chiều chiều cùng bạn bè hàn huyên tâm sự, thưởng thức món bánh lá chả tôm thì không còn gì thú vị hơn!
Bánh nậm giống như bánh lá, về cách chế biến và cả nguyên vật liệu nữa, chỉ khác ở chỗ là bánh lá thường được gói bằng lá dong, bánh nậm gói bằng lá chuối.
Những cô gái Huế đẹp, hiền, có thêm một chút tinh quái dễ thương... được người ta gọi yêu là "con yêu bánh nậm". Đây còn là một cách mắng yêu mà chỉ có người Huế mới dùng - người bị mắng không hề cảm thấy tức giận mà còn rất hạnh phúc.
Xin chúc mừng Thầy Ái Hoa , xin chúc mừng Shiroi mỹ nhân
Cảm ơn ngọn gió lành nào đã đưa Quý Vị đến với vnthuquan.net
Hà Nội 01/11/2008
Ứng Hòa Dã Phu - Cung vọng
Cám ơn UHDP ghé chơi, Shiroi ở đây lâu rồi, chỉ là không có thời gian để giao lưu,
nên chỉ qua post thơ cho vui thôi.
Chúc UHDP vui nhiều nhen.
Cơm hến Chờ trông thưởng thức gánh hàng chiều Món Huế sang hèn thảy mến yêu Hến trắng lau nhau bày ắp dĩa Nước ngà lợn cợn nấu lưng niêu Một thồ cơm nguội mùi bay khắp Dăm miếng rau thơm lá xếp đều Ruốc sống, đậu mè, thêm tóp mỡ Ớt cầm đổ lệ, ... cũng còn kêu AH
Cơm hến Huế: món cơm nguội trộn với hến luộc, nước lèo, ruốc, rau bắp cải, tóp mỡ, ớt màu, đặc biệt Huế . (Theo Lệ Hoà Chi) Hến xúc dưới sông lên, ngâm nước gạo một thời gian, rửa sạch, đem luộc đến lúc vỏ hến rả, lấy nước sau khi đã lắng đọng, dùng ra sàng để lấy thịt hến. Thịt hến và nước hến là hai vị chính của cơm hến. Cơm dùng với hến thường là cơm trắng để nguội. Những phần phụ cần phải có và rất quan trọng là: khế chua, rau thơm, bạc hà, bắp chuối xắt thật nhỏ cùng nước mắm, tiêu hành, muối mè, ớt tượng, tóp mỡ, ruốc sống, đậu phụng giã nhỏ. Tất cả đều để nguội, từ cơm cho đến hến nhưng nước hến phải giữ cho nóng sôi nhờ bếp lửa hồn nên đọi cơm hến mới nóng ngon và ấm hồng. Mỗi đọi cơm hến đều có đủ từng xíu từng xíu những thành phần trên và thường ăn với ớt cầm rất cay toát cả mồ hôi, chảy cả nước mắt mới thật ngon.
Câu đố về cơm hến: Cơm chi thuộc loại cơm nghèo Cơm thì cơm nguội lại rất nhiều ruốc rau. Có vui mới gọi tới nhau Cớ chi sì sụp giọt sầu chứa chan- (Cai Trường) Trả lời: Cơm hến đâu phải nhà nghèo Cơm nguội, hến luộc, nước lèo, ruốc rau. Bắp chuối, tóp mỡ, ớt màu Ăn vô một đọi, sang giàu cũng mê (Bảo Thắng) Thơ Cơm hến Tiếng rao sớm luồn qua các phố
Giọng khàn khàn ai cơm Hến đây
Một gánh nhỏ đựng vài cái bát
Đặc sản quê tôi trên đôi vai gầy
Những con Hến những hạt tròn xinh xắn
Trộn vào cơm với một ít rau tươi
Thêm muối, ớt, chanh đủ chua cay mặn đắng
Ăn bát cơm như nếm cả cuộc đời.
Hỡi những người con ra đi từ Huế
Có nhớ về đặc sản của quê không?!
Hay đã quen với nhà hàng sang trọng
Nên quên rồi cơm Hến gánh hàng rong
Tiếng rao nhỏ mà xuyên qua năm tháng
Bát cơm quê cho Huế lắm sắc màu
Đến thăm Huế thăm đền đài lăng tẩm
Chưa ăn món này chưa hiểu trọn Huế đâu (Trần Trắc)
Bánh cuốn Thanh Trì
Còn kêu văng vẳng giọng rao giòn
Bánh cuốn Thanh Trì nổi tiếng ngon
Ngâm gạo nở mềm xay bột nhuyễn
Nhúm than đươm đỏ tráng khuôn tròn
Mỏng trong trải thắm nền sen ngọc
Mượt dẻo ươm nồng vị ruốc son
Cà cuống, rau thơm, kèm chả quế…
Tìm cô đội thúng… guốc thêm mòn
th - Shiroi
Bánh cuốn Thanh Trì
Bánh cuốn Thanh Trì là món ăn nổi tiếng của người Hà Nội, là đặc sản của vùng Thanh Trì, ngoại thành Hà Nội. Bánh được làm từ gạo gié cánh, tám thơm, tráng mỏng như tờ giấy.
Bánh cuốn Thanh Trì không có nhân, thường được xếp thành từng lớp trong lòng một chiếc thúng, trên phủ tờ lá sen hay lá chuối, lá dong. Người bán bánh thường đội thúng bánh trên đầu, di dạo bán trên phố phường Hà Nội. Khi gặp người mua, người bán hàng sẽ hạ thúng xuống, lần giở từng lớp bánh cuốn mỏng, tách từng lớp bánh sao lá bánh cuốn khỏi bị rách. Trên mặt lá bánh cuốn điểm những cọng hành lá màu vàng, nâu đã được phi qua trên chảo. Mỗi lớp bánh cuốn đó sẽ được sắp xếp gọn lại trên đĩa, lần lượt từng miếng bánh một được đặt cạnh nhau. Sau đó, với một nhát kéo, tất cả các lá bánh cuốn được cắt đôi. Công việc tiếp theo là nhấc một nửa đầu bánh cuốn mới cắt đó, đặt lên trên nửa kia để người thưởng thức có thể nhìn thấy rõ từng lớp bánh cuốn tráng mỏng như giấy. Bánh được ăn với thứ nước chấm đặc trưng cho từng người bán bánh riêng, có thể ăn kèm chả quế, chả lụa hoặc đậu rán và rau mùi.
Sau khi xếp lần lượt hết vào đĩa, một ít ruốc tôm sẽ được rắc lên trên các miếng bánh cuốn và trên cùng điểm vài cọng rau thơm như rau bạc hà, rau mùi...
(sưu tầm)
tấm này của NguyenThuc
<bài viết được chỉnh sửa lúc 03.11.2008 13:44:29 bởi Shiroi >
Bún riêu Thêm mòn con mắt ngóng trông qua Bát bún riêu cua vị đậm đà Váng nổi trắng lềnh, điều nhuộm nước Gạch xào vàng ngậy, mỡ tươm da Bập bềnh miếng đậu, đen màu huyết Nghi ngút hơi tôm, đỏ sắc cà Kinh giới thơm nồng, rau muống chẻ Một còn chửa thấm, gọi hai ba AH
Bún thang
Hai ba bát nữa nhé cô hàng
Hà Nội ai về nhớ … Bún Thang
Xương, nấm, mực khô hầm nước ngọt
Giò, gà, trứng mỏng thái tơ vàng
Sợi đơm, lòng đỏ sườn xen giữa
Chanh xắt, rau nồng ruốc điểm ngang
Cà cuống mắm tôm nêm đủ vị
Dậy hương khói tỏa ngát bên đàng…
th - Shiroi Các bà nội trợ khẳng định phải có đủ 20 thứ mới làm được bún thang ngon. Một ít rau răm mùi tàu xanh ngát, sau đó là các thứ nguyên liệu thực phẩm khác rải đều trên nền bún trắng. Một nhúm trứng tráng mỏng tang thái chỉ màu vàng, một chút lườn gà xé phay màu trắng ngà, kế đến là giò lụa thái sợi màu hồng nhạt, cuối cùng rắc tôm bông. Ở chính giữa là lòng đỏ trứng mặn, xung quanh lác đác mấy lát lạp xưởng đỏ viền miệng bát. Tất cả như một bông hoa mà nhụy là khoanh trứng màu vàng sẫm. Cuối cùng nước dùng nóng rẫy được chan thật vừa bát cho người ăn.
Tuỳ theo khẩu vị từng người mà bún thang có thể gia giảm thêm chút mắm tôm vào bát cho dậy mùi.
Ăn bún thang ở hàng đắt nhưng thực sự là ngon. Bún thang làm ở nhà không sao địch nổi. Cho nên dù tốn kém, nếu thích món ăn chế biến hết sức cầu kỳ, tỉ mẩn này cứ phải ra nhà hàng nổi tiếng. Trước kia bún thang là món ăn quý, ngày nay nó đã được bình dân hoá và được bán ở hầu khắp các khu chợ, ngõ phố, nhưng sức hấp dẫn của nó với thực khách thì vẫn nguyên vẹn như xưa.
Mì Quảng Dậy hương khói tỏa ngát bên đàng Mì Quảng ăn ghiền vị đậu rang Nước nấu sườn heo nhân thịt ngọt Sợi pha bột nghệ bánh đa vàng Con tôm Cửa Đại trông dày dặn Nước mắm Nam Ô nếm kỹ càng Rau đắng, húng, ngò, hành, diếp cá Đến từ Trà Quế mới là sang AH
Mì Quảng cũng như phở, bún đều được chế tác từ gạo nhưng lại có sắc thái và hương vị riêng biệt. Mì này nguyên có nguồn gốc xuất phát từ xứ Quảng Nam. Ðể làm mì, người ta dùng gạo tốt ngâm nước cho mềm, đem xây thành nước bột mịn, vừa trùng (không đặc không lỏng) pha thêm ít phèn sa để cho sợi mì giòn, cứng rồi đem tráng thành lá mì. Khi chín vớt ra đặt lên vỉ cho nguội, thoa sơ lớp dầu cho mì khỏi dính sau đó xắt thành sợi. Ở Quảng Nam các quán đông khách thường lấy mì ở chợ Chùa, huyện Duy Xuyên, lấy rau sống tại Hội An, tôm được cung cấp từ các ngư dân Cửa Đại và nước mắm dùng để nêm phải là nước mắm Nam Ô, quả là món ăn rất cầu kỳ. Mì Quảng có nhiều loại: mì làm bằng gạo lức có màu nâu đỏ, mì pha bột nghệ có màu vàng, còn làm bằng bột gạo thường thì có màu trắng như bánh phở. Sợi to hơn và dầy hơn hủ tíu. Nước dùng phải được nấu nhiều xương cho ngọt, thêm tí dầu hạt điều để nước dùng có màu tươi. Phần quan trọng thứ hai trong tô mì là "nhân", gồm có thịt gà, thịt bò, sườn heo non, tôm. Các thứ này được xào cùng với khóm (dứa) cắt nhỏ, tạo thành các loại thịt cùng với vị ngọt hơi chua của khóm (dứa). Mì Quảng không sử dụng nước dùng nhiều như hủ tíu và phở, nên trước khi chế nước dùng vào, sợi mì phải được trụng nước nóng hơi lâu. Nhân được xếp sao cho đẹp, nhìn phải bắt mắt, vì vậy thịt và tôm phải để trên mặt cho đều rồi mới chế nước dùng, sau cùng rải đậu phộng lên. Giã đậu phộng để ăn mì Quảng cũng là một nghệ thuật. Đậu không được đâm nhuyễn, chỉ cà cho vỡ hai ra để người ăn nhai cùng với bánh tráng phát ra âm thanh mới thú vị. Ăn mì Quảng phải kèm bánh tráng gạo miền trung nướng bằng lửa than mới ngon. Rau sống để ăn với mì thông thường là loại rau đắng, diếp cá, rau húng, rau quế, rau cải, hành, ngò... của vùng rau Trà Quế nổi tiếng nằm ở phía Ðông Bắc phố cổ Hội An, ăn mì Quảng phải kèm rau sống Trà Quế mới thật đúng "tông". Chỉ có rau ở vùng này mới thể hiện hết cái nhiều mùi vị hương thơm: cay, chát, ngọt, đắng... làm tăng thêm hương vị của tô mì Quảng. ST
Bún cá Kiên Giang
Mới là sang đó món quê ai
Tô bún Kiên Giang nấu thật tài
Hầm rục xương tươi lòng cá ngọt
Đơm vàng trứng nhuyễn, thịt tôm dai
Gạo thơm thành bánh xoăn hình trám
Lóc trắng ra khoanh đẹp cánh lài
Mắm nhỉ vùng này nêm mới đậm
Rau hành hương ngát, nhớ chưa phai
th - Shiroi Kiên Giang nước chảy sông dài,
Đừng quên bún cá nhớ hoài tình quê
Ở Kiên Giang, người ta thích ăn bún cá ở các quán bình dân nơi phố chợ hoặc gánh hàng rong phục vụ "thượng đế". Ăn với không gian như thế mới cảm thấy hết cái ngon của món ăn dân dã này, bởi nó được hòa quyện với đất trời thiên nhiên và đồng cảm sẻ chia cả những giọt mồ hôi của người dân quê lao động. Giờ đây, bún cá Kiên Giang trở nên thân quen đến độ người ta còn nhờ nó để tỏ tình, tâm sự:
Chai rượu, miếng trầu em hầu Tía, Má
Nấu tô bún cá đặng lấy lòng anh
Hoặc là:
Ai về Rạch Giá, Kiên Giang
Ăn tô bún cá chứa chan tình người
Gọi là món ăn dân dã là theo cách nói khiêm tốn của người dân nơi đây. Nhưng xem họ chế biến, quả thực không kém phần công phu.
Cá lóc đồng lớn được làm sạch, giữ bộ lòng, luộc lấy nước lèo. Sau khi rỉa bỏ xương, thịt cá được xào sơ với mỡ hành cho thơm. Người ta cũng chuẩn bị sẵn một ít tôm um bóc bỏ vỏ. Tuy nhiên quyết định chất lượng của món ăn lại là tôm khô cứng mình được ngâm sạch bụi cát, giảm bớt mặn, cho vào nồi nước lèo. Nồi nước lèo ngon còn nhờ được hầm với xương heo, hớt bọt liên tục để có nồi nước trong, ngon. Gặp mùa cá có trứng, người ta đánh trứng tơi ra, cho vào nồi nước, trứng nổi lên vàng tươi trông thật đẹp mắt.
Bún được sản xuất ở vùng có đông đồng bào Khmer cư ngụ rất đẹp. Những con bún từ khuôn ép rơi vào nồi nước luộc được người ta vớt lên, “bắt” thành nhiều cọng khít nhau, uốn cong lại, ngay ngắn, theo hình quả trám, không rối nùi như “con bún” bình thường.
Cho bún vào tô nhúng qua nước lèo để sợi bún nóng lên, khi đó mới cho cá và tép lên trên, múc nước lèo ngập tô. Chớ vội ăn ngay, mà hãy ngắm nhìn những miếng cá trắng tinh nằm lẫn với tép vàng ươm co tròn xinh xắn, điểm trang thêm vài sợi hành lá thái nhỏ thơm thơm, nước lèo thì nóng hổi, bốc hơi nghi ngút.
Bún cá Kiên Giang còn là một “liều thuốc” đặc trị chứng ngầy ngật sau một đêm lỡ vui say với bạn bè. Vừa ăn vừa hít hà vị cay của ớt, hơi nóng của nước lèo, các lỗ chân lông tươm đầy mồ hôi, làm gì mà không “tỉnh” người!
Từ nhiều bài sưu tầm
Bánh xèo Chưa phai mùi vị bánh xèo ngon Mỗi lúc thèm ăn đợi mỏi mòn Ba rọi xào sơ, dừa béo ngậy Đậu xanh hấp chín, giá tươi dòn Tráng đều bột mỏng, hành dăm lát Bỏ trộn nhân dày, tép mấy con Sạn gập thân đôi hình bán nguyệt Cuốn rau chấm mắm, bụng căng tròn!
AH