" yêu"
Ngày đầu tưởng chừng mình chẳng biết
Lúc gặp nhau ánh mắt chẳng hề quen
Đã bao lần muốn ngỏ tiếng làm quen
Chị ngồi đó cứ lạnh lùng chẳng nói.
Rồi một tối mua bão bùng , gió tới.
Dáng thân gầy lướt giữa phố , mặc mưa
Chị chẳng biết mình có lạnh chưa?
Chạy vụt mất giữa làn mưa trắng xóa.
Thời gian vẫn lặng trôi, không nuối tiếc
Thoáng giật mình, ba tháng rồi đó ư?
Chị là ai? tên gì ? Tôi chẳng biết.
Chỉ biết rằng, chị ấy_ người tôi yêu!
Bỗng một ngày, vì đâu chị tìm đến,
muốn làm quen và kết bạn cùng tôi
Tôi sung sướng như được trời thương xót
Se sợi chỉ hồng, quấn quít lấy chữ duyên.
Duyên không nợ, có nghĩa tình không kết
Hết duyên rồi, tình vỗ cánh theo duyên.
II.
Đêm về nghe tiếng lòng nỉ non
Thổn thức trong tôi một nỗi buồn
Tôi đau lắm nhưng anh nào đâu biết
Ngày lại ngày ta cứ gặp mặt nhau
Vô tình để nỗi đau dài không dứt
Biết sao giờ? tim đã thuộc về anh
Em yêu lắm ánh mắt anh say đắm
Nhớ về anh ,em tan nát cõi lòng
Em không trách vì anh nào lên tiếng
Tiếng yêu em chưa kết thành lời
Ta vội vã trao nhau nụ hôn ấy
Trong men say không biết đến sự đời
Rồi tỉnh giấc anh không còn nhớ đến
Cảm giác yêu em trong lúc mơ màng
Em đau nhói trái tim mình rướm máu
Miệng mỉm cười : mình là bạn ,phải không anh?
Chỉ có thế, em chỉ mong có thế
Cuộc đời em chỉ mong nhìn anh vui
Anh hạnh phúc nghĩa là em hạnh phúc
Tình yêu này em mãi trọn cho anh
Giới hạn
Lúc yêu nhau ta không cần giới hạn
Nay hết rồi giới hạn bỗng vạch ra
Em tự hỏi thế nào là giới hạn
Mà anh lại bảo rằng:" em tự biết giới hạn của mình đi?"
Em cay đắng trả lời :"em không rõ !"
" Giới hạn là gì ?_ là can thiệp cuộc đời anh!"
Em tự hỏi thế nào là can thiệp ?
Là quan tâm lo lắng lúc anh buồn?
Là chia sẽ khi anh ngồi đau khổ
Là dỗ dành trong lúc cô đơn.
Lúc anh cần, em là điểm tựa
Lúc anh vui, em bỗng chướng lạ lùng
Nhìn thấy em anh không còn tha thiết
Chỉ muốn quay lưng , khuất mắt khuất mày
Anh vẫn biết em không cần gì cả
vẫn sớm hôm vui vẻ giống bạn bè
Anh cũng biết em âm thầm thương nhớ
Chẳng dám ngỏ lời vì giới hạn đó anh!
Giới hạn đã cho em lòng tự trọng
Nỗi xót xa, oán hận khắp tim này.
Trong cơn say ta đâu cần giới hạn
Chợt tỉnh rồi giới hạn bỗng vạch ra
em chợt hiểu đâu là giới hạn
Vì em chẳng còn chỗ đứng trong tim anh
Khoảng cách [sm=a%20flower%20for%20her.gif] khoảng là gì? cách là gì anh hỡi?
Mà vô tình ta đã tạo cho nhau
Trong khoảnh khắc ta đi tìm khoảng cách
Chợt hiểu rằng tim đã thuộc về nhau
Khoảng là gì? cách là gì anh hỡi ?
Ở bên này em thấy tận bên kia
Đôi mắt đó, cõi lòng anh xa quá
Hiểu em rồi anh có lại gần không?
Khoảng là gì ? cách là gì người hỡi?
không dám gần , phải lẽ đó không anh?
Ta tao bởi? hay cuộc đời tạo bởi?
Tình yêu mình xa cách mãi không thôi.
Trong khoảng cách ta có được cảm giác
Hiểu nhau rồi, xa mà gần phải không anh?
Đến bao giờ ta xóa mờ khoảng cách
Là lúc tình yêu mình được thăng hoa.
Là lúc em không còn e ấp
Nói cùng anh tiếng gọi của con tim
Là lúc anh chẳng còn băng giá
Muốn gặp em xua nỗi nhớ ngày qua
Gió và anh.. 
Gió hiu hắt khẽ luồn qua kẽ tóc
Nhè nhẹ mang hơi mát cho người
Gió mơn man vui đùa em mãi
Hòa tiếng cười vang vọng giữa không gian
Khi gió khóc gió mang làn mưa ướt
Thấm da người thấm cả tim em
Gió ơi gió xin đừng buồn đừng khóc
Hãy vui cùng tiếng gọi của không gian
Gió tuyệt vọng trước dòng đời nghiệt ngã
Gió thét gào gây bão tố phong ba
Bao uất ức , tủi hờn tuôn trào hết
Còn lại lòng yên lặng chốn phong ba
Gió đau xót ngồi nhìn em khóc
gió mỉm cười khi khúc hát em vang
Gió nhảy múa khi em cười em nói
Gió dịu dàng xoa mát tim em
Rồi một tối Gió vội vàng đi mất
Để em ngồi trơ trọi giữa màn đêm
Đêm không Gió ...
.....Đêm âm thầm thiêu đốt
Lòng u sầu trăn trở cả đêm thâu.
Em khao khát Gió bên em mãi mãi
Em khát khao Gió vui mãi không thôi
Xin có Gió cho muôn Hoa đua nở
Xin Gió về chim muôn thuở ngân ca
Tiếng em khóc thấu tận vào trong đất
Tiếng em gào thấu tận cả trời xanh
Tiếng em than vang vọng về muôn cõi
Tiếng em cầu vang vọng đến muôn phương.
Gió xa khuất gió như nghe ..như thấu
Gió quay về, mang lại cả mùa xuân
Em ca hát vì em giờ có gió
Gió muôn đời ..mãi mãi ..là anh!!
Yêu
Tình ghét nhau khi tình chưa hiểu
Tình hiểu rồi tình ngập ngừng yêu
Tình xa nhau khi tình nồng thắm
Tình hận thù vì đã dối gian
Tình tha thứ vì tình đã dứt
Tình lững lờ vì muốn đùa nhau
Ai cũng phải vương vào tình ái
Ai cũng buồn cũng phải đau thương
Ai cũng biết con tim mềm yếu
Ai cũng cần lý trí vương lên
Thời gian vẫn từng ngày lặng lẽ
Thời gian chẳng cần đợi chờ ai
Thời gian vẫn vô tình người hỡi
Cuộc tình mình cũng chẳng đổi thay.
Anh vẫn thế vẫn cười vẫn nói
Vẫn lạnh lùng , tàn nhẫn như xưa
Nhưng trong trái tim anh em biết
Biết một điều Anh vẫn còn yêu
Yêu tha thiết , Yêu không lừa dối
Yêu nồng nàn, âm ỉ ghen tuông
Yêu Say đắm, nhưng không dám nói
Yêu tội tình , làm khổ cho nhau.
Tại sao thế em đây muốn biết?
Tại sao người đành để em đi?
Tại sao anh không ngăn em lại?
Tại sao tình mình phải chia xa?
Anh không nói nhưng em vẫn đợi
Đợi một ngày trời nắng anh ơi
Đợi cơn mưa xua tan bụi nhớ
Đợi ánh mặt trời sau mỗi đêm đen
Đợi thuyền đã trôi xa cập bến
Đợi một ngày anh nói tiếng yêu.
<bài viết được chỉnh sửa lúc 29.11.2008 13:38:25 bởi minhthanh_love >