GIÓ LANG THANG
Thay đổi trang: << < 456 > | Trang 4 của 6 trang, bài viết từ 46 đến 60 trên tổng số 85 bài trong đề mục
tovinhnghiem 26.04.2009 19:15:48 (permalink)
0




Cô lái đò dòng mơ
Trên sóng nước Cần Thơ
Lời hẹn cô quên chờ
Một dạo về ai nhớ
Bến vắng buồn thẫn thờ
Lữ khách nào đâu ngờ
Tình mình lại bơ vơ.

Vĩnh Nghiêm
#46
    tovinhnghiem 26.04.2009 19:58:58 (permalink)
    0
    PHƯỢNG HỒNG CHỜ TRÔNG

    Mùa thu lá đổ muôn chiều
    Nhớ sao nhớ quá gió hiu hiu buồn
    Nhớ từng cánh mỏng chuồn chuồn
    Nhớ con chim chích bay luồn qua cây
    Nhớ sao từng áng mây bay
    Nhớ mùa hạ tới thêm dài nhớ thương
    Nhớ mùa phượng nở sân trường
    Anh leo cành hái thân thương phượng hồng
    Cài lên mái tóc em trông
    Càng thêm xinh xắn rộn lòng anh mơ
    Nhủ lòng anh hẹn với chờ
    Em thơ ngây quá bao giờ biết đây
    Cứ nhìn phượng đỏ hay hay
    Hồng lên đôi má ngất ngây em cười
    Ngày thơ bẻ phượng em chơi
    Ép nhiều cánh bướm thay lời nhớ nhau
    Trong trang lưu bút anh trao
    Bướm hoa chung một vườn chào mùa mơ
    Trang thơ theo những năm chờ
    Bây giờ em lớn có ngờ tình anh
    Xa rồi bao tháng bao năm
    Phượng hồng khoe sắc thắm cành hay chưa
    Nhớ ngày thơ ấy anh đưa
    Đón ngày hai lượt sớm trưa tan trường
    Anh chờ tặng cánh phượng thương
    Cho em thích quá nắng hường lên mi
    Em vui cười tiếng hi hi
    Còn anh cứ đứng bên ni mà nhìn
    Anh nhìn và cứ lặng thinh
    Em vô tư quá tội tình cho anh
    Âm thầm nghiêng nón bên vành
    Lòng anh se thắt nắng hanh lối về
    Suy tư vành nón mân mê
    Anh không nói được...đường về chung đôi
    Và rồi ngày tháng êm trôi
    Hè này hè nữa đơn côi phượng hồng
    Một ngày chim Việt viễn đông
    Cánh bay em cất mây hồng tương lai
    Để cho phượng lại nhớ ai
    Hạ rơi điệp khúc ve say cung đàn
    Chú ve ca bản hè sang
    Phượng hồng đỏ thắm nắng chan mắt chờ
    Bao giờ em về trường thơ
    Cho anh cài cánh phượng mơ tóc thề...

    Hàn Băng

         


    Em ơi ! Hoa Phượng vẫn chờ

    Em về nối lại giấc mơ ngày nào

    Tình thơ thuở ấy anh trao

    Mong em giữ mãi dạt dào trong tim …

    BL07







    Anh về thăm một dạo
    Hoa gạo đỏ sum sê
    Cành phượng hồng cũng thắm
    Rải nắng ấm mùa hè
    Anh ghé tai hỏi khẽ
    Ơ...bé có ai thương?
    Mà má đỏ môi hường
    Khi phượng trường gọi nắng
    Bao năm rồi xa vắng
    Nay bé lớn bằng anh
    Đôi mắt nhìn trong xanh
    Gợn tình trong biển vắng
    ...

    Vĩnh Nghiêm
    #47
      Ha Ngan Ha 26.04.2009 20:29:53 (permalink)
      0






      Cô lái đò dòng mơ
      Trên sóng nước Cần Thơ
      Lời hẹn cô quên chờ
      Một dạo về ai nhớ
      Bến vắng buồn thẫn thờ
      Lữ khách nào đâu ngờ
      Tình mình lại bơ vơ.

      Vĩnh Nghiêm




      Cô lái đò bên dòng sông thuở nhớ
      Không còn chờ lữ khách cũ sang sông
      Lữ khách về nhìn bến nước mênh mông
      Mắt tuyệt vọng theo dòng đò xuôi ngược.

      Hà Ngân Hà
      #48
        Rdinh 27.04.2009 11:29:22 (permalink)
        0
         
         
         






         
        Cô lái đò dòng mơ
        Trên sóng nước Cần Thơ
        Lời hẹn cô quên chờ
        Một dạo về ai nhớ
        Bến vắng buồn thẫn thờ
        Lữ khách nào đâu ngờ
        Tình mình lại bơ vơ.

        Vĩnh Nghiêm




        Cô lái đò bên dòng sông thuở nhớ
        Không còn chờ lữ khách cũ sang sông
        Lữ khách về nhìn bến nước mênh mông
        Mắt tuyệt vọng theo dòng đò xuôi ngược.

        Hà Ngân Hà
         
         





         
        #49
          Rdinh 29.04.2009 09:58:33 (permalink)
          0
           
           
           

          HOA MÙA CHINH-CHIẾN
           
          Làng tôi ở một vùng quê
          Cha tôi thương mẹ cưới về ở chung
          Những năm nghĩa mặn tình nồng
          Cũng là những lúc nổ bùng chiến-tranh
           
          Giặc về đất mẹ hoành-hành
          Gây bao tang-tóc dân lành quê ta
          Cha đành khăn gói đi xa
          Nay chiến-khu nọ , mai ra bưng-biền
           
          Bom rơi đạn nổ triền miên
          Mẹ con dắt-díu... khắp miền tản-cư
           
          Gió chiều tàu chuối đong-đưa
          Cá rô đớp bóng bên bờ ao sen
          Đùng...đùng... súng nổ liên-miên
          Tiếng la, tiếng hét... khắp miền xốn-xao
           
          Pháo giặc rót đến ào-ào
          Mẹ con phải lánh ra hào bờ tre
          Người người nhộn -nhạo tư bề
          Máy bay giặc lượn trên quê ù...ù...
           
          Bên hào mẹ khẽ tiếng ru
          Bờ tre trên võng , con đu theo cành
          Bồng... bồng... tiếng mẹ trong thanh
          Đưa con vào giấc mộng lành tuổi thơ
          Chăm con mẹ dõi bóng thù
          Thương chồng đan áo, chiến-khu gởi vào
           
          Gió Đông với cánh hoa đào
          Trai mùa chinh-chiến , ai nào đắng cay
           
          Bình-minh ló dạng hôm nay
          Mẹ đã khuất núi, khuất mây về ngàn
          Chạnh lòng con thắp tuần nhang
          Nhớ công ơn mẹ của đàn con côi
           
          Mẹ ơi ! bóng mẹ xa rồi...
          Còn đâu tiếng võng, tiếng à... ơi... bồng...bồng...
          Bồng bồng...bộng bống...bông...bông...
           
          Rdinh







          LỜI RU NGƯỜI MẸ

          Bồng bồng...bộng bống...bông...bông...
          Tiếng ru mẹ nhói buốt lòng thâu canh
          Bây giờ thôi hết chiến tranh
          Quê hương một mảnh đất lành an cư
          Võng không còn mẹ buồn ư
          Tiếng ru vắng tiếng lòng như ruột bào
          Bây giờ con mẹ xa nhau
          Tuổi già mẹ phải bay cao về trời
          À ơi kẽo kẹt chiếc nôi
          Âm vang xưa ấy trọn đời nhớ thương
          Đời mẹ dãi nắng dầm sương
          Nuôi con khôn lớn chiến trường cha yên
          Thời xưa chiến cuộc liên miên
          Nghe chú kể đến mọi miền tản cư
          Bờ tre ru võng lắc lư
          Nhìn con tròn giấc trông như thiên thần
          Trên cành tre chú quằn thân
          Làm nơi tạm trú kề gần mẹ ru
          Chào mào chim chích rú rù
          Bay chao chấp chới đạn vù bom rơi
          Ngày xưa cháu chưa ra đời
          Nhưng nghe lời chú rụng rời tim đau
          Trông người khổ... nước mắt trào
          Sống thời binh lửa ôi chao tội tình
          Thời đại cháu sống yên bình
          Cảm thông nỗi khúc khổ hình giặc Tây
          Bom rơi đạn xéo gót giày
          Bước chân xâm lược trời mây thảm sầu
          Ngàn năm đô hộ giặc Tàu
          Ba mươi nội chiến xáo xào anh em
          Giặc Tây tham chiến bon chen
          Trăm năm giày xéo tối đen vùng trời
          Chiến sĩ trấn giữ mọi nơi
          Bài ca hùng tráng đuổi rời xăm lăng
          Để cho đất mẹ yên lặng
          Đạn bom thôi rót, vẳng lên tiếng cười
          Thanh bình về khắp mọi nơi
          Võng đưa kẽo kẹt nằm nôi giấc tròn
          ...
          Trăm tuổi mẹ khuất núi non
          Để lời ru ấy mãi còn tim con...

          H N H

          ( Bài thơ chú Rdinh cảm động quá nên cháu tranh thủ thời gian tí , vào hoạ cùng với chú !
           Hu...hu...hu...)
           
           
           
           
          TIẾNG RU CỦA MẸ
           
          Ầu ơ...Con đã ngủ rồi
          Đường xa nào quản cưộc đời gian-lao
          Kìa là hạt gạo nâu-nâu
          Bữa cơm dưa muối mẹ đâu ngại-ngần
           
          Nuôi con khôn lớn dần-dần
          Dạy con từng bước nhịp chân với đời
          Mong sao con được nên người
          Là hy-vọng cả cuộc đời mẹ cha
           
          Tiếng ru mẹ cất ngân-nga
          Át tiếng bom, đạn phương xa vọng về.
           
          Rdinh



           
          #50
            Ha Ngan Ha 29.04.2009 18:47:06 (permalink)
            0






            Nhìn hình nhớ thuở còn thơ
            Ta mơ bắt bướm hàng giờ trước sân
            Chú ki cứ chạy lăng xăng
            Đuổi đôi cánh bướm về gần bé thôi
            Hai tay bé ngửa lên trời
            Đón đôi cánh mộng chơi vơi xa gần...

            Hà Ngân Hà
            #51
              banglang07 30.04.2009 19:17:54 (permalink)
              0




              BẰNG LĂNG TÍM

              Bằng Lăng tím dịu dàng cánh mỏng
              Xếp màu mơ ươm cả vạn vườn thơ
              Tình trải rộng đẹp đến mức tôn thờ
              Rất kín đáo và tuyệt vời sắc thắm
              Người tôn vinh mãi mê nhìn ngắm
              Màu tím mơ gom cả hết vào thơ
              Trăng thượng tuần đợi ý vần chờ
              Hồn thi sĩ cứ mơ màu Lăng tím...

              Vĩnh Hùng


              Nếu em sinh ra vào thời chinh chiến
              Kiếp trai hùng nâng cành tím Bằng Lăng
              Vượt đồi mơ núi dốc ngày, đêm trăng
              Em mãi ngắm Bằng Lăng khi dừng lại
              Em viết khúc tình ca màu tím mãi
              Vạn hoa rừng cũng ngừng ngát hương thơm
              Để Bằng Lăng vẫn mãi tuyệt dịu hơn
              Em cất bút đề thơ hồn thi sĩ
              Đường hành quân với vần thơ mộng mị
              Tím Bắng Lăng tím và cả đường chiều
              Cánh Bằng Lăng thi sĩ dệt thơ yêu
              Người chiến sĩ hát mơ Bằng Lăng tím...
              H N H


              Hoa vẫn nở và sắc hương vẫn thắm
              Xương rồng xanh cát trắng hoang vu
              Gió cứ bay thổi cuốn cả bụi mù
              Đang hoà nhập màu hồng và tím giữ
              Bước chân côi của người đi viễn xứ
              Vẫn mơ về màu tím mộng Bằng Lăng
              Những đêm suy tư vờn gió dưới trăng
              Cánh chim bằng nghé chị Hằng trầm lắng...
              Vĩnh Nghiêm


              Những bông hoa tao nhã
              Ai thả vào vần thơ
              Thanh khiết hồn ngẩn ngơ
              Cho ý chờ trong sáng
              Bằng Lăng tím mơ màng
              Nhìn tất dạ xốn xang
              Thi sĩ mơ gặp nàng
              Trong ý thơ diễm tuyệt
              Và chàng thơ cứ viết
              Bài thơ nhớ về hoa
              Bóng nắng cứ chan hoà
              Lên dòng thơ tuôn chảy.

              Hà Ngân Hà


                   


              HOA RỪNG

              Bằng Lăng – hoa của núi rừng
              Bạn cùng chiến sỹ trập trùng bước chân
              Những chiều vác nặng hành quân
              Những đêm trăng sáng tơ ngân mây ngàn
              Bằng Lăng tim tím dịu dàng
              Gió lay dưới ánh trăng vàng mộng mơ
              Hồn nhiên , mộc mạc , hoang sơ
              Âm thầm nở tím trang thơ giữa đời
              Cho tim ai đập bồi hồi
              Cho ai gần lại khoảng trời bên nhau
              Bước chân viễn xứ về đâu ?
              Hồn hoa xin bắc nhịp cầu ai qua
              Rừng xanh hát khúc hoan ca
              Cung đàn réo rắt thiết tha tơ tình
              Trăm năm mình lại bên mình
              Suối trong in mãi bóng hình Bằng Lăng …
              BL07





              Các  đệ ,  muội thương của tỷ ơi !
              Tỷ biết các đệ , muội cũng rất thích hoa BL . Nhưng ko biết các đệ , muội có biết gốc gác  của hoa BL ko ? BL là 1 lòai cây mọc rất nhiều ở rừng miền đông Nam bộ . Sau này người ta đem về trồng ở hè phố vừa lấy bóng mát , vừa để cho đẹp . Những người trồng cây cảnh còn lên rừng đào gốc cây BL về ghép với cây Tường Vi đó .



              #52
                Rdinh 30.04.2009 22:26:04 (permalink)
                0
                 



                #53
                  Han Bang 02.05.2009 01:50:38 (permalink)
                  0





                  Ví như không có chú Rdinh
                  Thì không có được thơ xinh cho người
                  Nếu không có thơ tuyệt vời
                  Thì không có được tiếng cười trên môi
                  Nếu không có thơ hoạ đôi
                  Thì không có đợi khúc nôi tự tình
                  Nếu không có ánh bình minh
                  Thì không có được hồng xinh nắng chào
                  Nếu không có cô Du vào
                  Thì thơ Rdinh cứ thắm màu biệt li
                  Và Băng không cười hi hi
                  Mà cứ khóc mãi tỉ ti suốt ngày...

                  H B
                  #54
                    Rdinh 02.05.2009 19:08:12 (permalink)
                    0
                     





                    Ví như không có chú Rdinh
                    Thì không có được thơ xinh cho người
                    Nếu không có thơ tuyệt vời
                    Thì không có được tiếng cười trên môi
                    Nếu không có thơ hoạ đôi
                    Thì không có đợi khúc nôi tự tình
                    Nếu không có ánh bình minh
                    Thì không có được hồng xinh nắng chào
                    Nếu không có cô Du vào
                    Thì thơ Rdinh cứ thắm màu biệt li
                    Và Băng không cười hi hi
                    Mà cứ khóc mãi tỉ ti suốt ngày...

                    H B
                     
                     
                    Ví như không có chú Rdinh
                    Thì cô Du họa thơ tình với ai?
                    Ví như Rdinh không mầu-mè hòai
                    Thì ai mà đọc thơ tồi Rdinh

                    Ví như HB đọc một mình
                    Liệu HB có tủm-tỉm một mình cười không?
                    Hay là HB chạy lông-nhông
                    Cứ như con sáo xổ lồng muốn bay.
                     
                    Rdinh

                    #55
                      Rdinh 02.05.2009 19:09:19 (permalink)
                      0
                       


                       
                      #56
                        Rdinh 02.05.2009 19:10:44 (permalink)
                        0
                         
                         


                         
                        <bài viết được chỉnh sửa lúc 02.05.2009 19:23:21 bởi Rdinh >
                        #57
                          Rdinh 02.05.2009 20:16:30 (permalink)
                          0
                           

                          Tím ơi tím cả đường chiều
                          Cho ta nhớ quá mĩ miều dáng em
                          Đường xưa lối cũ ai đem
                          Vào vần thơ nhớ mắt em đợi chờ.

                          Nghinh Tuấn

                          ( Sao MTHS giọng thơ giống Bằng Lăng tỷ tỷ thế nhỉ ?)


                          Đây là rừng đồi sim tím





                           
                          #58
                            Ha Ngan Ha 13.05.2009 20:17:55 (permalink)
                            0


                            ĐƯỜNG XƯA

                            "Đói lòng ăn nửa trái sim
                            Uống lưng bát nước, đi tìm người thương"(ca dao)
                            Đời chia đôi đứa đôi đường
                            Để đồi sim ấy gió sương lạnh lùng
                            Em còn qua ấy hay không
                            Những ngày tan học, nắng hồng chang chang
                            Đồi sim lồng lộng gió ngàn
                            Thướt tha tà áo, đồi hoang tím buồn
                            Ơi người thương, hỡi người thương
                            Chia ly để lại con đường ngày xưa
                            Hoa sim nay đã vào mùa
                            Tím đồi hoang vắng, gió lùa hắt hiu
                            ĐT








                            NHỚ MÀU HOA SIM

                            Hôm nay sim tím nở nhiều
                            Nhớ ngày xưa ấy những chiều có nhau
                            Khi tan trường về mau mau
                            Lên đồi sim tím một màu không phai
                            Đoá hoa sim tím anh hái
                            Tóc may anh nhẹ tay cài nhớ không
                            Bây giờ tím mắt buồn trông
                            Chân về lối cũ chờ mong bóng người
                            Trái sầu sim tím buồn rơi
                            Gió rưng rưng thổi gửi lời nhớ nhung
                            Bao giờ anh về với cùng
                            Em lên đồi ước nguyện chung lời thề
                            Ngày đi anh hứa trở về
                            Khi mùa sim chín câu thề khắc ghi
                            Nhưng rồi từ lúc anh đi
                            Đồi hoa sim tím biệt li bóng hình
                            Bây giờ em bước một mình
                            Lên đồi sim tím vẹn tình thuỷ chung.

                            Hà Ngân Hà
                            #59
                              Ha Ngan Ha 14.05.2009 20:22:20 (permalink)
                              0



                              ĐƯỜNG XƯA

                              "Đói lòng ăn nửa trái sim
                              Uống lưng bát nước, đi tìm người thương"(ca dao)
                              Đời chia đôi đứa đôi đường
                              Để đồi sim ấy gió sương lạnh lùng
                              Em còn qua ấy hay không
                              Những ngày tan học, nắng hồng chang chang
                              Đồi sim lồng lộng gió ngàn
                              Thướt tha tà áo, đồi hoang tím buồn
                              Ơi người thương, hỡi người thương
                              Chia ly để lại con đường ngày xưa
                              Hoa sim nay đã vào mùa
                              Tím đồi hoang vắng, gió lùa hắt hiu
                              ĐT








                              NHỚ MÀU HOA SIM

                              Hôm nay sim tím nở nhiều
                              Nhớ ngày xưa ấy những chiều có nhau
                              Khi tan trường về mau mau
                              Lên đồi sim tím một màu không phai
                              Đoá hoa sim tím anh hái
                              Tóc may anh nhẹ tay cài nhớ không
                              Bây giờ tím mắt buồn trông
                              Chân về lối cũ chờ mong bóng người
                              Trái sầu sim tím buồn rơi
                              Gió rưng rưng thổi gửi lời nhớ nhung
                              Bao giờ anh về với cùng
                              Em lên đồi ước nguyện chung lời thề
                              Ngày đi anh hứa trở về
                              Khi mùa sim chín câu thề khắc ghi
                              Nhưng rồi từ lúc anh đi
                              Đồi hoa sim tím biệt li bóng hình
                              Bây giờ em bước một mình
                              Lên đồi sim tím vẹn tình thuỷ chung.

                              Hà Ngân Hà



                              VỀ LẠI ĐỒI SIM

                              Ta về tìm lại ngày thơ

                              Đồi hoa sim tím mộng mơ thủa nào
                              Nhìn màu hoa tím dạt dào
                              Yêu thương ngày cũ một màu không phai
                              Dáng em chắc không phải ai
                              Nhẹ chân em bước đường mai nắng vàng
                              Dáng kia đúng là của nàng
                              Lên đồi sim tím nhớ chàng năm xưa
                              Nhớ em nói mấy cho vừa
                              Nhớ từng buổi sớm, buổi trưa, buổi chiều
                              Nhớ em anh nhớ rất nhiều
                              Dáng đi tha thướt mĩ miều sương mai
                              Em ơi,  số kiếp làm trai
                              Xuống Đông Đông tĩnh, lên Đoài Đoài yên
                              Xa em, anh nhớ triền miên
                              Em ơi đừng trách, đừng phiền nhé em
                              Anh lau nước mắt bên rèm
                              Mi sầu lệ đổ lắm lem má hồng
                              Anh về cho thoả chờ mong
                              Vẹn câu thề ước trọn lòng yêu em.

                              OTOYUKO

                              (Ngân Hà ơi ! Anh nói hộ giùm anh kia về thăm lại cô kia ! Cũng như em nói hộ cô kia trách anh kia đó mà ! Chỉ là thơ thôi ! Vì chúng ta là anh em họ. Có nhiều người không hiểu lại bảo yêu...ghen gì đấy ! pó tay luôn. Những năm cao học này, chúc em luôn thành công !)




                              Hôm nay gặp lại YuKo
                              Lời thơ anh quá...Ô hô như là
                              Người ta nói với người ta
                              Có kẻ xa nhà kẻ nhớ hoa xưa

                                             *  *  *

                              Nhớ người tim rải nắng trưa
                              Trời cho vệt sáng để đưa nàng về
                              Lên đồi sim tím hẹn thề
                              Lời xưa còn khắc lối về chờ trông
                              Bước chân buồn nhói cả lòng
                              Trời gọi nắng hồng báo mộng tình quân
                              Chốn xa về phép một lần
                              Anh bay vội vã theo chân của nàng
                              Bây giờ châu phố hợp hoàn
                              Bỏ bao ngày tháng thiếp chàng nhớ mong.

                              Hà Ngân Hà

                              ( Hì... hì...Anh YuKo ơi ! Sao em cũng thấy dáng hình cô gái kia giống Bằng Lăng đại tỷ quá hén! Chạy...kẻo bị đòn )
                              #60
                                Thay đổi trang: << < 456 > | Trang 4 của 6 trang, bài viết từ 46 đến 60 trên tổng số 85 bài trong đề mục
                                Chuyển nhanh đến:

                                Thống kê hiện tại

                                Hiện đang có 0 thành viên và 2 bạn đọc.
                                Kiểu:
                                2000-2025 ASPPlayground.NET Forum Version 3.9